Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 113: Vương Liên giăng bẫy, Lâm Chước thê thảm tột cùng!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếp đó, Thẩm Lãng kiểm soát liều lượng vừa đủ, khiến Vương Liên phê pha tột độ.
Chỉ trong chốc lát.
Vương Liên lại một lần nữa mở ra cánh cửa đến một thế giới hoàn toàn mới.
Tất cả đều xứng đáng.
Hắn muốn bay bổng, muốn bay lên tận trời xanh.
Vương Liên ta đây sống hai mươi năm qua thật uổng phí.
Khoa cử là cái quái gì chứ.
Con đường làm quan là cái quái gì.
Đàn bà là cái quái gì.
Tất cả đều chẳng đáng một xu.
Vương Liên càng lúc càng cảm thấy mình như sắp thành tiên vậy.
Ít nhất trong một canh giờ đó, gã cảm thấy mình có thể làm được tất cả mọi thứ.
Cảm giác của gã trở nên nhạy bén lạ thường, dường như mọi cảnh vật xung quanh cũng thay đổi theo.
Nhìn qua cửa sổ ra bầu trời bên ngoài.
Vương Liên nhẹ nhàng cất bước, trong đầu hiện lên vài câu hỏi.
Vương Liên ta đây là ai? Ta từ đâu đến? Ta sẽ đi về đâu?
Nguồn gốc của không gian thời gian này nằm ở đâu?
Những ngôi sao trên bầu trời kia là gì? Liệu Vương Liên ta đây sau khi chết có thể hóa thành một ngôi sao trên trời được không?
...
Một lúc lâu sau đó!
Cảm giác lâng lâng ấy dần dần phai nhạt.
Vương Liên từ trạng thái phấn khích vô bờ bến trong lòng, rơi xuống sự uể oải vô tận.
Cái cảm giác u ám và tuyệt vọng này hoàn toàn không cần phải diễn.
Với trạng thái này, đi gặp Lâm Chước là tốt nhất.
Thẩm Lãng đưa một gói thuốc nhỏ cho Vương Liên và nói:
- Chắc ngươi sẽ không dùng phần thuốc này trên đường đi chứ?
Vương Liên đáp:
- Ân công, nếu ngày mai ngài đưa cho ta, ta nhất định sẽ dùng ngay. Thế nhưng bây giờ ta vừa mới phê xong, cơn nghiện còn chưa kịp bắt đầu.
Tiếp đó, hắn buồn bã nói:
- Vả lại, ta còn muốn trả thù Lâm Chước hơn cả ngài.
Xuất thân thấp kém như vậy, bây giờ lại là con rể của phủ Bá tước Tĩnh An, hơn nữa sắp sửa thật sự mang chức Thiên hộ, hắn dựa vào cái gì?
Ngươi vui vẻ, ta làm sao có thể hạnh phúc được?
Tiếp đó, Vương Liên tắm rửa, thay y phục, rồi khoác lên mình một chiếc áo lụa cũ kỹ.
Công danh của gã đã bị tước đoạt, chức quan cũng không còn, nên gã không còn tư cách mặc quan phục nữa.
Ngồi trước gương.
Vương Liên hơi do dự một chút, rồi sau đó không thể kiểm soát được đôi tay mình, bắt đầu kẻ mày, bắt đầu thoa son môi.
Hơn nữa, nhìn bản thân trong gương, gã còn lộ ra một nụ cười quái dị, mang theo vẻ quyến rũ.
Tiếp đó, trong đầu gã còn hiện ra Kim Mộc Lan.
Điều cốt yếu hiện lên không phải là khuôn mặt nàng, mà là y phục của nàng.
Trong lòng Vương Liên bắt đầu kinh hãi, lẽ nào... lẽ nào trên người mình có biến hóa gì sao?
Tiếp đó, gã không thể kiểm soát được đôi tay mình, thoa tinh dầu hoa hồng lên toàn thân.
