110. Chương 110: Thẩm lang quân độc ác! Lăng trì xử tử!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 110: Thẩm lang quân độc ác! Lăng trì xử tử!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe những lời đó, sắc mặt Bá tước Huyền Vũ lập tức sa sầm.
Quá khinh người!
Quốc quân vừa phát tín hiệu, đám chó điên này đã không thèm để ý đến sắc mặt của ông rồi sao?
Thái độ của bọn chúng thật quá đáng.
Bá tước Huyền Vũ lạnh giọng nói:
- Con gái ta rốt cuộc đã phạm tội gì mà lại khiến Tuần sát sứ các hạ phải làm lớn chuyện đến mức mang binh đến tận cửa thế này?
Đã hơn trăm năm rồi, chưa từng có ai ngang nhiên mang binh đến cổng phủ Bá tước để gây áp lực như vậy.
Trương Xung sẽ không làm, Tổng đốc Chúc Nhung cũng không làm.
Bởi vì họ đều là những nhân vật lớn, một khi đã làm vậy thì sẽ không còn đường lui.
Nhưng Lý Văn Chính thì khác, lần này trở về từ cõi chết, hắn ta đã hoàn toàn biến thành một con chó điên.
Hắn ta cho rằng đã có thánh chỉ của quốc quân, còn có chuyện gì mà không dám làm?
Nghe câu hỏi của Bá tước Huyền Vũ, Lý Văn Chính cười khẩy đáp:
- Tội danh gì ư? Làm hại dân chúng đến chết!
Mọi người có mặt đều biến sắc khi nghe vậy.
Ai cũng biết, Bá tước Huyền Vũ là người yêu dân nhất.
Mặc dù toàn bộ dân chúng thành Huyền Vũ không phải là con dân trực tiếp của ông, nhưng trong thâm tâm, ông vẫn luôn tràn đầy thương xót đối với họ.
Huống hồ, đối với con dân trong đất phong của mình, Bá tước Huyền Vũ còn áp dụng mức thuế thấp nhất.
Vào năm thiên tai đó, phủ Bá tước không những không thu lợi, ngược lại còn bỏ tiền ra nuôi sống con dân trong đất phong.
Chính vì lẽ đó, các cô gái bên ngoài đều tìm đủ mọi cách để được gả vào phủ Bá tước Huyền Vũ, thậm chí có nhiều người còn trực tiếp trốn khỏi hộ tịch để vào thái ấp của Kim gia.
Lý Văn Chính lạnh giọng hỏi vặn:
- Kim Mộc Lan, đội kỵ binh chính quy dưới trướng ngươi đã bất chấp vương pháp, phóng ngựa trên đường, đụng bị thương mười ba thường dân, đụng chết năm người. Ngươi là chủ quản của bọn họ, ngươi có chịu trách nhiệm hay không? Ta với tư cách Ngân y Tuần sát sứ, thay mặt quốc quân tuần tra khắp thiên hạ, thấy chuyện bất bình như vậy, đương nhiên phải can thiệp.
- Mang người bị thương và thi thể đến đây.
- Dẫn nhân chứng đến.
Khi Lý Văn Chính vừa ra lệnh, năm thi thể đã được đưa đến ngay lập tức.
Còn có tám thường dân bị gãy xương cũng được khiêng ra.
Mấy chục nhân chứng cũng được dẫn đến đây.
Cảnh tượng này trông thật quen thuộc phải không?
Đúng vậy!
Trên đời này chẳng có chuyện gì là mới mẻ cả.
Điếu ngư chấp pháp! Bính từ chấp pháp. (*)
(*) Điếu ngư chấp pháp – entrapment – là một thuật ngữ trong luật hình sự chỉ hành vi của cơ quan thi hành án đã đặt bẫy, chủ động tạo ra tội trạng để kết án một người nào đó; bính từ chấp pháp - Staged crash – dàn dựng tai nạn giao thông giả vờ bị đụng xe, thông thường là dùng để bòn rút tiền bảo hiểm)
Thẩm Lãng và Kim Mộc Lan cùng nhóm người của họ dễ dàng nghĩ đến những từ đó.
