Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 121: Một kiếm kinh diễm! Phủ Bá tước Tĩnh An nổi trận lôi đình!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong thế giới này có hai loại rùa.
Loại thứ nhất là Huyền Vũ, mang dáng vẻ phòng thủ nhưng ẩn chứa khí phách bất khuất.
Loại còn lại là vua rùa sống nghìn năm vạn năm.
Huyền Vũ Bá thuộc về loại trước, còn Trấn Viễn Hầu Tô Nan lại là loại sau.
Chim đầu đàn chết trước, kẻ nào ra mặt trước ắt sẽ nhanh chóng bị tiêu diệt.
Trấn Viễn Hầu luôn theo đuổi chân lý này đến cùng, bất kể lúc nào cũng kiên định với nó, luôn hành động theo ý chí của quốc quân.
Dù là một lãnh tụ quý tộc lâu đời, ông ta lại luôn giữ vẻ ngoài như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Chính vì lẽ đó, quốc quân trước sau vẫn chưa động chạm đến phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Bởi vì quốc quân biết rõ, một khi động đến Trấn Viễn Hầu, sẽ phải đối mặt với phản kích mãnh liệt.
Vì tự bảo vệ mình, Trấn Viễn Hầu trong nháy mắt từ trạng thái rùa đen biến thành trạng thái lãnh tụ, hàng chục quý tộc lâu đời sẽ lập tức coi ông ta là thủ lĩnh trong cuộc chiến chống lại quốc quân, đám quý tộc lâu đời vốn đang năm bè bảy mảng kia sẽ ngay lập tức đoàn kết lại thành một khối.
Đến lúc đó, đối với quốc quân mà nói chính là cục diện bết bát nhất.
Trước tiên phải gạt cái tên lớn này sang một bên, lần lượt xử lý những quý tộc lâu đời nhỏ hơn một chút, cuối cùng mới động đến ông ta.
Đến lúc đó, Trấn Viễn Hầu dẫu có muốn phản kích, bên cạnh đã không còn ai có thể trợ giúp.
Trấn Viễn Hầu Tô Nan đương nhiên cũng nhìn thấy điểm này.
Thế nhưng ông ta lại tin tưởng một châm ngôn khác: Ta không cần chạy nhanh hơn thợ săn, chỉ cần chạy nhanh hơn đồng loại là được.
Khi những đồng loại kia chết sạch, liệu có đến lượt ông ta không?
Vậy ít ra, đó là chuyện của mười mấy năm sau.
Trong mười mấy năm này sẽ xảy ra chuyện gì?
Quốc quân năm nay đã ngoài năm mươi, nói thẳng ra, ông ta còn có thể tại vị được mấy năm nữa?
Trong vòng mười năm, Việt quốc nhất định sẽ phát sinh cuộc chiến tranh giành ngôi báu trong khi Thái tử cùng Nhị vương tử thế lực ngang nhau.
Ngoài Việt quốc, Ngô quốc cùng Sở quốc cũng phân thắng bại, đến lúc đó Việt quốc làm thế nào mà sống yên ổn với cái hoàn cảnh này?
Cho đến lúc này, thế cục trong ngoài nước đều vô cùng gấp rút, làm sao mà nhớ xử lý Trấn Viễn Hầu kia chứ?
Thái tử cùng Nhị vương tử vì tranh giành ngôi vị, nịnh bợ Trấn Viễn Hầu còn không kịp.
Mỗi người đều cười Trấn Viễn Hầu bất lực, thế nhưng Tô Nan lại coi tất cả mọi người là kẻ ngu si.
Thế giới này không có chân lý tuyệt đối.
Chim đầu đàn chết trước là một chân lý, môi hở răng lạnh cũng là một chân lý.
Mọi chân lý đều phải tùy thuộc vào thời cơ.
...
- Bái kiến cô cô, bái kiến cô phụ!
Thế tử Trấn Viễn Hầu Tô Kiếm Đình cẩn thận hành lễ.
Huyền Vũ Bá đáp lại bằng một cái gật đầu.
Còn phu nhân thì mặt lạnh như sương, đối mặt với đứa cháu ruột thịt này chẳng có chút sắc mặt tốt nào.
- Uống trà đi. - Huyền Vũ Bá nói.
