114. Chương 114: Thẩm Lãng ra tay: Lâm Chước thân bại danh liệt, Từ gia gặp họa lớn

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 114: Thẩm Lãng ra tay: Lâm Chước thân bại danh liệt, Từ gia gặp họa lớn

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù Lâm Chước cưới vợ, cũng không phải là ở rể, nhưng lễ bái đường thành thân nhất định phải được tổ chức tại phủ Bá tước Tĩnh An.
Đương nhiên, nhà họ Lâm cũng sẽ tổ chức một buổi lễ, nhưng quy mô nhỏ hơn rất nhiều.
Lần này, phủ Bá tước Tĩnh An cử một người bác họ của Ngũ U U, tên là Ngũ Triệu Ấn, đến nhà họ Lâm để thương nghị việc hôn nhân.
Người này địa vị không cao, nhưng bối phận lại khá cao.
Sau khi ông ta đến thành Huyền Vũ, lập tức được tiếp đãi trọng thị.
Lâm Mặc không chỉ tìm đến Từ Quang Doãn, mà còn mời cả thành chủ Liễu Vô Nham.
Trương Tấn và Lâm Chước vắng mặt, bởi vì họ là bậc tiểu bối, chuyện thương nghị hôn nhân chỉ có thể do các trưởng bối tiến hành.
Đương nhiên, cái gọi là thương nghị đó, hoàn toàn chỉ là báo tin một chiều mà thôi.
Sau khi được khoản đãi thịnh tình vào buổi đêm, Ngũ Triệu Ấn nghỉ lại nhà họ Lâm.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, bỗng nhiên có một tên lính đến nhà họ Lâm, nói rằng Lâm Chước đại nhân có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với Ngũ Triệu Ấn.
Ngũ Triệu Ấn tuổi đã cao, giấc ngủ không sâu, đêm qua lại uống rượu ngâm thơ khá muộn, mãi mới chợp mắt chưa đến hai canh giờ đã bị đánh thức, trong lòng đương nhiên không vui.
Tuy nhiên, vì Lâm Chước nói có chuyện quan trọng cần bàn, ông ta cũng không dám chậm trễ. Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Ngũ Triệu Ấn với vẻ mặt không hài lòng ngồi xe đến sở Thiên Hộ Diêm Sơn.
Trên đường đi vội vã, trời đã sáng hẳn.
- Đại nhân các ngươi rốt cuộc có chuyện quan trọng gì mà trời chưa sáng đã gọi ta đến đây? - Ngũ Triệu Ấn bực tức hỏi.
Thế nhưng ông ta lại phát hiện, tên lính ban nãy đến báo tin đã sớm biến mất tăm.
Vì vậy ông ta càng tức giận hơn, liền xông thẳng vào sở Thiên Hộ Diêm Sơn.
Sau đó, ông ta chứng kiến một cảnh tượng vô cùng chướng mắt.
Lâm Chước cùng Vương Liên vẫn đang quấn quýt bên nhau, hơn nữa còn không mảnh vải che thân.
Ông ta hoàn toàn kinh ngạc sững sờ tại chỗ, gần như không thể tin vào mắt mình.
Lâm Chước nhà ngươi bị điên thật sao?
Chơi thố nhi gia thì chẳng có gì hiếm lạ, nhưng ngươi lại làm bậy ngay trong trại lính?
(*): Thố nhi gia: ông già thỏ, cách gọi trai bao ngày xưa (chủ yếu là các thành phần luyến đồng - mê trai tơ gán cho nam kỹ) ngoài ra còn là cách xưng hô của các diễn viên nam vào vai nữ trong kinh kịch, dựa theo đủ hạng người thượng trung hạ, đây là nghề cấp thấp, so với kỹ nữ còn không bằng. Những người Bắc Kinh ngày trước gọi kỹ nữ là "gà", nam kỹ là "thỏ". Ngoài ra còn là tên gọi một vị thần của người Phúc Kiến chuyên phù hộ tình cảm nam x nam, sinh thời vị này tên là Hồ Thiên Bảo, dân Phúc Kiến, vì ngắm mông của ngự sử đi nhà xí nên bị xử tử, hóa thành thần phù hộ các cặp gay.
Ngươi còn coi phủ Bá tước Tĩnh An ra gì nữa không?