Tất cả đều như có ma xui quỷ khiến vậy.
Một lúc lâu sau, một Vương Liên hoàn toàn khác lạ đã bước ra khỏi phòng.
Phía trước có ba con ngựa để gã lựa chọn.
Theo lẽ thường, gã nên chọn con ngựa hùng tráng và cao to nhất.
Nhưng không hiểu vì sao, gã lại như bị ma xui quỷ khiến mà chọn con ngựa gầy nhất.
Con ngựa gầy đến mức lộ cả xương sống.
Trong đầu Thẩm Lãng không khỏi hiện ra một câu tục ngữ.
Đại cô nương cưỡi lừa gầy, coi như vừa khít (*).
(*) Đại cô nương kỵ sấu lư, nghiêm ti hợp phùng: vì lừa ốm nên xương đai vai lẫn xương sống của nó gồ lên, vừa khít cái chỗ ấy của thiếu nữ. Cũng chính vì thế ngày xưa Trung Quốc cổ đại có hình phạt Mộc Lư – lừa gỗ trừng trị những người đàn bà dâm loàn, dùng cái yên lừa gỗ có dương v*t giả bắt người đàn bà khỏa thân ngồi lên kéo đi thị chúng.
Không được, không được, ta phải nhanh chóng gạt bỏ những lời này ra khỏi đầu mới phải.
Kim Trung ghé sát tai Thẩm Lãng hạ giọng nói:
- Cô gia, có cần phái người giám thị hắn không? Lỡ hắn thừa cơ chạy trốn thì sao?
Thẩm Lãng đang định giải thích.
Kết quả, Vương Liên quay đầu lại nói:
- Kim Trung, ta còn có thể sống được bao lâu nữa? Ta còn có thể đi đâu được?
Nguy rồi, các giác quan của Vương Liên bây giờ đều đã 'tiến hóa', âm thanh xa xôi và nhỏ như vậy mà cũng có thể nghe thấy.
Nhưng lời gã nói là sự thật.
Vương Liên sống không còn bao lâu, gã mất đi công danh, mất đi chức quan, thậm chí cả của quý cũng mất nốt, gã còn có thể đi đâu được nữa?
Hiện tại, động lực duy nhất để gã sống sót chính là một canh giờ được 'lên cõi tiên' mỗi ngày.
Đối với một số con nghiện trong đời thực, chỉ cần mỗi ngày có thể thỏa mãn cơn nghiện, đừng nói ở trong nhà kẻ thù, dù cho ở tại nhà xí bọn họ cũng chẳng thèm để ý.
...
Trong đại doanh của sở Thiên Hộ Diêm Sơn.
Chủ tiệm Cẩm Tú Các, Lâm Mặc, đến thăm con trai.
- Chước nhi, thật sự không có vấn đề gì sao? - Lâm Mặc nói:
- Suốt mấy tháng nay, những kẻ đối đầu với Thẩm Lãng gần như đều chết sạch cả rồi.
Lâm Chước đáp:
- Phụ thân, thế nhưng những kẻ bị Thẩm Lãng giết chết cũng đều không có chỗ dựa vững chắc nào cả.
Không ngờ, Lâm Chước lại vô tình nói ra một chân lý trong Tây Du Ký (*).
(*) Chú thích của Mèo Thầy Mo: Tây Du Ký là câu chuyện phiêu lưu, mượn chuyện thỉnh kinh ở phía Tây gặp vô vàn yêu quái thời Đường mà vạch trần bản chất xã hội cuối đời Minh (thời của Ngô Thừa Ân). Nếu tinh ý thì các độc giả, khán giả sẽ thấy những yêu quái của 81 kiếp nạn toàn có lý lịch dây mơ rễ má không với thiên đình cũng với chốn Tây phương cực lạc và… hầu như chẳng bị giết. Và đây cũng là tầng ý nghĩa quan trọng nhất khiến cho Tây Du Ký trở thành 1 trong 4 viên ngọc văn học của Trung Quốc cổ đại.
