Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 7: Cơn ác mộng sinh nhật
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về nhà tắm rửa xong, tôi nằm dài ra nghịch điện thoại mới. Dùng hơi khó một chút, nhưng sau nửa tiếng tôi đã quen cách dùng rồi. Điện thoại có sẵn nhạc, chắc là của ông Kha cũ. Tôi bật nhạc lên nghe cho dễ ngủ. Chẳng ngờ nhạc toàn nhạc trẻ, vài bài quen nhưng chất lượng âm thanh hơi tệ. Làm tôi tưởng mấy ca sĩ nghiệp dư tự thu âm. Kệ, hát cũng hay, nghe cho lạ tai cũng được.
Sáng dậy, mở điện thoại ra thì có tin nhắn từ số lạ:
– "Đồ tồi! Đồ đang ghét."
Tôi giật mình tỉnh hẳn. Điện thoại mới, chẳng biết ai mà chửi. Bực mình, tôi ăn sáng rồi lên trường.
Đang học, tin nhắn lại từ số chị:
>>"Nhox, chị chịu thua. Nhox đang làm gì vậy?"
>"Chị chịu thua gì, Nhox đang học."
>>"Mai Nhox rảnh không?"
>"Uhm, mai Nhox rảnh buổi sáng."
>>"Vậy mai 7 giờ, Nhox ra quán cà phê cũ, mình đi chơi."
>"Uhm, Nhox biết rồi, mai gặp chị."
>>"Uhm, hihi, Nhox học ngoan nhé."
Tôi cầm điện thoại, lòng vui phơi phới. Dù chỉ thêm một ngày, nhưng chắc gì có chị ở Sài Gòn này. Ngoài ông Kha và bạn bè, chị là người bạn tôi giữ được. Chỉ mong đến mai được đi chơi cùng chị.
Tan học, đói cồn cào, tôi chạy qua quán ăn. Hôm nào lười nấu, tôi lại ra đây. Ông đầu bếp thấy tôi liền cho vài món. Hôm nay ông chơi sang, cho tôi hai miếng bít-tết và hai ổ bánh mì. Tôi trốn lên khu D, ngồi rung đùi nhâm nhi. Lúc này phòng ăn vắng tanh. Đang ngồi, hát nhẩm thì... Bốp! Có ai đó vỗ đầu tôi mạnh quá, suýt phun thức ăn ra. Quay lại, ông Kha đứng sau lưng.
– ĐM, đứa hay ăn vụng đồ ăn trong bếp chính là mày! Gan trời hả con?
– Ế ế... Có người nấu sẵn cho em ăn công khai, chứ không phải trốn đâu! Tôi vừa nói vừa lùi ra sau ghế, chưa kịp cười thì... xuất hiện cô gái kia. Chết tiệt, cô gái này từ đâu chui ra vậy?
– Xuống bếp ăn đi, thằng trời đánh! Mày ngồi đây tụi nó thấy rồi nói sao?
– Yes, yes! Đại ka. – Tôi luồn qua ghế chạy ra cửa, cười khì khì.
– Ăn nhanh lên, phụ trang trí! Khách đặt sinh nhật đó.
Tôi lách người qua cô gái, không thèm nhìn lại. "Biết rồi, ông!" Tôi chạy xuống bếp ăn, rồi quay lên khu D, ghé quầy pha chế lấy mấy miếng dưa hấu. Cô gái vẫn ngồi đó soạn chữ. Quái, cô ấy định làm phục vụ luôn à?
– Anh Kha, giờ sao đây?
– Mày coi dán chữ lên tường, thay hoa, dọn chén nĩa. Chuẩn bị sinh nhật mà còn hỏi! – Ông Kha nói xong chạy đi.
Tôi định nói gì đó, chỉ về phía cô gái:
– À, buổi nay sinh nhật bạn cô ấy. Cô ấy giới thiệu tổ chức ở quán mình.
– Ờ.
