Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập
Gia Đình Ấm Áp và Lời Rủ Rê Của Bạn Bè
Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ha ha ha, cậu chết chắc rồi."
Trương Gia Kỳ cười khoái chí, giơ tay chụp lấy bả vai Bùi Lĩnh, nói: "Không sao không sao, để anh dạy chú một mẹo. Ba dài một ngắn chọn ngắn, ba ngắn một dài chọn dài. Gặp câu không quyết được thì cứ chọn C hoặc D cũng được."
"Nếu không phải trắc nghiệm thì sao?" Bùi Lĩnh khiêm tốn hỏi.
Trương Gia Kỳ tự tin nói: "Cái này mà cũng phải hỏi à, cứ để trống chứ sao. Hoặc cậu cứ chép lại đề bài để qua mặt thôi."
Cậu mà tin lời này thì có mà thành học dốt mất.
Bùi Lĩnh ngoài mặt cười cười, "Vậy cậu giỏi thật đấy."
"Cậu nói chuyện... sao tôi cứ cảm thấy cậu đang nói móc tôi thế nhỉ, y như hôm ở bể bơi cậu bảo 'anh Dã' nhanh quá ấy, y chang." Khi nói đến "anh Dã", Trương Gia Kỳ tự động ngắc ngứ một chút. Trương Gia Kỳ học hành chẳng ra sao nhưng trực giác thì rất nhạy.
Bùi Lĩnh: "Không cần cảm thấy, ý tôi chính là vậy."
"Mẹ nó, cái thằng này." Trương Gia Kỳ không tức giận, cười toe toét nói: "Nể tình chú là bạn cùng bàn nên anh mới chia sẻ bí kíp đấy. Bạn Tiểu Bùi này, sao chú không thấy tấm lòng tốt của anh chứ-"
Tần Trì Dã đá vào ghế Trương Gia Kỳ, nói: "Đi thôi."
"Thôi không nói với cậu nữa. Bọn tôi đi chơi bóng rổ đây." Trương Gia Kỳ vội vàng chạy theo sau Tần Trì Dã.
Bùi Lĩnh dọn dẹp đồ đạc xong, cặp trống không. Cậu đeo cặp, vui vẻ về nhà!
Người trong lớp đã tản đi gần hết. Một số người cũng không vội về nhà, rủ rê nhau đi dạo phố. Các bạn nam thì ra sân tập chơi bóng hoặc đến quán net gần đó chơi game.
Từ Liễu và Lưu Mẫn đã hẹn đi dạo phố. Hai người khoác tay nhau bước ra ngoài, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả.
"Mẫn Mẫn, thi khảo sát có khó không nhỉ?"
"Tớ nghe Tô Hạ nói chắc là sẽ không quá khó đâu. Thi khảo sát chỉ kiểm tra kiến thức cơ bản thôi, đừng lo lắng quá."
Từ Liễu nói: "Tớ muốn thi tốt một chút, không muốn ngồi cùng bàn với Bùi Lĩnh nữa. Mỗi ngày lên lớp cậu ta đều ngủ gật, chẳng chịu nghe giảng, lại còn nói chuyện với Trương Gia Kỳ nữa."
"Thật à? Nhưng mỗi lần giáo viên đặt câu hỏi Bùi Lĩnh đều có thể trả lời mà. Chắc cậu ấy vẫn nắm vững kiến thức cơ bản." Lưu Mẫn ngồi bàn đầu không biết tình hình phía sau nhưng cô có ấn tượng tốt về Bùi Lĩnh.
Từ Liễu nói: "Hình như là vậy. Trước kia cậu ấy lên lớp đều rất nỗ lực, cũng không biết vì sao tự nhiên lại như thế, bài tập thì cũng làm cho có. Cậu không thấy thôi, cuối tuần về nhà cặp sách của cậu ấy chẳng có gì cả..."
Hai người đi càng lúc càng xa. Tô Hạ mang cặp sách nặng trĩu đi phía sau, lắng tai nghe. Cậu cố gắng hết sức nhớ lại ký ức kiếp trước nhưng tất cả đều vô cùng mơ hồ. Lúc đó cậu vừa mới tốt nghiệp đại học, trong lúc tìm việc làm luôn gặp trắc trở, uống say quá, vừa mở mắt ra đã trùng sinh về lại lớp 10.
