Người cá và trùm trường

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập

Người cá và trùm trường

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Môn bơi lội năm lớp 10 đã cung cấp kiến thức cơ bản, còn lớp 11 chủ yếu là thực hành. Tuy nhiên, trình độ của mỗi học sinh lại khác nhau.
Cô giáo Thể dục là một người phụ nữ cao khoảng một mét bảy, với làn da rám nắng khỏe mạnh, thậm chí còn cao hơn cả một số học sinh nam trong lớp. Cô mặc đồ bơi, đứng cạnh hồ bơi, thổi còi ra hiệu: "Xếp hàng, vào lớp!"
Học sinh nam xếp thành ba hàng, học sinh nữ xếp hai hàng.
"Báo cáo, lớp 11-2 sĩ số 54 người, có mặt đủ 54 người." Đại diện môn học lên tiếng.
Cô giáo Thể dục nói: "Lâm Manh, Triệu Tĩnh Lôi ra khỏi hàng. Hai em không khỏe thì hôm nay ngồi ngoài nghỉ ngơi." Sau đó, cô vỗ tay, dặn dò: "Tiền Dương, em cùng các bạn khởi động làm nóng người. Nhiệm vụ hôm nay là thi đấu bơi lội. Cô sẽ xem các em thể hiện thế nào, nếu hoàn thành sớm, thời gian còn lại sẽ được tự do hoạt động."
Lâm Manh và Triệu Tĩnh Lôi rời khỏi hàng, đi đến hàng ghế bên cạnh để nghỉ ngơi. Trong hàng, một vài học sinh nam cười khúc khích. Bùi Lĩnh đoán ngay ra chuyện gì. Chuyện "rớt dâu" của bạn nữ là kiến thức sinh lý bình thường, cậu không hiểu sao mấy người này lại cười.
Chỉ thấy bọn họ thật vô vị và kém cỏi.
"Cười gì đấy? Có ai cảm thấy không khỏe không? Có muốn ra ngoài nghỉ ngơi luôn không?" Cô giáo Thể dục hỏi một cách rất nghiêm túc.
Tiếng cười đùa lập tức im bặt.
Đại diện môn Thể dục, Tiền Dương, hướng dẫn cả lớp khởi động làm nóng người. Không cần những động tác nhảy nhót phức tạp, chỉ cần duỗi tay duỗi chân đơn giản là đủ.
Đội hình tản ra, Bùi Lĩnh đứng ở hàng thứ hai. So với các bạn nam trong lớp, Bùi Lĩnh đã thuộc dạng cao ráo. Nếu không, cậu đã chẳng ngồi bàn thứ hai từ dưới đếm lên. Dĩ nhiên, vẫn có người cao hơn cậu — Tần Trì Dã.
"Một hai ba bốn, duỗi chân. Nâng chân trái..." Tiền Dương đứng phía trước hô khẩu hiệu.
Tần Trì Dã nhìn bóng lưng phía trước mình. Đôi chân nhỏ gầy, trắng nõn thẳng tắp. Khi chân trái nâng lên, tay phải chạm vào, vòng eo hơi chếch sang một bên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp—
Mẹ kiếp!
Tần Trì Dã vội vàng dời ánh mắt đi.
"Một lần nữa." Tiền Dương hô.
"Bài tập ưỡn ngực."
Bùi Lĩnh duỗi hai tay ra, cánh tay ngang ngực, hai nắm tay hướng vào nhau. Cậu xoay người sang phải, đồng thời nâng chân trái lên, vặn mình, ngoảnh mặt nhìn về phía sau thì thấy Tần Trì Dã đứng sau mình đang xị cái mặt ra.
???
Lại làm sao nữa?
Sao mà trùm trường ngày nào cũng cau có vậy?
Mặc dù Bùi Lĩnh nghi hoặc, nhưng dù sao cũng không liên quan đến mình, nên cậu hạ tay xuống. Bài khởi động kết thúc, bây giờ đã có thể xuống nước.
