147. Chương 147: Gia tộc họ Chúc bị diệt vong! Con đường vương giả của Lãng gia

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 147: Gia tộc họ Chúc bị diệt vong! Con đường vương giả của Lãng gia

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kim Hối hoàn toàn kinh ngạc sững sờ!
Gã biết uy lực của vũ khí bí mật mà cô gia chế tạo sẽ rất lớn.
Nhưng, thật không ngờ nó lại khủng khiếp đến mức này.
Quả thực khiến người ta phải rùng mình!
Đây chính là con đập lớn được xây bằng đá chồng lên nhau, vô cùng kiên cố, dùng hơn mấy trăm đến nghìn năm cũng không vấn đề gì.
Dựa vào sức người để đào thì căn bản là không thực tế.
Trừ phi điều động hàng trăm võ sĩ, lại còn phải là những người có sức mạnh phi thường, dùng tất cả công cụ, mất hơn mấy canh giờ mới có thể đào mở một lỗ hổng.
Mà bây giờ, nhờ vũ khí bí mật của cô gia, chỉ trong nháy mắt đã tạo ra một lỗ hổng khổng lồ, thật là không thể tưởng tượng nổi.
Chẳng lẽ cô gia không gì là không làm được sao?
Tiếp đó, một cảnh tượng càng thêm rung động xuất hiện.
Nước lũ cuồn cuộn như hàng vạn chiến mã xông tới, cuốn trôi tất cả.
Dòng sức mạnh đó hoàn toàn càn quét tan hoang!
Toàn bộ mặt đất đều rung chuyển dữ dội, con chiến mã dưới thân Kim Hối đã run rẩy bần bật, rồi quỳ rạp xuống đất, không thể nhúc nhích.
Kim Hối xuống ngựa, ôm cô gái kia vội vã chạy lên núi.
Có lẽ vì bị xóc nảy nhiều, cô gái xinh đẹp này lại tỉnh lại.
...
Nước lũ cuồn cuộn, dọc theo thung lũng càn quét liên tục, cả con đường dưới sườn núi.
Thế nước càng lúc càng đáng sợ, tốc độ càng ngày càng nhanh.
Cảnh tượng này chỉ khiến người ta cảm thấy sức người thật nhỏ bé.
Mà lúc này trời đã sáng.
Khi các chủ nhân gia tộc họ Chúc vẫn còn đang say ngủ trên giường, thì người hầu đã sớm rời giường làm việc.
Toàn bộ bên trong trang viên, người hầu, tỳ nữ, tá điền... tổng cộng có đến hơn nghìn người.
Họ hầu như là những người đầu tiên nghe thấy tiếng nổ, rồi nhanh chóng chạy đến, lập tức chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng.
Nước lũ cuồn cuộn từ thung lũng đổ ra.
- Có lũ, có lũ lụt!
- Mau chạy thoát thân đi...
Vô số người hầu, tá điền đều vứt bỏ mọi thứ trong tay mà vội vã chạy lên núi.
Nếu là nông dân, dân trấn bình thường, còn có thể thu vén tài sản trong nhà.
Nhưng họ đều là người hầu, có thể nói hầu như không có gì, cũng chẳng có gì để thu dọn.
Cho dù có, cũng chỉ là giấu đi chút tiền bạc ít ỏi mà thôi.
Toàn bộ người hầu bên trong trang viên như chim vỡ tổ, chạy tán loạn về phía hai ngọn núi.
Thời gian vẫn còn kịp.
Bởi vì khoảng cách đến trận đại hồng thủy vẫn còn vài dặm.
Con trai Tử tước Chúc Lan Đình, Chúc Văn Đài, đang ôm thị thiếp ngáy khò khò.
Đột nhiên cảm thấy mặt đất rung chuyển dữ dội.
Động đất?
Gã bỗng bật dậy khỏi giường, mở cửa sổ.
Tiếp đó, gã chứng kiến một cảnh tượng cả đời khó quên.
Nước lũ cuồn cuộn trào ra từ giữa thung lũng.
