117. Chương 117: Cơ nghiệp tan tành! Từ gia chủ thổ huyết ngã quỵ. Ngươi thật độc ác!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 117: Cơ nghiệp tan tành! Từ gia chủ thổ huyết ngã quỵ. Ngươi thật độc ác!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kén tằm rất dễ bén lửa. Sọt mây cũng vậy. Ngay cả cột nhà và mái hiên trong kho cũng đều là vật liệu dễ cháy. Bởi vậy, ngọn lửa bùng lên cực kỳ dữ dội. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ nhà kho đã chìm trong biển lửa.
- Mau lấy nước, lấy nước đi... Người làm thuê đầu tiên phát hiện hỏa hoạn lập tức gào thét.
- Mau cứu hỏa, cứu hỏa đi! Phân xưởng này có thể thiếu bất cứ thứ gì, nhưng nước thì không thiếu, khắp nơi đều có những lu nước lớn. Hàng chục công nhân nhanh chóng cầm thùng, chậu nước ra sức dập lửa. Tường các nhà kho đều làm bằng đất sét, lửa rất khó cháy xuyên qua. Nếu cứ thế này, ngọn lửa có lẽ sẽ được dập tắt.
Thế nhưng...
Trong một nhà kho cách đó vài trăm mét, một cảnh tượng đặc biệt kỳ dị đã xảy ra. Hai người làm thuê đang khiêng một sọt kén tằm vào trong. Bỗng nhiên... một ngọn lửa màu lục bất ngờ bùng lên. Ma trơi! Hai gã làm thuê thề rằng, đây chính là ma trơi, y hệt những đốm ma trơi họ từng thấy ở nghĩa địa. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, không kịp trở tay.
Một người làm thuê khác ngay lập tức định chạy đi lấy nước dập lửa, nhưng lu nước lại cách đó cả chục mét. Thế là, gã nảy ra một ý tưởng. Một cảnh tượng kinh điển ra đời: dùng nước tiểu để dập lửa. (Tát niệu cứu hỏa đích tiểu hỏa kế).
(*) Tát niệu cứu hỏa đích tiểu hỏa kế: Đây chỉ là một câu đố vui kiểu như mình chơi game Trúc Xanh đoán hình nền vậy. Hỏa kế là dụng cụ để đo nhiệt độ cao. Tát niệu/tiểu tiện đều có nghĩa là đi tè, vì dùng nó dập lửa nên có thể hiểu thành tiểu hỏa kế/kế sách đi tiểu dập lửa.
Mặc dù người làm thuê này đã mười tám tuổi, nhưng kích thước 'hàng họ' của gã chỉ bằng một đứa bé bảy tám tuổi bình thường. Gã quả thật rất cơ trí. Người ta thường nói ngực to óc bằng hạt nho, còn 'cậu bé' nhỏ thì não lớn, xem ra cũng có lý. (Xì xì xì! Đoạn này bỏ qua). Gã ảo tưởng rằng sau khi dùng nước tiểu dập tắt lửa lập công lớn, gã sẽ được thưởng rất nhiều bạc.
Thế nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng đã xuất hiện. Một đốm lửa nhỏ, dù bị tưới rất nhiều nước, vẫn không hề tắt. Ngọn lửa ma quỷ ấy cứ lắc lư trong nước, nhảy múa giữa những bọt nước tung tóe. Trên thế giới này, lại có ngọn lửa không thể dập tắt sao? Quả nhiên là ma trơi! Chẳng bao lâu sau, toàn bộ sọt kén tằm đã bốc cháy. Đây dường như là một tín hiệu. Tiếp theo đó, một cảnh tượng quỷ dị và kinh khủng hơn nữa đã diễn ra.