Chẳng qua thủ đoạn của đám người Lý Văn Chính độc ác hơn, khi dùng chính dân thường để dàn dựng.
Diễn trò thì phải diễn cho trọn bộ!
Kim Mộc Lan bước ra khỏi hàng, nàng hỏi:
- Đội kỵ binh của ta đâu?
Lý Văn Chính đáp:
- Đã bị sở Thiên Hộ Diêm Sơn bắt giữ và giam trong đại lao. Loại binh lính ngang ngược, càn quấy, điên rồ như vậy, dám giẫm đạp lên dân chúng vô tội trên đường, sau khi bản quan bẩm báo Thái thú và Tổng đốc, nhất định sẽ xử tử toàn bộ bọn chúng.
Sao có thể như vậy được?
Kỵ binh phủ Bá tước vốn dĩ rất cẩn thận.
Ngay cả khi hàng trăm kỵ binh hành quân, họ cũng sẽ không giẫm đạp hay đụng chạm người dân.
Thẩm Lãng từng cố ý giả vờ bị đụng cũng chỉ bị chút vết thương nhẹ mà thôi, một đội tuần tra chỉ có mười mấy kỵ binh, làm sao có thể đâm chết hay làm bị thương mười mấy người được?
Hiện tại, đội kỵ binh tinh nhuệ dưới quyền Mộc Lan lại bị người ta bắt giữ, giam cầm trong đại lao của sở Thiên Hộ Diêm Sơn.
Toàn bộ thành Huyền Vũ có ba sở Thiên Hộ, trong đó sở Thiên Hộ Diêm Sơn là một.
Chỉ riêng thành Huyền Vũ mà lại có đến ba sở Thiên Hộ, hơn nữa còn đủ biên chế, với quân số ước chừng ba nghìn người.
Nhằm vào ai? Ai cũng có thể đoán ra.
Sở Thiên Hộ Diêm Sơn là quân đội tinh nhuệ thực sự, dứt khoát không phải loại dân quân như của sở Thiên Hộ Điền Hoành.
- Bá tước Huyền Vũ, hiện tại chứng cứ đã vô cùng xác thực rồi. - Lý Văn Chính nói:
- Kỵ binh dưới quyền Kim Mộc Lan phóng ngựa giẫm đạp lên dân chúng vô tội dẫn đến tử vong, nàng với tư cách chủ quản có trách nhiệm, đúng không nào?
- Tướng quân Kim Mộc Lan, mời nàng theo ta đến phủ Thái thú, làm rõ chuyện này.
Giọng Lý Văn Chính vang vọng khắp bầu trời đêm, ánh mắt hắn ta tràn đầy sự vui sướng.
Mười mấy ngày nay hắn ta lo lắng, hoảng sợ, cuối cùng cũng có thể báo thù.
Thật quá sung sướng!
Nội tâm hắn ta khao khát cảnh tượng đó.
Bá tước Huyền Vũ tức giận đến dựng tóc gáy, dẫn kỵ binh trực tiếp đến sở Thiên Hộ Diêm Sơn cướp người.
Như vậy, Tổng đốc Chúc Nhung và Thái thú Trương Xung có thể danh chính ngôn thuận dẫn binh bình loạn.
Mấy năm trước, bá tước Đông Giang chính là chết như vậy!
- Tướng quân Kim Mộc Lan, nàng dám làm mà không dám chịu sao? - Lý Văn Chính nói tiếp:
- Nếu nàng không đi nói rõ ràng, vậy cũng đừng trách sở Thiên Hộ Diêm Sơn bên kia sẽ tra tấn, chất vấn. Trong quân đội, đàn ông ra tay nặng lắm, nhỡ đâu đám kỵ binh dưới quyền nàng gặp chuyện bất trắc. Dù không chết người, nhưng nếu bị gãy tay gãy chân gì đó thì cũng là điều mà mọi người chúng ta không muốn thấy, huống hồ đội trưởng kỵ binh trong đó lại là một cô gái chứ.
