135. Chương 135: Ngoại Truyện (Phần 3)

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 135: Ngoại Truyện (Phần 3)

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng chủ nhật, chẳng gì tuyệt bằng được ngủ nướng thả ga, không phải vật vờ đến lớp với đống chữ nghĩa khô khan, cũng chẳng cần dậy sớm lọ mọ lên công ty nghe ông giám đốc sai khiến. Đang chìm đắm trong giấc ngủ ngon lành thì bỗng bị ma đè một cách tàn nhẫn. Con ma gần 50 kg, mặc bộ đồ ngủ trắng tinh, leo phịch lên bụng nó, nhún nhún tới mức suýt bật khóc.
– Nhóc nhóc, dậy đi, dậy nhanh lên! Con heo lười, mau dậy!
– Ui da, nặng quá! Cái gì vậy, sáng sớm để người ta ngủ chút đi mà.
– Dậy đi, dậy đi! Chị dẫn nhóc đi chơi nè.
– Trời ơi, cả tuần chỉ có mỗi một buổi sáng chủ nhật để ngủ nướng, chơi gì mà vội dữ vậy?
– Mệt ghê, hôm nay có cái hay lắm nè! Chủ nhật mới đi chơi chứ, nhóc dậy đi, chị muốn đi chơi quá rồi.
– Đi đâu thì đi, cũng phải leo xuống dùm cái, nặng muốn chết! Đau! Đừng có nhún nữa.
– Hihi, cho chết!
– Muốn tắt thở thiệt luôn. Chị đi đánh răng rửa mặt trước đi, xong rồi tới lượt nhóc.
– Hihi, biết rồi.
Phải nhún thêm vài cái nữa chị mới chịu bò xuống khỏi người nó. Sáng sớm mà ruột gan phèo phổi suýt lật tùng phèo. Nhìn người chị vừa hát vừa nhún nhảy bước vào nhà vệ sinh, nó thở phào nhẹ nhõm vì được yên thân trở lại. Vỗ nhẹ lên trán một cái, nó lại lăn ra sofa, chui tọt vào đống chăn bông trắng muốt trải dài từ ghế xuống sàn.
Thức dậy trong căn phòng màu trắng, hương lavender thoang thoảng, mùi hương con gái từ chiếc chăn bông bao quanh… mọi thứ đều dễ chịu, thân quen và bình yên đến lạ. Nó nhắm mắt, cơn buồn ngủ lại ùa về, mơ màng, lâng lâng. Không biết bao lâu sau, lưng cổ nó bỗng cảm nhận được luồng hơi ấm nhẹ nhàng phả vào, chiếc chăn khẽ động, nó từ từ mở mắt, quay người lại, bụng thầm chửi thề sao chị nhanh vậy, chẳng ngủ thêm được tí nào.
– Rồi biết rồi, nhóc dậy nè.
Nó ểu oải kéo chăn khỏi mặt, vừa mở mắt – “phụt” – mặt mũi tối sầm, cay xè, lạnh buốt, người dựng hết lông tơ vì lạnh. Nó liếm nhẹ môi, cay cay, lạnh lạnh, dù có ngu cũng biết ngay đây là nước lẫn kem đánh răng. Nó bừng tỉnh, vội lấy tay quẹt mặt, vừa dụi vừa hét vang:
– Chi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Nhóc cảnh cáo chị, sáng sớm không được chơi ác nghe chưa!
“Phụt!!! Phụt!!!”
Đáp lại lời cảnh cáo là khuôn mặt chị cười khúc khích, môi trề ra, nghênh nghê thách thức. Nhưng có gì đó không ổn – sao nước phun hoài vậy? Nó ráng mở mắt ra, vừa che vừa liếc, rồi bừng tỉnh lần nữa. Đây đâu phải phun nước bình thường – rõ ràng là phun nước miếng!
– Chị!!!!!! Không được chơi ác! Trời ơi…đừng phun nước miếng nữa! Nhóc cảnh cáo chị…
“Phụt phụt!!!”
