Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 104: Trương Xung kinh ngạc tột độ! Quyết định bất ngờ!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe lời Thẩm Lãng nói, rồi nhìn những cô gái với cơ thể lở loét, Vương Liên hoàn toàn sững sờ.
Ánh mắt gã lúc nhìn Thẩm Lãng, lúc nhìn những cô gái kia, rồi lại nhìn xuống 'chim nhỏ' của mình.
Có thể nói như thế.
Đối với những thứ bệnh hoa liễu này, Vương Liên rõ như lòng bàn tay.
Trong giới cử nhân của bọn họ, có những thú vui vô cùng kỳ lạ, đôi khi còn tìm đến những người phụ nữ đáng thương nhiễm bệnh để 'thẩm định' và 'thưởng thức'.
Hơn nữa, gã có mấy người bạn không cẩn thận trúng chiêu.
Lúc đó, những người xung quanh tỏ vẻ vô cùng đau buồn, khóc than rằng 'niên huynh sao lại bất cẩn đến vậy?', nhưng trong lòng thì mừng như mở cờ, ha ha ha, kỳ thi khoa cử sắp tới đã mất đi một đối thủ.
Mà bây giờ, bản thân Vương Liên trở thành người trúng chiêu.
Kế tiếp sẽ bi thảm đến cỡ nào, gã hoàn toàn có thể dự liệu được.
Ở cổ đại không có Penicillin, cho nên bệnh giang mai là bệnh bất trị, chỉ có thể chờ chết.
- A... A... A...
Vương Liên gào thét thê lương, ra sức đập đầu vào tường.
Gã ra sức nổi điên, ra sức phát tiết nỗi sợ hãi trong lòng.
Tiếp đó, gã bỗng nhiên cúi đầu xem 'chim nhỏ' của mình một cái.
Thẩm Lãng yên lặng đưa tới một con dao, chậm rãi nói:
- Bây giờ cắt có lẽ còn kịp.
- Cắt đi, cắt đi... - Thẩm Lãng xúi:
- Như thế trên đời sẽ không còn hy vọng cũng sẽ không còn ưu phiền.
Vương Liên nhìn phía Thẩm Lãng với ánh mắt tràn đầy hận thù thấu xương, lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng nhà ngươi không muốn sống à? Ngươi đã chết đến nơi, vì sao còn muốn tới hại ta?
Thẩm Lãng lui về phía sau một bước.
Kim Hối ra khỏi hàng, kể hết tất cả mọi chuyện xảy ra đêm qua cho Vương Liên.
Tiếp đó, Vương Liên hoàn toàn bị sốc!
Trong lòng dâng lên nỗi đau đớn vô biên vô tận.
Thẩm Lãng lại thắng?
Trong cục diện này, hắn vẫn thắng?
Suy nghĩ lại tất cả những gì bản thân đã làm đêm qua, cả người Vương Liên rét run, lảo đảo ngã ngồi xuống đất.
Gã bị tước đoạt toàn bộ công danh cử nhân.
Hơn nữa, gã còn đắc tội Liễu Vô Nham.
Gã xong rồi, gã tiêu rồi!
- Vì cái gì, vì cái gì? - Vương Liên ngồi dưới đất gào khóc.
- Thẩm Lãng nhà ngươi rõ ràng chỉ là một kẻ ở rể hèn mọn, vì cái gì có thể muốn làm gì thì làm vậy. - Vương Liên nức nở:
- Vì cái gì nhà ngươi có thể lấy Kim Mộc Lan, vì cái gì nhà ngươi có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý, vì cái gì nhà ngươi có thể thắng?
- Ta là cử nhân, ta là tài tử, dựa vào cái gì nhà ngươi có thể được những thứ kia mà ta lại không chiếm được?
Vương Liên ra sức phát tiết nỗi đau khổ trong lòng.
Thẩm Lãng chân thành nói:
- Vương Liên huynh, những vấn đề này của huynh ta cũng thường tự vấn lương tâm mình.