Lâm Chước nói tiếp:
- Trương Tấn có chuyện gì sao? Từ Thiên Thiên có chuyện gì sao? Chúc Văn Hoa có chuyện gì sao? Chẳng phải bọn họ vẫn sống hạnh phúc đó ư? Quốc quân đã đưa ra tín hiệu đầu tiên, chẳng lẽ những người này đều không mài đao xoèn xoẹt chờ giết Thẩm Lãng hay sao?
Lâm Mặc đáp:
- Vi phụ cho rằng chúng ta không nên vội vàng biến thành chim đầu đàn, để Trương Tấn đi hãm hại Thẩm Lãng chẳng phải tốt hơn sao?
Lâm Chước khinh thường nói:
- Phụ thân, sau lưng con là phủ Bá tước Tĩnh An. Nhạc phụ đại nhân của con là Bình Bắc tướng quân, thống soái hơn ba vạn đại quân. Bốn phương tám hướng đều bao vây tấn công phủ Bá tước Huyền Vũ, con chính là một trong những lực lượng tiên phong, vinh quang đó đáng tự hào biết bao! Phụ thân cảm thấy con cần phải lùi bước sao? Vả lại, Thẩm Lãng đã tới, nó đã cầu khẩn con thả đội kỵ binh nhỏ nhoi của phủ Bá tước Huyền Vũ, đến một cái rắm nó còn chẳng dám thả, kẻ như thế chính là yếu đuối để người ta bắt nạt thôi.
Tiếp đó, Lâm Chước cảm thấy thái độ của mình trước mặt phụ thân có vẻ hơi càn rỡ, liền cầm ấm trà rót một chén cho Lâm Mặc để bù đắp.
- Phụ thân, vì Thẩm Lãng mà ngài đã hoảng sợ đến mức nào? Ngày đó ngài ngay cả di chúc cũng viết xong, độc dược cũng đã mua, Cẩm Tú Các trực tiếp đóng cửa một tháng không dám làm ăn, Thẩm Lãng đã hãm hại ngài như thế, chẳng lẽ nó không cần phải trả một cái giá thật lớn sao? - Lâm Chước lạnh giọng nói:
- Nhà họ Lâm chúng ta đã mất hết mặt mũi, chẳng lẽ không cần lấy lại sao?
- Nhà Lâm gia chúng ta làm sao đoạt lại thể diện, làm sao đặt chân ở Huyền Vũ Thành, đương nhiên là phải đạp đầu Thẩm Lãng. - Lâm Chước nói:
- Cái thứ mặt mũi này phải nhặt lên từ trên đỉnh cột. Sau này nhà họ Lâm chúng ta cũng trở thành quyền quý rồi, thể diện quan trọng lắm đấy.
Lời này Lâm Mặc đồng ý, ông ta nhớ lại mọi chuyện rồi nói:
- Đúng rồi, hôm qua Từ Quang Doãn tới tìm phụ thân, nói rằng tiếp theo sẽ bảo phụ thân liên thủ với ông ta đối phó phủ Bá tước Huyền Vũ, phải khiến bọn họ ngã một cú thật đau.
- Cứ tiến hành đi! - Lâm Chước nói:
- Chỉ cần là công kích phủ Bá tước Huyền Vũ, bây giờ chính là hướng đi chính trị chính xác nhất, bất kể phải trả giá lớn đến đâu vẫn phải tiến hành. Từ Quang Doãn cuối cùng cũng đã hồi phục sau thất bại trong buổi tiệc đính hôn rồi sao? Một tờ chiếu thư của quốc quân quả nhiên lợi hại thật, trong nháy mắt đã khiến ý chí chiến đấu của người ta sục sôi.
