Mối duyên kỳ lạ của Thẩm Lãng và tiểu thư Bá Tước

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Mối duyên kỳ lạ của Thẩm Lãng và tiểu thư Bá Tước

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chủ Bộ trẻ tuổi của thành Huyền Vũ, tên là Vương Liên, năm nay hai mươi mốt tuổi, nhậm chức sau khi thi đỗ.
Đương nhiên, gã không từ bỏ sự nghiệp khoa cử, trong lúc làm quan vẫn tiếp tục dùi mài kinh sử, chuẩn bị thi tiếp Tiến sĩ.
Gã không phải người thành Huyền Vũ, quê nhà ở quận Nam Viễn, nhưng tài danh hiển hách, tiếng tăm vang xa khắp thành Huyền Vũ.
Gã còn có một thân phận, đó chính là bà con xa của Bá Tước phủ Huyền Vũ.
Vậy thì, Thẩm Lãng quen biết Chủ Bộ đại nhân này bằng cách nào?
Thực ra là quen, ba năm trước gã từng dạy Thẩm Lãng học, kéo dài khoảng nửa tháng.
Hơn nữa, chuyện cũ này còn liên quan đến một người, đó chính là đệ nhất mỹ nhân vang danh khắp mấy trăm dặm, tình nhân trong mộng của mọi nam nhân, thiên kim tiểu thư Kim Mộc Lan của Bá Tước phủ Huyền Vũ, người được ca ngợi là công chúa thành Huyền Vũ.
Khi ấy, Kim Mộc Lan dẫn người đi săn, đến khu vực sau núi nhà Thẩm Lãng, gặp phải một con gấu chó to lớn, khiến chiến mã của nàng hoảng sợ chạy tán loạn.
Ngay lúc đó, Thẩm Lãng vẫn còn là một thư sinh khù khờ, đang ngồi giữa đường, cầm một quyển sách nhập môn mà đọc một cách đắc ý.
Tại sao hắn lại nhất quyết ngồi giữa đường ư? Bởi vì ở đó có một đàn kiến đang di chuyển tổ, hắn không phải ngồi đếm kiến, mà lo lắng đàn kiến sẽ bị người ta giẫm chết. Thế nên hắn ngồi canh chừng, đợi đàn kiến dọn nhà xong mới rời đi, và hễ có ai đi ngang qua, hắn sẽ nhắc nhở họ tránh đường.
Con ngựa hoảng sợ của Kim Mộc Lan lao thẳng về phía Thẩm Lãng, phía sau còn có một con gấu đen khổng lồ đang điên cuồng đuổi theo, trên mình nó cắm đầy hơn chục mũi tên.
Thẩm Lãng suýt nữa đã bị chiến mã giẫm nát.
Vị tiểu thư Bá Tước phủ Huyền Vũ nhanh chóng phi xuống ngựa, đứng trên mặt đất, một tay chặn đứng con ngựa đang hoảng loạn, đẩy nó sang một bên, cứu lấy mạng nhỏ của Thẩm Lãng.
Không chỉ vậy, con gấu chó phía sau vẫn lao tới, móng vuốt khổng lồ của nó chực vồ vào đầu Kim Mộc Lan.
Kim Mộc Lan một tay ghìm chiến mã, tay kia chợt rút kiếm, vung lên chém đứt đầu con gấu chó.
Ngay lúc đó, Thẩm Lãng ngây ngốc bị móng ngựa sượt qua ót, liền bất tỉnh nhân sự.
Hắn không bị thương nặng, chỉ xây xát nhẹ, chẳng qua là bị dọa sợ quá nên ngất đi mà thôi.
Vì thế, đoạn ký ức tưởng chừng khắc cốt ghi tâm này lại khá mơ hồ. Hơn nữa, lúc đó toàn thân tiểu thư Kim Mộc Lan đều khoác giáp, mặt nàng cũng được che bởi mặt nạ, thế nên tên đần Thẩm Lãng làm sao biết đó là tiểu thư Bá Tước chứ.
Trong ký ức của Thẩm Lãng, dựa vào giáp bạc, cờ hiệu của đội ngũ này và gia huy trên tấm khiên, hắn mới nhận ra nàng chính là Kim Mộc Lan.
