Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 103: Lãng nhi là niềm tự hào của ta! Thẩm Lãng ra tay cực độc!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Thẩm Lãng trở lại phủ Bá tước đã tầm 4 giờ sáng.
Nhạc phụ nhạc mẫu còn chưa ngủ, nét mặt hai người vô cùng lo lắng, ánh mắt đều tràn đầy tơ máu.
Thẩm Lãng và Mộc Lan vừa bước vào cổng phủ Bá tước, nhạc phụ nhạc mẫu đã vội vàng chạy ra đón.
Kết quả đêm nay, hai người đã nắm rõ, vì Kim Hối đã phái người phi ngựa về báo cáo chi tiết toàn bộ sự việc.
Bá tước và phu nhân rõ ràng đã kinh hãi.
Họ biết Thẩm Lãng rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này.
Những màn vây công, thử thách Thẩm Lãng từ bốn phương tám hướng trước đây, hóa ra đều là cố ý chăng?
Những kẻ bao vây tấn công Thẩm Lãng ngày càng có địa vị cao hơn, chiêu trò cũng ngày càng hiểm độc hơn.
Thế mà Thẩm Lãng lại ung dung giành chiến thắng mà không tốn quá nhiều sức lực.
Quả thực nghiền nát tất cả.
Con rể của ta lợi hại đến thế này, thật khiến người ta vừa chấn động vừa vui mừng khôn xiết.
Bá tước phu nhân tiến lên nắm tay Thẩm Lãng, dường như nhìn mãi cũng không đủ.
Bà vô cùng tự hào.
- Con rể của ta thật sự quá lợi hại, quá ghê gớm.
- Mẹ nghe mà vừa kinh hồn bạt vía vừa vô cùng hả hê. Mộc Lan có thể gả cho con, đó là phúc khí lớn lao của phủ Bá tước chúng ta.
Bên cạnh, Kim Mộc Thông cũng vò đầu bứt tai, mãi mới tìm được cơ hội để nói:
- Thẩm Lãng, à không, tỷ phu, cái... cái đó!
Thẩm Lãng nói:
- Đệ muốn hỏi, trong bữa tiệc hôm nay có ai nhắc đến một tác giả khác của 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 không? Có ai khen ngợi đệ không vậy?
Kim Mộc Thông ra sức gật đầu:
- Đúng, đúng đó.
Y mở to mắt, tràn đầy mong đợi nhìn Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng suy nghĩ một lúc lâu rồi nói:
- Không có, hoàn toàn không có.
Tim Kim Mộc Thông như bị giáng một đấm liên tiếp.
Tại sao vậy?
Cả quyển sách cũng là ta “viết” mà, tay ta chép đến muốn đứt lìa. Ta không có công lao thì cũng có khổ lao chứ.
Vì sao vẫn chưa có ai khen ngợi ta?
Vì sao vẫn chưa có cô gái nào thích ta, theo đuổi ta?
Nếu cứ thế này, ta sẽ không yêu nổi mất.
- Toàn là lừa người! Nói gì mà chỉ thích tài hoa không chuộng tướng mạo, tất cả đều là dối trá! Con gái đứa nào cũng nông cạn hết! - Kim Mộc Thông đau lòng muốn chết, chạy biến mất.
...
Ánh mắt Bá tước đại nhân nhìn Thẩm Lãng vô cùng kích động, nhưng dù sao ông cũng có chút ngượng ngùng khi biểu lộ tình cảm.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, hôm nay không dụ được Trương Xung ra mặt, thật vô cùng đáng tiếc.
Thẩm Lãng không tiếc mạo hiểm lớn như vậy, giấu “trời tru vua Căng” vào trong sách, chính là muốn thu hút Trương Tấn và Trương Xung ra tay.
Quả bom này vốn dĩ muốn nổ tung hai cha con bọn họ.
Thế nhưng Trương Xung quá cáo già, bản thân y căn bản không ra tay, cũng không để Trương Tấn ra tay, thậm chí không để quan viên dưới trướng mình ra tay.
Mà lại đẩy tên ngốc Lý Văn Chính ra, mượn đao giết người.
Lý Văn Chính không phải người của Trương Xung, y là người của quốc quân.
