57. Khi giáng sinh trôi qua

Câu Chuyện Đời Tôi

Khi giáng sinh trôi qua

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng! Chẳng biết đêm qua hai đứa kia nói chuyện đến lúc nào mới chịu ngủ, tôi ngồi uống gần hai bình trà từ sáng đến giờ, bụng đói cồn cào, không lẽ cứ nằm mãi thế. May mà cuối cùng cô bé Hân cũng chịu dậy. Nó chui khỏi chăn, đứng dậy vươn vai, bảo đảm không phải tôi mà bất kỳ thằng con trai nào ngồi đó cũng phải sặc nước trà. Trời ơi, đêm qua ngủ say quá chẳng biết gì, Đà Lạt lạnh thế này mà nó vẫn mặc đồ mỏng tanh đi ngủ, quần ngủ mỏng, áo mỏng nhìn rõ cả bên trong.
Hix, tôi đứng hình cả buổi trời. Con gái gì mà có con trai trong phòng mà chẳng hề tỏ ra sợ hãi. Mặt tôi đứng hình nhìn cô bé, nhưng nó chẳng hề quan tâm, vô tư vươn vai, vặn người làm đủ thứ động tác cứ như muốn trêu tức tôi vậy. Xong xuôi, cô bé đi thẳng vào toilet để vệ sinh cá nhân. Người chứ đâu phải thần tiên, tôi đành uống nước trà để quên đi vụ hồi nảy.
Vệ sinh xong, cũng may lần này cô bé chịu mặc đồ giống mọi người lên Đà Lạt, giờ mà ở Sài Gòn chắc gì nó chịu ra đường với bộ quần áo kín mít ấm áp thế này. Tôi chạy xe vòng xuống bờ hồ, ghé vào quán cà phê sát đường, chọn một chỗ ngồi cao nhất để có thể nhìn rõ về phía dưới đường cũng như bờ hồ để ăn sáng. Còn chị của tôi hôm qua thức khuya nên hôm nay làm cách nào cũng không lôi dậy được, cứ cuộn trong chăn bông đuổi hai đứa tôi đi ăn.
Tôi chọn cho mình món bò bít tết và một ly cà phê nóng, còn cô bé Hân thì trứng ốp la và một ly sữa nóng. Hai đứa chẳng nói gì, thi thoảng trò chuyện, ngắm cảnh, chủ yếu là cô bé Hân hỏi han tôi tình hình mấy hôm nay thế nào, đi chơi với chị những đâu, còn tôi chỉ ậm ờ cho có. Kể ra cô bé cũng chịu khó thật, nói chuyện với tôi lúc nào cũng cụt ngủn "ờ ờ" mà không tỏ ra chán hay bực tức gì cả, cứ như cô bé đã quen và thích cách nói chuyện của tôi vậy rồi.
Nắng cũng đã lên, nắng nhẹ thôi vì Đà Lạt mấy hôm nay chẳng hôm nào nhìn thấy rõ mặt trời cả. Tôi cũng giật mình chẳng hay rằng đã giáng sinh trôi qua từ lúc nào, mãi mê rong chơi, mãi mê với thế giới riêng của mình, cũng quên mất ngày tháng vẫn qua đi, giáng sinh đã rời xa thành phố từ lúc nào, năm mới cũng đang đến bao giờ cứ như chẳng hề liên quan đến tôi vậy. Cuộc sống bên dưới đường vẫn tiếp diễn, vòng quay thời gian chưa bao giờ ngừng, tôi như một kẻ lãng du đứng bên đường nhìn dòng người, nhìn cuộc sống chuyển động trước mắt một cách thờ ơ mặc dù tôi nhìn thấy rất rõ mọi thứ… mắt tôi nhìn đây nhưng lòng lại nhìn về hướng khác, phía ấy có rất nhiều lời hẹn ước, có rất nhiều dự định cho ngày giáng sinh, cho cả năm mới sẽ đến của cô ấy và tôi ở nơi này, thành phố hoa ngọt ngào hương sắc của lứa đôi… và tất cả những dự định ấy đã chẳng bao giờ xảy ra, mãi mãi chỉ là dự định, là hình ảnh vội vàng mà tôi và cô ấy hồn nhiên vẽ lên để rồi nằm lại đó trong đầu mỗi đứa.