Trong xưởng chính rộng hàng trăm mẫu và bên trong hàng chục nhà kho, từng đốm lửa ma trơi nối tiếp nhau bùng lên một cách nhẹ nhàng. Không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, cứ như thể do ác quỷ gây ra. Hết sọt kén tằm này đến sọt kén tằm khác, từng nhà kho một, đều bị ngọn lửa thiêu rụi. Ban đầu, những người làm thuê còn liều mạng cứu hỏa. Nhưng sau đó, tất cả đều kinh ngạc đến sững sờ! Ai nấy chứng kiến cảnh tượng này đều dựng tóc gáy.
- A... Có quỷ, có quỷ...
Vài nhà kho, rồi mười mấy, rồi hàng chục nhà kho, tất cả đều bắt đầu bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa này, đã không thể dập tắt được nữa. Mọi người đều là làm công ăn lương, hà tất phải bán mạng vì ông chủ chứ?
- Có quỷ, có quỷ, mọi người mau chạy đi!
- Chạy mau, nếu không sẽ không kịp, không còn kịp nữa đâu...
Tiếp đó, hàng trăm công nhân chen chúc lao ra khỏi đại tác phường. Bên ngoài vẫn an toàn, bởi có bức tường rào cao ngăn cách. Những bức tường này vốn dùng để phòng trộm, giờ đây lại trở thành hàng rào cách ly hiệu quả nhất. Hàng trăm công nhân đứng bên ngoài phân xưởng. Gió thu thổi qua, khiến ngọn lửa trong phân xưởng càng thêm dữ dội. Chỉ trong một thời gian ngắn, đại tác phường rộng hàng trăm mẫu đã chìm trong biển lửa. Trận hỏa hoạn này, không ai có thể cứu vãn. Trong đó có vô số kén tằm, vô số tơ sống, cùng vô số lụa là, tất cả đều cháy sạch sành sanh. Chỉ riêng cái Đại Tác Phường rộng hàng trăm mẫu này đã đáng giá mấy vạn lượng vàng, thậm chí hơn.
Trong lòng hàng trăm công nhân vừa sợ hãi vừa có chút hả hê. Nhà họ Từ lần này bị lột da thảm rồi. Thế nhưng, đại tác phường bị thiêu rụi, chén cơm của họ cũng bị đập tan.
- Ma trơi, tuyệt đối là ma trơi.
- Nghe nói mảnh đất này vốn chôn sống cả ngàn người đó.
- Ác quỷ đến báo thù, ta tận mắt thấy ma trơi thiêu cháy.
Hàng trăm công nhân đều bàn tán, nhất mực khẳng định đây là ma trơi. Mấy trăm người đều nhìn thấy rõ ràng, ngọn lửa xanh lục ấy tự nhiên bùng cháy mà không có căn cứ. Căn bản không có ai phóng hỏa. Giữa biển lửa ngút trời, tiếng gió rít gào như tiếng ác quỷ khóc thét. Hàng trăm công nhân càng sợ đến run rẩy. Bỗng nhiên, một người làm thuê nói:
- Thơm quá, đói bụng ghê.
Mọi người vừa ngửi, quả nhiên là thơm thật. Trong vô số kén tằm có biết bao nhiêu nhộng, sau khi bị lửa nướng thì đương nhiên là thơm. Những công nhân này quả thật vô tâm vô phế. Thế nhưng, quản sự Đại Tác Phường, tâm phúc của Từ Quang Doãn, khi nhìn thấy cảnh tượng này, hai chân ông ta như nhũn ra, cả người gần như muốn tè ra quần. Xong rồi, xong rồi. Tất cả đều xong rồi!
- Nhanh, mau vào thành bẩm báo gia chủ!
Tiếp đó, mười mấy hộ vệ của phân xưởng cưỡi ngựa phi như bay về Từ gia ở thành Huyền Vũ.
...