- Vâng. - Tô Kiếm Đình ngồi xuống, nâng chén trà lên, cũng không vội uống.
Tiếp đó, bầu không khí trở nên hoàn toàn lạnh lẽo, thậm chí có phần xấu hổ.
Một lát sau, Mộc Lan đi ra.
Từ sâu trong đôi mắt Tô Kiếm Đình lóe lên một tia sáng phức tạp.
Mới đây thôi, người em họ này vốn là vợ chưa cưới của gã.
Khí chất và dung mạo của nàng rõ ràng là khó tìm trong thiên hạ, bây giờ lại trở thành vợ người khác, quả thực khiến người ta...
Ngay sau đó, gã gặp được Thẩm Lãng kế bên Mộc Lan.
Đối với tên ở rể này, Tô Kiếm Đình đã nghe nói rất nhiều chuyện.
Tô Kiếm Đình đứng dậy, chắp tay nói:
- Muội phu, biểu muội.
- Biểu huynh. - Mộc Lan kêu lên.
Thẩm Lãng không bắt chuyện, bởi vì hắn từ trước đến nay vốn không phải là người giữ lễ nghi.
Nhưng từng sợi lông tơ trên gáy hắn gần như đều dựng đứng lên.
Bởi vì tên Tô Kiếm Đình trước mặt này lại có ngoại hình đẹp trai đến thế.
Dù Thẩm Lãng luôn tự động thêm ba phần "buff" chê bai khi nhìn người khác, nhưng dù vậy, khi nhìn Tô Kiếm Đình, hắn vẫn phải thừa nhận tên này đẹp trai chẳng kém gì mình.
Bá tước phu nhân không nhịn được bèn lên tiếng:
- Tô Kiếm Đình, vẫn chưa chúc mừng phụ thân con nhỉ, đảm nhiệm Trấn Quân đại tướng quân, lại một lần nữa tiến vào trung tâm quyền lực. Ta nghe nói ông ta nhận được ý chỉ xong, vội vã chạy gấp đến kinh đô suốt mấy ngày mấy đêm đấy.
Mỗi lời của phu nhân đều chứa đầy sự châm chọc.
Tô Kiếm Đình nói:
- Để cô mẫu phải chê cười.
Huyền Vũ Bá nói:
- Lần này con đến đây vì chuyện gì?
Tô Kiếm Đình nói:
- Tổ mẫu đã lâu không gặp cô mẫu và biểu muội nên nhớ nhung vô cùng, vì vậy đã đặc biệt sai tiểu chất (*cháu) về thăm nhà một thời gian. Hơn nữa, tổ mẫu cũng muốn gặp cháu rể, nghe nói là người cực kỳ xuất sắc.
Tô Kiếm Đình nhìn về phía Thẩm Lãng, phát ra lời mời.
- Không cần... - Bá tước phu nhân nói:
- Cho dù ta có chết ở phủ Bá tước Huyền Vũ, cũng không muốn tránh nạn ở cái phủ Hầu tước Trấn Viễn của con đâu. Ta sống là người của gia tộc họ Kim, chết là quỷ của gia tộc họ Kim.
Tô Kiếm Đình nói:
- Thưa cô mẫu, năm đó lúc gia tộc hủy hôn, con ở cách xa mấy vạn dặm...
Bá tước phu nhân cắt đứt lời của gã, nói thản nhiên:
- Tô Kiếm Đình, con không nên tự mãn quá mức, ngày đó là gia tộc họ Kim chúng ta xé bỏ hôn thư trước.
- Vâng! - Tô Kiếm Đình khom người đáp.
Bá tước phu nhân nói:
- Nếu không có chuyện gì khác, con hãy đi đi, nhà của chúng ta không có chuẩn bị cơm tối.
Tô Kiếm Đình nói:
- Còn có một chuyện nữa.
Bá tước phu nhân nói:
- Nói đi.
Tô Kiếm Đình nói:
- Nghe nói biểu muội có võ công mạnh mẽ, kiếm thuật càng xuất sắc hơn, tiểu chất muốn được lĩnh giáo một chút.
Mộc Lan định từ chối.
Thẩm Lãng lại gật đầu với nàng.
- Được, ra sân đi. - Mộc Lan nói.