Hụt hẫng, đau khổ hay tiếc nuối bây giờ cũng chẳng là gì cả vì mọi thứ đã ở nơi tôi ở. Cô ấy giờ này đang ở đâu đó phía bên kia bán cầu, tôi thì vẫn ngồi đây với ly cà phê đắng, với một cô bạn trước mặt im lặng nhìn dòng người đi đi lại lại. Tôi bật cười khi một cơn gió lùa qua, lạnh buốt, có lẽ không quá lạnh, chắc là có gì đó lạnh từ bên trong nên lồng ngực cảm thấy nhói mà thôi. Bắt được nụ cười vô thức của tôi, cô bé Hân tròn xoe mắt…
– Nè nè! Đang nghĩ gì mà cười vậy?
– Ờ… nghĩ linh tinh à…
– Nghĩ gì nói nghe coi?
– Không nghĩ gì cũng cười được vậy…
– Nhưng mà nhìn M cười lạ lắm. Ghê ghê sao đó…
– Bộ cười xấu lắm sao la ghê?
– Không phải. Tại Hân thấy M cười… nói sao giờ… hix nói chung là thấy sợ sợ…
– Sợ cái gì? Cười chứ có ăn thịt Hân đâu lo. Mà có cái cười thôi nghiêm trọng dữ…
– Tùy thôi! Mấy người tự nhiên ngồi cười một mình thì một là điên, hai là có chuyện gì đó thực sự thôi.
– Vậy Hân nghĩ M cười vì 1 hay 2?
– Uhm… tất nhiên điên thì chắc chắn M điên rồi (sax…tôi điên hồi nào hử@@ ) còn có chuyện thì cũng có chuyện mà.
– Hay quá ha… làm như thầy bói không bằng.
– Hổng phải thầy bói mà là trực giác của con gái đó biết chưa …
– Là cái quái gì?
Tôi phì cười vì sự nghiêm trọng hóa vấn đề của cô bé.
– Xí! Chừng nào làm con gái đi rồi biết ông khùng ơi!
Cô bé khoanh tay nghênh mặt lên ra vẻ tự hào về việc mình có trực giác của con gái lắm vậy. Cô bé nói cũng đúng, tất nhiên tôi cười là vì tôi điên thường trực rồi, còn cười vì điều gì thì chính tôi cũng chẳng dám nghĩ đến, vì nghĩ đến là tôi lại bật cười.
– M đừng có cười như vậy nữa được hôn? Nhìn thấy sợ quá à!
Cô bé Hân lại kiếm chuyện với nụ cười của tôi nữa. Lần này tôi im lặng thôi cười, còn cô bé lại chăm chú ngắm nhìn về phía hồ, chắc là để khỏi nhìn thấy tôi cười nữa đây.
– M có muốn hỏi gì về cô Thy không?
Bất giác cô bé hỏi nhẹ, tôi giật mình…là người bình thường ai lại không muốn hỏi về cô ấy lúc này, cô bé Hân là người duy nhất gần cô ấy và tiễn cô ấy đi kia mà…nhưng vì là tôi nên ngay lập tức tôi thở nhẹ:
– Ờ! Không!
Nhẹ nhàng, thờ ơ như chính cách tôi đến gần cô ấy, và giờ tôi cũng dùng sự thờ ơ này để tàn nhẫn bắt đầu cho cuộc sống những ngày đưa hình bóng cô ấy rời xa…Hình như cô bé Hân cũng không thèm để ý đến việc tôi sẽ hỏi hay là không, cô bé vẫn tiếp tục nói.