Trên đỉnh cao nhất của lâu đài phủ Bá Tước Huyền Vũ, Thẩm Lãng sau khi dùng bữa tối đã chờ sẵn ở đây, sớm chiếm được vị trí tốt nhất. Trà đã được pha nóng, hạt dưa và điểm tâm cũng đã chuẩn bị xong, chỉ để chờ xem kịch vui. Hắn không phải đợi lâu, chỉ hơn một canh giờ sau đó, bầu trời phía tây đã rực sáng bởi ánh lửa. Ngọn lửa thực sự quá lớn, phân xưởng rộng hàng trăm mẫu, toàn bộ đều bốc cháy. Dù cách xa hơn hai mươi dặm, vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng. Mộc Lan, trong bộ váy của mình, cũng đứng bên cạnh quan sát. Thẩm Lãng lặng lẽ tiến lại gần, ngửi một cái trước. 'Nương tử thơm quá nha.' Bàn tay Thẩm Lãng lướt trên vòng eo thon của Mộc Lan. Mộc Lan không phản đối. Bàn tay Thẩm Lãng dịch xuống một chút. Mộc Lan vẫn không phản đối. Bàn tay Thẩm Lãng đặt vào nơi đồi núi trập trùng tươi đẹp. Mộc Lan vẫn không phản đối. Rõ ràng điều này khác thường. Ngay sau đó, Thẩm Lãng thấy trong mắt Mộc Lan tràn đầy nước. Nàng không phải đồng tình với Từ gia, mà là căm hận sự hủy diệt. Bất kể là công sức của ai, việc xây dựng đều không dễ dàng gì, cứ thế mà bị ngọn lửa thiêu rụi, khiến lòng người đau xót. Thẩm Lãng dịch bàn tay, khẽ dùng sức ôm lấy eo nương tử. Mộc Lan rúc vào lòng hắn.
- Nương tử, chúng ta làm vậy là để sinh tồn. - Thẩm Lãng dịu dàng nói: - Trên thế giới này, không có gì quan trọng hơn sự sinh tồn. Dù có lòng tốt đến đâu, trước tiên cũng phải đảm bảo mình sống sót.
- Thiếp biết. - Mộc Lan nói: - Thiếp buồn, nhưng không hối hận.
Thẩm Lãng nhẹ nhàng hôn lên trán Mộc Lan: - Nương tử mãi mãi kiên cường, vi phu chưa từng thấy nàng yếu đuối như vậy.
Mộc Lan nói: - Sau này chàng sẽ thấy càng lúc càng nhiều thôi.
Lời này thực chất đã là lời thổ lộ lớn nhất. Một người mạnh mẽ tại sao lại trở nên yếu đuối? Lý do rất đơn giản!
...
Từ Quang Doãn đang mở tiệc lớn. Trước đây, tiệc đính hôn của Từ Thiên Thiên và Trương Tấn được tổ chức kín đáo, các thương nhân trong thành Huyền Vũ, thậm chí cả thông gia bằng hữu của Từ gia đều không có tư cách tham dự. Vốn dĩ, Từ gia định một ngày sau tiệc đính hôn sẽ tổ chức một bữa tiệc lớn hơn, mời tất cả những thương nhân và người thân quen này. Thế nhưng, đêm tiệc đính hôn đó, Thẩm Lãng đã thắng lớn, Từ gia đại bại, thể diện mất hết, nên bữa tiệc bổ sung hiển nhiên cũng không thể tổ chức. Nhưng hôm nay lại là một ngày lành! Tiểu tử Thẩm Lãng này đã thất bại, Từ gia thắng lớn. Bởi vậy, Từ gia chủ liền tổ chức tiệc rượu bổ sung, mời tất cả các thương gia giàu có. Tên tiểu nghiệt súc Thẩm Lãng kia, hôm nay cuối cùng đã bị chặt đứt xương sống, cắt đứt gân cốt.
- Ngày hôm nay các ngươi có thấy bộ dạng thằng súc sinh Thẩm Lãng kia không? Không chỉ khom lưng xin lỗi Từ gia chủ, còn tự tay đốt mấy nghìn quyển sách, cảnh tượng đó thực sự quá hả hê.
- Đúng vậy, tên tiểu súc sinh này thậm chí đã ngất xỉu tại chỗ, nghe nói sau khi được đưa về phủ Bá Tước Huyền Vũ thì trực tiếp hộc máu.
