106. Chương 106: Thiên lý tống 13! Thẩm Lãng có giữ được mình?

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 106: Thiên lý tống 13! Thẩm Lãng có giữ được mình?

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa báo cáo xong.
Tất cả ánh mắt mọi người trong sảnh đều đổ dồn về phía Thẩm Lãng.
Đặc biệt là Mộc Lan, đôi tai nhỏ xinh đẹp dựng thẳng, ngay cả những sợi tóc gáy đáng yêu cũng dựng đứng lên.
Giống hệt một con thú cái nhỏ bé đang bị giành mất thức ăn.
Thẩm Lãng vội vàng thanh minh:
- Nương tử, ta thề chưa từng quen biết Trương Xuân Hoa, giữa nàng ấy và ta tuyệt đối không có bất kỳ quan hệ gì, hoàn toàn trong sạch.
Mộc Lan hỏi:
- Nàng ta là con gái của Thái thú Trương Xung, đệ nhất tài nữ, đệ nhất mỹ nhân của quận Nộ Giang đó.
- Nói bậy, toàn là bịa đặt! Thẩm Lãng giải thích:
- Nương tử à, để ta nói nàng nghe, mấy cái danh xưng ma quỷ như 'đệ nhất mỹ nữ', 'đệ nhất tài nữ' đều là bịa đặt, thổi phồng lên thôi. Nàng phải nhớ kỹ cho ta, chỉ có hai cái 'đệ nhất' là sự thật.
Đôi mắt đẹp của Mộc Lan tràn đầy mong đợi, phu quân hẳn là muốn khen mình rồi.
Thẩm Lãng hùng hồn tuyên bố:
- Ta đây chính là đệ nhất mỹ nam tử trên thế gian này, điều đó là sự thật hiển nhiên, không hề bịa đặt. Đó là do tạo hóa an bài, người phàm chúng ta không cách nào chống lại được. Chính vì lẽ đó mà ta cũng phiền muộn vô cùng, còn trẻ như vậy mà đã phải gánh vác áp lực lớn đến nhường này.
Ngay lập tức, Mộc Lan và tiểu Băng lại một lần nữa cảm thấy vô cùng khó chịu.
Mặc dù coi như đây là sự thật, thế nhưng phu quân... chàng khoe khoang quá lộ liễu rồi.
Mộc Lan hỏi:
- Cái 'đệ nhất' còn lại là gì?
Thẩm Lãng đáp:
- Vòng ba của nàng đẹp đệ nhất cũng là sự thật. Ta đã duyệt qua vô số người, không nhìn qua ba nghìn thì cũng phải năm nghìn, cho nên vòng ba của nàng đẹp nhất không phải là bịa đặt gì đâu.
Mặt Mộc Lan đỏ bừng, bàn tay trắng muốt nắm chặt lại.
Tiểu Băng bĩu môi không phục, hơi xoay người ưỡn mông, ý muốn nói 'người ta cũng rất đẹp mà'.
Ngay khi Mộc Lan chuẩn bị nổi giận, Thẩm Lãng dịu dàng nói:
- Nương tử, riêng vòng eo thon nhỏ của nàng đã khiến ta hồn xiêu phách lạc, gần như suy dinh dưỡng rồi, cho nên nàng còn lo lắng gì nữa? Trong trái tim ta, trong mắt ta, và trong cả 'túi' của ta, trước sau vẫn chỉ có một mình nàng thôi. Khát nước ba ngàn dặm ta cũng chỉ chọn một gáo để uống, vạn ngàn đạn hỏa lực ta cũng chỉ vì một mình nàng mà bắn ra.
- Nương tử ta xin thề, dù cho ta có lạc vào giấc mộng xuân sâu thẳm nhất, cũng chỉ có duy nhất khuôn mặt của nàng. Khi ta đến gần, run rẩy và nức nở một tiếng, điều duy nhất ta thốt ra cũng là tên của nàng mà.
Thẩm Lãng còn muốn nói thêm, nhưng Mộc Lan đã nhanh chóng bịt miệng hắn lại.
