111. Chương 111: Trí tuệ tuyệt đỉnh của Thẩm Lãng: Diệt sạch cả nhà ngươi!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 111: Trí tuệ tuyệt đỉnh của Thẩm Lãng: Diệt sạch cả nhà ngươi!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Lãng muốn lấy mạng Lý Văn Chính thì dễ như trở bàn tay, có vô vàn cách. Nhưng để Quốc quân phải tự mình phủ nhận ý chỉ đã ban ra, rồi xử tử Lý Văn Chính, thì lại là một chuyện cực kỳ khó khăn.
Âm mưu này đã được Thẩm Lãng sắp đặt từ gần nửa tháng trước. Bởi vì khả năng Quốc quân không muốn xử tử Lý Văn Chính vẫn có thể xảy ra, nên Thẩm Lãng buộc phải có phương án dự phòng. Hơn nửa tháng, tuy đủ để chuẩn bị nhưng cũng vô cùng gấp gáp.
Chẳng lẽ các vị không nhận ra, từ sau ngày thứ hai của tiệc đính hôn, cũng là lúc Thẩm Lãng tiêu diệt Vương Liên, Kim Hối đã bặt vô âm tín rồi sao? Hắn vâng mệnh đến kinh đô làm việc. Hắn không đi một mình mà dẫn theo mấy chục người, cùng với một khoản vàng khổng lồ.
Thẩm Lãng hại người, chiêu thức luôn khó lường, khiến người khác khó mà đoán được đường đi nước bước, càng không thể đề phòng. Vậy, hắn đã làm cách nào để Quốc quân phải lăng trì Lý Văn Chính?
Chuyện này phải nhắc đến sự kiện năm ngoái. Lúc đó, Lý Văn Chính vừa đỗ nhị giáp tiến sĩ, tiền đồ quan lộ thênh thang. Mà kinh đô có một kỹ nữ lừng danh, tên là Hà Nguyên Nguyên. Cô gái này cầm kỳ thi họa đều đặc biệt tinh thông, nằm trong top 10 danh sách hoa khôi toàn kinh đô. Hơn nữa, dáng vẻ xinh đẹp, nhất là vòng eo thon nhỏ nổi tiếng của nàng đủ để khiến người ta mê mẩn.
Khách của những hoa khôi như vậy đều là bậc cao sang, thương nhân có tiền còn chưa chắc được gặp mặt nàng, chỉ có quan lại quyền quý và thư sinh nổi tiếng mới là khách quen. Nàng chính là một hoa khôi bán nghệ không bán thân, việc gây chú ý cũng là một cách để tạo dựng danh tiếng.
Sau mỗi kỳ thi hội, thi đình, đám thanh niên tài tuấn kia thường thích ăn mừng bằng cách nào nhất? Đương nhiên là đi dạo lầu xanh rồi. Dĩ nhiên, thanh niên tài tuấn ở đây là những người từ hai mươi đến bốn mươi lăm tuổi.
Đàn ông hơn bốn mươi lăm tuổi, có người vẫn còn phong độ, ví như các chư vị ân công đang đọc quyển sách này. Nhưng có một số người đàn ông, nhất là những người hàng ngày chỉ nằm lì một chỗ đọc sách, sau khi bốn mươi lăm tuổi vào thời trung niên, thường đã liệt dương rồi, làm sao mà đi dạo lầu xanh nổi nữa chứ.
Lý Văn Chính đỗ Tiến sĩ khi mới hai mươi tám tuổi, đương nhiên dương khí còn khá thịnh vượng, nên với hành vi đi dạo thanh lâu của đám danh sĩ phong lưu thì gã khinh thường ra mặt. Thế nhưng, khi gã nhìn thấy một trong các hoa khôi là Hà Nguyên Nguyên, tức khắc cũng có chút thất thần. Được rồi, gã nhìn thấy Mộc Lan lại càng thêm thất thần. Đàn ông đều là những kẻ trăng hoa, nhìn thấy mỹ nhân tuyệt sắc thì mê mẩn đến ngây dại, đó là chuyện thường tình của con người mà thôi. Ngay cả Ngô lão nhị ở sát vách còn thấy ai cũng phải run rẩy kia mà.
