Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 5: Chuyện xe cộ và cuộc phiêu lưu
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng, anh trai tôi cũng đến, trao đổi vài câu chuyện với tài xế rồi để lại chiếc xe Vespa cũ màu vàng, bụi bẩn nhưng vẫn toát lên vẻ nữ tính. Sau khi trả tiền, anh kéo tôi ra cổng giữa ánh mắt tò mò của mọi người trong quán cà phê. May mà đó là anh tôi, chứ nếu tôi gọi bằng "em" thì chắc sẽ bị coi là mất mặt rồi. Anh cao thật, cộng thêm đôi giày cao gót, cao hơn tôi gần một cái đầu @@. Còn tôi thì chẳng thể gọi là "đại gia" được vì quá lùn, quá nhỏ con, mặt mũi lại chẳng đẹp gì. Dường như mọi điều xấu trên đời đều đổ lên đầu tôi vậy. Nhưng dù sao, tôi vẫn cảm thấy hãnh diện khi có một người anh trai xinh đẹp như thế.
Hai đứa đứng nhìn chiếc xe, như thể chiếc xe cũng đang quan sát chúng tôi, không biết đứa nào sẽ chở đứa nào. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, anh khều khều tôi nói nhỏ:
– Này, ngươi chở ta đi!
– Dạ… anh là người lớn mà!
– Nhưng ngươi là con trai!
– Biết, nhưng xe này là xe của anh!
– Thế nhưng…
– Thôi chở tôi đi! Tôi có biết đường gì đâu!
– Chị chỉ đường cho…
– Hix, ngộ sao anh nhất quyết không chở tôi vậy?
– Tại… tại… mệt quá! Tại người ta không biết chạy xe!
– Hả? Không biết chạy xe? – Tôi lại muốn ngã quỵ lần nữa. Chiếc xe nhỏ xíu, người anh lại cao, mà anh bảo không biết chạy? Nhưng nhìn lại, anh lái xe được mà…
– Thế xe kia có nhiều bánh, còn xe này chỉ có hai bánh, sợ lắm!
– Rồi… hiểu rồi. Thôi, lên xe đi, công chúa!
– Hehe, chị là nữ hoàng, đâu phải công chúa!
– Nói nhiều! Giờ đi đường nào?
– Đó đó… quẹo qua nhà thờ, vòng ngược lại, chạy đi từ từ nhé!
Anh ngồi lên xe, tay vịn vai tôi, tôi siết ga nhẹ chạy đi. Chiếc xe vốn là xe của con gái, chạy hơi khó, loạng choạng chút nhưng tôi cũng quen dần. Áp lực thật nặng nề, dù là chị em nhưng khoảng cách giữa chúng tôi xa quá… làm sao để lấp đầy đây?
Lúc đầu, tôi tưởng anh biết đường, nhưng hóa ra suốt buổi trời, anh chỉ loanh quanh, lạc ít nhất ba lần. Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được Hùng Vương Plaza.
– Này… thôi, mai mốt không được đi chơi xa nữa, mệt muốn chết!
– Chị cũng mệt nè, mình đi xem phim đi!
– Phim? Nhưng trước tiên kiếm nước uống đã.
– Lên rạp mua nước vào vừa uống vừa xem luôn!
– Vậy hả? Ừ, đi thôi. Chị làm chủ hết, ngươi không biết đường đâu!
– Biết rồi, ông hai lúa!
– Lúa mà có người chơi chung!
– Xí… tại thấy ngươi!
– Thấy sao?
– Không… thấy ghét ghét!
– Khó hiểu quá!
Kéo nhau lên Megastar, hai đứa ngồi thở. Thang máy đông như hôm chủ nhật, thiếu chút nữa là tắt thở. Lại thêm một bà già xịt dầu thơm kinh khủng. Chúng tôi chọn một phim hành động – kinh dị (tôi không nhớ tên phim vì vào đó chẳng thể xem được gì). Mua vé xong, hai đứa lại kéo nhau đi mua đồ ăn. Tôi chọn combo với mười xâu cá viên chiên, còn tôi thì chỉ thích cá viên và ly Coca thôi. Chưa tới giờ chiếu phim, hai đứa ngồi một góc nghỉ mệt và ăn.
Tôi vừa đưa xâu cá lên chưa kịp bỏ vào miệng thì đã biến mất. Nhìn sang bên cạnh, hóa ra thủ phạm cướp đồ ăn của tôi chính là anh. Ăn cướp xong, anh còn tủm tỉm cười, mặt nghênh nghênh, thấy ghét lắm!
– Ai cho ngươi ăn? Xâu này là của ta!
– Có khắc tên không mà của ta của ngươi? Tôi đang ăn mà!
– Không cho ăn! Ăn bắp đi!
– Ghét bắp! Đưa xâu cá viên đây!
– Hihi, không! Con trai phải biết ga-lăng!
– Dẹp đi! Đang đói! Có đưa không?
– Không!
