72. Chương 72: Sáng thức giấc và những bất ngờ

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 72: Sáng thức giấc và những bất ngờ

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng dậy, tôi chợt tỉnh vì tiếng điện thoại rung nhè nhẹ trong túi. Biết chị luôn ngủ say, tôi nhẹ nhàng rút tay khỏi chị để lấy điện thoại. Đó là cuộc gọi của bé Hân.
– Anh!
– Gì thế?!
Tôi giật mình vì tiếng gọi quá đột ngột. Vốn vẫn còn lơ mơ ngủ, tôi quên mất chuyện tối qua hai đứa đã thỏa thuận gọi nhau bằng anh em.
– Gì mà la lớn thế?
– Ờ… tôi vừa ngủ dậy.
– Trời ơi! Ông thần dậy đi học đi. Tối qua hôn đó!
– Đâu có. Còn sớm mà.
– Dậy đi. Ăn sáng với em nè.
– Tối qua hôn nhiều quá. Dậy sớm làm gì, ngủ thêm đi.
– Ai ham ngủ như anh. Thôi, qua chở em đi ăn sáng rồi đi học. Hôm nay em đãi cậu vì hôm qua.
– Ờ… chừng nửa tiếng nhé.
– Sao lâu thế? Đang ở đâu?
– Ờ… tắm cho tỉnh rượu.
Tôi nói lảng.
– Xạo! Đàn ông uống mấy ly rượu mà nghiêm trọng thế. Nhanh lên!
– Biết rồi.
Tôi ngồi bật dậy, dụi mắt cho tỉnh tào. Tay vẫn còn tê vì chị đè suốt đêm. Cảm giác sức lực trở lại, tôi mỉm cười ôm chị đặt lại vào giường rồi đi vệ sinh, đánh răng rửa mặt. Thay quần áo hôm qua, tôi thì thầm vào tai chị dù không biết bà có nghe thấy:
– Nhox đi học nha!
Chẳng thấy phản ứng, chắc chị vẫn ngủ ngon. Tôi quay xuống chào chú thím Ba.
– Ăn sáng rồi đi học cậu M.
– Thôi thím, con ăn sáng với bạn rồi đi học luôn.
– Vậy hả? Tui sợ cậu gấp không ăn được, nên có gói sẵn cho cậu nè. Giờ sao?
– Dạ…
– Cậu đem theo, trưa học xong ăn. Đồ ăn để đến trưa được không má nó?
Chú Ba nói từ ngoài cửa.
– Được! Để tui lấy cái hộp giữ ấm.
Thím Ba quay vào bếp lấy ra một chiếc hộp gọi là "cà-men" ở miền Tây, loại hộp giữ nhiệt tốt hơn bình thường. Tôi có đồ ăn ngon để trưa tan học.
Tôi phóng xe về phòng, thay áo rồi qua nhà bé Hân. Quá nửa tiếng trễ, đương nhiên là phải nhận cái nhìn khó chịu của bé.
– Tưởng anh ở nhà suốt chứ.
– Ờ… kẹt xe.
– Xạo! Ở đây làm gì có kẹt xe.
– Ờ thì kẹt xe trong toilet. Bạn tui tâm sự ở đó lâu quá.
– Tâm sự gì ở toilet sáng sớm vậy?
Bé Hân trừng mắt.
– Biết tâm sự là gì không?
– Ý gì?
– Thằng bạn tui vô toilet, tuột quần ra… tâm sự haha…
Bé ngẩn người, rồi tức tối vỗ vai tôi một cái.
– Đồ quỷ! Nói chuyện bậy bạ sáng sớm.
– Ai nói bậy từ đầu mà chẳng chịu hiểu.
– Xí! Đầu óc em không đen tối như anh đâu!
– Thôi, giờ ăn gì? Trễ học rồi.
– Tại anh lâu chứ ai. Ăn bánh canh đi.
– Ăn ở đâu?
– Chạy đi, gần trường anh đó.
– Ờ!
Hai đứa chạy đến quán ăn sáng ở góc đường, nơi tôi mới biết có bán đồ sáng. Từng nghĩ chỉ bán rượu buổi tối.
– Cảm ơn nha!
– Cảm ơn gì?
– Tối qua giúp em đó.
– Ờ, cảm ơn mấy lần rồi. Khách sáo quá.
– Hihi. Anh ơi, tối qua dám nói em tào lao hả?
– Tào lao thật.
– Người gì nói chuyện thẳng thừng với con gái vậy. Không sợ em buồn hả?
– Sợ. Nhưng không lẽ nói xạo cho nhẹ nhàng.
– Tìm từ khác nói đi. Bộ anh thiên vị cô kia hả?
– Biết gì mà thiên vị. Không đưa về tận nhà hỏi làm gì.
– Hứ!
– Thì mình chung phe được chưa?
– Vậy coi còn lương tâm. Mai có gì anh phải bênh vực em đó.
– Bênh thì chắc chắn bênh. Nhưng làm ơn đừng gây chuyện như tối qua.
– Nửa. Nói em tào lao hoài. Biết rồi ông cụ. Miễn mai sau đừng kiếm chuyện với em trước là được.
– Ờ! Mấy chuyện không đáng anh thấy em nên lơ đi cho khỏe.
– Sao anh biết không đáng. Chuyện tình cảm mà.
– Biết là tình cảm. Nhưng hôm trước em nói với anh chúng ta không còn để ý chuyện đó nữa. Xem như số không rồi.
– Ừ hen! Quên mất. Người nhớ dai ha. Nhớ rồi, cảm ơn nhắc nhở.
– Ờ!
