133. Ngoại truyện - Ánh nắng Sài Thành

Câu Chuyện Đời Tôi

Ngoại truyện - Ánh nắng Sài Thành

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trời Sài Gòn nắng như thiêu như đốt, cái nóng khiến người ta chóng mặt, thậm chí tôi—một kẻ đã sống ở đây nhiều năm—cũng cảm thấy thật khó chịu. Có lẽ khí hậu mát mẻ của phố núi đã khiến tôi sinh bệnh mất rồi. Tôi dựng chiếc xe Ex màu xanh sát vào bức tường đã phủ đầy rêu phong, rồi đứng dựa vào yên, hai chân bắt chéo nhìn về phía cánh cổng sắt trắng đã rỉ sét. Bỗng nhiên, tôi bật cười nhìn bức tường trong hẻm bên cạnh, không biết liệu có tìm được chút mảnh vỡ nào của chiếc điện thoại tôi từng đập nát ở đây không nhỉ. Thời gian trôi nhanh như chó chạy, mọi thứ xung quanh vẫn như cũ, chỉ có con người là thay đổi nhiều nhất. Tôi không còn là đứa trẻ ngày nào lạnh lùng nói những lời cay nghiệt để đẩy cô ấy đi. Có lẽ sau nhiều năm xa cách, cô ấy đã trưởng thành hơn nhiều.
– Anh đang nghĩ gì thế?
– Ờ… không có gì. Trời nóng quá, sao không mặc áo khoác cho đỡ nắng.
– Mặc vậy mới đẹp. Thấy em đẹp không?
– Ừ! Đẹp… nhưng cũng phải mặc áo khoác chứ, để nắng làm da em đen rồi lại đổ thừa anh.
Tôi lắc đầu, mỉm cười rồi cởi chiếc áo khoác bám đầy bụi đường đưa cho cô ấy.
– Mặc áo anh đi, Sài Gòn chứ có phải bên đó đâu. Mới về mà để thế ra đường, người không quen nắng nóng sẽ bệnh đấy.
– Hì! Em biết rồi.
Cô ấy nhận lấy áo khoác, ôm nhẹ vào người rồi nghiêng đầu nhìn tôi.
– Nhìn gì? Mặt anh dính gì à?
– Không! Anh khác rồi!
– Khác sao?
– Hình như… anh trưởng thành hơn, dịu dàng hơn, bớt lạnh lùng, vô tâm hơn trước.
– …
Tôi bật cười, quay đầu ngồi lên xe, đề máy. Cô ấy ngồi phía sau, tôi cho xe chạy xuống đường hòa vào dòng người đông đúc.
– Anh về từ khi nào?
– Tối qua, định gọi em nhưng ngủ quên mất tiêu.
– Hì! Anh nóng lắm hả?
– Có chứ, nhưng không sao. Anh là con trai mà, trước giờ có bao giờ mặc áo khoác khi đi chơi ở Sài Gòn đâu.
– Vậy sao anh đem theo áo khoác làm gì?
– Dự phòng cho người phía sau mặc, hoặc trùm chân. Lần nào đi xem phim mà em không than lạnh đâu.
– …
Bỗng nhiên phía sau im lặng. Tôi khẽ liếc nhìn kính chiếu hậu, thấy gương mặt cô ấy như phủ một màn sương mờ trên mắt. Khi phát hiện tôi nhìn, cô ấy vội quay mặt đi khỏi kính.
– Lâu đến vậy anh vẫn còn nhớ những thứ nhỏ nhặt thế à?
– Ừ!
Giữa dòng xe xuôi ngược trên đường, có một đôi im lặng không nói gì. Cảm giác xung quanh như ngưng đọng, nhường chỗ cho những ký ức ùa về. Tôi mỉm cười, hình ảnh cô gái mạnh mẽ, gai góc, khó tính ngày trước dường như đã lùi vào quá khứ. Tự nhiên thấy vui khi nhớ đến vẻ đẹp của cô ấy, áo mỏng chống tay, bĩu môi bắt tôi trả tiền trà sữa lần đầu gặp nhau. Tự nhiên thấy buồn cười khi nghĩ đến mỗi lần đi bên cạnh cô ấy, lại phải nghe cô ấy lèm bèm nói xấu tôi đủ thứ, cằn nhằn đủ chuyện… Cách cô ấy quan tâm tôi luôn đặc biệt như vậy. Im lặng như bây giờ thật chút xa lạ.
Vài năm xa nhau, tuy không nhiều nhưng cũng khiến tôi cảm thấy chút xa lạ, nhất là với hai người từng bên nhau, từng yêu nhau. Thật khó để tôi quyết định chạy xe từ Đà Lạt về chỉ để gặp cô ấy—nếu không muốn nói, thật khó để trốn được cô ấy ở thành phố nhỏ bé ấy, vì đứa bạn đã bán đứng nơi tôi trốn cho cô ấy biết. Nếu không về, không biết chừng cô ấy sẽ lên đó lật tung Đà Lạt lên cho tôi biết tay. Cô ấy có thể làm vậy.
Nhiều chuyện đã xảy ra, câu chuyện tôi viết lên mang đến cuộc sống tôi vài rắc rối, cũng như khiến tôi chẳng thể giấu được lòng mình với cô ấy nữa. Cái trò lạnh lùng đóng vai ác cũng không còn hiệu nghiệm với cô ấy—mọi chuyện tôi bày ra đã bị cô ấy phát hiện hết. Nếu không tự nộp mình, chắc cô ấy sẽ không tha cho tôi đâu.
Điểm hẹn đầu tiên chính là rạp chiếu phim. Tôi và cô ấy chọn một bộ phim hành động nhẹ nhàng vừa công chiếu.
– Nè nè, làm gì đó?
