Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 148: Chúc Lan Đình hộc máu! Tham vọng vươn tới đỉnh cao của Trương Xung
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 148 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thái Thú quận Nộ Giang Trương Xung lại không hề lập tức trở về quận thành, mà là tìm một căn nhà ở bên cạnh Nộ Giang. Tiếp đó, ông ta đứng ở cửa sổ nhìn chằm chằm dòng nước sông cuồn cuộn, bất động.
Ông ta đã lặn lội chốn quan trường nhiều năm, vì không có chỗ dựa, cộng thêm tính cách kiên cường, không giỏi a dua nịnh hót, cho nên mười mấy năm đầu trong quan trường có thể nói là chí khí tiêu tan.
Năm đó ông ta cũng là nhị giáp tiến sĩ, có thể nói là tiền đồ rộng mở.
Thế nhưng trước tiên ông ta ngồi mòn ghế ở Ngự Sử Đài mấy năm, lại vào Trung Thư Tỉnh làm chân sai vặt đã nhiều năm.
Nghe danh thì có vẻ rất oai phong phải không, nào là Ngự Sử Đài, nào Trung Thư Tỉnh.
Thế nhưng ông ta hoàn toàn không có chút quyền lực nào, mỗi ngày chính là cái loại việc hết viết rồi chép, ai cũng có thể sai bảo đủ điều.
Đối với con em thế gia mà nói, những vị trí này chỉ để lấy danh, còn đối với người bình thường, thì hoàn toàn là để rèn luyện ý chí.
Trung Thư Tỉnh, cơ quan đầu não của Tể tướng.
Kết quả Trương Xung làm đến năm thứ ba, Trung Thư Tỉnh cùng Hạ Thư Tỉnh bị xóa bỏ, ba tỉnh sáp nhập thành Thượng Thư Đài.
Cuộc cải tổ quy mô lớn, thanh lọc quan viên cấp thấp diễn ra, Trương Xung rời kinh đô, bắt đầu nhậm chức Thành chủ ở một thành nhỏ hẻo lánh.
Mấy người nhậm chức Thành chủ cứ thế làm suốt mười mấy năm.
Mãi cho đến mấy năm trước, ông ta thành công dẹp yên Bá tước Đông Giang, khiến ông ta lọt vào mắt xanh của Quốc quân và Tổng đốc Chúc Nhung.
Ngay lập tức một bước lên mây, ở kinh đô nổi danh một thời, được thăng chức Thái Thú.
Đây đã là quan lớn trấn giữ biên cương, gần như là chức quan địa phương cao nhất.
Phía trên đương nhiên còn có Đại đô đốc hành tỉnh, nhưng không thường xuyên có mặt.
Lần này nếu thành công tiêu diệt phủ Bá tước Huyền Vũ, việc ông ta được thăng chức Hạ đô đốc Diễm Châu coi như đã định.
Đây mới là cánh cửa để ông ta hóa rồng, bay lên.
Chức vị Hạ đô đốc Diễm Châu này không phải để phổ biến tân chính, cũng không phải để làm một ác quan.
Mà là để thử thách Trương Xung về năng lực quân sự, chính trị và ngoại giao ở tầm vĩ mô.
Bởi vì Diễm Châu vốn thuộc về nước Ngô, Uy Vũ Công Biện Tiêu tiến xuống phương Nam quy thuận Việt quốc, sáp nhập mảnh đất này.
Hai mươi mấy năm trôi qua, dân chúng vùng này vẫn chưa hoàn toàn quy phục.
Thương nhân, gián điệp, lái buôn nước Ngô, nước Sở, thậm chí đế quốc Đại Viêm đều có mục đích ở trong này, cá rồng lẫn lộn.
Nhậm chức Hạ đô đốc ở nơi này, chính là thử thách năng lực cực lớn.
Nhưng một khi làm tốt, thì bước tiếp theo sẽ trực tiếp tiến vào trung tâm quyền lực ở kinh đô, nhậm chức Lục Bộ Thị Lang, rồi Lục Bộ Thượng Thư, và cuối cùng là một trong các vị Tể tướng của Thượng Thư Đài.
