Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 69: Cuộc gọi giữa đêm
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hình như tôi đã quên mất ai đó. Không phải người thân, càng không phải bạn bè… mà chỉ là một bóng dáng nào đó, đến nỗi ngay lúc đó tôi còn chẳng thể nghĩ ra được. Tôi đang đọc cuốn tiểu thuyết đến trang thứ năm thì điện thoại rung lên, khiến tôi và chị suýt giật mình. Màn hình sáng rực lên, hiện ra khuôn mặt nghiêm nghị của Hân – tấm hình tôi từng lén chụp khi đi cắm trại với bạn bè của em. Tôi đã phải năn nỉ Hân bằng cả buổi làm "ô-sin" đưa đi siêu thị mới được cô ấy đồng ý để tấm hình đó vào danh bạ. Đêm khuya thế này, cô ấy gọi làm gì nhỉ? Tôi vội vàng bấm nút im lặng, đứng dậy vuốt tóc chị.
– Xin lỗi, chị giật mình hả?
Chị khẽ gật đầu.
– Không sao đâu, chị nhắm mắt ngủ đi. Nhox nghe điện thoại đi.
– Ai vậy?
– Hân.
– Ừm…
Chị khẽ ừm rồi quay mặt sang bên kia, nơi có chú gấu bông to tướng. Tôi bấm nút nghe, vội vàng bước ra cửa sổ.
– M nghe đây!
– Ngủ chưa?
– Chưa. Sao gọi khuya thế?
– M chưa ngủ à? Thức gì vậy? Mai có học sáng mà cứ thức khuya làm gì.
– Ờ, ngủ liền. Gọi gì chứ, Hân chẳng làm M thức đâu.
– Không có gì. Tự nhiên bấm số thôi.
– Không chuyện gì chứ?
– Úm… có chút chuyện. Hơi khó ngủ, nằm nhắm mắt mãi chẳng ngủ được.
– Sao thế? Ăn uống không đúng giờ hay căng thẳng gì à?
– Không. Chỉ là nghĩ nhiều, chẳng thể nào gạt ra khỏi đầu được.
– Ờ.
– M không thắc mắc chuyện gì à?
– Có.
– Thế sao chỉ nói "ờ"?
– Không biết hỏi sao. Sợ hỏi lại bị mắng là nhiều chuyện.
– M… đúng là…
– Sao?
– Đáng ghét…
– …
Giọng Hân có vẻ nổi giận… tôi nói sai gì à?
– Xin lỗi. Tôi nói gì sai à?
– Lúc nào cũng xin lỗi. Mà có gì sai đâu. Tại Hân quá đáng quá.
– Sao cơ?
– Thôi, không có gì.
– …
– Nhox!
– Sao?
– Cảm thấy thế nào?
– Cảm thấy gì?
– Về Thy ấy!
– Sao?
– M đã quên được chút nào chưa?
– Ờ…
– Lại "ờ". Chưa quên đúng không?
– Hỏi làm gì?
– Để kiểm tra thôi. Hihi, biết là M chưa quên chút nào mà. Thời gian chưa dài đâu, M à.
– Ờ ờ…
Tôi cười. Ừ thì có quên chút nào đâu, chỉ nằm đó thôi. Thời gian chưa dài, nhưng… cũng chẳng ngắn để tôi quay lại cuộc sống bình thường. Bình thường… ừ, bình thường sao?
– Tự nhiên nhắc chuyện không vui. Đừng trách Hân nha. Chỉ là Hân…
– Không sao… đừng lo. M vẫn đứng, vẫn sống bình thường. Mọi chuyện ổn cả. Chỉ cần M đừng bỏ đi là được.
– Làm như người ta đáng ghét lắm.
Hân cười trong điện thoại, giọng trách nhưng vui vẻ.
– Hehe, M mà còn bị la. Hổng biết người yêu Hân có bị hông không chứ?
– Người yêu nào?
– Người cũ, rồi người sắp tới nữa.
– Đừng nói linh tinh. Đừng nhắc người cũ nữa. Anh ta đã là số không từ lâu rồi.
– Thật không?
– Thật!
– Số không cũng có ý nghĩa mà!
– Số 0 này vô nghĩa luôn.
– Sao dứt khoát thế. Dù gì cũng…
– Cũng đã từng yêu chứ gì?
– Ờ!
– Không phải từng yêu đâu. Chỉ là quen, ở bên nhau thôi. Giờ Hân biết đó không phải tình yêu.
– Sao kỳ vậy?
– Cảm giác… vì có một cảm giác khác, Hân mới biết chứ không giờ Hân vẫn nghĩ mình yêu ảnh.
– Cảm giác khác. Là người mới hả?
– Sao biết? Nay thông minh đột xuất à?
– Ờ… cũng không đến nỗi ngu.
– Nè! Tự nhiên lôi chuyện cũ ra nói vậy?