Lúc đó có chừng mười mấy tiến sĩ đến cầu kiến Hà Nguyên Nguyên. Thế là đương nhiên họ thi nhau viết thơ giao lưu, ai viết thơ hay nhất, người đó sẽ được mời lên lầu của Hà Nguyên Nguyên. Không phải những người có quan hệ thân thiết, càng không phải là có quan hệ thể xác.
Khi ấy Lý Văn Chính thực sự bị dồn nén quá lâu nên đã bộc lộ bản tính phong lưu. Gã viết ra một bài thơ cực kỳ hay, lập tức áp đảo quần hùng, giành được hạng nhất. Bài thơ ấy là thế này:
Kỳ tĩnh nhược hà, tùng sinh không cốc.
Kỳ diễm nhược hà, hà ánh rừng đường.
Kỳ văn nhược hà, long du khúc chiểu.
Kỳ thần nhược hà, nguyệt xạ hàn giang.
(*) Đây là đoạn trích trong bài Cảnh ảo tiên cô phú - Bài phú của tiên cô nơi cảnh ảo của Tào Tuyết Cần (trích trong hồi 5 của Hồng Lâu Mộng), tạm dịch: Lặng lẽ thế nào, tùng mọc động vắng. Đẹp ra làm sao, mây soi hồ trong. Văn vẻ bao nhiêu, rồng lượn trong đầm. Kỳ diệu xiết bao, trăng soi sông Ngân.
Không thể không nói, bài thơ này viết vô cùng hay. Có thể thấy được lúc đó Lý Văn Chính đúng là đã say mê vẻ đẹp của Hà Nguyên Nguyên đến mức nào, cho nên mới tạo ra kiệt tác này.
Bài《 Mỹ Nhân Thi 》của Lý Văn Chính lập tức được Hà Nguyên Nguyên yêu thích, mời gã lên lầu gác, uống rượu, đồng thời còn biểu diễn một khúc nhạc tặng gã. Chuyện này đến giờ vẫn còn là niềm tự hào của gã, thậm chí còn tự hào hơn việc gã đỗ nhị giáp tiến sĩ. Bởi vì đỗ Tiến sĩ chẳng qua là đánh bại một đám cử nhân, nhưng đêm hôm đó gã đã đánh bại mười mấy tiến sĩ.
Không chỉ có như thế, Hà Nguyên Nguyên còn chép lại《 Mỹ Nhân Thi 》treo ở bên trong khuê phòng của nàng. Dĩ nhiên, đêm hôm đó Lý Văn Chính cùng Hà Nguyên Nguyên chỉ là uống rượu mà thôi, không có làm bất kỳ chuyện gì khác chứ đừng nói đến ân ái. Những người như Hà Nguyên Nguyên tạm thời cũng chẳng coi trọng một nhị giáp tiến sĩ như ngươi đâu, Lý Văn Chính nhà ngươi xuất thân lại không tốt, chờ ngươi làm đến chức quan to, người ta đã đến thời kỳ hoa tàn nhụy rữa rồi.
Sau đó khi Lý Văn Chính lại đến thăm, Hà Nguyên Nguyên lần đầu tiên từ chối bảo không được khỏe, lần thứ hai từ chối nói thân thể không tiện. Điều này khiến Lý Văn Chính cảm thấy chán nản, lần đầu tiên nhận rõ địa vị xã hội của bản thân. Thế là gã càng thề thốt rằng nhất định phải trở nên nổi bật, quyền cao chức trọng.
