Câu Chuyện Đời Tôi
Mùa hè năm ấy
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những ngày đầu hè năm lớp bảy, tôi háo hức cùng bạn bè trong đội văn nghệ thành phố biểu diễn thành công chương trình do thành phố tổ chức mừng ngày 27-7 (tôi nhớ rõ ngày này vì nó gần kề với một ngày đặc biệt đối với tôi). Phần thưởng sau một năm tập luyện, biểu diễn nhiều chương trình do Nhà Văn Hóa Thiếu Nhi thành phố tổ chức là một chuyến du lịch Đà Lạt năm ngày. Tất nhiên, tôi phải giấu gia đình, giấu cả dì tôi—người đã nuôi tôi từ nhỏ—vì tôi biết chắc dì sẽ không cho tôi đi. Tôi xin dì về quê nghỉ hè sớm chơi với mẹ, để rồi thoải mái lên xe cùng đoàn đi du lịch Đà Lạt trước khi chính thức về quê. Khi vừa đặt chân xuống Đà Lạt, tôi mới gọi về cho mẹ nói dối là tôi đi thi diễn với đội văn nghệ của trường cấp hai ở tỉnh khác, sợ dì không cho nên nhờ mẹ giấu dùm. Thế là tôi tha hồ tung tăng ở Đà Lạt, chẳng sợ mẹ hay dì can thiệp bởi chuyện đã rồi, dù có đánh phạt thế nào cũng chẳng ăn thua.
Bốn ngày trôi qua vui vẻ, tôi được cô chú phụ trách dẫn cả đoàn tham quan nhiều địa điểm ở Đà Lạt. Mùa đó trời không lạnh lắm, chỉ se se vào sáng sớm và đêm. Nhưng đối với tụi tôi—những đứa khách du lịch—thì khác, cả đám đều được cô chú phụ trách dẫn đi mua áo lạnh. Tôi chọn một chiếc áo lạnh màu kem có hình con quái vật xanh xanh khá ngầu, cầm chiếc đinh ba màu đỏ. Tối ngày thứ tư, nhóm đứa lớn học cấp hai được tự do đi chơi trong thành phố theo kiểu “xả trại”. Cả đám bàn nhau ra chợ ăn vặt, vô công viên chơi trò chơi.
Tính tôi ít nói và lạnh lùng, nên chẳng thích đi chung với cả đám. Tôi muốn đi một mình để tự do khám phá thành phố về đêm. Thế là tôi quăng cái áo lạnh trong phòng, mặc đồ mỏng nhẹ rồi tách ra đi một mình. Tôi lang thang khắp chợ, ngắm nghía đủ thứ nhưng chẳng dám mua gì vì sợ tốn tiền. Cô phụ trách dặn có mua gì thì phải chờ người lớn đi cùng. Bọn tôi như lóc nhóc, nếu tôi mua đồ sẽ bị chém, chỉ mua đồ ăn hay vé trò chơi. Tiền dành dụm cả năm trời chẳng nhiều, tiết kiệm là quốc sách, còn phải để dành mua một chiếc xe đạp leo núi nữa.
Cầm bịch đậu luộc và sữa đậu nành nóng, tôi lang thang xem hết thứ này đến thứ khác. Rồi tôi đi ra bờ hồ chơi. Sẵn sức trẻ, tôi đi dạo một vòng hồ cho mỏi chân rồi quay về. Đi được gần nửa vòng hồ, trời tối. Phía bên này ít người hơn, thi thoảng mới có vài người đi xe đạp đôi, đạp vịt, tập thể dục hay đi dạo. Đột nhiên, tôi phát hiện phía trước có một bóng trắng đứng ở mép hồ. Tôi hơi sợ nhưng vẫn liều đi lại gần để xem mặt mũi nó ra sao, vì từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ thấy ma.