Nàng sắp không chịu nổi nữa rồi.
Những lời này vô cùng sến súa, dễ làm tim người ta đập loạn xạ.
Nhưng mà… mình vẫn còn là hoàng hoa khuê nữ nha.
Mấu chốt là mặc dù ta thuần khiết không tỳ vết, thế nhưng, mỗi một câu chàng nói ta đều hiểu cả đấy.
Thẩm Lãng nhân cơ hội, hôn lên lòng bàn tay Mộc Lan một cái.
Trái tim Mộc Lan tê dại, phải dừng lại nửa giây mới rụt tay về.
Tiếp đó, nàng kéo cổ tay Thẩm Lãng, cơ thể mềm mại đầy sức hấp dẫn ma quái áp sát hắn, dịu dàng nói:
- Vậy chúng ta sẽ đi gặp vị đệ nhất mỹ nhân Nộ Giang này.
Thẩm Lãng đáp:
- Đi thôi.
Hừ! Trương Xung, chẳng lẽ ngươi muốn dùng mỹ nhân kế?
Mơ mộng hão huyền!
Thẩm Lãng ta đây duyệt qua vô số giai nhân, ngươi dốc sức lôi ra một cô đệ nhất mỹ nhân mà muốn ta lay động sao?
Thật nực cười!
Trái tim Thẩm Lãng ta đây tuyệt đối cứng như sắt!
...
Trong sảnh phủ Bá Tước, Thẩm Lãng cùng Mộc Lan gặp con gái của Thái thú Trương Xung.
Sau đó, Thẩm Lãng cảm thấy mắt mình hơi bị kích thích.
Chết tiệt!
Cô nàng này không phải dạng vừa, là lên bảng bằng thực lực đấy.
Thực sự là... quá đẹp.
Mỗi một động tác, mỗi một biểu cảm của nàng đều đạt chuẩn như sách giáo khoa vậy.
Tuyệt đối là danh môn khuê tú, tuyệt đối có phong thái tài nữ.
Thế nhưng khuôn mặt này, ngươi nói là hồ ly tinh dùng Photoshop mà ra ta cũng tin nữa là.
Khuôn mặt trái xoan tinh xảo tuyệt trần đến mức cứ như được vẽ ra vậy.
Thật sự quá xinh đẹp tinh xảo, trời sinh đã có thuộc tính quyến rũ.
Thẩm Lãng vừa nhìn thấy nàng lần đầu tiên, suýt chút nữa đã muốn hét to lên một tiếng:
- Yêu tinh kia, có giỏi thì tắt hết chức năng làm đẹp (beauty), tắt kính lọc (filter), tắt mắt to (big eyes), tắt chức năng thon gọn mặt (face-lift) rồi ra ngoài gặp người ta xem nào! (*)
(*) Câu này nhắc đến trào lưu tắt các chức năng của các apps video làm đẹp. Đại loại là các cô gái Trung Quốc sẽ lần lượt tắt các chức năng đó và lộ ra bộ mặt thật kém xinh (nhưng đôi khi còn dễ nhìn hơn dùng apps nhiều).
Nhưng mà, nàng ta không cần đến những thứ đó.
Nàng ta trời sinh đã đẹp như vậy rồi.
Chà, thảo nào một kẻ đam mê quyền lực như Trương Xung lại không thừa cơ gả con gái cho con trai quốc quân, cũng không gả cho con trai Tổng đốc Chúc Nhung.
Chỉ riêng vẻ đẹp 'hồng nhan họa thủy' của nàng ta, dù cho có đầy bụng thi thư cũng không thể che giấu được cái thuộc tính Đát Kỷ của nàng.
Mà Trương Xuân Hoa vừa gặp Thẩm Lãng lần đầu cũng suýt chút nữa lóa mắt.
Nàng ta đã gặp không ít mỹ nam tử, nhưng mà... đẹp trai đến mức này thì quả thật vô cùng hiếm thấy.
...
Chim công múa may xòe đuôi bao giờ cũng là con đực.
