Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 119: Từ Thiên Thiên hết lòng nịnh bợ! Bệnh hiểm lây lan
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phủ Bá tước Huyền Vũ.
Mộc Lan bận quân vụ, không có nhà.
Thế là, Thẩm cô gia hoàn toàn mặc sức làm càn.
Chàng đang vẽ.
Tiểu Băng làm người mẫu, ngồi trên ghế bành, ăn mặc hở hang, vẻ đẹp làm say đắm lòng người.
- Cô gia, xong chưa ạ? Người ta tạo dáng này mệt mỏi quá.
Mộc Lan không có đây, nha đầu này cũng mặc sức làm tới.
Dù sao thì nếu tiểu thư có phát hiện ra điều gì, người bị đánh cũng là cô gia chứ tiểu thư từ trước đến giờ đâu có đánh mình.
Thế là đôi mắt xinh đẹp chớp chớp liên hồi, tư thế kia hận không thể uốn éo thành một đóa hoa.
Đôi mắt to tròn lúc nào cũng ướt át, trên khuôn mặt nhỏ xinh xắn hơi bầu bĩnh như thể muốn viết lên mấy chữ:
Cô gia ơi, tới đây!
- Được rồi, chắc không cần chỉnh sửa gì nữa đâu. - Thẩm Lãng đáp.
Tiểu Băng không đợi được nữa, liền chạy tới, dịu dàng nói:
- Để người ta xem một chút nào.
Sau đó, nàng cố ý không cẩn thận, để thân thể mềm mại của mình lọt vào lòng Thẩm Lãng.
Bức vẽ quả thật quá đẹp, Tiểu Băng cũng nhanh chóng nhận ra hình ảnh mình trên giấy vẽ thật sự quá… quyến rũ.
Nàng tiếp tục giả bộ nghiêm túc ngắm tranh, lại vờ như vô tình chạm vào môi Thẩm Lãng.
- Ôi chao, cô gia thật là không biết xấu hổ, sao người ta lại thành ra bộ dạng này? Ngài rõ ràng vẽ người ta thành yêu tinh rồi.
Cô bé này vừa làm nũng, vừa dùng tay kéo nới thắt lưng, ra vẻ vô tình cọ vào Thẩm Lãng.
Chết tiệt, ngươi mới mười bảy tuổi thôi sao? Cứ dụ dỗ người ta như vậy thì sao mà sống nổi? Còn nói mình không phải là yêu tinh.
Thẩm Lãng cảm thấy mình đang đùa với lửa, cứ tiếp tục thế này sẽ rất nguy hiểm, nhưng lại không thể đẩy nàng ra.
Đúng lúc đó, một tỳ nữ khác tên Tiểu Hoàn chạy vào, nhìn thấy cảnh này, không khỏi kêu lên một tiếng kinh ngạc.
- Nô tỳ không thấy gì cả! - Tiểu Hoàn vội vàng che mắt lại.
Tiểu Băng lập tức nhanh chóng tránh ra, theo bản năng che kín ngực, thế nhưng cũng chẳng buông Thẩm Lãng ra, còn vô cùng kiêu ngạo mà ưỡn mông lên.
Trong nhà này, tiểu thư là số một, Tiểu Băng ta đây là số hai, cô gia tuyệt đối không thể bị đám tiện tỳ các ngươi dụ dỗ đâu.
Thẩm Lãng đứng dậy, hơi ưỡn ngực, cất giọng đầy chính nghĩa:
- Tiểu Hoàn, ngươi có biết điều quan trọng nhất khi làm người là gì không?
Tiểu Hoàn đáp:
- Miệng lưỡi quan trọng, nói điều gì nên nói, điều gì không nên nói, trong lòng phải rõ ràng.
Thẩm Lãng nói:
- Quả nhiên rất hiểu chuyện.
Tiểu Hoàn thầm nghĩ, ta có thể không hiểu chuyện sao? Cô gia nhà ngươi đã hại ta bao nhiêu lần rồi?
Mới hôm qua thôi, Tiểu Hoàn không cẩn thận lỡ lời.
