145. Chương 145: Tranh chấp đảo Kim Sơn khép lại, biến cố lớn sắp xảy ra

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 145: Tranh chấp đảo Kim Sơn khép lại, biến cố lớn sắp xảy ra

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 145 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có người khẽ lên tiếng hỏi:
- Như vậy có vi phạm lẽ trời hay không?
Lập tức, mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông ta.
Sao lại có kẻ ngốc lọt được vào đây vậy?
Ngươi ngây thơ đến mức này mà vẫn sống sót được đến giờ, lại còn chen chân vào được hội chúng ta nữa sao?
Đấu tranh chính là phải dùng mọi thủ đoạn, ngươi không biết à?
- Hồ chứa nước phía bắc của phủ Bá Tước Huyền Vũ dùng để tưới tiêu cho toàn bộ ruộng đồng trong đất phong, một khi vỡ đê, đừng nói đất phong của phủ Bá Tước Huyền Vũ sẽ bị chìm, ngay cả rất nhiều thôn trấn và cả thành Huyền Vũ cũng sẽ chìm trong biển nước, khi đó sẽ có vô số người bỏ mạng.
Người nọ nghiêm túc nói.
Bá tước Tấn Hải nói:
- Trong số người chết, có cha mẹ, người thân của ngươi không?
Người kia đáp:
- Không có.
Bá tước Tấn Hải lại nói:
- Có người tình, con riêng của ngươi không?
Người kia đáp:
- Cũng không có.
Bá tước Tấn Hải nói:
- Vậy ngươi quan tâm đến việc có bao nhiêu người chết làm gì?
Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Hơn nữa, đại bộ phận bị ngập lụt cũng là đất phong của phủ Bá Tước Huyền Vũ, phần lớn đã bị núi non che chắn, nước lụt chảy đến thành Huyền Vũ bên này cũng chẳng còn bao nhiêu sức tàn phá. Lại nói đây là cuối thu, dưới cơn mưa lớn như vậy, mấy chục năm mới thấy một lần, việc hồ chứa nước vỡ đê chẳng phải là chuyện hết sức bình thường sao?
Một người bên cạnh nói:
- Chỉ sợ phủ Bá Tước Huyền Vũ sẽ phái người đến canh giữ đê đập.
Điều này là đương nhiên, hàng năm cứ đến mùa mưa, họ đều cử người chuyên trách canh giữ đê đập.
Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Đội quân tinh nhuệ nhất của phủ Bá Tước Huyền Vũ đều đang ở bãi săn Nộ Giang, đất phong bên đó như rắn mất đầu, làm sao có thể chống đỡ được binh sĩ như lang sói của chúng ta?
Bá tước Tấn Hải đột nhiên đập mạnh xuống bàn, lạnh lùng nói:
- Làm chuyện này đi!
Bá tước Tĩnh An gõ nhẹ lên bàn một cái, mặc dù không mở miệng, nhưng ý kiến của ông ta cũng đã vô cùng rõ ràng.
Việc này nhất định phải làm.
Ông ta và Thẩm Lãng cũng là kẻ thù không đội trời chung.
Lúc trước Thẩm Lãng đã khiến Lâm Chước nhiễm phải loại virus đáng sợ, sau đó lây lan khắp phủ Bá tước Tĩnh An, cả gia tộc đã có gần trăm người bỏ mạng.
Đương nhiên, những người khác có chết nhiều đến mấy cũng chẳng sao.
Điều cốt yếu là con trai thứ ba và thứ năm của ông ta, Ngũ Triệu Trọng, đã bị ép phải tự tay giết chết họ.
Thù sâu hận lớn như vậy, ông ta nhất định phải đòi lại gấp mười, gấp trăm lần.
Tất cả ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Nhị công tử Nam Cung Bình của Trấn Bắc Hầu.
Vị nhị công tử này trong lòng hơi hối hận, gã thực sự không nên dính líu vào cái đám thối nát này.
