Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 120: Trương Tấn hủy hôn? Ai không cứu nổi thì cứ chờ chết!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba ngày trước!
Quốc quân đột nhiên ban chỉ, phục chức Trấn Viễn Hầu Tô Nan làm Trấn Quân đại tướng quân, đồng thời sắc phong làm Thiếu Bảo thái tử.
Trấn Viễn Hầu Tô Nan nhận chỉ tạ ơn, chạy tới thủ đô.
Thái độ của vị Trấn Viễn Hầu này đã giáng xuống phủ Bá tước Huyền Vũ một đòn chí mạng!
Phe tân chính, một người được bổ nhiệm thì cả họ được nhờ!
...
Bên trong phủ Trấn Bắc Hầu.
Thái Thú Trương Xung cùng Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao bí mật đàm luận.
Nam Cung Ngao, Trấn Bắc đại tướng quân.
Một trong năm đại quyền thần quân đội Việt quốc, cao thủ võ đạo đỉnh cao.
Thân hình ông ta cao trên 1m9, vạm vỡ như ngọn núi, cao lớn thẳng tắp, khi ngồi vững chãi như cây thông, lúc đứng thẳng tắp như cây thương.
Khi cặp lông mày nhíu lại, vốn dĩ như con sâu róm nằm ngang, chợt nhếch lên lại tựa hai lưỡi dao sắc bén.
Đôi mắt sắc lạnh nhưng đầy khí phách.
Toàn thân tràn ngập khí thế mạnh mẽ, khiến người ta không kìm được mà muốn tránh xa ba thước.
- Tổng đốc đại nhân lo lắng, một khi Bá Tước Huyền Vũ đến bước đường cùng sẽ dẫn binh hướng lên phía bắc đánh nước Ngô. - Trương Xung nói:
- Kể từ đó, sẽ gây ra biến động dữ dội, để tránh cho kết cục đó xảy ra, Tổng đốc đại nhân đã dâng tấu lên quốc quân, yêu cầu tăng cường lực lượng phòng thủ ở vùng biên giới hai nước Ngô Việt.
Nam Cung Ngao nói:
- Ý chỉ Quốc quân ban xuống, phủ đại tướng quân Trấn Bắc sẽ tuân theo.
Tiếp tục, Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao nói:
- Lần này dẹp yên loạn lạc ở nước Nam Ẩu, chủ soái là Bình Nam tướng quân Chúc Lâm phải không?
- Hẳn là hắn, dù sao phủ tướng quân Bình Nam cũng gần nước Nam Ẩu, không cần phải điều động binh sĩ từ xa đến, tránh lãng phí. - Trương Xung nói:
- Hầu gia, thế tử của ngài năm nay đã 25 tuổi rồi nhỉ?
- Ừ.
Trương Xung nói:
- Ta đã sớm nghe nói, thế tử Nam Cung Hiệp có vạn người lính sẵn sàng hy sinh vì hắn, so với ngài năm đó chỉ có hơn chứ không hề kém.
- Quá khen.
Trong thế hệ trẻ quý tộc Thiên Nam, có vài đại cao thủ xuất chúng.
Xét về kiếm thuật võ công, phủ Bá tước Tấn Hải có tên cuồng võ Đường Viêm xứng đáng đứng đầu, là đệ tử chân truyền của Kiếm Vương Nam Hải, thường thì hắn không ở nhà, mà theo thầy ngao du thiên hạ.
Xét về nội công, xét về bản lĩnh dẫn binh, thế tử phủ Hầu tước Trấn Bắc Nam Cung Hiệp hoàn toàn xứng đáng là số một.
Trương Xung nói:
- Thế tử dũng mãnh như vậy, hơn nữa binh pháp đệ nhất, đại tướng quân Chúc Lâm muốn ngài hy sinh lợi ích riêng, để thế tử thống lĩnh một cánh quân tiến vào nước Nam Ẩu dẹp loạn, đảm nhận vai trò tiên phong.
Hôm nay Việt quốc tuy rằng tân chính càng ngày càng gay gắt, nhưng nhìn chung vẫn tương đối hòa bình, cho nên lập công trạng quân sự càng ngày càng khó.