- Thẩm Lãng ta đây thường tự hỏi trời cao: vì sao ta lại đẹp trai đến thế? Vì sao ta lại ưu tú nhường này? Vì sao ta lại lợi hại như vậy? Thế nhưng ta hỏi mãi, trời cao đều không trả lời, nên đến nay ta vẫn chưa tìm được đáp án.
Vương Liên nín khóc, vì gã đã cứng họng không nói nên lời.
- Khụ khụ... - Kim Hối đứng bên cạnh cũng cảm thấy vô cùng khó chịu trong lòng.
- Thế nào? - Thẩm Lãng thản nhiên hỏi.
- Không có việc gì, cô gia nói đúng. - Kim Hối nói, sau đó, ánh mắt gã nhìn cô gia cảm thấy có chút không yên lòng, lại sửa lời nói:
- Chủ tử nói đúng.
- Ôi chao, chỉ có ngươi biết cách nói chuyện phiếm, ta thích. - Thẩm Lãng nói.
- Phụt... phụt... – Bốn cô gái xinh đẹp đáng thương đứng bên cạnh không nhịn được bật cười.
Ánh nhìn của họ về phía Thẩm Lãng tràn đầy yêu thích, tiểu lang quân thật đáng yêu, thế nhưng đôi mắt của họ nhanh chóng trở nên vô cùng buồn bã.
Bởi vì sự đáng yêu của tiểu lang quân càng làm nổi bật bi kịch cuộc đời của họ: họ đã mắc bệnh lây truyền qua đường tình dục, mạng sống cũng chẳng còn bao lâu.
Thẩm Lãng nói:
- Vương Liên huynh, cho nên cái câu hỏi khó hiểu vì sao ta đẹp trai ưu tú như vậy thì huynh cũng chẳng cần phải tự hỏi tâm linh làm gì cho mất công. Chúng ta hãy nghĩ đến chuyện trước mắt đi, ví dụ như tự thiến thì sao?
- Vương Liên huynh, những bằng hữu bên cạnh huynh nhiễm những thứ bệnh này đều chết thê thảm vô cùng đó, huynh biết mà.
- Ta cảm thấy huynh bây giờ cắt đi còn kịp, thật sự đấy. - Thẩm Lãng nói với biểu cảm vô cùng nghiêm túc:
- Bây giờ, độc tố vẫn chưa xâm nhập vào gân mạch của huynh, nếu cắt bỏ ngay thì mạng sống của huynh còn có thể cứu được. Để trễ nửa khắc đồng hồ thôi là sẽ không còn kịp nữa đâu.
- Vương Liên huynh, đôi khi đàn ông phải tàn nhẫn với chính mình một chút, dù sao thì huynh cũng đã hưởng thụ đủ thứ chán chê rồi.
- Ra tay đi, vì tính mạng của huynh đó, ra tay đi nào!
- Trễ nữa sẽ không kịp đâu, mạng nhỏ quan trọng hơn đó. Sau khi cắt bỏ, biết đâu huynh có thể mở ra một thế giới mới? Huynh nên biết chuyện này của đàn ông, nếu không làm được 'số 1' (tức là người chủ động) thì làm 'số 0' (tức là người thụ động) cũng được mà.
- Bắt đầu đếm ngược thời gian.
- Nếu huynh không cắt bỏ nó đi, độc tố sẽ xâm nhập vào gân mạch, lúc đó thì chẳng thể cứu kịp nữa, huynh chết chắc rồi.
- Mười, chín, tám, bảy...
Vương Liên run rẩy, đứng trước lựa chọn sinh tử đau đớn nhất.
Gã mơ hồ cảm thấy nếu tự thiến bây giờ còn thực sự kịp cứu vãn.
Vẫn là tính mạng quan trọng hơn đó.
Sau khi tự thiến, bản thân còn có thể vào cung làm thái giám, dựa vào tài hoa của mình chắc chắn sẽ trở nên nổi bật.
Sau khi thành thái giám, gã sẽ bán rẻ tất cả mọi thứ của bản thân để leo lên tước vị cao nhất.