Dọc theo con đường, mọi thứ hoàn toàn bị phá hủy tan hoang.
Vườn cây, xưởng ủ rượu, trường đua ngựa, cùng tất cả các phân xưởng khác của gia tộc họ Chúc đều bị nước lũ cuốn trôi.
Tất cả nhà cửa, đều tan nát.
Tiếp đó, gã còn không kịp mặc quần áo, chỉ biết vội vã chạy về phía đỉnh núi.
- Ầm ầm...
- Ầm ầm...
Cuối cùng, nước lũ kinh hoàng đã đến.
Mang theo vô số bùn đất, vô số phế tích, càn quét qua tất cả phủ đệ lộng lẫy, xa hoa của gia tộc họ Chúc.
Những cột đá chạm khắc, hoàn toàn bị phá hủy.
Những cây cầu nhỏ bắc qua suối, cũng hoàn toàn bị phá hủy.
Những đình đài lầu son, trong nháy mắt biến thành phế tích.
Tất cả vườn hoa, tất cả nhà kho, tất cả phòng ốc.
Trong nháy mắt bị nước lũ cuốn trôi.
Bởi vì không chỉ có mảnh vỡ của con đê mà còn có lượng nước khổng lồ từ hồ chứa cũng điên cuồng đổ xuống, thậm chí nước sông Nộ Giang cũng như tìm được lối thoát.
Cho nên sức mạnh của lũ quét vô cùng kinh khủng, quả thực vượt xa thủy triều sông Tiền Đường.
Thế tử Chúc Văn Đài, Tử tước phu nhân đứng trên núi cao, nhìn cảnh tượng này, toàn thân run rẩy bần bật.
Toàn bộ kết thúc!
Toàn bộ kết thúc rồi!
Sau khi gia tộc họ Chúc giao nộp đất phong, chỉ còn lại trang viên trước mắt này thôi.
Bây giờ, tất cả những thứ này đều bị phá hủy.
Cơ nghiệp trăm năm ấy.
Hoàn toàn chôn vùi trong dòng nước lũ.
Vợ của Chúc Lan Đình đầu tiên sững sờ như trời trồng, sau đó bật khóc nức nở.
- Trời ạ!
- Trời ơi, tại sao ngài lại đối xử với gia tộc họ Chúc chúng ta như vậy?
...
Thẩm Thập Tam thay đổi sáu con ngựa trên đường, cuối cùng chạy tới Khổ Thủy.
Mảnh đất này gần bờ biển.
Vô số năm trước, vì nước biển dâng cao, nên nước biển chảy ngược và bao phủ toàn bộ mảnh đất này.
Sau khi nước biển rút đi, mảnh đất này liền trở thành đất bị nhiễm mặn.
Bất cứ thứ gì cũng không sống nổi, nên cũng không có ai sinh sống.
Vì tất cả nước ở đây đều đắng ngắt, nên được gọi là Khổ Thủy (nước đắng).
Dọc theo con đường này, Thẩm Thập Tam như gặp phải đại địch, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Tuy rằng gã không hỏi rõ ràng phải làm chuyện gì, nhưng trong lòng gã biết rõ việc này vô cùng quan trọng, thậm chí liên quan đến sự tồn vong của phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Không vì ai khác, chỉ vì cha mẹ được an hưởng tuổi già, gã cũng sẽ liều mạng.
Thẩm Lãng, ta sẽ cho ngươi thấy Thẩm Thập Tam ta đây tài giỏi đến cỡ nào?
Ta nhất định phải khiến ngươi hối hận vì đã bỏ mặc ta không dùng đến.
Dọc theo con đường này, gã cứ ngỡ mình sẽ gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật.
Nhưng hiện thực và lý tưởng lại có sự khác biệt!
Thẩm Thập Tam thậm chí còn chẳng gặp một bóng người, thuận lợi đến lạ thường, khiến gã có chút hụt hẫng.
Đi tới đoạn đập Khổ Thủy, gã xác định vị trí.
Sau đó bắt đầu dốc toàn lực đào bới.
Đào ra một cái lỗ sâu, rồi lấp cái rương kia vào.