– Thy nó nói với Hân nhiều lắm. Có nhiều chuyện sau này Hân sẽ nói cho M biết. Giờ cứ chờ cho thời gian qua hai người bình tâm trở lại rồi mới tính tiếp. Nó có gửi cho M một lá thư. Nó hỏi ý Hân sau khi viết, nhưng mà đọc xong Hân xé luôn rồi. Từ từ nhìn thái độ M tự Hân nói M nghe. Vậy ha! Nhìn người nhỏ con ốm yếu vậy mà cũng cứng rắn quá hen.
– Uhm!
Tôi gật đầu. Chẳng thắc mắc cô ấy đã nói gì trong thư, cũng chẳng thắc mắc cách làm của cô bé nữa, đó là tính tôi, chẳng giải thích và cũng không cần ai giải thích bất kỳ điều gì. Mọi chuyện như thể nào thì tự nhiên tôi sẽ như thế ấy mà thôi…với lại thời điểm này tôi cũng lười phải biết nhiều hơn lắm, thà thờ ơ biết những điều tôi biết như vậy thôi cũng không phải lựa chọn tồi. Để yên cho cả hai như lời hẹn ước vậy.
– Mà bộ chạy lên đây chỉ để nói có nhiêu với M đó hả.
– Không?
– Chứ sao? Còn gì nữa không?
– Uhm! Chỉ là muốn ở đây với M lúc này vì đây là lúc duy nhất Hân có thể….
Đột nhiên cô bé không nói nữa, bật cười. Tôi ngơ ngác nhìn. Lạ thật, nói gì mà ngập ngừng. Con gái đúng là lúc nào cũng khó hiểu với tôi.
– Sao không nói nữa mà cười vậy?
– Hì hì…thôi nói ra Hân sợ …
– Sợ cái gì?
– Hổng nói được đâu. Còn tùy sau này ông trời xúi thái độ M ra sao nữa …
– Liên quan gì ông trời? Nói gì khó hiểu quá?
– Đã nói là chờ rồi mà. Con trai gì chưa gì hết thiếu kiên nhẫn quá vậy …
– Cái này mới ngang ngược nè. Nói nữa chừng rồi đổ thừa M thiếu kiên nhẫn… biết gì đâu mà kiên với nhẫn =.=
– Kệ Hân đi. Tò mò quá không tốt đâu …
– Ờ vậy thôi …
– Hihi …
Cô bé cười nhẹ, nhưng rồi nét mặt thoáng chút lo lắng gì đó. Chỉ là cảm giác của tôi vậy thôi, ai mà biết được trong đầu cô bạn này đang nghĩ những gì. Ngồi đây đấu trí với cô nàng này chi cho mệt óc, về kéo chị đi chơi coi bộ có nghĩa hơn, đấu trí một hồi cô bé nói nhưng điều tôi không nên biết về cô ấy thì mất công lại thêm lo lắng suy nghĩ nữa.
– Ờ mà nè …
– Gì …
Tôi quay người lại hỏi cô bé trong khi chạy xe về khách sạn.
– Rồi chừng nào mới cho M về lại Sài Gòn?
– Ngoan dữ! Làm như Hân là bà chủ hổng bằng. Muốn về chừng nào thì về mắc gì hỏi ý M …
– Ờ ngon! Vậy chừng nào Hân về!
– Tùy M! Bộ muốn về Sài Gòn rồi hả?
– Ừ về chứ. Bỏ học bỏ làm lâu rồi. Hổng lẽ tính kiễu M sống trên này luôn chắc…
– Xí! Hân mới lên. Chưa gì đòi về. Người gì độc ác vậy. Biết đi xa mệt lắm hông?
