29. Chương 29: Những Ngày Thơ Ấu

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 29: Những Ngày Thơ Ấu

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 29
Bữa nay lại có đá bóng... Nếu không có đá bóng thì tôi cũng không thể nào ở yên được nửa. Chị Mây của tôi nhắn tin cả buổi làm kêu tôi ra quán chơi. Hình như mới ở quê lên hay sao chắc có đem theo trái cây hay món gì ngon ngon nên cứ bắt tôi qua quán đây nè... Làm việc xong tôi gọi cho em
– Em đang làm gì đó
– Dạ đang học nè... huhu mệt lắm luôn
– Chà cỡ này siêng quá ha
– Siêng nào giờ. Anh làm xong chưa
– Làm rồi giờ tính về chút đi coi đá bóng nè
– Nửa... thức khuya nửa hả
– Uhm em ngủ trước đi nha anh coi xong về ngủ liền à
– Anh đó nha tối ngày banh bóng, ốm nhom mà thức khuya hoài
– Ờ thì cả tuần mới được 1-2 trận mà em ngủ đi
– Ghét, đi ngủ, không thèm quan tâm mấy người nửa
– Thôi mà... ghét hoài
– Mệt anh mua gì ăn đi rồi hảy đi coi nhớ chưa
– Ừ anh biết rồi
– Nhớ về ngủ liền đó
– Ok luôn
– Mai khỏi qua chở em ăn sáng nha em bận rồi
– Ừ vậy em ngủ ngon
– Uhm... anh cẩn thận đó
Cúp máy tôi lắc đầu mỉm cười. Từ lúc yêu nhau đến giờ, em thay đổi hoàn toàn... ít nhất đối với tôi em chẳng còn 1 gram lạnh lùng nào cả, em nói nhiều hơn, lo lắng, quan tâm tôi nhiều hơn. Thầm cảm ơn cuộc sống đã tặng em cho tôi. Nhắn một tin "em ngủ ngon" cho em tôi chạy xe về nhà tắm rồi phóng luôn ra quán cà phê. Chưa tới giờ đá bóng nhưng cũng phải ra sớm theo lệnh của chị Mây. Gửi xe bước vào quán, nhỏ Mây đã nhìn tôi cười chỉ tay về phía góc bàn còn trống. Chỗ ngồi quen thuộc của tôi, chắc nhỏ cố ý chừa cho tôi đây mà. Bưng ly cà phê với một dĩa trái cây ra, nhỏ Mây cười tươi
– Nè ưu tiên cho em đó. Trái cây chị mua dưới quê ngon lắm. Chút chị cho em 2 ký ổi đem về phòng ăn nhé
– Trời ơi làm gì cho đủ ăn sao hết
– Thì cho bạn em ăn. ủa bữa nay đi xe hả
– Ừ
– Ủa xe đâu vậy
– Em mới mua mấy bữa trước tại nay chị hối quá nên xách xe chạy ra cho nhanh đó
– Hihi ngoan ha. Tại muốn cho em ăn trái cây đó sợ ngâm trong tủ đá lâu không ngon.
– Tốt bụng nhỉ
– Chứ sao, chị mà
Nhỏ Mây cười tươi đứng dậy đi lấy nước cho khách. Bữa nay mặc váy sọc đen trắng coi cũng đẹp... nói chung con gái cao cao, dáng được được chút, make up, thêm đôi giày cao gót vào nữa thì sẽ đủ để được xem là đẹp và quyến rũ chứ cũng không cần phải có gì đặc biệt mới được xem là đẹp. Tôi vui vẻ ăn trái cây, xem bóng đá, thi thoảng nhắn vài tin trêu chị Phương. Chị của tôi tới giờ tôi vẫn chưa biết chị làm gì nhưng công việc của chị khá bận và chị hay có tật thức khuya. Xem được một tí thì nhỏ Mây quay lại ngồi trò chuyện với tôi... vừa kể chuyện linh tinh dưới quê vừa gọt thêm trái cây cho tôi ăn. Đột nhiên nhỏ chìa tay ra trước mặt tôi
– Gì đó
– Mượn cái ví tiền
– Chị... chưa gì đòi tiền cà phê người rồi
– Không phải
– Chứ tự nhiên đòi mượn ví chi
– Thì cho đi không ai làm gì đâu mà sợ
– Ờ ờ