Lại gần, tôi mới biết đó chẳng phải ma mà là một cô bé mặc váy ngắn màu trắng, áo khoác cùng màu, đội mũ len trắng tinh, tay ôm một con gấu bông hồn nhiên đi chầm chậm gần mép hồ. Tôi thấy lạ, bèn đi theo sau lưng. Dù không đi theo, cô bé cũng đang đi cùng hướng với tôi. Cô vừa đi vừa hát tiếng Anh nghe ghê quá. Cách đi của cô bé hồn nhiên, khác người thường lắm, vì chẳng đứa con gái nào ở tuổi đó dám đi ra bờ hồ vừa tối vừa vắng thế này mà không có người lớn.
Đang hát vu vơ, cô bé không để ý nhìn đường, bất ngờ vấp phải cục đá. Hậu quả là cô bé té lăn mấy vòng rồi lọt tõm xuống hồ. Tôi hoảng hồn, quăng luôn bịch đậu và sữa trên tay, chạy lại định kéo cô bé lên. Do vội quá, tôi bất ngờ bị cô bé kéo rơi luôn theo. Hơi hoảng nhưng nói chung hồi đó tôi rất tự tin vào tài bơi lội của mình, cộng thêm tình hình nguy cấp, tôi chẳng suy nghĩ được Hồ Xuân Hương sâu và nguy hiểm như thế nào.
Cô bé chới với, tay đập loạn xạ. Chính vì vậy cô bé lâu chìm hơn, cộng thêm mặc đồ trắng nên tôi vẫn thấy được cô bé dưới mặt hồ tối om. Mới té nên cô bé không bị trôi ra xa bờ cho lắm. Tôi tóm ngay được cái áo kéo cô bé vô. May là tôi tóm được áo chứ không tóm tay cô bé, kẻo bị cô bé kéo theo xuống thăm hà bá mất.
Dùng hết sức, một tay tôi nắm cỏ nhánh cây trong bờ, một tay tôi lôi cô bé vào. Cô bé la hét cầu cứu toàn bằng tiếng Anh, càng la càng bị sặc nước:
– Help… Help me…
Hix, người đã nặng lại còn la hét, tay đập loạn xạ lên người tôi, vừa mỏi vừa đau, tôi bực mình:
– Im coi…
– Help… huhu… ặc ặc… help…
– Im… Tui nói im coi…
Tôi hét hết công suất vào tai cô bé, giật mình, cô bé im bặt:
– Nắm cỏ nè…
Cô bé im nhưng vẫn chới với vì sặc nước. Tôi ráng hết sức, một tay bám cỏ, một tay cố kéo đầu cô bé lên khỏi mặt nước:
– Im… La hoài… Ráng nắm cỏ tui đẩy lên nha…
Tôi nói như hét, tình hình lúc đó rất nguy vì tôi đã mệt. Cô bé hình như cũng hiểu, gật gật đầu, hai tay không còn quơ loạng xạ nữa mà nắm lấy cỏ cố sức leo lên. Tôi nhăn mặt vì cô bé vụng về, bờ lại cao, leo hoài không lên được:
– Đạp lên đầu tui leo lên… nhanh… đạp nhanh…
– Ừ… ừ…
Cô bé ngập ngừng một hai giây rồi đạp lên vai tôi cố sức leo lên. Tôi hít một hơi thật sâu, tay ráng nắm bờ cỏ mong manh, ngụp đầu xuống nước để cô bé leo lên cho dễ. Nhờ tôi để đầu hẳn xuống nước nên cô bé vòng chân ngồi luôn lên đầu tôi, chân cô bé mang giày bốt nên đạp lên vai rất đau. Cuối cùng cô bé cũng leo lên được bờ nhờ sự giúp sức của tôi. Hậu quả tôi tuột tay khỏi cỏ, mệt nhừ, đau rát, người ướt lại, mặc nguyên quần áo rất nặng, hầu như không thể bơi được.