Vậy mới là đỉnh cao quyền lực.
Quốc quân muốn biến Trương Xung thành một ác quan, thành một thanh đao sắc bén.
Nhưng không muốn ông ta làm ác quan đến cùng, mà muốn thực sự bồi dưỡng ông ta thành rường cột quốc gia.
Lúc trước, bởi vì lặn lội chốn quan trường, lúc chí khí không được đền đáp, Trương Xung vẫn thường xuyên ra bờ sông Nộ Giang ngắm dòng nước chảy xiết.
Trái tim ông lại một lần nữa bùng cháy.
Lại một lần nữa bộc lộ khí thế hào hùng, ý chí chiến đấu sục sôi.
Triều chính cuộn trào mãnh liệt, liệu có thể cuồn cuộn hơn dòng sông trước mắt này không?
Huống hồ!
Ta, Trương Xung, mới chính là dòng nước lũ của Nộ Giang, phủ Bá tước Huyền Vũ chỉ là một tảng đá cứng giữa dòng mà thôi.
Dù tảng đá kia có cứng đến mấy, cũng không thể cản được dòng lũ kinh thiên, cuối cùng cũng sẽ có ngày vỡ tan, hóa thành đá vụn, bị cuốn trôi.
Trương Xuân Hoa mang thuốc đến, nói dịu dàng:
- Phụ thân, bờ sông gió lớn, sức khỏe của người vẫn chưa bình phục hoàn toàn.
Trương Xung một tay bưng chén thuốc, uống cạn một hơi.
- Xuân Hoa, phụ thân xin lỗi con, đã khiến con phải chôn vùi tình cảm của mình.
Trương Xuân Hoa lắc đầu nói:
- Tình yêu nam nữ cũng chỉ là sự tiêu khiển lúc rảnh rỗi, so với vận mệnh thì có đáng là gì? Nói là tình cảm, chẳng qua chỉ là một loại kích động nhất thời, chung quy cũng chỉ là sự rung động thoáng qua.
Thôi, hôm nay không tiện nói chuyện này nữa.
Trương Xuân Hoa nói:
- Phụ thân, Thẩm Lãng thắng tranh chấp đảo Kim Sơn, đối với cục diện của chúng ta thì vô cùng bất lợi phải không?
Trương Xung đáp:
- Rất gay gắt! Ban đầu ta có thể ung dung dàn dựng một màn Thập Diện Mai Phục, dùng thủ đoạn tương đối ôn hòa để chấm dứt vận mệnh của phủ Bá tước Huyền Vũ. Không cần dùng đến những thủ đoạn quá quyết liệt, càng không cần đến những cuộc chiến đẫm máu quy mô lớn. Như vậy mới là một chính trị gia thành công, nếu như giết chóc đến mức đầu rơi máu chảy, khiến Bá tước Kim Trác tan cửa nát nhà, vậy thì năng lực của ta chỉ ở mức thấp kém.
- Nếu có lựa chọn, ta thật sự không muốn hợp tác với tên cầm thú Cừu Thiên Nguy, đó sẽ là một vết nhơ chính trị trong tương lai của ta.
- Thế nhưng bây giờ gia tộc họ Kim đã thắng trong cuộc tranh chấp đảo Kim Sơn, cục diện lập tức từ đấu tranh chính trị chuyển thành đấu tranh quân sự, tiếp theo sẽ là những cuộc đổ máu không ngừng. Và danh tiếng của Trương Xung ta đây, lại càng tệ hại hơn.
Trương Xuân Hoa nói:
- Mặc dù đã thắng trong cuộc tranh chấp đảo Kim Sơn, nhưng khốn cảnh mà phủ Bá tước Huyền Vũ phải đối mặt không hề thay đổi, trái lại còn trở nên nguy hiểm và gay gắt hơn phải không?
Trương Xung nói:
- Chỉ cần quyết tâm thực hiện tân chính của Quốc quân không thay đổi, nguy cơ của gia tộc họ Kim sẽ vĩnh viễn không thể hóa giải. Khi một mình đối đầu với một con quái vật khổng lồ, thua thật ra là kết cục tốt nhất. Còn nếu thắng, hậu quả sẽ càng thảm khốc hơn bội phần.