Đội trưởng kỵ binh đó Thẩm Lãng đã từng gặp, tên là Kim Kiếm Nương. Nàng lớn lên ở phủ Bá tước từ nhỏ, là gia tướng trung thành nhất. Võ công của Kim Kiếm Nương rất cao cường, nhưng lại vô cùng thẹn thùng, mỗi lần thấy Thẩm Lãng đều đỏ mặt.
Một nữ tướng rơi vào tay kẻ địch, nếu cứu viện chậm trễ, hậu quả sẽ khó lường.
Mộc Lan thật sự thương lính như con ruột, huống hồ Kiếm Nương lại là tâm phúc của nàng, như một người chị vậy.
Cho nên, nàng phải ra mặt. Đến phủ Thái thú thì cứ đến phủ Thái thú, ít nhất cũng phải cứu được Kiếm Nương và mười mấy kỵ binh phủ Bá tước ra.
Thế nhưng, Thẩm Lãng đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng.
Tiếp đó, bóng dáng hắn bước lên trước, đứng chắn trước mặt Mộc Lan.
Khoảnh khắc ấy, trái tim Mộc Lan như muốn tan chảy.
Một người đàn ông có mạnh mẽ hay không, không phải ở võ công cao đến đâu, mà là ở chỗ lúc mấu chốt có sẵn lòng đứng ra bảo vệ hay không.
......
Thẩm Lãng bước đến trước mặt Lý Văn Chính.
- Ôi chao Lý huynh, sao lại trở nên gầy gò thế này? - Thẩm Lãng nói:
- Sao huynh không biết giữ gìn thân thể của mình thế, huynh còn trẻ như vậy, đừng để cha mẹ huynh phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh chứ.
Cái câu người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh này, ngươi đã nói rồi còn gì.
Lý Văn Chính cười khẩy:
- Tránh ra đi Thẩm Lãng! Đừng diễn trò như một tên hề nữa, vô ích thôi!
Giờ khắc này, Lý Văn Chính tràn đầy sự không sợ hãi và cảm giác ưu việt.
Thậm chí còn nhìn Thẩm Lãng với ánh mắt đầy thương hại.
Quả thực Thẩm Lãng ngươi tài hoa hơn người, nhưng mà không có cách nào đâu, chỗ dựa vững chắc của ngươi đã sụp đổ rồi nên dù có tài hoa cũng vô dụng, vẫn sẽ bị nghiền nát thôi.
Phía sau ta là quốc quân, còn có chỗ dựa vững chắc nào cứng rắn hơn thế ư?
Lý Văn Chính đắc ý nói:
- Thẩm Lãng, có một câu nói không biết ngươi đã nghe qua chưa?
Thẩm Lãng đáp:
- Châu chấu đá xe, hay là lấy trứng chọi đá?
Lý Văn Chính cười nói:
- Hai câu này đều đúng! Quyền mưu gì, quỷ kế gì, trí tuệ gần như yêu nghiệt thì sao chứ? Chẳng có ích lợi gì cả, lực lượng tuyệt đối có thể nghiền nát mọi âm mưu.
- Thẩm Lãng ngươi rất lợi hại, cực kỳ nhạy bén, gần như đã dồn ta vào bước đường cùng, nhưng vậy thì sao chứ? Quốc quân tin cậy ta, ta có thánh chỉ, ta thế nào cũng sẽ không chết đâu!
- Lý Văn Chính ta không chết, Thẩm Lãng ngươi sẽ xui xẻo, phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi cũng sẽ xui xẻo.
- Tiếp theo, ta sẽ ở lại thành Huyền Vũ không đi, ta sẽ dùng hết tất cả bản lĩnh để đối phó phủ Bá tước Huyền Vũ của các ngươi, đối phó Thẩm Lãng ngươi, cho đến khi các ngươi cửa nát nhà tan mới thôi!