Dùng đá đánh lửa đốt dây cháy chậm thật dài.
Tiếp đó, vội vã chạy đi.
Tương tự hai phút sau!
- Rầm!
Một trận nổ lớn.
Đập Khổ Thủy bỗng nứt toác ra một vết lớn.
Nước lũ từ hồ chứa sông Nộ Giang tìm được một lối thoát thực sự, ào ào đổ ra.
Cộng thêm mưa đã tạnh.
Vì thế, mực nước hồ Nộ Giang không ngừng hạ thấp.
...
Đập Kim Tự phía bắc phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Mưa lại ngừng.
Năm trăm võ sĩ tinh nhuệ tản ra, một bộ phận đi tuần tra, quét sạch mọi kẻ địch còn sót lại.
Một bộ phận khác đi đến trạm gác trên đập lớn, tiêu diệt đội phòng thủ của phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Cuối cùng hơn một trăm người đi phá đập.
Nhưng mà, xung quanh không có một bóng người.
Ngay cả trạm gác đập lớn cũng trống không.
Có gì đó không đúng, nội ứng nói trạm gác phải luôn có người.
Nhất là trời mưa lớn như vậy hôm nay, sao có thể không có ai phòng thủ chứ.
Lời giải thích duy nhất là người của phủ Bá Tước Huyền Vũ đã phát hiện ra đội ngũ của bọn họ, nên những người ở trạm gác đã sớm bỏ chạy.
- Chúng ta bị người phát hiện, mau chóng ra tay đào bới.
Chúc Lan Đình hạ lệnh.
Tiếp đó, hơn một trăm người cầm đủ loại công cụ, điên cuồng đào bới.
Dã tâm của Chúc Lan Đình quá lớn.
Ông ta muốn trực tiếp đào ra một lỗ hổng lớn đến hai ba trượng.
Cho nên, cho hai trăm người tản ra để đào bới.
Loại đập xây bằng đá tảng này, muốn đào một lỗ để nhét thuốc nổ thì dễ.
Nhưng muốn dựa vào sức người mà đào ra một khe hở dài mấy trượng thì lại khó.
Vì con đập rất dày, ước chừng hơn mười thước.
- Nhanh, nhanh lên, nhanh...
Chúc Lan Đình hô lớn hơn.
Hơn hai trăm người, dốc sức đào bới.
Dùng hết sức lực.
Nạy từng khối đá trên đập lớn rồi ném xuống hồ chứa nước.
Tử tước Chúc Lan Đình mừng rỡ, nếu cứ tiếp tục với tốc độ này, nhiều nhất không đến hai canh giờ là có thể đào ra một lỗ hổng lớn.
Ngay vào lúc này.
Toàn bộ mặt hồ chứa nước bỗng nhiên dao động mạnh.
Tiếp đó, có người nói:
- Có phải ta hoa mắt không, sao lại có cảm giác mực nước đang giảm xuống vậy?
Thực ra mực nước giảm xuống đặc biệt chậm, gần như mắt thường không thể nhận ra.
Thế nhưng sau vài phút, rõ ràng đã thấy mực nước giảm xuống một chút.
Không lâu sau đó.
Mặt nước lại chợt một trận run rẩy.
Là Thẩm Thập Tam nổ tung đập Khổ Thủy để xả lũ.
Lần này, mực nước giảm xuống đã khá rõ ràng.
Vì đã xuất hiện hai lối xả lũ khổng lồ.
Mà hai trăm người này vẫn ở chỗ cũ điên cuồng đào đập lớn.
Nhưng mực nước giảm xuống càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh.
Cuối cùng còn nhanh hơn cả tốc độ đào bới.
Tử tước Chúc Lan Đình kêu lên:
- Đây, đây là tại sao? Tại sao lại như vậy?
Tuy rằng hết mưa rồi, nhưng mực nước cũng không thể giảm nhanh đến thế chứ?
Bên cạnh có người nói:
- Trừ phi, có người ở nơi khác xả lũ.
Nghe nói vậy, Tử tước Chúc Lan Đình không khỏi rùng mình, trái tim chợt thắt lại.
