125. Chương 125: Ngày Tàn Của Từ Thiên Thiên! Lãng Gia Bất Ngờ Trở Thành Thiên Tài

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 125: Ngày Tàn Của Từ Thiên Thiên! Lãng Gia Bất Ngờ Trở Thành Thiên Tài

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiên Nhai Hải Các này còn có cả chế độ hội viên sao?
Giống như những câu lạc bộ, hội nhóm cao cấp trên Trái Đất vậy sao?
Dù kiếp trước Thẩm Lãng bị axit sulfuric hủy hoại dung nhan, nhưng chàng vẫn là một bác sĩ rất giỏi, đã cứu không ít quan chức, quyền quý.
Trong số đó, một phú hào tai tiếng nghe nói bác sĩ Thẩm bốn mươi tuổi vẫn chưa có thê thiếp, có chút cảm động, bèn tặng chàng một thẻ hội viên hạng bạch kim.
Đồng thời cẩn thận dặn dò: "Bác sĩ Thẩm à, bên trong không chỉ có nữ nhân, ngay cả nam nhân trẻ tuổi cũng có đủ."
Thẩm Lãng trong lòng cảm kích, lúc phẫu thuật bèn tiện tay thắt luôn ống dẫn tinh của người đàn ông này, dù sao ông ta cũng đã ngoài năm mươi, không cần gieo rắc con rơi khắp thế gian nữa.
Trở lại chuyện chính.
Thẩm Lãng nói:
- Nương tử, võ công nàng cao siêu như vậy, thân phận lại cao quý, chắc chắn là hội viên của Thiên Nhai Hải Các rồi.
Người khác có thể không hiểu từ 'hội viên' này, nhưng Mộc Lan thì biết.
- Phu quân, chàng quá đề cao thiếp rồi. - Mộc Lan đáp.
Sự vĩ đại của Thiên Nhai Hải Các là vô cùng lớn, vượt xa cả sự sang quý.
Nó có chút tương tự với Citadel trong 《Game of Thrones》, thậm chí còn lợi hại hơn Lang Gia Các trong phim 《Lang Nha Bảng》.
Muốn trở thành hội viên của nó thì sao?
Phải là những bậc thầy học thuật, ví như sư phụ của Mộc Lan là Chung Sở Khách.
Đa số người thường căn bản không có tư cách bước chân vào đây.
Thẩm Lãng nhìn vị lão giả phía trước rồi nói:
- Đại sư, nếu không có vấn đề về chế độ đề cử mời mọc, ngài cũng có quyền mời đúng không ạ?
- Đương nhiên! - Lão giả ngạo nghễ đáp, với tư cách là một trong các giáo sư của Thiên Nhai Hải Các, lão đương nhiên có quyền mời.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Vậy được, vậy giờ ngài hãy mời ta đi.
Đại sư nhìn về phía Mộc Lan, hỏi:
- Vị tiểu thư này, đây là phu quân của cô sao?
Mộc Lan khẽ gật đầu, có chút ngượng ngùng.
Phu quân này đôi khi rất đáng nể, nhưng... phần lớn thời gian thì lại khá mất mặt.
Đại sư phán ngay:
- Kẻ trói gà không chặt như ngươi mà có thể sống đến bây giờ, thật không dễ dàng gì.
Người khác đến Thiên Nhai Hải Các của ta, đều cung kính khép nép, ngay cả hít thở cũng không dám lớn tiếng, cứ như đến hành hương vậy.
Ngươi, cái tên tiểu bạch kiểm này thì ngược lại, nói năng lung tung như đi kỹ viện vậy.
Thẩm Lãng nói:
- Đại sư, ta nghe nói muốn trở thành hội viên Thiên Nhai Hải Các, phải là một đại tông sư sao?
Đại sư nói:
- Không phải hội viên, chỉ là khách thôi.
Thẩm Lãng nói:
- Ta còn nghe nói, Thiên Nhai Hải Các chấp nhận bất kỳ thử thách học thuật nào, chỉ cần có thể giải đáp được một đề bài cực khó của các người, bất kể chưa phải là đại tông sư cũng có thể trở thành khách mượn sách của Thiên Nhai Hải Các?
Khách mượn sách?
Ngươi, cái danh xưng này của ngươi còn không bằng hội viên sao?
Vị đại sư này vốn rất kiên nhẫn, thế nhưng giờ đây lão cảm thấy mình nhớ cái cảm giác đánh người khác rồi.