Ký ức cấp ba đã qua lâu lắm rồi, thật ra kiếp trước cậu ta lên cấp ba cũng chỉ vùi đầu học tập, căn bản không chú ý đến những chuyện trong lớp.
Bùi Lĩnh thích Tần Trì Dã, mâu thuẫn ở sân bóng rổ, việc ở ký túc xá trường, thành tích học tập sa sút...
"Chắc là vẫn đúng như vậy." Tô Hạ cố hết sức nhớ lại. Cậu đã trùng sinh được hơn một năm, cuối tuần này phải cố gắng ôn tập. Tuần sau là thi khảo sát rồi, cậu ta muốn ngồi cùng bàn với Bùi Lĩnh.
Giờ tan học cuối tuần, trước cổng trường Anh Hoa luôn là cảnh tượng nhộn nhịp, tựa như một buổi triển lãm siêu xe vậy.
Xe cộ qua lại tấp nập. Cảnh sát giao thông mặc đồng phục chỉ huy từng chiếc xe một, không cho phép đậu lâu, đón con xong thì phải rời đi ngay.
"Tiểu Lĩnh, ba đang đậu xe trước cổng trường con. Đừng vội, con từ từ ra cũng được." Bùi Hồng Hào đang ngồi trong xe gọi điện thoại. Ông tới sớm nên có chỗ đậu xe, bây giờ đang cười cười nhìn dòng xe không ngừng tới tới lui lui trước cổng trường.
Tiểu Bồi Tiền bên cạnh kéo tay ba, vui vẻ nói: "Ba ơi ba, con nói chuyện với anh hai được không?"
"Tiểu Lĩnh, em trai cũng tới đón con, con muốn nói chuyện với em không? Được? Chờ ba chút." Bùi Hồng Hào vui vẻ đưa điện thoại cho cậu con trai nhỏ.
Tiểu Bồi Tiền cầm điện thoại bằng hai tay. Khuôn mặt béo múp míp của nhóc tiến lại gần điện thoại như đang gọi video, cứ như thể càng gần thì có thể ở gần anh trai hơn vậy. Tiểu Bồi Tiền bi bô làm nũng, "Anh hai ơi ~, em nhớ anh quá à ~"
Bùi Tiềm bình thường nói chuyện rất chuẩn mực, chỉ khi làm nũng thì mới nói lắp bắp một cách kỳ lạ.
"Ai đang nói chuyện đó? Là Tiểu Bồi Tiền sao?" Bùi Lĩnh cố ý trêu Tiểu Bồi Tiền.
"Là em đây ~ Anh hai ơi, em là Tiểu Bồi Tiền nè~" Cả người Tiểu Bồi Tiền uốn éo, vui vẻ nói vào điện thoại, cười khúc khích một cách ngượng ngùng, "Anh hai, hôm nay em tan học sớm, ba nói muốn đi đón anh, em cũng muốn đón anh hai nữa ~"
Bùi Lĩnh không biết Bùi Hồng Hào đã đến sớm từ lúc nào, nhưng chiếc xe Hạ AA8888 sừng sững ở chỗ đậu tạm thời bên cạnh cổng trường, bên tai là tiếng nũng nịu của Tiểu Bồi Tiền. Lần đầu tiên Bùi Lĩnh cảm thấy đến thế giới này cũng không tệ lắm, còn khá tốt.
"Anh tới rồi."
Bùi Lĩnh giơ điện thoại vẫn chưa cúp máy, gõ gõ cửa xe ô tô. Cửa xe chậm rãi hạ xuống, bên trong là hai khuôn mặt, một lớn một nhỏ.
"Ba, Tiểu Bồi Tiền."
"Anh hai!" Tiểu Bồi Tiền vui vẻ lộ ra hàm răng trắng, "Ba ơi, con muốn ngồi với anh hai."
Bùi Hồng Hào mở cửa xe, nói: "Được được được, hai anh em ngồi ghế sau đi, ba ngồi ghế phụ."
Bùi Lĩnh lên xe, Tiểu Bồi Tiền nhúc nhích mông, lén lút cọ cọ vào anh trai. Tiểu Bồi Tiền thấy anh trai không tức giận, lập tức nở một nụ cười thật tươi, bắt đầu trò chuyện với anh trai. Từ chuyện nhiều ngày không gặp được anh trai, rất nhớ anh trai, rồi chuyện ở nhà trẻ được thưởng hoa hồng nhỏ, ba la ba la đều kể hết.
