59. Chương 59: Chuyến đi đêm

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 59: Chuyến đi đêm

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi thèm một cơn mưa phùn để có thể trốn mình dưới những hạt mưa, nhặt nhạnh ký ức mà không phải đối diện với những cảm xúc thật. Đêm Sài Gòn trở lạnh. Trên màn hình điện thoại sáng rực trong căn phòng, là một cuộc gọi từ chị. Tôi nhấc máy, chưa kịp mở lời đã nghe tiếng chị hớn hở:
– Nhox ơi, mau đến chở chị đi chơi đi! Mau mau lên!
– Ờ, giờ đi đâu?
– Biết gì đâu! Chở chị đi dạo cho vui, ở nhà chán muốn chết ấy!
– Ờ, cũng được. Chờ tôi chút...
Tôi vội khoác áo, xỏ giày rồi phóng chiếc Dream cũ ra khỏi hẻm. Trên đường, tôi ghé cây xăng bơm bánh cho cứng, len lỏi trong dòng người để đến nhà chị. Sài Gòn những ngày giáp Tết gió se se lạnh, chẳng có mưa phùn như tôi mong muốn, chỉ còn tiếng gió thổi qua tán cây xào xạc, không phải ai cũng biết lắng nghe những âm thanh nhẹ nhàng ấy giữa tiếng ồn ào của xe cộ. Đến nhà chị, con đường vắng tanh, chỉ thấy ngọn đèn đường le lói, thỉnh thoảng có vài bóng áo xanh bảo vệ tuần tra. Chị đã ngồi sẵn trước cổng, mặc chiếc áo trắng và quần ngắn, đôi dép có hai bông hoa to tướng.
– Sao lâu thế?
– Chạy từ đầu này sang đầu kia thành phố mà!
– Hihi, vậy hả? Ai biết!
– Giờ đi đâu? Mặc đồ gì kỳ vậy?
– Đồ ngủ của chị đó, đẹp không?
Chị xoay một vòng khoe với tôi.
– Đẹp thì đẹp, nhưng ra đường thế này à?
– Úi! Có ý kiến gì không?
– Ờ, tùy chị. Giờ đi đâu?
– Chở chị đi vòng vòng thôi! Ở nhà chán chết luôn!
– Ăn gì chưa?
– Ăn rồi! Nhưng giờ đói quá...
– Thế kiếm gì ăn nhé...
– Ừm! Chị muốn kem...
– Sẵn!
– Có ý kiến gì không, Nhox?
– Ờ, không... thì đi mua kem ăn...
– Hihi...
Chị vui vẻ nhảy lên xe, ngồi nhún nhún như trẻ con. Chiếc xe của tôi phải cõng thêm một "bà cô" nhún nhảy, chắc chắn sẽ gãy sườn mất. Tôi chở chị chạy ra đường lớn, ghé cửa hàng KFC ngay góc đường vì chị còn đòi ăn KFC. Mua hai phần KFC, ghé siêu thị thêm một hộp kem dâu, một hộp socola và mấy bịchpoca. Lương thực sẵn sàng, giờ chỉ cần tìm chiến trường tác chiến. Cuối cùng, chị chọn một quán cà phê góc phố với ghế gỗ bày ra ngoài đường, kiểu quán thường thấy trên tivi. Tất nhiên, tôi và chị bị ánh mắt khó chịu của anh bảo vệ, có vẻ anh chưa quen với cảnh một thằng nhóc chạy xe cà tàng len lỏi vào khu vực toàn người giàu và du khách ngoại quốc.
Chị kéo tôi vào ngồi ghế hai người, gọi một cốc ca cao bọt tuyết. Tôi vẫn uống cà phê đá không đường, nhận ánh mắt ngạc nhiên của cô phục vụ. Trong lúc chờ đồ, chị bắt tôi bày hai hộp KFC ra bàn, tự tay tôi phải trút tương ra sẵn cho chị.
– Nè, ăn đi... sướng thấy sợ! Có cần đút cho không?
– Hihi, đáng ghét!
Chị đánh nhẹ tôi nhưng rồi cũng chu miệng ra trước ánh mắt ngỡ ngàng của tôi.
– Nói chơi tưởng thật hả?
– Chứ sao! Ai kêu Nhox nhiều chuyện thế... nhanh lên, chị đói lắm rồi!
Tôi lắc đầu, nhìn quanh xem có ai để ý không, rồi mới xé một miếng gà chấm tương đưa cho chị. Cảm giác như đi ăn trộm, hồi hộp đến nỗi làm rớt tương xuống bàn. Cuối cùng, trò đút ăn của tôi bị cô phục vụ phát hiện khi cô mang nước ra. Tôi ngượng ngùng muốn độn thổ, nhưng chị thì cứ như không có chuyện gì, cầm ly nước hút rót rót.