Phe cánh họ Chúc đưa ra để phủ Hầu tước Trấn Bắc thế tử Nam Cung Hiệp dẫn binh xuất chiến, đảm nhận vai trò tiên phong, rõ ràng là muốn hắn lập công trạng.
Nhưng mà, Trấn Bắc Hầu vừa nghe đã hiểu ngay ý ngầm.
- Con ta dẫn binh xuất chiến, là chỉ huy bắc quân, hay là tư quân gia tộc của ta? - Nam Cung Ngao trực tiếp hỏi thẳng vào bản chất vấn đề.
Nếu chỉ huy bắc quân, đó là quân đội Việt quốc, chuyện này chẳng có gì đáng nói.
Nếu như là chỉ huy tư quân, đó chính là tín hiệu chính trị rõ ràng.
Trấn Bắc Hầu đi đầu điều động tư quân gia tộc đi nước Nam Ẩu dẹp loạn, các quý tộc lâu đời các ngươi còn không noi gương sao? Các ngươi còn có tấm lòng trung quân ái quốc nào nữa?
Cho nên, nếu là thế tử phủ Hầu tước Trấn Bắc dẫn đầu tư quân gia tộc xuất chiến, đó chính là người đi đầu.
Sẽ bị vô số dòng họ quý tộc lâu đời ghi hận.
Lần trước lễ đính hôn Trương Tấn cùng Từ Thiên Thiên, Trấn Bắc Hầu đã cử nhị công tử Nam Cung Bình đến.
Đây chính là tín hiệu cho thấy lập trường của ông ta đã nghiêng về phe tân chính.
Hôm nay phe tân chính lại muốn ông ta tiến thêm một bước, hoàn toàn đứng ở mặt đối lập với quý tộc lâu đời.
Trấn Bắc Hầu chẳng buồn hé răng.
Thái Thú Trương Xung nói:
- Nhị công tử Nam Cung Bình đảm nhiệm chức Ngự Sử trong triều đã hai năm rồi nhỉ?
- Ừ.
Thái Thú Trương Xung tiếp:
- Dưới quyền ta có một vị Chủ Bộ cáo bệnh lâu ngày, vị trí đó đã trống ba tháng nay, không biết Hầu gia có thể lần thứ hai hy sinh lợi ích riêng được không nhỉ?
Chức Ngự Sử trong triều nghe có vẻ cao quý, nhưng thực chất chẳng có thực quyền gì, chỉ là quan thất phẩm mà thôi.
Đối với dân thường không có chỗ dựa mà nói, đây là một vị trí cao. Thế nhưng đối với con em quyền quý, vị trí kia chỉ là để lấy danh tiếng mà thôi.
Mà Chủ Bộ Thái Thú quận cao nhất là ngũ phẩm, thấp nhất cũng có lục phẩm.
Lần này tương đương thăng ba cấp.
Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao cau mày, trầm ngâm một lát, gật đầu nói:
- Ta sẽ chỉnh đốn tư quân gia tộc chờ lệnh, luôn sẵn sàng nam tiến dẹp loạn bất cứ lúc nào.
Không phải ông ta bị hấp dẫn bởi hai điều kiện này đâu.
Sở dĩ ông ta đồng ý, cũng là bởi vì ý chỉ của quốc quân ba ngày trước.
Trấn Viễn Hầu Tô Nan được phục chức, đảm nhiệm Trấn Quân đại tướng quân.
Đây như là quân domino đầu tiên đổ xuống, dù Việt quốc không có khái niệm này.
Đối với phủ Bá tước Huyền Vũ mà nói, đây coi như là một đòn chí mạng.
Đối với Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao mà nói, đây càng là một tín hiệu nguy hiểm hơn.
Quý tộc lớn mạnh nhất Việt quốc là ai?
Phủ Công tước Uy Vũ, phủ Hầu tước Trấn Tây, phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Phủ Bá tước Huyền Vũ chỉ có thể đứng vào hàng thứ năm.
Đất phong của phủ Công tước Uy Vũ ở Diễm Châu, nơi đó tình hình rất phức tạp, không thể tùy tiện hành động.
Đất phong phủ Hầu tước Trấn Tây tiếp giáp phía tây nước Sở, là lực lượng nòng cốt chống đỡ nước Sở, cũng không thể động đến.