Thế nhưng lúc này trong sảnh lại có hai con công mái đang ra sức xòe đuôi.
Như hai đóa hoa đang dốc sức khoe sắc.
Như hai viên minh châu, đang dốc sức tỏa sáng.
Mặc dù không có đao quang kiếm ảnh, nhưng Thẩm Lãng đứng giữa đó lại cảm nhận được sát khí rất nặng.
Một là sát khí bức người một cách trực diện.
Một là giấu dao trong nụ cười.
- Tỷ tỷ à, chúng ta đã hơn một năm chưa gặp mặt rồi. Trương Xuân Hoa nhiệt tình nói:
- Năm ngoái vừa gặp tỷ tỷ một lần, muội thật sự cảm thấy có chút tự ti, trong lòng lại dâng lên sợ hãi, không có dũng khí đến gặp tỷ nữa.
Mộc Lan hỏi:
- Vậy hôm nay vì sao muội lại đến?
Trương Xuân Hoa nói:
- Gần đây muội muội có được một lọ tinh dầu rất hay, được chiết xuất từ Băng Sơn Tuyết Liên (*). Đây là vật cực kỳ hiếm có, nhưng đồ quý giá như thế mà để muội dùng thì hoàn toàn là lãng phí. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có tỷ tỷ là xứng đáng dùng, cho nên muội đã mang đến cho tỷ.
(*) Saussurea involucrata, còn gọi là hoa Tuyết Liên hay Băng Sơn Tuyết Liên.
Giọng điệu nói chuyện của nàng ta, giống hệt Lâm Đại Ngọc nhập hồn vậy.
Tiếp đó, Trương Xuân Hoa đưa qua một cái bình ngọc, bên trong quả thật là tinh dầu hoa Tuyết Liên cực kỳ quý giá hiếm có.
Thứ này cùng khí chất của Trương Xuân Hoa thật sự không ăn khớp chút nào, nhưng đối với Mộc Lan lại là thích hợp nhất.
- Cảm ơn tâm ý của muội. Mộc Lan hỏi:
- Không phải muội vừa nói là đến cầu kiến phu quân Thẩm Lãng của ta sao? Có chuyện gì vậy?
Ôi!
Nương tử 'thần thánh' của ta đây quả nhiên có chỉ số vũ lực bùng nổ, cá tính cũng thật ngay thẳng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo vô song của Trương Xuân Hoa lộ ra một chút kinh ngạc rồi nói:
- Không có đâu ạ, Thẩm công tử đã có vợ rồi, tuy rằng xuất thân của muội có thô thiển, nhưng sao lại có thể không biết liêm sỉ đến mức cầu kiến công tử một mình được?
Mộc Lan nghi ngờ, Kim Trung chưa bao giờ nói dối cả.
Trương Xuân Hoa nói:
- Chắc là quý bộc đã hiểu lầm rồi, muội vừa nói là cầu kiến vợ chồng Thẩm công tử mà. Có nguyên nhân cả đấy. Bởi vì muội cũng không thể đặt tên tỷ tỷ lên trước được, như vậy chẳng phải sẽ lộ ra vô lễ, khiến người đa tâm cảm thấy muội gièm pha thân phận của Thẩm công tử sao?
Lý do này rất hợp lý. Thẩm Lãng là người ở rể, hẳn là rất để ý đến thân phận và địa vị của mình.
Thế nhưng không hiểu vì sao, Mộc Lan vẫn không thích cô ả trước mắt này.
Trong lòng nàng tràn đầy cảm giác nguy hiểm.
Kế tiếp, hai người phụ nữ bước vào chế độ trò chuyện phiếm.
Từ đầu đến cuối, Trương Xuân Hoa chẳng nói với Thẩm Lãng một câu nào, cũng không liếc nhìn hắn lấy một cái.
Điều đó khiến Thẩm Lãng đặc biệt nghi ngờ, lẽ nào hồ ly tinh trước mắt này không phải đang dùng mỹ nhân kế?