– Mày ở đây giúp cô ấy, tao đi lấy bánh. À, bảo đầu bếp làm nhanh vài món trong menu nhé. – Ông Kha đưa tôi tờ menu rồi chạy đi.
Hôm nay đúng là xui xẻo. Không thích cô gái này, nhưng vẫn phải hợp tác làm việc. Tôi nhìn cô gái, cô ấy mặc váy trắng chấm bi, khoe lưng trần. Người đẹp thật, biết cách ăn mặc. Tiếc là... tôi chẳng thích cô ấy từ ngày đầu.
– Treo cái này lên đi! Đứng hoài hả?
Cô gái giọng lạnh tanh, đưa tôi tờ chữ. Giật mình, tôi cầm mấy chữ lên ghế cao. Cô gái đứng dưới, hai tay khoanh sau, chỉ chỉ như ra lệnh:
– Bên này... chữ H dán xích qua trái chút, méo kìa! Dán lại đi! – Trời, muốn nổi điên với cô ấy. Bình thường tôi làm một mình có ai chỉ đạo đâu, sao hôm nay cô ấy ra lệnh lạnh lùng thế?
– Dán thêm mấy ngôi sao nữa cho đẹp! – Cô gái cười tít mắt, dong đưa người nhìn lên tường, rồi quay nhìn tôi. Nụ cười này đủ giết bất cứ thằng nào... trừ tôi.
– Tự làm đi.
Tôi quay lưng đi xuống phòng đồ đạc, lấy dao, chén, nĩa, khăn trải bàn, nến... Nửa tiếng sau, mọi thứ sắp xong. Cô gái vẫn ngồi lúi húi với đống chữ. Tôi thở phì một cái. Cô này cứng đầu thật. Tôi lấy thêm một bịch chữ dán tường, trong đó có trái tim, ngôi sao, mặt trăng... Cô gái thích lắm, vừa chọn vừa hát khẽ. Tôi gom mấy thứ không cần đem xuống. Khi bước lên, tôi suýt bật máu mũi vì cô gái đang đứng trên ghế cao dán sao. Đôi chân trần mịn màng, một chân quỳ trên ghế, chân kia buông thõng. Cô ấy phải nhón chân lên, eo cong, mông chu ra... Thân hình cô ấy quá hoàn hảo.
Bỗng tôi nhìn xuống chân ghế, thấy cái ly rượu bị vỡ. Chưa kịp nói, cô gái đã dán xong, nhảy xuống. Nếu chạm đất, hai bàn chân cô ấy chắc chảy máu. Tôi hoảng, lao tới:
– Nè, coi chừng!
Cô gái quay lại nhìn tôi, nhưng vẫn thả lỏng. Nếu ôm cô ấy, tôi không chắc đã ôm được. Thời khắc nguy hiểm, thằng thần nào xui khiến tôi đưa hai tay đỡ hai bàn chân cô ấy. Tất nhiên hai tay tôi không thể chịu nổi cả người cô ấy rơi xuống. Chân cô chạm tay, còn hai tay tôi chạm trực tiếp mảnh ly vỡ. Cô gái té ngồi lên mặt tôi, dùng hết sức đẩy tôi sang bên. Hậu quả, tôi té dụi vai trái, tiếp xúc trực tiếp với mảnh thủy tinh.
– Làm ăn không biết coi trước coi sao hết vậy! – Tôi lạnh lùng buông một câu, nhưng vẫn ngồi kéo cô gái dậy, xoay cô ấy để kiểm tra chân có bị thương không.
– Không... không sao... – Cô gái lắp bắp, chắc hoảng lắm.
– Thôi không sao thì tốt. Chạy ra góc lấy cây chổi và kiếng hốt rác đi!
– Nhưng mà... – Cô gái mặt sợ hãi chạy lại, cầm hai cánh tay tôi giơ lên – Chảy... máu... rồi nè...