Lão không khỏi lại một lần nữa nhìn về phía Mộc Lan: "Phu quân nhà cô làm sao sống được đến bây giờ vậy? Làm vợ hắn chắc khổ cực lắm nhỉ."
"Tên tiểu bạch kiểm này không xứng với cô!"
Trước khi đến, Thẩm Lãng quả thật đã làm công tác chuẩn bị kỹ lưỡng.
Thiên Nhai Hải Các này, trong mắt thế nhân, chính là một tòa thánh đường tri thức.
Nhưng nơi đây căn bản không chỉ có bí tịch võ đạo, mà còn có đủ loại tác phẩm học thuật nổi tiếng.
Thiên văn địa lý, toán học, âm nhạc, vân vân, thứ gì cũng có.
Đây là một tòa thánh đường học thuật thực sự.
Đại sư nói:
- Không sai, Thiên Nhai Hải Các chúng ta cứ cách một thời gian, sẽ đưa ra các nan đề cho thiên hạ. Bất luận kẻ nào chỉ cần giải đáp được một đề, đều có thể được mời.
Điều này tương đương với những tổ chức học thuật siêu cấp lợi hại trên Trái Đất.
Luận văn của các ngươi nếu không được đăng trên ba tạp chí khoa học lớn như 《Nature》, 《Cell》, 《Science》 thì căn bản còn chẳng có tư cách đến gõ cửa.
Thế nhưng thế giới này vẫn có rất nhiều thiên tài.
Thiên Nhai Hải Các trước đây đưa ra mười câu hỏi, đến nay đã có bảy câu được giải, hiện tại chỉ còn lại ba câu.
Đương nhiên, sau khi mười câu hỏi được giải đáp hoàn tất, Thiên Nhai Hải Các sẽ lại đưa ra mười nan đề mới.
Mà những nan đề này bao gồm nhiều ngành học khác nhau, thuộc về võ đạo chỉ có hai ba đề mà thôi.
Một thánh đường học thuật vĩ đại như vậy mà đưa ra nan đề, có nghĩa là đó là những câu hỏi khó khăn nhất của cả thế giới.
Không phải thiên tài tuyệt đỉnh thì đừng nói chi đến việc giải đáp, căn bản ngay cả đọc cũng chẳng hiểu gì cả.
Còn nhớ Hứa Văn Chiêu không?
Ông ta ở thành Huyền Vũ được xem là thiên tài toán học, thế nhưng... ngay cả tư cách đọc những nan đề này ông ta cũng không có.
Đại sư nói:
- Công tử, trong mười đề cực khó của Thiên Nhai Hải Các chúng ta còn lại ba đề, đã ước chừng ba năm không có ai có thể giải đáp được một đề nào, ngươi nhất định phải thử một lần sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên!
- Phí tổn là năm trăm lượng vàng! - Đại sư ra giá.
Một thánh đường học thuật lợi hại thế này, để người ta trả lời câu hỏi mà vẫn đòi tiền sao?
Không sai, là đòi tiền.
Không phải vị đại sư này tham lam, mà là bởi vì chi phí duy trì Thiên Nhai Hải Các thực sự rất cao.
Các vị giáo sư này lại tuyệt đối không muốn tiếp nhận bất kỳ vàng bạc ban thưởng nào của vua chúa.
Cũng không tiếp nhận bất kỳ khoản quyên tặng nào từ quan viên hay quý tộc.
Thế nhưng, họ lại sẵn lòng tiếp nhận đủ loại quyên tặng của người thường.
Thẩm Lãng vung tay lên, Mộc Lan đưa ra một rương kim tệ, vừa đúng năm trăm lượng.
- Mời khách nhân theo ta! - Đại sư nói.
Tiếp đó, lão dẫn Thẩm Lãng cùng Mộc Lan đi đến một căn phòng nhỏ trong lâu đài.
Bên trong trống rỗng, chỉ có ba chiếc ghế và hai cái bàn.
Đại sư nói:
- Khách nhân muốn giải đáp đề bài cực khó nào? Hôm nay còn lại ba đề: võ học, thiên văn và triết học.
Võ học chắc chắn không được, Lãng gia đọc qua bí tịch võ học còn quá ít, kho dữ liệu chưa đủ phong phú.
Môn triết học này thì quá mức thâm ảo, rối rắm.
Như vậy, cũng chỉ còn lại đề thiên văn thôi sao?
Thế nhưng, đây không phải Trái Đất, vũ trụ ở đây không giống nhau.