Cho nên tân chính vốn dĩ phải là người chịu mũi dùi của tân chính là phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Đất phong phủ Hầu tước Trấn Viễn 3000 km2, tư quân hơn năm nghìn người, có thể nói là thủ lĩnh của các dòng họ quý tộc lâu đời.
Không chỉ có như thế, nhạc mẫu của Thẩm Lãng, Tô Bội Bội, đúng là con gái của phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Khi làn gió tân chính nổi lên, Trấn Viễn Hầu Tô Nan thử dò xét tình hình bằng cách cáo bệnh từ quan, kết quả quốc quân thực sự chấp thuận.
Thế là, Trấn Viễn Hầu quyền cao chức trọng trở về nhà, cách xa trung tâm quyền lực, có vẻ hơi cô độc.
Không chỉ có như thế, ông ta còn lo lắng quốc quân chĩa mũi đao tân chính vào đầu ông ta, nên rất khiêm tốn, chủ động cắt giảm tư quân từ bảy nghìn xuống còn năm nghìn.
Lại thật không ngờ, nhát đao đầu tiên của quốc quân là Bá Tước phủ Đông Giang.
Hôm nay nhát đao thứ hai của tân chính chém về phía phủ Bá tước Huyền Vũ.
Trấn Viễn Hầu bị xa lánh bảy năm lại một lần nữa được nhận chức, đảm nhiệm Trấn Quân đại tướng quân. Đây là đang nói cho Trấn Viễn Hầu Tô Nan, đừng có nghĩ đến việc viện trợ cho phủ Bá tước Huyền Vũ, nghe lời mới có lợi, binh quyền mấy vạn đại quân có muốn không? Hơn nữa như vậy cũng là một loại uy hiếp với Trấn Bắc Hầu, Nam Cung Ngao nhà ngươi nếu không nghe lời, bất cứ lúc nào cũng có thể bị thay thế.
Vừa chiêu dụ một, vừa đánh một, vừa uy hiếp một.
Một mũi tên trúng ba đích, quốc quân rất sành sỏi trong việc dùng thủ đoạn này.
Chính trong hoàn cảnh này, Nam Cung Ngao mới đáp ứng yêu cầu của Trương Xung.
- Ta sẽ chủ động dâng tấu thỉnh cầu quốc quân, điều động tư quân gia tộc, đi dẹp loạn ở nước Nam Ẩu. - Nam Cung Ngao nói:
- Bá Tước Huyền Vũ bên kia, ta tin tưởng hắn là người thấu hiểu đại nghĩa, sẽ không làm những hành động chống đối quốc quân. Nhưng nhỡ hắn mất trí, đại quân của ta bất cứ lúc nào cũng có thể nam tiến, dẹp yên mọi tai họa ngầm và phản loạn còn tồn tại.
Trương Xung lập tức đứng dậy cúi lạy một cái:
- Tất cả đều nhờ Hầu gia, Xung vô cùng cảm kích.
Ông ta vui mừng trong lòng.
Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao nguyện ý làm lưỡi đao trong tay quốc quân, như vậy mọi chuyện cũng dễ xử lý rồi.
Kế tiếp, quốc quân cầm lưỡi đao này có thể nói là khí thế hừng hực sát khí.
Dòng quý tộc lâu đời nào không nghe lời? Trực tiếp ban một ý chỉ, yêu cầu tư quân gia tộc các ngươi đi dẹp loạn ở nước Nam Ẩu.
Mà những thứ tư quân này một khi đi nước Nam Ẩu, lại là ở dưới quyền của Chúc Lâm, có kết cục ra sao thì chỉ trời mới biết, chiến trường đó sẽ khiến các dòng họ quý tộc lâu đời các ngươi phải đổ máu khô xương ở đó.
Ngay cả chuyện phản loạn, cũng trở thành công cụ chính trị trong tay nhà vua.
Hơn nữa có Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao thể hiện thái độ, gần như đã chặn đứng mọi khả năng phản kháng vũ trang của Bá Tước Huyền Vũ.
Ba nghìn tư quân của phủ Bá tước Huyền Vũ nhà ngươi dù có lợi hại đến mấy, có thể lợi hại hơn mấy vạn đại quân của Trấn Bắc Hầu sao?