Kết quả buổi tối, khi nàng đang say giấc, cô gia đã ngâm hai tay nàng vào nước nóng.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Hoàn phát hiện chăn của mình ướt sũng.
Cô gia này quả thực rất xấu xa.
Tiểu Hoàn vội vàng đi tắm, giặt chăn, sau đó trong đầu lại ảo tưởng liệu đêm qua cô gia có thừa cơ làm gì khác với mình không?
Sau đó nàng không khỏi chạy đến trước gương soi mình một cái, trong lòng không hiểu sao lại trùng xuống.
Thẩm Lãng nói:
- Tiểu Hoàn, ngươi vội vã đến tìm ta như vậy, có chuyện gì sao?
Tiểu Hoàn đáp:
- Trung thúc có chuyện tìm ngài ạ.
Trung thúc chính là Kim Trung, ông ấy là tổng quản kiêm thần tượng của toàn bộ người hầu, nha hoàn trong phủ Bá tước.
Nhưng Kim Trung bây giờ rất hiểu chuyện, đều biết để nha hoàn vào bẩm báo trước, chứ không trực tiếp xông vào.
Khi Thẩm Lãng bước ra, ánh mắt Kim Trung có chút kỳ lạ.
- Cô gia, Từ Thiên Thiên đến cầu kiến.
Quả nhiên nàng đã đến rồi!
Nhưng trên mặt Thẩm Lãng không hề lộ vẻ đắc ý, mà lại có chút do dự.
...
Trong lòng Từ Thiên Thiên vô cùng lo lắng chờ đợi.
Nàng đang suy nghĩ, Thẩm Lãng sẽ dùng bộ mặt nào để tiếp đãi mình đây?
Đắc ý? Khinh thường? Hay là trực tiếp trêu chọc, thậm chí càng thêm lấn lướt?
Thẩm Lãng đã tới!
Biểu cảm trên mặt Từ Thiên Thiên lập tức thay đổi, lộ ra nụ cười quyến rũ.
- Dân nữ bái kiến Thẩm cô gia.
Từ Thiên Thiên cúi người hành lễ với Thẩm Lãng, đường cong cơ thể vô cùng mê hoặc.
Từ trước đến nay nàng chưa từng nở nụ cười lấy lòng như thế, cũng chưa hề dùng ánh mắt quyến rũ đến vậy.
Hơn nữa, quần áo nàng mặc trên người, lớp trang điểm trên mặt lại giống y hệt Tây Môn Tiêm Tiêm trong truyện Phong Nguyệt Vô Biên.
Đây chính là Từ Thiên Thiên mà Thẩm Lãng mong đợi trong lòng.
Ra vẻ tài nữ cái gì chứ?
Mỹ nhân quyến rũ như rắn độc mới phù hợp với bản chất của ngươi.
Trước đây, mỗi lần Thẩm Lãng nhìn thấy Từ Thiên Thiên, hoặc là chê bai, hoặc là trêu chọc, nói về chuyện tình một đêm phu thê ơn trăm ngày, hay chuyện Khai Tắc Lộ các loại.
Thế nhưng lần này, Thẩm Lãng lại đặc biệt nghiêm túc, trực tiếp đi tới trước mặt nàng.
Từ Thiên Thiên cứ thế cúi người một nửa ở đó.
Bởi vì Thẩm Lãng cũng không nói những câu đại loại như "đứng dậy".
Hơn nữa, tư thế này của nàng càng làm đường cong vòng eo thêm mê hoặc.
- Thẩm Lãng cô gia, quyển sách này của ngài, ta đã đọc từ đầu đến cuối mười một lần, quả thật viết hay vô cùng. - Từ Thiên Thiên giở giọng nịnh nọt:
- Ta bây giờ không ngờ ngài lại có tài hoa đến thế, so với quyển sách này của ngài, những bài thơ trước kia ta viết thật sự đáng xấu hổ vô cùng. Hơn nữa, Chúc Văn Hoa đốt hết toàn bộ sách của hắn là đúng, bởi vì trước mặt sách của ngài, quyển 《Mộng Uyên Ương》 kia của hắn quả thực khó coi.
Thẩm Lãng vẫn không để ý tới.