Cậu bé ba tuổi rưỡi đã biết toán học là gì, tính rõ ràng anh trai ở ký túc xá trường được hai ngày rưỡi.
"Ngồi yên nào." Một tay Bùi Lĩnh ấn đầu Tiểu Bồi Tiền, tay kia kéo dây an toàn thắt chặt cho cậu bé.
Tiểu Bồi Tiền nghe lời, ngoan ngoãn ngồi yên. Chờ anh trai giúp mình thắt chặt dây an toàn, cậu bé còn quơ quơ đôi chân béo múp míp.
Bùi Hồng Hào ngồi đằng trước quay đầu lại cười nói: "Tiềm Tiềm phải nghe lời anh trai nha. Em trai nhớ con, ở nhà cứ làm ầm ĩ đòi đi đón con."
"Ba ơi, con ngoan mà." Tiểu Bồi Tiền vội vàng nói.
"Ha ha ha ha, đúng là không có làm ầm ĩ. Đây là sợ anh con tức giận thôi." Bùi Hồng Hào đùa, trong lòng lại vui vẻ cảm thán. Vẫn là anh em ruột thịt, trước kia Tiểu Lĩnh hờ hững không quan tâm Bùi Tiềm, nhìn lạnh như băng, kết quả bây giờ không phải rất thân thiết sao.
Về đến nhà, ráng chiều đỏ rực nơi chân trời vô cùng xinh đẹp.
Tiểu Bồi Tiền ôm cặp sách của anh trai, "Anh hai để em cầm cho."
"Được." Dù sao cũng không có mấy quyển sách, không nặng lắm. Bùi Lĩnh tay trắng đi theo sau em trai.
Lý Văn Lệ bước ra nhìn thấy con trai mình y như một chú cún con, ôm cặp sách vui vẻ nhảy nhót vô cùng mất giá - đúng là bồi tiền.
"Về rồi à? Tiểu Lĩnh đi học có mệt không?" Lý Văn Lệ cười hỏi.
Bùi Lĩnh khá thích "đối phó" với vị mẹ kế này, chững chạc đàng hoàng nói: "Con trời sinh học giỏi, học tập không biết mệt, lại còn có Tiểu Bồi Tiền giúp con cầm cặp, cứ như đi chơi ở trường vậy."
Lý Văn Lệ: ...
Bùi Lĩnh muốn đổi chiêu à? Đột nhiên không còn "trà xanh" nữa, bắt đầu nói chuyện gì đây.
"Ha ha ha ha, làm người phải có tự tin! Được! Đi học phải vui vẻ." Bùi Hồng Hào nói.
Tiểu Bồi Tiền: "Vui vẻ ~"
Lý Văn Lệ: ...
Bùi Lĩnh thay đổi quá nhanh, may mắn là sau khi từ chức ở nhà bà có rất nhiều thời gian xem phim, nhất định có thể bắt kịp trào lưu của giới trẻ!
Trong nhà có đầu bếp, Bùi Hồng Hào trời sinh là một thương nhân, kiếm tiền vô cùng thuận buồm xuôi gió, dùng tiền cũng vô cùng hào phóng, rất biết cách hưởng thụ.
Đồ ăn đã được bày sẵn trên bàn. Tiểu Bồi Tiền cất kỹ cặp sách của anh trai rồi mới bị mẹ bắt đi rửa tay.
Ăn cơm!
"Lần trước Tiểu Lĩnh nói muốn dì làm cá hấp, đến thử xem." Lý Văn Lệ nhiệt tình.
Bùi Hồng Hào tự nhiên tiếp lời, "Còn có thịt nướng nữa, ngày mai ba chuẩn bị cho con, chúng ta tổ chức tiệc nướng ở sân sau. Con có muốn mời bạn bè không?"
"Tuần sau là thi khảo sát rồi, bạn bè đều muốn học bài, chắc không có thời gian." Bùi Lĩnh nói. Trong nhà vì một câu nói của cậu mà chuẩn bị đồ nướng, ba cậu khẳng định muốn cả nhà tụ họp bồi dưỡng tình cảm.
Lại còn cẩn thận nghĩ hộ cậu, dỗ cậu vui vẻ, còn nói cậu gọi bạn bè vì sợ cậu không vui.
"Ba, người một nhà chúng ta mở tiệc nướng, gọi bạn bè cũng không vui bằng."