Lâm Mặc hỏi:
- Nghe nói Lý Văn Chính đã chết? Nghe nói hắn và Hà Viên Viên cũng có tư tình, mà hôm nay Hà Viên Viên lại trở thành người quốc quân độc chiếm, cho nên hắn liền chết sao?
Lâm Chước hơi do dự nói:
- Không chỉ có như thế, mấu chốt là cái tên không biết sống chết này còn liên lụy vào chuyện tranh đấu giữa nhị vương tử và thái tử, lại còn âm thầm dùng vu cổ nguyền rủa thái tử. Bởi vì chuyện này, nhị vương tử đã phải quỳ ba canh giờ bên ngoài cung điện của quốc quân. Cái thằng ngu Lý Văn Chính này dù cho quốc quân không giết hắn, nhị vương tử cũng sẽ lột da hắn, quốc quân giết hắn cũng là bất đắc dĩ, thái tử và nhị vương tử còn muốn trình diễn tình huynh hữu đệ hòa thuận. Tiếp đó, Lâm Chước vội vàng nói:
- Phụ thân, chuyện này phụ thân tự biết là được rồi, nghìn vạn lần đừng nên truyền ra bên ngoài. Chuyện Lý Văn Chính chết, bên ngoài tuyên truyền là do bị sốc quá nặng, bệnh tim tái phát mà chết bất đắc kỳ tử. Sau khi hắn chết, quốc quân có thể còn muốn hạ chỉ nâng chức quan cho hắn đấy.
Bất kể là chuyện âm thầm nguyền rủa thái tử, hay chuyện Hà Viên Viên cùng Lý Văn Chính có tư tình, đều là những chuyện không thể công khai tuyên dương.
Giết Lý Văn Chính là một chuyện, nhưng tín hiệu chính trị mà quốc quân phát ra ngoài nhất định không thể thay đổi.
- Thôi được rồi phụ thân, người nhạc phụ phái tới thương nghị việc hôn nhân có lẽ sắp đến nhà rồi, phụ thân phải mau về nhà, nhỡ lúc quý khách tới mà ngài không có ở nhà thì sẽ thất lễ đó. - Lâm Chước nói.
Lâm Mặc vội vàng đứng lên, đi ra ngoài, rồi quay đầu lại hỏi:
- Chước nhi, bên phủ Bá tước Tĩnh An kia có thể sẽ phái ai tới cùng vi phụ thương nghị việc hôn nhân?
Lâm Chước đáp:
- Chắc là một vị thúc thúc trong dòng họ thôi.
...
Màn đêm buông xuống.
Một ngày huấn luyện kết thúc, sở Thiên Hộ Diêm Sơn cũng kết thúc một ngày ồn ào náo nhiệt.
Binh lính trở về doanh trại.
Lâm Chước đang đắc ý tự rót rượu uống một mình.
Trở thành con rể sắp cưới của phủ Bá tước Tĩnh An đã được một thời gian, nhưng hắn vẫn như cũ cảm thấy nhẹ bỗng như bay trên mây vậy, thật sự có một cảm giác không chân thật.
Vừa uống rượu, Lâm Chước vừa tự nhủ trong lòng.
- Thẩm Lãng, ngươi chờ đấy! Ngày mai nếu ngươi không đến cúi đầu bái lạy xin lỗi ta, ta sẽ phải động thủ với đội kỵ binh nhỏ nhoi của phủ Bá tước Huyền Vũ, ta sẽ phải động thủ với cái kim kiếm nương đó, đến lúc đó đừng trách ta vô tình.
- Thẩm Lãng, đừng trách ta đạp đổ ngươi, danh tiếng của ngươi lớn, ta chỉ có đạp đầu ngươi xuống, mới có thể nổi danh nhanh chóng.
Hắn lại nói ra một chân lý, tự hỏi đường tắt nhanh nhất để thành danh là gì? Đương nhiên là đạp đầu người khác để leo lên vị trí cao hơn?
Cho nên bất kể là giới giải trí hay giới văn nghệ, đều có nhiều màn đấu khẩu như vậy.