...
Trong sân.
Kim Mộc Lan và Tô Kiếm Đình đứng cách nhau một trượng.
- Mời!
- Mời!
Hai người đồng thời xuất kiếm.
Một kiếm kia kinh diễm, không lời nào tả xiết.
Nhanh! Cực kỳ nhanh!
Nhanh đến mức thị lực của Thẩm Lãng căn bản không thể nhìn rõ.
Nhanh đến mức nhìn qua chỉ thấy một kiếm, nhưng thực tế lại đâm ra mười bảy kiếm.
Nhưng ngay cả với cặp mắt của một người ngoại đạo như Thẩm Lãng cũng có thể nhìn ra, Mộc Lan lúc này mới thực sự đạt đến đỉnh phong của nàng.
So với lúc giết Điền Hoành, uy lực không biết lớn hơn bao nhiêu.
Ngày đó nàng dùng một kiếm hạ gục bốn tên sát thủ trong nháy mắt, tối đa chỉ dùng năm thành công lực.
Ngày đó nàng dùng một chiêu hạ gục Điền Hoành trong nháy mắt, tối đa chỉ dùng bảy thành công lực.
Còn hôm nay, Mộc Lan đã dùng gần như mười hai thành công lực để đối phó.
Hai thanh kiếm trong nháy mắt va chạm vào nhau, tiếp đó như xẹt ra tia lửa điện, ngay lập tức đẩy hai người văng ra.
Tô Kiếm Đình tựa như chim nhạn nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Mộc Lan tựa như một cánh bướm nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Tô Kiếm Đình chắp tay nói:
- Biểu muội, đa tạ!
Mộc Lan không nói gì.
Tô Kiếm Đình nói:
- Biểu muội, ta đã từng so kiếm với tên cuồng võ Đường Viêm của Bá tước Tấn Hải, ta thua! Một chiêu Thiên Ngoại Lưu Tinh của hắn, ta không đỡ nổi. Thử mười lần, cả mười lần đều không đỡ nổi.
Tiếp đó, gã chắp tay về phía Thẩm Lãng và Mộc Lan rồi nói:
- Muội phu, biểu muội, cáo từ!
Tô Kiếm Đình ra đi.
Mặt Mộc Lan lạnh tanh, lộ rõ vẻ không cam lòng.
Thẩm Lãng tiến lên, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
Nước mắt Mộc Lan chảy xuống, nàng ôm Thẩm Lãng nức nở nói:
- Phu quân, thiếp thua rồi.
Thẩm Lãng cầm lấy ngón tay nàng, hổ khẩu (*) đều chảy máu.
(*) kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ.
Hơn nữa khí tức của nàng đặc biệt hỗn loạn, hiển nhiên là vừa rồi một kiếm kia đã khiến nàng bị một chút nội thương.
Thẩm Lãng hôn tay Mộc Lan, vuốt ve mái tóc nàng.
Mộc Lan nói:
- Vốn dĩ thiếp sẽ không thua, thế nhưng thiếp vừa luyện kiếm, lại muốn luyện công phu trên lưng ngựa nên mới bại bởi hắn.
Lúc này, trước mặt Thẩm Lãng, Mộc Lan trông đặc biệt trẻ con.
Nhưng nàng nói là sự thật.
Võ đạo chia làm hai loại, một loại là trên chiến trường, một loại là trong chốn võ lâm.
Võ đạo trong chốn võ lâm, thích hợp cho việc đơn đả độc đấu.
Võ đạo trên chiến trường, thích hợp cho việc tác chiến.
Nói theo cách thông thường, người ta chỉ có thể tập trung vào một trong hai thể loại mà thôi, ví như Thế tử Trấn Bắc Hầu Nam Cung Hiệp chuyên chú vào võ đạo chiến trường, còn tên Đường Viêm mê võ nghệ của phủ Bá tước Tấn Hải thì tập trung vào võ đạo cá nhân.