Chúa ơi, tôi quên mình đang bị thương. Cơn đau ùa về, đau điếng cả người. Bỗng cô gái cầm dao trên bàn:
– Ê ê, tính làm gì hả? – Tôi lùi lại, lo sợ. "Má ơi, không lẽ cô ấy thấy chân và mông tôi có chút máu mà định thủ tiêu tôi à? Tôi cứu cô ấy mà, đồ điên!"
Cô gái dùng dao cắt luôn một miếng to từ váy cô ấy (quá dứt khoát). Sau này nhớ lại, tôi mới thấy cô ấy ngu. Xung quanh toàn khăn trải bàn mà cô ấy cắt váy mình. Tôi nhìn thấy đùi trắng nõn của cô ấy.
– Ngồi xuống đi, tôi băng cho. Máu chảy quá trời kìa!
Cô gái mặt lạnh tanh, hết sợ hãi, kéo tôi ngồi xuống. Giờ tôi mới biết đau. Ai kêu tôi làm vậy, tôi chịu. Tôi ngồi xuống, cô gái dùng tay giật mấy mảnh thủy tinh đâm trên tay tôi xuống (đau thấu trời xanh, nhưng đang mặt anh hùng cứu mỹ nhân, tôi cắn răng chịu đựng, dùng đôi chân dài của cô ấy làm nơi quên đi cơn đau). Giật xong, cô gái lấy chai rượu trên bàn, không thèm mở nắp, đập luôn cổ chai vô cạnh bàn (Chúa ơi, rượu nguyên chất). Cô ấy uống một họng, rồi đổ rượu vô miệng tôi. Tôi ngậm, cô ấy phun cái phèo lên hai bàn tay tôi (chắc cô ấy hoảng nên quên việc đổ rượu từ chai thẳng lên tay). Băng xong hai tay, cô gái kéo vai tôi lại, hớp thêm một ngụm rượu, dùng tay xé luôn vai áo tôi ra, phun rượu cái phèo rồi mới băng. Rát... và đau... muốn hét lên nhưng không còn cơ hội. Cô gái cúi người sát tôi, dùng miệng hỗ trợ hai tay băng bó. Ngực cô gái ép sát người tôi, nhìn xuống là thấy tận trong cổ áo cô ấy, liếc mắt về góc 8h từ ngực cô ấy là cái đùi trắng và cái mông trắng nõn vì bị cắt mất miếng vải. "Mùi nước hoa, mùi rượu, mùi máu và cả mùi con gái xộc lên mũi tôi... chết rồi... ngây ngây con gà tây luôn =)) phê tới óc... quên cả đau."
Đang phê thì ông Kha bước vào, la làng:
– Trời ơi, tôi đi có một chút mà hai đứa uýnh lộn luôn hay sao? Máu me tùm lum dzậy hảaaaaaaaa!
Ông Kha bỏ cái bánh kem xuống nhẹ nhàng (cha này có tinh thần bảo vệ của công), chạy ào lại dựng cô gái dậy, xoay qua xoay lại:
– Sao rồi? Đâu, anh coi... em có sao không? Sao quần áo rách hết vậy nè...
Bà mẹ... người trong nhà không lo, lo cho gái không... đồ phản quốc...
– Em không sao anh... tại cái ly bể... sợ em nhảy xuống đạp nên nó nhào vô chịu bị đâm cứu em đó. – Tiếng cô gái lạnh lùng, đều đều, chỉ tay vô người tôi.
– Ờ ờ... vậy tốt... thằng kia... mày không sao chứ? – Giờ tôi mới nhớ, tôi chưa chết đâu, ông nội! :-w
– Để anh kêu đứa nào chở nó qua bệnh viện băng bó đàng hoàng. Em ở đây dọn dẹp... lo vụ sinh nhật tới nha. – Ông Kha nói luôn.
– Thôi anh ở lại lo vụ sinh nhật cho bạn em... để em chở nó qua bệnh viện... sẵn mua đồ thay... đồ em vậy sao dự sinh nhật được.