Lời này là nói hết chân lý.
Giống như trên địa cầu, một siêu cường quốc vì xung đột lãnh thổ mà đi 'dạy dỗ' một nước nhỏ.
Nếu như nước lớn thắng, vậy thì đều vui vẻ.
Nếu như nước lớn thua, vậy để bù đắp thể diện, để củng cố địa vị quốc tế của bản thân, nó sẽ thẹn quá hóa giận, nâng cấp chiến tranh thành cuộc chiến diệt quốc.
Trương Xuân Hoa nói:
- Vậy chờ đến khi phủ Bá tước Huyền Vũ hoàn toàn bị hủy diệt, con lại đi trêu chọc Thẩm Lãng, lại tìm cách ngủ với hắn cũng chưa muộn.
Trương Xung hận không thể bịt tai lại, nhưng thở dài một tiếng rồi nói:
- Không có khả năng đó. Trước đây, dù thắng hay thua cũng còn có thể giữ được chút thể diện. Nhưng tiếp theo sẽ là cuộc chiến một mất một còn, thây phơi đầy đồng.
...
Một lúc lâu sau, Trương Xung kéo lê thân thể ốm yếu, ngồi trên xe ngựa đi về phía phủ Bá tước Tấn Hải.
Lúc này, toàn bộ phủ Bá tước Tấn Hải đang trong tình trạng hỗn loạn.
Đường Luân đang điên cuồng trút giận.
Hòn non bộ tinh xảo, trực tiếp bị ông ta dùng trọng kiếm đập nát.
Những món gốm sứ danh tiếng đắt tiền, bị ông ta đập thành từng mảnh.
Tranh chữ trên tường, cũng bị châm lửa đốt.
Đám gia nhân trong phủ vì tránh né không kịp, bị Đường Luân giết chết bốn năm người, thây nằm tại chỗ, không ai dám đến nhặt xác.
Lúc Trương Xung đi vào thư phòng.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân vung đại kiếm xông tới, lớn tiếng quát tháo:
- Muốn chết sao? Ta không phải nói bất luận kẻ nào cũng không được đi vào sao?
Một giây sau.
Ông ta phát hiện là Trương Xung, ngay lập tức giảm bớt cơn giận.
- Là Trương Thái Thú sao, có chuyện gì à?
Trương Xung nói:
- Ta tới hỏi Bá tước Tấn Hải, ngài tiếp theo có tính toán gì không?
Đường Luân lạnh nhạt nói:
- Còn có thể tính toán gì nữa? Đương nhiên là chây ì không giao. Khế ước thì ta đã ký, nhưng bảo ta giao ra đảo Kim Sơn, đó hoàn toàn là chuyện viển vông.
Trương Xung nói:
- Dù vậy, ngài có thể kéo dài được bao lâu. Khi ý chỉ của Quốc quân ban xuống, lẽ nào ngài cũng không giao đảo sao?
Đường Luân cười lạnh nói:
- Chờ ý chỉ của Quốc quân ban xuống? Đến bao giờ chứ? Quốc quân hận không thể chờ phủ Bá tước Huyền Vũ diệt vong.
Trương Xung nói:
- Bá tước Tấn Hải có thể nghe một lời của ta hay không?
Đường Luân nói:
- Nói đi.
Trương Xung nói:
- Lập tức giao ra đảo Kim Sơn, lập tức tiến hành bàn giao, không nên phá hoại các phân xưởng luyện sắt bên trong, cũng không cần phá hoại hầm mỏ, hãy giao lại nguyên vẹn cho phủ Bá tước Huyền Vũ.
Nghe những lời này, Bá tước Tấn Hải Đường Luân lạnh lùng nói:
- Trương Thái Thú, ngài điên rồi sao?