Lâm Chước tiếp tục nhâm nhi rượu.
Rất nhiều người cảm thấy hắn cưới một nương tử hơn ba trăm cân, chắc chắn đặc biệt bi thảm, chắc chắn gần như sẽ không thể 'cứng' nổi.
Nhưng thật tình không phải như vậy.
Lâm Chước phát hiện, mỹ nhân tuyệt sắc đương nhiên là tuyệt vời.
Thế nhưng những người đàn bà xinh đẹp tầm thường kia lại chẳng có hương vị bằng nương tử ba trăm cân của gã.
Đều có phong vị cả, không nếm thử làm sao biết có ngon hay không?
Đương nhiên hắn còn chưa thành thân, nên chưa thật sự nếm trải hương vị của vị nương tử ba trăm cân này, nhưng sau khi nhìn thấy nương tử tương lai, hắn phát hiện mình thật sự có cảm giác với nàng ba trăm cân đó.
Loài người quá nhỏ bé, sự hiểu rõ về bản thân mình rất nông cạn, căn bản không biết mình thật sự thích cái gì.
Trong bộ phim《 Game of Thrones 》, vị lãnh chúa khát máu Roose Bolton còn cưới một người đàn bà nhà Frey tên Walda nặng ba trăm cân, thậm chí còn có với nhau một đứa con trai nữa.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên có một trận tiếng động lớn xôn xao.
Lâm Chước lạnh giọng nói:
- Chuyện gì vậy? Người phương nào? Dám ở bên ngoài trại lính gây tiếng động, không muốn sống nữa sao?
Thuộc hạ bước vào nói:
- Có một nam tử tự xưng là tri kỷ của ngài, cố xông vào, đang bị loạn côn đánh ra.
Ngay sau đó, bên ngoài có người hô lớn:
- Lâm Chước huynh là ta mà, Vương Liên đây, Vương Liên!
Vương Liên?
Lâm Chước mừng rỡ, trong lòng vô cùng kích động.
- Vương Liên huynh, cuối cùng huynh cũng xuất hiện rồi sao?
- Màn áo gấm về làng của ta cuối cùng cũng được viên mãn rồi sao? Màn khoe khoang này cuối cùng cũng được thỏa mãn rồi sao?
Lâm Chước mừng rỡ, ban đầu nghĩ mình sẽ ra nghênh đón, thế nhưng suy nghĩ một chút, liền lạnh nhạt phất tay nói:
- Để hắn vào đây.
...
Sau khi Vương Liên bước vào, liền trực tiếp lạy xuống đất, vừa nói vừa khóc thút thít:
- Lâm Chước huynh, cứu ta, cứu ta với!
Ôi chao!
Rõ ràng quá sung sướng.
Lúc trước hàng ngày ngươi đều khoe khoang khoác lác, bây giờ lại trực tiếp quỳ gối trước mặt ta.
Những buổi tụ họp trước đây, đám bạn tốt cùng trường tuy rằng cũng tâng bốc gã, nhưng vẫn còn mang theo vẻ rụt rè, vuốt mông ngựa cũng không khiến người ta "phê" như thế, cái loại cảm xúc thoải mái ấy giống như cù lét qua một lớp giày vậy.
Mà bây giờ, Vương Liên lại trực tiếp quỳ xuống.
Cái này... Đây mới thật sự thoải mái.
Ngay lập tức, Lâm Chước tiến lên đỡ Vương Liên dậy:
- Vương huynh sao phải làm như thế? Chúng ta là bạn tri kỷ tốt của nhau, tại sao lại khách sáo như vậy? Đại lễ này của huynh, ta làm sao dám nhận?
Vương Liên dập đầu nói:
- Lâm huynh cứu ta, cứu ta với, tiểu đệ đã đến bước đường cùng rồi.
Lâm Chước hỏi:
- Thế nào? Là ai hãm hại Vương huynh vậy?