Hơn nữa, gia tộc gã căn bản không cần nhận bất kỳ lợi ích nào từ phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Thế nhưng phụ thân vì giữ được binh quyền, vì tiền đồ của mình và huynh trưởng Nam Cung Hiệp, mới tham gia vào cuộc tranh giành với phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Những chuyện mà những người này đang bàn bạc hiển nhiên là vô cùng nguy hiểm và đáng sợ.
Thế là Nam Cung Bình thần hồn bay phách lạc, cứ như thể chưa nghe thấy gì cả.
Bá tước Tấn Hải nói:
- Chuyện này nếu đã quyết định làm, vậy tất cả mọi người phải cùng gánh vác trách nhiệm, mỗi gia tộc đều phải cử cao thủ ra mặt.
Đây tương đương với một tờ đầu danh trạng.
Chuyện xấu mọi người cùng nhau làm, nếu không, lỡ có kẻ nào mật báo thì sao?
Chuyện này quá lớn, nếu lỡ bùng nổ, sẽ gây ra hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.
- Nếu ai không tham gia, hôm nay chắc chắn sẽ không thể bước ra khỏi cánh cửa này. - Bá tước Tĩnh An lạnh lùng nói:
- Tử tước Chúc Lan Đình, ý tưởng này nếu là do ngươi đưa ra, vậy ngươi hãy là người tiên phong thực hiện đi.
Chúc Lan Đình kinh ngạc, sau đó nói:
- Ta không thể làm không công chứ?
Bá tước Tấn Hải lạnh lùng nói:
- Chúc Lan Đình, lần trước tại bữa tiệc nghênh tiếp Tứ hoàng tử, ngươi ra tay hãm hại Thẩm Lãng, bây giờ tranh chấp đảo Kim Sơn kết thúc, ngươi nghĩ hắn sẽ bỏ qua cho ngươi sao?
Tiếp tục, ông ta mở miệng nói:
- Việc này ta có thể làm, nhưng không thể làm không công.
Bá tước Tấn Hải nói:
- Cho ngươi hai suất buôn bán cho thuyền biển, thuyền thì ngươi tự mua, nhưng cũng cho ngươi gia nhập tuyến đường mậu dịch trên biển của chúng ta.
Chúc Lan Đình lập tức mừng rỡ.
Trong chuyến mậu dịch, cái gọi là mấy chiếc thuyền đi biển, bản thân con thuyền không phải là thứ đáng giá nhất.
Điều đáng giá chính là quyền buôn bán trên tuyến đường thủy.
Mà quyền buôn bán này lại vô cùng phức tạp, được nắm giữ bởi một bộ phận quý tộc và quan lại vùng duyên hải, trong khi phần lớn còn lại nằm trong tay thành Nộ Triều.
Hải tặc Vương Cừu Thiên Nguy là người nắm giữ toàn bộ quyền buôn bán trên biển Đông của nước Việt.
Cho nên Cừu Kiêu là con của một hải tặc, mới có thể đường hoàng ra vào phủ đệ quý tộc.
Đương nhiên phủ Bá Tước Huyền Vũ cũng nắm giữ một phần quyền buôn bán, một phần muối của họ được buôn bán qua đường biển.
Chính sách mới của Quốc quân, một trong những ý đồ là muốn độc quyền muối và sắt, thu hồi hai nguồn tài nguyên lớn này từ tay các quý tộc.
- Được, việc này ta sẽ là người đi đầu. - Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Cừu Kiêu thiếu chủ, chuyện này e rằng lại phải mượn danh nghĩa gia tộc ngài rồi.
Cừu Kiêu nhe răng cười nói:
- Có thể! Thẩm Lãng đoạt nữ nhân của ta, hơn nữa còn giết người của ta, ta muốn tàn sát cả nghìn, cả vạn người của bọn chúng.