– Uhm uhm... cũng được thôi. Em chở tôi qua phòng khám tư cho gần... biết đường không.
– Dạ biết... em đi nha. Anh nói với nhỏ Dung giùm em một tiếng.
– Ừ, cẩn thân nhé... thằng kia đi ra xe nổi không mậy. – Bà già ông... nói chuyện gái nhỏ nhẹ... quay qua nói chuyện với tôi là nạt ầm ầm... tôi không nói gì... gượng đứng dậy đi xuống cầu thang... cô gái cầm chìa khóa xe lon ton chạy theo sau.
Ngồi trên xe, cô gái lấy cái áo khoác cột vòng sau lưng tôi vào người cô ấy vì hai tay tôi cử động hết nổi, sợ ngồi xe không vững. Mùi con gái từ cổ cô ấy làm tôi lâng lâng... tiếc thiệt, tay liệt không ôm được =))... Phòng khám cũng gần... vừa đến nơi, cô gái réo ầm lên, hai chị y tá xanh mặt chạy vội vã ra đỡ, dìu tôi vào trong. Sướng thiệt... phòng khám tư có khác, y tá cũng xinh quá... tất nhiên không thể so với cô gái chạy sau lưng nhưng cũng thuộc dạng chất lượng. Vì bị cả người cô gái đè lên, thủy tinh đâm vào tay vai tôi rất sâu, bác sĩ phải phẫu thuật để lấy mảnh vỡ còn lại. Lúc nãy tôi còn tỉnh táo, cười cười... giờ thì cái đau thấm nên tôi bắt đầu bị choáng, người gần như lả đi vì mất máu.
Mở mắt ra, tôi đang nằm trong phòng đặc biệt, chị y tá đang thay nước biển cho tôi:
– Em đang ở đâu vậy chị?
– Trong phòng vip em... nãy giờ em ngủ hai tiếng rồi đó.
– Còn cô gái đi chung với em đâu chị?
– Hihi, bạn gái em hả? Mới chạy đi đóng tiền viện phí cho em... chị chóng mặt với bạn gái em luôn... đã nói vết thương tuy sâu nhưng không có nguy hiểm gì... vậy mà cô bé la ầm lên nhất quyết phải đưa em vô phòng Vip mới chịu.
– Hix, vậy chừng nào em được ra viện chị?
– Không sao đâu... vào hai chai nước biển nữa... nằm nghỉ... sáng mai em xuất viện được rồi.
Nói xong, chị y tá đặt tay lên trán tôi, lau mồ hôi cho tôi (ôi... tiếp đi chị... tay mềm mại quá)... đang phê thì cô gái đi vào, chị y tá gật đầu chào cô gái rồi bước đi ra, không quên khép cửa phòng lại. Nhìn cô gái bây giờ cũng bớt ác cảm đi một chút... mặt mày tuy có bơ phờ, son phấn không còn, mặt mộc của cô ấy vẫn đủ hạ gục bất cứ thằng con trai nào nhìn thấy, nhất là dáng người sexy của cô ấy... nãy giờ cũng lâu, chắc tiệc sinh nhật sắp tàn rồi, vậy mà cô ấy vẫn ở đây và chưa thay đồ nữa (thôi chết... mặc đồ kiểu này cứ đi đi lại lại trong phòng khám... chắc nhiều cha tử vong vì lên máu quá =)))... Cô gái kéo cái ghế ngồi kế bên tôi... chẳng nói gì... lấy khăn lau mồ hôi trên trán, lau luôn mấy vết máu cô ấy dính trên ngực tôi.
