121. Chuyện chị em - Tình cảm ngọt ngào

Câu Chuyện Đời Tôi

Chuyện chị em - Tình cảm ngọt ngào

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

– Về rồi đây! Hôm nay có gì ăn không?
– Hihi, em nấu canh chua đấy, nhóc tắm xong ra ăn cơm nhé.
– Ừ, ăn một chút, nằm nghỉ chút, mệt quá!
Tôi nằm vật ra ghế, nhắm mắt thở phì phì, tận hưởng cảm giác thư giãn sau một ngày dài học tập. Đột nhiên, có đôi bàn tay nhẹ nhàng xoa lưng tôi, vừa đấm vừa bóp.
– Hôm nay mệt lắm hả nhóc?
– Ừ, cả ngày thuyết trình, mệt gần chết. Mai em phải họp nhóm nữa.
– Thế mai, trưa em có về ăn cơm không?
– Chắc không kịp đâu.
– Uhm, để mai chị làm cơm cho em đem theo nhé.
– Thôi, mai em ăn cơm với nhóm luôn.
– Được thôi. Em quay người ngồi dậy cởi áo ra cho chị cất, cầm ly nước cam uống ngon lành. Tôi nhìn theo, thấy chị vừa xếp áo vừa cầm ba-lô học của tôi phủi bụi, rồi xòe bóp tiền của tôi ra đếm, sau đó lấy trong ví của mình vài tờ tiền khác bỏ thêm vào. Tôi bật cười nhẹ.
– Nè! Làm gì thế?
– Hihi, bơm tiền phòng bị cho nhóc, khỏi lo nghèo đói!
– Bơm chi, còn tiền mà.
– Còn gì, toàn tiền lẻ không dùng được. Mai không bơm thì đói đói, lại phải uống cà phê sớm!
– Hehe, không uống cà phê thì sao, bơm thêm đi, bơm mạnh lên!
– Hứ! Đừng hòng!
Tôi gãi đầu cười khì khì, tưởng gì chứ bơm thêm tiền uống cà phê thì tôi thích lắm.
Thời gian trôi qua êm đềm như thế, bình thường đến mức có lúc tôi cảm thấy nhàm chán. Như chị từng nói, chị không còn bày trò như trước, cuộc sống trở nên bình thường như bao người khác. Mọi thứ quá bình thường, đến mức tôi thỉnh thoảng cảm thấy chán ngán.
Điều bất thường duy nhất tôi nhìn thấy là ngày nào tôi cũng gặp chị. Căn gác tôi thuê cùng bạn bè dường như chỉ là hình thức, vì hầu hết thời gian tôi đi đâu, làm gì đều không biết. Có thằng bạn còn đoán tôi là dân cày game nên việc vắng nhà sống ở tiệm net gần khu trọ trở nên bình thường.
Một ngày của tôi cũng rất dễ đoán: sáng uống cà phê ở quán nhỏ gần nhà chị, đọc báo, đến giờ học, trưa về ăn cơm với chị. Nếu có buổi học chiều, tôi quay lại trường; không thì ở công ty làm việc. Tối về lại nhà chị ăn tối. Những hôm không quá bận, tôi đưa chị đi dạo phố, ăn tối bên ngoài, ghé quán ông Kha uống cà phê, xem phim hay kịch.
Gần đây, tôi trở thành kẻ vô sản. Mọi chi phí khi đi chung đều do chị trả. Tôi muốn trả cũng không được vì tiền lương, tiền nhà gửi lên tôi đều đưa chị gần hết, chỉ giữ lại một ít để tiêu vặt, uống cà phê hay khi cần thiết.
Tôi chẳng suy nghĩ nhiều về chuyện tiền bạc. Chị giữ tiền cũng tốt, miễn chị vui là được. Chị lo lắng cho tôi hơn, không còn cảnh đầu tháng sung túc mà giữa và cuối tháng túng thiếu nữa.
Nếu tính toán kỹ, chị còn tốn nhiều tiền hơn tôi trước đây. Ngày trước, tôi giữ tiền thì thiếu trước hụt sau, giờ lúc nào túi cũng có tiền để uống cà phê, ăn uống, học hành, đi lại. Chị quản lý chi tiêu hợp lý nên bạn bè trong lớp gọi tôi là "đại gia", dù đầu tháng hay cuối tháng, tôi chẳng bao giờ thiếu tiền hay phải mượn ai.
Hôm nay là thứ Bảy, tôi được nghỉ nửa buổi chiều. Không phải đi làm, tôi về sớm chở chị đi chơi. Công ty có liên hoan mừng hoàn thành sự kiện lớn, nhưng tôi không tham gia. Tôi xin ông sếp về sớm, không phải tôi không thích tiệc tùng, chỉ đơn giản là tôi muốn về ăn cơm với chị rồi đưa chị đi chơi nhiều hơn.
Trên đường về, tôi cứ cười khẽ một mình. Dường như càng ngày tôi nghĩ về chị nhiều hơn, như một thói quen khó bỏ.