Câu chuyện xưa giữa hoa khôi hạng chín Hà Nguyên Nguyên cùng Lý Văn Chính, kỳ thực đến đây đã kết thúc. Sau khi đỗ Tiến sĩ, kế tiếp chính là chờ đợi được bổ nhiệm quan chức. Chuyện này thật khó mà chấp nhận, dù cho Lý Văn Chính nhà ngươi là nhị giáp tiến sĩ, nhưng không có chỗ dựa, xuất thân không tốt, những vị trí tốt đẹp thì chẳng đến lượt người. Lý Văn Chính đợi chừng mấy tháng, cũng không có chức quan nào tốt.
Lúc này, gã liền phải nghĩ cách tô vẽ danh tiếng. Thế là, gã quyết định xuất bản quyển《 Lý Văn Chính Thi Tập 》. Chỉ có điều, tập thơ của Lý Văn Chính cùng《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》của Thẩm Lãng thì không thể nào so sánh được, lượng tiêu thụ kém xa. Sau khi gã tốn một khoản tiền thật lớn để xuất bản tập thơ này, kết quả đương nhiên là thất bại thảm hại. Ai lại rảnh rỗi đến mức mua tập thơ về đọc, những bài thơ này phải do các cô gái đọc lên mới có hương vị mà thôi. Đọc chữ thì thú vị cái gì chứ.
Bán không được, Lý Văn Chính sẽ cố tìm mọi cách quảng bá tập thơ này. Lúc người ta nhận tập thơ, khen ngợi hết lời, nói nhất định sẽ đọc, hơn nữa trước khi đọc sách còn thắp hương tắm rửa. Thế nhưng sau khi xoay người, người ta liền đem quyển sách này đặt lên giá sách rồi bỏ xó. Chẳng hề giống với quyển《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》của Thẩm Lãng, người ta đọc say mê, đọc ba đến năm lần vẫn chưa thấy chán.
Cho nên, gã dựa vào quyển tập thơ này không thể thành công tô vẽ danh tiếng. Sau đó, gã bán mình cho một lão quan to, cuối cùng được làm Ngân y Tuần sát sứ, chuyện này quá bạc bẽo nên không cần đề cập nữa.
Những thứ này gần như là toàn bộ tin tức quan trọng của Lý Văn Chính ở kinh đô. Người bình thường thấy những tin tức này, có lẽ cũng chẳng tìm được bất kỳ kẽ hở nào, càng thêm không có khả năng hại chết gã. Thế nhưng Thẩm Lãng, lập tức tìm ra một kẽ hở.
Lý Văn Chính từng viết một bài thơ cho Hà Nguyên Nguyên, Quốc quân thích mỹ nhân, yêu thơ từ. Tiếp đó, một âm mưu lập tức ra đời!
Mặc dù âm mưu này xác suất thành công thực ra chỉ có năm đến sáu phần mười, nhưng hắn vẫn lập tức tiến hành. Bước đầu tiên, Thẩm Lãng bán một bài thơ từ cho Hà Nguyên Nguyên, đương nhiên đó là bài thơ cực kỳ, cực kỳ lợi hại,《 Thủy Điều Ca Đầu Minh Nguyệt Kỷ Thì Hữu 》của thi nhân lỗi lạc Tô Thức.
Đương nhiên, ở đây ta cũng không chép lại bài thơ này lần nữa làm gì. Bởi vì nó thực sự được quá nhiều tác giả sao chép qua, kể cả trong sách của ta đây (*), nếu chép lại nữa chắc mọi người nôn mửa mất.
(*) Kỳ thực trong Thái Giám Võ Đế, tác phẩm trước của lão Bánh, nhân vật chính Đỗ Biến đã dùng bài thơ này một lần.