Bùi Hồng Hào nghe hai chữ "người một nhà" lập tức cười toe toét, liên tục nói mấy tiếng "được". Lý Văn Lệ cũng có chút hoảng hốt, "người một nhà" này, là có bà nữa sao?
"Dì ơi, cá hấp ngon lắm." Bùi Lĩnh gắp một miếng cá cho vào miệng, lại thêm một miếng cơm lớn, tê tê cay cay. Hương vị tất nhiên không thể so sánh với món ăn của đầu bếp chuyên nghiệp nhưng hơn ở chỗ có hương vị gia đình, đó là điểm khác biệt giữa cơm nhà và cơm tiệm.
Lý Văn Lệ lấy lại tinh thần, khóe mắt cũng ánh lên ý cười, "Ngon lắm sao? Lâu rồi dì chưa làm, sợ không ngon nữa. Nếu con thích lần sau dì làm thêm cho con. Dì còn có thể làm kiểu khác, chua ngọt cũng được..."
"Mẹ ơi con muốn ăn chua ngọt." Tiểu Bồi Tiền giơ tay tán thành.
"Được, cũng nấu cho con." Lý Văn Lệ sảng khoái đồng ý. Trước kia bà là điều dưỡng viên, Bùi Hồng Hào bị bệnh nằm viện, bà được phân công chăm sóc cho Bùi Hồng Hào. Trong thời gian nằm viện thật sự không có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Mọi người đều nói phòng 606 là một ông chủ vô cùng giàu có nhưng lại không liên quan gì đến bà. Lý Văn Lệ chỉ làm tốt công việc của mình.
Sau đó, sau khi Bùi Hồng Hào xuất viện mới bắt đầu theo đuổi Lý Văn Lệ.
Sau khi hai người ở bên nhau, Lý Văn Lệ không nói với người trong nhà. Đoán cũng biết được, khoảng cách về tiền tài địa vị lớn như thế, cha mẹ Lý Văn Lệ thương bà, sợ bà bị lừa gạt. Về sau có Bùi Tiềm, Lý Văn Lệ hiểu rõ Bùi Hồng Hào không phải loại người có chút tiền là bồ bịch lăng nhăng, cho nên mới nói với gia đình, rồi đi đăng ký kết hôn.
Người ngoài không biết, suốt ngày đồn đoán Lý Văn Lệ "ăn cơm trước kẻng", nói bà "mượn bụng bầu để ngồi lên đầu vợ trước".
Tất cả đều là nói hươu nói vượn, lúc bà với Bùi Hồng Hào nói chuyện yêu đương, con của vợ trước của Bùi Hồng Hào đã lớn đến mức có thể đi mua nước tương rồi.
Lý Văn Lệ biết những người họ hàng kia ghen ghét, muốn bà làm mẹ kế bị chê cười. Mỗi lần Lý Văn Lệ về quê ăn Tết, đối với người ngoài Bùi Lĩnh ngoan ngoãn gọi dì. Người ta có mẹ ruột, một tiếng xưng hô đó có đáng là bao. Con lớn nghe lời hiểu chuyện, nhìn thì vô cùng tốt.
Thế nhưng trong lòng thế nào thì Lý Văn Lệ cũng hiểu rõ.
Bùi Lĩnh không thân với bà, vô cùng tránh né bà, chỉ là đứa trẻ này thông minh, không mấy ồn ào ầm ĩ.
Hai người đều diễn kịch trước mặt Bùi Hồng Hào. Diễn một thời gian, Lý Văn Lệ từ trong đau khổ học được niềm vui, nghĩ rằng chuyện này vẫn rất thú vị. Về sau bà siêng xem tivi, học hỏi cũng không ít. Họ hàng mỗi lần chua ngoa hỏi thăm, bà trực tiếp khoe ra chiếc nhẫn kim cương mới mua cùng đống trang sức trên tay, đối phương lập tức im bặt.
Muốn khoe của, trước tiên phải là nhà giàu.
Thấy khuôn mặt chua ngoa của đám thân thích, Lý Văn Lệ vô cùng vui vẻ.
Chỉ là bà chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày Bùi Lĩnh lại "đình chiến" với mình.
May mắn là bà đã sớm chuẩn bị món quà "ngoại giao" rồi!
"Tiểu Lĩnh, hôm qua dì đi dạo phố có mua quần áo cho con. Có phải con cao lên không? Dì nhìn thấy vậy, lão Bùi anh có thấy vậy không?"