Vương Liên vừa nói vừa khóc thút thít:
- Đương nhiên là thành chủ Liễu Vô Nham, ta... ta và vợ bé của ông ta tình đầu ý hợp, dưới sự kích động khó tránh khỏi làm một chút chuyện không hay, kết quả Liễu Vô Nham trực tiếp dìm chết tiểu thiếp đó.
Lâm Chước nói:
- Vậy... vậy Liễu Vô Nham sẽ không trả thù Vương huynh sao?
Lâm Chước vẫn còn có chút cảnh giác.
- Vương Liên nhà ngươi chẳng phải đã bị Liễu Vô Nham xử lý rồi sao? Vì sao lại bỗng nhiên xuất hiện?
Vương Liên đứng lên, lộ ra vẻ đau khổ vô cùng, biểu cảm vô cùng sỉ nhục, cất giọng run run:
- Liễu Vô Nham phái người bắt ta, sau đó lại thả ta ra đấy.
Lâm Chước nghi ngờ nói:
- Ông ta cứ như vậy dễ dàng thả Vương huynh ra sao?
Chuyện này không hợp lý.
Vương Liên không nói hai lời, trực tiếp vén áo choàng, tụt quần xuống.
Lâm Chước hoảng hồn:
- Vương huynh, huynh... huynh định làm gì vậy?
Tiếp đó, gã hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Bởi vì gã thấy phía dưới của Vương Liên trống không, vết thương được khâu lại còn đỏ ửng.
Tên này lại bị thiến.
Lâm Chước không khỏi từng đợt da đầu tê dại, lúc đó Vương Liên đã đau đớn đến mức nào.
- Là thành chủ Liễu Vô Nham làm sao? - Lâm Chước bèn hỏi.
Vương Liên cắn răng nghiến lợi nói:
- Trừ hắn ra thì còn ai nữa?
Lần này tất cả đều được giải thích thông suốt, thảo nào Vương Liên được thả ra, bởi vì gã đã đón nhận hình phạt tàn nhẫn nhất.
Tiếp đó, Vương Liên lại một lần nữa quỳ xuống, vừa nói vừa khóc thút thít:
- Lâm đại nhân, tiểu nhân đã đến bước đường cùng, van cầu ngài cứu ta một lần đi!
- Lâm đại nhân, ta bị Thẩm Lãng hãm hại, chức quan bị tước đoạt, công danh cũng bị lột bỏ, bây giờ không còn chỗ nào có thể đi được nữa, van xin đại nhân chứa chấp, tiểu nhân dù cho có phải làm trâu làm ngựa, cũng sẽ báo đáp ân đức của ngài. - Vương Liên không ngừng dập đầu.
Tên này đang dùng cả tính mạng để biểu diễn.
Hôm nay gã đã tiến vào một trạng thái cực đoan nào đó rồi.
Thậm chí không cần Thẩm Lãng khen thưởng, gã cũng có thể dốc hết toàn lực đi hại Lâm Chước.
Lâm Chước khó xử đáp:
- Nhưng mà bên cạnh ta cũng không có chức quan nào thích hợp cả đâu?
Vương Liên vừa nói vừa khóc thút thít:
- Đã đến hoàn cảnh này rồi, tiểu nhân nào dám hy vọng xa vời chức quan gì. Chỉ cần có một miếng cơm ăn, có một mảnh mái hiên để ở cũng đã thỏa mãn.
Lâm Chước nói:
- Vậy, vậy Vương huynh chịu khó ở bên cạnh ta làm một tiểu văn thư, sửa sang công văn bản thảo cho ta nhé.
- Vâng, chủ công. - Vương Liên mừng rỡ lạy xuống.
Lâm Chước càng thêm mừng rỡ.
Kẻ đã từng cao cao tại thượng, bây giờ biến thành nô tài của ngươi, trên thế giới này còn có câu chuyện nào thoải mái hơn được nữa sao?
