138. Chương 138: Truyện ngắn

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 138: Truyện ngắn

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 6
Trong lúc anh chàng còn ngẩn ngơ thì cô chị vui vẻ đứng dậy kéo tay anh chạy ra ngoài trước, anh Phi và anh Phong đi theo sau. Nếu đã có người bảo kê rồi thì lo gì mà không đứng sát lại ngắm nghía những chiếc xe đẹp – thứ mà bình thường anh chỉ có thể ngắm nhìn qua ảnh trên mạng. Cách anh thích xe thật là ngây thơ, chẳng biết gì về thương hiệu hay tính năng, chỉ thích nhìn ngắm rồi thôi. Anh không bao giờ nghĩ mình sẽ được tận mắt ngắm những chiếc xe đắt tiền này, suy nghĩ của anh lúc ấy đơn giản lắm, chỉ là một thằng nhóc mới bước chân vào thành phố và lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy chúng.
Một đứa thích xe ngây thơ, một đứa tò mò, thế là hai chị em kéo nhau đi ngắm nghía từng chiếc xe, bàn tán không ngớt. Anh Phi và anh Phong kiên nhẫn giải thích tên xe, hãng sản xuất, chủng loại, công suất… nhưng chỉ trong thoáng chốc, anh chẳng thể nhớ nổi bất cứ thứ gì. Dù sao thì cứ ngắm nhìn cho vui vậy thôi. Không chỉ riêng nhóm họ, những người khác trong bàn cũng dần tụ tập quanh những chiếc xe, trò chuyện sôi nổi.
Họ gia nhập cuộc trò chuyện chung vui vẻ, nhất là anh Phong và anh Phi đều am hiểu xe nên nói chuyện nhiều. Cô chị không biết gì nhưng vẫn háo hức hỏi han, còn anh chàng thì lặng lẽ lẻn đến chiếc xe caffe yêu thích ở xa xa, ngắm nghía từng bộ phận trong vô thức. Màu sơn đen nhám, những đường cong hoang dã khiến anh mê mẩn không rời mắt, cũng chẳng buông tay ra. Có thể tưởng tượng được vẻ mặt của anh lúc ấy, không khác gì một đứa trẻ trước món đồ chơi yêu thích nhất.
Anh cứ ngắm nghía say sưa đến nỗi quên mất mọi thứ xung quanh, cho đến khi bị vỗ vai mạnh từ phía sau.
– Sao thế, thằng em? Lên ngồi thử đi chứ!
Đó là giọng anh Phi tươi cười.
– Nãy giờ nhìn đủ rồi, ngồi lên thử đi, có ngắm chứ không lên ngồi thử thì làm sao thỏa mãn được.
– Dạ thôi… em nhìn cũng được rồi. Xe của anh nên…
– Trời, ngại gì. Em cứ tự nhiên, phải ngồi lên chạy thử mới tận hưởng được cảm giác sướng.
– Dạ…
Anh chàng mỉm cười, gãi đầu ngượng ngùng nhưng trong lòng lại rộn ràng háo hức. Lúc này anh vẫn chưa biết rằng việc ngồi lên xe của người khác, thậm chí đề máy chạy thử, là chuyện vô cùng nhạy cảm đối với giới mê xe. Anh chỉ nghĩ đơn giản là xe của người lạ, lại đắt tiền, ngắm nghía sờ mó là đủ rồi, không nên vượt quá giới hạn. Thấy anh vẫn ngập ngừng, anh Phong tiến lại cùng cô chị, tươi cười nói:
– Món lên chạy thử xe đi em, gì chứ con xe này của anh Phi, em cứ thoải mái.
– Xí! Mê tít còn làm bộ. Ha là không biết chạy, nhìn cái tướng nhóc chắc không dẫn nổi chiếc xe chứ gì, lêu lêu.
– Xời! Giỡn chơi hoài, đây dư sức không phải xỏ xiên ha.
– Vậy lên chạy vòng chị coi coi, không biết chạy chứ gì, đồ cùi bắp.
– Này này không phải khích nhau, cùi bắp mà đỡ hơn có người xe đạp còn không biết chạy.
– Hứ! Tại chị không thèm chạy thôi ha, có tài xế riêng, biết chạy xe chi cho mệt.
– Chứ không phải quá cùi bắp, tập hoài không chạy được.
– Pleeee! Chị không thích biết chạy, rồi sao! Có mấy người chở tôi đi rồi, tôi tập chạy xe chi.
– Ờ ngon, ngang như cua ấy.
