Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 15: Kim Mộc Lan 'nhặt' được Thẩm Lãng
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô ả Từ Thiên Thiên thật đúng là biết cách làm hài lòng bản thân.
Tôi có thể vứt bỏ, chà đạp anh, nhưng anh lại cứ mê mẩn muốn gặp tôi mỗi ngày. Vậy thì lúc không cần, tôi vứt anh ra ngoài, còn lúc hữu dụng thì anh về nhà tôi mà làm trâu làm ngựa.
Thẩm Lãng không nói gì, trực tiếp xoay người bỏ đi.
Từ Thiên Thiên nói:
- Dù chàng có tài nhuộm màu, nhưng cũng chẳng thay đổi được gì. Chàng vẫn như trước kia thôi, nghìn vạn lần đừng tưởng thuốc nhuộm của chàng có thể hơn được thợ nhà ta. Nhà ta có hàng chục thợ nhuộm, tất cả đều vô danh tiểu tốt cả.
Lời này cũng là thật. Cái gọi là thợ nhuộm chẳng qua là một tôi tớ thấp kém. Dù có kỹ thuật sản xuất chính trong thế giới này thì cũng chẳng có danh tiếng gì.
Bởi vậy, dù Thẩm Lãng có chế tạo được thuốc nhuộm thì trong mắt Từ Thiên Thiên, chàng vẫn chỉ là một thằng nhà quê, trai làng. Dù có đẹp trai đến mấy, chàng cũng chỉ là đồ hèn hạ.
- Chàng không đọc sách nổi, tập võ cũng không xong, chẳng làm được cái tích sự gì. Trừ phi vào phòng nhuộm nhà ta, bằng không thì chàng cũng chẳng kiếm nổi miếng cơm nào đâu.
Rồi Từ Thiên Thiên nói tiếp:
- Hơn nữa, chàng đừng quên, chàng còn nợ Điền Hoành một nghìn lượng vàng.
Lâm Mặc không mua công thức thuốc nhuộm mới của Thẩm Lãng, nhà họ Từ muốn lừa gạt, vậy một nghìn lượng vàng đương nhiên sẽ không có tin tức.
Lúc này, Điền Thập Tam như một hồn ma xuất hiện trước mặt Thẩm Lãng nói:
- Ta vẫn nhắc lại câu cũ: nếu trước tối nay ngươi không kiếm đủ một nghìn lượng vàng, cả nhà ngươi sẽ phải chết. Hắc Y bang của ta nói được làm được.
Từ Thiên Thiên nói dịu dàng:
- Thẩm Lãng, chàng đã đến bước đường cùng rồi. Chỉ còn chưa đầy một ngày, chàng biết đi đâu mà kiếm một nghìn lượng vàng này? Đường sống duy nhất là đầu quân cho nhà ta, vô điều kiện dâng hai công thức thuốc nhuộm. Khi đó, ta sẽ giúp chàng xin Điền Hoành miễn món nợ này.
Điền Thập Tam nói:
- Trời sắp sáng rồi, tối nay chúng ta sẽ đến nhà ngươi lấy tiền. Thời gian của ngươi không còn nhiều, chưa đến bảy canh giờ đâu.
Từ Thiên Thiên nói:
- Thẩm Lãng, chàng đừng có vọng tưởng Chủ Bộ đại nhân Vương Liên sẽ tới cứu chàng. Hắn không đời nào làm vậy đâu. Hơn nữa, hôm nay hắn cũng chẳng phải vì cứu chàng, mà chỉ vì có ân oán với vị hôn phu của ta là Trương Tấn nên mới tận lực chèn ép nhà họ Từ của ta mà thôi. Hắn mới không thèm quản sống chết của chàng đâu.
Lời này Từ Thiên Thiên thật ra nói đúng.
Điền Thập Tam nói:
- Thẩm Lãng, ngươi cứ yên tâm, Hắc Y bang chúng ta nhất định sẽ dùng một tội danh quang minh chính đại để bắt cả nhà ngươi. Sau đó, trên đường đi, chúng ta sẽ tùy tiện tìm một cái cớ để các ngươi bốc hơi khỏi trần gian. Nhà ngươi là dân ngụ cư, thực sự như lục bình trôi nổi vậy.