Mặc dù đêm nay Thẩm Lãng thắng rất vẻ vang, nhưng trong lòng vẫn kính nể vị Thái Thú đại nhân này.
Lợi hại!
Người này rõ ràng tài năng xuất chúng, nhưng lại gần như không tìm được nhược điểm nào của ông ta.
Bá tước đại nhân nói:
- Trương Xung người này rất lợi hại, ta đã lĩnh hội đầy đủ. Muốn kéo hắn xuống thì vô cùng khó khăn.
Sau đó, nhạc phụ nhìn Thẩm Lãng nói:
- Lãng nhi, không sợ nói cho con biết suy nghĩ thật lòng của ta. Lúc trước ta đối mặt Trương Xung rõ ràng không có chút lòng tin nào, mà bây giờ có con, ta chỉ có thể nói con và Trương Xung rõ ràng là kỳ phùng địch thủ.
Lời này của nhạc phụ đại nhân rõ ràng là một lời ca ngợi cực kỳ lớn.
Trương Xung là một Thái Thú đang nắm quyền, mà Thẩm Lãng chỉ là một người ở rể.
Bá tước đại nhân nói:
- Trương Tấn chắc chắn sẽ hồi báo tình hình đêm nay cho Trương Xung trước tiên. Ta thực sự vô cùng mong đợi phản ứng của Trương Xung. Một thiên tài như Lãng nhi, ta tin rằng hắn ta cũng chưa từng thấy mấy người đâu.
Thẩm Lãng nghiêm túc nói:
- Nhạc phụ đại nhân, xin ngài đem chữ “mấy người” thành “một người” đi.
Nhạc phụ đại nhân thấy hôm nay không thể nói chuyện nổi nữa. Lúc trước gặp phải những trang tuấn kiệt trẻ tuổi, đứa nào đứa nấy càng giỏi càng khiêm tốn. Mà đứa con rể của ông ta lại hận không thể nói cho thiên hạ biết: ta rất lợi hại.
Thái độ này khiến Bá tước đại nhân bảo thủ có chút khó chịu.
Sau khi cố kìm nén mọi thứ trong lòng, Bá tước đại nhân nói:
- Lãng nhi, chuyện tiếp theo cứ giao cho vi phụ.
Chuyện tiếp theo?
Thắng lợi lớn của Thẩm Lãng đêm nay chỉ là khởi đầu, tiếp theo mới chính thức bước vào ván cờ chính trị.
Ví như Bá tước đại nhân cần nhẹ nhàng đấu trí với quốc quân một chút.
Cơn bão táp vua Căng làm phản lớn như vậy sẽ liên lụy rất nhiều người, sẽ có rất nhiều người phải chết.
Bá tước đại nhân nếu không thừa cơ khuấy động tình thế, vậy ông cũng không xứng làm một nhân vật chính trị lão luyện.
Nhưng mà, Bá tước Kim Trác có thể không phải thiên tài, nhưng tuyệt đối là một đại nhân vật thâm độc.
Hành vi của Thẩm Lãng và Huyền Vũ Bá bề ngoài là có công.
Ta cứu công chúa Ninh La, hơn nữa còn tiết lộ bộ mặt thật của vua Căng.
Thế nhưng bên trong, Huyền Vũ Bá và Thẩm Lãng quả thực đã tát thẳng vào mặt quốc quân.
Cho nên... tiếp theo cần phải đánh một ván cờ lớn.
Bá tước đại nhân nói:
- Lãng nhi, đêm nay con vất vả rồi, nghỉ ngơi cho khỏe đi.
- Vâng. - Thẩm Lãng cúi người nói, sau đó thì thầm với Mộc Lan:
- Nương tử, chúng ta đi ngủ đi.
...
Trưa hôm sau!
Chủ Bộ Vương Liên của thành Huyền Vũ cuối cùng cũng tỉnh lại.
Đầu đau như búa bổ.
Vừa tỉnh dậy, trong đầu y hiện ra ba câu hỏi.
Ta là ai?
Đây là nơi nào?
Vì sao ta lại ở chỗ này vậy?
Ngay sau đó, y lại nghĩ đến vấn đề thứ tư.