- Từ công lần này kiếm lời lớn quá, mua ba mươi vạn cân kén tằm với giá 60%, thiên hạ nào có món hời như vậy.
Từ Quang Doãn cười nói: - Cái này đáng là gì? Đất phong của phủ Bá Tước Huyền Vũ còn sản xuất hơn ba trăm vạn cân kén tằm đó? Ta định giảm giá 30% để mua hết.
Nghe những lời này, tất cả mọi người đều ngưỡng mộ, đố kỵ và ghen ghét. Từ gia thông gia với Thái Thú đại nhân quả thật khó lường, vốn tưởng rằng sẽ trở thành một cái động không đáy để người ta moi móc tiền. Thật không ngờ lại còn có thể kiếm được nhiều tiền như vậy. Xem ra, quyền lực và tiền tài kết hợp lại mới có uy lực lớn nhất.
- Thẩm Lãng hắn có thể không bán sao? Hắn dám không bán à? Nếu không bán, đám ngài trong kén tằm sẽ bay ra hết, đến lúc đó mười vạn người kêu than khóc đòi ăn, sẽ phải ăn tươi nuốt sống Thẩm Lãng, mười vạn dân đói sẽ thiêu rụi toàn bộ phủ Bá Tước Huyền Vũ thành tro bụi.
- Huyền Vũ Bá có thể làm gì chứ? Tự bỏ tiền mua lương thực nuôi sống mười vạn người này à? Tiền hắn ở đâu ra, không sợ nói cho các ngươi biết, phủ Bá Tước Huyền Vũ chẳng những không có tiền, ngược lại còn mắc nợ nặng trĩu, thiếu tiền mấy đời cũng trả không xong.
- Gia tộc họ Kim, chỉ là một nấm mồ xương mà thôi, sẽ nhanh chóng diệt vong!
- Còn Thẩm Lãng, nếu đã thỏa hiệp lần đầu tiên, vậy sẽ không có đường lui nữa. - Từ Quang Doãn thản nhiên nói: - Hắn muốn ta thu mua hơn ba trăm vạn cân kén tằm còn sót lại trên đất phong sao? Được thôi, nhưng phải quỳ xuống, dập đầu tạ tội trước mặt mọi người.
- Đúng, đúng, phải để tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này dập đầu xin Từ công tha thứ mới được! Mọi người đều ra sức lấy lòng.
Từ Thiên Thiên không cùng bọn họ uống rượu, mà tự mình uống một mình trong một căn phòng trên tú lâu. Nàng muốn lặng lẽ chúc mừng chiến thắng lần này. Giống như những người kia đã nói, cột sống của Thẩm Lãng đã bị bẻ gãy. Hôm nay hắn có thể đốt sách trước mặt mọi người, vậy ngày mai hắn có thể quỳ xuống dập đầu. Con người một khi đã vượt qua ranh giới cuối cùng của lòng tự tôn, sẽ trở nên không còn đường lui nữa. Nhớ lại những lời bi thảm Thẩm Lãng đã nói sau này, trong lòng Từ Thiên Thiên vui vẻ, thậm chí còn có chút đồng tình.
