122. Thiên tài xuất thế! Cuộc tàn sát đẫm máu! Lâm Chước bỏ mạng thảm khốc

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Thiên tài xuất thế! Cuộc tàn sát đẫm máu! Lâm Chước bỏ mạng thảm khốc

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thành Tấn Hải, cách thành Huyền Vũ hơn hai trăm dặm.
Gia tộc họ Kim từng là chủ nhân của thành Huyền Vũ.
Tương tự, gia tộc họ Đường cũng từng làm chủ thành Tấn Hải.
Thực ra, từ rất lâu trước đây, mối quan hệ giữa hai gia tộc rất tốt đẹp, thậm chí còn kết thông gia trong nhiều thập kỷ.
Thậm chí, tước vị của gia tộc họ Đường trước đây còn cao hơn, lúc đó là Hầu tước phủ Tấn Hải, chứ không phải Bá tước phủ Tấn Hải như bây giờ.
Mọi chuyện thay đổi vào 180 năm trước.
180 năm trước, đột nhiên một vị tổ tiên của gia tộc họ Kim như sống lại từ cõi chết, từ một kẻ phế vật bỗng chốc trở thành thiên tài võ đạo.
Vị tổ tiên đó tên là Kim Trụ (金宙), sau đổi thành Kim Trụ (金纣) (*).
(*) Hai chữ Trụ này đọc giống nhau nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác. Chữ 宙 có nghĩa là “từ xưa đến nay”, chữ 纣 lại mang nghĩa “người tàn nhẫn, độc ác” (cũng đồng thời là chữ Trụ trong Trụ Vương)
Cuộc đời của ông ta quả thực là một sự "ăn gian" của số phận, có rất nhiều chuyện nhưng chẳng dám viết ra.
Từ một kẻ phế vật trở thành cao thủ hàng đầu, ông ta chỉ mất chưa đến 5 năm.
Ông ta dẫn dắt đại quân nam chinh bắc chiến, chỉ huy quân đội Việt quốc đánh bại nước Ngô, rồi lại đánh thắng nước Sở.
Chỉ mới 39 tuổi, ông ta đã được thăng chức Thái Bảo của Thái tử, kiêm Phiêu Kỵ Đại tướng quân.
Cũng vì ông ta không màng đến tước vị, nếu không thì đã sớm được phong Hầu, thậm chí còn tiến xa hơn.
Chính trong tay ông ta, đất phong của gia tộc họ Kim từng đạt đến con số khó tin là 5000 km².
Chính vì thế, Bá tước Huyền Vũ đời đó, Kim Trụ, đã khiến Hầu tước Tấn Hải hoàn toàn lu mờ, chẳng còn chút ánh sáng nào.
Kim Trụ liên tiếp giành chiến thắng, trong khi Hầu tước Tấn Hải đời đó lại thua trận liên miên.
Đất phong của gia tộc họ Kim được mở rộng gấp mấy lần, còn đất phong của Hầu tước phủ Tấn Hải thì giảm hơn một nửa, tước vị cũng từ Hầu tước giáng xuống Bá tước.
Cũng chính vào thời điểm đó, mối quan hệ giữa Hầu tước phủ Tấn Hải và Bá tước phủ Tấn Hải hoàn toàn đổ vỡ, không còn kết thông gia, từ đó về sau hai bên cắt đứt mọi liên hệ.
Mà tranh chấp đảo Kim Sơn cũng nảy sinh từ thời kỳ hỗn loạn này.
Ban đầu, đảo Kim Sơn vốn là lãnh địa của Hầu tước phủ Tấn Hải, nhưng họ đã để mất vào tay một đám hải tặc hung hãn.
Đám hải tặc này vô cùng mạnh mẽ, không chỉ chiếm đoạt đảo Kim Sơn mà còn cướp phá nhiều hòn đảo nhỏ lân cận, thậm chí còn lập băng đảng tấn công cướp bóc vùng duyên hải Việt quốc.