"Kết quả cuộc đua hôm nay sẽ được tính vào thành tích tổng hợp cuối kỳ của các em. Mọi người cố gắng nhé!" Cô giáo Thể dục nói.
Hằng năm ở Anh Hoa, số lượng học bổng dành cho học sinh xuất sắc đều có hạn. Thành tích học tập chiếm tỉ lệ lớn nhất, sau đó mới đến các thành tích tổng hợp khác như thành tích thể dục, điểm chuyên cần, hay thành tích kỷ luật trong lớp, v.v.
"Hôm nay vẫn tính thành tích." Tô Hạ thở dài, nói nhỏ.
Bạn ngồi cùng bàn nghe thấy, an ủi: "Không sao đâu Hạ Hạ. Dù sao thành tích thể dục cũng chỉ chiếm tỉ lệ nhỏ thôi mà. Thành tích các môn học của cậu tốt là được rồi, không cần bận tâm chuyện này đâu." Cậu ta hiểu rõ tình hình gia đình Tô Hạ khá bình thường, nên cô ấy nhất định muốn giành được học bổng.
"Tớ sẽ cố gắng. Chỉ cần vượt qua điểm yêu cầu chắc là được." Tô Hạ cười nói.
Có tổng cộng tám đường đua, mỗi đường rộng hai mét rưỡi. Mỗi đợt sáu người, hai bên trái phải để trống. Cô giáo Thể dục nhờ hai học sinh, một nam một nữ, đến hỗ trợ ghi chép thời gian. Những lúc như thế này, Trương Gia Kỳ luôn là người sôi nổi nhất, giơ tay cao nhất trong đám đông.
Dù sao, chỉ cần không phải học tập thì làm gì cậu ta cũng thấy vui.
"Vậy được, nam thì Tần Trì Dã, Trương Gia Kỳ, Tiền Dương; nữ thì Lâm Manh, Triệu Tĩnh Lôi, Lưu Mân giúp cô ghi lại." Cô giáo Thể dục chọn luôn một lúc.
Các nữ sinh bơi trước.
Những người chưa thi đấu đứng bên bể bơi. Các bạn nữ thì phất cờ, hò reo cổ vũ bạn mình. Còn bên nam, nếu có ai hô tên bạn nữ cố lên, thì y như rằng sẽ có những trận cười ồn ào, quái dị.
"Tôn Chiêu, sao mày cứ nhìn chằm chằm Lý Đình thế?"
"Ha ha ha ha, ai mà chẳng biết Tôn Chiêu thích Lý Đình."
"Chân Lý Đình dài thật, lại còn học giỏi nữa."
"Mày đang nhìn chỗ nào đấy! Dời mắt ra chỗ khác cho tao!" Tôn Chiêu không phủ nhận, nhưng mặt hơi đỏ lên, mắng người bên cạnh.
Trương Gia Kỳ bấm đồng hồ bấm giây, nghe đám bên kia nói chuyện tự nhiên thấy đoạn đối thoại này sao mà quen tai thế? Cậu ta còn chưa kịp suy nghĩ thì tiếng còi vang lên kèm theo âm thanh rơi xuống nước, cuộc tranh tài bắt đầu.
"Đình Đình cố lên!"
"Cố lên cố lên!"
Các nữ sinh tranh tài xong có thể nghỉ ngơi bên cạnh hồ. Đến lượt nam sinh, Bùi Lĩnh ở lượt thứ nhất. Dù sao cũng phải thi, xong sớm nghỉ sớm.
"Ô, là người quen." Trương Gia Kỳ nhìn người ở đường đua, cười hì hì. "Đứng ở hàng này mới thấy chân bạn Tiểu Bùi dài vậy. Trước kia sao không để ý, hóa ra Tiểu Bùi cũng cao ráo như thế."
Mặt Bùi Lĩnh nhỏ nhắn và trắng trẻo, nếu chỉ nhìn một cách đơn thuần thì rất dễ bỏ qua chiều cao của cậu, thậm chí còn có ảo giác "nhỏ nhỏ xinh xinh".