Đến lúc đó, gã sẽ trở về để giết sạch phủ Bá Tước Huyền Vũ, lột da rút gân Thẩm Lãng.
Vì báo thù, tất cả đều đáng giá, tất cả đều xứng đáng!
Thẩm Lãng, chờ sau khi ta biến thành thái giám đại lão trở về, nhất định giết cả nhà ngươi, giết cả nhà ngươi!
Đúng vậy, đây chính là cơ hội báo thù duy nhất của ta.
Tự thiến, vào cung làm thái giám, báo thù, báo thù!
- A...
Mang theo tràn đầy thù hận, Vương Liên nhặt con dao găm trên đất, hướng cái thứ trong quần mình chợt vung xuống.
Thật sự là tự thiến vĩnh viễn!
Muốn luyện công phu này, trước tiên phải tự thiến (như trong Quỳ Hoa Bảo Điển).
Lợi hại thật!
Thẩm Lãng cảm thấy da đầu tê dại.
Thẩm Lãng chắp tay nói:
- Vương Liên huynh, huynh lợi hại, Thẩm Lãng ta đây xin bái phục rồi.
Vương Liên lớn tiếng gào thét nói:
- Sao? Huynh nói sao?
Thẩm Lãng nói:
- Vương Liên huynh lợi hại thật, huynh lại thật sự tự thiến. Đúng là thiết huyết chân hán tử, tiểu đệ xin bái phục sát đất.
- Thế nhưng... Vương Liên huynh à, ta quên nói cho huynh biết, trước khi huynh tỉnh, ta đã đổ hết độc tố vào máu huynh rồi, cho nên huynh có tự thiến cũng chẳng còn tác dụng gì đâu.
- Một chút bệnh lây truyền qua đường tình dục vẫn sẽ phát tác trên người huynh, huynh vẫn sẽ chết thảm mà thôi.
- Có một câu nói rất hay, bi thảm của người khác chính là hạnh phúc của mình.
- Ta đã mãn nguyện rồi, xin cáo từ!
- Ngươi cứ ở đây thối rữa chờ chết, ta sẽ phái người đưa cơm cho ngươi.
- Cả đời này, hãy nhớ kỹ, tuyệt đối đừng trêu chọc người đẹp trai như ta, bởi vì người đẹp trai thường vô cùng nhạy cảm.
Sau đó, Thẩm Lãng nghênh ngang rời đi.
Cửa phòng đóng kín.
Một lát sau, có hai vị đại phu võ trang đầy đủ, che lại toàn thân, bọn họ vào cầm máu, đồng thời khâu lại vết thương cho Vương Liên.
- A... A... A...
Chỉ còn lại Vương Liên điên cuồng, sống không bằng chết!
...
- Cảm ơn bốn vị tỷ tỷ. - Thẩm Lãng hướng sang bốn cô gái xinh đẹp khom mình cảm ơn.
Cô gái xinh đẹp cầm đầu nói:
- Không có gì đâu, trước khi chết có thể giúp được một chàng trai đẹp trai như ngài, cũng là một niềm vui.
Cô gái xinh đẹp thứ hai nghiến răng nghiến lợi, khóc thút thít kể:
- Thẩm công tử, ngài có biết căn bệnh lây truyền qua đường tình dục trên người tiện nữ là từ đâu mà có không? Chính là tên Vương Liên này đã bắt kẻ khác lây bệnh cho tiện nữ. Lúc đó hắn thua trong hội thơ, tiện nữ chỉ không nhịn được cười một tiếng mà thôi, thế mà hắn lại trả thù như vậy.
Thảo nào mỹ nhân này nãy giờ luôn che mặt, chính là để Vương Liên không nhận ra.
Thẩm Lãng buồn bã đáp:
- Mấy vị tỷ tỷ, nếu như đổi ở một cái thế giới khác, ta có thể chữa khỏi bệnh trên người của các tỷ. Thế nhưng tại đây, ta không cách nào trị hết được, thật xin lỗi!
Những lời Thẩm Lãng nói họ không hiểu, thế nhưng họ lại cảm nhận được sự tiếc thương trong lòng chàng.