Tim đập thình thịch vì sợ, người run bần bật, dấu hiệu của đuối sức và rất đau ở vai. Tất nhiên tôi không dễ dàng buông xuôi, ráng hết sức bình sinh ngoi đầu lên hít một hơi, sau đó tôi để mình tự do chìm, cong người lại tháo vội đôi giày, kéo dây nịt lột luôn cái quần dài. Vùng vẫy cuối cùng cũng thoát được cái quần dài nặng nề. Như thoát được cục chì đeo chân tôi, tôi dễ dàng bơi ngoi đầu lên khỏi mặt nước. Vừa ngoi đầu lên đã nghe tiếng cô bé la hét cầu cứu vì thấy tôi chìm:
– Cứu… help… ai cứu… cứu… huhuhu…
Tôi lên tiếng:
– Nè hổng sao… đừng có hoảng!
Tôi bơi vào sát bờ cố với tay nắm cỏ để leo lên, nhưng tay tôi bị xước, đau nên không thể leo lên, chỉ có thể vịn nhẹ đủ để nổi trên mặt nước đỡ bị đuối sức:
– Nè… kéo tui lên được không?
– Ừ… ừ…
– Mà lột đôi giày ra… té xuống nửa giờ.
– Biết biết rồi…
– Mà thôi cởi cái áo khoác ra quăng một đầu áo xuống đây… hiểu không?
– Hiểu… hiểu…
Cô bé vội cởi áo ra quăng luôn xuống trùm luôn nguyên cái đầu tôi. Vậy mà la hiểu hả trời @@:
– Trời ơi quăng một đầu thôi!
– Ừ… ừ… biết rồi…
Tôi cố đưa một đầu áo lên cho cô bé, tôi nắm lấy đầu còn lại. Cô bé dùng hết sức kéo, tôi một tay cố bám nhẹ vào cỏ, một tay nắm tay áo để cô bé kéo, chân cố với lên bờ… hix hix sức cô bé con gái làm sao kéo nổi tôi… ơn trời, chợt có vài người nghe kêu cứu chạy lại, một chú chạy xe ào tới quăng xe cái rầm lao xuống nắm tay tôi kéo lên bờ.
Tôi thở phào vì thoát nạn. Lại nhìn thấp thoáng trong bóng tối gương mặt cô bé mếu máo khóc làm tôi suýt phì cười. Nếu không mệt vì đau lại bị chú kia xoay người qua lại hỏi thăm, tôi đã cười chọc cô bé rồi. Nói chung kể thì nghe có vẻ to tát vậy chứ cũng không có gì nguy hiểm nhiều. Tại cô bé hoảng quá đâm ra tôi cũng rối theo. Chứ ở dưới quê tắm kênh tắm sông, đi chơi ao hồ cũng lôi mấy đứa đuối nước vào bờ hoài.
Sau khi kéo tôi lên hỏi vài câu xong, chú bắt hai đứa lên xe chở ào vô một nhà gần bờ hồ. Tôi và cô bé được người lớn lau khô, băng vết xước và hỏi han đủ thứ. Giờ cô bé hết hoảng sợ, hết khóc nên trả lời rất bình tĩnh, tôi cũng vậy… người lớn cũng la hai đứa vài câu cho có lệ, đòi đưa về nhưng cô bé từ chối, chỉ nhờ gọi giúp một chiếc taxi để hai đứa tự về khách sạn. Tôi với cô bé lên taxi, lúc này tôi với cô bé mới bình tĩnh quan sát, nói chuyện với nhau.
– Mấy người hồi nãy kỳ cục tự nhiên la mình…
Tôi khá cộc tính…
– La đúng rồi! … Đi đứng kiểu đó ai mà không la…
Cô bé sững người ngạc nhiên nhìn tôi, chắc bất ngờ vì tưởng tôi cùng phe ai dè bị tôi la luôn:
– Dám lớn tiếng với tui hả…
– Sao không dám! Đi đứng một mình lo hát không nhìn đường suýt chết đó thấy chưa…
– Đáng ghét! Tưởng cứu người ta rồi muốn nói gì nói hả…
– Thấy sao nói vậy…
– Vừa phải nha. Xưa giờ chưa đứa con trai nào dám la tui đó nha…
– Giờ có rồi đó…
– Đồ khó ưa… đồ… đồ…
Tiếng chú lái taxi chen ngang…
– Thôi thôi hai đứa đừng cãi nữa. Giờ về đâu nói chú chạy này?