Chẳng lẽ là Thẩm Lãng ta tự đa tình?
Nàng ta thật sự không hề biểu hiện chút ý tứ nào với Thẩm Lãng, ngay cả một ánh mắt giao lưu cũng không có.
Từ đầu đến cuối nàng ta đều trò chuyện với Mộc Lan, hơn nữa mỗi một câu nói đều phù hợp với thân phận danh môn khuê tú.
Hoàn toàn là một đại tài nữ có kiến thức, hiểu lễ nghĩa đang diễn kịch.
Nhưng Thẩm Lãng vẫn cảm thấy có gì đó không đúng!
Lại nhất thời không nghĩ ra được là không đúng ở chỗ nào.
Bỗng nhiên, đầu óc hắn lóe sáng.
Hắn lấy giấy bút, chép lại bài thơ mà Trương Xuân Hoa đã đọc trước khi ra về, sắp xếp thành câu chữ.
Đăng "yêu" bắc vọng yên vũ thâm, hồi thân khốc "sửu" thiên biên nguyệt.
Dữ "quân" hình ảnh phân ngô việt, ngọc chẩm kinh "thì" đối ly biệt.
Dạ lai muộn đáo kích môn biên, khước nhiễu hành "lang" hựu độc miên.
Vãng "nhật" chỉ thị không tương ức, hồn quy mạc "kiều" phách quy tuyền.
(*Tạm dịch thơ: Trèo lên Bắc Vọng mưa bụi đầy, bỏ về trăng khóc xấu chân mây.
Cùng chia bóng hình vua Ngô Việt, cận kề gối ngọc phải biệt ly.
Hôm nay sầu muộn bên cạnh cửa, lẩn quẩn hành lang ngủ đơn côi.
Ngày xưa chẳng qua là hồi tưởng, phách tàn về suối hồn cầu trên.)
Nhìn bài thơ này, hắn suýt chút nữa phun máu mũi ra ngoài.
Nghe nàng ngâm thơ, hắn không hề cảm thấy điều gì bất thường.
Vừa viết ra đây, hắn liền lập tức hiểu rõ, đây cũng là một bài thơ ẩn.
Thẩm Lãng từng dùng thơ ẩn để bẫy chết Lý Văn Chính, thắng ván cờ sinh tử trong tiệc đính hôn của Trương Tấn.
Mà Trương Xuân Hoa cũng dùng chiêu 'gậy ông đập lưng ông' này.
Chữ thứ hai của câu lẻ, chữ thứ tư của câu chẵn. Khi sắp xếp tám chữ đó lại, chúng hợp thành một câu nói.
Yêu quân lai... nhật, sửu thì lang kiều. (*)
(*)Mời chàng ngày mai, giờ sửu tại cầu mái ngói.
Đây rồi!
Đây chính là 'thiên lý tống 13' (*) đó nha!
(*) thiên lý tống 13: Xuất xứ từ với một bài post của một cô gái: "Khốn nạn, tôi mù mờ từ Thanh Đảo đến chơi mà anh chỉ mời tôi ăn Ma Lạt Năng (bún tê cay thập cẩm – còn gọi là lẩu tê cay thập cẩm) giá 6 tệ, cả đêm còn vắt kiệt sức tôi đến 13 lần!!! Tình yêu trên mạng đúng là chẳng đáng tin chút nào!!". Thực ra, đây chỉ là chuyện bốc phét trên mạng, đơn giản là người Thành Đô hay Thanh Đảo chẳng hề dùng từ Ma Lạt Năng (bún cay thập cẩm) mà cái tên đó chỉ có dân Trùng Khánh mới xài. Giá lẩu cay tại Trung Quốc trên thực tế cũng chẳng thể có giá 6 tệ, nếu có chỉ có thể là lẩu cay ăn liền. Ngoài ra chuyện 13 lần/đêm là chuyện tầm phào, vốn chẳng thể nào xảy ra nổi. Hiện nay, điển tích thời internet này được dùng để chỉ tình trạng offline thuê phòng để ứ ừ cùng bạn trên mạng.