Từ Thiên Thiên mở quyển 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 của Thẩm Lãng ra, đọc lên một đoạn.
- Mật vân mê vãn tụ, ám vụ tỏa trường không. Quần tinh dữ hạo nguyệt tranh huy, lục thủy cộng thanh thiên đồng bích. Tăng đầu cổ tự, thâm lâm trung nhượng nhượng nha phi; khách bôn hoang thôn, lư hạng nội uông uông khuyển phệ.
(Tạm dịch: Mây mật mê hồn tụ chậm lại, sương mù khóa trời cao. Những ngôi sao và ánh trăng tranh nhau phát sáng, mặt nước và bầu trời cùng mang màu ngọc bích. Tăng lữ bỏ chùa cổ, trong rừng sâu quạ bay ồn ào; khách chạy trong thôn hoang vắng, trong đường làng tiếng chó sủa gâu gâu)
- Đoạn văn duyên dáng thế này chỗ nào cũng có, quả thực khiến người ta say mê. Không sợ ngài chê cười, những ghi chú của ta trên quyển sách này nhiều đến mức có mười mấy vạn chữ.
- Quyển thứ hai khi nào xuất bản, ta thật sự đang ngẩng đầu mong đợi.
Từ Thiên Thiên cất giọng kiều mị mê người, cứ như thể hoàn toàn hóa thân thành fan cuồng của Thẩm Lãng vậy, cứ như thể quyển sách này không hề làm vấy bẩn nàng chút nào cả.
Cứ như thể kẻ buộc Thẩm Lãng đốt sách hôm qua không phải là nàng vậy.
Nhưng Thẩm Lãng vẫn không nói một lời, ánh mắt lạnh lùng đối đãi.
Hơi cắn nhẹ răng ngọc một cái, Từ Thiên Thiên dịu dàng nói:
- Thẩm công tử, nhất dạ phu thê bách nhật ân. Ta đã biết sai rồi, ta nhận thua, xin công tử thu thần thông lại.
Thẩm Lãng nói:
- Ngồi xuống đi.
Từ Thiên Thiên lúc này mới dùng thân thể mềm mại đứng lên, lượn lờ ngồi xuống ghế gấm.
Thẩm Lãng nói:
- Từ Thiên Thiên, nhà ngươi gặp kiếp nạn, vì sao không đi cầu xin Trương Xung? Vì sao không đi cầu xin phu quân Trương Tấn của ngươi vậy?
Từ Thiên Thiên cất giọng cười quyến rũ:
- Thẩm công tử nói đùa sao.
Chỉ một câu nói này, giống như ẩn chứa ý tứ vô cùng sâu xa.
Từ Thiên Thiên nói:
- Chuyện của nô gia, tại sao có thể để phu quân ra tay giúp đỡ?
Lời này nghe như tràn đầy thâm tình với Trương Tấn, mơ hồ muốn khơi lên lòng đố kỵ của Thẩm Lãng.
- Thẩm công tử, ta thật sự nhận thua, ta thật sự sai rồi. - Từ Thiên Thiên lại đứng dậy, lại cúi lưng xuống lạy Thẩm Lãng, nói:
- Ta xin lỗi ngài, lúc trước ngài ở nhà họ Từ, ta đã không đối đãi tốt với ngài, sau đó lại nhiều lần mạo phạm ngài, xin ngài nể tình ta vô tri mà bỏ qua cho ta, bỏ qua cho nhà họ Từ đi.
- Không. - Thẩm Lãng nói:
- Ngươi cảm thấy bản thân mình không hề sai, trong lòng ngươi thậm chí hoàn toàn không có ý hối hận. Ngươi đến nay vẫn cảm thấy đuổi ta ra khỏi nhà là đúng, gả cho Trương Tấn cũng là đúng. Thậm chí trong mắt ngươi, phủ Bá tước Huyền Vũ trong vòng ba tháng sẽ bị tiêu diệt, đến lúc đó ta liền chết không có chỗ chôn.