- Thẩm Lãng, ta muốn cho ngươi biết, đắc tội Lý Văn Chính ta là ác mộng cả đời ngươi, ta sẽ khiến ngươi xuống địa ngục cũng phải hối hận vì đã đối đầu với ta!
Khi Lý Văn Chính nói ra những lời này, hàm răng hắn ta nghiến đến đổ máu.
Đúng là nghiến răng nghiến lợi thật sự.
Lúc này đây, nỗi thống khổ mà Thẩm Lãng mang đến cho hắn ta đã khắc cốt ghi tâm, khiến hắn ta trở thành trò cười trong giới quyền quý, hình tượng hoàn toàn bị hủy hoại.
Từ nay về sau, kế hoạch trở thành danh sĩ hiền thần của hắn ta đã bị hủy diệt rồi.
Tiếp theo, hắn ta chỉ có thể thực hiện kế hoạch khác dưới hình thức một con chó điên của quốc quân.
Thẩm Lãng nhìn người trước mắt này, hốc mắt hõm sâu, gần như điên cuồng, phong thái tài tử ban đầu đã chẳng còn, chỉ còn lại một con rắn độc nham hiểm.
Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Thẩm Lãng bình thản đáp:
- Lý Văn Chính à, ngươi mau chạy đi, bọn họ sẽ đến ngay lập tức đó!
Nghe Thẩm Lãng nói xong, Lý Văn Chính không khỏi kinh ngạc, cười lạnh hỏi:
- Thẩm Lãng, ngươi lại giở trò gì vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Ba canh giờ trước, bọn họ đã tiến vào quận thành Nộ Giang, tìm kiếm ở phủ Thái thú, nhưng kết quả là vồ hụt. Bây giờ bọn họ chắc đã đến thành Huyền Vũ rồi, ngươi mau chạy đi!
Lý Văn Chính run giọng nói:
- Thẩm Lãng ngươi điên rồi sao? Rốt cuộc ngươi đang nói cái gì vậy?
Thẩm Lãng đáp:
- Lý Văn Chính, ngươi phải chết, ngươi sẽ không thấy được mặt trời ngày mai đâu.
Lý Văn Chính ngẩn ngơ, sau đó cười phá lên nói:
- Thật buồn cười quá đi, ai dám giết ta? Quốc quân chẳng qua là phạt bổng lộc một năm mà thôi, ta còn có một bí mật chưa nói cho ngươi biết, tên thái giám chuyên truyền chỉ đã đi qua nhà ta, tặng cho cha mẹ ta một khoản tiền, vừa vặn là bổng lộc ba năm của ta, ngươi biết ý nghĩa của chuyện này là gì không?
- Ý nghĩa là quốc quân trọng dụng ta, ý nghĩa là ngày tận thế của Thẩm Lãng ngươi và phủ Bá tước Huyền Vũ sắp đến.
- Hiện tại Thẩm Lãng ngươi lại nói ta phải chết, rõ ràng là hoang đường đến mức nào? Ai sẽ đến giết ta chứ? Ai sẽ đến giết ta chứ?
- Là Thẩm Lãng ngươi ư? Là phủ Bá tước Huyền Vũ sao? Ta cứ đứng ở đây, các ngươi cũng chẳng dám đụng đến một cọng tóc gáy của ta.
- Ta là Ngân y Tuần sát sứ của Việt quốc, ta đại diện cho quốc quân, các ngươi dám giết ta đó chính là mưu phản sao?
- Thẩm Lãng, ta cứ đứng ở đây, có can đảm, có bản lĩnh thì ngươi cứ đến giết ta đi!
- Ngươi không dám, các ngươi không dám!
Lý Văn Chính, người đã mấy ngày mấy đêm chưa ngủ, đã rơi vào một trạng thái cực kỳ kích động.
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên ta không thể giết ngươi, phủ Bá tước Huyền Vũ quả thực cũng không dám giết ngươi. Bởi vì người muốn giết ngươi chính là quốc quân đó.