Phòng vip, máy lạnh teo strym mà mồ hôi cứ tuôn ra là sao nhỉ. Tôi chẳng quay mặt nhìn cô ấy làm gì... cứ nhìn lên trần nhà và im lặng... Hồi lâu cảm thấy lạ lạ... quay qua... cô ấy đang nằm tựa đầu lên giường... trên mắt lấp lánh những giọt nước mắt... Tôi hoảng hồn... Tôi sợ nhất là con gái khóc... chỉ cần nhỏ nào khóc trước mặt tôi thì nói gì tôi cũng xiu lòng theo ngay. Cố gắng nhấc tay phải (vai không bị thương) rụt rè lau nước mắt cho cô ấy:
– Nè nè... tự nhiên khóc dzậy?
Cô ấy ngẩn mặt lên nhìn tôi... rồi tự tay lau nước mắt, quay lại nhìn tôi với bộ mặt lạnh lùng hằng ngày:
– Không có gì!
Xì... thấy ghét... đây cũng chẳng quan tâm.
Tiếng bước chân ồn ào bên ngoài... cô ấy đi ra cửa... bên ngoài lấp ló mấy cái đầu chắc là bạn của cô ấy... ông Kha chen vào... còn đám kia chắc cô ấy không muốn cho thấy mặt tôi nên kéo cả đám đi ra ngoài.
– Coi ốm vậy chứ yếu quá mậy... có chút xíu mà băng bó ghê ông... – Mẹ... thử ông bị như tôi coi ông nội.
– Đâu ai biết đâu... cái này chị y tá băng... không phải em.
– Chừng nào được về mậy?
– Người ta nói sáng mai.
– Cũng ổn... chú em mày có công lớn... biết bảo vệ người đẹp của anh... khà khà... mai tau qua chở cho mày về...
Ông Kha nói được mấy câu rồi đi ra ngoài (qua thăm cô ấy thì có chứ lòng tốt nào thăm tôi)... nằm một mình, tôi cũng chẳng biết sao lúc nãy lại làm như vậy nữa... lúc nhìn cô ấy sắp nhảy xuống, tôi biết thế nào cũng ôm cô ấy không kịp, chỉ còn cách đỡ bàn chân cô ấy... tôi cũng biết chắc hay tay tôi không phải hecquyn mà nâng được cả người cô ấy, thế nào cũng phải bị đâm nhưng tôi thà để bị đâm chứ không thể đứng nhìn được... đến lúc ngồi dậy, tôi cũng chỉ lo cô ấy bị mảnh vỡ nào đó đâm... Phù, có lẽ tôi nghĩ quá nhiều thôi chứ ai trong hoàn cảnh đó chắc cũng sẽ tìm cách cứu cô ấy như tôi mà.
Cô ấy đi vào... lại kéo ghế ngồi im nhìn tôi. Cứ tưởng ở lại đây một mình hoặc ông Kha hay đứa nào sẽ ở lại... ai dè cô ấy cứng đầu này không chịu về... sau tôi mới biết ông Kha với bạn cô ấy nói gì... cô ấy cũng không nghe, đuổi tất cả về... cũng may... tôi lạnh... cô ấy cũng lạnh... hai đứa đều im lặng... nếu không chẳng biết cãi nhau cỡ nào nữa.
Nằm được một hồi, suy nghĩ linh tinh... chợt nhớ tới chị... Thôi tiêu rồi... mai hẹn đi chơi với chị mà giờ nằm một đống thế này... đành phải gọi điện cho chị hẹn lại thôi... Nhưng mà... điện thoại thì nằm trong túi... tay tôi băng một cục... làm sao lấy điện thoại ra bây giờ, có lấy cũng bấm có được đâu... Thấy tôi cố gắng động đậy cái tay... cô ấy hiểu ý kéo tay tôi ra rồi móc điện thoại đưa tôi... cũng như không... tôi phùng mang trợn má, thở phì phò mà vẫn không co ngón tay lại bấm được số nào... Cô ấy nhìn tôi thở dài, rồi giật lấy điện thoại của tôi:
– Muốn làm gì làm dùm cho.
Thôi vì sự nghiệp cao cả... đành nhờ cô ấy thôi:
– Bấm dùm số người tên "Chị".