– Vậy thì tôi cướp! – Tôi cười, rồi giật lấy xâu cá. Lúc này, tôi quên mất khoảng cách giữa hai đứa. Trước mặt tôi, giờ đây đúng là anh trai tôi, người vẫn cãi nhau, tranh giành mọi thứ với tôi trên mạng hàng ngày.
Hai đứa giành nhau một xâu cá viên chiên, làm náo động cả khu vực ngồi chờ của Megastar. Tôi cầm lấy hai tay anh, kề miệng định cắn thì anh hốt nguyên nắm bắp rang nhét vào miệng tôi rồi chạy sang đứng trêu tôi.
– Đồ khùng, định cắn ta hả?
… Tôi nghẹn bắp, lập tức phun hết bắp ra ngoài, rồi lao về phía anh, vật anh xuống ghế (loại ghế dài).
– Này, trả xâu cá đây!
– Buông ra… bớ người ta… không trả!
– Không trả chọc lét à?
– Dám… không… ta uýnh phù mỏ!
Tôi một tay cầm tay anh, một tay chọc vào hông anh. Anh cười ngặt nghẽo, thế là hai đứa lăn từ trên ghế xuống đất, chọc nhau, la hét, cười… Và đột nhiên, tôi nghe tiếng ai đó gọi nhỏ:
– Anh chị ơi! Xin lỗi…
Tôi dừng lại, anh cũng dừng, nhìn lên. Mọi người đều đang nhìn hai đứa, giọng nhỏ nhẹ "anh chị ơi" là của một cô nhân viên mặc trang phục màu đỏ. Chết cha, quên mất mình đang ở nơi công cộng, hai đứa đang đóng phim cuồng loạn giữa bàn dân thiên hạ. Xung quanh, bắp, cá viên, nước Coca văng hết cả mặt đất. Hết can đảm nhìn xung quanh, tôi quay sang nhìn anh, anh cũng nhìn tôi, hai đứa bỗng phì cười khúc khích. Vội vàng đứng dậy, tôi gãi đầu nói với cô nhân viên:
– Chị ơi… cho tụi em xin lỗi! – Tôi quay qua nói với anh, rồi tiếp tục quay lại nói với cô nhân viên – Xin lỗi… hì hì, quên mất… tại…
– Mong anh chị đừng đùa quá mức nữa ạ… đây là nơi công cộng.
Cô nhân viên vừa cười vừa nói. Tôi cười hì hì cắt lời:
– … Rồi rồi… không có lần sau đâu, chị thông cảm hen! Để tụi em dọn… – Nói xong, tôi lúi cúi cùng anh dọn qua loa. Vội vàng dọn dẹp chiến trường nhỏ giữa những ánh mắt ngạc nhiên và lời bàn tán, tiếng cười khúc khích trêu chọc. Cô nhân viên gọi một người vệ sinh đến giúp. Xong xuôi, tôi vội kéo anh chạy về phía nhà vệ sinh, vừa đi vừa cười nhưng không dám cười lớn.
– Hix hix, tại anh… Trời ơi, xấu hổ quá! – Vừa nói, anh vừa bịt mặt quay vô tường.
– Hì hì, ai biết… tại anh kia!
– Tại anh ấy!
– Mệt… anh cũng hay quá, giỡn xong thấy ớn!
– Huhu, có biết đâu… quên mất tiêu!
– Haha, giờ xem phim nữa không? – Tôi cười gỡ tay anh ra khỏi mặt.
– Coi… thôi coi.
– Không mắc cỡ hả?
– Trong rạp tối thui, chắc không ai nhận ra mình đâu!
– Ừm… vậy… giờ sao?
– Thì vô phòng chiếu trốn đi chờ tới giờ luôn… còn mười phút mà!
– Ừm… vậy đi!
– Khoan!
– Gì nữa?
– Nhìn nè… đồ dơ, tay chị dơ hết rùi nè! – Anh xòe tay trước mặt tôi.
– Ừm, thôi vô WC rửa đi, chải lại tóc nữa đi!
– Á chết cha… cái giỏ xách của chị đâu?
– … Chị không biết… chết rồi!
– Đứng đây, để tôi kiếm… À, thôi vào WC rửa đi, tôi kiếm được rồi!
– Này… mua nhớ nước uống với bắp đi nghen!
Tôi chạy ngược trở lại chỗ chúng tôi vừa nghịch, may quá… cô nhân viên tốt bụng đang cầm giỏ xách, nhìn tôi cười.
– Dạ dạ… cảm ơn chị!
– Hi hi, thiệt hết nói nổi… anh chị!
Tôi cười trừ, rồi quay qua quầy bán nước:
– Chị… cho em một phần giống hồi nãy!
Cô nhân viên nước vừa cười vừa lấy nước với bắp cho tôi. Cô nhân viên kế bên nói qua:
– Hay anh mua luôn hai phần đi, mất công chút giỡn khỏi mua lại… haha!