Vừa ăn vừa nói, chúng tôi mất cả buổi mới xong tô bánh canh. Lúc này mới biết mình trễ nửa tiếng học. Bé Hân tính tiền xong tôi chở bé đến trường. Bạn bé đến đón ở cổng, tôi chào vài câu rồi nhận lấy ly cà phê từ bé Hân.
– Nè cho anh nè!
– Đâu ra vậy?
– Con quỷ này tôi dặn em mua đó.
– Ờ, cảm ơn.
– Nghi lắm! Lo lắng quá… dặn mua cà phê ngon mới chịu.
Bé Hân nhìn tôi cười tủm tỉm, không hiểu gì. Đột nhiên bé Hân tát vào người bạn kia.
– Con quỷ! Nói xạo nửa. Trễ rồi mày. Anh vô học đi.
– Chu cha… hôm nay anh dễ thương quá. Ngọt dữ… haha
– Ờ, thôi anh vô. Hai người đi đi.
Tôi lái xe vào trường, đứng đây vừa bối rối vừa thu hút ánh nhìn của mấy đứa trễ học như tôi.
– Hihi đi nha anh. Cà phê đó của em mua, không phải của nó đâu. Uống chắc ngon hơn nhiều.
– Tau lạy mày… nhiều chuyện.
Tiếng hai cô nàng trêu nhau xa dần. Tôi vui vẻ cầm cà phê và hộp cơm thím Ba chuẩn bị, thong thả lên phòng học. Không khí ở đây khiến ai cũng buồn ngủ, nhờ ly cà phê mà tôi thấy học có chút hứng thú.
Giờ nghỉ trưa, tôi vội vào căng-tin phụ cô Xuân bưng bê. Hôm nay học hai buổi nên sinh viên ở lại ăn trưa đông. Tôi cùng ba đứa bạn phụ giúp nhanh chóng. Khi mọi người tản ra ăn uống, tôi nhớ ra mình vẫn còn hộp cơm thím Ba.
– À! Chờ chút! Hôm nay có đồ ăn ngon nè.
– Đồ ăn nào nữa?
– Để tôi đi lấy.
Tôi chạy vào lớp lấy hộp cơm. Mở ra, bốn đứa cùng ồ lên vì đồ ăn trông đã ngon, vẫn còn ấm và thơm phức. Ngoài cơm căn-tin, chúng tôi còn được chia sẻ hộp bò lúc-lắc.
– Hôm nay chơi sang rồi. Ai làm vậy?
– Tôi!
– Xạo! Ông nấu đồ ăn sập trường rồi!
– Ê! Coi thường quá.
– Thôi xạo. Ở đâu ra?
Bé bạn cao nhất xen vào.
– Nói chơi thôi. Của chị tui làm đó.
– Ông có chị trên này hả?
– Ờ! Chị gái tui!
Tôi thôi, coi như khoe chị gái một chút. Dù tôi không tin cô nữ hoàng đó nấu giỏi hơn tôi.
– Thôi nói nhiều quá. Ăn đi đói rồi.
– Ừ! Ăn với tụi con luôn.
Cô Xuân lau tay ngồi xuống ăn chung. Mỗi đứa một phần nhưng được ăn nhiều đồ và thoải mái hơn sinh viên khác. Món bò lúc-lắc của chị tôi là ngon nhất. Nhắc tới chị, tôi có linh cảm kỳ lạ, vừa ăn xong cô gọi điện.
– Nhox nhox!
– Gì vậy?
– Đang làm gì?
– Nghỉ trưa.
– Ở đâu! Chút chị qua chỗ nhox chơi.
– Trời ơi! Sao giờ này chị qua.
– Chị muốn xem chỗ ở của nhox.
– Có gì đâu xem.
– Chị là chị của nhox mà. Hihi
– Thôi!
– Sao không cho chị qua.
– Bà chủ nhà khó lắm.
– Khó sao?
– Không cho tụi nhox dẫn con gái về phòng.
– Kỳ vậy.
– Ừ, tại bà ấy không thích và có lý do riêng. Từ từ nói cho nghe.
– Kệ đi. Chị vẫn muốn qua.
– Nhưng mà…
– Chị là chị của nhox. Hihi chị sẽ qua. Chỉ chỗ cho chị đi. Lệnh đó!
– Nhưng bà cụ…
– Chị không nói sao mà. Hihi chị sẽ qua!
– Ờ rồi… nhưng tối đi. Hay mai đi.
– Sao vậy?
– Chút nhox còn học buổi chiều. Xong còn qua quán làm nữa.
– Hix nhưng chị muốn qua hôm nay.
– Vậy tối được không. Không chờ tới tối khuya quá.
– Uhm. Mấy giờ nhox tan học?
– Thường 5h nhưng thôi, 4h cũng được. Cúp một tiết.
– Một tiết là gì?
Trời, cô cũng không biết một tiết là gì sao?
– Ủa không biết một tiết là gì thật hả?
– Thiệt mà.
– Ờ, coi như một tiếng học.
Tôi cũng thấy mình giải thích từ "một tiết" kỳ cục, nhưng thôi, chị chắc tin liền.
– Hihi vậy hen. Đơn giản vậy mà nói không biết giải thích sao. Đồ khờ.
– Ờ rồi giờ sao?
– Vậy chút 4h chị qua trường nhox hen.
– Ủa có rủ anh Phong không?
– Ai thèm cho hắn đi. Hắn đang đi công việc rồi. Chút chị tự lái xe qua. Nhox khỏi cần đón chị.
– Được không đó?
– Được. Không cần qua đón.
Tôi ngạc nhiên nhưng không dám phản đối. Chị sẽ qua trường lúc 4h. Tôi chỉ việc chờ.