E rằng những dữ liệu về thiên văn trong đầu Thẩm Lãng cũng không dùng được.
- Đề thiên văn!
Ánh mắt của vị đại sư kia lộ ra vẻ miệt thị, tiếp đó đưa qua một tờ giấy.
Đây là một trong ba đề bài cực khó còn sót lại của Thiên Nhai Hải Các.
Câu hỏi này chỉ có năm chữ.
Mặt trời lớn bao nhiêu?
Câu hỏi này có khó không?
Có lợi hại không vậy?
Hiếm thấy đến mức khiến người ta tức giận.
Tuyệt đối ở cấp độ biến thái.
Không cho bất kỳ số liệu nào, trực tiếp hỏi ngươi mặt trời lớn bao nhiêu, đường kính là bao nhiêu.
Lại một lần nữa nói rõ, đây không phải Trái Đất.
Cho nên mặt trời của thế giới này, cùng đường kính mặt trời của thế giới chúng ta rất có thể là không giống nhau.
Ít nhất Mộc Lan sau khi nhìn thấy câu hỏi này đã kinh ngạc sững sờ.
Trước đây nàng vẫn cho rằng mình đặc biệt thông minh, thế nhưng bây giờ nàng lần đầu tiên hoài nghi trí thông minh của chính mình.
Gần như mỗi người nhìn thấy câu hỏi này đều có thể hoài nghi cuộc sống.
Đại sư thản nhiên nói:
- Nếu không giải đáp được, cũng không cần lãng phí thời gian, từ đâu đến đây thì về chỗ đó đi.
Dứt lời, lão lập tức đứng dậy định rời đi.
Câu hỏi này rất khó, thậm chí nhìn qua có vẻ hoàn toàn không thể giải được.
Nhưng đối với Thẩm Lãng mà nói, quả thực cực kỳ đơn giản, chàng thậm chí không cần dùng đến trí não.
- Đại sư, tính toán ra kết quả này nhanh nhất cũng phải mất ba ngày.
Khi Thẩm Lãng nói ra câu này, chàng cẩn thận nhìn vào mặt vị đại sư nọ.
Nếu như không đoán sai, chỉ cần nghe được những lời này của Thẩm Lãng, đại sư sẽ kinh ngạc.
Đại sư quả nhiên chấn động.
Đây mới là giao lưu của trí giả đỉnh phong.
Chỉ cần Thẩm Lãng nói ra những lời này, về cơ bản chàng cũng đã giải đáp được dàn ý.
Thế nhưng Mộc Lan đứng bên cạnh vẫn tiếp tục không hiểu ra sao.
Nàng bắt đầu hoài nghi, bản thân... có phải không xứng với phu quân hay không?
Tại sao đối thoại và biểu cảm của hai người đàn ông trước mắt này mà nàng không tài nào hiểu nổi.
Thế nhưng nàng nhìn vào gương, trong nháy mắt sự tự tin lại tràn đầy.
Đối với một kẻ lưu manh như phu quân, yêu cầu đối với thê tử chỉ có mấy thứ này thôi:
Mông, ngực, eo, khuôn mặt, và tiền...
Còn chỉ số thông minh có cao hay không, có lẽ chàng cũng không quá để ý.
Bằng không, sao chàng lại có thể chơi với Đại Ngốc, Kim Mộc Thông đến quên cả ngày tháng được?
...
Tiếp theo, Thẩm Lãng tìm một cây trúc rỗng.
Đồng thời cầm lấy kiếm của Mộc Lan.
Chàng dùng cây trúc rỗng ruột nhìn về phía mặt trời, vừa nhìn, vừa dùng kiếm chém cây trúc.
Mãi cho đến khi hình ảnh mặt trời chiếm trọn tầm nhìn của chàng qua cây trúc.
Lấy chiều dài của cây trúc chia cho đường kính, cho ra con số là 85.
Có nghĩa là khoảng cách giữa mặt trời và hành tinh này gấp 85 lần đường kính của mặt trời.
Quả nhiên không giống trên Trái Đất, con số này ở Trái Đất là 80.
Tiếp đó, Thẩm Lãng cắm thẳng cây trúc trên mặt đất, đến khi vào giữa trưa, chàng đo độ dài bóng của cây trúc dưới ánh mặt trời và ghi lại số liệu đó.
Tiếp đó, Thẩm Lãng hướng về phía lão già nói.
- Đại sư, ngài còn cần ta tiếp tục không?