Bá tước Tấn Hải nói:
- Phải nhanh chóng, cơn mưa lớn này không biết lúc nào sẽ tạnh, chờ mực nước giảm xuống, sức tàn phá của nước lũ sẽ yếu đi, thì không thể nhấn chìm hoàn toàn đất phong của phủ Bá Tước Huyền Vũ được.
Tiếp đó, tất cả các quyền quý có mặt tại đây, trừ gia tộc Trấn Bắc Hầu, mỗi gia tộc đều cử ra mấy chục võ sĩ tinh nhuệ.
Do Tử tước Chúc Lan Đình và Tiểu Hải tặc Vương Cừu Kiêu dẫn đầu hai trăm võ sĩ tinh nhuệ, bất chấp mưa lớn, lợi dụng đêm tối phi ngựa nhanh đến thành Huyền Vũ để làm đại sự.
Phá đê, hủy diệt toàn bộ đất phong của phủ Bá Tước Huyền Vũ, dìm chết vô số con dân của gia tộc họ Kim, nghĩ đến thôi cũng khiến người ta nhiệt huyết sôi trào!
...
Lúc nửa đêm!
Ngoài cửa sổ mưa lớn vẫn trút xuống xối xả.
Dưới cơn mưa lớn cuối thu, rõ ràng mang một vẻ tà mị.
Thời tiết như vậy, như đang cổ vũ cho tà tâm của con người.
Mộc Lan mặc áo ngủ bằng lụa, đứng trước giường, khẽ rúc vào lòng Thẩm Lãng.
Chiếc áo ngủ lụa này rõ ràng là rộng thùng thình, nhưng mặc trên người nàng, lại có vẻ hơi chật.
Chẳng có cách nào khác, vóc dáng nàng thực sự quá đỗi quyến rũ.
- Phu quân, cuộc đấu tranh sắp tới của chúng ta sẽ càng thêm kịch liệt phải không? - Mộc Lan hỏi.
Bàn tay Thẩm Lãng đặt trên vòng eo thon của nương tử, dừng lại một chút, rồi lại luồn vào bên trong chiếc áo ngủ lụa là.
Mộc Lan không hề ngăn cản.
Ngón tay Thẩm Lãng đang thăm dò từng tấc trên vòng eo nhỏ nhắn của Mộc Lan.
Trắng nõn như sứ vậy, tràn đầy sức sống và sự dẻo dai kinh ngạc.
- Trên cơ thể con người có ba điểm thần kinh mẫn cảm nhất, nàng có biết đó là đâu không? - Thẩm Lãng hỏi.
Mộc Lan đáp:
- Thiếp biết, nhưng thiếp sẽ không nói đâu.
Thẩm Lãng giải thích:
- Đôi môi, tay, cùng với chỗ đó. Chẳng phải nàng nói cuộc sống này kéo dài, là vì sự hoan ái giữa nam nữ sao?
- Ừ, vâng! - Mộc Lan đáp.
Ồ? Bình thường nàng đâu có trả lời như vậy.
Thẩm Lãng khẽ hôn lên vành tai trong suốt, óng ánh của nương tử, nói:
- Cuộc đấu tranh sắp tới sẽ vô cùng thê thảm, có thể sẽ có rất nhiều người phải bỏ mạng. Thế nhưng... những kẻ chết đi đều là địch nhân của chúng ta.
Mộc Lan dùng khuôn mặt cọ vào gò má Thẩm Lãng, khẽ hít một hơi bằng mũi, phát ra tiếng khụt khịt.
- Phu quân, chàng nói Đường Luân sẽ thuận lợi giao đảo Kim Sơn ra sao? - Mộc Lan hỏi.
- Sẽ không đâu. - Thẩm Lãng đáp.
Mộc Lan dịu dàng hỏi:
- Vậy làm sao bây giờ?
Thẩm Lãng hôn cổ của nương tử, Mộc Lan khẽ ngửa người về sau, để lộ hoàn toàn chiếc gáy ngọc ngà như cổ thiên nga của mình.
