146. Chương 146: Vẻ đẹp chói lóa! Tiếng nổ long trời, nước lũ cuồn cuộn

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 146: Vẻ đẹp chói lóa! Tiếng nổ long trời, nước lũ cuồn cuộn

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong đại sảnh, dưới mắt tất cả mọi người, Thẩm Lãng và Mộc Lan thật sự là một đôi trai tài gái sắc trời sinh.
Nhất là Thẩm Lãng trên người lại vừa thay một bộ quần áo mới.
Gấm loại quý nhất, phía trên không những có sợi kim tuyến mà còn có một loại nguyên liệu đắt giá hơn nữa.
Một loại gân của loài thú quý.
Loại gân thú này đặc biệt chắc chắn, thích hợp dùng để làm dây cung.
Thế nhưng nó còn có một điểm đặc biệt xuất sắc, đó chính là trong điều kiện ánh sáng, nó có thể không ngừng biến đổi màu sắc, toát lên vẻ đẹp quý giá và thần bí đặc biệt.
Cho nên giá cả loại gân thú này, là hơn gấp mười lần trọng lượng vàng trở lên.
Trên tấm áo choàng mới của Thẩm Lãng, dùng mấy chục mét gân thú như vậy, thì khó mà diễn tả hết vẻ lộng lẫy của tấm áo choàng gấm này.
Mà cái tên này, tới bãi săn Nộ Giang chưa đầy ba ngày, hắn đã thay bốn bộ quần áo.
Ngày hôm nay, bộ này là quý giá nhất.
Người lạ nhìn thấy hắn trong bộ trang phục này hẳn sẽ giật mình tự hỏi, đây là ai?
Chẳng lẽ là thế tử phủ Hầu tước hay là công tử phủ Công tước ấy nhỉ?
Không ngờ lại chỉ là một kẻ ở rể của phủ Bá tước Huyền Vũ, lại còn là một tên nhà quê bình dân.
Ôi!
Không có cách nào khác.
Người không có thân phận, mới cần mặc hàng hiệu.
Như Jack Ma hay Lý Gia Thành, họ chưa bao giờ mặc đồ hiệu hay thích đeo đồng hồ đắt tiền.
Nhiều người nói xem người ta khiêm tốn thế này, những người thực sự có địa vị lại thường đeo đồng hồ điện tử Casio, còn những chiếc Rolex, Patek Philippe xa xỉ kia chỉ dành cho kẻ ngốc mới mua.
Nhưng mà chân tướng chính là, sự khiêm tốn cũng là một loại xa xỉ phẩm thực sự.
Người bình thường khiêm tốn, kỳ thực chính là không có tiếng tăm gì.
Nhưng có một chút phá hủy phong thái tuyệt thế mỹ nam của Thẩm Lãng, đó là vết răng trên mặt thì khác.
Chẳng những không biến mất, hơn nữa còn trở nên chói mắt hơn, bởi vì đã hơi bầm tím.
Nhưng kỳ lạ là, đông đảo giai nhân ở đây lại chăm chú nhìn vào vết răng trên mặt này.
Ôi chao, thật ghen tị với Kim Mộc Lan, có thể cắn lên gương mặt tuấn tú vô cùng như vậy.
Nếu là ta, đừng nói là cắn mặt, dù là cắn chỗ nào khác ta cũng cam tâm tình nguyện.
...
Tiếp theo, chính là ký kết khế ước.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân mặc dù có ngàn vạn lần không cam lòng, nhưng dưới bao nhiêu con mắt đang đổ dồn nhìn chằm chằm, hơn nữa dưới ánh mắt soi mói của ba vị đại nhân vật quyền thế kia, ông ta buộc phải ký tên và đóng đại ấn.
Trong khoảnh khắc này, thân thể ông ta run rẩy.
Khóe mắt ông ta cay xè.
Đảo Kim Sơn, tài sản quý giá mà gia tộc ông ta đã khai thác ròng rã mấy chục năm.
Hôm nay, lại phải rơi vào tay kẻ địch.
Thật khiến người ta không thể cam tâm.
Cho nên dù đang dùng bút lông, khi ký tên Đường Luân gần như muốn vạch nát tờ giấy da.
Tiếp đó, Bá tước Huyền Vũ Kim Trác ký tên đóng dấu.
Bản hợp đồng gồm ba phần.
Trong đó phần thứ ba, phải đưa về kinh đô cho quốc quân đóng đại ấn, sau đó niêm phong cất vào kho bạc.