Từ Thiên Thiên nói:
- Hôm nay trước khi trời tối, nếu nhà họ Từ chưa có được công thức thuốc nhuộm màu tím và cầu vồng sắc mới, ta thực sự không dám bảo đảm điều gì sẽ xảy ra. Hắc Y bang làm việc trước sau như một, thủ đoạn thì độc ác. Thẩm Lãng, đầu óc chàng không được nhanh nhạy lắm, nhưng trong chuyện này thì nên tinh ý một chút đi.
Tiếp đó, Từ Thiên Thiên bước lên xe ngựa, trực tiếp rời đi.
Điền Thập Tam quay đầu lại nói:
- Trước khi mặt trời xuống núi, chúng ta sẽ đến nhà ngươi đòi nợ.
Tiếp đó, gã vác đao trên vai, đi từ từ.
Gã cũng không cần phải đi theo Thẩm Lãng, bởi vì Thẩm Lãng cực kỳ hiếu thuận. Chỉ cần nhìn chằm chằm vào cha mẹ và em trai hắn, Thẩm Lãng sẽ không cách gì bỏ trốn.
Trong toàn bộ quá trình, Thẩm Lãng nửa câu cũng không nói, cứ thế an tĩnh nhìn đôi nam nữ này biểu diễn.
Đi ra mấy chục mét sau đó, Từ Thiên Thiên không ở trên xe ngựa, vén rèm lên, nhìn Thẩm Lãng giữa đường lẻ loi, bỗng nhiên cười phùn phụt.
- Yếu đuối rõ ràng là nguồn gốc của mọi tội lỗi. Nhìn hắn ta lúc này thực sự như một con chó.
- Thẩm Lãng, với thân phận của ngươi mà có thể vào nhà ta làm tôi tớ đã là ân đức lớn lao lắm rồi. Bằng không, hạng người vô năng như ngươi cũng chỉ có thể chết đói mà thôi.
Những lời tận đáy lòng này, Từ Thiên Thiên chỉ dám nói ra khi không có ai, bằng không sẽ ảnh hưởng quá nhiều đến khí chất của nàng, trông quá cay nghiệt và độc ác.
...
Thẩm Lãng đứng giữa đường.
Đối với hắn lúc này, việc kiếm tiền đã hoàn toàn không còn ý nghĩa gì nữa.
Dù có kiếm được nhiều tiền đến mấy, nếu không có quyền thế và lực lượng bảo hộ thì cũng chỉ mang đến tai họa mà thôi. Đây là một thế giới cá lớn nuốt cá bé mà.
Nhà họ Từ, nhà họ Lâm, Hắc Y bang của Điền Hoành.
Ba thế lực này, dù chỉ một thôi, đối với nhà Thẩm Lãng mà nói, cũng đã là một quái vật khổng lồ.
Điền Hoành và nhà họ Từ tối nay nhất định sẽ ra tay, sẽ dùng sinh mạng của cha mẹ và em trai để ép Thẩm Lãng giao ra công thức thuốc nhuộm.
Hơn nữa, dù Thẩm Lãng có giao ra đi chăng nữa, trừ phi sau này cả đời hắn phải làm tôi tớ nhà họ Từ, không ngừng làm trâu làm ngựa để khám phá thuốc nhuộm mới, bằng không thì cả nhà vẫn sẽ không được an bình.
Nhất định phải 'làm một mẻ, khỏe suốt đời' để giải quyết vấn đề này.
Ban đầu, kế hoạch trọn đời “ăn cơm mềm” phải chờ đến khi chín muồi, còn phải xây dựng cơ sở vững chắc, tạo thế các kiểu.
Hiện tại xem ra, nhất định phải giải quyết sớm.
Thẩm Lãng đã thử đi thử lại phương án này trong đầu hết lần này đến lần khác.
Lúc này, trời đã sắp hửng sáng.
Đã đến lúc rồi, Thẩm Lãng phải tranh thủ thời gian ra khỏi thành, đi đến khu vực của những gia tộc quyền quý tột đỉnh trải dài hàng trăm dặm.