- Ha ha ha ha... - Lý Văn Chính cười lớn, chỉ vào Thẩm Lãng nói:
- Ngươi bị bệnh tâm thần à? Ngươi cứ mơ tưởng hão huyền đi, quốc quân vừa nãy hạ chỉ rồi đấy, đừng nói giết ta, ngay cả chức quan và công danh cũng chưa hề tước đoạt. Ngươi muốn quốc quân giết ta ư? Quả thực là người si nói mộng, dù cho mặt trời mọc đằng tây cũng không thể nào!
Lý Văn Chính nói đúng. Hiện tại hắn ta đại diện cho một tín hiệu, quốc quân nếu đã đặc xá hắn ta, làm sao sau đó lại giết hắn ta được?
Đừng nói hắn ta chưa làm gì sai, dù hắn ta đã làm sai điều gì, quốc quân cũng không thể giết hắn ta.
Bằng không, chẳng phải là tự vả mặt mình sao?
Lý Văn Chính đắc ý cười:
- Thẩm Lãng, ngươi có biết không, hiện tại ta chính là đại diện cho ý chí của quốc quân, ngài ấy làm sao có thể muốn giết ta chứ? Ngươi rõ ràng là vô cùng ngu xuẩn dốt nát mà.
- Đúng vậy, để quốc quân phủ định thánh chỉ của bản thân, điều này làm sao được? Người phàm căn bản không làm được đâu. - Thẩm Lãng hờ hững nói:
- Nhưng ta không phải là người phàm đâu, đối với những kẻ phàm phu tục tử như các ngươi, ta hoàn toàn giống thần nhân vậy.
- Một người có gương mặt đẹp trai và trí tuệ hợp nhất như ta đây, còn có chuyện gì là không làm được? Huống hồ là giết một con chó điên như ngươi.
Thẩm Lãng vuốt chòm râu không hề tồn tại trên cằm, nói bâng quơ:
- Mặc dù ta cách kinh đô nghìn dặm, thế nhưng nửa tháng trước ta đã dùng một tiểu kế, liền quyết định cục diện cái chết của ngươi rồi!
Lý Văn Chính cười lớn nói:
- Khoe khoang, khoác lác, ăn nói lung tung. Thẩm Lãng ngươi cố làm ra vẻ như vậy, thật giống một tên hề đó.
Tiếp đó, hắn ta lớn tiếng quát lên:
- Kim Mộc Lan, đi với ta một chuyến đến phủ Thái thú đi, tra rõ chuyện này, bằng không thì không kịp mất! Người đâu, mời tiểu thư Kim Mộc Lan theo chúng ta đi một chuyến!
Mấy võ sĩ Ngân Y tiến lên.
Thế nhưng, đúng lúc này!
Mấy chục kỵ sĩ áo đen nhanh chóng đến.
Bọn họ một thân áo đen kịt, mỗi người đều đeo mặt nạ, trên mặt nạ thêu hình một con quạ đen.
Cao thủ Hắc Thủy Đài!
Hắc Thủy Đài này chính là lực lượng nanh vuốt của quốc quân, trực tiếp nghe lệnh của quốc quân, không hề lệ thuộc bất kỳ nha môn nào.
Bọn họ chỉ thực hiện những nhiệm vụ bí mật, những nhiệm vụ trọng đại.
Khoảng chừng tương đương với mức độ khủng bố của Đông Hán và Cẩm Y Vệ nhà Minh cộng lại.
Lý Văn Chính kinh ngạc, chuyện gì vậy, lại muốn xuất động cao thủ đại nội của Hắc Thủy Đài?
Mười mấy cao thủ đại nội trực tiếp xông đến chỗ Lý Văn Chính, tên Thiên hộ cầm đầu ngồi trên lưng ngựa, thản nhiên hỏi:
- Ngươi là Lý Văn Chính sao?