Thẩm Lãng nói:
- Có thể làm sao? Đương nhiên là đổ máu, chiến đấu!
Mộc Lan nói:
- Lẽ nào sẽ không có lúc dừng lại sao?
Thẩm Lãng nói:
- Có dừng, chờ chúng ta hoàn thành bước chiến lược thứ tư, có thể bức lui ý chí của Quốc quân, gia tộc chúng ta mới có thể an bình.
Cổ của Mộc Lan và Thẩm Lãng giao nhau, không kìm được mân mê đôi môi, khẽ hôn lên vành tai Thẩm Lãng.
...
Mấy canh giờ sau!
Kim Hối chạy tới phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Toàn bộ phủ Bá Tước gần như không ai ngủ.
Căn bản không thể ngủ được.
Bởi vì tranh chấp đảo Kim Sơn rất nhanh sẽ có kết quả rồi, điều này hoàn toàn liên quan đến vận mệnh gia tộc.
Trời đang mưa lớn, phu nhân Tô Bội Bội không hề lo lắng.
Bởi vì trời hạn hán đã lâu như vậy, mực nước hồ chứa đã giảm xuống rất nhiều, lần mưa lớn này tuy sẽ khiến Nộ Giang tràn vào hồ chứa, làm mực nước dâng lên, nhưng đây lại là chuyện tốt, không có gì nguy hiểm.
Phu nhân tuy tính cách mạnh mẽ, nhưng tấm lòng thiện lương, thật không ngờ người ta lại ác độc đến mức này, căn bản không nghĩ đến sẽ có người đến phá hủy đê đập, gây ngập lụt đất phong của phủ Bá Tước.
Thấy Kim Hối xông vào.
Phu nhân chợt đứng bật dậy hỏi:
- Kim Hối, ba trận luận võ tranh chấp đảo Kim Sơn kết quả thế nào rồi? Chúng ta thắng chứ?
Kim Hối nói:
- Đã thắng!
Phu nhân vui mừng nói:
- Tổ tông phù hộ, tổ tông phù hộ! Lãng nhi của ta thật lợi hại! Khi nó về nhà, ta nhất định phải khen ngợi nó thật nhiều.
Kim Hối không báo chuyện bí mật phá đê sắp tới cho phu nhân.
Mà trực tiếp tìm đến Kim Kiếm Nương.
Kim Hối, Kim Trung, Kim Sĩ Anh, Kim Trình đều không có mặt ở đây, Kim Kiếm Nương liền trở thành một trong những thủ lĩnh tư quân.
Lúc này Kim Kiếm Nương một thân nhung trang, tư thế oai hùng hiên ngang, vẻ mặt không chút thay đổi.
Dù sao, chỉ cần không ở trước mặt Thẩm Lãng, gương mặt nàng vẫn luôn lạnh như băng.
Thực ra nàng có một bí mật chưa nói cho Thẩm Lãng.
Đêm hôm đó người lính đánh bay hắn, chính là Kim Kiếm Nương, chỉ là lúc đó nàng toàn thân đều được che phủ trong khôi giáp, nên không ai nhận ra.
- Kiếm Nương, muội hạ lệnh phái ba nhánh quân, mỗi nhánh trăm người, đến ba con đê phía bắc tuần tra canh giữ. - Kim Hối nói.
Lông mày liễu của Kim Kiếm Nương nhíu lại hỏi:
- Ca, có kẻ muốn phá hủy đập lớn, dìm chết chúng ta sao?
Kim Hối gật đầu.
Kiếm Nương nói:
- Nhưng mà, chúng ta cũng không đủ chiến mã, tốc độ chưa đủ, lỡ xảy ra chuyện thì không kịp phối hợp tác chiến lẫn nhau.
Kim Hối nói:
- Nếu như gặp phải kẻ địch, chỉ có thể ghi nhớ và giám sát, không phải vạn bất đắc dĩ, không nên giao chiến. Quân tinh nhuệ của chúng ta đều đang ở bãi săn Nộ Giang, cho nên chỉ cần động thủ, các ngươi sẽ bị tổn hại.