Cho nên phủ Hầu tước Trấn Bắc đàm phán thành công, liền đại diện cho việc đại cục đã định xong một nửa. ...
Ngay sau đó, Thái Thú quận Nộ Giang Trương Xung cùng Thư Đình Ngọc của hội Ẩn Nguyên bí mật gặp mặt.
- Sau khi tranh đoạt đảo Kim Sơn xong, phủ Bá tước Huyền Vũ hoàn toàn mất đi đảo Kim Sơn, quý hội đảm bảo sẽ đòi hết nợ nần từ Bá Tước Kim Trác, và đòi lấy đảo Vọng Nhai chứ? - Trương Xung hỏi.
Sứ giả Hội Ẩn Nguyên Thư Đình Ngọc đáp:
- Chắc chắn.
Trương Xung ngập ngừng hỏi:
- Thư công tử, ta có thể hỏi chút không, quý hội đã hợp tác lâu năm với các dòng họ quý tộc lâu đời của Việt quốc, vì sao đột nhiên thay đổi lập trường?
Khuôn mặt béo ú như bánh màn thầu của Thư Đình Ngọc vẫn tràn đầy nụ cười như cũ, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ trào phúng.
- Bùn loãng không trát được tường, những quý tộc lâu đời từng người một chỉ biết bo bo giữ mình, ai cũng biết đạo lý môi hở răng lạnh, thế nhưng lúc Bá Tước phủ Đông Giang diệt vong, có ai ra tay giúp đỡ chưa? Hôm nay tai họa giáng xuống phủ Bá tước Huyền Vũ, lại có ai chịu ra tay giúp đỡ? - Thư Đình Ngọc tiếp:
- Trấn Viễn Hầu là thủ lĩnh quý tộc lâu đời, có quan hệ thông gia với Bá Tước Huyền Vũ, kết quả thì sao? Quốc quân chỉ ban một ý chỉ, Hầu tước Tô Nam liền vội vàng tiếp chỉ.
- Tuy rằng Trấn Viễn Hầu cùng Bá Tước Huyền Vũ có mâu thuẫn, nhưng với tư cách là thủ lĩnh quý tộc lâu đời, ngày đó khi Kim Mộc Lan thành hôn, với tư cách thông gia, phủ Hầu tước Trấn Viễn lại không cử người đến. Đương nhiên Kim Mộc Lan kết hôn rất vội vàng, nhưng sau mấy tháng, Trấn Viễn Hầu chẳng có phản ứng gì, cũng chẳng đưa lễ vật nào sao?
- Đám quý tộc lâu đời không hề đoàn kết, hội Ẩn Nguyên chúng ta nếu đặt lợi ích của mình lên những người này, chúng ta sẽ lỗ vốn chết.
Trương Xung mỉm cười.
Có thể nói, chuyện quý tộc lâu đời không chịu nổi một đòn, Trấn Viễn Hầu Tô Nan là kẻ đầu sỏ gây ra.
Rắn không đầu không thể đi, ngươi với tư cách là thủ lĩnh dòng quý tộc lâu đời lại trở thành kẻ rụt rè trốn tránh, đương nhiên sẽ bị quốc quân tiêu diệt từng phần.
Đạo lý môi hở răng lạnh ai cũng hiểu, nhưng hành động lại là một chuyện khác.
Nếu ai ai cũng thấu hiểu đại nghĩa, nước Tần vào thời Chiến Quốc cũng không thể diệt được sáu nước khác.
Thư Đình Ngọc hơi do dự một lát, đột nhiên nói:
- Thái Thú đại nhân, tân chính không chỉ nhằm vào riêng quý tộc lâu đời đâu.
Lời này có hàm ý sâu xa.
Trương Xung hiểu ra ngay lập tức.
Một khi quốc quân thanh trừng xong đám quý tộc lâu đời, tiếp theo sẽ là gì?
Phân chia quyền lực văn võ.
Khi đó, thành chủ và Thái Thú đều sẽ không còn nắm giữ binh quyền.
Chế độ phân bổ nhân sự quận huyện sẽ được thực hiện, trong đó quyền lực tập trung vào trung ương chưa từng có, ngày càng nhiều quyền lực sẽ nằm trong tay quốc quân.