– Kệ chị nhé.
Anh Phong tươi cười chen vào:
– Thôi thôi, hai đứa này riết như con nít, cãi nhau suốt. Món nè em chạy xe này được mà đúng không? Xe tay côn đó.
– Dạ chắc được. Như ex mà đúng không anh?
– Đúng rồi.
– Nè nè! Nói chứ nhóc chạy được không, xe này bự hơn xe kia đó nhóc. Coi chừng té đó.
– …
– Phương đừng lo, Món chạy ex được thì chạy xe này được mà.
– Đúng rồi! Tưởng chưa biết chạy tay côn thì thôi, chứ biết rồi thì chạy con này dễ. Thằng em lên làm vài vòng đi mày. Có gì con này đền xe, yên tâm.
Anh Phi tươi cười vỗ vai anh chàng chỉ về phía cô chị, đương nhiên đáp lại là gương mặt phùng mang trợn má của nữ hoàng. Anh chàng cũng không để ý đến cô chị nữa mà chậm rãi leo lên xe, nhẹ nhàng làm quen theo hướng dẫn của anh Phi. Dù đã từng biết chạy tay côn, nhưng với một chiếc xe lạ và to hơn, anh không tránh khỏi cảm giác hồi hộp. May mắn là mọi thứ dường như ổn định nhờ sự hướng dẫn nhiệt tình của anh Phi. Sau hơn mười phút làm quen, cuối cùng anh Phi cũng vỗ vai anh chàng:
– Rồi! Làm vài vòng đi thằng em, hãy sướng từ từ nhé. Haha.
Anh chàng gật đầu, nhẹ nhàng đề máy. Tiếng động cơ trầm ấm vang lên, chiếc xe rung nhẹ, một cảm giác hưng phấn lan tỏa khắp cơ thể. Anh mỉm cười, thở nhẹ rồi bóp côn, đá số, nhẹ nhàng tăng ga. Con ngựa hoang đen trũi nhẹ nhàng lăn bánh, sau vài giây đầu ngại ngần gầm gừ, con caffe đưa anh lao đi chầm chậm trên đường. Lòng anh rộn rã như có dòng điện nhẹ chạy khắp cơ thể… lần đầu tiên cưỡi trên một con mô tô, thật sự rất sướng, rất phê. Anh mỉm cười vít ga mạnh thêm, để tận hưởng âm thanh giòn giã của chiếc xe, tiếng gió rít nhẹ bên tai. Anh vòng xe lại, con đường khá vắng, rộng và đẹp, thật thuận lợi để một thằng nhóc lần đầu tiên chạy mô tô tha hồ tận hưởng. Anh chạy ngang qua quán, mọi người đều nhìn, cô chị vẫy vẫy tay như đứa trẻ, tươi cười nhưng mặt cũng đầy lo lắng:
– Nhóc nhóc! Chạy từ từ thôi! Cẩn thận đó.
– Nhóc biết rồi.
Anh mỉm cười vẫy tay rồi tiếp tục cho xe lao đi. Dù hưng phấn đến cỡ nào, anh vẫn không chạy quá nhanh, tốc độ chỉ khoảng hơn 50km/h. Không phải vì xe lạ không dám chạy, mà từ khi có cô chị bên cạnh, anh đã không còn chạy xe nhanh nữa trong bất kỳ trường hợp nào. Trước khi gặp cô chị, anh là thằng trẻ luôn thích chạy xe nhanh, bất kỳ chiếc xe nào anh ngồi lên đều chạy hết tốc lực. Nhưng từ khi có cô chị bên cạnh, anh đã thay đổi. Anh biết cô chị sợ và lo lắng khi anh chạy xe nhanh, vì hiểu nên anh đã hứa không bao giờ chạy xe nhanh nữa.
Là đàn ông đã hứa thì phải giữ lời, nhất là anh hứa vì cô chị. Từ lâu, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chiếc xe mạnh mẽ đến đâu, đường xa hay ngắn, đường trống hay đông, đường đẹp hay xấu, trễ giờ hay gấp gáp cỡ nào, anh cũng không còn chạy xe vượt qua 60km/h nữa, dù sau lưng là cô chị hay bất cứ ai, thậm chí khi chạy một mình. Vì cô chị, anh có thể thay đổi, có thể vứt bỏ sở thích chạy nhanh của mình. Dù người ta có mỉa mai anh dại gái, nhát chết hay chạy xe như ông già, thì sao chứ… nếu dại gái vì cô chị, thì anh sẵn sàng.