Kiếm Nương nói:
- Lẽ nào chúng ta cứ mặc kệ bọn chúng phá hủy đê đập? Phá hủy nhà của chúng ta sao?
Kim Hối cùng Kim Kiếm Nương cũng là trẻ mồ côi trong chiến tranh, từ nhỏ đã được phủ Bá Tước Huyền Vũ nhận nuôi dưỡng, hoàn toàn coi nơi đây là nhà, coi mảnh đất này là cố hương.
Kim Hối nói:
- Yên tâm, Cô gia đã sớm có chuẩn bị.
Nghe thấy hai chữ "Cô gia", khuôn mặt Kiếm Nương lập tức đỏ ửng lên, rõ ràng mang theo cảm giác chột dạ.
Kim Hối vốn định im lặng, cuối cùng vẫn không nhịn được nói:
- Kiếm Nương, Cô gia rất ưu tú, nhưng... nhưng mà...
Kim Kiếm Nương cũng không biết phải hình dung Cô gia như thế nào.
Nói không tốt sao? Không nỡ, cũng không dám.
Nói hắn tốt, rõ ràng lại không cam lòng.
Vị Cô gia này tệ đến mức nào, không ai hiểu rõ hơn Kim Hối, rất nhiều chuyện cũng chính là diễn ra ngay trước mặt gã.
- Ca, không được nói Cô gia như vậy! Nếu không, ba ngày muội sẽ không thèm để ý đến ca đâu. – Ngay cả cổ của Kim Kiếm Nương cũng đỏ ửng lên, rồi trực tiếp đi ra ngoài làm việc.
Kim Hối không nhịn được lẩm bẩm:
- Nghiệp chướng...
...
Lúc Kim Hối tìm được Thẩm Thập Tam (Điền Thập Tam), gã đang ngồi ngây người trong bóng tối.
Từ khi gã tiến vào phủ Bá Tước Huyền Vũ, đã mấy tháng rồi.
Thập Tam ta cũng là một con người mà?
Thẩm Cô gia nhà ngươi sau khi mời chào ta đến đây, lại chẳng hề trọng dụng, cũng không hề đối đãi ta bằng lễ nghi.
Trực tiếp quên sạch sành sanh. Thật sự là quên bẵng đi rồi.
Suốt mấy tháng này, Thẩm Thập Tam ăn sung mặc sướng.
Cha mẹ của gã cũng sống rất thoải mái, nhất là mẫu thân, lại cùng mẫu thân của Thẩm Lãng, Tống thị mẹ kế của Đại Ngốc kết thành bạn thân.
Mỗi ngày đều theo cùng nhau quay tơ dệt lụa thêu thùa.
Gã căn bản không hiểu, làm thế nào mà ba bà này lại chơi thân với nhau được.
Thế nhưng Thẩm Thập Tam đã bị quên ở một xó trong lâu đài, đúng nghĩa là ban ngày chẳng có gì làm, buổi tối cũng chẳng có gì để mần.
Đáng sợ nhất là, mẫu thân lại đang tìm vợ cho gã.
Thế là Tống thị mẹ kế của Đại Ngốc hỏi thăm khắp nơi tìm mối mai cho gã.
Có lẽ vài ngày sau, Thẩm Thập Tam sẽ phải đi xem mắt.
Ta đây con mẹ nó còn là sát thủ giang hồ nữa sao?
Cái chân gãy của gã đã lành, mỗi ngày không có việc gì làm cũng chỉ có thể ra sức luyện kiếm, luyện kiếm, luyện kiếm.
Khi Kim Hối xuất hiện trước mặt gã, Thẩm Thập Tam đang nhìn ra ngoài trời mưa lớn ngây người.