Thế nhưng Trương Xung lại giả vờ không hiểu.
Bởi vì vậy ít nhất là chuyện mười mấy năm sau, khi đó ông ta sớm tiến vào trung tâm quyền lực, dù không được phong tướng, cũng ít nhất là chủ quan lục bộ.
Câu nói ấy thật hay, sau khi ta chết thì mặc kệ nước lũ ngập trời.
Nhưng vào lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa vang lên, truyền đến giọng của Trương Tấn.
- Phụ thân!
Trương Xung cau mày nói:
- Vào đi.
Trương Tấn bước vào, ghé vào tai Trương Xung định nói nhỏ.
Sứ giả hội Ẩn Nguyên Thư Đình Ngọc để tránh bị nghi ngờ, lập tức muốn rời đi.
- Không cần, cứ nói thẳng. - Trương Xung nói.
Trương Tấn nói:
- Xưởng dệt lớn của Từ Quang Doãn, đã bị một ngọn đuốc đốt cháy trụi hoàn toàn.
Trương Xung khuôn mặt hơi chùng xuống.
Ông ta đường đường là một Thái Thú, vì sao để con thứ hai Trương Tấn lấy con gái một thương gia giàu có?
Chính là vì tiền mà thôi.
Sau khi tiêu diệt phủ Bá tước Huyền Vũ xong, ông ta mưu cầu chức Hạ đô đốc Diễm Châu, cần ít nhất mười vạn lượng vàng.
Số tiền này toàn bộ đều muốn nhà họ Từ chi trả.
Hôm nay, xưởng dệt lớn của nhà họ Từ lại bị cháy?
Đây thật là một tin tức tệ hại đến tận trời.
Lúc này, sứ giả hội Ẩn Nguyên Thư Đình Ngọc chợt nói:
- Trương Xung đại nhân, nhà ta có một đứa em gái, năm nay mười tám tuổi, xinh đẹp.
Ý nghĩa của lời này quá rõ ràng.
Trương Xung đại nhân muốn mưu cầu chức Hạ đô đốc Diễm Châu, hội Ẩn Nguyên chúng ta có thể giúp một tay, chúng ta có tiền nhiều lắm.
Nhưng là có loại tiền dễ nhận, có loại tiền không dễ nhận đâu.
Trương Xung giả vờ không hiểu.
- Cáo từ. - Thư Đình Ngọc cũng không nói nhiều, trực tiếp cáo từ rồi rời đi.
...
- Phụ thân, vừa rồi ý của Thư Đình Ngọc... - Trương Tấn nói.
Trương Xung khoát tay nói:
- Tiền của bọn họ chẳng dễ nhận chút nào, nếu không phải bất đắc dĩ, không nên lấy.
Trương Tấn nói:
- Phủ Bá tước Huyền Vũ sắp bị diệt vong đến nơi, chuyện phụ thân thăng chức Hạ đô đốc Diễm Châu cũng sắp đến lúc rồi, nhà họ Từ gặp chuyện không may, không thể chi ra số tiền này, sẽ lỡ mất chuyện lớn của phụ thân.
Trương Xung nói:
- Con thích Từ Thiên Thiên ư?
Trương Tấn trầm mặc một lát, sau đó gật đầu.
Trương Xung nói:
- Đây là một cô gái giỏi giang, mặc dù là con gái thương nhân, nhưng lại có thể trở thành người nội trợ tài ba.
Trương Tấn nói:
- Nhưng phụ thân phải cần gấp một khoản tiền lớn.
Trương Xung nói:
- Cứ cho nhà họ Từ một cơ hội, bề ngoài thì xưởng dệt lớn của nhà họ Từ bị đốt cháy trụi, nhưng thứ đáng giá tiền nhất của họ chính là thương hiệu Từ Tú, vài thập niên xây dựng nên thương hiệu, mạng lưới giao thiệp, uy tín. Chỉ cần bọn họ vượt qua nguy cơ lần này, thương hiệu vàng không sụp đổ, nhà xưởng bị đốt cháy trụi vẫn có thể xây lại.