Mộc Lan áp mặt sát lồng ngực Thẩm Lãng, cất giọng yếu ớt:
- Phu quân, thiếp ngay cả Tô Kiếm Đình còn đánh không lại, làm sao có thể thắng được tên Đường Viêm cuồng võ kia chứ? Nếu thiếp bại bởi Đường Viêm, ba trận chiến liền thua mất một trận, có thể sẽ dẫn đến việc chúng ta vĩnh viễn mất đi đảo Kim Sơn. Vậy thiếp chính là kẻ có tội với gia tộc trăm năm. Hôm nay thiếp xem như đã nhận ra, mặc dù thiếp chưa từng giao thủ với Đường Viêm, nhưng kiếm thuật của thiếp tối thiểu kém hắn hai đẳng cấp.
Thẩm Lãng vô cùng đau lòng, hôn vành tai nàng, dịu dàng nói:
- Cục cưng, nàng có tin ta không?
- Thiếp tin chứ. - Mộc Lan dịu dàng nói:
- Phu quân, trong lòng thiếp, chàng không gì là không làm được.
Nàng ngước đôi mắt lên, đôi mắt đẹp ngấn lệ, hấp dẫn tựa những vì sao trên bầu trời.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy ta cam đoan với nàng, nàng sẽ thắng trong trận chiến với Đường Viêm! Tranh chấp đảo Kim Sơn, chúng ta cũng nhất định thắng!
Tiếp đó, Thẩm Lãng cười nói:
- Nương tử, ta có một ý nghĩ trước nay chưa kịp nói cho nàng biết.
- Gì vậy? - Mộc Lan hỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Ta muốn bồi dưỡng nàng thành thiên hạ đệ nhất cao thủ, sau đó nếu ai dám chọc giận ta, nàng sẽ giúp ta đánh hắn cho ra bã.
- Được. - Mộc Lan gật đầu thật mạnh đáp lời.
Tiếp đó, Mộc Lan nói:
- Nhưng mà, thiếp e rằng đến lúc đó Đại Ngốc lại là thiên hạ đệ nhất cao thủ, phải làm sao đây?
Thẩm Lãng nói:
- Vậy thì bảo hắn phế bỏ một nửa võ công.
- Á!
Thẩm Lãng nhỏ giọng cầu khẩn:
- Nương tử, buổi tối đi tắm nàng vẫn đóng cửa sổ sao?
Mộc Lan giả vờ không nghe thấy.
Sự im lặng chính là ngầm thừa nhận.
Thẩm Lãng buồn bã nói tiếp:
- Nương tử, ta... bây giờ chẳng khác gì khúc gỗ khô đó.
Mộc Lan giậm chân mạnh một cái, quay đầu bỏ đi.
Nàng ghét nhất phu quân như vậy.
Vào những khoảnh khắc ngọt ngào như mật, chàng lại hay đùa giỡn lưu manh, phá nát phong cảnh.
Người ta nói nam nữ yêu nhau thì ngâm thơ dưới trăng, trước hoa.
Những ngày phu quân tỏ bày tâm sự yêu thương với mình đều nói chuyện đen tối, tầm bậy.
Bây giờ thì hay rồi, Kim Mộc Lan vốn thuần khiết không tì vết, cái gì cũng không hiểu, giờ thì cái gì cũng biết.
Kiến thức lý luận của nàng còn phong phú hơn cả kinh nghiệm thực chiến hai mươi năm của bà mẹ Tô Bội Bội.
Rõ ràng chỉ nghe chồng nói chuyện một đêm mà nàng đã học được kinh nghiệm giường chiếu hơn mười năm.
Mộc Lan đi rồi, Thẩm Lãng nhìn về phía Tô Kiếm Đình đã rời đi.
Đến tận bây giờ, Thẩm Lãng đối mặt quá nhiều kẻ địch.
Căn bản chẳng hề có sức đánh một trận, toàn bộ đều bị Thẩm Lãng nghiền ép giết chết.
Cái tên Tô Kiếm Đình trước mắt này, dường như là một kẻ thù xứng tầm.
Mặc dù hôm nay gã biểu hiện hoàn toàn không giống một kẻ địch, không chỉ nho nhã lễ độ, hơn nữa còn chủ động ước chiến với Mộc Lan, chỉ muốn nhắc nhở Mộc Lan rằng võ công của nàng còn kém xa tên Đường Viêm mê võ, một trận chiến này nàng không hề có hy vọng.
Nhưng gã càng nho nhã lễ độ, thì càng toát lên cảm giác ưu việt, chính là cái cảm giác coi tất cả mọi người là đồ ngu.