– Mua bắp cho em ăn nè.
– Sao mua tới hai phần bự dữ vậy?
– Ờ, mua sẵn cho em khỏi cần chạy ra mua thêm.
– Hứ! Làm như em ăn nhiều lắm vậy.
– Có lần nào một hộp bắp đủ cho em ăn đâu.
– Xí! Nhớ kỹ quá ha.
Cô ấy phì cười, nhận ly nước từ cô nhân viên rồi quay người đi thẳng ra ghế chờ. Tôi nhìn theo, cô ấy ngày càng xinh đẹp, quyến rũ. Có một điều khác hôm nay là cô ấy không còn mặc áo mỏng như ngày trước nữa.
– Em có liên lạc với cô ấy không?
– Cô ấy hả? Liên lạc làm gì hả anh?
– Nói gì ngộ vậy, dù sao cũng là bạn thân mà.
– Tự cô ấy muốn cắt đứt liên lạc với tụi em, ai mà biết cô ấy muốn gì. Với lại có liên lạc em cũng chẳng cho anh biết đâu.
– Tại sao?
– Vì em chẳng thích… vậy thôi.
– Ơ…
– Ơ cái gì mà ơ. Tại anh hết chứ tại ai mà ơ.
– Sao tại anh?
– Hì! Ai bảo anh là người em và cô ấy yêu làm gì. Con gái mà anh… cùng yêu một người, thân thì thân rồi cũng phải có khoảng cách.
Tôi thở phì, tay bóp nhẹ ly Pepsi trong tay, gượng cười.
– Đừng vì anh mà đánh mất tình bạn chứ. Anh… không đáng.
Cô ấy mỉm cười, lắc đầu, tay bốc một hạt bắp rang bơ đưa vào miệng.
– Mọi chuyện chẳng như anh nhìn thấy đâu. Tụi em cũng có nhiều chuyện chẳng hài lòng về nhau, chỉ là để trong lòng. Anh chỉ là giọt nước tràn ly…
– Nhưng…
– Anh tính nói đừng yêu anh chứ gì. Mấy năm qua, lần nào nói chuyện anh cũng nói câu này, nhàm lắm rồi chàng ơi.
– Thiệt sự là không đáng mà.
– Đáng hay không, tự em biết. Còn cô ấy, anh yên tâm đi. Nghe nói cuộc sống của cô ấy cũng ổn… ít nhất ổn hơn anh. Anh… chừng nào anh mới chịu sống cho mình hả? Hồi đó anh bị cô ấy đem ra làm trò chơi, vậy mà bây giờ anh vẫn lo lắng cho cô ấy, nhận hết trách nhiệm, nhận hết cái xấu về mình—có đáng không? Sao anh chẳng bao giờ hỏi mình câu đó. Yêu anh là do em chọn, không muốn làm bạn với cô ấy nữa cũng là do em chọn. Mỗi lần nhìn những chuyện cô ấy làm sau lưng anh, mỗi lần nghe cô ấy tâm sự về anh… em thực sự rất khó chịu. Còn anh, hết lần này đến lần khác lo lắng cho cô ấy, mỗi lần em kể sự thật là anh cứ cười cười bỏ qua, đem mấy cái kỷ niệm đẹp ra bênh vực cho cô ấy. Bực mình hết sức!
Cô ấy phụng phịu, tay siết mạnh suýt lủng cả thịt trên bắp tay tôi.
– Thôi mà… dù sao mọi chuyện đã qua rồi. Em cũng biết tính anh mà, dù sao anh và cô ấy cũng từng yêu nhau, anh tin lúc đó, cô ấy thực sự yêu anh… chính vì vậy anh muốn giữ hình ảnh đẹp của cô ấy trong lòng. Đối với cô ấy như vậy, đối với em… anh cũng sẽ như vậy.
– …
Tôi thở dài, ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại như cố che giấu đi ánh mắt thật sự của mình.
– Nói anh thì cũng phải nói đến em. Không phải dù anh làm người xấu như thế nào, đối xử tàn nhẫn với em ra sao… em cũng đòi yêu, đòi chờ anh hoài như thế thôi.
– Nói vậy anh thực sự muốn chờ đến 10 năm nữa hả? Người ta đã có gia đình, anh còn chờ, còn tìm cái gì nữa?
Tôi bật cười, quay mặt nhìn gương mặt xinh đẹp đang bực mình của cô ấy. Cô ấy vẫn luôn dễ xúc động như ngày nào…
– Ai mà biết được tương lai ra sao. Với lại, đến giờ anh chưa từng nói anh sẽ chờ để quay lại với cô ấy.
– Vậy anh chờ cái gì?
– Anh chờ bởi vì anh đã hứa. Nhưng cũng không hẳn chỉ vì lời hứa 10 năm ấy, càng không phải chờ để quay lại với cô ấy. Nhìn anh xem, anh vẫn là một người trẻ, vẫn là một con người tự do, lang thang khắp nơi… chờ hay không đến hết cái hẹn 10 năm ấy cũng không khác biệt mấy. Có thể nếu cô ấy quay lại, anh và cô ấy vẫn có thể nhìn thấy nhau, nói vài câu thăm hỏi, thấy cô ấy ổn… không phải cũng là một cách thực hiện lời hứa hay sao.
– Nhưng cũng đâu cần phải đến 10 năm như vậy?
– Trong cuộc sống, mỗi người đều có lựa chọn riêng mình… anh chọn chờ, không hẳn vì lời hứa với cô ấy… mà có lẽ bởi vì cái lời ước hẹn này do người đó bày ra.
Nói đến đây, tôi mỉm cười… nụ cười thật dịu dàng.