Thái thú Trương Xung cũng có mặt.
Chỉ trong một đêm, dường như ông ta gầy đi không ít.
Khuôn mặt vốn góc cạnh như đao gọt búa bổ, nay càng thêm sắc lạnh.
Trên mặt ông ta không có biểu cảm gì, càng không thể thấy chút dấu vết thất bại hay uể oải.
Thẩm Lãng vẫn không nhịn được mà liếc nhìn Trương Xuân Hoa một cái.
Ngày hôm nay từ sáng sớm đến giờ, cô hồ ly tinh này lại không thèm liếc Thẩm Lãng một cái.
Ôi!
Phụ nữ quả nhiên không bao giờ chịu thua.
Trước đây ngươi suýt thắng, ngày nào cũng đến ve vãn ta, chỉ thiếu điều đưa tay móc quần của ta nữa thôi.
Bây giờ ta, Thẩm Lãng, chỉ vừa thắng một trận nhỏ, vậy mà ngươi lại chẳng thèm phản ứng gì với ta.
Điều đáng nói là hôm nay Trương Xuân Hoa cũng ăn mặc vô cùng lộng lẫy.
Hiện tại nàng khác hẳn với hình ảnh tài nữ khiêm tốn trước đây, mặc một bộ váy đỏ xòe rộng, cộng với khuôn mặt hồ ly tinh quyến rũ bẩm sinh, thực sự chói mắt đến mức làm người ta lóa mắt.
Thẩm Lãng nhìn nàng một cái, Trương Xuân Hoa không có bất kỳ phản ứng nào.
Thẩm Lãng liếc nhìn lần thứ hai, mặt Trương Xuân Hoa vẫn không hề thay đổi, không có bất kỳ hành động đáp lại nào.
Thẩm Lãng liếc sang lần thứ ba.
Ối!
Eo hắn bỗng nhói lên một cơn đau.
Ngón tay Mộc Lan đã véo một nhúm thịt eo của hắn, xoay tròn một trăm tám mươi độ.
Thẩm Lãng đau đến mức nước mắt chực trào ra.
Gương mặt tuyệt mỹ của Mộc Lan vẫn nở nụ cười, như một con công xòe đuôi, ra sức khoe vẻ đẹp của mình, dường như muốn lấn át Trương Xuân Hoa.
Thẩm Lãng ôm eo nương tử, cúi xuống hôn lên môi nàng một cái.
Dưới bao nhiêu con mắt đang trừng trừng nhìn kia chứ!
Mọi người đều kinh ngạc sững sờ.
Tất cả đàn ông đố kỵ đến mức trong lòng hộc máu, thầm chửi rủa: Đồ tiểu bạch kiểm, tiểu bạch kiểm vô sỉ!
Tim các cô gái lại đập loạn xạ: Tiểu lang quân này thật dũng cảm, nếu chàng mà hôn mình trước mặt bao người như vậy, chỉ sợ mình sẽ mềm nhũn ra mất!
Khuôn mặt Mộc Lan đỏ bừng, liền buông tay ra.
Vừa cảm thấy ngọt ngào, cũng hận không thể độn thổ mà biến mất.
Phu quân của nàng không biết xấu hổ, điều đó nàng vẫn biết rõ.
Vương thúc Ninh Khải cũng nhìn thấy, nhưng chỉ có thể giả vờ như không.
Trong một trường hợp trang trọng như vậy, khi ba bên đang ký kết khế ước thiêng liêng.
Điều này hoàn toàn liên quan đến vận mệnh của Kim gia.
Vào lúc này mà ngươi dám đùa giỡn với thê tử, còn ra thể thống gì nữa.
Loại người như ngươi làm sao sống được cho đến khi làm rể ở phủ Bá tước Huyền Vũ, lẽ ra phải bị đánh chết từ sớm mới phải.
...
Sau khi ký kết khế ước xong xuôi.
Bá tước Tấn Hải hướng bộ ba Vương thúc Ninh Khải chắp tay cúi chào một cái, sau đó liền nhanh chóng rời đi.
Chuyện hăm dọa thì không hề xảy ra, có những việc có thể làm nhưng không thể nói ra.
Thái thú Trương Xung tiến lên, hướng Bá tước Huyền Vũ chắp tay.
Bá tước Huyền Vũ đáp lễ.
Nói đến đây thật kỳ lạ, Trương Xung cùng Bá tước Huyền Vũ hai bên rõ ràng là kẻ thù không đội trời chung, đối thủ một mất một còn.