Bài từ này không hổ là thiên cổ độc nhất vô nhị, thật sự là quá kinh diễm, quá mạnh mẽ. Sau khi Hà Nguyên Nguyên hát ra bài từ này, tức khắc áp đảo mấy hoa khôi trong đại hội, từ vị trí thứ chín vươn lên đứng đầu bảng. Mà có tên trong ba hoa khôi hàng đầu, cũng có đủ tư cách vào vương cung biểu diễn trong dịp sinh nhật thái hậu, Quốc quân.
Bước thứ hai, Thẩm Lãng thiết kế một váy áo cực kỳ gợi cảm, cực kỳ lộng lẫy bán cho Hà Nguyên Nguyên, để lúc nàng biểu diễn trong cung mặc vào. Vào đêm sinh nhật của Vương thái hậu, Hà Nguyên Nguyên biểu diễn vô cùng thành công. Nàng lại hát một bài từ, vẫn là Thẩm Lãng thông qua người ta bán cho nàng, còn là một bài từ cực kỳ xuất sắc, thiên cổ độc nhất vô nhị. Bài thơ của nàng lại một lần nữa khiến mọi người sửng sốt. Váy áo của nàng, nhất là vòng eo thon của nàng, càng làm cho tất cả mọi người, kể cả Quốc quân phải sửng sốt.
Bước thứ ba, Thẩm Lãng bỏ tiền thuê họa sĩ, thế là đêm hôm đó trong bức tranh mừng sinh nhật Vương thái hậu, Hà Nguyên Nguyên vô cùng chói mắt gợi cảm, ẩn hiện giữa hoa thơm cỏ lạ, quả thực chính là hạc giữa bầy gà.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến là người thế nào? Phong lưu, tự luyến, muốn tài hoa hơn người. Hà Nguyên Nguyên xinh đẹp như vậy, gợi cảm đến thế, tài làm thơ lại kinh người như vậy? Sau khi thấy bức tranh này, trong lòng gã càng thêm xao động. Thế là, Quốc quân hỏi, cô gái này còn trong sạch không? Hạ nhân đáp Hà Nguyên Nguyên thân thể trong sạch, chưa từng có quan hệ thân mật với người khác. Thế là, Quốc quân bí mật cho người đưa Hà Nguyên Nguyên vào cung để thị tẩm!
Đương nhiên Hà Nguyên Nguyên dù sao cũng là danh kỹ lừng danh, nhất định là sẽ không được nạp làm phi tần, nhưng Quốc quân cũng tuyệt đối sẽ độc chiếm. Thế nhưng đêm hôm đó, Hà Nguyên Nguyên không có lạc hồng! Không thấy máu, vậy thì không còn trong trắng nữa. Quốc quân đặc biệt phẫn nộ, cảm thấy mình đã bị lừa dối. Hà Nguyên Nguyên khóc đến thảm thiết, hướng trời thề mình trong sạch, thuần khiết không tì vết. Còn vì sao không có máu rơi, nàng thực sự không biết, có lẽ là bởi vì cưỡi ngựa sao?
Mà ngay tại lúc này, quyển thi tập của Lý Văn Chính bỗng nhiên lại trở nên sốt sắng trên đường phố. Bởi vì Lý Văn Chính trở nên nổi tiếng, scandal của gã ở thành Huyền Vũ đã truyền đến kinh đô. Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền nghìn dặm, tiện thể cũng khiến tập thơ của gã được quan tâm. Có người báo cáo Quốc quân, có một bài trong tập thơ của Lý Văn Chính lại là ca ngợi Hà Nguyên Nguyên, hơn nữa bài thơ này còn treo ở trong khuê phòng Hà Nguyên Nguyên nữa.
Tiếp tục có người nghe đồn, bài《 Mỹ Nhân Thi 》của Lý Văn Chính đã khiến Hà Nguyên Nguyên cảm động, trở thành người thân mật với nàng. Lần đầu tiên của Hà Nguyên Nguyên chính là dành cho Lý Văn Chính. Quốc quân nổi giận! Lập tức phái người đi điều tra nơi ở của Lý Văn Chính. Kết quả, tìm được một tấm tranh mỹ nhân Hà Nguyên Nguyên, mặt trên còn có một chút dấu vết không rõ, giống như một tấm bản đồ. Vừa ngửi còn thấy mùi chua chua như trứng thối.
