107. Chương 107: Thẩm Lãng trộm ngắm hương ngọc, Quốc quân ban chiếu chỉ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 107: Thẩm Lãng trộm ngắm hương ngọc, Quốc quân ban chiếu chỉ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là một nữ tài xế, hơn nữa còn là một nữ tài xế cừ khôi, thích đua xe siêu cấp.
Thẩm Lãng mừng rỡ!
Bởi vì trực giác của hắn đúng.
Ả yêu tinh Trương Xuân Hoa này quả nhiên là tới dụ dỗ ta, quả nhiên là mỹ nhân kế!
Ha ha ha ha!
Việc này chứng minh được gì vậy?
Chứng minh Thẩm Lãng có sức hấp dẫn vô địch đấy.
Người ta đệ nhất mỹ nhân Nộ Giang sau khi nghe về tài hoa của ta, cũng không nhịn được thiêu thân lao đầu vào lửa.
Ôi!
Dáng dấp đẹp trai như vậy, có sức hấp dẫn thế này, thật là một loại sai lầm.
Người đẹp thích ta nhiều như vậy, ngay cả ta có vô số...
Ta mệt mỏi quá đi!
...
Thẩm Lãng không nhịn được tiếp tục nhìn về phía cửa sổ.
Giờ Sửu, tức là khoảng nửa đêm đến ba giờ sáng?
Ở cầu mái ngói, khoảng cách không xa, tối đa mười dặm.
Đêm đen gió cao, không phải là thời gian trai gái hẹn hò lén lút tốt nhất sao?
Xì xì xì!
Có một giây, Thẩm Lãng đang do dự bản thân có muốn đi hay không.
Cô hồ ly tinh kia quả thực khiến người ta không thể kìm lòng.
Tuyệt đối là một báu vật ngàn năm có một.
Tra nam Thẩm Lãng không ngừng tìm cho mình lý do.
Việc thể xác vượt giới hạn không hẳn là vượt giới hạn thật sự, chỉ có tinh thần vượt giới hạn mới tính.
Chỉ cần trong lòng ta yêu nương tử, thỉnh thoảng đi ra ngoài mua vui cũng là chuyện bình thường của con người mà thôi.
“Hoa khai kham chiết trực tu chiết” (Hoa nở đáng bẻ thì bẻ ngay), “mạc sử kim tôn không đối nguyệt” (Đừng để chén rượu vàng cạn queo nhìn vầng trăng).
Tuy rằng ta lăng nhăng bên ngoài, dù đời sống cá nhân có hơi lộn xộn, nhưng ta vẫn là đàn ông tốt mà.
Lại nói em gái người ta ra sức mời mọc, nếu không đi thì nhà ngươi làm tổn thương người ta đó.
Bất cận nhân tình (*), thật không có phong thái của bậc quân tử.
(*) Tính tình quái dị, hành vi không hợp thường tình người ta, không để ý đến quan hệ tình cảm.
Chưa kể dù ta có đi, ta cũng chưa chắc phải thật sự làm những chuyện đó kia mà.
Cho dù cùng một chỗ thật lâu, cũng không nhất định phải hôn môi.
Cho dù kéo dài tiếp nữa cũng không nhất định phải làm những chuyện đó.
Cho dù có xảy ra, cũng không nhất định phụ trách nhiệm, cả ta và nàng đều tình nguyện mà.
Thế nhưng, chỉ một giây đồng hồ.
Thẩm Lãng liền đánh rớt hết những ý niệm này.
Bởi vì hắn biết, nếu như hắn thật sự nửa đêm mò đến cầu mái ngói, liền trở thành trò cười.
Không sai, cô hồ ly tinh kia là đang trêu chọc dụ dỗ hắn, nhưng tuyệt đối sẽ không nhanh chóng bộc lộ trắng trợn như vậy.
Nàng đây là dùng một đại chiêu, trong nháy mắt lưu lại một ấn tượng khắc sâu ở trong lòng Thẩm Lãng.
Bình thường những tiểu thư khuê các giả vờ e thẹn thấy cũng nhiều, chợt có một cô gái quyến rũ, phóng khoáng như vậy thật sự làm cho tâm thần người ta chập chờn.