Tất cả những cuộc vây hãm, tấn công Kim gia đều do người này gây ra.
Nhưng hết lần này đến lần khác, đôi bên lại không bao giờ đối đầu gay gắt trực diện, trước sau vẫn giữ thái độ nho nhã lễ độ.
Trương Xung cúi lạy ba vị đại nhân vật, nói:
- Xung xin cáo từ!
Vương thúc Ninh Khải đáp lễ lại:
- Trương Nộ Giang hãy bảo trọng.
Tiếp đó, Trương Xung mang theo một hai đứa con ra về.
Vương thúc Ninh Khải nói:
- Huyền Vũ, ta đây phải trở về kinh, đem chuyện nơi đây bẩm báo quốc quân. Nhưng có một câu nói không biết có nên nói hay không.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Vương thúc cứ nói.
Ninh Khải nói:
- Xu thế phát triển, thuận thì hưng thịnh, nghịch thì suy vong. Nhà ngươi tuy rằng thắng một trận, nhưng cũng không thể thay đổi được đại cục. Bây giờ cúi đầu còn kịp, vẫn có thể giữ được người nhà. Thật sự đến cái ngày ngươi chết ta sống, xé toạc mặt nhau, e rằng đại họa sẽ thực sự giáng xuống.
Vương thúc Ninh Khải này thật sự không hề uy hiếp, mà là hết lòng khuyên nhủ thật tâm.
Lão hy vọng Bá tước Huyền Vũ Kim Trác noi theo Chúc Lan Đình, giao ra đất phong gia tộc và binh quyền, chỉ lưu lại trang viên vạn mẫu, như vậy dù mất đi quyền thế, vẫn có thể giữ được phú quý.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác nói:
- Cơ nghiệp gia tộc là tổ tiên truyền xuống, không thể hủy hoại trong tay ta, thà làm ngọc nát còn hơn làm ngói lành.
Vương thúc Ninh Khải lại không nói gì thêm.
Vị Bá tước Huyền Vũ này vẫn thẳng thắn và bảo thủ như vậy, ngay cả ăn nói cũng không biết khéo léo, thực sự cứng nhắc như mai rùa vừa thối vừa cứng.
- Bảo trọng. - Vương thúc Ninh Khải nói.
Tiếp đó, ba vị đại nhân vật quyền thế này cũng đi.
Từ đầu tới cuối, Công tước Uy Vũ cùng Tác Huyền cũng không hề có bất kỳ lời trò chuyện xã giao nào với Bá tước Huyền Vũ.
Hầu tước Tác Huyền thì không cùng phe.
Còn Uy Vũ Công Biện Tiêu thì hoàn toàn vì kiêu ngạo, loại nhân vật như Bá tước Huyền Vũ Kim Trác còn chưa lọt vào mắt lão ta.
...
Thời gian trở lại mấy canh giờ lúc trước.
Xông pha hai trăm dặm, Tử tước Chúc Lan Đình cùng Cừu Kiêu cuối cùng dẫn đầu hơn hai trăm võ sĩ tinh nhuệ, chạy đến thành Huyền Vũ.
Nhưng mà, bọn họ vẫn không có chạy đến đê đập phía bắc.
Mà là lại một lần nữa tập hợp nhân lực.
Cừu Kiêu triệu tập hơn trăm cao thủ cướp biển, Chúc Lan Đình triệu tập một phần đội vệ sĩ của mình đang ở lại phủ Thành chủ Huyền Vũ, cộng thêm một nhóm võ sĩ của phủ Bá tước Tĩnh An tại thành Huyền Vũ.
Hai người tập kết năm trăm tinh nhuệ, lợi dụng màn đêm tăm tối mà lao như điên về con đê phía bắc phủ Bá tước Huyền Vũ.
Lúc này, trời đã gần sáng.
Nhưng mưa vẫn trút xuống như thác, trên đường không hề có bóng người.
Tử tước Chúc Lan Đình suất lĩnh hơn năm trăm người, toàn bộ đã thay đổi trang phục hải tặc.
Nếu không có đủ trang phục hải tặc thì sao? Cứ tùy tiện chuẩn bị một bộ giáp, dùng miếng vải đen che mặt, khoét ba lỗ ở vị trí mắt mũi là được.
Hơn năm trăm người lao điên cuồng suốt mười mấy dặm.
Cuối cùng chạy tới vị trí con đê phía bắc phủ Bá tước Huyền Vũ cách đó ba mươi dặm.