Kim Mộc Lan xem như đã cứu Thẩm Lãng một mạng, nhưng dù sao Thẩm Lãng cũng bị chiến mã của nàng làm xây xát, nàng cần phải chịu trách nhiệm đến cùng.
Vì thế, nàng đã phái một đại phu từ Bá Tước phủ đến chữa trị và bồi bổ cho Thẩm Lãng.
Thậm chí, nàng còn tự mình đến thăm Thẩm Lãng một lần, chỉ là khi ấy Thẩm Lãng đang bất tỉnh, không hề hay biết.
Kim Mộc Lan được xem là công chúa thành Huyền Vũ, thuộc đẳng cấp cao quý, vượt xa Từ Thiên Thiên không biết bao nhiêu lần. Khi đó, Thẩm Lãng chỉ là một nhân vật nhỏ bé bình thường, đừng nói chiến mã của nàng làm hắn bị thương nhẹ, dù có giẫm chết hắn cũng chẳng ai trách cứ.
Thế nhưng, vị thiên kim quý tộc này không chỉ phái người đến chữa trị, mà còn đích thân đến thăm.
Vì vậy, có thể thấy Bá Tước phủ Huyền Vũ thực sự yêu dân như con.
Ngay lúc đó, Vương Liên vừa thi đỗ, chưa nhậm chức Chủ Bộ. Vì là họ hàng xa của Bá Tước phủ, gã đến phủ làm khách.
Đương nhiên, dù là họ hàng xa, gã cũng ít có cơ hội tiếp xúc với tiểu thư Kim Mộc Lan. Mặc dù gã vừa đỗ Cử nhân, nhưng thân phận vẫn còn kém xa Kim Mộc Lan.
Gã đặc biệt ái mộ Kim Mộc Lan. Sau khi nghe chuyện này, biết Kim Mộc Lan từng đến thăm Thẩm Lãng, gã cũng đến nhà Thẩm Lãng an ủi. Biết Thẩm Lãng vẫn còn đi học, gã liền tự mình dạy Thẩm Lãng đọc sách, với hy vọng nếu Kim Mộc Lan có ghé thăm Thẩm Lãng và nhìn thấy cảnh này, nàng sẽ khắc sâu ấn tượng về Vương Liên.
Đương nhiên, khi ấy Thẩm Lãng chẳng khác nào khúc gỗ mục, dạy gì cũng không thông. Vương Liên tài hoa hơn người, mười tám tuổi đã thi đỗ, thật chưa từng thấy ai vụng về như tên ngốc Thẩm Lãng này.
Gã kiên trì suốt nửa tháng, nhưng Kim Mộc Lan trước sau vẫn không ghé lại nhà Thẩm Lãng, bởi vì nàng phải đi lo việc quân.
Thế là Vương Liên bỏ đi, không còn ghé nhà Thẩm Lãng dạy hắn học nữa.
Nhưng gã và Thẩm Lãng quả thực miễn cưỡng có thể coi là cố nhân.
Lần này gặp lại, Vương Liên đã để râu, lại còn mặc quan phục, cộng thêm ký ức trong đầu Thẩm Lãng chỉ rõ ràng về vài người, nên hắn phải mất một lúc mới nhớ ra người này.
Chính nhờ duyên phận ấy, Thẩm Lãng mới có dũng khí yêu cầu thi đấu với nhà họ Từ, đồng thời đưa ra thuốc nhuộm tím và thuốc nhuộm cầu vồng.
Bởi vì hắn biết vị Chủ Bộ đại nhân trẻ tuổi này có thù oán với Trương Tấn.
Khi ấy, lúc dạy Thẩm Lãng học, Vương Liên đã không dưới mười lần chửi rủa Trương Tấn.
Tất cả đều nằm trong kế hoạch của hắn.
Nghe Thẩm Lãng gọi một tiếng huynh đài.
Vị Chủ Bộ đại nhân này khẽ nhíu mày, không đáp lời Thẩm Lãng, mà chỉ nói:
- Ngươi không lo đọc sách, lại đi làm thuốc nhuộm gì đó, không phải quá mê muội rồi sao?
Đây không phải là thành kiến, mà ở thế giới này, có hai loại tài nghệ cao quý nhất: một là đọc sách, hai là luyện võ, còn lại đều ở dưới thấp.