– Thì lôi đại. Suy nghĩ không ngủ được thì chắc chuyện tình cảm.
– Chuyện tình cảm đúng, nhưng đâu có nghĩa là nói về người cũ.
– Thì M nói đại. Chứ Hân đang nghĩ về người khác hả?
– Úm.
– Ờ. Ra vậy. Có người mới thì tốt. Sẽ nhanh chóng vui vẻ và không khó tính với M nữa.
– Đó! Chọc hoài. Hỏi sao người ta không khó tính.
– Ờ ờ…
– Người mới… chưa chắc vui đâu.
– Sao vậy?
– Hihi, vì…
– …
– Thôi, M ngủ đi. Khuya lắm rồi. Thân thương tích tùm lum, không nên thức khuya. Ngủ đi.
– Ơ…
– Ơ gì. Ngủ đi. Bây giờ tự nhiên nói linh tinh. Hân mệt rồi. Ngủ đây…
– Ờ ờ.
– Ngủ ngon!
– Ờ… ngủ… tít…
Tôi đưa điện thoại ra nhìn màn hình, cuộc gọi đã kết thúc. Chưa kịp nói "ngon" đã nghe tiếng tít của máy cúp. Lâu lâu mới tâm sự như thế, nhưng vẫn xù lông nhím… không có sở trường lạnh lùng thì thôi, cố gắng làm gì mệt. Vui vẻ làm bạn thân hơn, có mất miếng thịt nào đâu mà sợ. Nói chuyện đến giờ, bỏ chị nằm thui thủi trên giường, không biết đã ngủ chưa. Tôi tắt chuông, đi lại ngồi cạnh chị, khẽ tìm gương mặt chị trong đống chăn bông.
– Chị ơi! Ngủ chưa?
– …
– Còn thức hả? Nhox nói chuyện hơi lâu. Sao chị không ngủ đi chờ làm gì.
Tôi nhìn thấy đôi mắt chị vẫn khẽ mở, chị im lặng quay mặt nhìn tôi. Phòng tối, chỉ ngọn đèn bàn rọi xuống đầu giường, không rõ ánh mắt chị thế nào.
– Khuya lắm rồi. Chị ngủ đi. Nhox đọc tiếp đi.
Tôi cầm cuốn tiểu thuyết lên, nhưng chị khẽ đưa tay che trang sách lại.
– Nhox!
– Sao vậy?
– …
– Không đọc nữa hả?
– …
Chị gật đầu… tôi không biết nói gì tiếp theo.
– Nhox ngủ đi.
– Còn chị. Không nghe tiểu thuyết nữa hả?
– Úm. Đọc dở ẹc… để yên chị ngủ.
– Ơ!
Chị khẽ cười, quay người nằm nghiêng, mặt dựa vào hai bàn tay trên gối bông. Tôi đọc dở thật, nhưng… sao lạ thế nhỉ. Nghĩ đi nghĩ lại, chị vốn thay đổi tâm trạng nhanh như thời tiết Sài Gòn vậy mà. Tôi tắt đèn, vào nhà vệ sinh rửa mặt, lấy áo khoác vắt lên ghế rồi ngả lưng trên ghế sofa, nhắm mắt. Giấc ngủ đến nhẹ nhàng sau một ngày rong chơi cùng chị… đâu đó Sài Gòn đang bình yên. Trong giấc ngủ chập chờn, hình như có bóng ai đó đứng nhìn tôi. Không rõ ràng… lại mơ rồi nhỉ! :)
Khuya, tôi tỉnh giấc vì bị chạm vào vai. Ánh sáng yếu từ đèn cổng chiếu vào phòng, đủ để tôi thấy bóng người đang nhẹ nhàng đắp chăn cho tôi rồi ngồi xuống bên cạnh. Tôi vội nhắm mắt, sợ chị phát hiện. Phòng lạnh, tôi nhớ trước khi ngủ có nhìn nhiệt độ điều hòa là 20 độ.
Chăn của chị to lắm, phủ kín ghế sofa vậy mà vẫn thừa không gian để chị cuộn mình vào. Tối cô ấy quay mặt đi, không thèm nghe tôi đọc truyện, giờ lại lén lấy tay tôi kéo ra, ngả đầu vào rồi nằm im. Cô ấy vui quá, chẳng ngại làm phiền người khác. Không biết khi ở bên anh Phong hay ba mẹ chị có làm thế không, còn với tôi, từ khi lên Sài Gòn, chị đã dần quen với những hành động kỳ lạ nhưng đầy yêu thương của cô ấy. quen với những đêm ngủ, sáng dậy đã thấy chị ngồi ngủ bên cạnh. Tôi cảm thấy may mắn khi cuộc đời để tôi được quen và thân thiết với chị, gần như chị đã trở thành người chị thân thương hơn cả huyết thống. Tôi từng nói mình thích có một người chị gái. Nghĩ linh tinh một hồi, tôi ngủ thiếp đi.