- Còn ta cần tiền ngay, chỉ cần thương hiệu nhà họ Từ chưa sụp đổ, có thể bảo họ vay tiền từ hội Ẩn Nguyên. - Trương Xung giải thích:
- Loại chuyện hủy hôn này chớ nên làm dễ dàng, quá tổn hại nhân phẩm.
Trương Tấn:
- Vâng!
Trương Xung thở dài một tiếng rồi nói:
- Thế nhưng nếu nhà họ Từ không thể vượt qua nguy cơ lần này mà sụp đổ hoàn toàn, vậy bọn họ cũng chẳng đáng giá là bao. Từ Thiên Thiên dẫu có ưu tú đến đâu, cũng không thể làm con dâu nhà ta. Thật hy vọng không cần có ngày đó, Trương Xung ta đây mặc dù là ác quan, nhưng cũng không thích thấy máu lắm.
Trương Tấn hỏi:
- Phụ thân, hay là con trở về thành Huyền Vũ một chuyến?
Trương Xung nói:
- Không được, nhà họ Từ chẳng qua là chuyện nhỏ, bao vây tấn công phủ Bá tước Huyền Vũ mới là chuyện lớn, những chuyện kế tiếp liên quan rất lớn đến phủ Bá tước Tấn Hải, con không được vắng mặt.
- Vâng.
Trương Xung nói:
- Nếu so sánh con và Kim Mộc Lan, võ công ai cao hơn?
Trương Tấn nói:
- Con không biết, nhưng Điền Hoành bị một chiêu của con hạ gục trong chớp mắt, con tin tưởng mình không thua Kim Mộc Lan.
Trương Xung nói:
- Con đi phủ Bá tước Tấn Hải tỷ võ với cái tên cuồng võ đó, nhất định phải dùng hết toàn lực, muốn xác định rốt cuộc võ công của Đường Viêm cao đến mức nào, việc này vô cùng quan trọng, không được phép qua loa.
- Vâng! - Trương Tấn.
Trương Xung nói:
- Tập trung tinh thần, chuẩn bị toàn lực để ứng phó cuộc luận võ. Không nên bởi vì chuyện của Từ Thiên Thiên mà phân tâm, nếu có may mắn, tự nhiên nàng sẽ trở thành vợ của con, nếu chẳng may, thì... cũng chẳng còn cách nào.
...
Khi bị bệnh lây qua đường tình dục phải làm gì?
Đi cột điện tìm bác sĩ quân y kinh nghiệm lâu năm (*)?
(*) Gặp bệnh lây qua đường sinh dục phải tìm lão quân y: Đây là quảng cáo khá phổ biến được dán lên khá nhiều… cột điện bên Trung Quốc. Theo các tư liệu:
“Nghiên cứu Trung Quốc tính học”, “Nghiên cứu Quốc Dân đảng”, hồi ký của Thẩm Túy “Kẻ tù tội” và “Bí sử lầu xanh Dân quốc” thì đầu đuôi câu chuyện là thế này, trước giải phóng, tức vào thời Quốc dân đảng, quân đội thiếu thốn phụ nữ nên thường xuyên kiếm gái mại dâm để giải khuây. Kết quả là dính bệnh giang mai khá nhiều. Vì vậy, tay nghề của mấy bác sĩ hoa liễu trong quân y cũng theo đó mà lên lv. Sau này thì những bác sĩ quân y lão làng thời Quốc Dân đảng gần như mai danh ẩn tích. Bỗng nhiên tầm mười mấy năm trở lại đây chẳng hiểu vì lý do gì mà kiểu quảng cáo này xuất hiện ồ ạt trên cột điện.
Trong lòng Lâm Chước kinh hoàng, nhưng lại mang theo một chút hy vọng. Chắc không phải giang mai đâu?
Có thể chẳng qua là nóng trong người thôi?
Hoặc là chẳng qua đó là bệnh lây qua đường tình dục khác, cũng sẽ không chết người chứ?
Thế là Lâm Chước cải trang, che kín mặt, đi đến một y quán hoàn toàn khuất nẻo.
Sau đó, hắn gặp được một lão quân y.
Thật sự là lão quân y, lúc trước vị đại phu này làm trong quân đội, sau này lớn tuổi mới cáo lão về mở hiệu thuốc tại nhà.
Vị đại phu này cẩn thận kiểm tra của quý của Lâm Chước.