Vì ông ta liên tưởng đến một khả năng vô cùng đáng sợ.
Sau đó, da đầu từng đợt tê dại.
- Đi, đi mau!
Tử tước Chúc Lan Đình ra sức hô lớn.
Thiếu chủ thành Nộ Triều Cừu Kiêu hỏi:
- Vì sao phải đi? Cho dù mực nước giảm xuống, chúng ta vẫn có thể phá đập lớn, cho dù nước lũ không còn mãnh liệt, cũng vẫn có thể nhấn chìm đất phong của phủ Bá Tước Huyền Vũ mà.
Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Không thể nào, không thể nào. Có người đã phá đập lớn xả lũ ở vị trí thấp nhất, sau đó mực nước sẽ hạ xuống thấp hơn cả mặt đê, chỉ dựa vào thung lũng thì không thể ngăn cản, vô ích, không thể làm ngập lụt phủ Bá Tước Huyền Vũ được.
Hơn nữa, bây giờ Tử tước Chúc Lan Đình căn bản không còn bận tâm đến việc làm ngập lụt phủ Bá Tước Huyền Vũ nữa.
Hủy diệt cơ nghiệp của kẻ địch tuy rằng hả hê, nhưng quan trọng hơn là phải giữ được cơ nghiệp của bản thân.
Ông ta không nói hai lời, lập tức phi ngựa, dẫn theo đội ngũ chạy như điên về nhà.
- Tuyệt đối không được, tuyệt đối không được!
Vừa phi ngựa điên cuồng, Tử tước Chúc Lan Đình vừa cầu nguyện.
Tuyệt đối đừng xảy ra tình huống đáng sợ nhất.
Nhất định là đập Khổ Thủy bị vỡ, nhất định là như vậy, bởi vì nơi đó địa thế thấp nhất, áp lực nước lớn nhất.
Thẩm Lãng cũng không phải thần, làm sao hắn có thể biết ta sẽ đến phá đập Kim Tự để làm ngập lụt phủ Bá Tước Huyền Vũ?
Hơn nữa, lúc này hắn chắc còn ở bãi săn Nộ Giang, không có cách nào phân thân, căn bản không thể đến làm hại ta được.
Ta nhất định là tự hù dọa mình.
Cơ nghiệp trăm năm của gia tộc ta nhất định sẽ không sao, nhất định!
Tử tước Chúc Lan Đình không ngừng tự an ủi bản thân, vừa điên cuồng thúc ngựa phi nhanh.
Nhanh lên, nhanh lên nào!
...
Đội ngũ của phủ Bá Tước Huyền Vũ rầm rộ rời khỏi bãi săn Nộ Giang, trở về thành Huyền Vũ.
Thẩm Lãng, Bá tước Kim Trác và Mộc Lan đều ngồi chung một chiếc xe ngựa lớn.
Tên béo Kim Mộc Thông ở lì trong nhà thì ngồi trên một chiếc xe ngựa khác, bởi vì trọng lượng của gã quá nặng.
Lãng gia lại bắt đầu màn trình diễn của mình, hơn nữa còn là màn trình diễn quan trọng nhất.
Bởi vì, hắn sắp sửa sắp đặt kế sách vạn đời bình an cho gia tộc họ Kim, một lần vất vả nhưng hưởng thái bình lâu dài.
Nhạc phụ đại nhân hỏi:
- Bá tước Tấn Hải sẽ thuận lợi giao đảo Kim Sơn cho chúng ta sao?
- Không phải. - Thẩm Lãng nói:
- Con đặc biệt mong ông ta không thèm giao cho chúng ta.
Nhạc phụ đại nhân sững sờ:
- Vì sao vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Đối với chúng ta, điều quan trọng nhất trong tranh chấp đảo Kim Sơn là có được quyền sở hữu đảo Kim Sơn, điểm này chúng ta đã thành công. Nhưng cho dù nắm giữ được hòn đảo này, muốn nó sinh lợi ích thì ít nhất cũng phải mất một hai năm nữa.
Kim Trác gật đầu đồng ý.