Bây giờ đứng cùng các bạn học khác, Bùi Lĩnh cao hơn nửa đầu, tỉ lệ dáng người cũng rất tốt, trông vô cùng đẹp mắt.
"Anh Dã, anh xem Tiểu Bùi tập thể dục tay chân lóng ngóng kìa, lát nữa bơi thì ha ha ha ha ha ha ha." Không biết Trương Gia Kỳ đang nghĩ đến cái gì mà tự mình cười như điên. "Giống như một con cá đần vậy, ha ha ha ha."
Giọng Tần Trì Dã vô cùng lạnh lùng: "Đổi vị trí."
"Ha ha ha—?" Tiếng cười của Trương Gia Kỳ nghẹn lại, "Sao cơ?"
"Lại đây." Tần Trì Dã đi đến vị trí của Trương Gia Kỳ.
Trương Gia Kỳ khó hiểu hỏi: "Vì sao? Em còn muốn nhìn Tiểu Bùi bơi như con cá ngu mà."
"Mày cười phiền quá." Tần Trì Dã nói với vẻ mặt không cảm xúc.
Trương Gia Kỳ bị Tần Trì Dã đuổi sang một đường đua khác mới sực tỉnh. Chê cậu cười phiền thì cậu không cười là được, mắc gì phải đổi vị trí? Trương Gia Kỳ cẩn thận nhớ lại đoạn đối thoại ngắn gọn vừa nãy của hai người, tại sao lại có cảm giác quen tai đến vậy?
"Tuýt—"
Tiếng còi vang lên, cuộc tranh tài bắt đầu.
Tư thế xuống nước của Bùi Lĩnh rất đẹp mắt. Sau khi xuống nước, cậu như một chú cá, nhưng dĩ nhiên không phải là con cá ngu như Trương Gia Kỳ nói. Tay chân thon dài, tinh tế, đôi chân khua khoắng làm bọt nước nổi lên. Đây là dáng bơi tự do tiêu chuẩn. Mỗi lần Bùi Lĩnh ngẩng đầu khỏi mặt nước, cằm cậu hơi nhô lên, dính đầy những giọt bọt nước lấp lánh như ngọc trai. Nếu phải miêu tả cậu bằng một loài cá, thì chỉ có một loài mà thôi.
Mỹ nhân ngư.
Trong sáu đường đua, chỉ cần liếc mắt một cái là thấy ngay Bùi Lĩnh đang dẫn trước những người khác nửa thân người, sau đó cậu càng lúc càng nhanh, không chút bất ngờ giành được vị trí đầu tiên.
Bùi Lĩnh chống tay lên thành bể bơi, thân dưới vẫn trôi nổi trên mặt nước. Cậu dùng sức đẩy mình, thoát khỏi mặt nước.
"Mất bao lâu?" Bùi Lĩnh gỡ kính mắt, hỏi Tần Trì Dã, người đang giúp cậu tính thời gian.
Tần Trì Dã cúi đầu, lọt vào tầm mắt hắn là Bùi Lĩnh đang ngẩng đầu nhìn mình. Khuôn mặt cậu rất nhỏ, lấm tấm những giọt nước, lại còn trắng nõn. Đôi mắt cậu sáng ngời, có giọt nước lăn xuống từ khóe mắt. Đây là một gương mặt sạch sẽ, xinh đẹp, con ngươi cậu phản chiếu hình bóng của hắn—
"Tôi bơi hết bao nhiêu?"
Thấy Tần Trì Dã không nói tiếng nào, Bùi Lĩnh chống tay vào thành bể, trèo ra khỏi mặt nước. Cậu nghiêng nửa thân người ướt sũng, thò đầu muốn xem chiếc đồng hồ trong tay Tần Trì Dã. Tần Trì Dã vô thức né tránh, cau mày, giọng điệu không mấy thiện cảm hỏi: "Làm gì đấy?"