Bùi Hồng Hào phối hợp: "Đúng là cao hơn."
"Cao hơn lớp 10 hai phân." Ở thế giới gốc khi cậu tốt nghiệp mới một mét tám, bây giờ mới lớp 11 đã hơn một mét tám rồi-
Vui vẻ còn chưa được một giây, Bùi Lĩnh mới nhớ ra, ở thế giới kia cậu tốt nghiệp năm mười bảy tuổi, bây giờ lớp 11 cậu vẫn mười bảy.
"Lúc này mới lớp 11 thôi, ăn uống đầy đủ dinh dưỡng chắc chắn sẽ cao thêm." Bùi Hồng Hào vỗ vai con trai, chỉ mới chớp mắt mà con trai đã cao lớn thế này rồi.
Bùi Lĩnh nhìn thấy người cha một mét tám ba ở thế giới này của mình, cũng vô cùng hy vọng mình sẽ còn cao thêm.
Lấy lại được hy vọng, Bùi Lĩnh vui vẻ nói: "Vâng ạ. Cảm ơn dì, lát nữa con sẽ xem."
"Không có gì, không có gì, đều là người một nhà cả."
Lý Văn Lệ nhớ lại bộ phim truyền hình, như thể nó cũng rất có ích, đây là muốn "phủng sát"! Mua thêm, mua thêm!
Sau bữa cơm tối Bùi Lĩnh với em trai đi ra sân sau.
"Anh hai ngồi đi ~" Tiểu Bồi Tiền chỉ vào xích đu, bắt đầu xắn tay áo để lộ ra cánh tay trắng trẻo mập mạp, sẵn sàng phô diễn kỹ năng đẩy xích đu cho anh trai.
Bùi Lĩnh nhìn Tiểu Bồi Tiền, "Đổi đi, lát nữa em lại đẩy."
"!" Tiểu Bồi Tiền trợn mắt, xoa xoa đôi bàn tay mũm mĩm của mình, "Thật hả?"
Bùi Lĩnh liếc mắt nhìn qua xích đu, ý hỏi có lên hay không?
Tiểu Bồi Tiền là đứa bé lanh lợi, lạch bạch ngồi xuống xích đu, vịn chặt dây, lớn tiếng vui vẻ nói: "Anh hai, em ngồi rồi nè ~"
Hai người chơi xích đu ở sân sau, sau đó Tiểu Bồi Tiền đẩy cho anh trai, dùng hết mọi lời nũng nịu, còn hỏi anh trai có cao không, rất có tinh thần của một đàn em. Bùi Lĩnh tỏ vẻ hài lòng, nhẹ nhàng xoa đầu em trai.
Sau đó đầu tóc Tiểu Bồi Tiền vểnh hết cả lên, bừng bừng hứng thú, đỏ mặt phấn khởi đi tìm mẹ mình khoe khoang.
"Mẹ ơi, anh hai xoa đầu con."
"Còn nói kiểu tóc của con vô cùng đáng yêu nữa ~"
"Mẹ ơi, con có vô cùng đáng yêu không nè?"
Lý Văn Lệ nhìn đầu tóc con trai rối bời: ...
Bùi Lĩnh chắc chắn không có ý tốt!!!
Lại mua nữa!!!
Buổi tối đóng cửa phòng, Bùi Lĩnh học bài đến nửa đêm rồi buồn ngủ lăn ra ngủ.
Thứ Bảy Bùi Hồng Hào không đi làm, mới sáng sớm hai vợ chồng tự mình đi siêu thị chọn đồ. Hôm nay Bùi Tiềm không đi nhà trẻ, nhóc con ngoan ngoãn tự chơi một mình. Cứ cách một lúc nhóc béo lại lén lút leo lên đầu bậc thang tầng ba nhìn một chút, không thấy bóng dáng ai cả, lại chống cằm ưu sầu nói: "Anh hai còn chưa dậy nữa."
Sau ba lần leo lên leo xuống mệt nhọc, Tiểu Bồi Tiền quyết định ngồi luôn ở cầu thang để trông coi.
Bùi Lĩnh ngủ dậy, vừa muốn xuống lầu tìm gì ăn thì "nhặt được" một nhóc béo.
"Em ngồi đây làm gì?"
"Anh hai ơiiiiii~~~"
Tiểu Bồi Tiền vô cùng nhõng nhẽo kéo dài âm cuối.