Ngươi còn muốn giữ danh tiếng không? Không biết xấu hổ sao?
Trong lúc nhất thời, Ngũ Triệu Ấn chỉ vào Lâm Chước, toàn thân run rẩy, không thốt nên lời.
- Ôi chao, mù mắt ta rồi. Ta, ta còn là một đứa trẻ mà, sao lại phải chứng kiến cảnh tượng này chứ?
Lúc này, bên cạnh truyền đến một giọng nói đầy vẻ cường điệu, vừa nghe liền biết là Thẩm Lãng, bởi vì hắn cố tình cường điệu hóa hết mức.
Thẩm Lãng cùng đám người Kim Trung cũng đã đến!
Cảnh tượng trước mắt này thực sự có chút giống hiện trường bị bắt quả tang bán dâm trong khách sạn.
...
Đầu óc Lâm Chước thực sự muốn nổ tung.
Lần đầu tiên mở mắt, vừa thấy nụ cười độc ác của Vương Liên, gã đã ngớ người ra.
Lại gặp Ngũ Triệu Ấn, gã hận không thể ngất đi ngay lập tức.
Đây chính là bác của vị hôn thê, dù quyền thế không cao trong phủ Bá tước Tĩnh An, nhưng bối phận rất cao, vả lại thái độ làm người cực kỳ bảo thủ.
- Lâm Chước, ngươi làm ra chuyện tốt như thế này rồi, ngươi còn mặt mũi nào nữa?
Cuối cùng, Ngũ Triệu Ấn rống lên một tiếng.
Lâm Chước chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.
Lúc này, gã đã không còn lo đến chuyện xấu hổ nữa.
Tiền đồ là quan trọng nhất, vận mệnh là quan trọng nhất.
Rồi gã lập tức thoát khỏi Vương Liên đang quấn quýt, quỳ xuống trước mặt Ngũ Triệu Ấn nói:
- Tộc bá, xin ngài nghe ta giải thích, xin ngài nghe ta giải thích, ta bị người ta hãm hại...
- Vị đại nhân này, xin hãy làm chủ cho học trò! – Không ngờ Vương Liên bên cạnh còn nhanh hơn, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Ngũ Triệu Ấn, ôm lấy chân ông ta khóc thút thít kể lể:
- Mấy ngày nay Lâm Chước liên tục phái người tìm ta, ta cứ nghĩ có chuyện quan trọng gì, nên chiều tối hôm qua đã đến gặp hắn. Ai ngờ tên cầm thú này lại chuốc say ta, sau đó làm nhục ta.
- Đại nhân, Vương Liên ta tuy rằng bị tước đoạt công danh, nhưng ta cũng từng là cử nhân, cũng từng là chủ bộ thành Huyền Vũ đấy.
- Lâm Chước, ta muốn đi kiện ngươi, ta muốn đi tố cáo!
Ngay lập tức, Lâm Chước kinh ngạc đến ngớ người.
Gã chưa kịp mở miệng, Vương Liên đã cắn ngược lại gã trước rồi sao?
Thẩm Lãng nói:
- Vương Liên, mặc dù ta và ngươi là kẻ địch. Thế nhưng ta trời sinh chính nghĩa, thảm kịch như thế ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Ta ủng hộ ngươi đi tố cáo hắn, đừng lo lắng có người sẽ giết người diệt khẩu. Ta sẽ để phủ Bá tước Huyền Vũ mang binh bảo vệ ngươi, ngươi cứ đi phủ Thái Thú tố cáo, cứ đi phủ Tổng Đốc kiện, tóm lại nhất định phải cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng.
- Vương tử phạm pháp còn đồng tội với thứ dân, huống chi đây chỉ là một Phó Thiên Hộ? - Thẩm Lãng dùng lời lẽ chính nghĩa nói tiếp:
- Ta cũng không tin trên đời này không có công bằng, ta cũng không tin một cử nhân trong sạch và tôn nghiêm lại bị chà đạp như thế.
Lúc này, Lâm Chước mới kịp phản ứng.
Gã lập tức tràn ngập oán độc nhìn sang Thẩm Lãng, lạc giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi hãm hại ta sao?