Trương Xung nói:
- Như thế phủ Bá tước Huyền Vũ sẽ mừng rỡ như điên, điều động một lượng lớn nhân lực đến đảo Kim Sơn. Hàm lượng quặng sắt ở đảo Vọng Nhai quá thấp, gia tộc họ Kim đang thiếu nợ, nhất định sẽ trong thời gian ngắn nhất khôi phục sản xuất ở đảo Kim Sơn, phải đầu tư một lượng lớn nhân lực, vật lực, tài lực, quân lực vào đảo Kim Sơn.
Đường Luân nói:
- Ta giao đảo Kim Sơn nguyên vẹn cho hắn, chẳng phải là làm theo ý hắn sao? Trương Thái Thú, ngài đang suy tính cho Kim Trác đó à?
Trương Xung nói:
- Bá tước Tấn Hải, tất cả vũ khí sắt thép của quân đội dưới quyền Hải tặc vương Cừu Thiên Nguy cũng đều do đảo Kim Sơn của ngài cung cấp sao?
Bá tước Tấn Hải Đường Luân hết lời phân bua:
- Trương Thái Thú, chuyện này không thể nói bừa, không thể nào có chuyện đó được.
Thật thú vị, đến lúc này rồi mà vẫn còn chơi trò 'bịt tai trộm chuông' sao?
Ai mà không biết phủ Bá tước Tấn Hải và Cừu Thiên Nguy có quan hệ mật thiết, thậm chí Đường Luân còn được coi là một trong những 'cánh tay' của Cừu Thiên Nguy ở Việt quốc.
Trương Xung nói:
- Ngài giao đảo Kim Sơn cho Bá tước Kim Trác xong, sẽ ký khế ước bí mật với Hải tặc vương Cừu Thiên Nguy, trao 70% đảo Kim Sơn cho hắn. Nhưng yêu cầu hắn phái binh đến chiếm đảo Kim Sơn, ngài nói Cừu Thiên Nguy có đến không?
- Đương nhiên phải đến? - Đường Luân nói:
- Cừu Thiên Nguy chính là một con cá mập to lớn hung tàn, nếu ta giao đảo Kim Sơn cho hắn, hắn sẽ không buông tha miếng mồi béo bở này sao?
Thực ra, Đường Luân có một bí mật chưa nói ra.
30% quặng sắt trên đảo Kim Sơn hàng năm đều thuộc về Cừu Thiên Nguy, đây coi như một loại phí bảo hộ.
Trương Xung nói:
- Cừu Thiên Nguy sẽ dẫn đầu đại quân, đại chiến với phủ Bá tước Huyền Vũ tại đảo Kim Sơn. Đến lúc đó Quốc quân sẽ xuất binh, giúp đỡ Bá tước Kim Trác tiêu diệt hải tặc sao?
Đường Luân nói:
- Đương nhiên là không, Quốc quân hận không thể Kim Trác chết đi. Binh lực của Cừu Thiên Nguy gấp mấy lần Kim Trác, cho nên hắn chắc chắn sẽ thắng.
Trương Xung nói:
- Mà khi đó, phủ Bá tước Huyền Vũ đã đổ một lượng lớn nhân lực, quân lực, tài lực vào đảo Kim Sơn. Một khi đại chiến với Cừu Thiên Nguy, sẽ chết bao nhiêu người? Phải tổn thất bao nhiêu tài lực? Đảo Kim Sơn đối với Bá tước Kim Trác mà nói, chẳng những không phải một miếng mồi béo bở, mà ngược lại là một cỗ máy xay thịt, sẽ khiến gia tộc họ Kim chảy cạn giọt máu cuối cùng.
Đường Luân nói:
- Ngay sau đó, Hội Ẩn Nguyên lại đòi gia tộc họ Kim trả khoản nợ khổng lồ, đòi nợ đảo Vọng Nhai, gia tộc họ Kim coi như xong đời. Vừa nói như vậy, gia tộc họ Kim giành lại đảo Kim Sơn, chẳng những không có ích lợi gì, trái lại còn chết nhanh hơn sao?
Bề ngoài là vậy.
Nhưng cái giá phải trả chính là kéo con cá mập Cừu Thiên Nguy vào cuộc.