Thẩm Lãng nói thật dịu dàng:
- Ta đã chuẩn bị một khu vườn yên tĩnh, trồng đầy hoa cỏ, mỗi ngày đều sẽ có người đến đưa thức ăn và quần áo đẹp, thậm chí son phấn cũng sẽ không ít, bốn vị tỷ tỷ những ngày kế tiếp cứ an tĩnh ở chỗ này đi. Phụ mẫu và người nhà các tỷ, ta sẽ đưa cho họ một khoản tiền để họ có thể an hưởng tuổi già.
Người con gái đáng thương cầm đầu mắt ngấn lệ nói:
- Đa tạ công tử.
Rồi trên mặt nàng lộ ra nụ cười quyến rũ, nói:
- Thẩm công tử, nếu có kiếp sau, hơn nữa nếu tiện nữ có tấm thân trong sạch. Nếu một ngày nào đó lại gặp được ngài, tiện nữ sẽ khiến ngài ba ngày ba đêm không xuống giường được, cho ngài sung sướng đến chết.
Thẩm Lãng buồn bã đáp:
- Tiểu tỷ tỷ làm hại ta cứng rồi!
Những lời này hẳn là lời ca ngợi lớn nhất của hắn, cũng là câu nói không hề kỳ thị nhất.
Mấy mỹ nhân đáng thương vừa tức cười vừa nước mắt tuôn như mưa.
Sau đó, họ lại lùi về sau một bước, sợ hơi thở của mình sẽ lây bệnh cho Thẩm Lãng.
Đúng là một người chồng đáng yêu đến chết người, thật sự khiến người ta hâm mộ Kim Mộc Lan.
Có thể có được người chồng đẹp trai, thông minh, đáng yêu, ấm áp như vậy chăm sóc.
...
Sau khi buổi tiệc đính hôn đêm qua kết thúc, Trương Tấn không ngủ không nghỉ, phi ngựa chạy thẳng đến quận Nộ Giang. Khi trời chưa sáng, gã đã vào phủ Thái Thú.
Phụ thân Trương Xung không ngủ, mà đang sững sờ khi nghe tin cấp báo từ kinh đô.
Vua Căng mưu phản!
Chuyện này sẽ kéo theo một cơn bão táp kinh hoàng đến mức nào đây?
Sẽ có bao nhiêu người phải chết vì chuyện này?
Triều chính sẽ xuất hiện tình thế hỗn loạn đến mức nào?
Tất cả sẽ khó lòng phân biệt rõ ràng!
Sau khi Trương Tấn vội vàng bước vào, gã trực tiếp quỳ gối trước mặt phụ thân.
- Phụ thân, kế hoạch 'diễn tập tiệc đính hôn' nhằm bao vây tấn công phủ Bá Tước Huyền Vũ đã thất bại. - Trương Tấn nói:
- Xin phụ thân thứ tội.
Trương Xung gật đầu.
Kết quả này, ông ta đã dự liệu được.
Bốn chữ ẩn trong sách của Thẩm Lãng “Trời tru Vua Căng”, ông đã sớm phát hiện.
Ông lập tức nhận ra, đây là cơ hội để giết chết Thẩm Lãng, là cơ hội để kéo toàn bộ phủ Bá Tước Huyền Vũ xuống bùn.
Thế nhưng, bản năng của ông lại không hề thoải mái chút nào.
Mà là ngửi thấy một mùi vị âm mưu nồng nặc.
Vì vậy, đầu tiên ông đã phái mấy đợt người đi: đợt thứ nhất đến phủ Tổng đốc, đợt thứ hai đến kinh thành, đợt thứ ba đến nước Nam Ẩu.
Từ bài thơ của Thẩm Lãng, ông đã đoán ra một câu chuyện có thể xảy ra: Vua Căng có thể mưu phản.
Tiếng tăm của Vua Căng vô cùng tốt, gã và quốc quân không phải cha con nhưng còn hơn cả máu mủ ruột rà, cùng công chúa Ninh La lại càng là tình đầu ý hợp.