Từ Thiên Thiên dịu dàng nói:
- Làm sao biết chứ? Thẩm công tử anh minh thần võ, tại sao có thể gặp chuyện gì được chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Trương Xung cùng Trương Tấn đã đến phủ Hầu tước Trấn Bắc, tiếp theo sẽ đến phủ Bá tước Tấn Hải. Nhịp độ muốn tiêu diệt phủ Bá tước Huyền Vũ đang tăng nhanh, lực lượng chẳng những không yếu đi, ngược lại còn tăng cường, phủ Bá tước Tĩnh An cũng khẩn cấp muốn chia một chén súp. Trong mắt thế nhân, phủ Bá tước Huyền Vũ đã là một nấm mồ xương, Thẩm Lãng ta đây cũng đã là một người chết. Thắng nhà họ Từ ngươi một ván căn bản không thay đổi được đại cục.
Vẻ quyến rũ trên gương mặt Từ Thiên Thiên dần dần nhạt đi:
- Thẩm công tử thật biết nói đùa.
Thẩm Lãng nói:
- Còn đối với nhà họ Từ ngươi mà nói, bây giờ quan trọng nhất không phải truy cứu ai đã đốt xưởng dệt lớn. Mà là vượt qua cửa ải khó khăn này, giữ được tấm bảng vàng Từ Tú, như thế nhà ngươi mới có giá trị với Trương Xung. Bằng không, còn chưa đến khi phủ Bá tước Huyền Vũ diệt vong, các ngươi đã xong đời trước rồi.
Nụ cười quyến rũ giả tạo trên gương mặt Từ Thiên Thiên cuối cùng cũng biến mất.
- Thẩm công tử, chúng ta sẵn lòng trả giá gấp rưỡi, thu mua hơn ba trăm vạn cân kén tằm trên đất phong của phủ Bá tước Huyền Vũ. - Từ Thiên Thiên trực tiếp ra giá.
Thẩm Lãng nói:
- Gấp ba!
Nghe những lời này, thân thể mềm mại của Từ Thiên Thiên run lên bần bật.
Nụ cười trên mặt cùng vẻ quyến rũ biến mất không còn tăm hơi.
Rõ ràng đây là chiêu sư tử há miệng!
Gấp ba giá tiền, đây là muốn vắt sạch sành sanh số tiền còn lại của nhà họ Từ.
- Thẩm công tử, ngài ra giá cũng không tránh khỏi quá độc ác rồi. - Từ Thiên Thiên cắn răng nói:
- Bằng không cứ thế này vậy? Ngài muốn làm gì ta để giải hận thì cứ động thủ đi. Đương nhiên, ta tuyệt đối phải xin lỗi phu quân, điều này chẳng khác gì để ta cắm sừng phu quân vậy.
- Muốn đánh cũng được, ngược đãi ta cũng được, cái gì cũng được. - Từ Thiên Thiên nhắm mắt lại.
Thẩm Lãng nói:
- Đừng hòng trả giá tại chỗ, cứ gấp ba giá tiền. Thích thì mua, một lượng vàng cũng không được thiếu.
Từ Thiên Thiên mở đôi mắt đẹp, gương mặt tuyệt mỹ run rẩy, nói:
- Thẩm công tử, ngươi đây là muốn vắt khô giọt máu cuối cùng của nhà chúng ta sao?
- Đúng. - Thẩm Lãng nói.
Từ Thiên Thiên nói:
- Thế nhưng ngài đừng quên, trừ nhà của chúng ta ra, ai cũng không dám nhận kén tằm của các ngươi. Chúng ta là cây gậy hai đầu, nên Thẩm cô gia đừng làm quá mức. Kén tằm nhà ngươi không bán cho chúng ta, nhà họ Từ chúng ta tuy phải xong đời, nhưng phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi cũng muốn xong rồi, mười vạn nông dân đều không có tiền mua lương thực, sẽ xảy ra đại loạn đó.
Thẩm Lãng nói:
- Chúng ta đây sẽ tự kéo tơ, tự dệt lụa.
Từ Thiên Thiên nói:
- Các ngươi có xưởng dệt? Có công nhân sao?
Nói đến đây, Từ Thiên Thiên biến sắc, mặt nàng trong nháy mắt trắng bệch, bởi vì nàng đã nghĩ tới một việc.