– Thì ai kiễu lên chi…
– Tại M chứ bộ…
– Gì tại M…
– Uhm. Tại M hết. Giờ thì ở đây một hai ngày nữa đi rồi về. Cũng phải cho người ta đi chơi chỗ này chỗ kia, chưa gì hết bắt về uổng công đi lắm nha…
– Ờ thì đi. Mà chơi đâu giờ?
– Chút về hỏi chị Phương rồi đi…
– Bà đó biết gì đâu mà hỏi….
– Mệt! Lo chạy xe đi nói nhiều quá….
Đau tim chưa. Giờ lại ngang ngược chẳng thua gì… ờ mà nói cũng như không, tôi là tôi thấy đứa con gái nào hễ tiếp cận quen thân với tôi thì cũng trở nên ngang ngược hết chứ chẳng riêng gì cô bé Hân. Bộ cái mặt tôi dễ bị ăn hiếp lắm sao trời??? Nói gì thì nói, buồn đau vu vơ lãng mạn hay thơ thẩn thế nào cũng được, thực tế cuộc sống vẫn là thực tế, ở suốt trên này, tiền thì hết, việc thì bỏ bê, học lại càng không được… coi bộ hậu quả sau vụ tiễn cô ấy đi này cũng căng à nha… ông Kha chắc không đuổi việc tôi nhưng trường tôi thì đâu có giống ổng… kỳ này về xác định kỷ luật chắc luôn…. hix đi chơi cho đã… rồi về có nuôi tui không hả cô kia!!!
Về gọi chị dậy sau đó ba đứa kéo nhau đi ra quán ăn. Vì có ba người nên dẹp xe máy ở nhà, phương tiện di chuyển tất nhiên chỉ còn taxi là tiện nhất. Ăn xong lại kéo nhau đi tham quan vài chỗ nổi tiếng ở Đà Lạt, ăn uống, đến tối thì đến Đà Lạt Night như thói quen thường ngày, vô hình có lẽ tôi cũng trở thành khách quen của quán. Mọi thứ vẫn lặng lẽ như vậy, tôi cũng không quan tâm đã ở lại Đà Lạt bao lâu nữa, có lẽ sắp đến giáng sinh thực sự rồi, phố núi với nắng gió, sương, mưa và những làn khói mờ mờ mỗi ngày như xoa dịu điều gì đó trong lòng.
Chị với cô bé Hân vẫn vui vẻ ăn uống, trò chuyện, cặp tay nhau kéo tôi đi chơi khắp nơi tuyệt nhiên chẳng người nào nhắc gì đến cô ấy nữa, tôi vẫn như thường ngày, im lặng mĩm cười, im lặng thưởng thức niềm vui nho nhỏ từ chị và cô bé Hân cố gắng mang lại, thi thoảng trêu chọc chị, thi thoảng một mình trong đêm, thi thoảng cà phê một mình với tiếng côn trùng, tiếng xe, tiếng rao, tiếng gió…Phố núi dường như thân quen, dần dần trở thành điều gì đó nhẹ nhàng bình yên trong lòng tôi… Ít ra bị mọi người bắt ở lại Đà Lạt lâu như vậy cũng tốt chứ nhỉ, vô hình dung Đà Lạt tự đó trở thành nơi tôi cảm thấy thoải mái, bình yên nhất mỗi khi tìm về, cuộc sống vội vả, vất vả, xô bồ lắm… ai cũng phải có một nơi nào đó để tạm dừng chân, để tìm lại chính mình hay đơn giản là xoa dịu những nỗi đau.
