Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 119
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 119
Về đến nhà, đầu óc vẫn vương vất mùi sương lạnh, điều an ủi nhất là ngồi dưới sân nhà nướng khô, nướng thịt nhâm nhi chút vang Đà Lạt nồng nồng chát chát. Hôm nay hai đứa ở lại đêm cuối, sơ cũng vui vẻ cho thức khuya nướng đồ ăn chơi, nhân tiện kể cho tôi nghe nhiều về tụi nhỏ, về sơ, về mọi chuyện trong căn nhà này. Câu chuyện tưởng như kéo dài suốt đêm, đến tận khi vào phòng ngủ, chị vẫn say sưa nói không ngừng.
“Nếu gặp một cặp đôi nào trên đường, cô gái xinh tươi luôn cười nói rôm rả, còn chàng trai mặt ngờ ngờ tỉnh bơ làm việc riêng… có thể đó chính là tôi và chị đây.”
Chị lúc nào cũng nói như thế, còn tôi lúc nào cũng im lặng làm việc riêng, trông tôi như chẳng nghe gì, nhưng thật ra tôi đều lắng nghe hết. Sao chứ? Không nghe sao được, chị sẽ giận đó. (cười)
– Nhóc cười gì đó?
– Chỉ cười vì thấy chị vui thôi.
– Hihi, đồ nịnh!
– Chị nè! Lúc nào chị cũng nói nhiều như thế với một đứa ít nói như nhóc không chán à?
– Hổng chán đâu. Hổng phải nhóc hay cãi nhau với chị đó sao.
– Nhưng có thấm gì với thời gian khi nhóc chỉ im lặng nghe chị nói một mình.
– Uhmmmm, chị hổng biết nữa. Chị quen rồi. Quen từ hồi làm ở Na kia, lại còn người nói phải có người nghe. Vui nhất là biết luôn có người lắng nghe mình. Hihi!
Tôi bật cười, nhìn lại mình, cũng không biết từ bao giờ quen nghe chị nói lung tung rồi, nhờ vậy nhiều lúc ở nhà học bài hay làm việc công ty, chị cứ nói linh tinh bên cạnh, vậy mà tôi vẫn bình thường, thừa nhận sức chịu đựng của tôi thật đáng nể.
– À nhóc quên nửa!
Chị bỗng nhiên đứng bật dậy vỗ ngực tôi, hai con chó giật mình ngẩng lên, lè lưỡi hóng chuyện.
– Quên gì nửa?
– Nhóc đưa tiền cho chị đi.
– Hả?
– Lấy tiền nhóc đưa chị nhanh đi.
– Ờ, từ từ…
Tôi ngồi dậy lục túi áo khoác để trên đầu giường.
– Đây nè!
– Hihi.
Chị cầm bóp tôi lấy hết tiền ra đếm, tôi cũng chẳng nhớ mình có bao nhiêu, lúc vội vàng lên đây gom hết tiền lương, tiền tiết kiệm rồi đi không đếm kỹ.
– Nhóc đưa hết cho chị nha.
– Ờ, ờ.
– Hihi.
Chị tươi cười tiếp tục đếm tiền, sau đó móc hết tiền trong bóp mình ra ngồi đếm đi đếm lại, xếp xếp.
– Xong! Hihi, ngủ thôi.
Tôi lắc đầu, xoa đầu con Ster mập nhắm mắt ngủ. Bình thường đi chung là cứ bị chị lấy tiền, nay lại bày đặt xin xỏ. Tôi chẳng buồn hỏi chị lấy tiền làm gì, từ lâu tôi và chị đã vượt qua chuyện tiền bạc, đi với chị làm người vô sản quen luôn.
Sáng hôm sau, tỉnh dậy toàn thân ê ẩm, bình thường chị đè thôi đã đủ mệt, giờ thêm con quỷ Ster mập đè, may mà hôm nay sơ đuổi về, không thì ngủ lại vài ngày chắc tôi phải vào viện chỉnh hình. Đúng giờ hẹn, anh tài xế đến ăn sáng cùng cả nhà để chuẩn bị lái xe về Sài Gòn. Tôi vừa ăn vừa nghe anh chém gió mấy ngày chơi ở Đà Lạt, còn chị thì nói chuyện tạm biệt sơ, cô Mai và mấy đứa nhỏ.
Chào hỏi dặn dò xong, tôi cùng chị lên xe về Sài Gòn. Xe lăn bánh được vài chục mét, tôi nhận ra cô Mai chạy xe máy theo sau. Đến đoạn dốc không xa nhà, chị kêu anh tài xế dừng lại chờ cô Mai.
– Ủa quên gì hả chị?
– Chờ chút nha.
Chị bước ra khỏi xe, cô Mai vừa đến. Chị móc trong ví ra số tiền đêm qua chị góp của tôi rồi đưa cho cô Mai. Hai người nói chuyện thêm chút rồi chị quay về xe.
– Xong rồi! Về xì phố thôi hihihi.
– Nói nghe coi, vụ gì vậy?
– Chị gửi tiền của hai đứa mình cho cô Mai mua sữa cho bé thỏ và ku gấu, trang trải chi phí ăn uống cho cả nhà. Bữa giờ chị lên sơ ăn toàn đồ ngon hổng luôn, chị góp tiền sơ hổng chịu lấy, hihi phải lén gửi cho cô Mai nè.
– À hiểu rồi.
– Hằng tháng chị có gửi ít tiền phụ sơ nuôi tụi nhỏ. Sơ khó tính lắm, hổng nhận tiền của chị, chị phải lấy papa ra doạ sơ mới chịu nhận mỗi tháng ít thôi. Cũng lắm chuyện, sơ buồn người thân bên ngoại chị nên sơ mới khó tính chuyện nhận tiền phụ của chị. Tháng này chị gửi tiền rồi, giờ gửi nửa sơ hổng chịu nhận. Mà mấy bữa nay lên ăn ở đây, chị biết nhà sơ bị thâm hụt tiền, đành phải năn nỉ cô Mai giấu sơ chịu nhận tiền tụi mình, nhóc hổng được nói sơ biết đó nghen.
– Rồi, biết rồi.
Tôi cũng không hỏi nhiều nữa, tất nhiên tôi biết với điều kiện nhà chị dư sức chăm cho cả trung tâm trẻ, nói gì mấy đứa nhỏ nhà sơ, có lẽ đã có chuyện gì đó nên sơ mới không nhận sự giúp đỡ từ chị.
– À chị nè, tháng sau có gửi tiền lên, nhóc phụ ít nhé.
– Ai cần chứ.
– Ơ tấm lòng của người ta mà.
– Hihi, đồ ngốc. Ai cần nhóc nói chứ, chuyện đó đương nhiên ha. Mai mốt bớt nạp tiền chơi game đi, bớt uống cà phê đi ha. Để tiền góp với chị gửi cho tụi bé biết chưa.
– Hả! Bớt cà phê?
– Giờ sao!!!
– Rồi thì bớt, được chưa.
– Nhóc ngoan! Hihi!
Tôi lắc đầu cười, bụng một trời lo lắng, gì chứ bắt nhịn cà phê còn hơn đem tôi ra giết thịt. Quãng đường về Sài Gòn đầy ắp tiếng cười của chị, hành trình kéo dài hơn thường lệ vì chị cứ bắt dừng khắp nơi để ngắm cảnh, chụp hình.
“Chị à! Nhóc không chắc mình có yêu chị không… nhưng nhìn chị cười như thế này, tất cả đều không quan trọng nữa.”