Phủ Bá Tước Huyền Vũ!
Đúng ngay lúc này, phía sau bỗng nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, xé tan sự tĩnh lặng của buổi bình minh, thậm chí cả mặt đất cũng rung lên khe khẽ.
Thẩm Lãng xoay người nhìn lại, thấy một đội kỵ binh.
Đây là một đội kỵ binh tinh nhuệ gồm vài trăm kỵ sĩ. Mỗi kỵ sĩ đều mặc áo giáp, cưỡi ngựa cao lớn, tay cầm trường kiếm, lưng đeo tấm khiên lớn.
Thẩm Lãng liếc mắt một cái cũng đủ biết đội kỵ binh này đã tiêu tốn bao nhiêu tiền bạc mới có thể huấn luyện nên. Những kỵ binh như vậy, dù đặt ở Trung Quốc cổ đại hay phương Tây trung cổ, đều được coi là lực lượng chủ lực tuyệt đối.
Rốt cuộc là hạng người nào mà lại có đội kỵ binh tinh nhuệ và phô trương đến thế.
Và rồi, Thẩm Lãng nhanh chóng nhận ra gia huy trên tấm khiên và cờ xí.
Đây là kỵ binh của phủ Bá Tước Huyền Vũ!
Phủ Bá Tước Huyền Vũ của họ Kim, đúng là một gia tộc quyền thế quý tộc chân chính đã tồn tại mấy trăm năm.
Ba trăm năm trước, gia tộc họ Kim đã trấn giữ thành Huyền Vũ. Thậm chí, tên gọi thành Huyền Vũ cũng bắt nguồn từ danh hiệu của gia tộc họ Kim. Ở một mức độ nào đó, Bá Tước Huyền Vũ chính là chủ nhân của thành Huyền Vũ.
Thủ lĩnh đội kỵ binh này mặc giáp bạc, vóc dáng cao ráo, thon thả. Vì đội mũ trụ che mặt nên chỉ để lộ đôi mắt.
Nhưng đôi mắt ấy lại lạnh lùng như một thanh Thu Thủy kiếm.
Đây là một cô gái, hơn nữa còn là một cô gái có đôi mắt cực đẹp.
Mặc dù không nhìn thấy khuôn mặt, nhưng thân phận của cô gái này rõ như ban ngày.
Nàng... chính là nữ thần trong truyền thuyết khắp hàng trăm dặm, công chúa thành Huyền Vũ, là tình nhân trong mơ của vô số trang tuấn kiệt, trụ cột của phủ Bá Tước Huyền Vũ – Kim Mộc Lan.
Thẩm Lãng hơi có chút ngạc nhiên. Hắn vốn muốn đến phủ Bá Tước, lại không ngờ lại gặp nàng ở đây.
- Nhanh lên, nhanh lên!
- Nhường đường, nhường đường!
- Tránh đường, tránh đường!
Hai kỵ sĩ đi đầu đội ngũ, tay cầm cờ, cao giọng hô to, xua đuổi Thẩm Lãng đang đứng giữa đường.
Với cơ thể suy nhược của Thẩm Lãng bây giờ, nếu bị đội kỵ binh này đụng phải, chắc chắn gân cốt sẽ đứt gãy, chết thảm tại chỗ.
Hắn nhanh chóng lùi vào ven đường, nhường chỗ cho đội kỵ binh này phóng đi.
Nhưng ngay khi Thẩm Lãng tránh đường, hắn bỗng nhiên cố ý vấp ngã khiến cả người khựng lại.
Bởi vì hắn tạm thời thêm vào một kế hoạch nhỏ.
- Rầm...
Khi đội ngũ kỵ binh này lao tới, trực tiếp sượt qua người Thẩm Lãng, lực đạo lớn khiến hắn văng ra ngoài.
Hắn bây giờ giả vờ bị đụng ngã!
“Vợ à, ba năm trước nàng đã đụng ta một lần, chi bằng đụng thêm lần nữa rồi hãy mang ta về nhà đi!”
Thẩm Lãng thầm nghĩ trong lòng, tiếp đó thân thể bay ra ngoài mấy mét, sau đó ngã xuống đất.