Chị chẳng thèm nghe, vẫn cười toe toét, nhắm tịt mắt mũi, phun phì phì vào mặt nó như đứa trẻ con. Mặt mũi nó ướt sũng như chuột lột, không chịu nổi nữa. Mới sáng sớm mà chơi ác đến mức không tả nổi. Nó bật dậy, dồn hết sức đè chị xuống ghế, trợn mắt nhìn chị đầy uy hiếp.
– Làm… làm gì hả?
– Hừm!
– Nhóc! Chị là chị của nhóc đó nha!
– Chơi ác hả? Phun nước miếng người ta hả?
– Rồi… rồi sao…
– Trả chị nè!!!
Nó cúi sát mặt xuống, quẹt lia lịa, quẹt qua quẹt lại khắp mặt chị, bất chấp chị giãy giụa, la hét, dùng hết sức đè chặt để chuyển hết đống nước trên mặt mình sang mặt chị.
– AAA lạnh quá chị ơi! Trời ơi cái tên này…anh ngừng lại đi, ngừng lại! Help me… help me…dừng lại đi, dơ quá…trời ơi lạnh chết em rồi…thả em ra…hihihi!
– Hả! Vừa nãy kêu gì cơ?
– Hông… hông có gì! Nhóc! Không được chơi ác!!!
– Hừm! Giờ kêu gì cũng vô ích!
– AAA bỏ ra, bỏ ra đi! Chết người ta rồi…thả chị ra!!!
Sáng sớm, căn phòng trở thành bãi chiến trường của hai đứa. Không cần quan tâm chuyện lớn lao, yêu hay không yêu giờ chẳng còn quan trọng nữa. Chỉ còn tiếng cười vang, chỉ còn hai con người dù đã lớn tuổi mà vẫn nghịch ngợm vật nhau trong phòng. Thứ gì đó rất thân quen, một cảm giác tự nhiên mà chính nó cũng không nhận ra mình đã bị cuốn vào từ lúc nào. Nó ý thức rõ ràng rằng mối quan hệ giữa nó và chị đã vượt xa mức bình thường của chị gái và em trai, nhưng nó không thể dừng lại. Hay nói đúng hơn… gần gũi với chị dường như đã trở thành “thói quen”.
– Xụ mặt làm gì mà xụ? Vừa mới giỡn cho đã rồi giờ ngồi đó giận dỗi là sao?
– Hứ! Đồ đáng ghét! Ăn hiếp chị!
– Ê, chưa ăn, cũng chưa hiếp luôn nha.
– Còn cãi nữa hả? Con trai gì mà ăn hiếp con gái.
– Nam nữ bình quyền nha. Thôi, giờ đi đâu đây? Sáng sớm lôi người ta dậy giỡn cho đã, giờ xách xe đi mà chưa nói đi đâu?
– Hứ! Biết ăn hiếp chị vậy thì ở nhà đi, chị đi chơi một mình!
Chị vừa nói vừa véo véo, vừa lầm bầm mắng nó từ trong nhà ra tới ngoài đường. Sáng chủ nhật trời trong xanh, nắng nhẹ rọi qua tán cây, không khí trong lành lạ thường. Nó chậm rãi chở chị trên chiếc xe Dream cũ kỹ màu trắng. Nó giản dị với quần short và áo thun, còn chị thì sexy hết nấc: quần jean ôm sát, áo thun ngắn cũn khoe cả rốn, da trắng, eo thon, khiến nó chỉ ước giá chị biết lái xe để nó được ngồi sau mà ngắm thả ga.
– Ủa, giờ mình đi đâu đây?
– Đi uống cà phê.
– Vậy hồi nãy sao chị không chịu vào quán đầu đường?
– Hôm nay mình sẽ đi uống cà phê ở một nơi rất thú vị. Chị đảm bảo nhóc sẽ mê tít khi tới đó.
– Nghe có vẻ mờ ám.