Cuối cùng cũng có người đến tìm ta, ta còn tưởng tổ chức đã sớm quên ta từ lâu rồi.
Làm sao biết được? Dù là một tờ giấy, một mảnh cây quẹt phân cũng có tác dụng mà.
Kim Hối nói:
- Đi thôi, có nhiệm vụ.
Thẩm Thập Tam hưng phấn, chợt đứng bật dậy, cầm kiếm rồi đi ra ngoài.
Cơ thể gã sắp rỉ sét hết rồi.
Nhiệm vụ gì ư? Gã không muốn hỏi, tóm lại có việc để làm là tốt rồi.
Suốt thời gian bó gối không có việc gì làm ở đây, gã gần như phát điên rồi.
...
Đi đến tiểu viện của Thẩm Lãng và Mộc Lan.
Kim Hối ở bên ngoài hô:
- Tiểu Băng cô nương, ta phụng mệnh Cô gia đến tìm cô nương đây.
Một lát sau.
Trong sân có rất nhiều cửa sổ đều thắp sáng đèn dầu.
Ngay sau đó, phần lớn đều tắt đi, chỉ còn lại một khung cửa sổ sáng đèn.
Nửa khắc đồng hồ sau, Tiểu Băng đi ra, mắt còn buồn ngủ mơ màng.
- Chuyện gì? - Tiểu Băng nói.
Kim Hối nói:
- Cô gia bảo ta đến gặp cô nương để lấy chìa khóa mật thất số 3 dưới đất.
Tiểu Băng vỗ đầu của mình.
Mật thất số ba, mật thất số ba.
Cô gia rất đáng ghét, tổng cộng mười mấy mật thất, hơn nữa trước khi đi còn giao chìa khóa cho nàng bảo quản.
Nhớ ra rồi, chìa khóa mật thất số ba.
Tiểu Băng lấy ra một chiếc chìa khóa, mở căn phòng của Cô gia, lại cầm một chiếc chìa khóa khác, mở mật thất của Cô gia, rồi lại cầm thêm một chiếc chìa khóa mới, mở ngăn tủ của Cô gia, cuối cùng lấy ra chiếc chìa khóa cần tìm từ ô vuông thứ ba.
Tất cả đều rất thành thạo.
Sao lại không thành thạo được?
Tiểu Băng như thường lệ vẫn thường nửa đêm lén lút mò đến "trộm người".
Kim Hối đưa bức thư do Thẩm Lãng đích thân viết. Tiểu Băng sau khi xem xong, đưa chìa khóa cho gã.
Tiếp đó, nàng khẽ kêu một tiếng.
Bởi vì, nàng mặc áo ngủ tơ lụa, vừa đưa tay, để lộ cánh tay trắng nõn.
Nàng vội vàng kéo tay áo che đi cánh tay mình, nói:
- Các ngươi nhắm mắt lại, không được nhìn cánh tay của ta, ta là nữ nhân của Cô gia.
Kim Hối cùng Thẩm Thập Tam không nói gì.
Tiếp nhận chìa khóa không nói hai lời liền rời đi.
- Nghiệp chướng...
Kim Hối không nhịn được lẩm bẩm:
- Thập Tam à, ngươi có nghĩ đến việc cưới vợ không?
Thẩm Thập Tam suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
Kim Hối nói:
- Đi bên ngoài tìm đi, có Cô gia ở đây, chúng ta ở trong phủ này sẽ không tìm được vợ đâu.
Thẩm Thập Tam rất tán thành.
Kim Hối đi đến mật thất số 3 dưới đất, lấy ra hai cái rương lớn, được bọc kín nhiều lớp bằng vải dầu.
Cô gia đã dặn, không được mở ra xem, cũng không được hỏi đây là vật gì.