Đây là đoạn đê đập dài nhất, lớn nhất của hồ chứa nước Nộ Giang, băng qua hai cái thung lũng, dài chừng ba mươi trượng, cao hơn bảy trượng.
Đoạn đê đập này, Kim gia ước chừng dùng thời gian hơn ba năm mới xây xong, huy động nhân lực lên đến mấy vạn lượt.
Hôm nay đã có hơn hai trăm năm lịch sử, trên đê dù mọc đầy cây cối, nhưng vẫn vững chắc vô cùng, như một cánh tay khổng lồ ngăn chặn dòng nước trải dài trăm dặm.
Cũng bởi vì chính thức có được con đê đập này xây dựng thành công, khiến cho vô số ruộng đồng của hai quận Nộ Giang, Dương Vũ không lo thiếu nước tưới tiêu, hàng năm đều được mùa bội thu.
Mà đoạn đê đập này, được gọi là đập Kim Tự.
Bởi vì năm đó người chủ trì xây dựng con đập lớn này, chính là thế hệ Bá tước Huyền Vũ Kim Tự hơn hai trăm năm về trước.
Lúc này, phía trên đập còn có hai trạm gác.
Gần như bất cứ lúc nào, đều có một đội võ sĩ canh gác tại đây,
Thời điểm nhiều có hai mươi người, khi ít chỉ có bảy, tám người thôi.
Tử tước Chúc Lan Đình nhìn đoạn đập to lớn hùng vĩ này, trong lòng dấy lên sự đố kỵ rất lớn.
Kim gia các ngươi dựa vào cái gì mà lại xa hoa hơn ta?
Nhưng mà xây dựng càng hùng vĩ, một khi bị phá hủy lại càng chấn động hơn.
Mưa lớn đã trút xuống ròng rã nửa ngày cho đến suốt đêm, mực nước trong hồ chứa đã dâng lên rất cao.
Dưới áp lực nước khổng lồ, chỉ cần khoét một lỗ trên con đê, nước lũ ngập trời sẽ nghiền nát và phá hủy toàn bộ hệ thống.
Đê dài nghìn dặm, có thể vỡ vì ổ kiến.
Huống chi là một lỗ hổng lớn như vậy?
Năm đó Kim gia các ngươi hao phí vô số nhân lực vật lực, dùng mấy năm mới xây dựng đập lớn, giờ đây lại bị Chúc Lan Đình ta dễ dàng hủy diệt.
Tiếp đó...
Cảnh tượng ấy sẽ rung động đến nhường nào.
Phủ Bá tước Huyền Vũ hơn một ngàn cây số vuông đất phong, mười mấy trấn, hơn một trăm thôn xóm đều sẽ biến thành biển nước mênh mông.
Tất cả phòng ốc, ruộng đồng đều có thể bị phá hủy.
Cho đến lúc này sẽ chết bao nhiêu người?
Mấy nghìn người?
Mấy vạn người?
Chỉ có trời biết thôi!
Kim gia phải tổn thất bao nhiêu tiền?
Cũng chỉ có trời biết.
Nhưng cũng đủ để xóa sạch chiến thắng mà bọn họ giành lại được từ đảo Kim Sơn.
Cũng đủ để giáng cho Kim gia một đòn hủy diệt.
Rõ ràng trời cao đang giúp ta! Cơn mưa nửa ngày nửa đêm này vẫn không ngừng, chính là trời cao ban cho ta cơ hội tốt để hủy diệt Kim gia.
Đám dân đen sắp chết này, ngàn vạn lần đừng trách Chúc Lan Đình ta đây thủ đoạn độc ác.
Hãy trách các ngươi đã đầu thai sai chỗ, lại trở thành con dân của Kim gia.
Không độc không phải trượng phu.
Kẻ làm đại sự, không câu nệ tiểu tiết.
- Tất cả công cụ đã chuẩn bị xong chưa? - Chúc Lan Đình hỏi lại lần nữa.
- Toàn bộ đã chuẩn bị hoàn tất.
Chúc Lan Đình nói:
- Phái ba trăm võ sĩ, bố trí tuần tra, gặp bất kỳ ai, giết chết ngay lập tức.
- Phái năm mươi người lẻn vào hai trạm gác trên đê, tiêu diệt sạch đội phòng thủ của Kim gia.
- Một trăm năm mươi người còn lại, dốc hết toàn lực, phá đê!