Cả đám nhân viên với khách đứng cười phá lên, làm tôi muốn độn thổ luôn.
– Thôi thôi… không dám giỡn nữa đâu! Hehe…
Tôi ôm hai ly nước với bịch bắp chạy ào đi kiếm anh. Vừa thấy tôi, anh đã cốc vô đầu tôi rồi cười:
– Cho chết!
Hai đứa kéo nhau vô rạp kiếm chỗ ngồi. Phim bắt đầu chiếu. Lại giành nhau bịch bắp. Không nhờ bà ngồi kế bên quay qua nhắc nhở, chắc màn giỡn hồi nãy sẽ tái diễn. Vậy là im lặng xem phim.
Hơn một tiếng rưỡi trôi qua, phim kết thúc, tôi chẳng hiểu nội dung gì, cũng chẳng nhớ tên phim. Đơn giản là vì tay, vai trái tôi giờ toàn là vết móng tay, vết cắn của anh. Lần đầu tiên trong đời, tôi phải chịu cực hình suốt hơn tiếng rưỡi đồng hồ. Tôi đoán chắc phim đó mang tiếng hành động chứ cũng kinh dị lắm đây… nên hậu quả của nỗi sợ là vậy. Ra khỏi rạp, hai đứa kéo nhau đi ăn pizza.
– Đút cho tôi ăn đi!
– Tại sao ta phải đút cho ngươi?
– Này! – Tôi chìa cánh tay đầy vết thương ra cho anh xem.
– Thì sao?
– Coi phim gì… bấm, cắn người ta… cứ như muốn ăn thịt tôi ấy!
– Hì hì… tại chị sợ chứ bộ!
– Vậy sao không tự bấm mình?
– Chị là nữ hoàng mà… ngươi con đừng có phân bì hoài! Ăn đi… không chị ăn hết ráng chịu!
– Èo… ăn một mình riết… rồi mập thù lù cho coi!
– Xí… khỏi lo cưng… chị mập nhưng tấp nập người theo nghen :p
– Hix… thua rồi! You win! – Nói gì cũng nói được hết á… tôi giơ tay đầu hàng.
Ăn xong, gây ầm ĩ ở quầy pizza, anh bắt tôi đi dạo vòng quanh xem quần áo, trang sức ở tầng một. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nhiều đồ đẹp và sang trọng như vậy. Anh đi trước, tung tăng hết xem cái này đến thử cái kia… sau lưng tôi là hình ảnh đối lập hoàn toàn – tôi nhỏ xíu, lạc lõng đi theo, chẳng dám nhìn xung quanh hay xem bất cứ thứ gì vì giá của chúng hoàn toàn nằm xa ngoài khả năng của tôi.
Đi vòng vòng chán, anh dẫn tôi đi chơi bowling, chơi bi-a, gắp thú, bắn súng, ném bóng và… cả trò thú nhún @@.
Vui vẻ, đùa giỡn với nhau quên cả thời gian. Mới đó đã bốn giờ chiều, cũng đến lúc anh và tôi tạm biệt nhau, năm giờ ba mươi tôi phải về quán làm nữa. Ngồi nói chuyện linh tinh được một lúc thì chú ba (tài xế nhà anh) lái xe ra tới. Chờ tôi lên xe bus xong, anh bước vào xe, lái đi. Tôi quay lưng nhìn theo bóng anh… Mãi chơi, tôi quên mất khoảng cách giữa chị và tôi khác xa nhau như thế nào… Anh bước lên xe… cứ như bước chân lên một thế giới khác ấy, kiêu sa… và sang trọng quá. Vậy mà không hiểu sao anh lại quen được với tôi… và có cả một ngày nghịch đã đời như vậy nữa.
Dòng suy nghĩ cuốn tôi đi, Sài Gòn dần về tối. Tôi bước xuống xe, lao ngay vào quán. Ông Kha mặt mày nói trách vài câu cho có lệ rồi thôi. Tôi vào thay đồ, trở ra vị trí cũ, tiếp tục công việc phục vụ. Hôm nay chơi với anh… hai đứa cộng lại cũng kha khá… riêng tôi… đi tong nửa tháng lương.
Lo tính toán tổn thất, tôi suýt đứng tim bởi một tiếng nói lạnh lùng ở góc bàn… không cần nhìn, tôi cũng biết là bàn của cô nhỏ hay ngồi.
– You late! – Con này vô duyên, tôi đi làm trễ liên quan gì con nhỏ, cũng có phải hẹn hò gì đâu mà bày đặt du du lây lây!
Tôi giật mình, nhưng cũng chỉ quay qua nhìn cô nhỏ một cái, cười mĩm rồi đi thẳng tới quầy trà. Làm được một chút thì tôi thấy ông quản lý rề rè lại ngồi nói chuyện với cô nhỏ… (cha này nhanh thật, mới đó mà làm quen được rồi). Bắt gặp ánh mắt cô nhỏ đang nhìn tôi, tôi cười trừ…