Không chỉ có như thế, ở chỗ Lý Văn Chính còn lục soát được một tấm khăn lụa, phía trên có một chút máu hiện lên màu đỏ sẫm, trông có vẻ đã lâu. Đáng chú ý hơn, trên tấm khăn lụa còn thêu một đóa hoa hồng rơi lệ, đây là khăn lụa chuyên dùng của Hà Nguyên Nguyên. Quá đủ chứng cứ rồi! Bằng chứng như núi! Bất kỳ ngôn ngữ nào cũng không cách nào hình dung được sự phẫn nộ của Quốc quân.
Thế nhưng loại chuyện này, không thể nói ra với người khác. Tên Lý Văn Chính hay lắm, đàn bà của trẫm ngươi cũng dám ngủ sao? Đây là sớm cắm sừng cho trẫm? Nhưng lúc này, ý chỉ của gã dành cho Lý Văn Chính đã ban ra rồi. Không giết, không cướp đoạt chức quan, không cướp đoạt công danh, chỉ là phạt bổng lộc một năm. Loại thời điểm này phải làm gì? Ngươi bảo Quốc quân nhịn sao? Làm sao chịu nổi? Thế là, gã phái cao thủ Hắc Thủy Đài, không cần ý chỉ, không cần tội danh, trực tiếp xử tử Lý Văn Chính ngay tại chỗ, lăng trì. Sau đó, liền trực tiếp nói Lý Văn Chính chết bất đắc kỳ tử.
Đây là toàn bộ quá trình âm mưu của Thẩm Lãng! Lý Văn Chính căn bản không ngủ cùng Hà Nguyên Nguyên, đến nửa đầu ngón tay cũng chưa từng chạm vào. Trong phòng của gã có tranh Hà Nguyên Nguyên là thật, vết hình bản đồ trên bức tranh chính là Thẩm Lãng cho người ngụy tạo. Còn có dấu vết máu trên khăn lụa của Hà Nguyên Nguyên, đương nhiên cũng là Thẩm Lãng ngụy tạo. Mấu chốt nhất là vì sao màng trinh của Hà Nguyên Nguyên cố giữ gìn lại không còn? Lúc Quốc quân sủng ái nàng, vì sao không chảy máu. Đây... cũng là Thẩm Lãng phái Kim Hối gây ra.
Toàn bộ quá trình thì không thể nói thêm lời nào nữa. Toàn bộ âm mưu của Thẩm Lãng đan xen chằng chịt, biến hóa khôn lường, vô cùng ác độc. Mấu chốt là với tư cách của Lý Văn Chính, gã hoàn toàn không thể phòng ngự. Đối mặt với người như Thẩm Lãng, ngươi đừng nói có kẽ hở, dù không có kẽ hở cũng chết. Dù cho một kẽ hở nho nhỏ, hắn cũng có thể điên cuồng xé toạc ra một vết thương thật lớn, sau đó cầm thuốc nổ vùi vào, nổ banh xác nhà ngươi. Quan trọng là ngươi sắp chết mà không biết mình chết như thế nào.
Đương nhiên, âm mưu này có thể thành công bảy phần nhờ trí tuệ, ba phần nhờ thời cơ và vận khí. Còn có một điểm mấu chốt, đó chính là mạng của Lý Văn Chính không đáng giá, chỉ là một rễ cỏ, tùy ý có thể nghiền chết. Ngươi đổi thành Đường Duẫn? Dù cho đổi thành tên béo Kim Mộc Thông này (chỉ ở lì trong nhà), cũng không phải muốn giết là giết được đâu.
...