– Dạ chú cho con về đường… số…
– Khoan… chú chở con về số… đường trước…
Cô bé chen ngang, chú taxi cười…
– Chổ của nhóc này gần hơn đấy, về đó trước nhá?
– Dạ… dạ…
– Không! Chú cứ chạy về chổ con trước…
– Nhưng chỗ tui gần hơn mà…
– Không cần biết… về chổ tui trước…
– Vừa phải thôi nha.
– Im!
– Không!
– Im… con trai phải nhường con gái.
– Nhưng…
– Nói nhiều!
– Con gái gì ngang ngược dzậy?
– Kệ tui! Kệ tui! Kệ tui!
Tôi hết biết nói gì trước cái mặt chu ra nhắm tịt mắt kệ tui ngang ngược của cô bé. Thôi dù sao cũng là con trai, nhường cô bé một bước cho khỏe, đỡ cãi nhau nhiều mất mặt nam nhi. Thế là tôi quay mặt qua một bên chẳng thèm nhìn cô bé nữa. Làm ơn mắc oán, cô gái gì vừa ngang ngược vừa hung dữ… tôi hậm hực. Thế là taxi đành phải chạy về chổ ở của cô bé trước. Đúng như chú taxi nói, chổ cô bé khá xa, chạy gần mười lăm phút mới tới. Một căn nhà khá to và đẹp, tuy trời tối nhưng nhờ đèn đường tôi có thể nhìn thấy được bên ngoài cổng căn nhà (căn nhà hồi đó tôi nghĩ vậy chứ bây giờ phải gọi đó là villa mới đúng). Cô bé bước xuống không quên nói với chú tài xế:
– Chú chờ con chút!
Rồi chợt nắm tay tôi kéo xuống.
– Gì nữa?
– Xuống đây!
– Chi! Để tui về kéo đi đâu nữa.
– Xuống đây! Nhanh!
Cô bé trợn mắt… chẳng hiểu sao tự nhiên tôi không dám làm trái lời, líu ríu leo xuống xe. Cô bé bấm chuông, một lúc sau có người mở cửa, là một phụ nữ khá trẻ và đẹp, nhìn có thể đoán trẻ hơn mẹ tôi… chắc là mẹ cô bé. Ngay lập tức người phụ nữ bước vội ra ôm chầm lấy cô bé, hai người đối thoại với nhau bằng tiếng nước ngoài và tất nhiên tôi không hiểu. Về sau cô bé dịch lại đại khái là mẹ cô bé lo lắng vì cô bé trốn đi chơi buổi tối… Sau khi cô bé giới thiệu gì đó về tôi với mẹ, cô bước đến thanh toán tiền taxi, nắm tay tôi khẽ cuối đầu chào nói với tôi bằng tiếng Việt, giọng hơi là lạ không thuần giọng người Việt:
– Chào con! … Vào nhà chơi với cô!
– Dạ dạ…
Tôi ngẩn người đi từ từ theo sau lưng, cô bé tung tăng ôm cánh tay mẹ, lại còn quay lại lè lưỡi trêu tôi một cái nửa chứ:
– Ngồi đó chờ tui chút nha…
Cô bé chỉ tay xuống cái ghế bông giữa phòng. Tôi đứng tần ngần không dám ngồi vì cái ghế đẹp mà người tôi lại đang ướt sợ dơ ghế. Một lúc sau, mẹ cô bé đi ra trên tay là một cái khăn bông to đùng nhẹ nhàng nói với tôi:
– Sao con không ngồi?