Hắn không phải dân ăn vạ đụng xe chuyên nghiệp, nhưng với góc độ và thời cơ chuẩn xác, cú ngã của hắn hoàn hảo không chút sơ suất.
Sau khi rơi xuống đất, vì không bị thương nặng, hắn còn dùng sức cắn nát lợi, để máu tươi tràn ra khóe miệng. Lúc này, chắc chắn trông hắn đủ thảm thiết.
Mắt Kim Mộc Lan nheo lại, sau đó nàng vung tay lên, lập tức một trăm con ngựa đang lao đi bỗng dừng phắt lại ở khoảng cách rất ngắn.
Hai kỵ binh phía trước lập tức xuống ngựa, định tiến lên kiểm tra thương thế của Thẩm Lãng. Không ngờ Kim Mộc Lan nhanh hơn, cả thân thể mềm mại của nàng trực tiếp nhảy vút lên, bay xa mười thước trên không.
Thẩm Lãng trong lòng khiếp sợ: “Thật là lợi hại!”
Kim Mộc Lan đi tới trước mặt Thẩm Lãng, cúi xuống, tháo găng tay và đặt ngón tay dưới mũi Thẩm Lãng để dò hơi thở.
“Chàng trai trẻ này rõ ràng rất đẹp trai? Hơn nữa nhìn cũng quen quen!” – Đây là cảm giác đầu tiên của nàng.
Thẩm Lãng không bị thương nặng, hô hấp đương nhiên cũng bình thường.
Nhưng hắn là bác sĩ, dễ dàng giả bộ hấp hối, hơi thở mong manh. Hơn nữa, khóe miệng hắn đầy máu, trông rõ ràng rất thảm. Điều này khiến đôi mắt đẹp của Kim Mộc Lan khẽ run lên.
Toàn bộ người dân thành Huyền Vũ đều là con dân của nàng. Từ nhỏ, phụ thân đã dạy dỗ nàng phải yêu dân như con.
Mặc dù dân chúng bình thường cản đường quân đội có thể bị quy vào tội chết, nhưng Kim Mộc Lan tuyệt đối không cho phép một dân chúng vô tội nào chết ngay trước mặt mình.
- Tướng quân, tiểu nhân sẽ đưa hắn đến y quán gần đó để chữa. – Người hầu bên cạnh nói.
“Nghìn vạn lần không nên.” – Thẩm Lãng thầm nghĩ trong lòng. “Vợ ơi, mang ta về nhà đi!”
Kim Mộc Lan lắc đầu nói: - Không được, y quán thông thường không đáng tin cậy. Đại phu phủ Bá Tước vẫn giỏi hơn. Hãy mang hắn về phủ chữa trị, không thể để một dân thường vô tội chết dưới móng ngựa của chúng ta được.
“Wow! Giọng nàng cũng hay nữa, trong trẻo như khối băng rơi xuống mặt hồ vậy!”
- Vâng! – Người hầu của Kim Mộc Lan đáp, tiếp đó phi thân tới ôm Thẩm Lãng, đạp một phát trực tiếp lên ngựa.
Người theo hầu Kim Mộc Lan cũng là một cô gái, chỉ có điều nàng còn dũng cảm và cường tráng hơn cả đàn ông. Thẩm Lãng bị nàng ôm vào cảm thấy quá quê, đành phải giả vờ hôn mê.
- Trở về phủ! - Kim Mộc Lan ra lệnh một tiếng, kỵ binh dẫn đầu nhanh chóng chạy về Phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Tiểu bạch kiểm đẹp trai bị thương Thẩm Lãng đã được công chúa thành Huyền Vũ Kim Mộc Lan nhặt về nhà.
“Thẩm Nhật Thiên, thời khắc quyết định số phận của mày đến rồi.” – Thẩm Lãng ra sức tự động viên, tự bơm tinh thần cho mình.
“Lần này có thể cứu cả nhà hay không, có thể khiến nhà họ Từ phải chết hay không, có thể khiến Điền Hoành phải chết hay không, sau đó có được ăn sung mặc sướng, vinh hoa phú quý hay không, tất cả đều phải xem vào bản thân mình!”