Bởi vì tiếp theo phải khai thác khoáng sản ở đảo Kim Sơn, phải xây dựng xưởng tinh luyện kim loại mới, tất cả đều cần thời gian, nhân lực và tài lực.
Gia tộc họ Đường không thể nào giao tất cả những thứ này cho ngươi được.
Thẩm Lãng nói:
- Thái thú Trương Xung là một người vô cùng tài giỏi, ưu điểm lớn nhất của ông ta là kiên nghị và quyết đoán. Một khi ván cờ thất bại, ông ta sẽ lập tức từ bỏ nước cờ đó, tiến ngay vào nước cờ tiếp theo. Ông ta thà hy sinh lợi ích trước mắt, cũng nhất định phải nắm giữ quyền chủ động.
Bá tước Kim Trác cảm thấy đúng vậy.
Sáng sớm hôm nay nhìn thấy Trương Xung, ông ta dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi thất bại, lại một lần nữa giống như một lưỡi đao sắc lạnh bức người nhưng lại ẩn sâu trong bóng tối.
Lần tranh chấp đảo Kim Sơn này, Thẩm Lãng và Trương Xung thực sự miễn cưỡng xem như hòa.
Vì vận may đứng về phía Thẩm Lãng, Trương Xung mới thua.
Bằng không, ai thắng ai thua thật sự khó nói.
Quan điểm, bản lĩnh, quyết tâm, và lòng dạ của vị Thái Thú đại nhân này đều không thiếu.
Điều quan trọng là ánh mắt của ông ta nhìn Thẩm Lãng và Bá tước Huyền Vũ không hề có chút địch ý nào.
Là thật sự không có lòng thù hận gì cả.
Không giống như đám người Bá tước Tấn Hải, Tĩnh An Bá, ánh mắt nhìn Thẩm Lãng quả thực thù hận ngập trời.
Đối mặt với kẻ thù không hề có địch ý, mới là đáng sợ nhất.
Kẻ thù khiến người ta mụ mẫm đầu óc, chỉ có kẻ thù tỉnh táo mới có thể tìm kiếm sơ hở của ngươi bất cứ lúc nào, sau đó đợi thời điểm lý tưởng sẽ đâm cho ngươi một nhát chí mạng.
Thẩm Lãng nói:
- Mặc dù chúng ta thắng trong tranh chấp đảo Kim Sơn, nhưng nếu con là Trương Xung đại nhân, con sẽ làm thế nào để tiêu diệt phủ Bá Tước Huyền Vũ?
Thẩm Lãng lại bắt đầu đi vào vấn đề chính.
- Bước đầu tiên, con nhất định sẽ khuyên Bá tước Tấn Hải, lập tức giao đảo Kim Sơn cho gia tộc họ Kim chúng ta, không hề dây dưa chút nào.
Bá tước Huyền Vũ kinh ngạc nói:
- A? Vì sao vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Để đảo Kim Sơn trở thành một cái cối xay thịt, để chúng ta phải đổ máu đến giọt cuối cùng.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Lãng nhi, con kể rõ đầu đuôi câu chuyện đi.
Thẩm Lãng nói:
- Một khi gia tộc họ Đường giao đảo Kim Sơn hoàn toàn nguyên vẹn cho chúng ta, thậm chí cả xưởng luyện kim, hầm mỏ cũng không hề hư tổn, giao hoàn chỉnh không sứt mẻ, chỉ cần chúng ta phái người đến là lập tức có thể khai thác, lập tức tiến hành tinh luyện kim loại. Phản ứng của gia tộc chúng ta sẽ là gì?
Bá Tước Huyền Vũ nói:
- Nhất định là mừng rỡ như điên, sẽ đưa số lượng lớn thợ mỏ và công nhân luyện kim từ đảo Vọng Nhai đến đảo Kim Sơn, nhanh nhất khôi phục sản xuất quặng sắt ở đảo Kim Sơn. Không chỉ vậy, còn phải điều động một bộ phận quân đội đến bảo vệ hầm mỏ cho đảo Kim Sơn.