Trời Sài Gòn mùa giáp Tết không hề ảnh hưởng đến chị. Gió se se lạnh, tôi nổi cả da gà, nhưng chị mặc đồ mỏng manh vẫn không hề nao núng. Tôi và chị ngồi giữa tiếng nhạc, tiếng xe, tiếng gió... chị dựa vào tôi, hai chân duỗi thẳng trên thành ghế hát vu vơ, thỉnh thoảng hé miệng để tôi đút đồ ăn, đút kem cho chị, và nói vài câu đùa. Chỉ vậy thôi mà chúng tôi ngồi gần như cả buổi tối. Sức ăn của chị thật đáng nể: hai hộp kem sạch trơn, KFC, poca chỉ còn lại vỏ không. Tôi thì no căng bụng, còn chị uống hết một ly ca cao bọt tuyết.
Bên chị, tôi chẳng còn thời gian nghĩ đến chuyện không vui khác, quên mất em, quên mất những ngày sắp tới. Tôi bận rộn chiều theo chị, bận nghe những bài hát không rõ lời của chị, bận giữ nụ cười của chị luôn trên môi như tôi đã hứa với anh Phong trước đây.
– Nhox ơi!
– Sao chị?
– Chị buồn ngủ rồi.
– Ừ, về thôi.
– Ừm.
Tôi gọi tính tiền, dẫn chị ra xe, đội mũ bảo hiểm cho chị rồi chạy hòa vào dòng người trên đường.
– Nhox ơi!
– Sao?
– Chị chưa muốn về nhà...
– Sao vậy? Buồn ngủ hả?
– Ừm... chở chị chạy vòng vòng đi.
– Ừ, được.
Tôi mỉm cười, vòng xe chạy thẳng hướng về quận 1. Dù gì tôi cũng chưa muốn về phòng ngay lúc này. Tôi chạy xe thật chậm trên đường, vòng vèo khắp phố... Sau lưng chị ngồi dựa vào tôi, lẩm nhẩm giai điệu quen thuộc mà tôi luôn nghe thấy trong nhạc chuông và nhạc chờ điện thoại của chị. Chưa bao giờ tôi hỏi chị về bài hát đó, nhưng có lẽ một lúc nào đó phải trò chuyện với chị về nó.
Tháng mười hai đem không khí Giáng sinh tràn ngập phố phường. Đã hơn 12 giờ đêm, đường khá vắng, dù là dịp lễ nhưng khuya thế này ít người ra đường. Tôi toàn lựa những con đường vắng người để đi. Đừng nói Sài Gòn không bao giờ có mùa lá đổ nhé, vì người đó chưa từng lang thang Sài Gòn, chưa khám phá hết những ngõ ngách của thành phố hoa lệ này. Sài Gòn cũng có mùa lá, cũng có những con đường rải rác cánh hoa hay những mùa nắng gió bay khắp phố phường.
Đêm nay cũng có lá đổ, những cánh lá xoay tròn xung quanh ngọn đèn đường lấp lánh ngợp trời... Nếu là người khác ngồi sau lưng, có lẽ tôi chẳng quan tâm, nhưng đây là chị, con người kỳ lạ luôn mang đến cho tôi cảm giác bình yên, giúp tôi quên đi mọi suy nghĩ không vui. Không đi với chị lúc này, có lẽ tôi cũng chẳng muốn về phòng ngay... Cảm giác nhìn mọi thứ yêu thương của một người đã xa... thực sự chẳng dễ chịu tí nào. Tôi tự nhủ có lẽ nên tìm một điều gì đó khác hơn để tránh cảm giác quen thuộc ấy... Chưa biết phải làm gì, nhưng chắc chắn tôi sẽ thay đổi một điều gì đó.
Chạy xe gần như khắp mọi con đường lớn trung tâm Sài Gòn, sau lưng chị ngủ tịt mắt tự lúc nào. Tôi cho xe quay về hướng nhà chị. Tôi thì thức đến sáng cũng được vì trước đó ngủ khá nhiều, còn chị dù sao vẫn là con gái, không thể cứ để chị phơi phới rong ruổi dưới tiết trời se lạnh thế này mãi. Đường về nhà chị buổi tối đã vắng, giờ khuya lại càng hiếm hoi. Nhà chị hiện ra trong ánh sáng mờ ảo của đèn đường, như một tòa lâu đài thu nhỏ giữa lòng thành phố vậy. Tưởng tượng thế thôi chứ nhà cũng chỉ là nhà thôi mà.
– Nè, nè.
– Gì vậy, Nhox?
Mắt chị vẫn nhắm.
– Tới nhà rồi! Chị vào ngủ đi, Nhox về.
– Sao chạy về nhà chị?
– Chị mệt rồi kìa! Vào nhà ngủ đi!
– Còn Nhox?
– Nhox về nhà ngủ luôn.
– Hì... cũng được... nhưng Nhox nhớ cẩn thận nhé.
– Ừ!
– Nhox đi đi...
– Không, chị vào nhà rồi Nhox mới về...
– Ừm...