Thẩm Lãng cười lạnh hỏi vặn lại:
- Chuyện này thì liên quan gì đến ta? Rõ ràng hôm qua ngươi nói với ta, bảo ta sáng nay đến tìm ngươi, nhận lỗi với ngươi, thì mới sẵn lòng thả binh sĩ vô tội của phủ Bá tước Huyền Vũ ta ra. Nên sáng sớm ta đã đến, không ngờ lại gặp phải một cảnh tượng đáng sợ như vậy.
Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Nào, bảo vệ cử nhân Vương Liên lại. Dù hắn có mạo phạm ta thế nào đi nữa, hắn vẫn là họ hàng xa của phủ Bá tước Huyền Vũ, không thể cứ bị người ta làm nhục vô ích như thế. Vương Liên, ta sẽ đưa ngươi đi phủ Thái Thú cáo trạng.
Ngay sau đó, Thẩm Lãng vung tay lên.
Đám người Kim Trung đưa đến một chiếc áo choàng, bọc Vương Liên lại, rồi trực tiếp muốn mang gã đi tố cáo ở phủ Thái Thú.
- Chậm đã! – Kẻ lên tiếng ngăn cản lại là Ngũ Triệu Ấn của phủ Bá tước Tĩnh An.
Lúc này dĩ nhiên ông ta cũng nhận ra, Lâm Chước đã bị người ta hãm hại, tất cả chuyện này đều là âm mưu của Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng nói:
- Trưởng lão có gì muốn chỉ giáo?
Tất nhiên Ngũ Triệu Ấn không thể để Thẩm Lãng mang theo Vương Liên đến Phủ Thái Thú tố cáo. Mặc dù còn chưa lập gia đình, nhưng suy cho cùng Lâm Chước đã là vị hôn phu của Ngũ U U.
Nếu Thẩm Lãng mang theo Vương Liên đi kiện cáo, thế tất sẽ làm lớn chuyện, gây ra vụ tai tiếng kinh người, danh tiếng phủ Bá tước Tĩnh An sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.
- Ngươi có yêu cầu gì? - Ngũ Triệu Ấn hỏi thẳng.
Thẩm Lãng nói:
- Mười mấy kỵ binh phủ Bá tước Huyền Vũ vô duyên vô cớ bị Thiên hộ Lâm Chước giam cầm, ta đến đây là để đòi người.
- Nằm mơ... - Lâm Chước bản năng định thốt ra.
Thế nhưng Ngũ Triệu Ấn dứt khoát nói:
- Thả người.
Lâm Chước ngạc nhiên, nhưng cũng không dám cãi lời chút nào, lập tức hạ lệnh thả hết mười mấy kỵ binh phủ Bá tước Huyền Vũ.
Một lát sau, mười mấy người này xuất hiện trước mặt Thẩm Lãng.
Những người này tuy rằng khuôn mặt có chút hốc hác và vết thương trên người, nhưng ít ra không nguy hiểm đến tính mạng.
Đáng chú ý là Kim Kiếm Nương, quần áo nàng vẫn còn nguyên vẹn, xem ra không bị nhục nhã gì cả.
Thế nhưng nàng vẫn như trước đây, thấy Thẩm Lãng, khuôn mặt liền đỏ bừng, tay chân như không biết để đâu, thực sự không nhìn ra nàng là một kỵ sĩ võ công cao cường.
Thật là khổ mà, dáng vẻ đẹp trai như mình thật đáng buồn, bởi vì có vô số cô gái thầm mến mình đó.
- Lâm Chước đại nhân, xin tạm biệt. - Thẩm Lãng nói:
- Tên Vương Liên này quá đáng thương, ta lo lắng ngươi sẽ giết hắn diệt khẩu, cho nên ta cũng mang hắn theo luôn.
Tiếp đó, Thẩm Lãng cùng mười mấy kỵ binh phủ Bá Tước và Vương Liên rời đi.
Điều này không phù hợp với phong cách của hắn đúng không?
Từ trước đến nay hắn chưa từng chịu thiệt bao giờ, vậy mà bây giờ kỵ binh phủ Bá tước Huyền Vũ bị giam cầm, lại còn bị đánh roi, Thẩm Lãng cứ thế mà bỏ qua, không trả thù độc địa thêm sao?
Đây là bởi vì Thẩm Lãng sợ làm hỏng cốt truyện đặc sắc sắp tới.