Lý Văn Chính đáp:
- Bản quan đúng là Ngân y Tuần sát sứ Lý Văn Chính, các vị đại nhân Hắc Thủy Đài đến thật đúng lúc, hiệp trợ ta phá án. Kỵ binh phủ Bá tước Huyền Vũ tàn ác vô lễ, xem mạng người như cỏ rác, với tư cách tướng lĩnh, Kim Mộc Lan phải chịu trách nhiệm, mời chư vị đại nhân bắt nàng.
Tiếp đó, Lý Văn Chính cười khẩy nói:
- Thẩm Lãng, hiện tại quốc quân phái đại nhân Hắc Thủy Đài đến rồi. Ngươi chết đến nơi rồi, phủ Bá tước Huyền Vũ có gan chống lại cao thủ đại nội của quốc quân sao? Đây tương đương với mưu phản!
Vị Thiên hộ Hắc Thủy Đài kia nhìn Lý Văn Chính một cái, lấy ra bức họa đối chiếu, rồi nói:
- Lý Văn Chính đại nhân, ngươi hãy bảo tất cả mọi người giải tán đi!
Lý Văn Chính hân hoan đáp:
- Xong ngay.
Cao thủ đại nội Hắc Thủy Đài đều đến, hắn ta chẳng cần dùng đến những tên lính đó nữa.
Sau một lát, tất cả mọi người ở đây đều rời đi sạch sẽ.
Chỉ còn lại Thẩm Lãng, Kim Mộc Lan, Bá tước Huyền Vũ và Lý Văn Chính cùng đám người của hắn.
Cao thủ Hắc Thủy Đài nói:
- Bá tước Huyền Vũ, tất cả những gì xảy ra tiếp theo, người hãy xem như chưa thấy gì đi.
Tiếp đó, hắn ta thản nhiên hạ lệnh:
- Bắt Lý Văn Chính mang đi, lăng trì xử tử!
Lệnh vừa được ban ra.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc sững sờ.
Lý Văn Chính càng giống như bị sét đánh vậy, hoàn toàn không thể tin vào tai mình.
Có phải tính toán sai rồi không?
Các ngươi chắc là nhầm rồi, có phải muốn mang Thẩm Lãng đi lăng trì xử tử không, các ngươi đọc nhầm tên rồi.
Lý Văn Chính như muốn phát điên, cất giọng gào thét.
- Chư vị đại nhân Hắc Thủy Đài, các ngươi nghĩ sai rồi, quốc quân vừa nãy chỉ hạ chỉ phạt bổng lộc ta ba năm thôi mà.
- Ý chỉ của quốc quân làm sao có thể thay đổi xoành xoạch như vậy chứ?
Thế nhưng không một ai để ý đến lời nói của Lý Văn Chính.
Mấy vị cao thủ Hắc Thủy Đài trực tiếp kéo hắn ta đi, đưa vào một buồng xe lớn. Thậm chí không kịp áp giải về kinh đô, hắn ta sẽ phải chịu tra tấn ngay trong buồng xe này.
Lý Văn Chính hồn phi phách tán.
Lúc này, hắn ta nhìn khuôn mặt Thẩm Lãng chẳng khác gì thấy quỷ vậy.
- Thẩm Lãng, rốt cuộc ngươi đã làm gì? Ngươi là người hay quỷ vậy?
- Thẩm Lãng, rốt cuộc ngươi đã dùng quỷ kế gì? Lại khiến quốc quân sửa lại ý chỉ của mình?
Đúng vậy, Thẩm Lãng rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì?
Lại trở mặt như lật sách vậy, xa cách ngàn dặm mà vẫn khiến quốc quân sửa lại ý chỉ của mình, muốn giết chết Lý Văn Chính còn chưa tính, hơn nữa lại còn là lăng trì xử tử tàn nhẫn nhất.
- Thẩm Lãng, ngươi nói cho ta biết, nói cho ta biết đi, để ta chết cũng hiểu rõ, chết nhắm mắt được chứ!