Đương nhiên, tại đây cái chữ lẳng lơ này mang nghĩa tốt.
Có chút hồ ly tinh chính là như vậy, lúc trêu chọc nhà ngươi, quả thực có dũng khí vô biên, phóng khoáng đến vô biên vô hạn.
Thế nhưng khi ngươi đã cắn câu, liền sẽ phát hiện ngay cả ngón tay của ngươi mà người ta còn chẳng chịu nổi, chẳng qua chỉ có thể cho ngươi ngửi thấy chút mùi hồ ly tinh mà thôi.
Cô gái à, muốn cùng Lãng gia chơi trò này sao? Ngươi còn quá non, cẩn thận rước họa vào thân, khó giữ được trái tim mình.
Ngay sau đó, da đầu Thẩm Lãng bỗng nhiên tê dại.
Bản năng mách bảo có nguy hiểm.
Phải sống sót, phải sống sót.
Ngay lúc này, tuyệt đối không thể mềm lòng đó.
Thế là, Thẩm Lãng cầm bài thơ đã viết xong này lao nhanh đến phòng của Mộc Lan.
...
– Nương tử, nguy rồi, nguy rồi.
– Con hồ ly tinh Trương Xuân Hoa không biết xấu hổ dám dụ dỗ ta.
– Nàng xem cái này đi, đây là thơ ẩn ý đó, cô ả hẹn hò ta nửa đêm ở trên cầu mái ngói.
– Rõ ràng không biết liêm sỉ, ta tưởng ả này lịch sự, văn nhã, có tri thức, lễ nghĩa, còn tưởng rằng là tiểu thư danh giá gì đó, thật không ngờ nàng ta lại là người như thế.
– Nương tử, về sau loại nữ nhân này chúng ta phải giữ khoảng cách, ít gặp thì hơn.
Thẩm Lãng vỗ ngực, đầy căm phẫn nói:
– Thật quá đáng, ta coi nàng là kẻ thù, nàng lại muốn ngủ với ta, thật quá phận.
Tiếp đó, Thẩm Lãng lén lút liếc về phía Mộc Lan trên bàn có một tờ giấy trắng, trên đó viết bài thơ của Trương Xuân Hoa.
Hơn nữa, ẩn chứa tám chữ (yêu quân lai X, sửu thì cầu mái ngói) đã được Mộc Lan dùng bút lông khoanh tròn.
Mộc Lan rất thẳng thắn, nhưng cực kỳ thông minh, nàng cũng có trình độ cao về thơ từ, chỉ là không thích thể hiện ra mà thôi.
Nàng sớm đã phát hiện nội dung ẩn trong thơ, chỉ bất quá có khả năng kiềm chế cảm xúc, chờ nhìn Thẩm Lãng biểu hiện.
Phía sau lưng Thẩm Lãng một thân mồ hôi lạnh.
May mà ta phản ứng đúng lúc, nếu như trễ nửa canh giờ nữa, ta... Thẩm Lãng ta đây chết chắc rồi.
Cuối cùng còn sống, quá không dễ dàng.
Chỉ bất quá nương tử à, thật không ngờ nàng là người như thế, sự thẳng thắn của nàng đâu rồi?
– Nương tử, ngươi xem ta làm người có phải là kẻ bất chính? Có một lòng một dạ hay không? – Thẩm Lãng vẻ mặt chính nghĩa, như là nhân vật chính trong phim truyền hình.
Mộc Lan nói dịu dàng:
– Phu quân, nếu chàng không thèm nghĩ nữa, sao biết đem bài thơ này viết trên giấy, sao biết phát hiện nội dung ẩn bên trong? Nói rõ chàng còn quan tâm đến nàng ta sao, chàng còn nhớ người ta à.
Thẩm Lãng tức khắc muốn khóc. Nàng không mắng ta bằng lời, nhưng ta cảm thấy trong lòng nàng đang mắng ta theo một kiểu khác đó.
Đây là chủ nghĩa duy tâm, đây là giết chết lương tâm đó.