Hơn nữa, tên Hải tặc vương này là một nhân tố không thể kiểm soát.
Có thể nói, nếu không phải bất đắc dĩ, Trương Xung rõ ràng không muốn đi đến bước này.
Trương Xung nói:
- Cho nên Bá tước Tấn Hải, xin ngài hãy giao ra đảo Kim Sơn một cách hoàn toàn, nguyên vẹn cho gia tộc họ Kim.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân cau mày, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Tại sao lại muốn ta giao ra? Tiêu diệt gia tộc họ Kim thì có lợi gì cho ta? Ta cứ trì hoãn không giao, kéo dài một hai năm, gia tộc họ Kim sẽ diệt vong, đảo Kim Sơn vẫn nằm trong tay ta.
Đây là muốn gây khó dễ.
Ta không có ý kiến gì về việc diệt phủ Bá tước Huyền Vũ, nhưng nếu muốn ta phải trả giá bằng đảo Kim Sơn, vậy thì không cần bàn nữa.
Dù sao tân chính cũng không phải chuyện của ta, diệt phủ Bá tước Huyền Vũ là nghĩa vụ của Trương Xung ngươi.
Trương Xung cau mày.
Vị Bá tước Tấn Hải này và Bá tước Huyền Vũ, nhân phẩm rõ ràng một trời một vực.
Một người chính trực cương nghị, phẩm hạnh cao thượng.
Một kẻ độc ác hay thay đổi, tham lam ích kỷ.
Trương Xung thản nhiên nói:
- Bá tước Tấn Hải, ngài nhất định phải giao ra đảo Kim Sơn một cách hoàn chỉnh, không sứt mẻ, hơn nữa cần tiến hành bàn giao trong thời gian ngắn nhất.
Bá tước Tấn Hải nghe vậy cười to nói:
- A? Ta cũng muốn biết, tại sao ta phải nghe theo mệnh lệnh của ngài? Thái Thú Nộ Giang ngài đây không quản được phủ Bá tước Tấn Hải đâu?
Trương Xung nói:
- Bởi vì ta sẽ tấu lên Quốc quân, thúc ép ngài giao ra. Nếu ngài không giao, vậy ta cũng không cần đánh phủ Bá tước Huyền Vũ. Quả đấm tân chính của ta, trực tiếp đánh ngài còn dễ hơn, cứ tiêu diệt Đường gia ngài trước đi, dù sao ngài cũng là quý tộc lâu đời.
Nghe những lời này, Bá tước Tấn Hải sắc mặt kịch biến, lạnh lùng nói:
- Trương Xung, ngươi dám sao?
Trương Xung nói:
- Tấu chương của ta đã được đưa vào kinh đô, ý chỉ của Quốc quân sẽ rất nhanh ban xuống. Nếu như ngài có gan kháng chỉ, không giao đảo thì cứ thử xem. Ta cũng muốn xem ngài có lì lợm bằng Bá tước Kim Trác không?
Xương của Đường Luân đương nhiên không cứng như Kim Trác, nếu không thì cũng sẽ không vội vàng phản bội phe quý tộc lâu đời, đầu nhập phe Quốc quân.
- Trương Xung, ngươi thật là độc ác... - Đường Luân chỉ vào Trương Xung, giọng run rẩy.
Trương Xung nói:
- Tiểu nhân trước, quân tử sau, vẫn là nên nói rõ mọi chuyện. Bá tước Đường Luân à, nếu ta là ngài, nhất định sẽ không chờ đến khi ý chỉ của Quốc quân ban xuống, nhất định sẽ sớm giao ra đảo Kim Sơn. Như vậy mới thể hiện sự trung thành và hợp tác.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân điên cuồng gầm lên giận dữ:
- Ta giao, ta giao, ta giao...
Trương Xung, ta đ*t mẹ ngươi!
...
Trọn một ngày sau!
Tử tước Lan Sơn Chúc Lan Đình điên cuồng thúc ngựa lao đi.
Chỉ một quãng đường hơn trăm dặm, ông ta đã thay đổi mấy con ngựa.