- Hủy diệt cơ nghiệp trăm năm của Kim gia. Để vô số con dân phủ Bá tước Huyền Vũ chết trong tuyệt vọng!
- Để Kim gia cùng tên nghiệt súc Thẩm Lãng phải hối hận vì đã là kẻ địch của chúng ta!
...
Con đê của phủ Tử tước Lan Sơn cách đó mười mấy dặm về phía bắc có quy mô nhỏ hơn rất nhiều.
Cũng chỉ dài mười trượng, cao hơn năm trượng mà thôi.
Con đê đập này cũng là tài sản riêng của Chúc gia, vì thế được gọi là đập Lan Sơn.
Phía trên đập chứa nước mặc dù nối liền với hồ chứa nước Nộ Giang, nhưng chỉ là một nhánh nhỏ mà thôi.
Năm đó Kim gia tiêu hao vô số nhân lực vật lực, xây dựng đập lớn Kim Tự, là vì mười vạn con dân mà tạo phúc lợi.
Mà con đê và đập chứa nước của Chúc gia chỉ phục vụ cho riêng gia đình ông ta mà thôi.
Toàn bộ thung lũng này cũng là ruộng đồng, núi non, vườn tược, trường đua ngựa của Chúc Lan Đình.
Lúc này dù cho trong cơn mưa lớn, cũng có thể thấy Chúc gia hào hoa xa xỉ.
Lâu đài tuy rằng không lớn bằng Kim gia, nhưng đa số được xây bằng cẩm thạch trắng.
Hơn nữa còn chạm khắc lầu son gác tía, cầu nhỏ nước chảy.
Lâu đài của Kim gia, hoàn toàn là một pháo đài quân sự.
Lâu đài của Chúc gia, mới tràn đầy phong vị quý tộc hưởng lạc.
Có đến mấy chục vườn hoa lớn nhỏ.
Nhưng quốc quân lại chỉ thích loại quý tộc ham hưởng lạc, một chút cũng không thích loại quý tộc cẩn trọng, yêu dân như con như Kim gia.
Cơ nghiệp trăm năm của phủ Bá tước Huyền Vũ là cả đất phong, đảo Vọng Nhai, và mấy nghìn tư quân.
Mà cơ nghiệp trăm năm của phủ Tử tước Lan Sơn, chỉ nằm gọn trong sơn cốc này thôi.
Vô số ruộng tốt, vườn hoa, dinh thự xa hoa tráng lệ.
...
Kim Hối lao điên cuồng suốt đêm, chỉ trong quãng đường hai trăm dặm, đã thay năm con ngựa.
Cuối cùng khi trời sắp sáng, chàng chạy tới đập chứa nước của Chúc gia, đến dưới con đê Lan Sơn.
Chàng hoàn toàn như đối mặt với đại địch, chuẩn bị một trận chém giết kịch liệt.
Nhưng khi đã đến đập, chàng phát hiện ngay cả một bóng người cũng không có.
Phía trên đê đập chứa nước của phủ Tử tước Lan Sơn cũng có một trạm gác.
Nhưng lúc Kim Hối chạy đến trạm gác, năm tên lính bên trong đang ngáy khò khò.
Mà chướng mắt nhất là có hai người đàn ông ngủ chung một tấm chăn, hơn nữa còn trần như nhộng.
Một người đàn ông râu quai nón, hiển nhiên là quan quân.
Còn một chàng trai trẻ có chút tuấn tú, lệ còn vương khóe mi, nhưng biểu cảm lại có vẻ hơi ngây dại.
Kim Hối không muốn truy cứu ngọn ngành.
Trực tiếp rút ra dao găm, rạch một đường nhẹ nhàng.
Ngay lập tức, đôi uyên ương đồng tính trong chăn kia trực tiếp mất mạng.
Ngay sau đó, chàng dễ dàng tước đoạt tính mạng của ba tên võ sĩ Chúc gia khác.
Tiếp đó, chàng sẽ phải bắt tay vào việc.
Bỗng nhiên, phía sau có tiếng động.
Kim Hối lao ra nhanh như chớp, một kiếm đặt ngang cổ đối phương, định bụng cắt đầu người đó.
Nhưng... chàng lại ngừng thật nhanh.
Bởi vì, đây là một nữ tử, quần áo xốc xếch, hai tay hai chân bị trói, khắp người đầy vết thương.
Chỉ cần nhìn qua cũng có thể tưởng tượng được nàng vừa trải qua những gì.