"Cậu tránh tôi làm gì?" Bùi Lĩnh hồ nghi, vẻ mặt đầy ngờ vực: "Đừng bảo cậu cố ý không bấm giờ cho tôi đấy nhé."
Tần Trì Dã lùi lại nửa bước, không nhìn Bùi Lĩnh, đưa chiếc đồng hồ trong tay qua, nói: "Tự mình xem."
"Tự xem thì tự xem." Bùi Lĩnh thò đầu qua nhìn, thấy ba mươi tám giây, vui vẻ nói: "Mình giỏi quá đi mất!"
Chỉ vậy mà đã giỏi?
Tần Trì Dã bất giác nhìn qua. Đôi mắt cười của Bùi Lĩnh cong cong, đôi môi đỏ mọng còn đỏ hơn cả con gái.
"Cái này thì có gì đâu." Tần Trì Dã nói.
Tâm trạng Bùi Lĩnh rất tốt, không thèm so đo với trùm trường "ngây thơ", hừ giọng nói: "Trùm trường thì giỏi rồi, tôi đang chờ xem trùm trường biểu diễn đây này."
"..."
Thật ra hắn muốn nói, tôi bơi lội thì liên quan gì đến cậu, biểu diễn gì mà biểu diễn chứ.
Bơi tự do năm mươi mét, cho dù chỉ là học sinh nghiệp dư thì ba mươi tám giây cũng được coi là trình độ xuất sắc. Mức điểm tối thiểu của trường Anh Hoa là một phút. Nếu vượt quá một phút, học sinh sẽ có cơ hội thi lại lần thứ hai. Còn nếu lần thứ hai vẫn trượt thì coi như không đạt môn này.
"Ai nha, chính xác là một phút hai giây." Trương Gia Kỳ phát ra âm thanh "ăn dưa" đặc trưng.
Thể lực Tô Hạ không theo kịp, cô trèo lên thành bể, thở hổn hển: "A? Kém hai giây sao?"
"Trương Gia Kỳ, cậu châm chước một chút được không? Cậu xem Tô Hạ đã hết sức rồi, chỉ hai giây thôi, coi như đạt tiêu chuẩn đi." Bạn ngồi cùng bàn của Tô Hạ đầu tiên kéo Tô Hạ lên, sau đó quay sang cò kè mặc cả với Trương Gia Kỳ.
Loại thi đấu kiểu này không quá nghiêm khắc. Mọi người đều từ lớp 10 chia lớp rồi lại hợp thành lớp mới, đều là bạn bè mới. Bạn cùng lớp đã nhờ như vậy, Trương Gia Kỳ suy nghĩ một chút rồi nói: "Miễn cưỡng được. Ai bảo tôi tâm địa lương thiện, lại vô cùng nghĩa khí chứ."
"Cảm ơn cậu." Bạn cùng bàn của Tô Hạ vô cùng vui vẻ: "Hạ Hạ không phải thi lại lần hai rồi."
Tô Hạ thấy Trương Gia Kỳ ghi lại thời gian là một phút, vừa vặn đạt tiêu chuẩn, có hơi muốn nói nhưng lại thôi: "Có thể viết ngắn lại vài giây không? Vừa đúng một phút, tớ có hơi xấu hổ..."
"Không thì cậu bơi lại lần nữa đi?" Trương Gia Kỳ ngừng bút, nói: "Bạn học nhỏ à, làm người không nên quá tham lam. Tôi đã châm chước cho cậu rồi, nếu không tôi ghi bốn mươi giây, cậu tin nhưng cô giáo cũng không tin đâu."
Tô Hạ đỏ mặt, cảm thấy xấu hổ. Cậu rất muốn nói vậy thì thi lại một lần, nhưng thể lực của cậu bây giờ không thể chống đỡ nổi, sợ thi lại thành tích còn kém hơn. Tô Hạ lúng túng nói lời cảm ơn rồi kéo bạn cùng bàn rời khỏi hiện trường.
"Cái gì chứ, Trương Gia Kỳ nói chuyện không khách khí tí nào, không được thì thôi." Bạn cùng bàn bênh vực Tô Hạ.