Càng gần nhà, tim ông ta đập càng nhanh, thậm chí cả lồng ngực cũng đau nhói.
Không chỉ vậy, khoảng cách đến nhà càng gần, Chúc Lan Đình càng cảm thấy khó thở, việc hít thở cũng trở nên vô cùng khó khăn.
Bởi vì ông ta quá lo lắng.
Gia tộc họ Kim còn có đất phong, có đảo Vọng Nhai, có trang viên, có lâu đài.
Mà Chúc Lan Đình ông ta chỉ có duy nhất một trang viên gia tộc mà thôi!
Đây chính là mấy vạn mẫu ruộng đồng và vườn tược, những khu vườn cảnh lộng lẫy, vô số các phân xưởng.
Đây chính là sản nghiệp duy nhất của gia tộc họ Chúc ông ta đấy.
Gia nghiệp tích góp từng chút một suốt mấy trăm năm.
Nếu như gặp chuyện không may, gia đình ông ta coi như xong.
Nhất định không có việc gì, nhất định sẽ không.
Ta chỉ là tự hù dọa mình thôi.
Vòng qua ngọn núi phía trước này, chính là thung lũng nơi trang viên họ Chúc.
Nhưng Chúc Lan Đình đã không thể chờ đợi hơn nữa, trực tiếp bỏ lại chiến mã, dùng khinh công lao lên.
Võ công của ông ta đã nhiều năm không dùng, bây giờ lại dùng để leo núi.
Nhanh lên, nhanh lên, nhanh...
Dùng hết sức bình sinh, ngay cả trên chiến trường, Tử tước Chúc Lan Đình cũng chưa từng phải cố sức vất vả đến vậy.
Cuối cùng, ông ta cũng leo lên đỉnh ngọn núi cao này.
Chợt nhìn xuống dưới.
Bên trong thung lũng, một biển nước mênh mông.
Trang viên, lâu đài, phân xưởng, ruộng đồng, vườn cây của gia tộc họ Chúc đều bị nước lũ nhấn chìm.
Nơi cao nhất của lâu đài gia tộc là một ngọn tháp, giờ đây chỉ có nó nhô lên khỏi mặt nước.
Nước lũ lúc này đã rút bớt, đang ở giai đoạn ngập lụt. Trên mặt nước, nổi lềnh bềnh đủ loại phế tích.
Kết thúc!
Tất cả đều kết thúc!
Sản nghiệp duy nhất còn lại của gia tộc họ Chúc đã hoàn toàn bị phá hủy.
Trăm năm gia nghiệp.
Vinh hoa phú quý của Chúc gia ta, tất cả đã chấm dứt!
Tất cả đã bị hủy hoại rồi!
- A... A... A...
Tử tước Chúc Lan Đình phát ra từng tiếng hét thảm thiết.
Như một con chó hoang... bị thương vậy.
Chưa từng bi thảm đến thế, chưa từng thảm thiết đến thế.
- Thẩm Lãng, ta đ*t mẹ ngươi!
- Thẩm Lãng, ta nhất định phải xé xác ngươi thành vạn mảnh, xé xác ngươi thành vạn mảnh...
Ngay lập tức, Tử tước Chúc Lan Đình không chịu nổi đả kích khổng lồ này nữa, cộng thêm tiếng gào thét dốc hết chân khí, cố sức xé rách lồng ngực.
Một trận đau nhói.
Một ngụm máu tươi trào ra.
Thân thể Tử tước Chúc Lan Đình ngã vật xuống đất, lăn lông lốc xuống sườn núi.
...
Trọn một ngày sau!
Đoàn người Thẩm Lãng lúc này mới quay trở về phủ Bá tước Huyền Vũ.
Nhạc mẫu đại nhân đã sớm ngẩng đầu chờ đợi, dẫn theo một đám người đứng ở cổng lâu đài.
Vừa nhìn thấy bóng dáng đoàn người Thẩm Lãng, bà lập tức vọt ra.
Bá tước Kim Trác trong lòng kích động vui sướng, hiếm khi phá vỡ vẻ rụt rè thường ngày, muốn báo tin tốt cho người vợ thân mật nhất.
