43. Mẹ Em Tự Tước

Câu Chuyện Đời Tôi

Mẹ Em Tự Tước

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi hét lên bên điện thoại. Vội vã đứng dậy chạy ra xe. Chắc chị nghe lỏm được cuộc gọi của em với tôi nên vội chạy theo.
– Nhox bình tĩnh đi nhox… chạy từ từ thôi…
– Nhox biết rồi… nhox đi nha…
Tôi vừa quay đầu xe định đề máy chạy thì chị đã leo lên ngồi sau lưng. Tôi quay lại ngạc nhiên:
– Gì vậy chị…
– Chị đi với nhox. Không cho nhox đi một mình đâu…
Tôi không nói gì, quan trọng bây giờ phải chạy vào bệnh viện gấp, không có thời gian để hỏi chuyện chị nữa. Tôi phóng xe len lõi giữa dòng người để chạy thật nhanh vào bệnh viện. Chẳng hiểu sao chuyện gì xảy ra, chỉ biết đang ngồi học trong trung tâm mà bỗng dưng lại ở trong bệnh viện. Hay là tan học đi chung với nhỏ Hân rồi bị tai nạn? Nghĩ đến đây, tôi nói nhỏ với chị:
– Chị gọi cho Hân coi Hân có sao không, tại hai người đó đi chung.
– Vậy hả. Nhox chạy chậm thôi để chị gọi.
Chị bấm máy gọi cho nhỏ Hân, còn tôi giảm tốc độ để tránh gây nguy hiểm và tiếng xe ồn ào.
– Alo Hân em đang ở đâu có sao không?… vậy hả rồi hai đứa đang ở đâu?… có chuyện gì vậy em… uhm uhm chị biết rồi em ra cổng đón chị với nhox M nha…
Chị cúp máy, im lặng. Tôi sốt ruột hỏi:
– Hân nói gì vậy chị? Hân có sao không…
– Uhm Hân với Thy hổng sao. Em chạy chậm thôi chút vào bệnh viện thì biết.
– Vậy hả…
– Uhm…
Chị đặt tay lên vai tôi siết chặt. Sự trấn an của chị khiến tôi bình tĩnh trở lại, không quá lo lắng nữa. Nếu không có chị lúc này, chắc tôi đã nằm dưới đường vì va quẹt với xe khác rồi. Tôi cố gắng chạy nhanh nhưng không ẩu, vì biết nếu chạy ẩu sẽ mang tai họa đến cho chị. Kiềm chế sự lo lắng, tôi từ từ chạy xe một cách bình tĩnh. Cuối cùng cũng đến bệnh viện. Nhỏ Hân đang đứng gần bãi gửi xe chờ. Gửi xe xong, tôi và chị đi về phía Hân.
– Có chuyện gì vậy Hân? Thy đâu…
Nhỏ Hân ngập ngừng kéo tay tôi đi chậm lại…
– M… Thy nó hổng… hổng sao… nhưng…
– Nhưng sao… tự nhiên hai người ở trong này là sao nữa…
– Mẹ Thy… cổ… tự… tự tử…
Tôi như sét đánh ngang tai, không thể tin vào lời nói của Hân. Mẹ em… tự tử sao? Sao bà ấy lại làm như vậy? Sao bà ấy phải ép tôi xa em mãi mãi?
– Cô ấy… uống thuốc ngủ tự tử… cũng may dì osin phát hiện kịp… giờ hổng sao rồi… M… M có sao không…
Tôi im lặng, dừng chân dựa lưng vào tường rồi từ từ ngồi xuống đất. Hai tay run run ôm lấy mặt. Mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát, khiến tôi không thể chịu đựng nổi. Tôi không thể nghĩ đến trường hợp khủng khiếp này xảy ra. Cuộc sống sao lại ép tôi đến đường cùng như vậy? Bà ấy phải ép em và tôi xa nhau mãi mãi mới vừa lòng sao?
Tôi gục mặt xuống đất, ngồi thừ người ra mặc cho chị và nhỏ Hân ngồi bên cạnh lo lắng khuyên bảo. Tai tôi như ù đi. Trong tôi bây giờ chỉ còn hình ảnh em, nụ cười em và nước mắt của em.
Tôi đứng dậy, tay nắm chặt tay chị để tìm chút bình tĩnh:
– Dẫn M lại chỗ Thy đi Hân…
– Uhm…
Nhỏ Hân đi trước. Tôi im lặng đi sau. Hành lang bệnh viện càng lúc càng lạnh lẽo, xa xăm… đi mãi nhưng sao vẫn chưa đến. Bệnh viện quá rộng hay khoảng cách giữa em và tôi bây giờ đang dần xa?
Em ngồi đó thu lu trong góc, xung quanh là những người tôi từng gặp: dì osin, Tiến, thằng đầu ngựa và cả Quang nữa. Họ đứng đó nói những điều gì đó với em… dường như họ đang đổ trách nhiệm lên đầu em. Em của tôi có lỗi gì đâu, sao họ lại làm như vậy chứ?
Tôi rời tay khỏi chị, chạy ào tới đẩy hết đám người đó ra khỏi em, rồi đứng chắn trước mặt em, nghiến răng:
– Tránh xa hết. Thằng nào đụng tới Thy thì đừng có trách tau ác…
Từng lời tôi nói ra đều chứa đầy căm phẫn. Người tôi lạnh đi, đôi mắt như mắt một con thú dữ đang bị thương. Nếu lúc này có ai nói một lời làm tổn thương em, tôi thề sẽ bắt thằng đó phải trả giá. Sự dữ dội của tôi khiến mấy người đó chùn bước. Họ biết nếu đụng tới tôi, cuộc đời họ sẽ kết thúc nhanh chóng tại đây. Tiến và thằng đầu ngựa đủ khôn để hiểu điều này. Biết lợi thế của mình, tôi tiếp lời:
– Giờ thì mấy người về đi. Chuyện này để tôi giải quyết.
– Mày gây ra chuyện này còn đòi giải quyết gì nữa…
Tiến lên giọng nhưng tôi nghiến răng ngay lập tức:
– Tôi nói là mấy người đi về hết. Đừng có nói nhiều…
– Mày…
Tiến nổi khùng định xông tới ăn thua đủ với tôi, nhưng nhỏ Hân hét lên cảnh báo. Quang và thằng đầu ngựa kéo Tiến ra xa. Tôi quay lại nói với nhỏ Hân:
– Hân đưa chị Phương về dùm M nha.
– Nhưng mà Hân…
– Đi đi… M muốn yên tĩnh. Chị về trước nha. Nhox hổng sao đâu…
– Uhm…
Chị gật đầu im lặng kéo nhỏ Hân đi. Tôi nghĩ chị hiểu lúc này tôi cần yên tĩnh với em. Dì osin vẫn đứng đó ngập ngừng:
– Con… con cho dì ở lại chăm sóc cho bà chủ…
Tôi im lặng gật đầu rồi ngồi xuống ôm em vào lòng. Em khóc, vai em run lên trong lòng tôi. Em nấc lên từng tiếng nghẹn ngào làm lòng tôi cũng thắt lại. Nhưng lúc này tôi không cho phép mình yếu đuối, tôi cần phải vững vàng để xoa dịu cho em:
– Anh ơi… em sợ lắm… phải làm sao đây anh…
– Đừng lo… có anh đây nè. Em đừng sợ… anh đây nè… anh ở đây nè…
Em ôm lấy tôi im lặng… em vẫn khóc, khóc đến khi ngủ thiếp đi. Thương em nhiều lắm nhưng giờ tôi chẳng còn biết phải làm gì ngoài ôm em thật chặt. Đôi mắt tôi nhìn xa xăm, trong đầu trống rỗng chẳng dám nghĩ gì nữa.
Tiếng xe cứu thương dồn dập làm em giật mình tỉnh dậy. Em đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn tôi… Lấy tay quẹt nhẹ vết phấn nhòe trên khóe mắt em, tôi mỉm cười hôn nhẹ lên môi em. Dường như điều này làm em vững tâm trở lại. Em mỉm cười đứng dậy đi vào phòng, có lẽ là đi xem xét mẹ em. Em ngồi xuống, lấy khăn lau lên trán mẹ em, đắp lại chiếc chăn rồi ngồi im nhìn mẹ, vai em run lên khe khẽ… tôi biết em đang kiềm nén sự xúc động, em đang sợ, em đang lo, em đang đau nhiều. Tôi chỉ dám đứng bên ngoài cửa nhìn vào trong, lòng đau nhói…