Vì sao trên người ta không mặc gì cả?
Hơn nữa "chim nhỏ" hình như bị thương, đau như bị bỏng vậy.
Vương Liên lập tức theo bản năng sờ mông.
Hú hồn, không sao, không đau cũng không rát, chuyện đáng sợ nhất đã không xảy ra.
Nhìn quanh bốn phía, đây là một căn phòng tráng lệ, hơn nữa còn đặc biệt quen thuộc.
Không sai, đây chính là một nơi bí mật của y, một bất động sản mà ông cậu Hứa Văn Chiêu dành riêng cho Vương Liên sử dụng.
Mỗi lần Vương Liên đều đưa những người phụ nữ khác nhau đến đây chơi đùa.
Đêm qua ta say đến mức đó sao? Chuyện gì cũng quên sạch?
Nhưng mà cũng bình thường thôi, thật cao hứng mà.
Thẩm Lãng lập tức sẽ phải xong đời, phủ Bá tước Huyền Vũ cũng sẽ bị liên lụy.
Quan trọng là, Vương Liên đã vu oan tội danh đạo văn lên đầu Thẩm Lãng, đối phương không có cách nào phản bác, rõ ràng quá sung sướng.
Không sai, ký ức của Vương Liên chỉ dừng lại ở khoảnh khắc y điên cuồng vả mặt Thẩm Lãng.
Tiếp theo, phái tân chính sẽ tiếp nhận Vương Liên thôi.
Cái chức Chủ Bộ tầm thường này y cũng không làm nữa, chuẩn bị cho lần thi hội tiếp theo. Có phái tân chính chiếu cố, đậu Tiến sĩ chắc chắn không thành vấn đề.
(Chú thích của Bánh: ở thế giới này, sau khi đạt chức vị cử nhân, chỉ cần từ quan vẫn có thể tham gia thi hội, khác với Trung Quốc cổ đại)
Đậu Tiến sĩ xong, Vương Liên sẽ lên đến đỉnh cao nhân sinh.
Đêm qua, đòn cuối cùng của đám Trương Tấn bọn họ quá trí mạng, Thẩm Lãng chắc chắn không thể tránh khỏi.
Thẩm Lãng phải chết rồi!
Phủ Bá tước Huyền Vũ cũng muốn xong đời rồi.
Đến lúc đó, Kim Mộc Lan cao cao tại thượng sẽ trở thành phượng hoàng gãy cánh, một người đàn bà góa chồng mất đi thân phận quý tộc.
Mà Vương Liên ta đây đậu Tiến sĩ, bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Đến lúc đó, ta có thể nhìn xuống Kim Mộc Lan.
Đến lúc đó, Vương Liên ta đây sẽ dùng mọi biện pháp, cũng muốn ngủ với tuyệt sắc bảo vật này.
Tốt nhất là lôi nàng vào phòng, biến thành đồ chơi riêng cả đời.
- Két két!
Cửa phòng bỗng nhiên mở ra, một người đàn ông đẹp trai chói lóa đến độ khiến người ta muốn mù, chậm rãi bước vào.
Hắn ta chính là Thẩm Lãng. Vương Liên lạnh giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi còn chưa chết sao?
Thẩm Lãng tỏ vẻ thê thảm, run rẩy nói:
- Vương Liên, ngươi đủ độc ác rồi đấy. Ngươi lại cấu kết với Trương Tấn, hại ta thật thê thảm!
- Ha ha ha... - Vương Liên cười lớn nói:
- Thứ thấp hèn như ngươi chẳng soi gương bao giờ sao? Ngươi là cái thá gì mà có thể lấy Kim Mộc Lan? Đây là mầm tai họa với hạng người vô tri như ngươi, sao tránh khỏi cái chết?
- Với thân phận của Thẩm Lãng nhà ngươi, muốn trở thành con rể phủ Bá tước Huyền Vũ là tự tìm đường chết, biết không?
Sau đó, Vương Liên nheo mắt lại, tỏ vẻ miệt thị, cất giọng thản nhiên:
- Ngươi đã chết đến nơi rồi, còn đến chỗ của ta làm gì?