- Thẩm Lãng, lúc đó ngươi không nên đến phủ Bá Tước Huyền Vũ làm người ở rể, ngươi nên ở nhà ta làm một nô bộc, như vậy ngược lại sẽ có kết cục tốt hơn. Chó liếm thì nên làm chó liếm cả đời, tại sao phải thay đổi lập trường chứ? Tương lai sau khi phủ Bá Tước Huyền Vũ diệt vong, Thẩm Lãng nhà ngươi liền chết không có chỗ chôn. Hơn nữa, hiện tại xem ra, Thẩm Lãng còn chưa chắc đã chống đỡ được đến ngày đó. Từ Thiên Thiên nâng ly rượu lên, mở cửa sổ ra, nhìn trăng sáng trên trời, ngửi mùi hoa quế của quý ba. Nàng đã uống hơi nhiều, có chút say. Không biết vì sao, lại có chút cảm xúc. Nâng chén mời trăng sáng, đối ẩm thành ba người. Câu thơ lợi hại như vậy, Từ Thiên Thiên vẫn không làm được. Hơn nữa, nàng thực chất không thích làm thơ, càng không thích làm tài nữ. Một ly kính trăng sáng, một ly kính sự hủy diệt. Thẩm Lãng, cuộc đời ngắn ngủi đầy truyền kỳ của ngươi đã kết thúc. Từ Thiên Thiên uống một hơi cạn sạch. Tiếp đó... Nàng dường như thấy một đám lửa. Nói đúng hơn, không phải ánh lửa, mà là một vầng sáng đỏ thấp thoáng ở chân trời phía tây. Tim gan nàng không khỏi run lên. Hình như đó là hướng đại tác phường của Từ gia nàng? Nhà họ Từ dù có tiền, nhưng cuối cùng cũng chỉ là thương nhân, không thể giống phủ Bá Tước Huyền Vũ mà xây trên núi. Địa thế nơi này chưa đủ cao, nên cũng chưa nhìn rõ ràng. Từ Thiên Thiên ngẩn người, sau đó điên cuồng lao đến chỗ cao nhất trong nhà. Nghìn vạn lần không nên, nghìn vạn lần không nên! Từ Thiên Thiên vừa điên cuồng lao đi, vừa ra sức cầu nguyện trong lòng.
...
Từ Quang Doãn đã uống hơi nhiều. Tính cách của ông ta vốn cuồng quyến (*), giờ đây đắc chí vừa lòng, càng thêm mất đi vẻ điềm tĩnh ban đầu.
(*) Cuồng là người tuy ngông nhưng có chí cao, quyến là người chẳng có tài đức gì nhưng không làm trái đạo lý.
- Các vị, ngày mai nhà ta còn muốn mở một bữa tiệc lớn hơn, xin mọi người tiếp tục đến đây, để xem một trò hay. - Lần trước tại tiệc đính hôn của con gái ta, Thẩm Lãng chẳng phải đã thắng lớn, uy phong lẫm lẫm sao? Tối mai, ta sẽ để hắn quỳ xuống xin lỗi trước mặt mọi người. - Nếu hắn không quỳ, cứ để mười vạn con dân trên đất phong phủ Bá Tước Huyền Vũ chết đói đi! - Ha ha ha ha... Nhưng đúng vào lúc này! Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Quản sự của đại tác phường Từ gia cùng mười mấy hộ vệ lao nhanh vào, mặt mũi họ đen đúa, lấm lem tro than. Nhìn thấy bộ dạng chật vật của đám người kia, Từ Quang Doãn không hài lòng: - Các ngươi còn thể thống gì nữa? Chỗ ta đang có đầy khách quý, các ngươi chật vật như vậy, chẳng phải làm tổn hại thể diện của ta sao? Đại quản sự chợt quỳ xuống dập đầu, khóc thét nói: - Chủ nhân, việc lớn không tốt, việc lớn không tốt. Lúc chúng ta nấu kén ở phân xưởng, tất cả đều cháy sạch, vô số kén tằm, vô số tơ sống cùng lụa là đều cháy rụi, tất cả đã xong rồi, tất cả đều tiêu hết rồi... Nghe những lời này, thân thể Từ Quang Doãn giật bắn. Giống như ông ta nghe thấy ảo giác vậy, thậm chí còn ra sức ngoáy tai. Mà những vị khách ở đây cũng chợt rơi vào trạng thái im lặng đáng sợ, gần như không thể tin vào tai mình. Đại tác phường của Từ gia bị cháy? Làm sao có thể như vậy được? Khắp nơi trong đó đều có lu nước, khắp nơi đều ẩm ướt, làm sao có thể cháy được? Sau một lúc lâu, Từ Quang Doãn chợt tiến lên đá một cước vào đại quản sự. - Ai cho ngươi ăn nói lung tung, ai cho ngươi nói bậy! Ngươi đây là chán sống, hay uống quá nhiều nước tiểu rồi hả? Vị đại quản sự ra sức dập đầu nói: - Thật sự, thật sự đó, chủ nhân ngài đi xem sẽ biết ngay thôi. Mà lúc này, Từ Thiên Thiên lao tới như một cơn gió. - Phụ thân, việc lớn không tốt, phía tây có hỏa hoạn rồi. - Mau, chuẩn bị ngựa xe, đi đại tác phường! Một lát sau, Từ Quang Doãn cùng Từ Thiên Thiên ngồi xe ngựa, điên cuồng chạy về phía đại tác phường ngoại thành.