Chính Bá tước Huyền Vũ Kim Trụ đời đó đã dẫn dắt đại quân, đánh tan tác đám hải tặc, giành lại hàng chục hòn đảo nhỏ ven biển, chấm dứt tình trạng hỗn loạn kéo dài mười mấy năm trên biển của Việt quốc.
Để khen thưởng công lao của Kim Trụ, quốc quân đời đó đã ban đảo Kim Sơn cho gia tộc họ Kim.
Từ đó về sau, gia tộc họ Kim và gia tộc họ Đường hoàn toàn tuyệt giao, trở mặt thành thù.
Chỉ có điều, khi đó Bá tước Kim Trụ quá mạnh, Bá tước phủ Tấn Hải hoàn toàn không đủ sức để giành lại đảo Kim Sơn.
Thế nhưng, vị thiên tài xuất chúng của gia tộc họ Kim lại đột ngột qua đời khi chưa đầy 43 tuổi.
Vị anh hùng xuất thế như ông ta dường như đã dùng hết vận may mấy trăm năm của gia tộc họ Kim.
Sau đó, mấy thế hệ của gia tộc họ Kim đều là những người bình thường, khiến đất phong của gia tộc ngày càng thu hẹp, cuối cùng chỉ còn lại một phần ba.
Trong khi đó, vận may của Bá tước phủ Tấn Hải dường như dần hồi phục, thế hệ sau lại mạnh hơn thế hệ trước.
Bên này suy yếu, bên kia cường thịnh, liệu họ có sẵn lòng từ bỏ đảo Kim Sơn không?
Đương nhiên là không.
Vì vậy, để tranh giành đảo Kim Sơn, hai gia tộc đã giao chiến không biết bao nhiêu lần.
Gần như đánh đến mức đầu rơi máu chảy.
Các đời quốc quân đều ghét bỏ, đảo Kim Sơn trở thành nơi hai gia tộc đổ máu.
Hiện tại, Bá tước phủ Tấn Hải đã nắm giữ đảo Kim Sơn được vài thập kỷ.
Hòn đảo nhỏ đó liên tục sản xuất quặng sắt chất lượng tốt, khiến cho dù diện tích đất phong của gia tộc họ Đường không bằng Bá tước phủ Huyền Vũ, nhưng thực lực lại cường thịnh hơn, quân đội trang bị cũng ưu tú hơn.
Hơn nữa, thế hệ này của gia tộc họ Đường, nhân tài cũng vượt xa gia tộc họ Kim.
Về văn chương, thế tử Đường Doãn là Thám hoa trong kỳ thi đình.
Về võ nghệ, Đường Viêm với niềm đam mê võ thuật xứng đáng là cao thủ trẻ tuổi số một vùng Thiên Nam.
Vậy nên, nếu không triệt để chiếm lấy đảo Kim Sơn làm của riêng, không tiêu diệt gia tộc họ Kim ngay lúc này, thì còn đợi đến bao giờ?
...
Trong Bá tước phủ Tấn Hải.
Đường Viêm, kẻ si mê võ học, rất không hài lòng. Hắn đang yên ổn ở Nam Hải thì bị gia tộc triệu hồi.
Nhưng chỉ cần có chiến đấu, hắn vẫn vui vẻ chấp nhận.
Thực ra, hắn và Đường Doãn không phải song sinh, nhưng ngoại hình lại giống nhau đến mức người ngoài khó lòng phân biệt ngay lập tức.
Vì thế, hắn đã rạch hai nhát dao lên mặt.
Lý do của hắn vô cùng cố chấp.
Thứ nhất, hắn không muốn trông giống Đường Doãn như vậy, hắn là hắn, không thể giống ai khác.
Thứ hai, đàn ông quá đẹp trai không phải là chuyện tốt, dễ gây xao nhãng. Chẳng cần nói đến chuyện khác, mỗi ngày soi gương đã lãng phí biết bao thời gian rồi?
Cái gọi là thiên tài, thời gian soi gương đều phải dùng để luyện võ.
Hơn nữa, Đường Viêm luyện võ không hề giống những kẻ khác, hắn thực sự chuyên tâm đến mức tột cùng.
Sau 13 tuổi, căn cơ của hắn đã vô cùng vững chắc.