Cô ấy chăm chú tìm trong danh bạ... cũng không khó tìm, điện thoại tôi mới có vài người được lưu tên à... Tiếng nhạc chờ vang lên là bài "đồng thoại"... xong cô ấy cầm điện thoại đưa vào tai tôi. Chị bắt máy... chưa kịp nói gì bên kia đã vang tên cái tiếng nghịch như con nít.
– Nhox khùng... gọi gì đó – chưa gì kiếm chuyện rồi.
– Nhớ nên gọi được không – chết cha quên có cô ấy ngồi đây... thôi nói nhanh rút gọn.
– Xí... đừng có lẻo mép... nói gì nói nhanh ta còn ngủ nửa oa oa.
– Mai Nhox không gặp chị được... tại lịch học tự nhiên đổi... hay mình chờ cuối tuần được không chị?
– Hix... buồn vậy... ừ... cũng được... Sao nghe giọng íu xìu dzậy.
– Có gì đâu... tại làm hơi mệt.
– Xì... ăn nhìu dzô... ai bỉu ăn ít chi... cho chết.
– Ngon hen... dám trù ẻo... ngủ đi...
– Uhm... ta ngủ tiếp đây nhox con ngủ ngon...
– Dạ chị... c... ...tút tút tút... @@
Cô ấy giật điện thoại lại, tắt cái rụp... xong bấm nút tắt nguồn bỏ vô bóp của cô ấy lun... hết nói nổi... tôi chưa kịp nói chúc chị ngủ ngon nữa... thiệt người khó ưa.
– Nằm im... đi đây chút
Rồi cô ấy quay đi ra ngoài... thôi xong... thằng cha nào đang bệnh mà thấy cô ấy chắc đột quỵ quá... đi ẹo qua ẹo lại, cái đùi trắng nõn nà :x... nằm nghĩ ngợi lung tung... khoảng nửa tiếng cô ấy quay trở lại. Chắc đi mua đồ thay... giờ cô ấy mặc chiếc quần jean đơn giản và cái áo loại cánh dơi, chà áo này cô ấy giơ tay lên một tí nhìn vô tay áo là thấy hết =)))... đáng tiếc bên trong cô ấy thủ luôn một cái áo thun trắng rồi (chán thật), cô ấy mang đôi giày búp bê đen... đi có một chút mà mua đủ thứ, quần áo rồi mấy trái cam, nho và một bịch cháo dinh dưỡng. Giờ tôi mới nhớ... chưa ăn gì từ chiều. Cô ấy kéo ghế lại gần... mở nắp tô cháo:
– Không ăn đâu...
– Mở miệng ra
Nhìn mắt cô ấy... kiểu này không mở miệng ra e nó đè mình cạy miệng chứ chẳng chơi à... Tôi đành mở miệng ra... phụt... thiếu điều muốn la làng lên... mắt tôi trợn ngược, mặt đỏ rần... Móa ơi đồ sát phu... ý lộn sát nhân... cháo nóng... muốn chín cái lưỡi tôi luôn rồi... Nhận ra sự tàn bạo của mình, cô ấy chẳng những không hối hận mà còn bụp miệng quay đi, vai run run =.= đang cười chắc luôn.
– Sorry! Quên!
Cô ấy cố ra vẻ mặt lạnh nói hai từ ngắn gọn. Xong cô ấy múc cháo, lần này thổi nhẹ nhàng rồi mới cho vào miệng tôi... Lưỡi tôi rát... ăn cũng chẳng biết cháo này mùi vị ra sao, kệ vậy cũng đỡ coi như ăn cháo trắng chứ ba cái cháo dinh dưỡng này ăn chán lắm. Một thằng nằm im há họng nhai nuốt, còn một đứa con gái ngồi múc thổi đút cứ y như dây chuyền sản xuất công nghiệp ấy, nhịp nhàng trong im lặng... nhưng dây chuyền có khúc bị mắc lỗi... tuy có quãng nghỉ để cô ấy thổi nguội rồi mới đút nhưng cháo đặc đâu có dễ nuốt, cô ấy đút quá nhanh làm tôi nuốt mà nước mắt cứ trào ra... Thánh ơi cô ấy này tôi quyết tâm giết người thiệt đây mà =.