- Đúng. - Thẩm Lãng nói tiếp:
- Gia tộc chúng ta nhất định sẽ làm như vậy, và như thế vừa vặn rơi vào độc kế của Trương Xung.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Con hãy nói chi tiết hơn nữa.
Thẩm Lãng nói:
- Nếu như con là Trương Xung, nhất định sẽ khiến Bá tước Tấn Hải giao đảo Kim Sơn cho hai gia tộc, vừa giao cho chúng ta, vừa giao cho thành chủ Nộ Triều Cừu Thiên Nguy, ngài nói Cừu Thiên Nguy sẽ bỏ qua miếng mồi béo bở này sao?
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Không phải, Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy là kẻ tham lam nhất thiên hạ, hơn nữa ông ta không thiếu tiền, thứ ông ta thiếu nhất chính là sắt và vũ khí, bởi vì quần đảo Lôi Châu không có quặng sắt, vũ khí sắt chủ yếu của ông ta là dựa vào việc mua bán với gia tộc họ Đường.
Thẩm Lãng nói:
- Đến lúc đó, Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy sẽ phái ra đại lượng quân đội cùng chúng ta tranh đoạt đảo Kim Sơn, chúng ta và Cừu Thiên Nguy sẽ điên cuồng chém giết ở đảo Kim Sơn. Ngài nói đến lúc đó, quốc quân sẽ phái quân đội giúp chúng ta tiêu diệt hải tặc sao?
Đương nhiên không phải, quốc quân còn mong mượn tay Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy tiêu diệt phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ, Cừu Thiên Nguy rốt cuộc có bao nhiêu quân đội?
- Khoảng hai vạn. - Bá tước Huyền Vũ nói.
Nếu như cộng thêm những hải tặc dưới trướng ông ta, có thể còn không chỉ chừng đó đâu.
Phải biết rằng đời trước, Bá tước Huyền Vũ đã thuê ba nghìn quân đội, một hạm đội, cộng thêm tư quân của phủ Bá Tước Huyền Vũ đi tấn công đại quân hải tặc của Cừu Thiên Nguy, kết quả thất bại, gần như toàn quân bị tiêu diệt.
Mà hôm nay, Cừu Thiên Nguy đã phát triển hơn hai mươi năm.
Ông ta còn chiếm giữ mấy chục quần đảo ở phía Đông trên biển, chỉ riêng diện tích của đảo Lôi Châu nơi thành Nộ Triều tọa lạc đã vượt quá năm nghìn cây số vuông, hơn nữa còn xây dựng lâu đài vững chắc, to lớn trên đó, cộng thêm các quần đảo xung quanh, e rằng diện tích có thể hơn một vạn cây số vuông.
Vì thế, Cừu Thiên Nguy mặc dù là hải tặc, nhưng thực lực đã vượt xa phủ Bá Tước Huyền Vũ, bằng không ông ta cũng không thể nắm trong tay con đường mua bán hàng hải ở phía đông biển Việt quốc.
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Đảo Kim Sơn không phải sân nhà chúng ta, nó được gia tộc họ Đường kinh doanh vài thập niên, đến lúc đó gia tộc họ Đường liên thủ với Cừu Thiên Nguy, vậy nếu chiến tranh bùng nổ trên đảo Kim Sơn chúng ta có thể thắng sao?
Bá tước Huyền Vũ lắc đầu đáp:
- Không thể nào.
Thẩm Lãng nói:
- Vì thế, một khi chúng ta tiếp quản đảo Kim Sơn, gia tộc chúng ta sẽ phải đổ máu đến giọt cuối cùng. Cuối cùng còn có thể mất đảo Kim Sơn, mà đến lúc đó, hội Ẩn Nguyên lại đòi nợ chúng ta, chúng ta vẫn không trả được món nợ này. Mà tất cả tài nguyên và lực lượng của chúng ta đều đầu tư vào đảo Kim Sơn, đến lúc đó quốc quân phán quyết giao đảo Vọng Nhai cho hội Ẩn Nguyên, chúng ta sẽ chẳng còn gì cả.