Nếu như phải tiếp tục, Thẩm Lãng cần phải tìm được một bản đồ chính xác, tiếp đó đi thuyền lên phía bắc hai nghìn dặm, ba ngày sau vào lúc giữa trưa cắm cây trúc này trên mặt đất, tiếp tục đo chiều dài của bóng.
Khoảng cách hai vị trí cách nhau hai nghìn dặm, dưới ánh nắng giữa trưa chiếu trực tiếp, cùng một cây trúc có chiều dài 8.5 xích (tầm 283.305 cm) sẽ không cho ra kết quả y hệt, sẽ chênh lệch khoảng 1cm.
Sự chênh lệch chiều dài giữa hai cái bóng ở hai vị trí khác nhau trong khoảng cách hai nghìn dặm, căn cứ theo định lý Pythagoras (định lý Pytago) có thể tính toán ra khoảng cách giữa mặt trời và thế giới này.
Tiếp đó, lấy khoảng cách này chia cho 85, có thể tính ra đường kính của mặt trời ở thế giới này.
Thẩm Lãng viết ra toàn bộ quá trình giải đáp.
Nhưng cuối cùng không đưa ra đáp án chính xác.
Bởi vì chàng không có thời gian đi thuyền lên phía bắc hai nghìn dặm, nói đúng hơn không phải hai nghìn dặm, bởi vì bề mặt hành tinh là hình cầu, còn phải tính cả độ cong, điều này cần dùng đến số Pi.
Chỉ trong một khắc đồng hồ, Thẩm Lãng đã nộp đáp án.
Mặc dù không đưa ra kết quả cuối cùng.
Thế nhưng, sau khi đại sư xem xét, lão thậm chí hơi run rẩy.
Bởi vì đáp án của Thẩm Lãng là chính xác tuyệt đối, thậm chí còn chính xác hơn cả bọn họ.
Bởi vì Thẩm Lãng dùng số Pi chính xác hơn.
- Công tử, ngài không thể đi thuyền hai nghìn dặm lên phía bắc, thế nhưng xin ngài thử đoán xem, đường kính mặt trời là bao nhiêu? - Đại sư bèn hỏi.
Thẩm Lãng thoáng tính toán một chút rồi nói:
- Hẳn là 289 nghìn dặm.
Đường kính của mặt trời ở hai không gian không hề giống nhau, Thẩm Lãng căn cứ vào đường kính mặt trời quen thuộc mà tạm tính ra đường kính mặt trời của thế giới này.
Đại sư nhìn Thẩm Lãng không thể tin nổi.
Thật sự là quá sững sờ, quá đỗi chấn động.
Ước chừng một lúc lâu sau, đại sư bèn hỏi:
- Công tử, ngài năm nay bao nhiêu tuổi?
- Mười chín tuổi. - Thẩm Lãng sực nhớ ra và chữa lại:
- À không, mười tám tuổi.
Đại sư không rõ sự ngoan cố này là vì sao.
Lão thở dài nói:
- Thiên tài quả nhiên là trời sinh!
- Thiên tài, một thiên tài tuyệt đỉnh!
- Chưa từng gặp qua thiên tài nào còn trẻ như vậy.
- Vị tiểu thư này, cô không xứng với hắn đâu.
Mộc Lan không nói gì, chẳng phải đại sư vừa rồi nói ngược lại sao.
Thẩm Lãng nói:
- Đại sư, bây giờ ta có thể tiến vào Thiên Nhai Hải Các được không?
Đại sư cười nói:
- Hoan nghênh công tử, ngài đã trở thành khách quý của Thiên Nhai Hải Các chúng ta.
Không phải những bậc thầy học thuật không có khiếu hài hước, chẳng qua là chỉ thể hiện điều đó với đúng người mà thôi.
Dưới sự dẫn đường của đại sư, Thẩm Lãng tiến vào thánh đường võ đạo và học thuật.
Bước vào đại dương của vô số bí tịch cùng tác phẩm.
- Ngọc Nương, tiếp khách. - Đại sư hô.
Một tiểu mỹ nhân nở nang, lượn lờ đi đến, khoảng chừng ngoài ba mươi.
Chiếc áo choàng học giả mặc trên người nàng có vẻ càng bó sát, mê người.
Thế nhưng, ngoại hình nàng tuy rất đẹp, nhưng tóc tai rối bời, mắt thâm quầng, hoàn toàn không có hình tượng gì đáng nói.