"Là tớ quá đáng, người ta cũng không nói sai." Tô Hạ gắng gượng nở nụ cười.
Hai người đứng trong đám đông, nhìn những người khác. Bạn cùng bàn lầm bầm nói: "Cậu nhìn Trương Gia Kỳ kìa. Nói chuyện với chúng ta thì lạnh nhạt, nói với Bùi Lĩnh thì lại nhiệt tình như vậy."
Tô Hạ nhìn theo.
"Bạn học Tiểu Bùi bơi hết bao lâu ấy nhỉ?" Trương Gia Kỳ tò mò hỏi.
Bùi Lĩnh đắc ý ưỡn cằm, rất có tinh thần học theo dáng vẻ của mấy cô kỹ nữ, nói: "Hôm nay phát huy cũng bình thường thôi, được ba mươi tám giây."
Trương Gia Kỳ tâng bốc, kẹp bản ghi chép dưới nách, học theo động tác vỗ tay của hải cẩu: "Trâu bò thật! Vậy là tốt rồi, còn tốt hơn tôi nữa."
Tần Trì Dã thấy hai người nói chuyện phiếm cùng với khuôn mặt cười tươi của Bùi Lĩnh, cảm thấy chói mắt, ngữ khí lạnh lùng: "Nói chuyện xong chưa? Có định thi không?"
"Xong rồi xong rồi." Trương Gia Kỳ nhận ra Anh Dã khó chịu, tự mình trở lại đường đua, nhỏ giọng lẩm bẩm: "...Sao cứ thấy quen tai thế nhỉ..."
Sau khi cả lớp hoàn thành, đến lượt những người ghi chép xuống nước. Lâm Manh và Triệu Tĩnh Lôi "không thoải mái" nên không thi đấu.
"Ai giúp các bạn ghi lại?"
Bùi Lĩnh xung phong nhận việc, vô cùng nhiệt tình: "Cô ơi, để em cho! Em ghi giùm Tần Trì Dã." Cậu muốn xem Tần Trì Dã "trâu bò" đến mức nào.
Cái loại không thèm để ba mươi tám giây của cậu vào mắt!
Các bạn học vây xem nghe xong nhao nhao nhìn trùm trường. Mẹ nó, sắc mặt trùm trường sao mà lạnh lùng, tối sầm thế.
Tin đồn có vẻ đúng rồi, Bùi Lĩnh và trùm trường không hợp nhau.
"Được rồi." Cô giáo lại chọn thêm mấy người nữa để ghi chép, cuộc thi bắt đầu.
Bùi Lĩnh đứng ở cuối hồ bơi, trên tay cầm một chiếc đồng hồ bấm giờ. Trong khi ở bên kia, Tần Trì Dã vừa lắc cổ vừa nhìn người ở cuối bể bơi. Trương Gia Kỳ ở đường đua bên cạnh nhìn thấy Anh Đại vận động có chút hoảng hốt. Đây là hành động khi Anh Đại thật sự muốn chiến đấu. Bây giờ chỉ là thi bơi thôi mà, không đến mức...
Tuýt—
Trương Gia Kỳ xuống nước chậm mất hai giây, trơ mắt nhìn Anh Đại bên cạnh mình. Cậu ta chậm có hai giây thôi nhưng khoảng cách thị giác khiến cậu ta cảm thấy như mình đã muộn tận hai phút.
Đương nhiên là phóng đại thôi.
Nhưng mà Anh Dã cũng quá nhanh rồi.
Tần Trì Dã về nhất như dự đoán. Bùi Lĩnh nhấn đồng hồ, thời gian dừng lại.
"Bao nhiêu?"
"Ba mươi mốt giây." Bùi Lĩnh phồng má. Lần này đến lượt cậu ghi, nên không thể làm bộ.
Tần Trì Dã bước lên từ bể bơi, mắt nhìn Bùi Lĩnh, giọng điệu vừa chảnh vừa phách lối: "Đây mới là siêu giỏi, hiểu không?"