Sài Gòn nắng nhưng không quá oi bức. Tôi ghé rạp chiếu phim mua hai vé ngồi tốt rồi mới qua nhà chị. Tắm rửa, thay đồ, ăn cơm xong, hai chị em kéo nhau qua quán ông Kha chơi. Chờ đến tối mát, chúng tôi đi dạo rồi vào xem phim.
Quán ông Kha thứ Bảy và Chủ Nhật đông khách, nên tôi và chị thường tranh thủ qua phụ ổng kiếm hai vé nước miễn phí. Từ lần chị buồn vì tôi quá lo kiếm tiền, tôi không còn ôm đồm công việc nữa. Tôi nghỉ làm thêm ở quán ông Kha, dĩ nhiên không được làm quán nhậu của ổng. Công việc công ty cũng vừa sức, không cố cày kiếm hoa hồng. Tôi tập trung thời gian vào học tập và dành nhiều thời gian bên chị hơn. Phụ đến giờ giao ca cũng vừa lúc hai đứa đói meo.
Chúng tôi chào ông Kha rồi chở nhau đi ra quán cơm gà nổi tiếng ở quận 5. Gà vằn luôn là món khoái khẩu của tôi và chị. Hôm nay chị mặc quần trắng, áo thun trắng ôm sát. Tôi được chị chọn cho quần jean xám đen, áo sơ-mi sọc ca rô đen đỏ xanh trắng. Tóm lại, tôi sặc sỡ hơn chị nhiều.
Hai phần cơm gà vàng ươm thơm lừng được mang ra. Nhìn miếng gà, tôi gần như nuốt nước bọt. Vừa múc miếng cơm cho vào miệng, bàn tay chị đã nhanh chóng giật mất cái đùi gà trên đĩa của tôi, bỏ vào miệng ăn ngon lành.
– Ê! Gà của em mà.
– Giờ nó là của chị, hihi!
– Sao gà trên đĩa không ăn, giành ăn của người ta?
– Tại đùi gà này ngon hơn, của chị không phải đùi gà.
– Thế sao hồi nãy đòi ăn ức và cánh gà?
– Thì đòi vậy chị mới được ăn nhiều gà, hihi.
– Thế em ăn gì?
– Nè! Ăn cơm giúp chị đi, hihi.
– Lòng nào…
– Ráng chịu… hihi… ăn không?
– Ờ, ăn thì ăn.
Tôi đành tiu nghỉu thưởng thức cơm với nước sốt tương ớt. Dạo này tôi hay bị chị ăn hiếp, dùng quyền con gái ép tôi dữ dội. Cãi lại thì bị dỗi, mất công phải năn nỉ. Nói chung, tôi cứ cam chịu cho chị vui. Tay cầm đùi gà của tôi ăn, tay còn lại không chịu buông, vòng ôm lấy bắp tay tôi tủm tỉm cười.
Đột nhiên, chị quay qua dựa đầu vào vai tôi nói nhỏ:
– Anh!
– Gì?
– Hỏi em đi! Hỏi em yêu thương của em màu gì đi!
– Lại lèm bèm gì nữa đó?
– Đi, hỏi em đi, hỏi em yêu thương của em màu gì đi! Hỏi đi!
– Rồi rồi… yêu thương của em màu gì?
Chị mỉm cười…
– Màu trắng!
Tôi cũng mỉm cười im lặng ăn tiếp, đoán ngay từ đầu là màu trắng, chị vốn thích màu trắng mà.
– Hỏi em tại sao đi! Hỏi đi!
– Ờ thì tại sao?
– Vì yêu thương của em màu trắng, đi bên anh màu nào cũng sẽ thành một đôi. Hihi.
Tôi bật cười nhìn lại chiếc áo tôi đang mặc rồi nhìn chị, ừ thì cũng đúng, màu nào đi với màu trắng cũng hợp thành một đôi.
– Anh anh! Yêu thương của anh màu gì?
– Màu vàng!
– Tại sao?
– Cái đùi gà của anh em đang ăn màu vàng nhé!
Tôi bật cười, chị véo môi tôi một cái rõ đau.
– Hứ! Đồ vô duyên!
– Aaa, đau đau!
– Cho đáng đời! Pleee!
Tôi lắc đầu trước thái độ của chị, lúc nào cũng vậy, ở bên tôi là những câu chuyện, những suy nghĩ như trong tiểu thuyết hay phim ảnh.
– Cho cắn miếng nè!
– Ờ ờ!
Chị chìa cái đùi gà đang cắn dở cho tôi, tất nhiên tôi không ngần ngại cắn một miếng to nhất có thể.
– Thưởng nhóc đó!
– Thưởng gì?
– Vì… vì… hồi nãy có người gọi em và xưng anh.
Tôi ngẩn người, miếng gà như chặn ngang cổ họng nhưng vẫn không ngăn được nụ cười quen thuộc của tôi.
– Ừ! Quên!
– Hihi! Đồ ngốc!
"Chị mới ngốc! Có mỗi cách xưng hô thôi mà cũng vui đến vậy à?"
Tất nhiên tôi không nói thành lời, chỉ nhìn chị vui thôi, tôi cũng thực sự cảm thấy vui. Ai ngốc hơn ai… làm sao biết được nhỉ.