Chuyến xe khách vòng vèo xuyên những cánh rừng thông bạt ngàn đưa tôi từ từ rời xa phố núi. Hôm nay là ngày tôi quay trở lại Sài Gòn… đi xa đã lâu, giờ sắp quay trở về, mọi thứ cứ nôn nao chẳng thể nhắm mắt ngủ được tí nào. Chị nằm hàng ghế giữa, chút chút lại lăn qua lăn lại, ngồi dậy rồi nằm xuống vì không quen đi xe, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Phía bên kia cô bé Hân thì nằm im lặng, có lẽ ngủ, nhưng cũng có thể vẫn thức vì từ lúc lên xe đến giờ cô bé chưa hề thay đổi tư thế nằm. Đến trạm dừng chân đầu tiên, vẫn còn ở trong địa phận của núi rừng, thời tiết có vẻ nóng hơn nhưng vẫn còn chút gì đó se se lạnh của buổi sớm. Khách trên xe xuống hết, cô bé Hân cũng xuống, chị thì mệt mỏi kéo tôi lại ngồi. Giống như chăm sóc con nít vậy, thuyết phục mãi chị mới chịu xuống xe nghỉ ngơi ăn sáng.
– Đi xe này mệt quá à. Chị sắp chết rồi nè!
– Chết gì được mà chết. Ăn cho nhiều vào là khỏe liền.
– Ăn xong vẫn chết biết chưa nhox!
– Trời đất!
Tôi lắc đầu chịu thua với cái tính ngang bướng của chị. Ăn xong còn dư chút thời gian, ba đứa kéo nhau ra ngoài sân ngồi uống nước. Xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Chưa yên vị trên xe nữa chị đã nhảy sang ghế nằm của tôi.
– Gì nữa?
– Hihi.
– Nhảy qua đây chi? Về chỗ nằm đi!
– Hông!
Bó tay, tôi toan đứng dậy để nhường ghế cho chị thì bị kéo lại.
– Gì nữa.
– Nhox ngồi đây với chị đi!
– Sao đủ chỗ mà ngồi?
– Đủ mà, nè thấy không.
Chị ngồi sát vào đầu bên kia ghế, kéo tôi lại chỉ cho tôi thấy rõ hai đứa ngồi còn dư một khoảng trống to đùng.
– Bộ tính ngồi miết hổng nằm hả?
– Uhm! Chị hết buồn ngủ rồi. Mình ngồi chơi đi.
– Chơi gì?
– Chơi game nè.
Chị móc ipad trong giỏ ra đưa cho tôi.
– Nhox mở game chơi đi, chị chơi nữa.
– Đưa nhox làm gì? Có biết sài cái này đâu?
Tôi là tôi vẫn chưa được phổ cập công nghệ iphone, ipad đâu nên cầm ipad trên tay cứ như cầm cục sắt ấy. Chị lè lưỡi chọc quê tôi xong cầm lấy ipad mở trò chơi, tôi còn nhớ máy chị có rất nhiều trò chơi, toàn do chị bắt anh Phong tải về. Chị chọn trò chém trái cây để hai đứa chơi. Đây là lần đầu tiên tôi biết tới trò chém trái cây này chứ từ xưa giờ tôi chẳng bao giờ chơi trò chơi bằng điện thoại, điện thoại tôi có trò chơi nào là tôi xóa hết.
– Rồi chơi sao?
– Thì nhìn nè!
Chị vui vẻ dùng tay quẹt quẹt chém những trái cây trên màn hình ra làm đôi, tôi ngồi kế nhìn bĩu môi:
– Có nhiêu thôi hả? Trò vậy cũng chơi!
– Xí! Biết chơi hổng mà chê.
Trong đầu tôi luôn nghĩ rằng những trò chơi đơn giản thế này chẳng có gì hấp dẫn cả, với tôi thì chỉ có bắn súng, đá bóng hay những game online sặc mùi kiếm hiệp. Vậy mà giờ chị lại lôi tôi ra chơi những trò tôi luôn bỏ qua chẳng bao giờ đụng đến.
– Biết sao không! Nhìn dễ ẹc có gì đâu mê hổng biết.
– Nè chơi thử đi…xạo sự!