– Xì! – Mộc Lan nhoẻn miệng cười, gương mặt tuyệt mỹ như hoa tươi nở rộ.
– Được rồi, coi như chàng ngoan.
Mộc Lan nói dịu dàng, tiếp đó hôn nhẹ lên má hắn một cái.
...
Thời tiết đã không còn ấm áp, thậm chí còn hơi se lạnh, chỉ khoảng mười mấy độ C mà thôi.
Bên trong nhà cũ của họ Trương.
Bên trong một căn phòng tráng lệ, đốt than sưởi không khói, khiến cho nhiệt độ phòng giữ khoảng hai mươi độ C.
Trương Xuân Hoa đang đọc sách.
Nàng lười biếng ngả người trên chiếc ghế lớn mềm mại mà đọc sách.
Trên người nàng gần như không mặc gì cả, chỉ một bộ đồ ngủ mỏng manh, ngồi với tư thế ngả ngửa ra sau trên chiếc ghế lớn mà đọc sách.
Rõ ràng đẹp không tả xiết, mê hoặc lòng người.
Nàng đọc cuốn Phong Nguyệt Vô Biên do Thẩm Lãng viết lần thứ mười một.
Thân thể của nàng thật đẹp, thế cho nên tỳ nữ cũng không dám nhìn, một là bởi vì phải tự ti, hai là bởi vì sẽ động lòng.
– Tiểu thư, ngài, ngài chẳng phải đã mời Thẩm Lãng công tử đến cầu mái ngói sao? Sao người vẫn chưa đi vậy? – Tỳ nữ bèn hỏi.
– Hắn sẽ không đi đâu. – Trương Xuân Hoa nói:
– Nếu như hắn thật sự đi, ngược lại cũng bị ta khinh thường.
– A... – Tỳ nữ nói:
– Vậy sao tiểu thư còn mời hắn?
Trương Xuân Hoa nói:
– Ta chỉ muốn trêu chọc hắn một chút, thử xem phẩm chất của hắn mà thôi. Tiện thể nói cho Kim Mộc Lan biết, ta đây đang có ý định cướp chồng của cô ta.
Tiếp tục, Trương Xuân Hoa lười biếng nói:
– Thật hy vọng Kim Mộc Lan phải nổi giận, hy vọng nàng là một người phụ nữ thực sự thẳng thắn.
...
Đại Ngốc tỉnh dậy!
Cơ thể gã vô cùng đặc biệt, lúc trước bị thương nặng như vậy, chỉ chưa đầy nửa tháng đã gần như khỏi hẳn.
Hơn nữa, người khác gãy xương cần rất lâu mới lành, còn gã chưa đầy một tháng đã hoàn toàn bình phục.
Điều này khiến đại phu An Tái Thế vô cùng ngạc nhiên.
Nhưng mà cho dù khỏi rồi, Đại Ngốc vẫn hôn mê bất tỉnh, khiến người ta khó hiểu.
Tiếp đó bỗng nhiên một ngày, gã liền tỉnh dậy, người đàn ông vạm vỡ như tinh tinh ấy bỗng nhiên ngồi dậy trên giường.
Trong đầu gã hiện lên ba câu hỏi kinh điển.
Ta là Đại Ngốc, ta biết.
Nhưng đây là đâu? Tại sao ta lại ở đây vậy?
...
Thẩm Lãng vui mừng khôn xiết.
Thế nhưng luôn có một loại người, ngươi đặc biệt quan tâm hắn, quan hệ đặc biệt thân mật.
Nhưng chẳng có gì để nói với hắn, không cách nào nói chuyện phiếm được.
Cũng tỷ như Thẩm Lãng cùng Đại Ngốc.
Đại Ngốc tỉnh lại, Thẩm Lãng đặc biệt kích động, liền lập tức đến thăm gã.
Tiếp đó, hai người yên lặng không nói gì.
Không có chuyện gì để nói hết trơn.
– Đại Ngốc, huynh khỏe hẳn rồi chứ. – Thẩm Lãng.
Đại Ngốc đáp:
– Đúng vậy, ta khỏe rồi, Nhị Ngốc à.