Vẫn là chân lý đó!
Tất cả những kẻ muốn khoe khoang hơn Thẩm Lãng ta đây đều đáng chết!
...
Phủ Bá tước Tĩnh An.
- Mẹ nó, chỉ là tôn tử (*cháu trai) mà. - Tĩnh An Bá Ngũ Triệu Trọng giận dữ.
Dù với tư cách quý tộc, Ngũ Triệu Trọng cũng liên tục văng tục.
- Chỉ là một đứa cháu của Trấn Viễn Hầu Tô Nan, vốn là nhân vật nhỏ bé mà khốn nạn đến mức đáng bị thiên đao vạn quả!
- Lão tử (*bố mày) đến bây giờ chưa từng thấy Hầu tước nào uất ức như thế, chó còn chẳng nghe lời bằng nhà ngươi.
- Một ý chỉ của quốc quân, ngươi liền hấp tấp đến kinh đô nhậm chức, không biết giở trò ba lần đùn đẩy, ba lần chối từ sao? Chó còn không vội vàng tích cực ăn phân như nhà ngươi!
Giống như kền kền trên thảo nguyên cùng xác chết.
Ban đầu, miếng thịt phủ Bá tước Huyền Vũ chỉ có ba nhà muốn xâu xé: phái tân chính, phủ Hầu tước Trấn Bắc, phủ Bá tước Tấn Hải. Phủ Bá tước Tĩnh An còn là nhờ vị trí địa lý gần, ép buộc xông lên xé cắn một mẩu.
Những nhà khác đều đứng ngoài xem cuộc vui, trong lòng rục rịch nhưng cũng không dám xông lên. Bây giờ thì hay rồi, Trấn Viễn Hầu Tô Nan tiếp chỉ đi kinh đô nhậm chức, vậy chẳng phải là nói cho thiên hạ biết hết sao.
Tuy rằng ta và phủ Bá tước Huyền Vũ là quan hệ thông gia, nhưng giữa chúng ta không có quan hệ thân thiết, dù các ngươi động thủ cũng không cần nể mặt ta đâu.
Mà một số quý tộc lâu đời môi hở răng lạnh, vốn còn muốn ra tay cứu phủ Bá tước Huyền Vũ.
Bây giờ thì hay rồi, phủ Hầu tước Trấn Bắc tấu thỉnh quốc quân, điều động gia tộc tư quân đi nước Nam Ẩu bình loạn, chiêu này khác nào đưa dao cho quốc quân.
Phủ Hầu tước Trấn Viễn cũng bó tay.
Các ngươi ai dám nhảy ra, kẻ nào nhảy ra quốc quân liền một đao chém xuống.
Bỉ ổi, không biết xấu hổ!
Phủ Bá tước Huyền Vũ còn chưa ngã xuống, liền có vô số kền kền bay lượn trên bầu trời, chờ chia nhau xác của gia tộc họ Kim.
- Ruộng muối đảo Vọng Nhai, phủ Bá tước Tĩnh An của ta phải có một nửa. - Bá tước Tĩnh An cất giọng lạnh lùng:
- Miếng thịt này ai dám giành giật với ta, ta sẽ xử kẻ đó. Tử tước Chúc Lan Đình là cái quái gì, thứ mèo con chó con như vậy, hắn cũng muốn đến đoạt thịt ăn sao? Bằng vào hắn mà xứng đáng ư?
- Hãy hạ lệnh cho Lâm Chước, càng thêm điên cuồng một chút, càng thêm độc ác một chút. Không cần sợ có người chết, không cần sợ giết người, không cần sợ run sợ. Không nên gãi không đúng chỗ ngứa mà quấy rầy, có thể vượt biên, có thể công kích, dù có kích động chiến tranh quy mô nhỏ cũng không cần e ngại.
Thế tử phủ Bá tước Tĩnh An Ngũ Nguyên Hóa cau mày nói:
- Quân đội Sở Thiên hộ Diêm Sơn tuy rằng coi như tinh nhuệ, thế nhưng đối mặt kỵ binh phủ Bá tước Huyền Vũ, vẫn e rằng sẽ bị tổn hại đó.