Thẩm Lãng nói:
- Ta mang đến cho ngài bốn mỹ nhân, xin Vương Liên đại nhân hưởng thụ thật vui vẻ.
Vương Liên cười lớn:
- Bây giờ mới biết lấy lòng ta? Chậm rồi!
Thẩm Lãng vỗ tay một cái, lập tức bốn mỹ nhân bước vào.
Quả nhiên vô cùng mê hoặc.
Không phải xinh đẹp nhất, nhưng lại là dạng thành thục, nở nang, hấp dẫn như những trái đào mật.
Đây... Đây là thứ Vương Liên thích nhất.
- Vương Liên đại nhân, ngài cứ từ từ hưởng dụng. - Thẩm Lãng nói.
Vương Liên đắc ý cười nói:
- Vô dụng thôi Thẩm Lãng, ngươi bây giờ mới lấy lòng ta thì vô ích. Ngươi nhất định phải chết!
Bốn mỹ nhân nhào về phía Vương Liên.
- Đừng, đừng như vậy.
- Ta là cử nhân, ta là người đứng đắn.
- Đừng, đừng như vậy.
- A...
Vương Liên thất thủ, rơi vào ổ mỹ nhân.
...
Năm phút sau!
Đừng giễu cợt người ta, thời gian này đã cộng thêm cả màn dạo đầu và dư âm rồi.
Vương Liên lười biếng nằm trong lòng mỹ nhân, cất giọng thản nhiên:
- Thẩm Lãng, ngươi đó, phải biết mình bao nhiêu cân lượng chứ. Thứ kiến hôi nhà ngươi dựa vào cái gì mà dám lấy Kim Mộc Lan? Bây giờ chết chắc rồi thấy chưa?
- Không ai có thể cứu được ngươi, thế nhưng cha mẹ và em trai ngươi có thể sống tiếp, giả như ngươi biết điều. - Vương Liên nói.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy ta phải làm thế nào mới được coi là biết điều đây?
Vương Liên nói:
- Nghĩ cách giúp ta và Mộc Lan thành đôi, để ta được như nguyện, thì ngươi mới là người biết điều. Như vậy ta sẽ mở lời cứu cha mẹ và em trai của ngươi, ta có thể suy xét ra tay giúp đỡ. Bằng không, bọn họ chết chắc rồi, hơn nữa sẽ chết vô cùng thảm.
Thẩm Lãng thu lại nụ cười, cất giọng thản nhiên:
- Được rồi, không chơi nữa.
Sau đó, ánh mắt Thẩm Lãng trở nên băng giá, cất giọng thản nhiên:
- Vương Liên, từ trước đến nay chưa có ai chọc giận ta xong mà còn có thể sống yên ổn. Ngươi nói xấu ta đạo văn thơ từ thì không sao, nhưng ngươi lại bôi nhọ sự trong sạch của nương tử ta, ngươi còn nói phải cắm sừng cho ta.
Thẩm Lãng mỉm cười:
- Cho nên, ta sẽ cho ngươi một kiểu chết cực kỳ thê thảm, cực kỳ khác biệt, sỉ nhục và đau đớn nhất trên đời.
Vương Liên cười lớn nói:
- Thẩm Lãng, ngươi bị điên sao? Ngươi chỉ có một con đường chết, còn dám nói như vậy?
Thẩm Lãng vỗ tay.
Lập tức, bốn người đàn bà nở nang hấp dẫn vén quần áo của mình lên, lộ ra thân thể đáng sợ của họ.
Không sai, là đáng sợ.
Những cô gái này vừa rồi dù cho cùng Vương Liên ân ái cũng mặc quần áo.
Bây giờ sau khi cởi ra.
Chỗ tư mật của bốn cô gái này có nhiều vết lở loét, có cả sùi mào gà, có cả những vết lốm đốm như hoa mai.
Trên người của bốn cô ả này đều mang bệnh hoa liễu đáng sợ, từ giang mai đến sùi mào gà, thứ gì cũng có.
Mà họ mới vừa cùng Vương Liên hoan ái, thậm chí "chim nhỏ" của Vương Liên còn bị thương rách da.
Đây chính là cách Thẩm Lãng giết người!