Quả nhiên, Thẩm Lãng cười nói:
- Có công nhân, sẽ có xưởng dệt. Công nhân của nhà ngươi chính là công nhân của chúng ta đấy, không phải sao?
Đúng vậy!
Xưởng dệt lớn của nhà họ Từ bị cháy, những công nhân này phải kiếm cơm.
Nếu phủ Bá tước tự dệt tơ lụa và chiêu mộ bọn họ, lẽ nào bọn họ còn có thể cùng chung mối thù với nhà họ Từ mà không đến?
Từ Thiên Thiên cắn răng đến bật máu, lạnh giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi thật sự không chừa cho ta một chút đường lui nào sao?
Thẩm Lãng cười nói:
- Thiên Thiên nhà ngươi nghĩ vậy là được sao? Ngươi vốn là ổ rắn độc, vì sao phải ra vẻ làm hồ ly vậy? Ta còn quen với dáng vẻ độc ác của nhà ngươi hơn kia kìa? Cái gì mà bảo ta không chừa một đường lui nào? Ngươi còn muốn ta cho đường lui thế nào? Nếu ta muốn có đường lui, ngươi có cho không?
Như thế tự nhiên hơn, mọi người đều là cẩu nam nữ, coi như hòa.
Từ Thiên Thiên nói:
- Cuộc quyết chiến bao vây tấn công phủ Bá tước Huyền Vũ đang ở trước mắt, con thuyền lớn này lập tức sẽ phải lật. Thẩm cô gia nhà ngươi đã ở trên con thuyền này, hẳn phải chết không nghi ngờ gì. Thế nhưng phụ mẫu đệ đệ của ngươi, lại có thể sống sót.
- Gấp năm giá gốc. - Từ Thiên Thiên nói:
- Khi phủ Bá tước Huyền Vũ gặp chuyện chẳng lành, sau đó ta có thể đảm bảo phụ mẫu đệ đệ ngươi an toàn vô sự, ta có thể dùng tổ tiên của ta cùng con cái tương lai xin thề.
Thẩm Lãng nâng chén trà lên nói:
- Tiễn khách.
Kim Trung tức khắc bước vào, nói thẳng:
- Tiểu thư Từ Thiên Thiên, mời.
Từ Thiên Thiên cắn răng nói:
- Giá gấp đôi.
Thẩm Lãng nói:
- Thiên Thiên, ngươi khiến ta vô cùng thất vọng. So với sống chết tồn vong, tiền tài tính là cái gì? Ngươi đâu phải loại người nhỏ mọn như vậy?
- Chuẩn bị một chút đi, phủ Bá tước Huyền Vũ chúng ta phải mở xưởng dệt, đi chiêu mộ công nhân.
Sau đó, Thẩm Lãng trực tiếp bỏ đi, không hề có ý định quay lại.
Lòng Từ Thiên Thiên đang rỉ máu.
Một cân kén tằm tươi giá 20 đồng, nói cách khác một lượng vàng có thể mua khoảng một trăm cân.
Dựa theo giá gốc, mua ba trăm vạn cân kén tằm trên đất phong của phủ Bá tước Huyền Vũ đây, chỉ cần khoảng ba vạn lượng vàng.
Bây giờ Thẩm Lãng ra chiêu trực tiếp đẩy giá lên chín vạn lượng vàng.
Đây đã là giới hạn mà nhà họ Từ có thể lấy ra được, thậm chí phải gán nợ bất động sản cùng cửa hàng.
Thẩm Lãng đúng là muốn vắt khô giọt máu cuối cùng của nhà họ Từ.
Từ Thiên Thiên gào thét:
- Thẩm Lãng, phủ Bá tước Huyền Vũ lập tức sẽ phải bị hủy diệt, có nhiều tiền như vậy để làm gì? Có hữu dụng không? Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Số tiền này không phải cho ta, mà là cho con dân thuộc đất phong thành Huyền Vũ. Chúng ta chẳng qua là thay thế bọn họ bán kén tằm mà thôi, phủ Bá tước chẳng qua là thu thuế.
- Huống hồ thứ tiền này, ai mà chê nhiều chứ? - Thẩm Lãng nói:
- Ta đếm ngược năm con số.
