Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 127: Hành trình Đà Lạt
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 127
Một trận mưa nhẹ buổi sáng cũng không ngăn được tôi và chị dậy sớm để chuẩn bị rời khỏi Sài Gòn. Tôi nổ máy chiếc xe đen bóng, tiếng động rung lên nhẹ nhàng như thể không thể kìm được sự háo hức. Lòng tràn ngập niềm vui khi được lái chiếc xe yêu quý này, dù nó thường xuyên bị giam trong ga-ra vì cái tôi quá lớn của tôi. Tất cả mọi thứ trên chiếc xe đều đen bóng, mạnh mẽ, chỉ trừ hai đóa hoa cúc dại màu trắng giữa hai bên bình xăng—tác phẩm chị vẽ, không ai dám xóa.
Chị diện quần jean bó sát, áo sơ mi trắng cũng ôm sát người, nhưng vẫn kín đáo đến lạ thường. Tôi diện quần jean bụi, áo sơ mi đen đỏ trắng cùng chiếc áo khoác đen do chị chuẩn bị. Tôi ngắm nhìn chị và thầm nghĩ:
– Nhìn gì đó tên kia?
– Ờ… chẳng qua là nhìn ngon thiệt.
– Hihi, đồ nịnh. Chị đâu có xấu mà chẳng ngày nào chẳng đẹp.
Tôi gói ghém balo lên xe, tự tay đội mũ, kéo khóa áo cho chị. Chúng tôi lên xe và xuất phát. Ra khỏi cửa ngõ Sài Gòn, tôi mới dừng lại ăn sáng, uống cà phê.
– Đi xa phải rời khỏi Sài Gòn thật sớm để tránh giờ cao điểm kẹt xe rồi hãy ăn uống buổi sáng.
– Uhm, chị biết rồi.
– Trên đường nếu mệt, chị sẽ bảo nhóc ngừng xe nghỉ nhé.
– Uhm!
Tôi dặn dò chị thêm vài điều rồi hướng xe về Đà Lạt. Tuổi trẻ nào chẳng máu tốc độ, nhưng tôi lại không như vậy. Dù chiếc xe mạnh mẽ, dù đường vắng, dù cảnh đẹp, tôi vẫn giữ tốc độ chậm rãi, không bao giờ vượt quá 60km/h.
Lần đầu tiên đi xa bằng xe chị, tôi muốn đi chậm để chị thỏa sức ngắm cảnh. Suốt chặng đường, chị nói không ngừng, hát, kể chuyện, chỉ về những thứ hai bên đường. Mỗi khi có cảnh đẹp, chị đều bảo tôi dừng lại chụp ảnh hay ngồi ngắm nghía.
Chúng tôi xuất phát từ Sài Gòn sáng sớm và đến Đà Lạt lúc trời chập choạng tối. Hành trình dài 12 tiếng, dù không xa nhưng đi thì lâu lắc.
Đà Lạt chào đón chúng tôi bằng cái lạnh se sương đặc trưng của núi đồi. Tôi đưa chị đến khách sạn quen thuộc gần chợ, phòng đã đặt sẵn. Chúng tôi nhận phòng, quăng balo lên giường rồi kéo nhau đi ăn tối.
Lẩu dê là món thích hợp cho đêm lạnh. Chúng tôi loanh quanh chợ đêm, uống sữa đậu nành rồi trở về phòng. Tắm rửa xong, tôi nhẹ nhàng ra ban-công, chị đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Tôi lắc đầu, ôm chị đặt lên giường rồi ngồi thưởng thức trà nóng, nhìn thành phố chìm trong màn đêm. Một cảm giác lạ len lỏi trong lòng—vui vui, ấm áp, bình yên…
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt len lỏi vào phòng. Dường như cả ngày ngồi xe khiến tôi ngủ say đến quên trời đất. Tôi mở mắt và cảm nhận hơi ấm từ má chị, từng nhịp thở phập phồng, da đầu nhột nhạt vì bàn tay chị đang luồn vào tóc tôi.
– HeY! Chào buổi sáng! Anh của em!
Tôi mỉm cười, cảm giác vừa lạ vừa quen, không biết gọi là gì.
– HeY!
Chị cười, nụ cười như thiên thần… suýt tí nữa tôi đã không kiềm lòng mà hôn chị thật sâu. Bình thường, tôi là người dậy trước ngắm chị, nhưng hôm nay ngủ say quá, mất quyền chủ động.
– Dậy sớm vậy?
– Uhm!
– Sao nay được dậy trước?
– Để ngắm.
– Ngắm gì?
– …
Chị cười, chỉ vào mũi tôi rồi nằm lăn ra giường, kéo tay tôi gối đầu lên ngực chị. Có gì đó đã thay đổi, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng.
– Kế hoạch tiếp theo là gì hả nữ hoàng?
– Hihi… chờ đến lúc tặng quà cho nhóc.
– Ủa, chờ tới chừng nào? Lên tới đây rồi, quà gì bí ẩn thế.
– Sẽ đến lúc thôi, ráng chờ đi.
– Rồi cứ nằm đây chờ luôn hả?
– Uhm…
– Trời!!!
Tôi thở dài ngao ngán. Lại bí ẩn nữa. Suốt buổi sáng dài, cuối cùng chị cũng cho phép tôi rời khỏi giường đi vệ sinh rồi chở chị đi ăn sáng.
– Hôm nay có ghé thăm nhà không chị?
– Hông, hôm nay chị chỉ muốn ở riêng bên nhóc.
– Thế ngày mai?
– Có thể, còn tùy…
– Tùy gì?
– Hihi…
Lại bí ẩn. Tôi tưởng mình hiểu chị lắm, nhưng rồi lại mù tịt. Kệ, cứ coi như đang thưởng thức kỳ nghỉ. Ăn uống xong, tôi đưa chị dạo quanh bờ hồ, uống cà phê rồi trở về phòng nằm nghỉ.