Vừa đi vừa lầm bầm:
- Lại một lão già yếu ớt nào tới nữa đây? Những kẻ thông thái trẻ tuổi của thiên hạ đều chết hết rồi à? Muốn mượn đọc cái gì vậy? - Vị nữ học sĩ cất giọng oang oang.
- Nói nhanh một chút, lão nương không rảnh, cho ngươi một canh giờ tự đi tìm, tay lão nương không có tình cảm đâu.
Ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn xinh đẹp của nàng nhìn thấy Thẩm Lãng.
Tiếp đó nàng kinh ngạc sững sờ, đôi mắt đẹp trong nháy mắt sáng choang.
Vừa kêu một tiếng, nàng lại chạy ra thật nhanh.
Thẩm Lãng kinh ngạc, sao lại đi mất rồi?
Thế nhưng một khắc đồng hồ sau đó, nàng lại đi ra. Cứ như đã thay đổi thành một người khác, tóc trở nên mượt mà, quầng thâm trên mắt cũng không còn, trên mặt thoa phấn, môi cũng thêm chút sắc hồng.
Còn đổi sang một bộ váy màu lam quyến rũ.
Nữ học sĩ quyến rũ thỏ thẻ nói:
- Vị công tử này, vừa rồi là tỷ tỷ thô lỗ, dơ dáy của ta. Từ trước đến giờ tỷ ấy đều thô lỗ như thế, hy vọng ngài bỏ qua.
Tỷ tỷ?
Mông, ngực, ngay cả đường cong bắp đùi của hai người các ngươi cũng giống nhau y hệt.
Thế nhưng, ngươi nói gì thì cứ tạm tin như vậy.
Nữ học sĩ xinh đẹp dịu dàng nói:
- Xin hỏi ngài muốn mượn đọc cuốn sách nào? Hay là bí tịch nào? Ngài cứ ngồi yên đây cho khỏe đi, ta đi lấy cho ngài. Công tử à, ngài có muốn uống trà hay không, có cần ăn chút điểm tâm gì không?
Thẩm Lãng nói:
- Ta muốn mượn đọc kiếm pháp 《Thiên Ngoại Lưu Tinh》.
Mỹ nhân học sĩ không khỏi kinh ngạc, tiếp đó điềm nhiên hỏi:
- Có, tỷ tỷ này đi lấy cho.
...
Bên trong phủ đệ của Từ gia!
Vô số tơ lụa, chồng chất như núi.
Sáu phần là lụa tím, bốn phần là lụa cầu vồng.
Mấy chục thương nhân Tây Vực ngây ngất nhìn chằm chằm những thứ lụa này.
Đẹp quá!
Đơn giản là kiệt tác của trời cao.
Đây căn bản không phải là tơ lụa, đơn giản là núi vàng núi bạc đó.
Họ có thể tưởng tượng, những thứ lụa này một khi vận chuyển đến quốc gia của họ sẽ gây bùng nổ như thế nào?
Tại sao toàn bộ là thương nhân Tây Vực?
Bởi vì thị trường của Việt quốc Từ gia đã chiếm lĩnh từ lâu rồi.
Ở những quốc gia thuộc Tây Vực kia, Từ gia không thể mở tiệm, cho nên chỉ có thể bán sỉ cho những thương nhân này.
- Đưa ra!
Từ Thiên Thiên ra lệnh một tiếng.
Tức khắc mấy chục chiếc áo choàng màu tím, mấy chục chiếc váy màu cầu vồng được đưa lên.
- Đây coi như là lễ gặp mặt ta tặng cho các vị. - Từ Thiên Thiên nói.
Đây cũng là quy tắc cũ, mỗi lần giao dịch, đều phải đưa ra những thứ lụa này làm quần áo.
Những thương nhân Tây Vực này không chỉ đến một mình, mà còn mang theo tình nhân cùng đi, cho nên còn phải tặng cả váy cầu vồng.
Mấy chục thương nhân Tây Vực cùng tình nhân của họ gấp rút vào phòng, mang những thứ lụa này lên thuyền.
Quả nhiên là lộng lẫy óng ả.
Nhất là váy màu cầu vồng, mặc lên người giống như tiên nữ vậy.
Từ Thiên Thiên nói:
- Các vị có hài lòng không?
Mấy chục thương nhân Tây Vực khen không dứt miệng:
- Thỏa mãn, vô cùng thỏa mãn.
Từ Thiên Thiên nói:
- Chúng ta chính thức giao hàng nhé? Chính thức giao hàng được chưa?
Mấy chục thương nhân Tây Vực đều đồng ý.
Họ càng thêm sốt ruột, nghĩ phải nhanh chóng nhất đưa số lụa này đến thị trường của quốc gia mình để thu về một khoản tiền phi nghĩa.
Tiếp đó, sẽ chính thức giao hàng.
Điều này có nghĩa là Từ gia sẽ lập tức có mười mấy vạn lượng vàng nhập vào kho.
Cho dù là dùng giá gấp ba để thu mua kén tằm, nhưng cuộc giao dịch này vẫn là một món hời lớn.
Cũng không cần vội vã xây lại phân xưởng, số tiền này có thể dâng cho Trương Xung để mưu cầu chức Hạ đô đốc Diễm Châu.
Từ Thiên Thiên thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
Phấn đấu nhiều ngày như vậy, cuối cùng cũng thành công.
Từ gia cuối cùng đã vượt qua cửa ải khó khăn lần này.
Tấm biển vàng Từ Tú chẳng những không bị lật đổ, ngược lại còn được nâng cao một bước.
Suốt mấy buổi tối nay, nàng gần như mỗi ngày đều gặp ác mộng.
Nội dung giấc mơ đều giống nhau:
Tơ lụa bỗng nhiên phai màu.
Cho nên, trước khi giao hàng, nàng đã cho người ta làm rất nhiều thí nghiệm.
Hong gió, phơi nắng, hơ lửa, giặt nước muối, đổ nước sôi, v.v...
Gần như toàn bộ các cách đều đã được dùng qua.
Tơ lụa không hề phai màu.
Bây giờ cuối cùng đại sự đã thành công.
Mắt Từ Thiên Thiên ươn ướt.
Quá khó khăn, quá không dễ dàng.
Xoay người nhìn thấy vị hôn phu Trương Tấn, nàng lộ ra nụ cười thân mật.
Trương Tấn lộ ra nụ cười thâm tình, bản thân gã cũng thở dài một hơi.
Từ gia thành công, điều đó có nghĩa là phụ thân gã có tiền để mưu cầu chức Hạ đô đốc Diễm Châu.
Quan trọng nhất là, gã có thể cưới Từ Thiên Thiên vào cửa, không cần làm ra những chuyện đáng sợ.
Từ Thiên Thiên trong lòng đắc ý nói:
- Thẩm Lãng ơi là Thẩm Lãng, ngươi là kẻ ngu có mắt không tròng, lại dâng hai phần công thức thuốc nhuộm vô giá này cho ta.
- Ngươi cho rằng thiêu hủy đại tác phường của ta là có thể hoàn toàn hủy diệt Từ gia sao?
- Kẻ vô tri nhà ngươi căn bản cũng không biết gì, hai công thức này còn đáng giá hơn một cái xưởng rất nhiều.
- Ngươi chẳng những không hạ được Từ gia chúng ta, ngược lại còn khiến chúng ta càng lớn mạnh hơn, khiến Từ Thiên Thiên ta đây càng lớn mạnh hơn.
- Từ gia của ta không hề sụp đổ, tiếp theo kẻ xui xẻo chính là Thẩm Lãng nhà ngươi.
- Thẩm Lãng, ta chờ ngươi chết! Ta muốn xem, ngươi sẽ chết thê thảm đến mức nào? Ngày này sẽ đến thật nhanh thôi, ngày cuối cùng của ngươi cũng sắp đến rồi.
Từ Thiên Thiên trong lòng vô cùng thoải mái.
Ngay đúng lúc này!
Trong đám thương nhân Tây Vực đó, bỗng nhiên có người phát ra một tiếng thét kinh hãi thảm thiết.
- A... A...
Tiếp đó, Từ Thiên Thiên hoảng sợ phát hiện.
Lại có mấy thương nhân Tây Vực, cùng với tình nhân của họ, trên người nổi lên rất nhiều mẩn đỏ và mụn nước.
Có người mặt bắt đầu sưng đỏ biến dạng.
Có người cá biệt thậm chí bắt đầu thở khò khè, hoàn toàn không thể hít thở được.
- A... A...
- Lụa này có độc, có độc...
Tất nhiên lụa này không có độc.
Chỉ có điều, trong công thức thuốc nhuộm này đã bị Thẩm Lãng bỏ thêm vài loại hóa chất gây dị ứng.
Hơn nữa còn đặc biệt nhắm vào thể chất dị ứng của nhân chủng Tây Vực.
Bản lĩnh của Lãng gia ta đây, sao có thể để Từ Thiên Thiên nhà ngươi dễ dàng đoán được chứ?