Bùi Lĩnh bị chọc cười, xoa xoa đầu Tiểu Bồi Tiền - mềm mềm, rất thích hợp để sờ.
"Sau này muốn lên thì cứ lên, ngồi vậy có lạnh mông không?"
Tiểu Bồi Tiền đưa tay sờ sờ mông của mình, cảm nhận một chút rồi gật gật đầu: "Có chút chút ạ."
"...Vậy lần sau nhớ mang thêm cái đệm." Bùi Lĩnh thuận miệng nói.
Chạng vạng tối, tiệc nướng được tổ chức ở sân sau nhà. Một tay Bùi Hồng Hào cầm xiên, tay kia quét nước sốt vô cùng điệu nghệ.
Bùi Lĩnh ngồi trên xích đu, những ngày ở nhà vô cùng vui vẻ, không có việc gì làm còn có thể thuận tay xoa lông em trai.
Nhưng niềm vui sướng như vậy lại có chút trống trải, Bùi Lĩnh cầm xiên que gặm thịt, thở dài một tiếng, "Muốn..." nhanh đến thứ Hai, để lập tức có thể đi thi.
"Thơm không?" Bùi Hồng Hào cho là con trai nói thơm, đắc ý nói. "Nước sốt này là công thức bí mật của ba đấy. Con trai, cánh gà nướng này."
Bùi Lĩnh cầm chiếc cánh gà đã ráo dầu, phía trên có rắc hạt vừng, cắn một miếng.
"Rất thơm!"
Tiểu Bồi Tiền cưỡi ngựa gỗ nhỏ, tay cầm một xiên thịt nướng học theo anh trai. Anh trai lắc ghế xích đu thì nhóc cũng đạp chân một cái cho ngựa lắc theo. Anh trai cắn một miếng thịt, nhóc cũng cắn một miếng.
"Thơm quá ~" Tiểu Bồi Tiền suýt chút nữa bỏng cả lưỡi.
Lý Văn Lệ đưa nước cho Tiểu Bồi Tiền, "Uống chút đi, con ăn từ từ thôi." rồi nghĩ, Bồi Tiềm thích học theo Bùi Lĩnh như thế, hẳn là chuyện tốt nhỉ? Ít ra cũng không bị thua thiệt.
-
Cuối tuần Bùi Lĩnh dậy sớm. Hôm nay cuối cùng cũng có thể trở lại trường, tâm trạng Bùi Lĩnh vô cùng tốt nên ngồi ở phòng khách chơi với Tiểu Bồi Tiền một lúc.
"Anh hai ~, điện thoại di động của anh kêu kìa, đinh đinh đong dong."
Bùi Lĩnh cầm điện thoại lên xem thấy có người thêm WeChat của cậu, mã xác nhận: anh Trương của cậu.
...Là Trương Gia Kỳ...
[Cho cậu thêm một cơ hội, hãy quý trọng nó đi. Không thì tôi chặn đấy.]
Trương Gia Kỳ ở quán net một mình. Đám bang Tứ Hải kia hẹn cậu ta trưa nay đánh nhau, ai không đến làm cháu trai. Tuy rằng cậu ta không đồng ý nhưng mà dù sao cũng không có việc gì, nếu đánh đơn thì một mình Trương Gia Kỳ cũng không sợ.
Chỉ là thời gian còn sớm, nhàm chán.
[Bạn Tiểu Bùi, là tôi Trương Gia Kỳ.]
Bùi Lĩnh miễn cưỡng chấp nhận. Vừa mới đồng ý, bên kia đã gửi một đống tin nhắn.
[Chơi game không? Mộng Tiên Kiếm. Để tôi dạy cậu, vui lắm.]
[Tôi rất trâu bò, trang bị mạnh. Tôi có thể cho cậu mượn tài khoản chính, tôi chơi tài khoản phụ.]
[Đến đi, đến đi, cùng nhau chơi đi.]
[Giờ về đến trường còn sớm mà, cậu đừng nói là muốn học bài để thứ Hai thi nhé?]
[Cái cớ này cũng tệ quá rồi đó. Bình thường ở trường cậu cũng có học đâu.]
Bùi Lĩnh: ...
Tức giận gõ ra hai chữ-
[Tài khoản.]
Tác giả có lời muốn nói:
Bùi Lĩnh: Học thần sao có thể lén lút học được? Tài khoản!