...
Khi Từ Thiên Thiên và Từ Quang Doãn chạy đến nơi, toàn bộ đại tác phường đã bị hàng trăm binh lính bao vây. Không phải để cứu hỏa, mà là để ngăn chặn ngọn lửa lan rộng. Bởi vì đại tác phường đã không thể cứu vãn được nữa. Nó gần như đã cháy rụi, rất nhiều bức tường cũng bắt đầu sụp đổ. Gió thu mát mẻ, thế nhưng đứng gần đám cháy như vậy chẳng khác nào bị nướng. Nhưng Từ Quang Doãn lại cảm thấy lạnh lẽo khắp người, không hề cảm nhận được chút nhiệt độ nào. Nhìn trận hỏa hoạn ngút trời này, tất cả men say của ông ta đều tan biến không còn tăm hơi. Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân vọt thẳng lên đỉnh đầu. Mấy chục năm, cái đại tác phường này từ vài mẫu mở rộng thành mấy chục mẫu, cuối cùng đạt đến quy mô hàng trăm mẫu như hiện tại. Đó là cơ nghiệp của hai đời người. Chưa kể trong đó còn có số lượng kén tằm, tơ sống cùng gấm lụa khổng lồ. Hôm nay, tất cả lại bị một ngọn lửa thiêu rụi sạch sẽ. Tổn thất này lớn đến mức nào? Chỉ có trời mới biết! Đây là phần lớn gia sản của Từ gia. Cái đại tác phường này chính là gốc rễ của nhà họ Từ! Giờ đây đã bị phá hủy hoàn toàn. Hơn một canh giờ trước, ông ta còn đắc ý dào dạt, cảm thấy mình đang ở đỉnh cao cuộc đời. Mà lúc này, vận mệnh dường như dùng một chân đạp ông ta xuống mười tám tầng địa ngục. Trời ạ? Trời ơi? Ông trời vì sao lại đối xử với ta như vậy chứ?
- Các ngươi vì sao không cứu hỏa, vì sao không cứu hỏa chứ! - Từ Quang Doãn điên cuồng gào thét.
Đại quản sự khóc thét: - Cứu không được, cứu không được ạ. Mấy chục nhà kho bị cháy cùng lúc, ngọn lửa đó rất quỷ dị, dùng nước cũng không dập tắt nổi. Tất cả đã xong rồi, tất cả đều tiêu hết cả rồi!
- A... A...
Từ Quang Doãn như một dã thú bị thương điên cuồng hét lên. Ngay sau đó, ông ta cảm thấy trong ngực bụng có một luồng khí xáo động dữ dội. Cảm giác khó chịu muốn nổ tung. Tiếp đó, bụng ông ta đau quặn thắt. Rồi chợt phun ra một ngụm máu tươi điên cuồng. Lúc này mới là phun máu thật sự! Hơn nữa còn có thêm vài ngụm máu tiếp tục trào ra. Tiếp đó, trong đầu Từ Quang Doãn hiện lên khuôn mặt Thẩm Lãng, giống như một con rắn độc đang cười mỉa mai. - Thẩm Lãng, ngươi thật độc ác, quá độc ác rồi đó… Tiếp đó, Từ Quang Doãn chợt ngửa ra sau ngã xuống.