Tĩnh An Bá Ngũ Triệu Trọng trầm ngâm một lát, tiếp đó một quyền nện xuống bàn:
- Đem cao thủ bí mật trong gia tộc đến phối hợp dưới trướng Lâm Chước. Nói cho Lâm Chước nhất định phải lấy đông diệt ít, đụng phải đám kỵ binh tuần tra ít ỏi của phủ Bá tước Huyền Vũ thì phải tiêu diệt hết toàn bộ.
- Bắt người! Bắt tư quân của phủ Bá tước Huyền Vũ được càng nhiều càng tốt, sau đó toàn bộ treo ngược lên thị chúng.
- Muốn cho tất cả mọi người thấy, phủ Bá tước Tĩnh An của ta mới là kẻ ra sức nhiều nhất, tương lai chia thịt ta nhất định phải được chia một miếng lớn.
- Vâng! - Thế tử Ngũ Nguyên Hóa đáp.
Hơn nửa canh giờ sau đó.
Một nhánh hiệp sĩ trăm người tinh nhuệ chạy vội đến thành Huyền Vũ.
Đây là cơ hội ngàn năm có một.
Một quý tộc lâu đời ngã xuống, sẽ có biết bao nhiêu lợi ích.
Quốc quân ăn phần lớn, chúng ta ăn phần nhỏ, nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, Tĩnh An Bá chắc chắn sẽ không tha thứ cho bản thân.
Lần trước phủ Bá tước Đông Giang ngã xuống, có bao nhiêu người ngồi không mà hưởng lợi, lúc đó phủ Bá tước Tĩnh An ở quá xa nên không thể hưởng ké.
Lần này phủ Bá tước Huyền Vũ ngay bên cạnh, nếu không đớp một miếng thịt, trời cao cũng khó mà dung thứ.
Cho nên, nghìn vạn lần đừng trách dáng vẻ Ngũ Triệu Trọng ta ăn quá khó coi.
Cũng nghìn vạn lần đừng đỏ mắt, ha ha ha ha ha!
Ngũ Triệu Trọng đã không ưa những quý tộc lâu đời này từ lâu rồi, các ngươi ra vẻ lợi hại cái gì vậy?
Có đất phong, có tư quân là tài giỏi sao?
Bình thường lúc gặp mặt, những kẻ quý tộc lâu đời này từng tên một ngoài mặt cười hì hì, thế nhưng trong mắt lại tràn đầy cảm giác ưu việt, coi thường đám quý tộc mới.
Bây giờ thì hay rồi, mỗi một người các ngươi đều phải xui xẻo, chết không có chỗ chôn.
Nếu không phải thừa cơ đâm một đao sau lưng gia tộc họ Kim, gia tộc họ Ngũ chúng ta cũng không thể tồn tại trong bầy sói được.
- Nguyên Hóa, Trương Xung lúc này hẳn là ở phủ Bá tước Tấn Hải, con đi một chuyến. - Ngũ Triệu Trọng nói:
- Gọn gàng dứt khoát nói cho hắn biết, chúng ta phải lấy một nửa ruộng muối của phủ Bá tước Huyền Vũ, mặc kệ sau đó còn ai thêm vào cuộc thịnh yến này, miếng thịt này kẻ nào cũng không thể đoạt, bằng không sau này chuyện hắn ta mưu cầu Hạ đô đốc Diễm Châu, đừng trách ta gây phiền phức cho hắn.
Thế tử Ngũ Nguyên Hóa nói:
- Phải nói thẳng như vậy sao?
Ngũ Triệu Trọng nói:
- Lúc này chính là phải nói thẳng, nếu như con quanh co lòng vòng, đến lúc đó phủ Bá tước Huyền Vũ ngã xuống mọi người chia thịt, sẽ không có phần cho chúng ta.
Quý tộc trong quân ngũ, dù bản chất không thô lỗ bá đạo cũng sẽ trở nên như vậy.
- Vâng! - Ngũ Nguyên Hóa nói.
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một tiếng gọi ầm ĩ, tràn đầy sợ hãi và khiếp đảm.
- Phụ thân!
Ngũ Triệu Trọng chau mày, đó là tiếng đứa con thứ ba của ông, Ngũ Nguyên Hùng.