Từ đó về sau, hắn chỉ luyện một loại kiếm pháp.
Thiên Ngoại Lưu Tinh!
Hơn nữa, bộ kiếm pháp này chỉ có một chiêu duy nhất.
Cũng gọi là Thiên Ngoại Lưu Tinh.
Luyện ròng mười bốn năm!
Một chiêu kiếm pháp, luyện đến mười bốn năm?
Thật đáng sợ biết bao!
Vậy tương đương với việc xem hết một bộ phim trong mười bốn năm.
Không đúng, còn quá đáng hơn.
Tương đương với việc nhìn chằm chằm vào một bức ảnh trong mười bốn năm.
Vậy nên, chiêu kiếm pháp đó đã đạt đến mức thành thục nào?
Nói như vậy!
Trong số thế hệ trẻ, một chiêu kiếm pháp của Đường Viêm vẫn chưa từng gặp đối thủ.
- Hôm nay người muốn tỷ võ với con là Trương Tấn, cũng là cao thủ đứng đầu thế hệ trẻ tỉnh Thiên Nam, sáu năm trước đã đỗ Võ Tiến sĩ, còn là thủ khoa. - Bá tước Tấn Hải nói.
Đường Viêm thờ ơ gật đầu.
Hắn chưa bao giờ quan tâm đối thủ là ai, cũng không để ý võ công đối phương lợi hại đến mức nào.
Dù sao có lợi hại đến mấy, cũng chẳng lợi hại bằng ta.
- Con hãy dốc toàn lực ứng phó. - Bá tước Tấn Hải tiếp lời.
- Vâng! - Đường Viêm gật đầu, ánh mắt lại ngây dại nhìn con kiến cách đó 10 mét.
Không đúng, con kiến đó siêu giỏi luôn, lợi hại hơn cả mình nữa!
Nói như vậy, một con kiến bình thường chỉ có thể nâng vật nặng gấp năm mươi lần trọng lượng cơ thể nó.
Con kiến kia lại nâng vật nặng gấp hơn trăm lần.
Đường Viêm cảm thấy, mình nhất định phải nghiên cứu kỹ con kiến đó mới được.
...
Nửa canh giờ sau, trong đầu Đường Viêm mê võ vẫn còn nghĩ về con kiến.
Trong tay hắn là một thanh trọng kiếm còn chưa bóc tem, một thanh kiếm nặng thật sự được đúc bằng thép đen, rèn từ thiên thạch mà thành.
Thầy của hắn vì rèn thanh kiếm này mà gần như chạy gãy chân.
- Xin chỉ giáo! - Trương Tấn nói.
Trương Tấn đột nhiên cúi người.
Trong nháy mắt, hình thái của hắn thay đổi.
Giống như trong nháy mắt hóa thành một mãnh thú.
Năng lượng trên người hắn không ngừng ngưng tụ.
Cơ bắp và gân mạch toàn thân hắn chợt nổi lên.
Cảm giác này giống như cơ thể sắp nổ tung vậy.
Trương Tấn thật mạnh!
Nếu không, hắn đã không thể 17 tuổi đỗ Võ Tiến sĩ, chỉ hai mươi mấy tuổi đã đảm nhiệm thống lĩnh Vệ Quân thành Huyền Vũ, mang quan hàm tướng quân chiến sĩ du kích.
Sau khi đến thành Huyền Vũ, hắn đã tìm Điền Hoành để tỷ thí chiêu.
Kết quả, một chiêu của hắn đã hạ gục Điền Hoành ngay lập tức!
- Rầm!
Đột nhiên một tiếng nổ vang.
Cơ thể Trương Tấn chợt bắn ra như đạn pháo.
Đao chém trong tay hắn như tia chớp sấm sét, nhằm thẳng Đường Viêm mà chém tới.
Đường Viêm kinh ngạc.
Sau đó, bản năng khiến hắn vung thanh huyền thiết trọng kiếm trong tay.
Thiên Ngoại Lưu Tinh!
Vẫn là chiêu đó.
Đã không biết là mấy triệu, hay hơn một nghìn vạn lần được sử dụng.