Lâm Chước như đang chờ đợi số phận phán xét.
- Đại phu, đây là giang mai sao?
Giọng Lâm Chước gần như run rẩy sợ hãi.
Hắn thật sự là quá sợ hãi, đơn giản là hoảng sợ không chịu nổi một ngày nào.
Đại phu lắc đầu.
Lâm Chước mừng rỡ!
Rõ ràng trời cao cứu ta mà.
Kéo hắn ra khỏi địa ngục.
Lâm Chước ta xin thề, về sau không bao giờ ra ngoài làm bậy nữa, nếu vi phạm lời thề này, sẽ chặt mất của quý.
Đương nhiên, đa số lời thề của đàn ông đều là lời nói dối.
Vị đại phu già buồn bã nói tiếp:
- Không chỉ có giang mai (giang mai), còn có sùi mào gà (mụn cóc sinh dục, sùi mào gà), còn có độc chẩn (*), không chỉ ở phía trên mệnh căn, phía trong hậu môn cũng có, cho nên có lúc ngài sẽ ngứa ngáy không chịu nổi.
(*) độc chẩn là tên gọi chung các bệnh về da do virus gây nên, có hơn trăm loại virus gây nên nhiều loại bệnh khác nhau, da nổi mẩn, phát ban, mụn nước ngứa ngáy khó chịu là những biểu hiện chung, căn cứ từng loại virus cụ thể gây nên những bệnh cụ thể mà còn có các triệu chứng riêng nữa
Một tiếng sét đánh ngang tai, giáng mạnh xuống đầu Lâm Chước.
Thực sự bị búa tạ giáng trúng sao?
Không đời nào!
Biết đâu lão đại phu chẩn bệnh không chính xác thì sao?
Chắc chắn sẽ không.
Lâm Chước ta còn có tiền đồ tốt đẹp, sao có thể mắc bệnh lây qua đường tình dục chứ?
Ta còn có rất nhiều chuyện chưa hoàn thành, ví như giết chết Thẩm Lãng, ví như chuyện tiêu diệt phủ Bá tước Huyền Vũ để lập công lớn.
Ví như, xem công chúa thành Huyền Vũ Kim Mộc Lan cao cao tại thượng phải vào Giáo Phường Ti.
Việc này còn chưa hoàn thành, sao có thể chết được?
Nhất định là tên đại phu này xem nhầm rồi, nhất định là thế!
Tên đại phu thoạt nhìn có vẻ đứng đắn, nhưng y thuật phương diện này chắc chắn không cao.
Kế tiếp, Lâm Chước lại đi tìm ba tên đại phu khác.
Tướng mạo của các đại phu càng ngày càng thô tục.
Hơn nữa còn chuyên trị bệnh hoa liễu.
Tất cả đại phu phán đoán đều giống nhau.
Hơn nữa bọn họ còn đặc biệt kinh ngạc?
- Tôn giá, rốt cuộc ngài làm nghề gì vậy? Thỏ nhi gia à? Ta chưa từng gặp ai có thể mắc đến bảy tám loại bệnh lây qua đường tình dục cùng lúc, thật sự mở rộng tầm mắt!
Lâm Chước run rẩy nói:
- Xác định là bị giang mai sao?
Hắn sợ nhất chính là loại bệnh này sẽ chết người.
- Chắc chắn, chắc chắn trăm phần trăm. - Đại phu thô tục nói:
- Ta chuyên xem bệnh cho thanh lâu, giang mai tuy rằng hiếm gặp, nhưng ta đã thấy không ba trăm thì cũng hai trăm ca rồi, tuyệt đối không sai.
Lâm Chước thực sự tuyệt vọng, toàn thân run rẩy hỏi:
- Vậy, vậy còn trị được không?
Tên đại phu thô tục đáp:
- Không chữa được.
Lâm Chước tiếp tục nói:
- Cắt... Cắt bỏ đi cũng không được sao?
Tên đại phu thô tục nói:
- Độc đã phát tán vào tim, chẳng qua là trước tiên phát ra ở mệnh căn, cắt bỏ đi cũng chẳng ích gì.
- Sau khi trở về có thể ăn thì cứ ăn, có thể uống thì cứ uống, thời gian của ngài không nhiều lắm!