– Thẩm Lãng, ngươi rốt cuộc làm cái gì? Ngươi rốt cuộc bày ra quỷ kế gì, mà lại khiến Quốc quân giết ta? – Thẩm Lãng nhà ngươi nói cho ta biết, để ta chết một cách rõ ràng! Lý Văn Chính ra sức gào thét, ra sức vùng vẫy. Thẩm Lãng thật là khổ sở. Làm người quan trọng nhất là cái gì? Phải thể hiện chứ! Người sáng mắt đâu có đánh lén. Hắn khó khăn lắm mới thiết kế được một âm mưu hoàn mỹ và lợi hại đến vậy. Thế nhưng... lại không thể nói ra được. Chuyện đó với 'Cẩm Y Dạ Hành' có gì khác nhau chứ? Thật là khó chịu! Ngày đó khi Thẩm Lãng thành công ở rể phủ Bá Tước Huyền Vũ sang ngày thứ hai, liền vội vàng mặc cẩm y, ngồi xe ngựa về làng khoe khoang rồi. Hiện tại hắn hoàn thành chuyện lợi hại như vầy mà lại không thể kể ra được. Thật sự là nhịn đến mức muốn chết mất. Lý huynh, ta cũng rất muốn nói cho huynh biết, thế nhưng... đây là bí mật không thể nói ra. Hay là ta viết lên giấy, sau đó đốt cho huynh?
– Thẩm Lãng, ngươi nói cho ta biết đi, bằng không ta thành quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi. – Cổ họng Lý Văn Chính lúc này như muốn xé toạc ra. Thẩm Lãng ra vẻ vô tội nói: – Lý huynh à, ta... ta hoàn toàn không biết huynh đang nói gì hết? Lời huynh nói ta một câu cũng không hiểu, ta làm sao hại huynh được, trong khoảng thời gian này ta mỗi ngày đều ở nhà cùng nương tử ân ái, làm sao có thời gian và sức lực đi hại huynh đâu. – Không tin huynh nhìn quầng mắt thâm đen của ta, không tin huynh nhìn thắt lưng của ta, hoàn toàn là dáng vẻ miệt mài quá độ đấy.
Thiên hộ Hắc Thủy Đài không nhịn được liếc nhìn Thẩm Lãng một cái. Thật đúng là như thế, vừa nhìn chỉ biết thân thể đã hư hao rồi. Rõ ràng thiếu niên không biết tiết chế... Lại nhìn Mộc Lan một cái, tức khắc bình thường trở lại. Có nương tử như vậy, ai cũng bị hành hạ đến mức thành ra dáng vẻ như Thẩm Lãng thôi.
Lý Văn Chính trong lòng biết rõ, đây là Thẩm Lãng hại. Gã ra sức hét lớn: – Mấy vị đại nhân Hắc Thủy Đài, các ngài nói cho Quốc quân, hết thảy chuyện này đều là âm mưu của Thẩm Lãng, âm mưu của Thẩm Lãng đó. Thiên hộ Hắc Thủy Đài bình thản nói: – Ngươi suy nghĩ nhiều rồi, ngươi coi hắn là thần sao? Lý Văn Chính khóc thét nói: – Thật sự hắn hại ta, thật sự âm mưu của hắn mà. – A... A... A... Đây là trong truyền thuyết la rách cổ họng cũng chẳng ai tin.
Lý Văn Chính bị bắt vào bên trong cỗ xe ngựa lớn, bắt đầu lăng trì. Theo ý chỉ của Quốc quân, xe ngựa chạy băng băng trên đường, lăng trì ngay trên đường. Nhất định phải để cho Lý Văn Chính vào đến kinh đô mới có thể hoàn toàn chết đi. Cho nên vừa lăng trì, vừa đổ súp để giữ mạng. Một lát sau, trong xe ngựa lớn truyền đến một tràng tiếng kêu thảm thiết thê lương. Đã bắt đầu tra tấn. Hận ý của Quốc quân, thật đúng là mạnh mẽ. Bất kỳ ngôn ngữ nào cũng không hình dung được sự tuyệt vọng của Lý Văn Chính. Ngàn lời vạn tiếng hóa thành một câu nói. Thẩm Lãng, ta đ*t mẹ mày! Thật sự quá thê thảm.