– Ừ... ừ... út..ậm ôi...
(Sub: Từ từ... chậm thôi...)
Lại nhận ra cái sự tàn nhẫn của mình và không tỏ ra hối hận, lại bụm miệng quay mặt đi, lại run run cái vai vì cười... rồi quay lại làm mặt lạnh đút cháo cho tôi ăn tiếp.
– Sorry! Quên!
Ăn cháo xong, cô ấy chuyển sang màn lột nho bắt tôi ăn... mặc dù lắc đầu, né cỡ nào cô ấy cũng không chịu buông tha... Nhỏ lột từng trái nho, bỏ hạt rồi mới cho vào miệng tôi... Nho ngọt... ngon thiệt nhưng ăn mà phải nhờ người ta đút từng trái, lột từng trái thế này... ngại chết đi được... Càng mắc cỡ hơn khi chị y tá bước vào phòng để thay nước biển cho tôi:
– Hai người tình cảm hạnh phúc quá hen...
Tôi hơi ngượng... đành mượn đôi chân của chị y tá làm nơi để tập trung sự chú ý cho quên mắc cỡ... Hình như cô ấy phát hiện đường đi ánh mắt của tôi cho nên dồn ba trái nho (loại nho mỹ) đè vô họng tôi rồi đứng dậy đem rác đi bỏ vào thùng... Lần này thì nho hổng có ngon, vỏ và hạt không... nhưng có chị y tá ở đây không lẽ phun ra, vậy là đành ngậm đắng nuốt luôn vô bụng =.=... Cô ấy quay trở lại phòng, chị y tá cũng chào tôi đi ra ngoài:
– Hai người ngủ ngon nha.
– Cảm ơn! – Cô ấy gật đầu.
Xong, cô ấy kéo ghế lại ngồi nhìn tôi... Phù... thiệt là áp lực nặng nề... Đang nhìn tự nhiên cô ấy kéo cái mền trùm lên mặt tôi... (gì dzậy má... con chưa chết mà @@)
– Cấm nhìn
Chẳng biết cô ấy làm gì, nhưng thiệt sự không tài nào kéo cái mền xuống được, đành dùng miệng thổi phù phù coi có bay được miếng nào không... tò mò quá... Đột nhiên cô ấy kéo cái mền ra ngay lúc tôi đang chu mỏ lên thổi...
– Làm gì đó – cô ấy gằn giọng
– Ngộp...
Tôi suýt ngộp thiệt khi cô ấy quay lưng qua, cái tay áo cánh dơi theo đà bay lên và tôi nhìn thấy bầu vú lấp ló bên trong tay áo... Thì ra che mặt tôi lại là để trút bớt ít nhất hai cái áo khác bên trong đây mà...
– Ngủ ngon!
Cô ấy quay lưng leo lên chiếc giường kế bên, kéo mền đắp quá nửa người rồi quay mặt qua bên kia im lặng. Tôi cũng chẳng thèm nói gì nữa... nằm nhắm mắt... tôi cũng ngủ dần dần, lúc này chị y tá có cho tôi uống hai viên thuốc giảm đau, nên chắc thuốc có tác dụng khiến tôi buồn ngủ... Trong giấc ngủ chập chờn, dường như có ai đó nhìn tôi, có bàn tay ai đó vuốt nhè nhẹ lên mặt tôi... chẳng biết nữa, chỉ cảm giác như vậy thôi.