Thực sự thành thạo, tùy tâm sở dục.
- Ầm!
Cơ thể mạnh mẽ của Trương Tấn dường như chợt va phải một khí trường hùng mạnh.
Giống như một chiếc xe chạy tốc độ cao đâm sầm vào bức tường vô hình.
Hắn dùng bao nhiêu lực thì lực phản chấn càng lớn.
Trận đấu kết thúc!
...
Trong phòng!
Trương Xung hỏi:
- Thế nào rồi?
- Cực kỳ lợi hại, nhưng rất quỷ dị, vô cùng quỷ dị. - Trương Tấn đáp.
- Thực ra, xét về nội lực, Đường Viêm chưa chắc đã mạnh hơn con.
Trương Xung nói:
- Là do bản thân chiêu kiếm đó quỷ dị sao?
Trương Tấn giải thích:
- Vâng đúng vậy! Khi hắn ra chiêu, toàn thân như xuất hiện một luồng lực lượng cường đại, bất kể lực lượng khổng lồ nào muốn đột phá vào đều sẽ tạo ra lực phản chấn cực lớn. Lực lượng của đối phương càng lớn, lực phản chấn lại càng nhiều.
Trương Xung nói:
- Lực của thế tử Trấn Bắc Hầu Tô Kiếm Đình rất mạnh, kiếm thuật cũng thuộc hàng nhất, nhưng vẫn thua trong tay Đường Viêm. Mười lần liên tiếp, đều không thể phá được chiêu Thiên Ngoại Lưu Tinh đó của hắn.
Trương Tấn nói:
- Con từng tỷ thí với Tô Kiếm Đình, dù sao hắn cũng là người tu luyện võ đạo nên trình độ kiếm thuật có hơn con một chút. Nhưng xét về nội lực, chưa chắc hắn mạnh hơn con.
Trương Xung nói:
- Một người chỉ luyện tập một chiêu kiếm pháp trong 14 năm, quả nhiên vô địch.
Trương Tấn gật đầu.
Trương Xung nói:
- Theo cảm nhận của con, chiêu đó của Đường Viêm có cách hóa giải không? Đặc biệt là đối với Kim Mộc Lan thì sao?
- Kim Mộc Lan là thiên tài, nhưng nội lực của nàng cũng không bằng con. - Trương Tấn bày tỏ:
- Tô Kiếm Đình và con đều không phá được một kiếm của Đường Viêm, Kim Mộc Lan càng không thể, nàng ta nhất định không có cơ hội thắng đâu.
Trương Xung liền ra lệnh:
- Được rồi, nhiệm vụ của con đã hoàn thành, hãy trở về thành Huyền Vũ đi.
Trương Tấn đáp:
- Dạ vâng!
Trương Xung nói:
- Lỡ như nhà họ Từ không ổn, không vượt qua được cửa ải khó khăn này, con phải nhớ kỹ, chúng ta không thể từ hôn.
Khuôn mặt Trương Tấn run lên, hắn đáp:
- Vâng!
Dĩ nhiên hắn nghe được nửa lời sau mà cha mình chưa nói ra.
Không thể từ hôn để giữ gìn nhân phẩm, nhưng cũng không thể cưới Từ Thiên Thiên vào cửa?
Vậy... giờ phải làm sao đây?
Đáp án này quá tàn nhẫn, không thể nói ra.
...
Tại Bá tước phủ Tĩnh An!
Ngũ Triệu Trọng trần truồng đứng đó, dang rộng tứ chi.
Bốn vị đại phu tỉ mỉ kiểm tra từng tấc trên người ông ta.
Mỗi vị đại phu đều đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
Bởi vì một khi kiểm tra ra vị Bá tước đại nhân đó mắc bệnh đường sinh dục nào đó, thì tính mạng nhỏ bé của họ chắc chắn khó giữ nổi, chí ít cũng mất tự do.
Còn có một vấn đề nữa!
Chỗ đó của Bá tước Tĩnh An đầy vẻ uy hiếp mạnh mẽ, khiến họ cảm thấy vô cùng tự ti.