- Người đâu, mở tiệc rượu để ta tẩy trần cho Vương huynh đi nào. - Lâm Chước hạ lệnh.
...
Tiếp đó, hai người uống rượu dùng bữa trong sự vui vẻ.
Vương Liên hết sức lấy lòng, ra sức nịnh hót.
Từng câu, từng chữ, quả thực cực kỳ nịnh bợ, không có chỗ nào để chê.
Thật là khiến người nghe đến lỗ chân lông cũng phải thư giãn.
Lâm Chước vô cùng thỏa mãn.
Lúc trước những lời nịnh bợ liếm láp của gã phát ra bao nhiêu, hôm nay đã được trả lại gấp mười lần rồi.
Ai nói nỗ lực sẽ không có hồi báo? Có thể thấy được, người này vẫn bị thất bại.
Hãy nhìn xem cái tên Vương Liên mà ta từng gọi là huynh đệ, trước đây ra vẻ vênh váo tự đắc đến cỡ nào, khiến người ta hận không thể đánh chết hắn.
Bây giờ thì quá ngon lành rồi, thật khiến người ta thoải mái.
Tiếp đó, bất tri bất giác, Lâm Chước dần dần uống nhiều rồi.
Không biết vì sao? Gã lại cảm thấy ánh mắt và thần thái của Vương Liên có một chút quyến rũ?
Cái này... Cái này...
Quan trọng ở chỗ, gã lại thấy có chút hay ho.
Loài người quả nhiên nhỏ bé như vậy ư? Hiểu rõ bản thân nông cạn đến thế sao?
Mỗi ngày đều có cánh cửa đến một thế giới mới chờ được mở ra sao?
- Vương Liên huynh à, huynh cứ yên tâm, ta nhất định sẽ báo thù cho huynh.
- Thẩm Lãng trong mắt ta chỉ là một tên hề nhảy nhót mà thôi, huynh cứ chờ xem ta đạp đầu hắn, để hắn mất hết thể diện.
- Phủ Bá tước Huyền Vũ? Chẳng qua là một nấm mồ xương khô mà thôi.
- Còn Kim Mộc Lan nữa, huynh đừng nhìn nàng bây giờ ra vẻ cao cao tại thượng, tương lai sau khi phủ Bá tước Huyền Vũ bại vong, nơi duy nhất nàng có thể đi chính là Giáo Phường Ty. Đến lúc đó nàng bị phế võ công, chỉ có thể trở thành một con đĩ để cho ngàn vạn người cưỡi lên như một con thú thôi.
Lâm Chước càng uống càng nhiều, càng lúc càng hưng phấn.
Lúc này, Vương Liên lớn tiếng la lên:
- Tất cả mọi người nghe đây, trước rạng đông không nên tới gần căn phòng này, đừng quấy rầy chúng ta uống rượu.
Lâm Chước kinh ngạc, tiếp đó gật đầu nói:
- Có nghe rõ không hả, không được tới quấy rầy chúng ta uống rượu.
- Vâng. - Tất cả binh sĩ đồng thanh đáp.
Tiếp đó, Vương Liên lặng lẽ lấy bột màu trắng mà Thẩm Lãng đã chuẩn bị, loại thuốc gây ảo giác mạnh nhất thế giới, bí mật rót vào bên trong bầu rượu.
Tiếp đó, gã rót mỗi người một chén rượu.
Hai người cùng cạn chén, hai người cùng ở một chỗ này.
Vương Liên thì vẫn còn tốt, gã đã có kinh nghiệm.
Mà Lâm Chước uống say, hoàn toàn mở ra cánh cửa đến một thế giới mới.
Rượu này từ khi nào lại mạnh như vậy chứ?
Toàn bộ thế giới cũng thay đổi.
Tất cả mọi thứ xung quanh, lại trở nên tuyệt vời, vô vàn cái bóng xoay tròn một cách kỳ diệu.