Ông ta rất yêu thích đứa con trai này, bởi vì học vấn tốt vô cùng, cũng đã đậu cử nhân.
Thế nhưng, sinh hoạt cá nhân của hắn thực sự quá loạn, quá phóng đãng.
Nhưng mà, những thứ này đều là tiểu tiết, với tư cách quý tộc chơi mấy người đàn bà thì sao? Chơi mấy người đàn ông thì thế nào?
- Có chuyện gì vậy? - Tĩnh An Bá Ngũ Triệu Trọng nói:
- Con lại gây ra họa gì? Lại vô lễ với con gái nhà lành nào nữa? Đưa tiền đến bịt miệng, không được thì đưa dao.
Con thứ ba Ngũ Nguyên Hùng đi đến, người gầy giơ xương, mặt mũi tuyệt vọng.
Sau khi đi vào, gã quỳ thẳng xuống.
Ngũ Triệu Trọng cất giọng lạnh lùng:
- Cuối cùng là thế nào? Không nên ra vẻ uất ức vậy, quậy đến chết người à? Vậy cũng không đến mức có bộ dạng như vầy, người chết cũng đã chết rồi.
Ngũ Nguyên Hùng không nói hai lời, trực tiếp tụt quần xuống.
Trên của quý của gã đầy những vết lở loét, có cả giang mai và sùi mào gà.
- Phụ thân, con tiêu rồi! Con hết rồi.
- Phụ thân, con còn trẻ, con không muốn chết, con không muốn chết đâu...
Tĩnh An Bá Ngũ Triệu Trọng tức khắc kinh ngạc sững sờ.
Tựa như một tiếng sấm sét nổ vang trong đầu.
Cả người hoàn toàn cứng đờ, toàn thân lạnh lẽo.
- Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy? - Ngũ Triệu Trọng gào thét:
- Các con chơi cũng là cô gái nhà đàng hoàng, trước mỗi lần chơi, cũng cho đại phu kiểm tra thân thể, sạch sẽ mới chơi mà.
Con thứ ba Ngũ Nguyên Hùng khóc lớn:
- Con cũng không biết, chơi nhiều năm như vậy cũng không gặp chuyện không may, vì sao lần này lại xảy ra chuyện. Không chỉ mình con, Ngũ đệ cũng xảy ra chuyện, lúc đó mười mấy người đều bị lây cả.
Da đầu Ngũ Triệu Trọng tê dại.
Tiếp đó, ông ta sực nhớ ra một chuyện càng thêm đáng sợ.
- Nhanh lên, triệu tập tất cả đàn ông đàn bà trong phủ để kiểm tra thân thể, xem có bao nhiêu người bị nhiễm.
- Lão Tam, gọi lão Ngũ vào đây, các con thành thật nói cho phụ thân biết, rốt cuộc trong phủ các con đã ngủ với những người đàn bà nào? Bao nhiêu người?
Một lúc lâu sau, kết quả đã có!
Khiến người ta cực kỳ sợ hãi.
Khiến người ta hồn phi phách tán.
Toàn bộ phủ Bá tước Tĩnh An, đã phát hiện có chừng hơn mấy chục người nhiễm bệnh.
...
Bên trong căn phòng.
Một vị phu nhân trẻ trung quyến rũ, cực kỳ xinh đẹp quỳ trên mặt đất khóc lóc, trong mắt tràn đầy kinh hoàng và tuyệt vọng.
Ả chính là vợ bé được Ngũ Triệu Trọng cưng chiều nhất, chỉ chiếm giữ làm của riêng.
Bây giờ ả cũng bị lây, Ngũ Triệu Trọng tận mắt chứng kiến, quả thực giận sôi gan.
Điều này đại biểu cho cái gì?
Đại biểu cho việc con ông ta đã cấu kết với tiểu thiếp.
- A... A...
Ngũ Triệu Trọng điên cuồng gào thét.
Vô cùng nổi giận!
Tiểu thiếp ôm bắp đùi ông ta khóc thút thít:
- Phu quân, nhất định có thể chữa khỏi, nhất định có thể chữa khỏi mà.
- Chữa, chữa cái con mẹ ngươi!
Ngũ Triệu Trọng rút đao ra, chợt chém xuống!
Giết, giết cho ta!