Những tên cầm thú đó bắt cô gái này đến đây, nhốt trong trạm gác.
Phải làm sao?
Giết người diệt khẩu sao?
Kim Hối cố gắng rất nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn không ra tay.
Nhẹ nhàng cắt một nhát, cắt đứt mảnh vải buộc miệng nàng.
Cô gái này có ngoại hình rất đẹp.
Đôi môi hơi cong, mắt không lớn, nhưng lại đặc biệt động lòng người.
Mặc trên người cũng là quần áo tơ lụa, có thể thấy được xuất thân không hề tầm thường.
- Khoan vội chạy, lát nữa ta sẽ đưa cô nương ra ngoài. - Kim Hối nói, tiếp đó cắt sợi dây trói hai tay nàng lại.
- Tiếp theo ta làm bất cứ chuyện gì, cô nương hãy xem như không nhìn thấy. - Kim Hối nói:
- Sau khi hoàn tất mọi chuyện, ta sẽ dẫn cô nương đến một chỗ. Chuyện sống chết của cô nương sẽ do ngài ấy quyết định.
Nhưng mà vào lúc này, nữ tử này giống như phát điên, bò lên trạm gác đầy binh sĩ đó.
Từ dưới đất nhặt lên một tảng đá, đập thật mạnh vào đầu ba tên võ sĩ Chúc gia trên đê.
Cuối cùng, nàng cầm tảng đá trong tay chợt đập vào đầu mình như muốn tìm cái chết.
Thật cương liệt!
Giờ khắc này, trái tim Kim Hối run lên.
Không biết vì sao, toàn thân có chút cảm giác tê dại, mất kiểm soát.
Một giây sau, chàng dùng một chân đá bay tảng đá trong tay cô gái, ngay sau đó một tay chém mạnh vào gáy nàng.
Ngay lập tức, cô gái này bất tỉnh.
Kim Hối sợ nàng sẽ tìm đến cái chết, dùng tốc độ nhanh nhất, một lần nữa trói nàng lại, ngay cả miệng cũng buộc chặt, để nàng khỏi tỉnh lại mà cắn lưỡi tự sát.
...
Trên không nghiêm dưới tất loạn!
Chúc gia này từ trên xuống dưới chẳng có gì tốt đẹp.
Kim Hối ta làm vậy là vì dân trừ hại.
Kim Hối toàn thân nhiệt huyết sôi trào, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh cô gái xinh đẹp bị thương khắp người, nhớ tới vẻ quyết liệt khi nàng định đập đá vào đầu mình.
Những súc sinh này, đúng là súc sinh!
Chàng dốc hết toàn lực, khoét một lỗ lớn trên con đê của Chúc gia.
Đủ lớn, đủ sâu.
Tiếp đó, Kim Hối đặt cái rương lớn kia vào.
Tấm vải dầu vẫn chưa mở ra.
Tìm thấy kíp nổ bên trong, trực tiếp châm lửa.
Kim Hối nhanh chóng lao điên cuồng, trở về bên trong trạm gác.
Tiếp đó, chàng chợt vác cô gái kia lên vai, vận dụng khinh công đến cực hạn.
Chạy mau!
Chạy mau!
Chỉ trong hơn một phút đồng hồ, Kim Hối đã chạy ra xa hai dặm.
Tiếp đó chàng phóng người lên ngựa, chạy như điên về phía ngọn núi.
Mặc dù chàng không biết bên trong rương là vật gì.
Thế nhưng chàng biết, những thứ cô gia đã làm ra, đều chẳng phải thứ tốt lành gì.
Cũng là thứ gì đó đáng sợ, tràn đầy tính hủy diệt.
Rất nhanh, cái kíp nổ thật dài cháy đến phần cuối.
Lúc này!
Cơn mưa lớn trên trời lại ngừng.
Cả đất trời, như chìm vào sự yên tĩnh ngắn ngủi.
Tiếp đó!
- Ầm...
Một tiếng nổ thật lớn!
Cả mặt đất đều rung lên nhè nhẹ.
Con đập bao quanh hồ chứa nước của Chúc gia như bị người khổng lồ xé toạc ra.
Vô số đá bay lên không trung.
Toàn bộ đê đập, bị nổ tung một lỗ lớn.
Nước lũ tích tụ suốt đêm nửa ngày như vòi rồng, tuôn trào mãnh liệt.
Cuốn phăng tất cả trang viên, đất đai, lâu đài, lầu các của Chúc gia.
Tràn đầy sức mạnh hủy diệt.