Sau thời Tống của Trung Quốc cổ đại, văn nhân về cơ bản đều lấn át quân nhân, văn trọng võ khinh.
Nhưng ở thế giới này, trong vương triều Đại Viêm, văn võ đều cao quý, đều là giai cấp thống trị tuyệt đối.
Còn nghề thợ nhuộm, thì hoàn toàn là nghề của kẻ hèn.
Vừa rồi, bậc thầy thuốc nhuộm của nhà họ Từ dù đã rất xuất sắc, nhưng từ đầu đến cuối cũng không có tên, chỉ được gọi chung là người thợ.
Đương nhiên, vị Chủ Bộ đại nhân này cũng chỉ nói qua loa mà thôi.
Khi ấy, vì muốn lấy lòng tiểu thư Kim Mộc Lan, gã đã dạy Thẩm Lãng học nửa tháng. Ký ức về tên Thẩm Lãng ngu như heo vẫn còn in đậm trong đầu gã; một người như vậy, dù học trăm năm cũng không thể thi đỗ Tú tài, đọc sách hoàn toàn là lãng phí thời gian, lãng phí sinh mệnh, lãng phí tiền bạc.
- Còn tiểu thư Kim của Bá Tước phủ! - Chủ Bộ đại nhân trẻ tuổi Vương Liên quay đầu liếc Thẩm Lãng một cái rồi phán:
- Nàng là quý tộc trăm năm, vô cùng cao quý, tên nàng không phải để một tên nhà quê như ngươi có thể gọi thẳng.
Nói xong, Chủ Bộ đại nhân Vương Liên liền xoay người rời đi.
Khi quay người đi, trên mặt gã lộ rõ vẻ khinh thường.
Vừa rồi, sở dĩ gã không hùa theo nhà họ Từ, hoàn toàn là vì có xích mích với Trương Tấn, mượn cơ hội này để chèn ép nhà họ Từ một chút, chứ căn bản không phải vì giao tình với Thẩm Lãng.
Mặc dù gã đã dạy Thẩm Lãng học nửa tháng, nhưng trong lòng gã, chẳng có chút giao tình nào.
- Tên nhà quê còn nặng mùi đồng nội, suốt đời chỉ biết quanh quẩn trong làng, lại muốn mượn cơ hội nâng tầm quan hệ với ta, đúng là hy vọng hão huyền, nông cạn vô tri!
Chủ Bộ trẻ tuổi Vương Liên cười khẩy trong lòng, rồi trực tiếp cưỡi ngựa trở về phủ.
Thẩm Lãng ở phía sau thấy rất rõ ràng, vị Chủ Bộ đại nhân này căn bản ghét bỏ hắn, không hề muốn nhắc lại giao tình ngày xưa.
Đương nhiên, điểm này hắn không hề ngạc nhiên chút nào.
Sau khi Chủ Bộ đại nhân Vương Liên rời đi.
Chủ tiệm Cẩm Tú Các Lâm Mặc nói:
- Thẩm Lãng, ngươi thắng, làm nhà họ Từ mất mặt. Thế nhưng, còn không bằng thua, hiện tại ngươi còn thảm hại hơn!
Điền Thập Tam của Hắc Y Bang thản nhiên nói:
- Thẩm Lãng, ngươi xong đời rồi!
Lâm Mặc giải thích:
- Chủ Bộ đại nhân chẳng qua là căm thù nhà họ Từ, nên mới có hành động chèn ép, căn bản không phải vì muốn bảo vệ ngươi. Vì thế, ngươi có gặp phải phiền toái hay nguy hiểm gì tiếp theo, người ta cũng sẽ không sẵn lòng cứu giúp đâu, ngươi đừng hòng trèo cao.
Những điều này, Thẩm Lãng đều đã biết!
Vị Chủ Bộ Vương Liên này trẻ tuổi khí thịnh, xuất thân danh môn, đương nhiên sẽ không để một tên nhà quê sa cơ thất thế vào mắt. Dựa vào ký ức trước đây, Thẩm Lãng đủ hiểu về gã.
Nhưng ngày hôm nay, mượn gã để chèn ép nhà họ Từ đã là đủ rồi. Thẩm Lãng cũng căn bản không có hy vọng xa vời về việc nâng tầm quan hệ với gã.