Muốn bật ngửa với chị luôn, vậy là tôi cầm ipad bắt đầu chơi, trò này dễ, chẳng có gì là khó nhưng vấn đề là chơi với sự theo dõi chăm chú, hơi thở âm ấm từ chị thì áp lực hơn rất nhiều. Xe vẫn bon bon trên đường, người trên xe đều ngủ hết tất nhiên trừ hai đứa ngồi phía bên trái xe đang chụm đầu vào nhau chỉ để chơi cái trò chém trái cây đơn giản. Chơi một mình đúng là không vui bằng hai người cùng nhau chơi game, dù game đơn giản nhưng thực sự rất cuốn hút.
– Xí nảy nói trò dễ ẹc hổng mê mà.
– Tại chị ép chơi chứ bộ.
– Đồ xạo sự! Nằm xích qua coi.
– Cái gì nữa! Chộn rộn hoài lật xe người ta giờ.
– Hihi kệ! Nhox xích qua đi! Nè nằm dzậy nè…đó!
Chị chui mình vào sát cửa sổ xe, đẩy tôi nằm xuống ghế nhưng là nằm sát phía ngoài, do hai đứa ngồi ghế dưới sàn xe nên tôi có thể nằm một chân trong ghế một chân bỏ ra ngoài sàn xe cho thoải mái, sau đó chị đặt đầu lên ngực nằm gọn trong lòng nhưng thấp hơn tôi, tội nghiệp cái chân dài quá chứ hổng được duỗi thẳng như tôi. Vậy cũng có cái lợi, chị co hai chân lên nên có thể dựa ipad vào chân chị, hai đứa tít tít nằm chơi game, tất nhiên chơi với chị thì không thể hòa bình được rồi, thì thoảng trêu chọc thách thức nhau, thì thầm cười tủm tỉm khi có người nhìn, lâu lâu chị lại đưa tay cốc nhẹ lên đầu tôi…
Hai đứa chơi game rất lâu, đến khi máy gần hết pin mới chịu buông máy xuống. Trong xe có điều hòa nên khá lạnh, chị với tay kéo cái mền phủ lên người rồi im lặng nhắm mắt ngủ, tôi cũng chẳng để ý làm gì, cứ để chị nằm im trên người, tôi quay mặt nhìn ra bên ngoài cửa kính, không còn cảnh vật đặc trưng của núi rừng nữa rồi… nắm chặt bàn tay run run vén màn ra sau để nhìn rõ hơn, nắng rọi vào… Sài Gòn… không còn bao xa nữa nhỉ?
Tỉnh giấc dậy bởi sự trở mình của chị, nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng rọi vào gay gắt, nóng nôn nao…mùi không khí không thể lẫn vào đâu được… Sài Gòn đã ở rất gần. Hình như do chơi game mệt nên tôi và chị ngủ thẳng giấc bỏ qua hai trạm dừng chân nữa thì phải. Người tôi mỏi nhừ một bên vì bị chị nằm đè lên, tay tê gần như chẳng còn cảm giác nhưng vẫn thường lệ, tôi không hề cử động vì sợ chị thức. Phía bên kia xe cô bé Hân nằm nghiêng về phía cửa kính xe… thoảng phút chốc tôi chợt cảm thấy có điều gì đó có lỗi trong lòng… chỉ là cảm giác mơ hồ thôi, chẳng có gì rõ ràng cả.
Cuối cùng xe cũng về đến Sài Gòn, đường phố vẫn đông người, chiếc xe giường nằm to đùng phải cố gắng nhích từng mét trên đường để thoát khỏi hàng xe kẹt dài đằng đẳng ở cửa ngõ vào Sài Gòn. Chị thức dậy rồi, nhưng vẫn nằm yên nhìn ra bên ngoài cửa sổ, tôi khẽ trở mình lấy khăn lạnh xé ra lau mặt cho chị xong mới tự lau mặt cho mình. Chị đưa mắt nhìn tôi, tôi mĩm cười kéo chị ngồi dậy thu dọn đồ đạc. Trưa nóng, kẹt xe thế này biết chừng nào về đến trạm xe, thôi kệ dọn đồ trước cho nhanh.