Thẩm Lãng bảo:
– Sau này đừng gọi ta là Nhị Ngốc nữa, huynh phải gọi ta là thiếu gia.
Đại Ngốc đáp:
– Được, Nhị Ngốc.
Thẩm Lãng bảo:
– Gọi thiếu gia, đừng gọi Nhị Ngốc.
Đại Ngốc nói:
– Không có vấn đề, Nhị Ngốc.
Mộc Lan ở bên cạnh cười phụt một cái:
– Đại Tráng, sau này hãy gọi Thẩm Lãng là thiếu gia nhé, hiểu chưa?
Đại Ngốc lập tức kêu lên:
– Thiếu gia.
Thẩm Lãng mím môi nhìn chằm chằm Đại Ngốc, hắn nghi ngờ tên tinh tinh này đang giả vờ ngốc, chứ không phải ngốc thật.
Mộc Lan nói:
– Đại Ngốc, sau này huynh cứ ở nơi này, được không?
Đại Ngốc nói:
– Cha ta, mẹ ta, em của ta đâu?
Mộc Lan nói:
– Em của ngươi đi xa nhà, cha ngươi bị thương cũng ở ngay cách đó không xa, mẹ kế của ngươi cũng ở trong nhà này.
Đại Ngốc vẫn trầm ngâm không nói gì.
Gã có chút không muốn ở nhà người khác, nhưng lại không biết phải diễn đạt thế nào.
Mộc Lan nói dịu dàng:
– Đại Tráng, Thẩm Lãng cần huynh, có rất nhiều người ức hiếp đệ ấy, huynh phải bảo vệ đệ được không?
Đại Ngốc tức khắc chợt đứng lên nói: – Ai muốn ức hiếp Nhị Ngốc? Bọn họ có thể đánh ta nhưng không thể đánh Nhị Ngốc được.
Kỳ thực, Thẩm Lãng đến giờ vẫn không biết, vì sao Đại Ngốc lại đối xử tốt với hắn như vậy từ nhỏ.
Kỳ thực nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì lúc trước Thẩm Lãng ngốc nghếch đã cho Đại Ngốc một viên kẹo.
Chỉ là một viên kẹo mà thôi.
Bởi vì từ nhỏ đến lớn, không ai cho Đại Ngốc kẹo, không ai muốn chơi cùng gã cả.
Đối với những người cô đơn và bị đối xử lạnh nhạt, một chút ngọt ngào cũng đủ để ghi khắc suốt đời, nhất là với những người có chút ngốc nghếch.
Mộc Lan nói:
– Vậy sau này hai huynh đệ liền sống chung một chỗ được không? Mẹ kế của huynh cũng ở đây, nếu như huynh đồng ý, chúng ta có thể đón cả cha huynh về nữa.
...
Đại Ngốc đồng ý lưu lại.
Mộc Lan cùng Thẩm Lãng trở lại phòng của mình.
– Phu quân, ngày mai chúng ta suy nghĩ thử một chút gân mạch cùng xương cốt Đại Ngốc, chúng ta hoài nghi hắn có thể sẽ có thiên phú luyện võ rất cao đó. – Mộc Lan nói.
Thẩm Lãng cũng đặc biệt mong đợi.
Bởi vì cơ thể Đại Ngốc quá đặc thù, giống như đột biến gen vậy, dáng dấp cao lớn hùng tráng như vậy.
Hơn nữa, bị thương nặng như vậy còn khỏi thật nhanh.
Mấu chốt nhất là Thẩm Lãng vừa nãy dùng tia X nhìn qua chỗ xương gãy trước kia của gã mà không thấy dấu vết gì.
Đây thật không còn nghi ngờ gì nữa nha, đây rõ ràng là được đối xử như nhân vật chính đó.
Ta mới là nhân vật chính mà, vì sao thiên phú này lại không thuộc về ta?
Nhưng mà nói không chừng Thẩm Lãng ta đây lại có thiên phú còn lợi hại hơn thì sao?
Ngày mai ta cũng đi thử một chút.
Ta nhất định là hiếm có, không đúng, là kỳ tài luyện võ vạn năm mới gặp, nhất định là vậy!