– Dạ! … Con sợ ướt ghế.
– Khờ quá! Được rồi con vào đây với cô.
– Dạ dạ!
Mẹ cô bé dẫn tôi vào một căn phòng mà tôi đoán là phòng tắm. Có một chiếc bồn tắm (lần đầu tiên tôi nhìn thấy tận mắt) màu trắng, đang được hai chiếc vòi nước xả nước vào bồn. Mẹ cô bé nhìn tôi mĩm cười rồi bước lại gần đưa tay cởi khóa áo của tôi:
– Được rồi. Cô sẽ giúp con tắm nước nóng.
Tôi giật mình lùi lại:
– Dạ dạ để con tự tắm.
Mẹ cô bé vẫn cười nhẹ nhàng kéo tôi lại gần:
– Đừng ngại. Hãy để cô giúp con!
Tôi khá rụt rè bước lại gần mẹ cô bé mà không thể từ chối thêm nữa bởi vì giọng nói và vẻ bề ngoài đẹp một cách dịu dàng khiến tôi ngẩn ngơ nghe lời mẹ cô bé như bị ru ngủ. Tôi đứng im ru để mặc mẹ cô bé cởi quần áo cho tôi, người vẫn run run vì cái lạnh:
– Được rồi, hãy bước vào bồn tắm nào.
Tôi bước vào bồn, ngồi xuống… cả người được bao phủ với dòng nước ấm khiến tôi cảm thấy rất dễ chịu. Mẹ cô bé lấy một chai nhỏ đổ vào bồn, hương thơm nhẹ nhàng càng làm tôi thấy thoải mái hơn. Phải chi được ở mãi trong chiếc bồn nước ấm này thì đã biết mấy. Mẹ cô bé lấy một chiếc khăn trắng rồi nhẹ nhàng chà lên người tôi. Giật mình tôi lùi ra phía bên kia bồn… nhưng mẹ cô bé lại dùng cái nụ cười dịu dàng mím môi ra hiệu với tôi hãy lại gần:
– Yên nào. Đừng sợ!
Tôi rụt rè trở lại gần mẹ cô bé, mẹ cô bé xoay người tôi lại rồi chà nhẹ lên lưng. Cảm giác vừa êm vừa lạ khiến tôi cứ như người bị mê ngủ, từ từ nhắm mắt. Đang ngon lành hưởng thụ sung sướng thì mẹ cô bé lên tiếng:
– Cherry! Con không được nhìn lén như vậy!
Tôi giật mình đứng dậy quay phắt lại. Cánh cửa phòng tắm đang hé mở, tôi thấy rõ cái đầu cô bé lấp ló sau khe cửa. Tự nhiên cô bé la lên:
– Mẹ! Con cũng muốn được…. AAAAAAAAA!!!
Tôi chột dạ nhìn xuống rồi cùng hoảng hồn la lên ngồi thụp xuống:
– AAAAAAAAAAA!!! Đi chỗ khác!!! Trời ơi!!!
Cô bé cũng vừa la vừa chạy đi, tiếng bước chân chạy của cô bé lẫn vô tiếng la của hai đứa khiến căn nhà trở nên ồn ào hơn hẳn. Tất nhiên mẹ cô bé cũng bật cười thành tiếng. Thôi xong, cha mẹ tôi, ông bà ngoại, các dì, cô y tá và mẹ cô bé là người lớn không tính… nhưng nếu nói bị một đứa con gái nhìn thấy là mất zin thì tôi biết chắc cái thời điểm tôi bị mất zin là khi nào rồi đó. (Cũng may hồi đó còn nhỏ chưa biết zin là gì chứ không chắc trở ra hồ tuẫn tiết rồi quá).
Vậy là phần còn lại của buổi tắm diễn ra mà cái mặt tôi cứ nóng rần rần vì mắc cỡ, thêm vào mẹ cô bé vừa giúp tôi tắm mà còn cười khúc khích như trẻ con nữa chứ.