Đúng là Sài Gòn, người ta có thể chạy 100km trong 30 phút nhưng ở Sài Gòn người ta chỉ có thể dành 100 phút để đi đoạn đường 30km. Vật vã cả tiếng đồng hồ mới thoát khỏi dòng xe để về đến trạm. Mọi người lục đục xuống xe, tất nhiên tôi lãnh nhiệm vụ xách hành lí cho cả ba người trong khi chị với cô bé Hân tỉnh bơ mang giày cặp tay nhau đi lon ton xuống xe trước. Bên kia đường anh Phong đang ngồi ngay trên đầu xe chờ ba đứa, ngồi trong xe cho mát không chịu nhảy lên đầu xe ngồi cứ như đang khoe thân chụp hình vậy, hèn gì cũng kha khá ánh mắt của những cô gái hướng về phía đó.
Người xấu như tôi ngồi vậy người ta nói vô duyên chứ cao to, đẹp trai như anh thì lại rất phong cách. Cũng nhờ anh Phong mà từ đó đến giờ tôi mới thông cảm phần nào cho sự cuồng của mấy cô bé fan Kpop, ông thần này coi vậy chứ cũng điệu lắm chứ chẳng đùa. Thêm hai cô nàng này nữa, nỡ bỏ rơi tôi lóng ngóng qua đường với 2 vali, 1 balo, 2 giỏ xách tay… chạy tọt qua xe anh Phong rồi nhảy lên xe đứng chụp hình nữa. Hix cũng may anh Phong chạy lại phụ tôi mang đồ vào xe chứ một mình tôi chắc nữa tiếng mới sang đường được quá.
– Lẹ lên đi nhox…nóng muốn chết nè!
Chị đứng vô tư trên xe vẫy vẫy tôi. Bà cô này đúng chẳng thèm để ý là đang giữa đường giữa xá, nhảy như con nít mà còn nhảy vẫy trên đầu xe nữa chứ.
– Từ từ…bỏ người ta xách đồ một mình nhanh bằng mắt hả.
– Hihi ráng chịu đi. Con trai phải ga-lăng biết chưa.
Chị leo xuống kéo tay cô bé Hân đẩy vào trong xe ghế trước còn tôi thì chị kéo bắt ngồi hàng ghế sau.
– Giờ đi đâu Phương?
– Uhm để coi! Về nhà Phong ha.
– Cũng được.
Anh Phong cho xe chạy hướng về Q7, tôi chưa qua nhà anh lần nào nhưng chắc anh cũng ở gần nhà chị thôi. Xe chạy được một đoạn tôi lên tiếng:
– Anh Phong ngừng xe cho em xuống đây được rồi?
– Sao vậy em.
– Xuống đây chi nhox?
Tôi mĩm cười. Hỏi là hỏi vậy chứ anh Phong cũng cho xe ngừng lại trên lề. Tôi khoác balo, mở cửa xe không quên quay lại nói với chị:
– Nhox có việc! Chị với mọi người cứ về trước. Có gì gặp sau nha!
– Nhưng mà nhox đi đâu…sao tự nhiên …
– Không sao! Về đi!
Có thể lúc nào tôi cũng nghe lời và không bao giờ làm trái lời chị. Nhưng đôi lúc khi có điều gì đó trong đôi mắt tôi lúc này, tôi nghĩ chị cũng không thể làm gì được ngoài chiều theo điều tôi nói. Tôi đóng cửa, khoác balo đứng nhìn quanh… Khoảng 2 phút thì một chiếc xe bus vừa đến, tôi nhảy thẳng lên xe chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại phía sau, nơi xe anh Phong vẫn chưa kịp lăn bánh vì họ chưa kịp hiểu tôi đang định làm gì.