...
Bên trong gian phòng, Thẩm Lãng lại tiếp tục ca (bài Vô Địch của Châu Tinh Trì trong phim Mỹ Nhân Ngư): – Vô địch là... hiu quạnh biết chừng nào. – Vô địch là... trống trải biết bao nhiêu? Mộc Lan cắn răng, cố gắng kìm chế. Cuối cùng Mộc Lan nói: – Phu quân, chàng hát một ca khúc đến ba mươi chín lần thiếp không có ý kiến, thế nhưng có thể đừng hát chỉ hai câu này thôi hay không vậy. Thẩm Lãng bất đắc dĩ đáp lời: – Nương tử à, ta chỉ biết có hai câu này mà thôi. Mộc Lan cuối cùng bực mình nói: – Vậy không cho chàng hát nữa, chàng không thể lặng yên chờ đợi sao? Làm một mỹ nam tử tĩnh lặng sao? Ta rất am hiểu đó nha. Thế là Thẩm Lãng lặng yên ngồi ngay ngắn trong đó, chờ đợi tin tức. Lý Văn Chính bị lăng trì, tin rằng Thiên hộ Diêm Sơn chắc cũng đang bối rối, chắc là đã thả Kim Kiếm Nương và mấy kỵ binh của Mộc Lan về hết rồi. Hai canh giờ trước, Kim Trung liền dẫn người đến sở Thiên Hộ Diêm Sơn đòi người. Chỉ là một sở Thiên Hộ, còn không dám đối nghịch với phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Tĩnh lặng khoảng chừng hai phút, Thẩm Lãng cảm thấy thời gian trôi quá chậm, hắn không nhịn được nói: – Nương tử. – Thế nào? – Mộc Lan nói. Thẩm Lãng nói: – Ta đố nàng một câu đố bí ẩn được không? – Không được. – Mộc Lan từ chối. Chỉ cần nhìn lông mi của nàng cũng có thể đoán ra, câu đố của vị phu quân này là loại hình gì. Chắc chắn sẽ không thoát khỏi ba vòng, nếu như không nắm bắt được suy nghĩ của phu quân, nàng cũng không còn là bác sĩ thú y nữa. – A. – Thẩm Lãng xoay người tỏ vẻ buồn bã. – Ôi! – Mộc Lan thở dài một tiếng rồi nói: – Được rồi, câu đố gì, chàng nói đi. Mộc Lan thực sự vô cùng bất đắc dĩ, rõ ràng mang tiếng là chồng, nhưng mỗi lần mình lại phải đi dỗ dành hắn ta là sao chứ?
Thẩm Lãng hưng phấn nói: – Ta đã suy nghĩ ra một bài thơ vừa dở vừa lộn xộn, bên trong ẩn chứa tiếng lòng vô cùng chân thật của ta, ta mỗi ngày mỗi đêm đều ở trong lòng hò hét bốn chữ này, nương tử đoán thử xem sao. Mộc Lan nói: – Được! Thẩm Lãng thì thầm khẽ khàng: – Hồn hồn ngạc ngạc hoa bạch đầu, nương tử thi xá tâm lương thiện. Bản nhật tâm sinh hựu nhất biến, khuynh tâm tương đối minh nguyệt hạ! (Tạm dịch: Ngơ ngơ ngác ngác đến bạc đầu, nương tử bố thí thiện tâm đâu. Ngày nay lại sinh lòng thay đổi, say mê đối diện ánh trăng lâu.) Quả nhiên là một bài thơ chán phèo. Mộc Lan bắt đầu vắt óc suy nghĩ, bắt đầu đoán câu đố này. Đây là câu đố bốn chữ. Mộc Lan rất thông minh, rất nhanh tìm được cách giải. Lúc đoán ra được ba chữ trước, mặt Mộc Lan vẫn bình thường. Ba chữ này theo thứ tự là: Ngã (我), hảo(好), tưởng (想). (Nghĩa là ta rất nhớ) Nhưng đoán được chữ cuối cùng, mặt Mộc Lan đỏ mặt tía tai, tức khắc nghiến răng nghiến lợi. Bàn tay trắng như phấn khẽ rục rịch. Kim Thị Gia Huấn, ta không thể đánh phu quân, ta không thể đánh phu quân. Bởi vì, đáp án của chữ cuối cùng kia là: Côn (昆). (*) Tức nguyên câu nghĩa là: ta rất nhớ… con sâu.
