Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Trương Tấn trở mặt, họ Từ lụi tàn và bí kíp võ công
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dị ứng là một dạng bệnh lý có thể từ nhẹ đến nghiêm trọng. Người bị nhẹ chỉ nổi mẩn ngứa, nhưng với người nghiêm trọng, nó có thể đe dọa tính mạng.
Trên Trái Đất, nguyên nhân gây dị ứng vô cùng đa dạng, thậm chí không thể đếm xuể. Dị ứng kim loại, phấn hoa, xoài, khói bụi... Thậm chí có những người dị ứng cao su, cuộc sống của họ gặp không ít khó khăn.
Tạp chí 《Medical Daily》 của Mỹ từng liệt kê bốn nguyên nhân gây dị ứng nguy hiểm nhất, bao gồm rượu cồn, động vật có vỏ thân mềm và đậu phộng.
Tuy nhiên, nhìn chung, dị ứng còn phụ thuộc vào đặc điểm chủng tộc và khu vực địa lý. Chẳng hạn, người dân vùng duyên hải thường ít bị dị ứng hải sản. Thế nhưng, ở các quốc gia nội địa, xa bờ biển, tỷ lệ người chưa từng ăn hải sản bị dị ứng lại tăng cao.
Người phương Đông dễ bị dị ứng phấn hoa và khói bụi các loại. Tỷ lệ dị ứng đậu phộng ở người phương Tây cao hơn nhiều so với người phương Đông. Vì thế, trong các bộ phim truyền hình Mỹ, tình tiết dị ứng đậu phộng thường xuất hiện, chỉ cần chạm một chút bột hoặc dầu đậu phộng là toàn thân có thể nổi mẩn, mặt sưng vù như đầu heo. Khán giả trong nước xem có thể thấy cường điệu quá mức, nhưng thực tế đúng là như vậy.
Trong thực tế, thậm chí từng có trường hợp một cô gái tử vong sau khi hôn bạn trai vì gián tiếp dính đậu phộng, do bạn trai cô vừa ăn bữa ăn có thành phần dầu đậu phộng.
Và một nguyên nhân dị ứng nguy hiểm, có thể gây chết người khác, chính là dịch chất từ các loài động vật có vỏ như nghêu, sò, ốc, hến.
Mà lần này, những thương nhân Tây Vực tìm đến Từ Thiên Thiên để mua hàng đều là người da trắng, hơn nữa lại là dân nội địa. Khả năng mẫn cảm của họ với các loại đậu phộng, sò hến cao hơn rất nhiều so với người phương Đông.
Phương pháp điều chế hai loại thuốc nhuộm của Thẩm Lãng, đặc biệt là thuốc nhuộm sắc cầu vồng, chứa hơn mấy chục loại nguyên liệu. Trong công thức đó, Thẩm Lãng đã cố ý thêm vào đến chín loại chất kích thích gây dị ứng đặc biệt với người Tây Vực. Riêng chiết xuất từ động vật có vỏ thân mềm đã có hơn ba loại.
Ở Trung Quốc cổ đại, đậu phộng mãi đến đời nhà Minh mới xuất hiện, nhưng ở thế giới này, chúng đã có từ khoảng hơn ba trăm năm trước. Vì thế, dầu đậu phộng cũng được thêm vào công thức.
Nếu Từ Thiên Thiên có đủ thời gian, nàng có thể yêu cầu thợ thủ công trong nhà kiểm nghiệm kỹ lưỡng công thức, ví dụ như loại bỏ một số chất hoặc thay đổi tỷ lệ. Nhưng nàng lại thực sự thiếu thời gian. Sau khi đại tác phường bị cháy rụi, kỳ hạn giao hàng trở nên cực kỳ gấp rút, như một thanh kiếm sắc lơ lửng trên đầu nàng. Nàng đã chi rất nhiều tiền, thuê gấp ba lần công nhân, làm việc ngày đêm không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng hoàn thành số lụa sát sao thời gian giao hàng.
Nàng lo lắng Thẩm Lãng giở trò, nên mọi sự chú ý đều tập trung vào việc lụa có bị phai màu hay không. Mọi biện pháp phòng ngừa đều nhằm vào khả năng tơ lụa bị bay màu. Thuốc nhuộm phai màu vẫn luôn là điểm yếu chí mạng nhất. Vì vậy, nàng đã cho thợ bậc thầy lấy hàng trăm mẫu vải để tiến hành thử nghiệm khắc nghiệt. Tất cả đều nhằm kiểm tra xem có bị phai màu không, và kết quả là hoàn toàn không phai.
Còn dị ứng? Nàng thật sự không hề biết đến khái niệm này. Trong xã hội cổ đại, mấy ai biết về chứng dị ứng này? Còn những người thợ nhuộm, sao họ chưa từng bị dị ứng? Ha ha...
Trong nghề nhuộm này, nếu thợ nào bị nổi mẩn, chắc chắn sẽ bị đào thải. Những người này chỉ là tầng lớp thấp kém nhất, trên người có nổi mẩn ngứa thì có đáng gì đâu. Nói một cách bi thảm, dị ứng giống như là bệnh của giới nhà giàu vậy. Ở nước ta mười mấy năm về trước, trừ những chứng dị ứng chí mạng, mấy ai quan tâm đến dị ứng thông thường đâu. Với những người thợ thủ công tầng lớp thấp nhất, đừng nói là dị ứng nổi mẩn, ngay cả khi bị bỏng hay bị nóng lột cả lớp da, họ cũng chẳng xem là gì. Vì vậy, cái gọi là dị ứng đó sẽ không bị phát hiện trong phân xưởng. Dù cho có trường hợp dị ứng nào xảy ra, cũng chẳng ai thèm để ý đến. Thế nhưng, nếu chúng xuất hiện trên cơ thể những người giàu có, thì lại là chuyện khác rồi.
Thẩm Lãng đã dùng thủ đoạn độc ác, thêm vào công thức 8, 9 loại chất gây dị ứng nhằm vào người da trắng Tây Vực. Vì thế, có tránh kiểu gì cũng không thoát được. Mấy chục thương nhân cùng mấy chục nhân tình của họ, dù cho chỉ có năm phần trăm số người bị dị ứng, thì cũng đủ nguy hiểm cho họ Từ rồi. Những thương nhân đó sống an nhàn sung sướng, toàn bộ đều có làn da non mềm, trắng mịn như mỡ đông. Vậy nên, một khi bị dị ứng, họ sẽ vô cùng đau đớn. Những vết mẩn ngứa nổi lên từng mảng, cảm giác ngứa ngáy này căn bản không thể ngăn cản nổi. Chỉ trong chốc lát, họ đã cào đến chảy máu.
Người bị ảnh hưởng nặng nề nhất, chí mạng nhất, là một thương nhân Tây Vực có chiếc mũi ưng. Toàn thân gã sưng phù, đỏ ửng như con tôm luộc, hơn nữa đã không thể thở được, ngay cả yết hầu cũng sưng lên. Bởi vì vừa rồi trong phòng, tình nhân của gã mặc chiếc váy lụa sắc cầu vồng thực sự quá quyến rũ, với trạng thái nửa trong suốt, che chỗ cần che, gã lập tức không kiềm chế được, liền qua lớp váy mà hôn rồi cắn mạnh, dùng răng cắn lụa cầu vồng nhai trong miệng, rồi lại cắn chính người đàn bà của mình. Người này đặc biệt cuồng nhiệt, người đàn bà kia bị gã giày vò không biết bao nhiêu lần, phần lớn là đau đớn đến muốn chết. Cũng chính vì sự mạnh bạo đó mà hậu quả đến với gã cũng chí mạng nhất.
- Á... Á...
Thương nhân mũi ưng Tây Vực cố sức ôm cổ họng, vô cùng đau khổ, tròng mắt sung huyết gần như lồi ra ngoài. Trông gã thật sự giống hệt như bị trúng độc.
- A... A...
Mấy chục thương nhân ở đó kêu gào hoảng loạn. Đám người này quen sống trong vinh hoa phú quý, cực kỳ quý trọng mạng sống. Dù đại đa số người căn bản không có chuyện gì, họ cũng sợ đến hồn xiêu phách lạc.
- Lụa này có độc, có độc...
Vừa rồi tất cả mọi người đều rất khỏe mạnh, sau khi thay áo lụa do Từ Thiên Thiên đưa, chuyện này mới xảy ra. Vì thế, tất cả mọi người đều kết luận rằng, nhất định là lụa có độc. Dù cho số người dị ứng chưa đến mười người. Thế nhưng hậu quả... đã trở nên chí mạng.
Cuối cùng!
Thương nhân mũi ưng Tây Vực đã nghẹt thở mà chết. Các thầy thuốc ở đây đã nghĩ đủ mọi cách để cấp cứu, từ ấn huyệt nhân trung đến rót canh sâm, nhưng đều không thể cứu được mạng gã.
- A... A... Có người chết rồi!
- Tơ lụa nhà họ Từ hại chết người!
Những thương nhân Tây Vực cùng người tình của họ, bất chấp trước mặt bao người, cởi sạch bộ quần áo mới trên người mình. So với tính mạng của mình, liêm sỉ có là cái gì chứ.
- Đền tiền đi, trả tiền lại!
- Bồi thường gấp ba tiền đặt cọc!
- Bồi thường mạng người đi!
Tất cả thương nhân vây quanh Từ Thiên Thiên, giống như phát điên.
Từ Quang Doãn chứng kiến tất cả, cả người lại một lần nữa hóa đá. Lần trước đại tác phường bị cháy rụi, ông ta đã hộc máu. Sau đó, ông ta mạnh mẽ chống đỡ cơ thể trở lại đây. Bởi vì dùng ngay phân xưởng Lâm Mặc, chỉ dựa vào một mình con gái Từ Thiên Thiên là không xuể, ông ta cũng muốn đích thân giám sát ở đây. Mấy ngày nay, ông ta đã dốc hết tâm huyết, ăn ít, thiếu ngủ. Chính là để họ Từ vượt qua nguy cơ chí mạng đó, giữ vững được bảng hiệu vàng. Mà bây giờ, mọi thứ đều đã kết thúc! Tất cả đều tan tành rồi!
Trong đầu ông ta lại hiện ra bóng dáng Thẩm Lãng. Nhất định lại là hắn! Mặc dù lúc này Từ Quang Doãn vẫn chẳng hiểu Thẩm Lãng đã làm thế nào. Nhưng ông ta chắc chắn 100% rằng, đây cũng là kế độc của Thẩm Lãng.
- Thẩm Lãng, ta có hóa thành quỷ cũng sẽ không tha cho mày!
Từ Quang Doãn trước mắt tối sầm, hoàn toàn ngất xỉu. Mà lần này, dù cho bấm huyệt nhân trung cũng chẳng tỉnh lại.
...
Từ Thiên Thiên nhìn khung cảnh trước mắt, trong đầu từng đợt nổ vang. Cả người nàng lại một lần nữa mất đi tri giác, dường như hoàn toàn cách ly với thế giới này. Giống như toàn bộ những chuyện đang xảy ra trước mắt đều không có bất cứ quan hệ gì với nàng.
Khi một người đau khổ đến tột cùng, lúc bị đả kích đến tận cùng, cơ thể sẽ kích hoạt cơ chế tự bảo vệ. Cả người nàng như cuộn mình trong vỏ ốc, mất đi phản ứng với mọi kích thích từ thế giới bên ngoài.
Mấy ngày nay, nàng đã dốc bao nhiêu tâm huyết? Mỗi ngày nàng đều ở lì trong phân xưởng nhà họ Lâm. Chính là để họ Từ vượt qua cửa ải khó khăn lần này, chỉ để bảng hiệu Từ Tú không sụp đổ, để vị hôn phu và cha chồng không thất vọng về nàng. Hiện tại, mọi thứ đều đã hoàn toàn đổ nát. Mọi thứ đều bị hủy diệt hết. Quá khứ huy hoàng của họ Từ, dường như chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Ước chừng sau một lúc lâu, Từ Thiên Thiên cảm nhận được một sự ấm áp phía sau lưng. Có người đỡ sau lưng nàng, đôi tay đặc biệt mạnh mẽ. Nàng không khỏi quay đầu lại nhìn, thấy được đôi mắt Trương Tấn tràn ngập thương tiếc.
- Trương lang!
Cuối cùng Từ Thiên Thiên không nhịn được nữa, bật khóc thành tiếng. Lúc này, nhà họ Từ đã đại loạn. Bọn họ tức giận, nghĩ đến việc cầm đống tơ lụa chất thành núi rồi đốt rụi hết. Vây quanh Từ Quang Doãn cùng Từ Thiên Thiên đòi tiền, yêu cầu bồi thường.
Trương Tấn nhìn tất cả những gì diễn ra trước mắt, da đầu từng đợt tê dại. Cảnh tượng mà gã cực kỳ không muốn nhìn thấy đã xảy ra. Thấy vợ chưa cưới Từ Thiên Thiên sắp bị đám thương nhân Tây Vực này bao vây, gã vội vàng tiến lên, giải cứu Từ Thiên Thiên ra.
- Người đâu, điều binh qua đây, trấn áp đám người này!
...
Trong Thiên Nhai Hải Các.
Tên cặn bã Thẩm Lãng đang vui đến quên cả trời đất. Trong tay hắn lúc này đang cầm chính là bí kíp 《Thiên Ngoại Lưu Tinh》. Thật giống một cục gạch, chẳng qua là được chế tác bằng ngọc. Thẩm Lãng đã xem qua rất nhiều bộ phim, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy một bí kíp có hình dạng như cục gạch.
Bí kíp này đặc biệt quý giá, Kiếm Vương Nam Hải nhờ nó mà quật khởi, từ đó về sau bộ kiếm pháp này được ca ngợi là bảo vật trấn phái của Thiên Nhai Hải Các. Thế nhưng Thẩm Lãng lại phát hiện, thái độ của những giáo sư Thiên Nhai Hải Các đối với nó vô cùng hờ hững. Nó thật sự chẳng khác gì những bí kíp khác, cứ như vậy dễ dàng nằm trong tay Thẩm Lãng.
Tên thật của nữ học sĩ Ngọc Nương là Trương Ngọc Âm. Trong số những học sĩ ở Thiên Nhai Hải Các, nàng được xem là trẻ tuổi và xinh đẹp nhất. Vì thế, nàng cũng là người được hoan nghênh nhất. Mọi người sở dĩ gọi nàng là Ngọc Nương, bởi vì mỗi lần nàng đều tự xưng 'lão nương'.
Lúc này, Ngọc Nương ngồi xuống bên cạnh Thẩm Lãng, trên bàn bày đầy đủ các loại điểm tâm, còn tinh xảo hơn cả phủ Bá tước Huyền Vũ. Ban đầu Thẩm Lãng tự mình cầm ăn, sau đó Trương Ngọc Âm dùng cánh tay thon thả đút cho hắn.
- Đệ đệ, đệ đoán xem tỷ tỷ bao nhiêu tuổi nào? - Ngọc Nương hỏi.
Thẩm Lãng nhìn khuôn mặt xinh đẹp đầy đặn của nàng, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Hai mươi ba tuổi rưỡi.
Phải nói đến con số lẻ sau dấu phẩy, nói luyên thuyên như vậy mới có vẻ chân thành.
- Hi hi... xì... - Ngọc Nương cười đến run cả người, cất giọng dịu dàng:
- Nói bậy, người ta mới mười tám tuổi mà thôi.
Thẩm Lãng kinh ngạc. Ồ? Tỷ tỷ cũng hiểu trò này ư?
Những vị giáo sư Thiên Nhai Hải Các bên cạnh nhìn cặp nam nữ đó, trong lòng thở dài. Lòng người vốn chẳng chân thành. Mười tám năm về trước Trương Ngọc Âm nhà ngươi đã nói mình mười tám tuổi. Bây giờ vẫn mười tám tuổi à. Bình thường thái độ của ngươi đối với chúng ta là gì cơ? Quát mắng, vênh mặt hất hàm sai khiến. Dựa vào mình là hoa khôi của Thiên Nhai Hải Các, rõ ràng là học sĩ cấp thấp nhất, lại cứ như là sếp vậy. Vĩnh viễn ác mồm ác miệng, không biết lễ phép là gì. Hiện tại bỗng nhiên có một người vừa trẻ vừa đẹp mới đến, ngươi lại nịnh nọt như thế. Nhân phẩm cùng tôn nghiêm của ngươi đâu?
Nhưng sao có thể trách Trương Ngọc Âm chứ? Trong Thiên Nhai Hải Các, mỗi ngày nàng tiếp xúc toàn là lão già, ròng rã mười mấy năm trời. Dĩ nhiên không phải không có thanh niên, nhưng những người đó cũng chỉ là người học việc địa vị thấp kém, với tư cách học sĩ, nàng đương nhiên muốn cao cao tại thượng. Hiện tại bỗng một chàng trai trẻ tuổi đẹp trai như vậy đến đây, dĩ nhiên nàng không kìm lòng được. Thử nghĩ mà xem, một người đàn ông dù có bao nhiêu cô gái trẻ đẹp vây quanh, nếu bị 'bỏ đói' lâu ngày, thì nhìn thấy 'heo mẹ' cũng có thể động lòng. Trương Ngọc Âm người ta đã vô cùng khắc chế rồi đó, biết không hả?
Nàng thực sự ra vẻ mười tám tuổi, tay trắng nõn chống cằm, nhìn chằm chằm Thẩm Lãng không chớp mắt, như thể mỗi câu nói của hắn đều đặc biệt thú vị, khiến nàng say mê lắng nghe. Bên cạnh, một lão học sĩ thực sự không thể chịu nổi, không khỏi ho khan vài tiếng để nhắc nhở, rằng phải chú ý đến sự thanh cao và thể diện của Thiên Nhai Hải Các.
- Khụ khụ khụ khụ...
Trương Ngọc Âm chuyển khuôn mặt đẹp sang chế độ đằng đằng sát khí:
- Ông bị ho lao hả? Đi chỗ khác mà ho!
Rồi nàng quay đầu lại, dùng giọng quyến rũ ngọt ngào, nũng nịu nói:
- Đệ đệ nói thật thú vị quá đi, nói tiếp, nói tiếp nào...
Sau đó, nàng lại cầm lấy miếng bánh điểm tâm đưa vào miệng Thẩm Lãng, ngón tay ngọc lại một lần nữa không cẩn thận chạm vào môi Thẩm Lãng.
- Đệ đệ kỳ thực không nên mượn đọc kiếm pháp 《Thiên Ngoại Lưu Tinh》. - Trương Ngọc Âm dịu dàng nói:
- Sau khi Kiếm Vương Nam Hải quật khởi, những năm gần đây rất nhiều tông sư võ đạo đã mượn đọc nó, thế nhưng chẳng một ai có thể diễn giải được. Có một đại tông sư thậm chí đã ngồi lại đây một năm rưỡi, mà vẫn chưa giải được nó kìa.
Thẩm Lãng hỏi:
- Đại tông sư ấy là ai vậy?
Trương Ngọc Âm nói:
- Chung Sở Khách, một bậc thầy kiếm thuật rất lợi hại, mới rời đi trước đây không lâu.
Ôi chao, xấu hổ quá đi mà. Chưa từng nghe đại tông sư nhắc tới. Khó trách ông ta luôn miệng nói Mộc Lan tuyệt đối không phá được kiếm pháp 《Thiên Ngoại Lưu Tinh》 của Đường Viêm.
Nữ học sĩ Trương Ngọc Âm nói:
- Hơn một trăm năm trước, đôi 'cẩu nam nữ' Khâu Cự kia đã dùng ước chừng mười mấy năm mới giải được bí kíp 《Thiên Ngoại Lưu Tinh》, đáng tiếc lúc đó không có để lại bản sao, bằng không tỷ tỷ đã lấy cho đệ xem rồi.
Thẩm Lãng cẩn thận ung dung. Giống như tùy ý nghiên cứu thôi. Nhưng đôi mắt X-quang cùng trí não của hắn đã hoàn toàn phát huy đến cực hạn. Hắn quét hết từng tầng một, ghi chép toàn bộ chữ nghĩa, hình vẽ, và tuyến đường vận khí bên trong vào đầu. Hắn lại một lần nữa than thở, thật tinh vi cực kỳ. Khối ngọc dày chỉ một tấc này, lại có đến 230 tầng, nói cách khác mỗi một tầng chữ nghĩa cùng đồ án chỉ dày không đến 0.15 ly. Hắn thực sự không cách nào tưởng tượng, năm đó Kiếm Vương Nam Hải đời thứ nhất Khâu Cự đã giải thích từng tầng một bằng cách nào. Lúc trước Thẩm Lãng nghe nói vợ chồng Khâu Cự dùng thời gian mười mấy năm, hắn còn cảm thấy quá dài, mà bây giờ hắn lại cảm thấy, mười mấy năm có thể giải ra thực sự quá thần kỳ. Thảo nào trên thế giới này, những người chuyên chịu trách nhiệm phân tích bí kíp thường chẳng biết võ công. Bởi vì, cả đời để giải ra hai ba cái bí kíp là giỏi lắm rồi, làm sao còn thời gian luyện võ nữa chứ.
Thấy Thẩm Lãng rất chăm chú, Trương Ngọc Âm cũng không nói nữa, chỉ yên tĩnh mà ngắm hắn. Cứ mỗi hai phút, nàng lại cầm một miếng bánh ngọt xinh xắn đút vào miệng hắn. Đối với cảnh này, Thẩm Lãng vẫn tương đối quen thuộc. Lúc ở trung học phổ thông, hoa hậu của lớp thường xuyên ngắm hắn ngẩn người.
Trọn một nửa canh giờ sau. Thẩm Lãng đã phân tích toàn bộ từng tầng của bí kíp 《Thiên Ngoại Lưu Tinh》 đồng thời ghi chép vào đầu. Hắn suy đoán quả nhiên là đúng. Bí kíp này thực sự chia làm hai mặt trái phải, một âm một dương, tương sinh tương khắc. Tiếp đó, Thẩm Lãng trả lại quyển bí kíp này, đặt lại chỗ cũ. Trong ánh mắt lưu luyến không nỡ rời xa của Trương Ngọc Âm, Thẩm Lãng chào tạm biệt rồi rời đi. Tức khắc, mấy lão học sĩ già nua ở đây thở phào nhẹ nhõm. Cái tên đẹp trai lợi hại này cuối cùng cũng đã đi.
Thẩm Lãng cùng Mộc Lan lại cưỡi ngựa lên phương bắc, trở về thành Huyền Vũ. Hắn đương nhiên vẫn cùng cưỡi ngựa với nương tử, được nàng bảo vệ trong ngực.
Bỗng nhiên, Mộc Lan nói:
- Phu quân, trên người chàng có mùi hương của phụ nữ.
...
Sau khi phái mấy trăm tên lính bảo vệ nhà họ Từ xong xuôi, Trương Tấn chạy không ngừng nghỉ về thành Tấn Hải. Gã đem mọi chuyện phát sinh ở nhà họ Từ kể cho cha Trương Xung. Trương Xung im lặng thật lâu không nói gì. Sau một lát, sứ giả của hội Ẩn Nguyên, Thư Đình Ngọc, đến đây bái kiến.
- Ta có một đứa em gái, ngoại hình xinh đẹp, cùng công tử Trương Tấn quả thực là một đôi trời sinh. Sau khi thành hôn, của hồi môn nhà ta là mười vạn lượng vàng, không có bất kỳ điều kiện phụ nào thêm vào. Hội Ẩn Nguyên chúng ta rất khiêm tốn, không cách nào can thiệp vào triều đình Việt quốc. Thế nhưng Thái Thú đại nhân mưu cầu chức Hạ đô đốc Diễm Châu, để một số người câm miệng, chúng ta vẫn có thể làm được.
Cha con Trương Xung vẫn câm lặng như cũ. Thư Đình Ngọc thản nhiên nói:
- Muốn nắm chặt, dựa theo lẽ thường, thời gian người muốn tự sát là trong vòng 24 giờ sẽ hỏng mất. Qua khoảng thời gian này, cho dù là tuyệt vọng cũng sẽ không còn muốn chết nữa.
Lời này liền tru tâm. Thư Đình Ngọc nói:
- Kỳ thực em gái ta là em họ, nhà con bé làm buôn bán hương liệu, là đầu lĩnh hương liệu phương bắc nước Việt, kỳ thực chẳng liên quan gì đến hội Ẩn Nguyên chúng ta cả. Trì Sơn Nhận, Trương Thái Thú chắc đã nghe qua rồi.
Đương nhiên đã nghe qua, đây là một thương gia giàu có, thực lực mạnh hơn Từ Quang Doãn nhiều. Thư Đình Ngọc nói:
- Họ Trì ở Diễm Châu cũng có rất nhiều hoạt động kinh doanh, căn cơ vẫn rất sâu. Thái Thú đại nhân tương lai đi Diễm Châu đảm nhiệm Hạ đô đốc cũng vừa lúc có thể dùng được. Diễm Châu không thể so với thành Huyền Vũ, cần phải hiểm ác đáng sợ hơn nhiều.
Trương Xung nhắm mắt lại một lúc lâu. Sau khi mở ra, ông bình thản đáp:
- Ta sẽ phái người đi cầu hôn nhà họ Trì.
Tiếp đó, ông ta quay sang Trương Tấn nói:
- Đi thôi, họ Trương chúng ta tuyệt đối không hủy hôn, cũng tuyệt đối không từ hôn.
Khuôn mặt Trương Tấn co giật một hồi, nói:
- Phụ thân à.
- Đi thôi. - Trương Xung nói:
- Cuộc vây tấn công phủ Bá tước Huyền Vũ sắp tới, không nên làm chậm trễ chuyện lớn.
...
Nửa đêm, tại nhà họ Từ ở thành Huyền Vũ.
Từ Thiên Thiên bị bệnh nằm trên giường, gương mặt gầy gò và tái nhợt. Trương Tấn ngồi đầu giường, vẻ mặt càng thêm dịu dàng, ánh mắt tràn đầy trìu mến.
- Trương lang... - Nước mắt của Từ Thiên Thiên tuôn ra, nàng khóc thút thít nói:
- Đều tại thiếp quá nóng lòng, kỳ thực muội muội Xuân Hoa từng nhắc nhở thiếp, bảo thiếp nhất định phải cẩn thận. Thế nhưng thiếp bị lợi ích che mờ lý trí, thiếp không nên nhuộm tất cả tơ lụa thành màu tím cùng cầu vồng, bằng không cũng chẳng bị Thẩm Lãng làm hại.
Trương Tấn ôn tồn khuyên:
- Được rồi, chuyện đã xảy ra thì hối hận cũng vô ích, đừng nghĩ ngợi quá nhiều, nghỉ ngơi cho tốt đi.
Từ Thiên Thiên với ánh mắt tràn đầy nhu tình nói:
- Trương lang, nếu như chàng muốn từ hôn, thiếp hiểu mà, thiếp sẽ công khai tuyên bố tất cả sai lầm đều là do thiếp.
Trương Tấn nói:
- Chớ ngốc nghếch như vậy, ta làm sao có thể từ hôn chứ?
Tiếp đó, gã đưa tay vuốt ve tóc Từ Thiên Thiên, nói:
- Thiên Thiên, đừng suy nghĩ lung tung, chuyện có lớn đến đâu, ngủ một giấc rồi sẽ không sao.
Từ Thiên Thiên dịu dàng nói:
- Cảm ơn Trương lang, vào lúc quan trọng, chàng vẫn không rời bỏ thiếp. Chàng yên tâm, về sau thiếp tuyệt đối sẽ không khiến chàng thất vọng, thiếp nhất định sẽ trở thành người vợ tốt nhất trên thế giới.
Trương Tấn vỗ vỗ bả vai nàng, nhẹ nhàng nói:
- Ngủ một giấc thật ngon, có chuyện gì thì đợi sau hãy nói, ta đi xem nhạc phụ đại nhân.
...
Từ Quang Doãn cũng đã tỉnh. Cả người ông ta giống như lâm vào trạng thái điên cuồng. Thấy mặt Trương Tấn, ông ta không giống như thấy con rể mà y như thấy được một vị cứu tinh vậy.
- Tấn nhi, chúng ta còn chưa thua, chúng ta còn chưa sụp đổ. Những thương nhân Tây Vực kia, trả lại tiền đặt cọc cho bọn hắn là được, còn bồi thường thì cứ nằm mơ đi, dù sao đây cũng là địa bàn của chúng ta. Còn những tơ lụa có thể sử dụng, bán cho vua hải tặc Cừu Thiên Nguy, người khác không cần nhóm tơ lụa đó, hắn nhất định là muốn.
Trương Tấn bưng một chén thuốc lên nói:
- Nhạc phụ, trước tiên không cần nghĩ nhiều như vậy, uống xong thuốc rồi nghỉ ngơi cho tốt vào.
Từ Quang Doãn run giọng nói:
- Phụ thân con mưu cầu chức Hạ Đô Đốc Diễm Châu, không phải cần tiền sao? Phủ Bá tước Huyền Vũ lập tức sẽ xong đời, đến lúc đó ba vạn mẫu ruộng dâu được phân cho chúng ta sẽ bán đi, đổi thành vàng cho phụ thân con mưu cầu quan chức. Lần này chắc chắn vẫn là Thẩm Lãng hại chúng ta, phủ Bá tước Huyền Vũ chẳng phải sẽ tiêu tùng thật nhanh sao? Hiền tế, đến lúc đó con nhất định phải bắt Thẩm Lãng giao cho ta, ta nhất định phải lột da rút gân hắn, nghiền xương thành tro. Ta nhất định phải chém tận giết tuyệt cả nhà Thẩm Lãng!
Từ Quang Doãn chợt đứng dậy, ánh mắt tràn đầy vô tận thù hằn và oán hận. Nếu như Thẩm Lãng ở trước mặt, nhất định ông ta sẽ hóa thành một con dã thú xông lên cắn xé Thẩm Lãng thành mảnh nhỏ. Trương Tấn trong mắt hiện lên một chút trào phúng, tiếp đó cầm chén thuốc bưng đến bên miệng Từ Quang Doãn khuyên:
- Nhạc phụ đại nhân, trước tiên hãy uống thuốc đi.
Từ Quang Doãn nói:
- Hiền tế, con nhất định phải đồng ý với ta nhé, sau khi gia tộc họ Kim diệt vong, nhất định phải bắt Thẩm Lãng giao cho ta, ta phải lột da hắn trước mặt mọi người.
- Được thôi. - Trương Tấn nói:
- Uống thuốc trước đã.
Lúc này Từ Quang Doãn mới bưng chén thuốc lên, uống cạn sạch một hơi. Tiếp đó, ông ta chợt cầm chén quẳng xuống đất.
- Tiểu súc sinh Thẩm Lãng, ta và ngươi không đội trời chung, ta sẽ đem ngươi bằm thây vạn đoạn!
Từ Quang Doãn gào thét, thân thể run rẩy kịch liệt. Ngay sau đó, ông ta bỗng nhiên kinh ngạc. Trong bụng một trận quặn đau.
- Phụt...
Một ngụm máu tươi chợt phun ra. Rồi ngụm thứ hai, thứ ba. Máu màu đen chảy ra từ mũi, lỗ tai, mắt. Thực sự là thất khiếu chảy máu. Từ Quang Doãn không dám tin nhìn Trương Tấn, dùng hết sức lực cuối cùng mà hỏi:
- Thuốc, bên trong thuốc có độc?