- Tứ phu nhân đã nhiễm giang mai, gần đây Bá tước đại nhân có chung chăn gối với phu nhân không? - Một đại phu cẩn thận hỏi từng li từng tí.
- Bảy ngày trước. - Bá tước Tĩnh An đáp.
Ông ta có mười mấy thê thiếp, dù có nuông chiều mỹ nữ nào cũng không thể ngủ mỗi ngày.
Vả lại ở tuổi này của ông ta, về phương diện đó vẫn tương đối tiết chế, tối đa hai ngày một lần.
Một đại phu thận trọng nói:
- Vậy xin hỏi ngài sủng hạnh chỗ nào của phu nhân vậy…
Bá tước Tĩnh An Ngũ Triệu Trọng nói:
- Chỉ là hậu môn thôi, ngày đó nàng có kinh nguyệt.
Đại phu nói:
- Ít nhất hiện tại, chúng tôi kiểm tra trên người ngài chưa phát hiện giang mai, cũng chưa thấy sùi mào gà, ít nhất bây giờ ngài an toàn. Thế nhưng thời kỳ ủ bệnh của bệnh này không giống nhau, có khi mười ngày nửa tháng, có khi một tháng.
- Biết rồi! - Ngũ Triệu Trọng mặc quần áo nhanh chóng nói:
- Trong nửa năm này, bốn vị đại phu không cần rời khỏi nhà ta.
...
- Phụ thân, là Tứ Nương chủ động quyến rũ con đó. - Con thứ ba Ngũ Nguyên Hùng gào khóc.
Cơ thể Bá tước Tĩnh An hùng tráng như mãnh hổ, dường như muốn nuốt chửng người khác.
- Vì sao? - Ngũ Triệu Trọng nói:
- Chẳng lẽ, ta còn không thể thỏa mãn nàng sao?
Ngũ Nguyên Hùng giải bày:
- Cũng là bởi vì phụ thân quá hung mãnh lợi hại, khiến bà ấy như chịu khổ hình không thể tả nổi, còn con trai vốn không to lắm, nên khá dịu dàng, khá chú ý kỹ xảo...
Tiếp đó, con thứ ba Ngũ Nguyên Hùng khóc lóc nói:
- Phụ thân, mau cứu con với, ngài nhất định có cách mà.
Ngũ Triệu Trọng nói:
- Nguồn bệnh là ai?
Con thứ ba Ngũ Nguyên Hùng suy nghĩ hồi lâu, lắc đầu đáp:
- Con trai không biết ạ.
Hắn thực sự đã ngủ với quá nhiều người, thật tình không nhớ ra được.
Con trai thứ năm Ngũ Nguyên Bao bỗng nhiên nói:
- Có thể là Lâm Chước.
Ngũ Triệu Trọng lạnh lùng ra lệnh:
- Nói!
Con trai thứ năm Ngũ Nguyên Bao nói: - Nhóm nhỏ chúng con đều là những người rất cố định, nếu có người nhiễm bệnh thì đã sớm phát tác rồi. Hôm đó, chỉ có Lâm Chước là người ngoài thôi.
Ánh mắt Ngũ Triệu Trọng trở nên tàn nhẫn:
- Nguyên Bạo, vào đây.
Một cao thủ võ đạo bước vào, quỳ trên mặt đất, nói:
- Bái kiến nhạc phụ.
Ngũ Triệu Trọng nói:
- Con đến thành Huyền Vũ kiểm tra thân thể Lâm Chước, nếu phát hiện trên người hắn có bệnh đường sinh dục, hơn nữa bệnh đã phát tác mạnh, lập tức giết chết hắn, dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất để giết hắn đi.
- Vâng! - Nghĩa tử Ngũ Nguyên Bạo bước ra.
Hai đứa con trai quỳ trên mặt đất ra sức dập đầu kêu lên:
- Phụ thân, chúng con biết sai rồi, chúng con biết sai rồi, về sau nhất định sẽ giữ mình trong sạch, phụ thân tha cho chúng con đi mà.
Ngũ Triệu Trọng chẳng buồn nói, trực tiếp đeo găng tay vào.