Tuy rằng ta không đánh đấm hay luyện võ, thế nhưng vì sao thiên phú kỳ tài luyện võ vạn năm không gặp lại không dành cho ta?
Mộc Lan thấy phu quân hình như lại lâm vào ảo tưởng vớ vẩn nào đó, tức khắc trong lòng bất đắc dĩ.
Nàng nói dịu dàng:
– Phu quân, trời đã không còn sớm, nên nghỉ ngơi rồi!
Thẩm Lãng nói:
– A, được!
Sau đó, nàng đi lên lầu thêu của mình.
...
Thẩm Lãng về tới gian phòng của mình.
Ở bên trong gian phòng của mình, Thẩm Lãng lại một lần nữa trằn trọc khó ngủ.
Thật sự quá nhàm chán.
Đã mấy ngày trôi qua, phía Quốc quân vẫn chưa ban chiếu chỉ.
Hết thảy đều quá yên bình.
Nhưng mà vào lúc này, Thẩm Lãng từ cửa sổ lầu thêu Mộc Lan thấy khói lượn lờ, hơn nữa cửa sổ của nàng hình như không đóng.
Chẳng lẽ, Mộc Lan đang tắm?
Lòng Thẩm Lãng lập tức ngứa ngáy.
Trong đầu bắt đầu tưởng tượng ra cảnh tượng vô cùng tuyệt vời.
Có nên đi rình coi hay không?
Quên đi, làm như vậy thì thật quá kém sang.
Thẩm Lãng ta đây đường đường là nam nhi bảy thước, tại sao có thể làm ra chuyện bẩn thỉu như vậy được?
Nếu để cho Mộc Lan biết được, Thẩm Lãng ta đây còn mặt mũi nào nhìn ai nữa đây?
Thẩm gia ta đây phong lưu chứ không hạ lưu, ta còn muốn giữ thể diện.
...
Một khắc đồng hồ sau đó!
Thẩm Lãng mang theo một cái mặt nạ, che mặt mình, cẩn thận từng li từng tí, dùng tay chân leo lên tường rào.
Nếu sợ mất mặt, vậy che mặt đi là được rồi.
Lại nói Thẩm Lãng ta đây leo lên tường rào, là vì đọc sách dưới ánh trăng, tuyệt đối không phải là vì nhìn lén nương tử tắm rửa đâu.
Cho dù bị nàng bắt được, ta cũng có lời biện minh.
Ôi!
Lầu thêu nương tử quá cao, chỉ có đứng trên tường rào mới thấy được, trời cao chứng giám cho ta.
Nhưng vì muốn nhìn nương tử Mộc... không đúng, vì muốn đọc sách dưới ánh trăng, ta cũng đành mạo hiểm.
Thật vất vả leo đến chỗ cao nhất trên tường rào, Thẩm Lãng mở ra sách vở, rồi ánh mắt vô tình liếc về phía lầu thêu của Mộc Lan.
Xuyên qua cửa sổ, hắn thấy được nương tử.
Quả nhiên... Nàng đang tắm, lúc ngồi lúc đứng. Hình ảnh ấy, đẹp như trong mơ.
Tim Thẩm Lãng đập thình thịch, miệng lưỡi khô khốc.
Trong lúc nhất thời, gần như quên hết tất cả.
Nương tử của ta... quá đẹp.
Tiếp đó, Thẩm Lãng cứ như vậy say sưa trong cảnh xuân sắc.
Nhưng mà vào lúc này, bỗng nhiên một tiếng nói gấp gáp chói tai vang lên.
– Quốc quân có chỉ, Thẩm Lãng tiếp chỉ!
– Quốc quân có chỉ, Thẩm Lãng tiếp chỉ!
Tiếng hô này trong nháy mắt xé tan sự tĩnh lặng của đêm khuya.
Thẩm Lãng trên tường rào chợt run lên bần bật.
Trên lầu thêu, Mộc Lan đang tắm cũng khẽ run lên, đôi mắt đẹp chợt nhìn về phía hắn.
Ngay lập tức, nàng và Thẩm Lãng đang rình mò trên tường rào bốn mắt nhìn nhau!