- Năm, bốn, ba...
- Hai!
- Một!
Từ Thiên Thiên chợt xé quyển 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 trong tay thành mảnh nhỏ, nói:
- Cho ngươi, cho ngươi, đều cho ngươi. Cứ gấp ba giá tiền đi, Thẩm Lãng nhà ngươi hãy mang theo khoản tiền vàng này xuống quan tài đi.
- Cuộc quyết chiến bao vây tấn công Huyền Vũ họ Kim đã sắp bắt đầu, Thẩm Lãng ta xem ngươi chết như thế nào, chết như thế nào!
Từ Thiên Thiên cũng không thể khống chế mình được nữa, hoàn toàn không cách nào che giấu thù hằn trong mắt.
Ngày hôm sau!
Từ Thiên Thiên chính thức tiến hành giao dịch cùng Bá tước Huyền Vũ.
Đây là yêu cầu của nàng, nàng tuyệt đối không muốn gặp lại Thẩm Lãng một lần nào nữa.
Nàng đã nói, tương lai khi nàng gặp lại Thẩm Lãng, hắn nhất định là một cái xác.
Ba trăm vạn cân kén tằm, huy động hơn một nghìn người, mất mấy ngày mới giao dịch xong.
- Huyền Vũ Bá, ngài dùng danh dự gia tộc họ Kim đảm bảo rằng ba trăm vạn cân kén tằm này tuyệt đối không có vấn đề, tuyệt đối không có trộn lẫn thứ gì vào trong đó. - Từ Thiên Thiên nói.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác nói:
- Ta xin thề, lô kén tằm này không có vấn đề.
Từ Thiên Thiên tin tưởng!
Bởi vì danh dự gia tộc họ Kim, vượt xa chín vạn lượng vàng.
Nhà họ Từ không thể lấy ra nhiều tiền mặt như vậy, phải thế chấp mười mấy cửa hàng, thế chấp tòa nhà, cuối cùng vay được sáu vạn lượng vàng từ hội Ẩn Nguyên.
Tổng cộng chín vạn lượng vàng, ước chừng mấy chục cái rương.
Đương nhiên, phần lớn số tiền này là dành cho mười vạn con dân của phủ Bá tước Huyền Vũ.
Phủ Bá tước chẳng qua là đánh thuế, lấy được một vạn tám nghìn lượng vàng.
Mấy nghìn người trên đất phong trước đó quỳ gối trước phủ Bá tước, dập đầu mà nước mắt lưng tròng.
- Cảm ơn ơn trời cao biển rộng của Bá tước đại nhân.
- Cảm ơn cô gia ơn cứu mạng.
- Bá tước đại nhân công hầu muôn đời.
Toàn bộ con dân trên đất phong chìm trong biển hạnh phúc.
Ban đầu còn lo lắng những thứ kén tằm này bán không được, năm nay phải chịu đói.
Thật không ngờ, thu nhập so với năm rồi lại gấp đôi hoặc hơn nữa.
Từ Thiên Thiên móc sạch tất cả tài sản, dùng giá tiền gấp ba mua hết đống kén tằm này, lập tức chuyển đến xưởng dệt Lâm Mặc.
Mấy trăm công nhân, ngày đêm không nghỉ ngơi mà đẩy nhanh tốc độ.
Nhất định phải hoàn thành lụa thành phẩm và nhuộm màu xong trước kỳ hạn giao hàng.
Lô kén này quả nhiên không có vấn đề, mọi thứ đều đặc biệt thuận lợi.
Kéo sợi tơ sống.
Đồng thời dệt thành lụa.
Hơn nữa phẩm chất vô cùng tốt, Từ Thiên Thiên cùng Từ Quang Doãn không khỏi thở phào một hơi.
Hơn nữa, phía Trương Tấn cùng Trương Xung cũng truyền đến tin tức tốt lành.
Đàm phán cùng phủ Hầu tước Trấn Bắc, phủ Bá tước Tấn Hải đều đặc biệt thuận lợi.
Chuyện tiêu diệt cuối cùng với phủ Bá tước Huyền Vũ đã sắp bắt đầu rất nhanh.