Đi tới chỗ hai đứa con trai, đưa tay ra, mỗi tay nắm lấy cổ một đứa.
- Phụ thân, phụ thân đừng mà!
- Đừng, tha mạng đi!
Ngũ Triệu Trọng bình thản nói:
- Các ngươi là con trai của ta, dám ngủ với thiếp thị của ta tất nhiên là đại nghịch bất đạo, nhưng cũng không phải sai lầm gì quá lớn. Nhưng các ngươi đã là người đáng chết rồi, giữ lại cũng không thể vì gia tộc mà cống hiến, chỉ biết mang đến tai họa ngầm, cho nên...
Ngũ Triệu Trọng chợt dùng lực, liền vặn gãy cổ hai đứa con trai ruột.
Hai người này ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng chưa kịp phát ra, miệng mũi trào máu không ngừng, chết ngay lập tức.
...
- Đi vào, đi vào...
Mấy chục người của Bá tước phủ Tĩnh An kêu trời trách đất, những người này toàn bộ sau khi kiểm tra đều phát hiện đã nhiễm bệnh.
Bị binh sĩ Bá tước phủ Tĩnh An đẩy vào một cái hầm.
- Xin đừng, chúng ta còn có thể cứu được mà.
- Bá tước đại nhân, tha mạng ạ!
- Ngũ Triệu Trọng ngươi sẽ không được chết tử tế, không được chết yên lành đâu…
- Ngũ Triệu Trọng, một đêm vợ chồng trăm ngày tình nghĩa, ngươi đã cưỡng đoạt ta, hôm nay lại muốn giết ta sao?
- Ngũ Triệu Trọng, ta đã cắm sừng ngươi, hai đứa con trai ngươi đều bị ta quyến rũ, ha ha...
Sau khi bị đẩy vào hầm.
Bên trong đốt mười mấy chậu than củi, hơn nữa còn là loại than củi có khói, than vẫn còn đang cháy âm ỉ.
- Rầm!
Cửa sắt của hầm đóng kín.
Một lát sau, bên trong truyền đến từng đợt ho khan.
Từng đợt tiếng kêu gào thê lương thảm thiết.
Lại một lát sau.
Không còn tiếng thở!
Mấy chục người bị nhiễm bệnh đều chết sạch.
Trên gác lửng!
Huynh trưởng của Ngũ Triệu Trọng là Ngũ Triệu Ấn, thản nhiên nhìn tất cả mọi việc, khuôn mặt nho nhã của ông lộ ra nụ cười tàn nhẫn đầy bí ẩn.
Tiếp đó, ông nhỏ giọng nói thầm:
- Thẩm Lãng, không cần cảm ơn đâu.
Đương nhiên, từ đầu đến cuối ông ta chưa từng cấu kết quá sâu với Thẩm Lãng.
Chỉ có điều, đối với loại người thông minh tuyệt đỉnh, họ sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào.
...
Lâm Chước gầy đi, nhưng lại càng đáng sợ hơn.
Giống như một con rắn độc vậy.
Hắn dẫn theo mấy chục võ sĩ mai phục trong bụi cỏ.
Mục tiêu của hắn là Kim Kiếm Nương.
Đội trưởng kỵ binh của Bá tước phủ Huyền Vũ, nghĩa tỷ của Kim Mộc Lan.
Chính là cô gái võ công cao cường, thủ đoạn độc ác trên chiến trường, thế nhưng vừa thấy Thẩm Lãng liền đỏ mặt đến tay chân luống cuống.
Sau khi xác định mình mắc căn bệnh đường sinh dục đáng sợ, Lâm Chước đầu tiên là tuyệt vọng, rồi sợ hãi.
Sau đó là thù hận khôn cùng.
Hắn muốn trả thù Thẩm Lãng, muốn trả thù thế giới.
Hắn cho rằng, Kim Kiếm Nương chắc chắn có quan hệ mờ ám với Thẩm Lãng.
Vì thế hắn phải bắt được cô gái này, sau đó giày vò mười lần, một trăm lần, truyền tất cả bệnh đường sinh dục lên người nàng.