Sau một đêm xuân phong với Vương Liên, những virus đáng sợ trong cơ thể Lâm Chước còn cần thời gian phát tác. Đã nói giết cả nhà ngươi thì nhất định phải làm được!
...
Sau khi Thẩm Lãng cùng đám người Vương Liên rời đi.
Tất cả mọi người trong đại sảnh đều đã rút lui hết.
Lâm Chước nhanh chóng mặc quần áo vào, rồi quỳ gối trước mặt Ngũ Triệu Ấn.
- Tộc bá, con bị người ta hãm hại mà...
Ngũ Triệu Ấn trực tiếp ngăn cản gã biện bạch.
- Lâm Chước, bị người hãm hại còn nhục nhã hơn việc ngươi công khai gọi thố nhi gia, ngươi hiểu không?
Một câu nói này đã nói lên sự khác biệt về tư duy giữa bình dân và quý tộc.
Trong mắt quý tộc, đời sống cá nhân của ngươi có bừa bãi một chút cũng không hề gì, dẫu có chơi đàn ông cũng chẳng cần vội, chỉ cần đủ lợi hại là được rồi.
Nhưng bị người hãm hại chính là không có tài cán gì, đó mới là sai lầm lớn nhất.
- Vì sao ngươi lại bị người hãm hại? Bởi vì ngươi quá thoải mái, từ khi trở thành vị hôn phu của gia tộc họ Ngũ chúng ta, ngươi dường như chìm sâu trong mây, cảm thấy bản thân có chỗ dựa lớn nên muốn làm gì thì làm. Xem ngươi trở lại thành Huyền Vũ sau đó đã làm những gì? Trước tiên liền kêu gọi đám bạn xấu khoe khoang khoác lác.
- Nếu không phải trong lòng ngươi quá muốn khoe khoang như vậy, làm sao có thể bị Vương Liên gài bẫy?
Lời nói của Ngũ Triệu Ấn như từng mũi dao đâm thẳng vào tim gan.
Khiến Lâm Chước nhớ lại tất cả hành vi mấy ngày nay, thực sự xấu hổ đến khó có thể yên lòng.
Lúc trước gã là một người rất nhanh trí, sao lại lập tức trở nên sơ suất như thế?
- Người trẻ tuổi, mắt phải nhìn dưới chân mà không thể chỉ nhìn trên trời, nếu không sẽ ngã rất đau.
- Đương nhiên, thanh niên có chút thất bại cũng không sao. Hiện tại cú ngã này ít nhất có thể làm ngươi tỉnh táo lại, từ độ cao này ngã xuống ít ra sẽ không chết. Nếu là tương lai ngã xuống từ chỗ cao hơn, đó chính là tan xương nát thịt.
- Chơi thố nhi gia cũng chẳng sao cả, trong dòng quý tộc còn nhiều người như vậy mà. Mấu chốt là lần này ngươi biểu hiện ra sự vô năng, khiến chúng ta thất vọng vô cùng. Điều đó làm sao khiến chúng ta tin tưởng ngươi có thể gánh vác nhiệm vụ quan trọng trong tương lai? Điều này làm sao khiến chúng ta tin tưởng ngươi có thể trở thành nhân vật đại diện cho phủ Bá tước Tĩnh An ở thành Huyền Vũ, thậm chí ở quận Nộ Giang?
Lâm Chước lập tức dập đầu nói:
- Bá phụ, xin ngài dạy bảo con.
Ngũ Triệu Ấn hỏi:
- Đã xảy ra chuyện như vậy, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Hôn sự của con và U U có tiếp tục hay không, hoàn toàn do cha của con bé quyết định. Con đã biết lúc gặp ông ta phải nói như thế nào chưa?
Lâm Chước lại dập đầu lần nữa nói:
- Bá phụ, xin dạy con.
Ngũ Triệu Ấn giảng giải:
- Sau khi con gặp gia chủ, không cần giải thích bất kỳ điều gì, đừng kể lể là mình bị người hãm hại. Con chỉ cần toát ra bốn chữ, tri sỉ hậu dũng (*)! Con hãy ra sức kiểm điểm sự vênh váo đắc ý của mình, mới để Thẩm Lãng thừa cơ hãm hại. Việc con phải làm là kiểm điểm, lấy khuyết điểm của mình phóng đại gấp mười lần, gấp trăm lần. Con phải thể hiện rằng mình đau lòng, thất vọng hơn bất kỳ ai. Thậm chí chủ động hủy bỏ hôn ước với U U, như thế mới còn một chút hy vọng sống.