Hơn nữa, Thẩm Lãng sẽ nhanh chóng trở thành tình địch của Vương Liên.
Vì vậy, cả nhà Thẩm Lãng không những chưa thoát khỏi nguy hiểm, mà thậm chí còn lâm vào tình cảnh nguy hiểm hơn, nhà họ Từ hiện tại càng muốn hắn chết.
Hắn chẳng qua là đang tranh thủ thời gian, chỉ cần một ngày để đảo ngược kế hoạch.
Một khi thành công, hắn có thể hoàn toàn xoay chuyển cục diện, thậm chí áp đảo tất cả mọi người.
Cho đến lúc đó, nhà họ Từ, nhà họ Lâm, Điền Hoành đều đừng hòng làm tổn hại hắn một cọng tóc gáy, thậm chí còn phải lo sợ Thẩm Lãng sẽ đến chèn ép bọn họ.
Mà trong khoảng thời gian này, hắn phải dựa vào giá trị của thuốc nhuộm cầu vồng, đây cũng là nguyên nhân hắn vừa rồi đã nhuộm ra lụa cầu vồng.
Lụa cầu vồng nhất định phải đủ sức gây chấn động, thể hiện giá trị to lớn, nhất định phải khiến nhà họ Từ thèm nhỏ dãi ba thước.
Nếu như kết quả không có gì bất ngờ, Từ Thiên Thiên sẽ nhanh chóng quay lại tìm hắn.
Chuyện xảy ra hôm nay quả thực nguy hiểm đáng sợ, nhưng về cơ bản đều nằm trong dự tính của hắn.
Quả nhiên, không lâu sau khi Thẩm Lãng rời khỏi Cẩm Tú Các của Lâm Mặc, Từ Thiên Thiên liền xuất hiện, xe ngựa của nàng đậu sừng sững ngay trước mặt hắn.
- Thẩm Lãng, trước đây thiếp đã xem thường chàng rồi.
Từ Thiên Thiên dịu dàng nói:
- Thật không ngờ chàng lại vì ta mà đi học nghề nhuộm, chàng thật có lòng. Trước đây sao chàng không nói ra vậy?
Nàng nghĩ như vậy cũng không có gì bất thường, bởi Thẩm Lãng trước kia quả thực đặc biệt si mê Từ Thiên Thiên, sẵn lòng nỗ lực tất cả vì nàng.
Mà nhà họ Từ kinh doanh vải vóc tơ lụa, vậy theo Từ Thiên Thiên, việc Thẩm Lãng vì lấy lòng nàng, vì muốn trở thành một người hữu dụng mà tập trung học nhuộm vải cũng là chuyện đương nhiên.
Cái tài nghề làm thuốc nhuộm này rất kỳ lạ, người thông minh chưa chắc đã làm được mà cần một người vụng về nhưng đủ lì lợm để thí nghiệm vô số lần, sau cùng mới tìm ra công thức hoàn hảo.
- Nếu như chàng sớm nói ra, thiếp cũng đâu cần đuổi chàng ra khỏi nhà. – Giọng Từ Thiên Thiên lại càng thêm dịu dàng, nói:
- Hôn nhân giữa chàng và thiếp vốn là giả, thiếp phải gả cho công tử Trương Tấn. Thế nhưng, chàng vẫn có thể trở về nhà họ Từ làm một cung phụng (*người thợ làm việc cho vua), chàng thấy sao?
Thẩm Lãng không lên tiếng.
Từ Thiên Thiên ánh mắt ôn nhu, dịu dàng nói:
- Thẩm Lãng, mỗi tháng thiếp sẽ cho chàng mười lượng vàng, đủ để chàng nuôi sống cả nhà. Chỉ cần chàng giao công thức thuốc nhuộm tím và cầu vồng ra, thiếp có thể vì chàng chuẩn bị phòng nhuộm tốt nhất, để chàng hoàn toàn tập trung vào kỹ thuật nhuộm vải. Chẳng phải chàng yêu thiếp rất nhiều sao? Chàng có nguyện ý nỗ lực tất cả vì thiếp không? Như thế, chàng có thể giúp thiếp rồi.