Tắm xong, mẹ cô bé giúp tôi lau khô rồi dẫn lên một căn phòng phía trên lầu mặc cho tôi một chiếc áo màu trắng kiểu áo mà mấy diễn viên trong những phim tôi thường từng xem đã mặc lúc tắm xong hoặc lúc chuẩn bị ngủ. Áo dày và rất ấm:
– Được rồi con hãy ngồi đây chờ một tí.
Mẹ cô bé bước ra ngoài hồi lâu rồi quay trở lại cầm một chiếc máy sấy tóc (lúc đó tôi vẫn chưa biết đó là cái máy sấy tóc). Mẹ cô bé nhẹ nhàng khởi động máy làm khô tóc cho tôi:
– Quần áo con cô đang làm sạch, chờ một tí sẽ khô ngay.
– Dạ!
– Tóc con mềm hơn tóc bé Cherry của cô nữa..
– Dạ!
– Cảm ơn con rất nhiều. Cherry là tất cả thế giới của cô… mất Cherry gia đình cô sẽ không biết ra sao nữa, cô sẽ không bao giờ sống nổi. Cảm ơn con… cảm ơn con chàng trai trẻ… Thực sự ngoài việc này ra cô chưa biết phải làm gì khác để cảm ơn con… cô…
Mẹ cô bé nói với tôi bằng cái giọng run run xúc động, tôi quay lại khẽ giật mình vì nhìn thấy gương mặt mĩm cười nhưng nước mắt đang lăn dài từ mắt mẹ cô bé. Bất giác tôi nhận ra tôi vẫn còn quá nhỏ để ý thức được việc tôi đã làm với gia đình nhỏ ý nghĩa như thế nào, tôi càng chưa đủ lớn để cảm nhận tình yêu của mẹ cô bé đối với cô bé lớn như thế nào… tôi chỉ biết đó là lần thứ hai tôi nhìn thấy một người phụ nữ khóc trước mặt tôi. (Người đầu tiên không ai khác chính là mẹ tôi). Tôi vội đưa tay lau nước mắt cho mẹ cô bé:
– Cô ơi cô đừng khóc! Cô đừng nói vậy… người khác nhìn thấy cũng sẽ giúp bạn đó mà. Con… chỉ…
– Khờ quá! Đứa nào chỉ là những đứa trẻ… Con có biết con đã mạo hiểm mạng sống của mình vì một người lạ… nếu không có con… Cherry sẽ sẽ…
– Dạ! … Dạ! Con…
Tôi cũng bối rối trước sự xúc động của mẹ cô bé. Thực sự tôi cũng không nghĩ quá nhiều vì lúc đó tôi còn nhỏ, mọi việc trong mắt tôi rất bình thường. Hồi ở quê tắm sông đuối nước tụi tôi cũng giúp qua giúp lại lôi nhau vào bờ. Đến giờ nghĩ lại tôi mới thấy rùng mình vì sợ, với sự nguy hiểm của cái lạnh và sâu, tôi và cô bé thực sự đã rất may mắn khi vẫn sống sót được khi bị té xuống hồ Xuân Hương.
– Cô ơi! Cô đừng khóc nữa…
– Uhm… cô không sao. Thật xấu hổ khi khóc trước mặt một đứa trẻ. Được rồi… tóc khô rồi đó. Con hãy xuống nhà trước cô sẽ xuống ngay.
– Dạ!
Tôi đứng dậy đi xuống nhà. Có tiếng chân người chạy phía ngoài khi tôi đi lại gần cửa. Xuống tới, tôi đưa mắt nhìn quanh, cô bé đang ngồi trên ghế ôm con gấu bông màu trắng dán mắt vào màn hình tivi, bên cạnh là những hộp bánh kẹo, trái cây khắp trên bàn. Tôi còn chưa biết làm gì thì đã bắt gặp ánh mắt cô bé nhìn tôi. Chột dạ, tôi vội cúi xuống kéo kéo cái áo lại cho chắc ăn vì sợ cô bé lại nhìn thấy lần nữa. Nhận ra hành động của tôi, cô bé cũng vội quay mặt ra chỗ khác, tay bốc một cái bánh ăn cắn một cái rồi chu miệng:
– You ngồi đó đi.