(*): biết hổ thẹn sau dũng cảm.
Lâm Chước lập tức hiểu ra.
Phủ Bá tước Tĩnh An quả nhiên lợi hại, vị tộc bá này tuy không đảm nhiệm chức vị quan trọng nào, nhưng cũng là một người tài ba.
Lẽ nào mỗi người quý tộc đều lợi hại như vậy sao?
Thẩm Lãng hãy đợi đấy, chờ ta lấy lại hơi, nhất định sẽ trả lại sỉ nhục hôm nay gấp mười lần.
Nhưng vào lúc này, Ngũ Triệu Ấn hờ hững nói:
- Con chuẩn bị một chút rồi đi thành Tĩnh An trình diện gia chủ đi. Tiện thể trở về nói cho phụ thân con biết, thêm tiền cho ta, thêm gấp ba!
...
Trong phủ Bá tước Huyền Vũ.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, tên Ngũ Triệu Ấn vừa rồi hình như rất lợi hại đó.
Bá tước đại nhân bỗng dưng nhíu mày, cái nhíu mày này thoáng qua rất nhỏ, thế nhưng vẫn có.
Đối với từ 'lợi hại' này, khiến ông ta cảm thấy đặc biệt khó chịu.
Thế nhưng giờ ông cũng hiểu, trên thế giới này, chỉ có người khác phải thích ứng với Thẩm Lãng, chứ không phải để Thẩm Lãng đi thích ứng với thế giới này.
Đối với thằng con rể lợi hại này, bá tước đại nhân đã có sự giác ngộ.
Ôi!
Thật đáng tiếc quá, vì sao nó không phải con mình nhỉ?
Tuy nhiên, cũng chẳng có gì đáng tiếc.
Nó chính là con trai mình mà.
Suy cho cùng, đây là một đứa bé ngoan, hơn nữa còn là một đứa trẻ tốt.
- Vị Ngũ Triệu Ấn đương nhiên vô cùng tài ba. - Bá tước đại nhân giải thích:
- Khoảng hai mươi mấy năm trước, hắn đã cùng Bá tước Tĩnh An tranh đoạt chức vị.
Vừa nói xong.
Thẩm Lãng cùng Bá tước Huyền Vũ không hẹn mà cùng nhìn về phía Kim Mộc Thông cách đó không xa.
Tên mập ở nhà vẫn còn bận chép sách.
Ôi!
Thẩm Lãng cùng Bá tước Huyền Vũ đồng thời thở dài một tiếng.
Nếu Bá tước đại nhân có con trai thứ hai, thì tên mập ở nhà đó sẽ chẳng có chuyện gì vui vẻ đâu.
Phủ Bá tước Tĩnh An nhà người ta, ở cái tuổi này hai đứa con trai xuất sắc đã vì tranh đoạt chức vị thế tử mà đầu rơi máu chảy, nhưng thằng nhóc kia vẫn còn đang chép bài ư?
Mà tên mập Kim Mộc Thông này, nhắm mắt lại liền lên thế tử, thế giới này thật đúng là không công bằng chút nào.
Cảm nhận được hai cặp mắt hình viên đạn, cổ Kim Mộc Thông co rụt lại, yếu ớt nói: - Nhìn con làm gì?
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Vậy tại sao Ngũ Triệu Ấn lại thua?
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Không sinh được con.
Á!
Thật thê thảm! Không sinh được con thì dù có ưu tú cũng không thể làm chủ quân được.
Tiếp đó, Thẩm Lãng có chút lo lắng cho bản thân. Trong khoảng thời gian này hắn leo tường đọc sách chăm chỉ đến thế, có phải đã tiêu hao thân thể quá mức không, về sau sẽ không sinh được con sao.
Xì xì xì!
Phủi phui cái mồm quạ đen đi!
Nhưng vào lúc này, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một trận náo động ồn ào.
Tại sao lại có tiếng ồn ào thế?
Một lát sau, Kim Trung bước vào bẩm báo.
- Chủ nhân, cô gia, là dân chúng và các hương lão trên đất phong cầu kiến.
Nghe chưa, Kim Trung nói thẳng là chủ nhân, cô gia, không có thế tử.