Gã lấy một cái rương lớn trong số đó đưa cho Thẩm Thập Tam và nói:
- Cái rương này tuyệt đối không được để ướt, không được mở ra xem, ngươi đi con đê Khổ Thủy, đào một cái lỗ ở độ cao hai trượng, sau đó nhét cái rương này vào, châm kíp nổ, rồi lập tức chạy ra khỏi phạm vi hai nghìn thước. Chờ khi đê đập bị nổ tung một lỗ hổng lớn, nước lũ sẽ đổ xuống Khổ Thủy, nhiệm vụ của ngươi xem như hoàn thành.
Thẩm Thập Tam ôm lấy cái rương đáp:
- Vâng.
Kim Hối nói:
- Nếu có người chặn đường.
Thẩm Thập Tam nói:
- Giết chết không cần tội.
Kim Hối nói:
- Nếu không đánh lại, thì cố sức trốn đi. Nếu quả thật không trốn thoát được, thì hãy châm kíp nổ đồng quy vu tận, cái rương trong tay ngươi tuyệt đối không được rơi vào tay bất cứ kẻ nào, hiểu chưa?
- Vâng. - Thẩm Thập Tam nói.
Tiếp đó, hai người cưỡi khoái mã, mỗi người đi một ngả.
Một người đi phá con đê phía bắc phủ Tử tước Lan Sơn, diễn vở kịch lớn nước lũ bao phủ gia tộc họ Chúc.
Một người khác đến con đê Khổ Thủy để gây nổ xả nước.
Mà lúc này, Tử tước Chúc Lan Đình mới suất lĩnh mấy trăm võ sĩ tinh nhuệ rời bãi săn Nộ Giang đi đến thành Huyền Vũ.
Sự chênh lệch thời gian này, rất quan trọng!
...
Sáng sớm hôm sau!
Mưa lớn vẫn còn tiếp diễn.
Thời tiết này, thật sự là ẩm ướt khó chịu!
Ngày hôm nay chính là ngày tuyên bố tranh chấp đảo Kim Sơn kết thúc.
Phán quyết quyền sở hữu đảo Kim Sơn.
Mộc Lan đã chuẩn bị một bộ váy dài hoa lệ, cuối cùng cũng có cơ hội mặc vào, xinh đẹp đứng bên cạnh Thẩm Lãng, lấn át hết thảy hoa thơm cỏ lạ.
Trong mấy trăm người ở đây, số nữ nhân cũng tầm trăm người.
Toàn bộ đều là thiên kim phu nhân quyền quý, đẹp hơn đa số người.
Nhưng Mộc Lan hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất, Thẩm Lãng tha hồ kiêu ngạo, lòng hư vinh được thỏa mãn tột độ.
Nhưng mà, hắn đương nhiên cũng đã phát hiện ra.
Không thấy Tử tước Chúc Lan Đình, thiếu chủ thành Nộ Triều Cừu Kiêu cũng không có mặt.
Quả nhiên, địch nhân đúng như hắn dự đoán, không hề có đường lui.
Đối mặt với hạng người trơ tráo như thế, tất phải ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu thôi!
Không biết Chúc Lan Đình biết được mấy vạn mẫu trang viên ruộng đồng, cùng lâu đài mấy trăm mẫu, cơ nghiệp gia tộc mấy trăm năm của mình bị nước lũ bao phủ sẽ có biểu cảm đặc sắc đến cỡ nào?
- Im lặng!
Một tiếng quát lớn, cả trường tĩnh lặng, mấy trăm người ngồi nghiêm chỉnh.
Vương thúc Ninh Khải cất cao giọng nói:
- Ta tuyên bố, ba trận luận võ tranh chấp đảo Kim Sơn, chính thức kết thúc!
- Quá trình luận võ, công bằng, chính trực.
- Kết quả luận võ, chính xác, hiệu quả.
- Người thắng cuộc tranh chấp đảo Kim Sơn cuối cùng là phủ Bá Tước Huyền Vũ, gia tộc họ Kim.
- Kể từ hôm nay, quyền vĩnh cửu cai trị đảo Kim Sơn hoàn toàn thuộc về gia tộc họ Kim.