Cô bé chỉ tay vào cái ghế sô-pha bên cạnh vuông góc với ghế cô bé đang ngồi. Tôi nhẹ nhàng đi lại ngồi xuống. Hai đứa im lặng, tôi im lặng vì máu đang rần rần trong người vì mắc cỡ. Cô bé cũng không có khá hơn gì tôi nhưng vẫn làm bộ dán mắt vào tivi, cái tay xé bánh ăn không mà cũng run run làm rớt là đủ hiểu rồi. Dám tò mò nhìn lén trai tắm mà bình tĩnh sao được chứ hả… Thời gian chầm chậm trôi qua… cũng hơn mười phút hai đứa im lặng như vậy, hình như cũng bình tĩnh trở lại cô bé đưa một cái bánh quy màu đen có kem về phía tôi mắt vẫn nhìn vào tivi:
– Nè! Quên mời you ăn!
– Ờ… ờ… được rồi… không ăn đâu.
– Cầm lấy nhanh. Bánh ngon lắm. Tui mời you mà… cầm… nhanh!
Cái cô bé này đúng là vừa ngang, mời bánh người ta mà cứ như ra lệnh không bằng, lại còn mời cái bánh cô bé mới cắn một miếng nữa chứ. Bó tay luôn. Nghĩ thì nghĩ vậy tôi cũng đưa tay cầm cái bánh cô bé đưa nhưng không ăn vì hơi ghê ghê, cái bánh cô bé cắn ăn rồi sao tôi dám ăn (hồi đó còn ngây thơ nên tinh thần vệ sinh răng miệng cá nhân rất cao :D ). Cô bé quay mặt qua liếc nhìn tôi:
– Sao you không ăn đi. Chê bánh của tui hả.
– Hổng phải… tại…
– Hổng tại gì hết! Ăn đi!
– Nhưng…!
– Ăn!
Tôi bị cô bé quắc mắt la một tiếng vội đưa cái bánh lên nhắm mắt cắn một miếng, tôi thề đó là lần ăn bánh kinh khủng nhất trong đời vì phải ăn chung cái bánh của một đứa con gái đã cắn rồi. Trời à đây mà không phải nhà cô bé chắc tôi sẽ không có nghe lời tới vậy đâu. Ỷ nhà mình rồi ngang ngược ăn hiếp tôi (haizzz).
– Ngon không?
Cô bé vừa cắn một cái bánh khác vừa nhìn tôi hỏi:
– Ờ… ờ! Ngon!
– Vậy ăn nửa đi… bánh của tui mà hihi!
Tôi bị cô bé giám sát ăn bánh một cách trắng trợn nên đành ngậm đắng nuốt ngọt ăn hết cái bánh.
– Ngon hen! Nè ăn nửa đi!
Cái cô bé này, không biết vô tình hay cố ý đầu độc tôi hay sao mà toàn mời bằng cái bánh vừa cắn trên tay trong khi xung quanh đâu có thiếu bánh kẹo nguyên vẹn không dính enzin của cô bé. Hồi nhỏ đi học tụi trong lớp đồn ăn chung với đứa khác là bị sida, mặc dù chưa biết rành sida là bệnh gì nhưng mà đứa nào cũng sợ thành ra giờ bị cô bé ép ăn bánh kiểu này, rầu nhũn ruột chứ có biết bánh ngon dở ra sao đâu. Mùi bánh socola nhân kem dâu có ngon cách mấy thì cũng trở thành ác mộng trong mắt tôi lúc đó. Buổi ăn bánh nhớ đời chẳng ngon lành gì với tôi.