Tiếng còi xe cấp cứu reo inh ỏi làm tôi thức giấc, trời đã sáng. Vai và tay tôi hơi đau... quay qua bên cạnh... cô ấy đang ngồi, đầu tựa vào vai phải của tôi ngủ ngon lành, tay cô ấy khẽ đặt hờ lên bàn tay đang được băng trắng của tôi. Chắc đêm qua cô ấy khó ngủ đây mà... Tôi nằm im lặng, tóc và trán cô ấy đang tựa rất gần môi tôi... Đúng là con gái khi ngủ... đa số đều đẹp như thiên thần... ngắm nhìn cô ấy không biết chán. Nếu như gặp cô ấy trong một hoàn cảnh khác, có lẽ tôi sẽ không quăng quá nhiều cục lơ với cô ấy... Phải chi lúc nào cô ấy cũng hiền lành như lúc ngủ thế này thì tôi sẽ rất thích nhìn cô ấy giống như bao người khác... Tiếng cửa phòng mở. Chị y tá khác chị hôm qua bước vào:
– Nè dậy đi... nè nè
Tôi thì thào vào tai cô ấy... Tôi không muốn nói quá to vì sợ cô ấy sẽ bị giật mình... Cô ấy thức dậy... mặt ngơ ngác nhìn tôi, rồi nhìn chị y tá.
– Em đứng sang bên kia. Chị phải thay băng cho nhóc này.
Cô ấy đứng dậy lùi về phía sau, mặt cô ấy có vẻ hơi lo sợ thì phải... Nhỏ lo sợ đúng là không thừa chút nào... Từng cm băng được tháo ra như xát muối vào vết thương của tôi ấy... Đau và rát kinh khủng... Mặt tôi đỏ bừng lên... cắn chặt miệng để chịu đau... nhưng rồi vì đau quá hay sao, tôi chợt cười bật cười... Chị y tá nhìn tôi vài giây rồi lại tiếp tục công việc hành xác tôi... bỗng có bàn tay ai đó đặt lên trán tôi... cô ấy đứng bên cạnh, tay đặt lên trán tôi xoa nhẹ nhàng... tôi thôi cười... nằm im lặng... cái đau kéo dài hơn mười phút mới kết thúc... Dọn sạch đống băng thấm đỏ vì máu, chị y tá mĩm cười:
– Chưa thấy ai bị thay băng mà cười như em... đau quá hóa rồ hả chàng trai... Em có thể xuất viện rồi đó.
Tôi cười hì hì gật đầu, cô ấy đi ra theo chị y tá rồi khép cửa lại.
– Đồ khùng! Đau mà cười!
Rồi cô ấy lại lấy cái mền trùm lên đầu tôi lại... Chắc để mặc thêm áo vào đây mà... Đoán là vậy tôi cũng chẳng làm cái trò thổi phù phù chi cho mang nhục... Cô ấy kéo cái mền ra nhìn tôi.
– Về nổi không... chở cho về.
Tôi gật đầu... vậy là cô ấy đỡ tôi ngồi dậy... hai đứa đi ra ngoài... Nhờ sự trợ giúp của chú bảo vệ... cuối cùng tôi cũng yên vị sau lưng cô ấy...
– Đi đường nào?
Tôi khịt mũi:
– Quẹo phải chạy thẳng.
Đường về nhà tôi gần nhưng cô ấy chạy rất chậm, cố gắng né hết mấy cái ổ gà hoặc lằn ranh giảm tốc... có lẽ sợ động tôi đau... Coi vậy mà cũng chu đáo nhỉ. Hai đứa chỉ nói với nhau đúng bốn từ, một thuộc về cô ấy "đường nào" và ba từ thuộc về tôi: "quẹo trái", "quẹo phải" và "chạy thẳng". Cuối cùng cũng được về tới nhà trọ... căn gác trọ nhỏ và nóng bức... nhờ một người hàng xóm đưa tôi vào trong xong... cô ấy chẳng nói chẳng rằng chạy đi một mạch... Xì, chắc là rảnh nợ mừng quá chạy mất chứ gì... Nghĩ vậy... tôi cố khép cửa lại rồi nằm xuống nghỉ rồi ngủ thiếp đi...