Nhưng những điều này có thể lừa được dân chúng bình thường, lừa được loại tân tiến sĩ như Lý Văn Chính, chứ làm sao lừa được một đại nhân vật cáo già đầy quyền lực như Trương Xung.
Thế nhưng Trương Xung thực sự không thể tin nổi Vua Căng sẽ chủ động mưu phản.
Vì vậy, ông không để Trương Tấn ra đòn chí mạng với Thẩm Lãng, mà lại tìm đến kẻ ngốc Lý Văn Chính.
Cảm giác nguy cơ, độ nhạy cảm chính trị của người này rõ ràng đến mức đáng kinh ngạc.
Thế nhưng, khi sự việc thực sự xảy ra, Trương Xung vẫn không khỏi kinh ngạc sững sờ.
Vua Căng lại thực sự công nhiên mưu phản!
Tiếp theo, cục diện chính trị trong nước chắc chắn sẽ thay đổi.
Thẩm Lãng chỉ là một kẻ ở rể hèn mọn, làm sao lại có thể sớm biết bí mật này chứ?
Đây còn chưa phải là điểm chính, quan trọng nhất là hắn lại quyết định thật nhanh chóng, mai phục trong sách đặt ra một cái cạm bẫy chí mạng, chờ người khác bước vào.
Thiếu chút xíu nữa, Trương Tấn liền bước vào.
Một khi Trương Tấn bước vào, hậu quả sẽ khó lường, ngay cả tiền đồ của Trương Xung cũng gặp nguy hiểm.
Tên ở rể hèn mọn này thật sự... lợi hại đấy!
- Con hãy kể tỉ mỉ chuyện đêm qua cho ta nghe đi. - Trương Xung nói.
Trương Tấn quỳ trên mặt đất, kể rõ ràng chi tiết mọi việc đã xảy ra đêm qua.
- Con đã khiến phụ thân thất vọng, xin phụ thân giáng tội. - Trương Tấn dập đầu.
- Không, con không có sai. - Trương Xung nói:
- Trước đây con có phạm một chút sai lầm, nhưng câu trả lời đêm qua là chính xác.
Trương Tấn nói:
- Nhưng đêm qua con đã thua thất bại thảm hại.
Trương Xung nói:
- Vậy thì mọi việc không liên quan đến con, là kẻ địch của con quá... lợi hại.
Lời này càng như đâm vào tim, khiến Trương Tấn càng thêm khó chịu.
- Lợi hại, lợi hại thật... - Trương Xung nói:
- Đã lâu lắm rồi ta chưa từng thấy một người trẻ tuổi nào lợi hại như vậy. Có tài hoa thì không tính là gì, mấu chốt là có trí khôn. Có trí khôn cũng không tính là gì, mấu chốt là thủ đoạn độc ác.
- Thật sự khiến người ta kinh ngạc, một nhân vật như vậy ở phủ Bá Tước Huyền Vũ rõ ràng là đáng tiếc, đáng tiếc! - Trương Xung vuốt ve 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》trong tay, tán thưởng nói:
- Nếu thằng nhóc này theo ta, vi phụ chắc chắn trong vòng mười năm sẽ leo lên chức Tể tướng.
Trương Tấn cắn răng nghiến lợi nói:
- Con sẽ nghĩ hết mọi cách, giết hắn sao?
- Không giết chết được đâu, đây là một con hồ ly tinh, làm sao có thể cho con cơ hội chứ? - Trương Xung nói:
- Hắn và Kim Mộc Lan đã động phòng chưa? Đã ngủ cùng nhau chưa?
Lời này của Thái Thú Trương Xung rõ ràng là ý tưởng bay bổng, không theo lối thông thường.
Trương Tấn kinh ngạc sững sờ, mãi một lúc lâu gã mới đáp:
- Hẳn là không có.
- Có hay không có? - Trương Xung hỏi.
- Không có. - Trương Tấn nói.
Trương Xung nói:
- Đi gọi em gái con là Xuân Hoa qua đây, bảo nó nghĩ cách gần gũi Thẩm Lãng, ngủ với hắn!