Nếu nàng có thể truyền bệnh cho Thẩm Lãng thì càng tốt, nhưng nếu không truyền được cũng không sao.
Tóm lại, trước khi chết, Lâm Chước nhất định phải kéo theo một kẻ chôn cùng.
Mang theo mục đích này, Lâm Chước ngược lại hạ lệnh ngừng tập kích và quấy rầy, mai phục tại chỗ này đã ước chừng ba ngày.
Cuối cùng...
Kim Kiếm Nương xuất hiện.
Cô gái này mặc áo giáp, cưỡi trên con ngựa cao lớn, vóc dáng có vẻ thon dài hấp dẫn.
Nàng mang theo mấy chục tên kỵ binh.
Thật chẳng dễ đối phó, nhưng Lâm Chước cũng đã thiết kế một cạm bẫy cực lớn và đáng sợ trên đường.
Khoảng cách giữa Kim Kiếm Nương dẫn đầu đội kỵ binh và cái bẫy lớn đó ngày càng gần.
Lâm Chước trong lòng ngày càng hưng phấn, ngày càng căng thẳng.
Nhanh lên, mau rơi vào cạm bẫy đi!
Con đĩ của Bá tước phủ Huyền Vũ kia, một khi ngươi rơi vào tay ta, ta nhất định sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết.
Lâm Chước quyết định, hắn không chỉ muốn kéo Kim Kiếm Nương cùng xuống địa ngục, mà còn muốn mang theo toàn bộ võ sĩ phía sau hắn cùng nhau xuống địa ngục luôn một thể.
Một cô gái như Kim Kiếm Nương, hẳn là những võ sĩ Bá tước phủ Tĩnh An sẽ không từ chối đâu.
Thế nhưng...
Khi khoảng cách đến cạm bẫy còn mười mấy thước, bỗng nhiên Kim Kiếm Nương chợt giơ tay lên, quát to:
- Dừng lại.
Con đường này mỗi một chỗ nàng đều nhớ rõ ràng, trước mắt không nên có những chiếc lá rụng đó, không nên có những cành cây kia.
Vì thế, có nguy hiểm, có cạm bẫy!
- Chuẩn bị chiến đấu!
Kim Kiếm Nương ra lệnh một tiếng, chợt rút ra loan đao.
Mấy chục tên kỵ sĩ sau lưng nàng toàn bộ rút ra chiến đao.
Lâm Chước giận dữ, thật không ngờ cô gái của Bá tước phủ Huyền Vũ này lại giảo hoạt đến thế.
- Xông lên đi, bắt được ả ta, chà đạp một trăm lần, một nghìn lần!
Lâm Chước rống to một tiếng.
Tiếp đó, cả người hắn chợt nhảy lên từ trong bụi cỏ.
Ước chừng nhảy lên hơn hai thước, hướng Kim Kiếm Nương xuất chiêu hung tàn.
Tiếp đó, thân thể hắn rơi xuống.
Bởi vì, hai chân hắn đã bị chặt đứt ngay tận bẹn.
Máu tươi bẩn thỉu bắn mạnh ra!
Một cao thủ đằng sau chậm rãi xuất hiện.
...
Lời của tác giả: Đây là chương thứ ba, hôm nay vẫn như thường lệ ba chương với hơn mười lăm ngàn chữ, kính xin mọi người ủng hộ, xin vote vé tháng ạ!
Lời của người dịch/biên tập: Có ai để ý trong truyện này hiện tại có tận… 4 người thích 'chơi với kiến' không. Trong đó có tới 3 người là thiên tài (Đại Tráng, Thẩm Lãng, Đường Viêm), chỉ có Kim Mộc Thông là chưa biết có năng khiếu ẩn tàng gì thôi.
Bên cạnh đó, bất kỳ truyện nào của tác giả này cũng đều nhắc đến câu “một đêm vợ chồng trăm ngày tình nghĩa” và đương nhiên câu này đều sai bét nhè trong các tác phẩm như Cửu Dương Kiếm Thánh, Diệt Thế Ma Đế, Thái Giám Võ Đế =)) Tác giả có vợ có khác, nhìn mọi chuyện rất phũ phàng.