Nhưng mà vào lúc này, Kim Trung vội vàng chạy vào. – Cô gia, tiểu thư, Thiên hộ Diêm Sơn không có ở đây, là Phó Thiên hộ giam giữ kỵ binh của chúng ta. Mộc Lan nói: – Phó Thiên hộ? Chỉ là một Phó Thiên hộ, dám tự ý giam giữ kỵ binh của chúng ta không chịu thả người sao? Kim Trung nói: – Đúng, hơn nữa hắn ta kiên quyết không chịu thả người! Hắn nói muốn thả người cũng được, bảo cô gia tự mình đến cầu xin hắn. Thẩm Lãng lập tức ném con sâu sang một bên, lạnh giọng hỏi: – Tên Phó Thiên hộ này là ai? Hắn không muốn sống nữa sao? Kim Trung nói: – Hắn mới vừa nhậm chức hai ngày trước thôi, nói đến chắc ngài cũng biết thôi, chính là con trai của ông chủ Lâm Mặc, chủ Cẩm Tú Các, người mà ngài đã bán công thức thuốc nhuộm đó, hắn tên là Lâm Chước. Hắn mới vừa trúng cử thi võ, nhậm chức Phó Thiên hộ Diêm Sơn.
Dĩ nhiên là lão già đó sao? Oan gia ngõ hẹp thật. Lâm Mặc sau khi có được công thức thuốc nhuộm màu vàng kim của Thẩm Lãng, đã lập tức bán đứng Thẩm Lãng cho Từ Quang Doãn, suýt chút nữa hại chết hắn. Cho nên, ông ta cũng nằm trong danh sách kẻ thù của Thẩm Lãng. Nhưng so với Điền Hoành cùng Từ Quang Doãn mà nói, phân lượng Lâm Mặc quá nhẹ, cho nên tên của ông ta không có trên bức tường. Trong mắt Thẩm Lãng lúc này, Lâm Mặc càng là một nhân vật nhỏ bé. Hơn nữa, trong kế hoạch để Từ Quang Doãn phá sản, Thẩm Lãng còn muốn lợi dụng tiểu nhân vật này. Cho nên, Thẩm Lãng để ông ta sống yên ổn đến bây giờ. Nhưng mà thật không ngờ, Thẩm Lãng chưa đi trả thù Lâm Mặc, đối phương ngược lại tìm đến gây phiền toái cho hắn. Thẩm Lãng đáp lại bằng một nụ cười khẩy: – Hắn bị điên thật sao? Chỉ là con trai của thương nhân, một Phó Thiên hộ nho nhỏ mà dám đối nghịch với ta? Chính mồm hắn nói với ngươi, bảo ta đi cầu xin hắn thả người à?
Kim Trung nói: – Đúng! Hắn bảo để cô gia tự mình đến cầu xin hắn thả người, may ra hắn mới động lòng. Thẩm Lãng nheo mắt lại, sau khi đi tới thế giới này, Thẩm Lãng vẫn chưa làm một việc. Diệt cả nhà!