Từ Thiên Thiên đều hao gầy, thế nhưng nàng chưa đến nỗi mệt mỏi rã rời.
Trong đầu nàng vĩnh viễn quanh quẩn một thanh âm.
- Thẩm Lãng, ta xem ngươi chết như thế nào!
- Khi phủ Bá tước Huyền Vũ bị hủy diệt, Thẩm Lãng nhà ngươi nhất định chết không có chỗ chôn, ta nhất định sẽ lột da rút gân ngươi, sau đó giẫm đạp lên xác ngươi một vạn lần, đồng thời nghiền xương của ngươi thành tro.
...
Trong mười ngày này!
Lâm Chước hoàn toàn biến thành một con chó điên.
Gã suất lĩnh kỵ binh sở Thiên Hộ Diêm Sơn, điên cuồng quấy phá biên giới đất phong của phủ Bá tước Huyền Vũ.
Lại lần nữa gây ra xung đột và sự cố.
Hơn nữa gã lại công nhiên di chuyển cột mốc biên giới, hết lần này đến lần khác dẫn binh xâm phạm lãnh địa phủ Bá tước Huyền Vũ.
Xung đột giữa hai lực lượng quân đội bùng phát mấy chục lần.
Mỗi một lần, Mộc Lan đều nín nhịn mà rút lui, bằng không xung đột nhỏ đã bùng phát thành đại chiến.
Nhìn thấy Mộc Lan cùng phủ Bá tước Huyền Vũ mềm yếu như thế, Lâm Chước càng thêm đắc ý, càng thêm không chút kiêng kỵ mà khiêu khích.
Trong hai ngày này, gã càng lấy danh nghĩa vi phạm, trực tiếp bắn tên vào kỵ binh phủ Bá tước Huyền Vũ.
Mặc dù không bắn trúng người, thế nhưng đã bắn chết tám con chiến mã của phủ Bá tước.
Phủ Bá tước Huyền Vũ vẫn không phản kích, điều này càng khiến Lâm Chước cảm thấy đối phương mềm yếu đến mức có thể bắt nạt.
- Phủ Bá tước Huyền Vũ, đã là một nấm mồ xương, ha ha ha ha!
Kiểu đắc ý này của Lâm Chước, đương nhiên muốn chia sẻ cùng người khác.
Gã về đến nhà, cùng phụ thân uống rượu, kể hết chuyện vui sướng trong lòng.
Buổi tối, gã tìm tới tỳ nữ xinh đẹp nhất trong nhà để thị tẩm, ra sức chinh phạt.
- Thẩm Lãng, chờ đến khi phủ Bá tước Huyền Vũ bị hủy diệt, ta nhất định sẽ băm thây vạn đoạn ngươi!
- Kim Mộc Lan, ngươi không phải cao cao tại thượng sao? Tương lai kết cục của ngươi nhất định là Giáo Phường Ti. Đến lúc đó, ta nhất định sẽ không keo kiệt mà 'chăm sóc' ngươi, ta còn phải mang theo Tam công tử, Ngũ công tử phủ Bá tước Tĩnh An cùng đi sủng hạnh ngươi.
Nhưng đúng lúc này, tỳ nữ dưới thân gã bỗng nhiên thét chói tai một tiếng.
- A... A...
- Cô gia, người chảy máu kìa.
Lâm Chước cúi đầu nhìn, phát hiện phía trên mệnh căn của mình nổi lên một vết loét, hơn nữa đã bị thủng và đang chảy máu.
Quan trọng là chẳng hề biết đau như thế nào, trước đó không phát hiện, hôm nay mới nổi lên sao?
Đây, đây là cái gì?
Lâm Chước đầu tiên là kinh ngạc, sau đó trong nháy mắt tỉnh rượu, toàn bộ não gần như chợt nổ tung.
Cả người rét run! Bị sự sợ hãi vô biên bao phủ.
Gã loáng thoáng biết đây là bệnh gì?
Cái này... cái này dường như là giang mai đó...
Đây là bệnh lây truyền qua đường sinh dục đáng sợ nhất.
Vậy, căn bệnh này không cách nào chữa được nữa.