Kim Mộc Thông cũng nhanh chóng tăng tốc, gã muốn kiêu hãnh nói với mẫu thân rằng lần này gã đã xoay chuyển tình thế, thắng được cuộc tranh chấp đảo Kim Sơn, hơn nữa gã còn hoàn toàn đè bẹp Đường Duẫn.
Mẹ ơi, con muốn mẹ biết, con trai không phải là phế vật, con trai đã cống hiến vì gia tộc.
Nhưng mà...
Bá tước Kim Trác lao tới nhưng chỉ ôm được khoảng không.
Kim Mộc Thông càng lúng túng hơn, dang hai tay ra nhưng chỉ ôm lấy không khí.
Nhạc mẫu đại nhân trực tiếp vọt tới trước mặt Thẩm Lãng, ôm lấy vai hắn rồi nói:
- Ôi! Con trai ngoan của mẹ, Lãng nhi yêu dấu của mẹ!
- Con trai của mẹ thật là quá thần kỳ.
- Con trai của mẹ thật sự rất lợi hại.
- Lần này tranh chấp đảo Kim Sơn, sở dĩ nhà ta thắng lớn, tất cả đều là công lao của Thẩm Lãng hết.
- May mà có con, bằng không dựa vào nhạc phụ của con và Kim Mộc Thông, e rằng không biết sẽ thua thảm hại đến mức nào.
- Để mẹ nhìn con kỹ hơn chút nào. - Nhạc mẫu nhìn chằm chằm mặt Thẩm Lãng, phát hiện một dấu răng. Bà định kêu lên tỏ vẻ quan tâm, nhưng lập tức nuốt xuống, đau lòng nói:
- Mới có hai ngày mà con trai của mẹ đã gầy đi nhiều quá.
Dấu răng này nói không chừng là tình thú vợ chồng son thì sao?
Có thể trên người Mộc Lan cũng có, chỉ là bên ngoài không nhìn thấy mà thôi.
Chuyện này, ta với tư cách nhạc mẫu cũng không cần phải làm rõ.
Bá tước Kim Trác đứng bên cạnh không nói gì.
Kim Mộc Thông thực sự muốn khóc.
Rõ ràng con cũng có công lao mà.
Rõ ràng con mới là người cần được khen ngợi nhất mà?
Tỷ phu thiếu lời khen ngợi sao? Hắn thiếu sự quan tâm sao?
Hắn còn thiếu điều thông đồng với nữ nhân khác ở bãi săn Nộ Giang.
Suốt một tháng trời con chép sách lia lịa, bộ dễ dàng lắm sao?
Nhìn thấy tên béo thảm hại như vậy, ngay cả người sắt đá như Bá tước Kim Trác cũng bỏ đi vẻ rụt rè, tiến lên vỗ vỗ lưng Kim Mộc Thông nói:
- Con cũng vất vả rồi.
Ngay lập tức, tên béo ở lì trong nhà nước mắt tuôn như mưa.
- Cha, mười năm trước người nói con sẽ có vợ, bây giờ vợ con đâu? Ở đâu vậy?
...
Kim Hối và Thẩm Thập Tam đều đã trở về.
Lẳng lặng quỳ trên mặt đất.
- Cô gia, may mắn không làm nhục mệnh, ta và Thập Tam đều đã hoàn thành nhiệm vụ.
Thẩm Lãng gật đầu.
Trước mắt có một số chuyện không đúng!
Bởi vì bên cạnh Kim Hối có thêm một cô gái, một phụ nữ xinh đẹp.
Cô gái này bị thương khắp người, dung nhan thanh tú xinh đẹp, đôi mắt quật cường vô cùng, không chút nào tỏ ra yếu thế mà đối diện với Thẩm Lãng.
Quan trọng là hai tay hai chân nàng còn bị trói, miệng cũng bị nhét vải.
Thẩm Lãng nói:
- Kim Hối, ngươi không cưới được vợ, cho nên mượn cơ hội này bắt đại một cô về hả?