Cứ như quay lại sân bóng rổ.
Có phải điểm thu hút của quyển tiểu thuyết cậu xuyên qua là vị trùm trường "ngây thơ" này không?
Bùi Lĩnh học theo dáng vẻ vừa nãy của Trương Gia Kỳ, vỗ tay như hải cẩu, cười giòn tan: "Tần Trì Dã, cậu nhanh thật đấy!"
Tần Trì Dã: ...
Trương Gia Kỳ đuổi kịp: "Anh Dã, cái này... Tiểu Bùi nói không sai nhưng hình như có chỗ nào không đúng."
"Mày nhìn cái gì?" Tần Trì Dã quay đầu nhìn Trương Gia Kỳ.
Trương Gia Kỳ hốt hoảng. Lại là đoạn đối thoại quen thuộc, nhưng rốt cuộc cậu ta cũng nhớ ra vì sao lại quen tai đến vậy!
Trong phòng tắm, mình nói chuyện với Tiểu Bùi.
Tôn Chiêu không muốn người khác nhìn Lý Đình.
Tiểu Bùi 38 giây, mình khen xong bị đuổi đi. (*)
Còn bây giờ nữa...
"Anh Dã..." Không thể nào, không thể nào. Trương Gia Kỳ lắc đầu. Anh Đại là trai thẳng, vô cùng thẳng. Kỳ nghỉ hè vừa rồi, trong lúc bọn họ chơi bóng rổ bên ngoài, có một bạn học nam mỗi ngày đều đến xem. Cuối cùng có một ngày lấy hết dũng khí đưa nước cho Anh Dã—
Trương Gia Kỳ không muốn nhớ lại sắc mặt khủng bố của Anh Dã ngày hôm đó.
Cho nên, làm sao có thể được chứ.
Thời gian trôi qua rất nhanh, nhất là sau thứ Tư, chớp mắt một cái đã đến thứ Sáu. Dọn dẹp xong xuôi, lớp trưởng đứng ở bục giảng nói: "Thứ Hai mọi người nhớ mặc đồng phục chính thức, mang phù hiệu trường, nếu không lớp mình sẽ bị trừ điểm."
"Còn có bài thi khảo sát vào thời gian giống như tiết đọc sách, mọi người đừng có đến muộn."
Nghe xong tin phải thi khảo sát, đám học sinh đang hò reo, bàn tán xôn xao về việc cuối tuần đi chơi ở đâu, lần lượt kêu rên: "Sao lại phải thi khảo sát chứ?"
"Thi gì cơ?"
"Cuối tuần này là sinh nhật của tớ. Ba mẹ tớ nói nếu thi tốt sẽ mua máy chơi game. Nếu thi trượt có khi còn chẳng có ngày sinh nhật luôn."
Ở hàng cuối cùng, Trương Gia Kỳ trước giờ không quan tâm thi cử ra sao, nhưng nghe được có người nói về máy chơi game, cậu ta nghĩ nếu thành tích tốt có thể xin cha mẹ một thứ gì đó. Lỗ tai Trương Gia Kỳ giật giật, dùng bút chọc chọc người bàn trước, lấy lòng hỏi: "Bạn Tiểu Bùi ơi, cuối tuần thi khảo sát có thể cho tớ mượn—" đáp án không.
"Một tuần nay tôi không học hành gì, đi học còn ngủ gật, cậu có chắc là muốn "mượn" tôi không?" Vẻ mặt của Bùi Lĩnh trông rất đau khổ, nhưng thực chất nội tâm của cậu đang: a a a a a a a!!!!
Cuối cùng cũng có bài thi khảo sát rồi!
Cuối cùng cũng được người khác hỏi như vậy!
Giả bộ lên! Giả bộ lên!
Bùi Lĩnh: Hu hu hu, một tuần nay không nghe giảng, sắp thi khảo sát rồi, không làm bài tốt phải làm sao bây giờ? [Nội tâm: hì hì hì hì]