Chị đứng xuống đường, khẽ bấm điện thoại thì thầm gì đó. Vài phút sau, cửa mở, là do chú Ba gọi người mở cửa. Tôi gật đầu chào chú Ba, lần trước tôi có gặp chú một lần nên giờ vẫn nhớ mặt. Chú là người bà con của mami chị ở quê lên, ở nhà chị vừa trông nhà, vừa làm tài xế, kiêm bảo vệ, phụ chị chăm sóc vườn cây.
– Chị vào nhà đi...
Tôi kéo tay chị xuống xe, nhưng vô ích, chị vẫn gục trên vai tôi không chịu bước vào nhà, chẳng biết định giở trò gì nữa.
– Sao vậy? Vào nhà ngủ đi, cô hai. Chú Ba chờ kìa...
Chị dụi dụi đầu vào vai tôi, ra vẻ từ chối.
– Nhox ơi!
– Gì? Dậy đi, kêu réo chi nữa...
– Nhox làm giống Phong với papa chị đi...
– Là sao?
Tôi chưa kịp hiểu, chú Ba đã cười xòa bước hẳn ra cửa nói với tôi:
– Cổ (cách gọi chỉ đích danh cô ấy theo của người miền Tây) đòi cậu cõng dzìa phòng ngủ đó cậu...
Giọng chú Ba đặc sệt miền Tây nghe rất dễ gần gũi.
– Hả!
– Hihi...
Tôi há hốc miệng, tròn mắt với câu trả lời của chú Ba, còn chị thì chỉ cười hihi rồi dụi đầu lên vai tôi, mắt nhắm nghiền nhưng miệng thì mỉm cười.
– Trời đất... cõng cái gì mà cõng cô hai @@. Sao con cõng chị vô nhà được chú?
Tôi vừa nói với chị vừa quay qua đưa ánh mắt cầu cứu với chú Ba.
– Cổ thích vậy đó. Cậu ráng đi cho cổ vui.
– Nhưng mà hai bác biết rồi sao chú...
– Ông bà ít khi nào ở nhà lắm. Hổm rày ổng bả đi đám tuốt Bình Dương lận. Ở nhà còn vợ với nhỏ con gái tui ngủ dưới phòng hổng sao đâu.
– Dạ dạ...
– Cậu cõng cổ vô đi, tui giữ xe cho. Phòng cô ở trên đó đó...
Chú Ba bước hẳn ra cổng đứng cười. Gương mặt chú cũng đậm chất người miền Tây, những nếp nhăn ẩn hiện dưới ngọn đèn đường càng làm tôi cảm thấy gần gũi hơn với chú. Cùng là dân miền Tây, gặp nhau cảm giác thoải mái cũng không có gì lạ.
– Dạ, vậy chú chờ con chút!
Tôi gật đầu nhẹ nhàng, quay lại nhéo nhẹ cái mũi chị một cái rồi cõng chị xuống khỏi xe.
– Sướng như bà hoàng quá ha!
– Hihi...
Chưa kịp đi qua khỏi cổng, chị đã nhảy xuống khỏi lưng tôi, chạy lại nói nhỏ gì đó vào tai chú Ba xong rồi chạy trở lại leo lên lưng tôi. Lúc nhảy xuống, chị có vẻ như người mê ngủ tự đi vô phòng không nổi, vừa leo lên lưng tôi là mắt nhắm tịt, gương mặt thể hiện sự mê ngủ một cách rất chân thực. Cái người này chẳng đi làm diễn viên phí tài năng lắm à.
– Rồi đi được chưa, bà cô!
– Hihi, đáng ghét!
Tôi lắc đầu ngao ngán, lê cái thân tàn cõng trên lưng một cục nợ gần 50 kg. Không nói tới nhà chị, tôi chẳng có tâm trí đâu nhìn quanh, chỉ quan tâm cái cầu thang lên phòng chị... Trời, sao nhiều bậc thế này! Kiểu này cõng chị lên tới phòng xong chắc thở bằng lỗ rún luôn quá. May mà lưng tôi vẫn còn khỏe, vết thương chưa đủ thời gian dài để tàn phá sức khỏe tôi. Lúc này, tôi vẫn khá khỏe, mang vác vật nặng vẫn không thành vấn đề, nói gì cõng chị.
Lên tới phòng chị, tôi mở cửa, vừa đứng thở vừa với tay tìm công tắc mở đèn. Căn phòng rực sáng bởi ánh đèn, tôi thực sự bị choáng ngợp bởi những gì đang có trong phòng chị. Toàn là màu trắng tinh khôi từ chiếc giường đến tường nhà, phòng chị cứ như thiên đường của màu trắng, xen kẽ bởi những gam màu khác, không quá đậm nhưng nhạt nhạt vừa đủ để bất cứ ai cũng phải ngỡ ngàng trước sự tinh tế.
Lần đầu tiên tôi mới cảm nhận được sự quyến rũ của gam màu trắng. Tôi chầm chậm bước chân vào, đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào phòng chị. Đến tận giây phút đó, tôi vẫn không thể biết rằng đó là bước chân thực sự đầu tiên của tôi bước vào phòng chị.