Thế nhưng, Kim Mộc Thông hoàn toàn không quan tâm.
Trong những chuyện quan trọng, gã chẳng sợ người khác bỏ quên mình, chính gã đã tự lãng quên bản thân trước.
Ta mặc kệ chuyện của các ngươi, thế giới của ta chỉ có chép bài thôi.
...
Hai người Bá tước Huyền Vũ và Thẩm Lãng đi ra khỏi tòa thành phủ Bá tước.
Ngay lập tức, phía trước mấy chục trưởng lão chỉnh tề quỳ xuống.
- Bái kiến bá tước đại nhân...
Bá tước Huyền Vũ vội vàng tiến lên đỡ một hương lão lớn tuổi nhất dậy, nói:
- Các vị lớn tuổi hơn ta, sao ta chịu được lễ nặng như thế này? Mọi người đứng lên đi, đứng lên cả!
Mấy chục hương lão đều đứng dậy.
Bá tước Huyền Vũ hỏi:
- Các vị trưởng lão đến gặp ta, có chuyện gì vậy?
Trong đó có một hương lão đáp lời:
- Được phủ Bá tước quan tâm, lá dâu năm nay tươi tốt, tằm cũng không có sâu bệnh gì, năm nay kén tằm thu hoạch cao, hơn năm ngoái gần hai thành.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Đây là chuyện tốt mà, sau khi bán kén tằm, cuộc sống của mọi người cũng sẽ dư dả hơn một chút.
Hương lão nói:
- Ai nói không phải? Tất cả mọi người đều rất vui mừng, cảm thấy năm nay có thể sống cuộc sống tốt hơn, đang muốn cảm ơn ân đức của phủ Bá tước. Ai ngờ sau khi chúng ta mang kén tằm đưa đến thành Huyền Vũ, bọn họ lại không thu mua.
Không thu mua?
Năm ngoái thu mua kén tằm rất nhiều, năm nay lại nói không thu mua?
Toàn bộ mười vạn con dân trên đất phong của phủ Bá tước Huyền Vũ, có bảy phần dựa vào nuôi tằm mà sống.
Hàng năm thu nhập từ nuôi tằm cao hơn xa rất nhiều so với trồng lúa nước.
Hầu hết ruộng đồng của nông dân trên đất phong, vùng núi đều được dùng để trồng cây dâu nuôi tằm, bán kén tằm đổi lấy tiền. Một bộ phận nộp thuế cho phủ Bá tước Huyền Vũ, một bộ phận dùng để mua lương thực, phần còn lại làm chi phí trong nhà.
Bởi vì phủ Bá tước thu thuế không cao, cho nên cuộc sống của nông dân trên đất phong nuôi tằm đã từng không tệ, khá hơn nhiều so với những nông dân khác trong thành Huyền Vũ.
Hai năm trước, rất nhiều nông dân trên đất phong đã bỏ tiền mua giống dâu tốt hơn, nhờ đó sản xuất ra nhiều lá hơn.
Hôm nay những kén tằm đó lại không được thu mua?
Đây chính là đã xảy ra chuyện lớn rồi.
Chuyện này tương đương với việc gần nửa năm lao động của mười vạn nông dân trên đất phong đều phí công. Hơn nữa, họ đã không có tiền thì làm sao nộp thuế cho phủ Bá tước, làm sao mua lương thực, và làm sao nuôi sống vợ con được?
Cả nhà đều trông cậy vào bán kén tằm mà sống.
Thu nhập hàng năm của phủ Bá tước đến từ thuế tằm chiếm một phần tư. Một khi ngừng thu mua, phủ Bá tước sẽ đối mặt với khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng.
Hơn nữa, phủ Bá tước Huyền Vũ mỗi nửa năm đều phải trả nợ cho hội Ẩn Nguyên. Không có số tiền này, chuỗi tài chính liền bị cắt đứt.
Quan trọng nhất là mười vạn con dân trên đất phong không có tiền mua lương thực, vậy thì sẽ gây ra nhiễu loạn lớn.
Bá tước đại nhân nói:
- Từ Quang Doãn không thu mua, Lâm Mặc Cẩm Tú Các cũng không nhận sao?