Cả người giống như muốn bay khỏi mặt đất.
Lúc này, ánh mắt và biểu cảm của Vương Liên trở nên càng thêm quyến rũ, bưng rượu đến bên môi Lâm Chước.
- Đại lang à, uống thuốc đi nào.
Trong miệng của Vương Liên như có ma xui quỷ khiến mà thốt ra những lời này, rõ ràng quyển sách kia của Thẩm Lãng gã cũng đã xem qua rất nhiều lần rồi.
Tiếp theo...
Xảy ra một màn khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng.
Vương Liên dẫn dắt, khiến Lâm Chước đưa gã lên giường!
Hơn nữa, còn phát ra tiếng động rất lớn.
Biểu cảm trên gương mặt của đám lính gác bên ngoài trở nên vô cùng quỷ dị.
Từng đợt rợn cả tóc gáy.
Có người nhịn không được lặng lẽ hé khe cửa nhìn trộm vào trong.
Thực sự thiếu chút nữa thì mắt bị mù mất rồi đó.
Quả thực... quá khó coi.
Thật không ngờ a, Lâm Chước đại nhân đường đường là cô gia phủ Bá tước Tĩnh An lại có khẩu vị mặn mà đến thế này.
Đương nhiên, khẩu vị mặn này với đại nhân vật thì cũng chẳng thấm vào đâu.
Mấu chốt là Lâm Chước đại nhân, người như ngài mà cứ công nhiên phóng đãng như vậy có ổn không?
Không sợ nhạc phụ đại nhân của ngài biết sao?
Thế giới này thật sự vô cùng đáng sợ!
...
Mấy canh giờ trôi qua!
Trời đã sáng!
Lâm Chước cảm giác vẫn còn say men, đầu đau như búa bổ.
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Bình thường uống say cũng sẽ không đau đầu đến thế này.
Đêm qua đã xảy ra chuyện gì? Gần như hắn hoàn toàn không thể nào nhớ nổi.
Thật giống như trong một giấc mộng.
Một cảnh tượng đặc biệt diễm lệ, nhưng lại đặc biệt đáng sợ.
- Lâm lang, chàng tỉnh rồi. - Bên tai truyền đến một chất giọng quái dị.
Chất giọng có vẻ đau đớn, còn mang theo một chút quyến rũ, nhưng lại là giọng đàn ông phát ra, hình như là của Vương Liên thì phải?
Lâm Chước mở choàng mắt.
Tiếp đó, gã thấy được một màn không cách nào chịu đựng nổi.
Gặp được một màn hủy diệt thế giới quan của mình.
Đầu tiên, gã hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
- Không, đây nhất định là đang nằm mơ, tất cả chuyện này cũng không phải là thật đâu.
Lâm Chước nhắm nghiền hai mắt.
Lại một lần nữa mở mắt, một màn trước mắt này vẫn đáng sợ như vậy, vẫn là khuôn mặt độc ác mà lại quyến rũ của Vương Liên.
Bởi vì liều thuốc không quá nhiều, tất cả những gì đêm qua đã xảy ra đều hiện rõ mồn một trong đầu.
Lâm Chước gần như muốn bùng nổ, cả người giống như bị sấm sét đánh trúng.
Da đầu từng đợt tê dại, tứ chi bách hài đều run rẩy.
Nhìn thấy Vương Liên, gã giống như gặp quỷ vậy.
- A... A... A...
Lâm Chước gần như phát điên rồi!
Phát ra từng đợt tiếng kêu thảm thiết.
- Không, không, không!
Chú thích của Mèo Thầy Mo: Kể từ khi Đông Phương Bất Bại và Dương Liên Đình xuất hiện trong tác phẩm Tiếu Ngạo Giang Hồ thì xem như những chàng trai có chữ Liên trong tên có xác xuất vào vai gay trong đa số truyện, bất chấp nó có nhãn đam mỹ hay không. R.I.P các bạn Liên =))