Tôi lắc đầu khó hiểu móc ví đưa ra cho nhỏ rồi quay lên coi bóng đá tiếp kệ nhỏ muốn làm gì làm... Ngồi lục gì đó không biết tự nhiên chìa ví ra trả cho tôi rồi ngồi im... quay qua nhìn nhỏ thì gương mặt vui vẻ biến mất chỉ còn một khuôn mặt bí ẩn, cắn cắn môi ra vẻ giận dỗi... chuyện gì nữa đây trời. Khẽ lay lay cái vai nhỏ tôi hỏi
– Sao tự nhiên mặt chị bí ẩn vậy
– Hừ hừ... đồ gian xảo
– Xin lỗi tự nhiên nói xấu em
– Chứ gì nữa... Lớn tuổi hơn người mà... mà nói dối biết luôn
Tôi ngớ người ra một tí rồi bật cười... thì ra lấy ví tôi để kiểm tra giấy chứng minh nhân dân
– Cười nữa... ghét ghét
– Haha ai nói dối nào đâu
– Xì bữa đứa nào la chị lớn hơn đó
– Ê... tại chị không để ý chứ bộ. Em nói chị lớn hơn em 2 số mà. Số 92 lớn hơn 90 2 số đúng rồi
– Mệt mệt... ngụy biện quá. Làm quê muốn chết... bực mình quá
Nhỏ giận đùng đùng đứng dậy đi vào trong ngồi im. Tôi cũng chẳng đi theo giải thích làm gì... ngồi coi bóng đá xong rồi tính. Kệ con gái mà giận chút hết liền. Tôi đoán không sai mà, giận tôi được chút nhỏ lại mon men lại gần ngồi kế tôi coi bóng đá... có điều tôi đưa tay bóc miếng trái cây nào là nhỏ giật miếng đó đưa lên miệng ăn ngon lành.
– Giờ sao. Không cho em ăn nữa hả chị
– Không đó. Mà mà lớn tuổi hơn người ta còn kêu chị chi hả... âm mưu gì khai mau
– Âm mưu gì đâu. Ai bĩu chưa gì hết nhảy vào xưng chị... cho làm chị còn đòi gì nữa
– Thì tại... tại cái mặt non choẹt gì
– Trời sinh vậy ai biết được
– Giờ sao
– Sao là sao
– Thì giờ gọi sao
– Tùy ưu tiên con gái mà
– Xì... tốt quá nhỉ
– Rồi thì thích làm chị cho làm đó
– Thật nhỉ
– Thật. Vậy giờ chị còn cho em ăn trái cây nữa không thì nói
– Hix kêu gì kỳ vậy
– Kêu vậy mới độc
– Ừ nhỉ... ngộ thật tự nhiên kêu chị mà xưng anh... khùng!!!
Xin lỗi... lại thêm một người nữa nói tôi khùng... sao ai cũng thích đánh giá cái nhân phẩm chưa phục hồi kịp của tôi hết vậy nhỉ... chắc cái số tôi vậy biết sao giờ... Quê độ... ngồi coi bóng đá tiếp nhưng tai thì không được nghe thằng bình luận viên nói mà bận nghe nhỏ Mây ngồi kế bên tán gẫu. Hết bóng đá tôi tính tiền đi về... nhưng nhỏ Mây không cho tôi về, kéo ra ngoài góc đường
– Nè... mai rảnh không
– Ờ rảnh được buổi sáng
– Anh chở chị ra ngoài cảng được không
– Cảng nào... mà đi chi vậy
– Ba chị có gửi đồ về bạn ba chị kêu ra lấy
– Vậy hả. Anh cũng không rành đường
– Chị nhớ được chút, có gì mình hỏi người ta được mà
– Uhm vậy khoảng 8-9h anh qua chở cho đi
– Hihi cảm ơn anh nha
– Rồi giờ cho anh về chưa chị
– Ừa anh về đi ngủ ngon
– Ngủ ngon
Tôi xách bọc trái cây leo lên xe về phòng. Sáng qua phải qua đưa em đi ăn sáng xong về làm người đàn ông ga-lăng chở chị Mây đi lấy đồ... thôi xong coi như hết buổi sáng của tôi, kế hoạch đi chơi Sài Gòn xem như bị phá sản... nghĩ tới đó mà lòng xót xa với mấy thằng chiến hữu trong game. Về đến nhà tôi mở điện thoại trả lời mấy tin nhắn của tụi bạn, xong nhắn tin hỏi thăm chị vài tin rồi ngủ luôn.