Hương lão nói:
- Đúng vậy, hai nhà này đều không nhận kén tằm do dân trên đất phong của phủ Bá tước Huyền Vũ chúng ta sản xuất.
Bá tước đại nhân nói:
- Năm ngoái cũng có thương nhân tơ lụa từ quận khác đến thu mua kén tằm, hơn nữa còn tranh nhau đấu giá. Bọn họ năm nay cũng chưa đến sao?
Hương lão bày tỏ:
- Chưa đến, một thương nhân tơ lụa nào từ quận khác cũng chưa đến. Chúng ta chỉ có thể bán cho nhà họ Từ hoặc nhà họ Lâm. Thế nhưng hai nhà này cố tình nhằm vào chúng ta, công khai hạ lệnh không được nhận kén tằm của chúng ta. Hơn nữa, họ không chỉ nói hai nhà bọn họ không thu mua, mà còn nói rằng toàn bộ tỉnh Thiên Nam sẽ chẳng có thương nhân tơ lụa nào nhận kén tằm từ chúng ta.
Chuyện này lập tức trở nên nghiêm trọng.
Bên trong kén có nhộng tằm. Trong một thời gian nhất định mà chưa gia công, nhộng bên trong sẽ biến thành bươm bướm, cắn đứt kén tằm bay ra ngoài. Đến lúc đó, cái kén xem như đã bị phá hủy gần một nửa.
Đây đúng là một cuộc tấn công kinh tế vào phủ Bá tước Huyền Vũ. Nhà họ Từ và họ Lâm chẳng qua chỉ là người thao tác, phía sau là Trương Xung và Chúc Nhung. Bằng không sẽ không có chuyện tất cả thương nhân tơ lụa bên ngoài đều chẳng đến.
Hương lão nói:
- Từ gia chủ cùng con gái hắn còn công khai buông lời, muốn để họ nhận kén tằm của dân đất phong ta, trừ phi để cô gia tự mình nói chuyện với nàng. Bằng không, cứ để kén tằm thối rữa ở nhà các ngươi, để cho họ chết đói đi.
Mắt Thẩm Lãng nheo lại ngay lập tức, chơi đến nước này sao?
Lâm Chước vừa nãy bị ta gài bẫy cho chết khiếp, hơn nữa khoảng cách cái chết không còn xa. Ngươi, Từ Quang Doãn, Từ Thiên Thiên, còn chơi cái trò này sao?
Tuy nhiên, đây cũng là chuyện nằm trong kế hoạch.
Vừa đúng lúc!
Mấy tháng sau sẽ đến Tết, Thẩm Lãng vừa đúng lúc giết con heo mập nhà họ Từ để ăn Tết.
Thẩm Lãng cười nói:
- Tốt lắm, vậy ta sẽ đi nói chuyện với nhà họ Từ.
Ngay lập tức, mấy chục hương lão hướng về phía Thẩm Lãng quỳ xuống, cảm tạ:
- Cảm ơn ơn cứu mạng cô gia.
...
Thẩm Lãng đi đến nhà họ Từ để đàm phán với Từ Quang Doãn và Từ Thiên Thiên.
Người vợ trước này không nói bất kỳ lời vô ích nào, trực tiếp đưa ra điều kiện. Trải qua sự hủy hoại của Thẩm Lãng, nàng dường như trở nên càng thêm lặng lẽ, kiên quyết và mạnh mẽ.
- Thẩm Lãng, muốn chúng ta nhận kén tằm của nông dân trên đất phong phủ Bá tước Huyền Vũ ư?
- Điều kiện rất đơn giản, ngươi hãy giao ra phương pháp nhuộm màu tím và cầu vồng một cách không ràng buộc. Như thế chúng ta có thể cân nhắc thu mua kén tằm do dân đất phong nhà ngươi sản xuất với giá thấp, nhưng phải hạ giá.
- Bằng không, cứ để kén tằm của mười vạn con dân thối rữa ở nhà các ngươi, để cho họ chết đói đi. Hoặc là ngươi nghĩ cách vận chuyển những kén tằm đó bán ra ngoài Việt quốc? Nhưng với nhóm hàng hóa lớn như thế, ngươi lại không có công văn xuất quan, cho nên vẫn cứ để thối rữa trong nhà đi.
- Thẩm Lãng, khi ngươi không kiêng nể gì mà đắc tội chúng ta, thì nên nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay.