Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 134: Thẩm Lãng - Kẻ bạc bẽo và lời cầu hôn!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Xuân Hoa vừa cố tỏ ra phóng đãng, vừa chăm chú quan sát mọi phản ứng của Thẩm Lãng.
Nếu như lúc này Thẩm Lãng tỏ vẻ hứng thú tột độ, phóng túng hơn cả nàng, lại còn đắc ý ra mặt, điều đó chứng tỏ hắn có lòng tin vào vụ tranh đoạt đảo Kim Sơn.
Như vậy, phụ thân liền không thể không đề phòng.
Mà nếu lúc này Thẩm Lãng ngồi ngay ngắn, nghiêm nghị từ chối lời nàng, điều đó chứng tỏ hắn đang che giấu ý đồ thật sự.
Như vậy, cũng phải gây trở ngại lớn.
Con hồ ly tinh này muốn ra tay khiến Thẩm Lãng không kịp trở tay.
Mà phản ứng của Thẩm Lãng lại là...
Đầu tiên hắn có vẻ hơi kinh ngạc, đôi mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt Trương Xuân Hoa, từ vẻ mơ màng dần dần biến thành ánh mắt nóng bỏng điên cuồng.
Ứng phó hoàn hảo!
Hơi ngạc nhiên, điều đó cho thấy trước đó hắn đang thất thần, đôi mắt mơ màng chứng tỏ tâm trạng hắn u ám.
Dần dần biến thành ánh mắt nóng bỏng, cho thấy hắn bị sắc đẹp quyến rũ.
Đây là hai con hồ ly tinh ngầm đấu trí, không được phép có chút sai lầm nào.
Lúc này cực kỳ lúng túng, chính là Kim Hối.
Con dao nhỏ của gã đặt ngang cổ Trương Xuân Hoa, nhưng dường như chẳng ai để ý đến nó cả.
Trương Xuân Hoa xông vào trước tiên, con dao nhỏ của gã liền đặt lên cổ đối phương, bởi vì bảo vệ cô gia là việc quan trọng nhất.
Nhưng hiện tại gã phải làm gì đây? Là nhắm mắt lại trước, hay là rút dao về trước đây?
- Cô gia... - Kim Hối bèn hỏi.
Thẩm Lãng ra lệnh:
- Tiếp tục đánh xe.
- Vâng. - Kim Hối đáp.
Thẩm Lãng hỏi lại:
- Trương tiểu thư, vừa rồi nàng đang nói gì?
Trương Xuân Hoa nói:
- Thẩm Lãng, mau cứu thiếp, mau cứu thiếp đi.
Thẩm Lãng chỉ dẫn:
- Câu tiếp theo.
Trương Xuân Hoa tiếp lời:
- Có người muốn phá hủy hạnh phúc trọn đời của thiếp đó.
Thẩm Lãng lại dẫn dắt:
- Thêm một câu nữa.
Trương Xuân Hoa đáp:
- Gạo nấu thành cơm.
- Tốt, làm luôn đi! - Thẩm Lãng nói.
Tiếp đó, đầu hắn vùi vào ngực Trương Xuân Hoa mà cọ loạn, hai tay trực tiếp muốn vén váy nàng lên.
- Nhanh, nhanh lên chút nào! - Thẩm Lãng run rẩy nói:
- Khoảng cách đến phủ thành chủ còn chưa đầy hai dặm đường, bản lĩnh của ta không lớn, thời gian cũng không còn nhiều lắm đâu. Quần áo không kịp cởi, thì cứ làm luôn đi. Phiền nàng nâng lên một chút, ta sẽ kéo quần lên.
Á!
Trương Xuân Hoa đờ ra.
Chàng, Thẩm Lãng nhà chàng đê tiện đến mức đó sao?
Kim Hối - tâm phúc của Bá tước Huyền Vũ đang ở ngay bên ngoài, ngay trước mặt người ta mà chàng lại tằng tịu với cô gái khác ư?
Chàng không sợ bị Bá tước Huyền Vũ cùng Kim Mộc Lan đánh chết sao?
Ngay sau đó, nàng phát hiện tên đàn ông đê tiện Thẩm Lãng thực sự túm lấy váy nàng.
Thế là, nàng vội vàng ngăn đôi tay Thẩm Lãng lại.
- Thẩm Lãng, Kim Hối còn ở bên ngoài. - Trương Xuân Hoa khuyên.
Thẩm Lãng bảo:
- Không sao đâu, miệng hắn kín lắm. Kim Hối, ngươi chưa thấy gì cả, đúng không?
Kim Hối da đầu tê dại đáp:
- Vâng.
Trương Xuân Hoa nói:
- Nhưng mà, đây là đang trên đường cái lớn đó.
Thẩm Lãng nói:
- Trên đường lớn không vui sao? Không khí mát mẻ, nghe dòng người bên ngoài tưng bừng nhộn nhịp, có cảm giác rất thú vị.
Sau đó, hắn trực tiếp định hôn lên đôi môi Trương Xuân Hoa.
- Khoan đã, đừng như vậy. - Trương Xuân Hoa vội vàng che môi Thẩm Lãng lại.
Thẩm Lãng nói:
- Trương tiểu thư chẳng phải nàng vẫn luôn thầm mến ta sao? Lần trước nàng còn đặc biệt viết một bài thơ tình cho ta, mời ta đi hẹn hò ở cầu mái ngói. Lúc đó ta muốn ra ngoài thì bị nương tử ngăn cản, còn đánh ta một trận.
Trương Xuân Hoa hỏi:
- Kim Mộc Lan lại đối xử với chàng hung ác đến vậy sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đúng vậy, đối với ta động một tí là đánh chửi, ngay vừa rồi còn suýt nữa vặn gãy cánh tay ta, chỉ vì ta không cẩn thận nói sai một câu mà thôi.
Trương Xuân Hoa ra vẻ muốn khóc:
- Thẩm lang từng thê thảm đến vậy sao?
Thẩm Lãng nói:
- Kẻ ở rể chẳng phải đều như thế sao? Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Ta xuất thân thấp hèn, muốn trở nên nổi bật, chỉ có thể nhịn nỗi nhục dưới háng này.
Trương Xuân Hoa hỏi dò:
- Thẩm lang, vậy chàng có thích thiếp không?
Thẩm Lãng đáp:
- Thích.
Trương Xuân Hoa nói:
- Vậy chàng muốn cùng thiếp song túc song phi sao?
Thẩm Lãng bày tỏ:
- Ta muốn ngay bây giờ luôn.
Trương Xuân Hoa nói:
- Vậy chàng hãy rời khỏi phủ Bá tước Huyền Vũ, làm con rể cho nhà ta thì sao? Không phải là kẻ ở rể, mà là con rể chính thức. Hơn nữa cha ta sẽ tìm cho chàng một tiền đồ cực tốt, quyết không phụ tài năng của chàng.
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Không được.
Trương Xuân Hoa hỏi:
- Vì sao chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Ta không thể rời đi vào ngay thời điểm nguy hiểm nhất của phủ Bá tước Huyền Vũ, như vậy chẳng phải ta là kẻ lòng lang dạ sói, chẳng phải trở thành một tên đàn ông đê tiện sao? Ta không thể có lỗi với nương tử của ta!
Lúc này, Trương Xuân Hoa không nhịn được nữa.
Chàng ôm ấp những cô gái khác, còn luôn miệng bảo không thể phụ lòng nương tử ư?
- Ta thực yêu nương tử của ta. - Thẩm Lãng nói dịu dàng:
- Cho nên, ta chỉ có thể xin lỗi nàng thôi.
Trương Xuân Hoa lại hỏi:
- Vậy bây giờ chàng đang làm gì vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Ta yêu nương tử, thế nhưng ta cũng thích nàng mà. Hay là thế này đi, nhỡ sau này có một ngày phủ Bá tước Huyền Vũ gặp biến cố lớn, ta sẽ quay lại cưới nàng, được không?
Trương Xuân Hoa nghe rõ.
Ý của Thẩm Lãng là hiện tại phủ Bá tước Huyền Vũ vẫn chưa diệt vong, cho nên hắn chưa muốn rời đi. Nhưng vạn nhất có một ngày phủ Bá tước Huyền Vũ diệt vong, Thẩm Lãng sẽ quay lại cưới Trương Xuân Hoa.
Đàn ông vô liêm sỉ ta thấy cũng nhiều, nhưng vô sỉ đến mức như chàng thì ta thật sự là lần đầu tiên thấy.
Thẩm Lãng nói dịu dàng:
- Xuân Hoa à, nàng đã từng nghe qua một câu nói chưa?
Trương Xuân Hoa nói:
- Là gì cơ?
Thẩm Lãng nói:
- Không cần để ý thiên trường địa cửu, chỉ cần quan tâm những gì đã từng có. Mọi thứ trong quá khứ đều là mây khói, cho nên chúng ta hãy tận hưởng lạc thú trước mắt. Lưỡng tình nhược thị trường cửu thì, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ. Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng nhân gian vô sổ (*)
(*) Trích trong Thất Kiều Tiên của Tần Quán thời Bắc Tống, có điều Thẩm Lãng đảo thứ tự các câu, đây là bản dịch thơ của Hải Thế Nguyễn trên Thi Viện: Tình xưa nếu mãi còn yêu, cầu chi sớm sớm chiều chiều bên nhau. Gió vàng sương ngọc tìm nhau, đường trần muôn kiếp có đâu sánh cùng.
Những câu thơ duyên dáng ấy, tóm lại đều chỉ có một nghĩa là:
Đừng lải nhải dài dòng nữa, làm ngay đi.
Đừng tính toán sau này sẽ có chuyện gì, cứ thoải mái trước đã rồi tính tiếp.
Da đầu Trương Xuân Hoa lại một trận tê dại. Tra nam nàng thấy nhiều, nhưng cái loại tra nam tài hoa hơn người như thế này, vẫn là lần đầu tiên nàng gặp.
Câu thơ đẹp đẽ như thế, vốn nên lưu truyền khắp bốn phương, văn hương trăm năm, kết quả chàng lại dùng để lừa người ta lên giường.
Trương Xuân Hoa cất giọng ai oán:
- Thẩm lang, lẽ nào chàng cũng chỉ muốn chiếm đoạt thân thể của thiếp thôi sao?
Thẩm Lãng đưa tay đè lại vị trí trái tim của nàng:
- Ta cũng muốn có được trái tim của nàng. Xuân Hoa à, chỉ cần chúng ta có tình cảm, cần gì phải để ý một tờ hôn thư đâu? Đó cũng chỉ là những người bình thường tìm kiếm nghi thức cảm xúc mà thôi, tình yêu chân chính là không có bất kỳ ràng buộc nào.
Trương Xuân Hoa lại hỏi:
- Nếu là giữa thiếp và Kim Mộc Lan, chàng sẽ chọn ai?
Thẩm Lãng ra vẻ đau khổ:
- Vậy thì, chúng ta chỉ có thể hữu duyên vô phận.
Trương Xuân Hoa nói:
- Vì sao chứ? Mỗi ngày nàng đều ngược đãi chàng, đối xử với chàng không tốt.
Thẩm Lãng nói:
- Nương tử ngược ta trăm nghìn lần, ta với nàng vẫn như thuở ban đầu. Xuân Hoa, ta cũng thích nàng lắm, nhưng vô cùng xin lỗi, vợ ta đã tới trước nàng. Nhưng ai nói tình yêu là duy nhất đâu? Chàng có thấy cái ấm trà nào chỉ có một cái tách không?
- Bốp! - Trương Xuân Hoa không nhịn được nữa, một bạt tai giáng vào mặt Thẩm Lãng.
- Thẩm Lãng, chàng thật bạc tình bạc nghĩa, không ngờ chàng lại là loại đàn ông như vậy, mắt ta thật sự đã bị mù rồi!
Rồi Trương Xuân Hoa nhảy ra khỏi xe ngựa.
Không thể không đi, nếu không đi thực sự nguy hiểm, tên lưu manh này thật sự đã đưa tay vào váy nàng.
Thẩm Lãng ngắm nghía đôi tay mình, rồi đưa lên mũi ngửi thử một cái.
Thật là thơm!
Bên ngoài Kim Hối hối thúc:
- Cô gia, ta xin thề ta thực sự không thấy gì cả, sau khi về nhà ta sẽ không nói lung tung đâu.
Thẩm Lãng nói:
- Làm sao ngươi có thể nói chưa thấy được chứ? Vừa rồi rõ ràng là Trương Xuân Hoa đến dụ dỗ ta, bị ta dùng lời lẽ chính nghĩa cự tuyệt, vì thế ta còn bị nàng đánh một bạt tai, ngươi có thấy không?
Kim Hối kinh ngạc, gật đầu đáp lời:
- Thấy rõ, thấy rất rõ ràng! Cô gia đã dùng lời lẽ chính nghĩa cự tuyệt nàng, còn bị nàng đánh một bạt tai.
Thẩm Lãng thở dài nói:
- Người đẹp trai thì không có cách nào khác rồi, mỗi ngày đều làm tổn thương trái tim của nhiều phụ nữ, ta cũng thật là khổ quá đi mà.
...
Trương Xuân Hoa trở lại thư phòng của Trương Xung, trông có chút chật vật.
- Như thế nào? - Trương Xung bèn hỏi.
- Tên cặn bã, khốn nạn, biến thái, sắc quỷ đáng bị thiên đao vạn quả! - Trương Xuân Hoa tức giận ngồi trên ghế, trực tiếp cầm ấm trà lên uống nước.
Ngay sau đó nàng nhìn thấy bên cạnh ấm trà quả nhiên có bốn cái tách.
Trong cơn nóng giận, nàng gạt đổ ba cái tách trà xuống.
Hai chân ngồi xếp bằng trên ghế lớn, Trương Xuân Hoa phán xét:
- Đúng là nghe danh không bằng gặp mặt, đây là thứ đê tiện nhất thiên hạ.
Trương Xung nói:
- Bị thiệt thòi rồi sao?
Trương Xuân Hoa không nói.
Trương Xung nói:
- Nhưng đã thăm dò ra được hắn thật hư thế nào rồi?
Trương Xuân Hoa cẩn thận nhớ lại nhất cử nhất động, từng lời nói hành động của Thẩm Lãng, sau đó lắc đầu.
Trương Xung nói:
- Nếu con không thích hắn, vi phụ cũng sẽ không miễn cưỡng.
- Không được, ai nói con không thích hắn chứ. - Trương Xuân Hoa kêu lên:
- Hắn là một tên cặn bã, nhưng... hắn cũng là một tên cặn bã quyến rũ.
Tiếp đó, nàng từ trên ghế nhảy xuống, bỏ đi.
Trương Xung nói:
- Tiệc sắp bắt đầu rồi, con đi đâu vậy?
Trương Xuân Hoa nói:
- Đi tắm!
Tắm?
Không phải mới tắm xong không lâu sao?
...
Khi Thẩm Lãng tiến vào phủ thành chủ, lại gặp được Trương Xuân Hoa.
Nàng thay một thân quần áo khác.
Vẻ quyến rũ, cuốn hút trước kia hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là một thục nữ chuẩn mực, từng lời nói hành động, một cái nhăn mày một tiếng cười, đều có thể làm tấm gương.
Phong thái tuyệt đối của tài nữ, danh môn khuê tú.
- Tiểu nữ bái kiến Thẩm công tử. - Lại là cẩn thận tỉ mỉ hành lễ, hơn nữa còn đứng nép ở ven đường, trông vô cùng lễ độ.
Thẩm Lãng cũng càng thêm cẩn thận tỉ mỉ hành lễ đáp lại:
- Bái kiến Trương tiểu thư.
Hoàn toàn tỏ vẻ không để ý.
Ôi! Cẩu nam nữ thiên hạ, thật là giống nhau y chang.
Thế nhưng lúc Thẩm Lãng đi qua, bỗng nhiên trong tay hắn có thêm một tờ giấy do Trương Xuân Hoa đưa.
Đi đến chỗ không người, hắn liền mở ra xem.
- Thẩm công tử cứu thiếp, Chúc Văn Hoa ủy thác Chúc tổng đốc đến cầu hôn thiếp, lần này là nghiêm túc.
Sau khi xem xong, Thẩm Lãng xé nát tờ giấy rồi ném đi.
Tiếp đó, hắn đi vào đại sảnh phủ thành chủ Huyền Vũ.
Lúc này bên trong chỉ có hai người.
Trương Tấn cùng một người trẻ tuổi không quen biết.
Trương Tấn nói:
- Giới thiệu một chút, vị này chính là thế tử phủ Bá tước Tĩnh An Ngũ Nguyên Hóa, còn vị này chính là cô gia phủ Bá tước Huyền Vũ Thẩm Lãng.
Chân mày của Ngũ Nguyên Hóa khẽ giật.
Lúc trước Lâm Chước mắc bệnh đường sinh dục, lây lan cho mấy chục người trong phủ Bá tước Tĩnh An, ngọn nguồn đã được tra rõ.
Chính là do tên Thẩm Lãng gây ra, tên tiểu bạch kiểm độc ác khiến người ta tức lộn ruột đó.
Từ đó về sau, Thẩm Lãng chính là tử thù của phủ Bá tước Tĩnh An.
Là loại kẻ địch không đội trời chung.
Ngũ Nguyên Hóa hướng Thẩm Lãng gật đầu, cũng chẳng tỏ vẻ gì đặc biệt.
...
Mọi người đã đến đông đủ, bữa tiệc bắt đầu.
Tứ vương tử Ninh Chân thấy Thẩm Lãng, không khỏi có chút kinh ngạc, sau đó cũng chẳng để mắt đến hắn.
Dù gã chán ghét Thẩm Lãng, nhưng cũng sẽ không so đo với một người sắp chết.
Ngày hôm nay cũng không có quá nhiều người ở đây.
Tổng đốc Chúc Nhung, cha con Bá tước Tĩnh An, cha con Tử tước Chúc Lan Đình, cha con Thái thú Trương Xung, sứ giả Hội Ẩn Nguyên Thư Đình Ngọc.
Bá tước Tấn Hải cùng Đường Doãn không ở đây, bởi vì phải tránh hiềm nghi, không thể để người khác cảm thấy hoàng gia nghiêng về phủ Bá tước Tấn Hải.
Đó cũng chỉ là tự lừa dối mình thôi.
Còn có hai cô gái, một là Trương Xuân Hoa, một là cô gái mà Thẩm Lãng không quen biết.
Thẩm Lãng vẫn là lần đầu tiên gặp cô gái có khí chất trí thức mạnh mẽ đến vậy.
Giống như Lâm Đại Ngọc vậy, dịu dàng như nước, dung nhan như ngọc, bước ra từ trong sách.
Vừa giới thiệu, dĩ nhiên là con gái Vua Hương Liệu Trì Sơn Nhận, Trì Dư. Trong suốt quá trình, nàng đều tỏ vẻ yên lặng nhất, hầu như chưa bao giờ chủ động mở miệng nói chuyện.
Thế nhưng trong lòng Thẩm Lãng nghĩ:
Cô gái không phải xuất thân dòng dõi Nho học, lại biểu hiện phong thái trí thức hơn bất cứ ai.
Như vậy 90% đều là loại kỹ nữ tâm cơ.
...
Bữa tiệc gì mà nhàm chán nhạt nhẽo.
Nhất là bữa tiệc hôm nay, mọi người đều đồng lòng nịnh hót tứ vương tử Ninh Chân.
Luôn miệng ca tụng quốc quân vĩ đại ra sao, vĩ đại chính nghĩa thế nào.
Thẩm Lãng ngồi ở vị trí cuối cùng, hoàn toàn chẳng ai để ý tới, tựa như một người qua đường Giáp.
Bỗng nhiên, Chúc Văn Hoa lên tiếng nói:
- Thẩm Lãng, nghe nói phủ Bá tước Huyền Vũ các ngươi thiếu Hội Ẩn Nguyên rất nhiều tiền nhỉ, đời này cũng trả không xong.
Thẩm Lãng nói:
- Phải không? Sao ta không biết nhỉ?
Chúc Văn Hoa tiếp:
- Nếu phủ Bá tước Huyền Vũ sụp đổ, Thẩm Lãng huynh muốn đi con đường nào vậy?
Thẩm Lãng bi phẫn không cam lòng đáp lại:
- Ai chết vào tay ai, vẫn còn chưa biết được, Chúc huynh nói lời này không khỏi quá sớm.
Nhưng lời đó nghe đặc biệt không tự tin chút nào, phảng phất còn mang theo một chút sợ hãi.
Kỹ thuật diễn rất cao, hơn nữa hoàn toàn không lộ vẻ gì ra bên ngoài.
- Ha ha ha ha... - Chúc Văn Hoa nói:
- Dù sao Thẩm Lãng huynh cũng là người ở rể, đi đâu ăn cơm cũng như nhau thôi.
Tử tước Chúc Lan Đình khẽ nhíu mày.
Ông ta biết con trai Chúc Văn Hoa căm thù Thẩm Lãng, thế nhưng tối hôm nay gã lại quá thiếu kiên nhẫn, còn chẳng xem xét đây là trường hợp nào.
Thẩm Lãng là một người sắp chết rồi, con còn cố so đo với hắn làm gì? Nhiệm vụ quan trọng nhất tối hôm nay, chính là cầu thân với Thái thú Trương Xung.
Phủ Bá tước Huyền Vũ sắp sửa diệt vong đến nơi.
Trên trời có một đám kên kên lượn quanh, chờ chia nhau xác chết của gia tộc họ Kim. Phủ Tử tước Lan Sơn lực lượng nhỏ yếu, rất khó cướp được miếng thịt béo bở này.
Chỉ khi nào cùng Trương Xung thông gia, Chúc Văn Hoa không chỉ sẽ đi lên con tàu tốc hành quyền thế, mà còn có thể chia chác được nhiều lợi ích hơn từ xác phủ Bá tước Huyền Vũ.
Cho nên, ông ta đặc biệt lườm Chúc Văn Hoa một cái đầy ẩn ý.
Nhất định phải gỡ bỏ vết nhơ của cuộc hôn sự này, tâm tư của Trương Xung đã lung lay, không muốn kết thân với Tử tước phủ Lan Sơn cho lắm.
Chúc Lan Đình bưng ly rượu lên, hướng tứ vương tử cùng Tổng đốc Chúc Nhung mời rượu, đồng thời dùng ánh mắt ra dấu cầu khẩn.
Ý đó đặc biệt rõ ràng: Tổng đốc đại nhân, ngài nên làm mai mối.
Chúc Lan Đình cùng Chúc Nhung đều họ Chúc, cũng tính là bà con xa tít tắp.
Đương nhiên, sở dĩ Tổng đốc Chúc Nhung đồng ý làm mai, chẳng phải vì nể tình họ hàng xa đâu.
Mà bởi vì cô gái Trương Xuân Hoa này quá mê hoặc quyến rũ, quá là hồng nhan họa thủy.
Tứ vương tử Ninh Chân sau khi tới thành Huyền Vũ đã để mắt đến nàng rất nhiều lần.
Chúc Nhung nhất định phải đề phòng chuyện chưa xảy ra.
Trương Xung mặc dù là trợ thủ đắc lực của ông ta, nhưng nhà họ Trương tốt nhất không nên thông gia cùng vương tộc, bằng không tương lai sẽ khó kiểm soát.
Cho nên, phải nhanh chóng gả Trương Xuân Hoa cho Chúc Văn Hoa xong chuyện.
Còn Chúc Văn Hoa có tiền đồ hay không, Tổng đốc Chúc Nhung cũng chẳng quan tâm lắm.
Tổng đốc Chúc Nhung nhận được ánh mắt của Tử tước Chúc Lan Đình xong, liền hiểu ý ngay tức thì, thế là cười nói:
- Chúc Văn Hoa, nghe nói ngươi có tài danh, nhân cơ hội này, chi bằng ngâm thơ trợ hứng cho mọi người?
Chúc Văn Hoa vui vẻ, đứng dậy nói:
- Vâng, bá phụ.
Thật không biết xấu hổ, quan hệ hai nhà các ngươi xa lắc, cái từ bá phụ mà ngươi cũng gọi ra miệng được.
Chúc Văn Hoa bưng ly rượu lên, nhìn Trương Xuân Hoa, hai mắt si mê mà nói:
- Ta có một bài thơ, tặng cho Trương tiểu thư.
Trương Xuân Hoa cười, trong lòng thì gấp gáp như lửa đốt.
Trong tờ giấy nàng hướng Thẩm Lãng cầu cứu là thật.
Một khi Tổng đốc Chúc Nhung làm mai mối, như vậy căn bản phụ thân Trương Xung khó lòng cự tuyệt được cuộc hôn sự này.
Chúc Văn Hoa thì thầm:
Biểu khuynh thành chi diễm sắc, kỳ hữu đức ư truyền văn.
Bội minh ngọc dĩ tỉ khiết, tề u lan dĩ tranh phân. (*)
(*) Đây là câu thơ trích trong Nhàn Tình Phú của Đào Tiềm (Đào Uyên Minh) nhà Tấn. Mèo tạm dịch thơ: Mặt ngoài sắc đẹp khuynh thành, đã nghe danh tiếng nết lành truyền sang; Ngọc bội trong sáng kêu vang, cùng tranh hương sắc vô vàn lan hoa.
Bài thơ này vô cùng hay.
Điểm mấu chốt là không tùy tiện, không phóng đãng.
Chẳng sợ ở trường hợp này đọc ra có ý cầu xin tình yêu, nhưng cũng không quá lộ liễu.
- Thơ hay.
Người đầu tiên mở miệng, dĩ nhiên là Lâm Đại Ngọc, à không phải, là con gái vua hương liệu Trì Dư.
Nàng nhìn Trương Xuân Hoa kế bên nói:
- Xuân Hoa tỷ tỷ, bài thơ này hay thật, đúng không? Hoàn toàn đang ca ngợi phẩm đức của tỷ đấy.
Trương Xung nhắm mắt lại nói:
- Chúc Văn Hoa công tử quả nhiên tài hoa hơn người!
Trên gương mặt Trương Xuân Hoa nở nụ cười, nhưng trong lòng thì gấp gáp như lửa đốt.
Cái tên khốn kiếp Thẩm Lãng ác ôn, khốn nạn này! Sao đến bây giờ vẫn chưa cứu ta?
Không nói gì khác, chỉ riêng việc ta vừa rồi bị ngươi lợi dụng, ngươi cũng phải cứu ta chứ.
Sờ gái mà không trả tiền sao?
Tổng đốc Chúc Nhung cười, chuẩn bị mở miệng làm mai mối.
Người trong khu vực này, không ai có thể ngăn cản được.
Ngay cả tứ vương tử cũng không thể, lẽ nào chàng lấy tư cách vương tử chí tôn, chặn lại cướp vợ người ta chắc?
Thế nhưng Thẩm Lãng thì có thể.
Bởi vì hắn là kẻ địch.
Hơn nữa trong mắt tất cả mọi người, hắn là người sắp chết.
Ai sẽ đi so bì với một kẻ sắp chết chứ? Ngược lại, điều đó sẽ khiến vụ tranh đoạt đảo Kim Sơn thêm phức tạp.
Nhìn đây này, bọn họ khẩn cấp muốn đè ép Thẩm Lãng, muốn hại chết Thẩm Lãng, chính là sợ phủ Bá tước Huyền Vũ sẽ thắng đó mà.
Cho nên hiện tại hôm nay mặc kệ Thẩm Lãng làm càn ra sao, đều không có vấn đề gì.
Huống chi, tứ vương tử trong lòng đại khái cũng chẳng muốn thấy Trương Xuân Hoa gả cho Chúc Văn Hoa.
Lúc Chúc Nhung đang muốn mở miệng, Thẩm Lãng lên tiếng, chẳng chút nhiệt tình mà hỏi:
- Chúc Văn Hoa, ngươi ca tụng con gái của Thái thú như thế, có ý gì vậy? Ngọc bội trong sáng kêu vang, cùng tranh hương sắc vô vàn lan hoa, ngươi chẳng lẽ không cảm thấy quá khoa trương sao?
Vừa thốt ra câu đó, tất cả mọi người đều biến sắc.
Chúc Văn Hoa liền nổi giận, lạnh giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi có ý gì hả?
Thẩm Lãng nói:
- Ta chỉ là không quen loại người như ngươi khoa trương làm thơ, chính là không quen cái kiểu tâng bốc của nhà ngươi.
Chúc Văn Hoa lạnh giọng hỏi:
- Chuyện này liên quan gì tới ngươi?
Thẩm Lãng sáp lại gần, hạ giọng nói:
- Mọi người đều là đàn ông, ngươi la liếm phụ nữ như thế, tâng bốc phụ nữ đến quên hết tất cả. Ngươi đây làm tăng giá phụ nữ ào ào, khiến tất cả đàn ông khó mà ngủ được với đàn bà, không có một con chó liếm nào là vô tội.
Giọng hắn rất nhỏ.
Thế nhưng những người ở đây võ công cao, đều nghe thấy hết.
Toàn bộ các đại nhân vật, chỉ có thể giả bộ như chưa nghe thấy gì.
Mà Chúc Văn Hoa cùng Trương Xuân Hoa nghe xong, cả người đều muốn bùng cháy.
Nhất là Trương Xuân Hoa.
Cái tên sở khanh Thẩm Lãng ác ôn, khốn nạn này!
Ta bảo ngươi cứu ta, ngươi đúng là cứu ta thật.
Nhưng mà, ngươi đây là đẩy ta vào hố phân trước, sau đó mới ra tay kéo ta lên thì có khác gì!