...
Bên trong phủ Bá tước Huyền Vũ.
Thẩm Lãng đang vẽ cho Mộc Lan.
Hôm nay xem như là gió đã thổi báo hiệu bão tố sắp đến, sự bao vây tấn công đối với phủ Bá tước Huyền Vũ càng ngày càng mãnh liệt, dây thòng lọng càng ngày càng gần.
Thế nhưng, trên người Thẩm Lãng chẳng thấy chút cảm xúc hồi hộp nào.
Hắn vẫn vui vẻ thoải mái như cũ.
Mỗi ngày phần lớn thời gian là sống phóng túng.
Không chỉ bản thân sống phóng túng, còn lôi kéo người khác làm theo.
Thế nào là thiên tài?
Thẩm Lãng ta đây chính là lấy thời gian người khác làm việc để đi uống trà vui đùa đó.
Đương nhiên, lần vẽ tranh này không phải là Thẩm Lãng chủ động, là Mộc Lan chủ động yêu cầu.
Bởi vì nàng thấy bức tranh của tiểu Băng.
Thế nhưng nàng quá bảo thủ, không muốn cởi đồ, cũng không muốn tạo dáng uốn éo.
Khiến bậc thầy Thẩm mất đi rất nhiều không gian để phát huy tài năng.
- Bảo bối yêu quý à, nàng có thể ưỡn mông ra sau thêm nữa được không?
- Chỗ đó của nàng đẹp nhất thiên hạ, nhất định phải lộ ra, nhất định phải khoe đường cong quyến rũ, bùng nổ một chút đi?
- Nương tử, cái tên này của nàng đặt không hay, tên Kim Mộc Lan gì chứ, nghe cứ như một khúc gỗ vậy, gọi Kim Cổ Lan thì hay hơn nhiều đấy?
Vừa lúc đó, bên ngoài có tiếng Kim Trung vọng vào.
Ông ta ở bên ngoài viện, tuyệt đối không dám bước vào.
Lúc trước còn dám, bởi vì vào đây sẽ không thấy những thứ không nên thấy.
Thế nhưng từ khi Thẩm cô gia đến ở đây, trong nhà này phần lớn thời gian đều là những thứ không nên thấy.
- Tiểu thư, thế tử phủ Hầu tước Trấn Viễn Tô Kiếm Đình cầu kiến, chủ nhân bảo ngài ra gặp.
Thẩm Lãng nhướng mày.
Bởi vì, lần này trong miệng Kim Trung, lại không hề nhắc đến Thẩm Lãng hắn.
Chuyện này có ý nghĩa gì?
Bá Tước đại nhân không muốn Thẩm Lãng gặp gỡ thế tử phủ Trấn Viễn Hầu Tô Kiếm Đình này.
Người này là ai vậy?
Mà lúc đầu Mộc Lan bị Thẩm Lãng trêu chọc đến xấu hổ mà lại ngọt ngào.
Lúc này, nghe thấy tên Tô Kiếm Đình xong, lập tức sắc mặt nàng thay đổi nhanh chóng, tràn đầy vẻ lạnh lẽo.
Tô Kiếm Đình cùng phủ Hầu tước Trấn Viễn hai danh từ đó, trong nhà này là một điều cấm kỵ.
Vị Tô Kiếm Đình này chẳng những là biểu huynh của Mộc Lan.
Hơn nữa, hai người còn có quan hệ chỉ phúc vi hôn.
Thế nhưng tám năm trước, ngay khi Mộc Lan mới mười ba tuổi.
Hai nhà đã xé bỏ hôn ước.
Từ đó về sau, quan hệ hai nhà hoàn toàn nguội lạnh, gần như đoạn tuyệt.
Hôm nay vị biểu huynh này, lại một lần nữa bước vào cửa!
Kim đại sư (tức Kim Dung) đã nói cho chúng ta biết, phàm là biểu huynh của nữ chính, đều không phải hạng tốt đẹp gì cả.
Thẩm Lãng chỉ nhìn biểu cảm của Mộc Lan, tiếp đó hắn không nói hai lời, đạp ghế viết lên tường ba chữ.
Tô Tiện Đình!
Trong danh sách kẻ thù, tên này đứng đầu tiên!