Xe lăn bánh, tôi quăng balo xuống băng ghế cuối trên xe, trả tiền vé rồi ngồi dựa mình vào cửa kính. Tôi chẳng nhìn gì cả, chỉ là muốn ngồi và để mặc xe chở tôi đi đâu tôi không cần biết. Dòng người xuống rồi lên, chỉ riêng chỗ ngồi của tôi là không thay đổi. Xe đến cuối trạm, tôi đoán vậy vì không còn người khách nào trên xe ngoài tôi, bác tài và anh soát vé. Tôi là người xuống xe cuối cùng thì phải, bước xuống xe nhìn quanh, chẳng biết là chỗ nào, nhìn lên thành xe mới biết xe bus đã đưa tôi ra đến tận Thủ Đức. Là trạm cuối trong khu vực làng đại học, lần đầu tiên tôi ra đến đây nên cũng ngơ ngác và lạc lõng lắm. Vác balo chen vào dòng sinh viên vội vả đi trên đường để tránh cái nắng nóng Sài Gòn buổi xế trưa, tôi ghé một quán nước mua một ly cà phê, hỏi đường ra quốc lộ rồi tiếp tục hành trình lang thang vô định. Ra đến quốc lộ cũng vừa kịp lúc có chuyến xe về trở lại trung tâm thành phố. Tôi lên xe, cố chen xuống tìm chỗ ngồi băng cuối, vứt balo, im lặng nhìn ra bên ngoài khung cửa mặc cho xe chạy, mặc cho những tiếng cười đùa của đám sinh viên trước mặt, mặc kệ những dòng xe kẹt nối dài, mặc kệ mọi sự ồn ào xung quanh. Tôi nhớ hôm đó trời trong xanh lắm, mây đẹp, nắng đẹp và cũng rất nhiều những chiếc xe sang trọng, bóng loáng vụt nhanh phía làn đường bên kia.
Xe về đến chợ Bến Thành. Tôi xuống xe, vứt ly nhựa vào thùng rác rồi bước đi. Tôi nhìn xung quanh những ngôi nhà cao tầng, tôi dừng chân lại khi ngang một cửa hiệu sang trọng nào đó để nhìn vào bên trong, tôi nhìn tôi trong những khung cửa kính, rồi nhìn những hàng quán ven đường, thi thoảng mĩm cười kéo hai bàn tay ra khỏi túi quần để lau mồ hôi, sửa lại cái balo bị lệch. Lang thang hàng tiếng đồng hồ, tôi mua thêm một ly cà phê, quăng balo nhảy lên ngồi ở nơi cao nhất giữa hồ Con Rùa, nằm dài lên thành hồ nhắm mắt. Không phải ngủ, mà chỉ là nhắm mắt để tránh những ánh nắng chiều xuyên qua những tán cây cao, xung quanh xe cộ ồn ào, xung quanh tiếng trò chuyện của vài cặp tình nhân, vài nhóm bạn đùa giỡn hay tiếng mời mọc của hàng quán rong trên đường.
Sài Gòn vẫn nóng nhưng đã nghe những cơn gió hanh hao cuối năm lùa qua tán cây, lùa vào mái tóc tôi như bàn tay ai đang vỗ về giấc ngủ. Tất nhiên họa có điên mới nằm ngủ ngon lành giữa Sài Gòn thế này để người ta trộm balo, điện thoại, tiền bạc. Và đúng là tôi điên nên nhắm mắt đi rất nhiều phút. Tỉnh dậy trời đã gần tối, ánh mặt trời đã gần khuất sau những dãy nhà cao tầng, tán cây….phố sắp lên đèn, chính xác là những chiếc xe dưới lòng đường đã lấp lánh ánh đèn vàng. Tôi ngồi dậy, vẫn còn say xẩm mắt mày vì mệt, đưa tay tìm ly cà phê…Suýt đứng tim…bàn tay ai đó cầm ly cà phê đưa ra trước mặt tôi…
– Nè! Uống đi! Điên hết biết!