Bá tước Huyền Vũ nghĩ đến kết cục đó, lập tức kinh sợ tột độ.
Đến lúc đó, số lượng lớn tư quân của phủ Bá Tước Huyền Vũ chết ở đảo Kim Sơn, lại mất đi đảo Vọng Nhai, vậy gia tộc họ Kim sẽ hoàn toàn diệt vong, hơn nữa còn là kiểu diệt vong nhanh chóng.
Mộc Lan nói:
- Phu quân, kể từ đó, thắng đảo Kim Sơn chẳng những vô ích, mà ngược lại còn trở thành gánh nặng sao?
- Không, đương nhiên là hữu dụng! - Thẩm Lãng phấn chấn nói:
- Thứ nhất, quyền cai quản vĩnh viễn đảo Kim Sơn đã thuộc về chúng ta, đây là điều quan trọng nhất, là cơ nghiệp trăm năm.
- Thứ hai, con chính là cần đảo Kim Sơn thu hút Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy, để ông ta đưa đại lượng binh lực đóng tại đảo Kim Sơn.
- Tiếp theo, chiến lược đảo Vọng Nhai của chúng ta sẽ bùng nổ thành quả kinh người, sẽ khiến thiên hạ phải khiếp sợ!
- Ở đảo Vọng Nhai, chúng ta phải kiếm được số vàng khổng lồ, không chỉ trả hết nợ nần cho hội Ẩn Nguyên, mà còn không ngừng sản sinh lợi ích khổng lồ, hơn nữa để đảo Vọng Nhai nổi danh thiên hạ, trở thành hòn đảo chảy ra vàng khiến tất cả mọi người phải tức mắt.
- Khi đảo Vọng Nhai nổi danh thiên hạ, biến thành đảo vàng, khiến vô số người trong thiên hạ thèm muốn. Chúng ta dùng bản lĩnh tàn nhẫn nhất giết con trai của Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy là Cừu Kiêu, ngài nói đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì?
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Cừu Thiên Nguy sẽ trả thù, sẽ dẫn đại quân đến đánh chúng ta. Nhưng quân hải tặc không dám tiến sâu vào lục địa, nên sẽ đánh đảo Vọng Nhai của chúng ta, cướp đoạt hòn đảo chảy ra vàng này.
- Đúng! - Thẩm Lãng nói:
- Trước đó, ông ta đã chia một bộ phận quân lính đến đảo Kim Sơn, lần này lại đến tấn công đảo Vọng Nhai, phải dùng lực lượng gấp mấy lần chúng ta. Nhưng vào lúc này, chúng ta hoàn toàn bỏ qua toàn bộ đảo Vọng Nhai, biến nó thành một con mồi độc.
- Chiến lược đảo Vọng Nhai, phải giúp chúng ta kiếm được vài trăm vạn lượng vàng, sẽ khiến người trong thiên hạ khiếp sợ. Chúng ta muốn cho người trong thiên hạ cảm thấy, đảo Vọng Nhai là cơ nghiệp cốt lõi nhất của chúng ta, chúng ta thà bỏ qua đất phong, cũng không bỏ qua đảo Vọng Nhai.
- Chúng ta phải tạo ra một màn kịch giả dối, giả vờ rằng tất cả binh lực đều tập trung ở đảo Vọng Nhai, bảo vệ yếu địa trung tâm này.
- Thế nhưng khi Cừu Thiên Nguy dẫn đại quân gấp mấy lần đến tấn công đảo Vọng Nhai, chúng ta phải hoàn toàn vứt bỏ hòn đảo nhỏ này, dù cho nó có thể kiếm được vài trăm vạn lượng vàng, chúng ta cũng trực tiếp vứt bỏ. Đồng thời trước đó phải biến toàn bộ đảo Vọng Nhai thành một vùng đất độc địa, để đại quân Cừu Thiên Nguy chết hết.
- Mà khi đó, thành Nộ Triều đã trống không, chúng ta sẽ "minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương" (*).
(*) Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương: Giữa lúc trời sáng, sửa đường sạn đạo, ngấm ngầm bí mật, mở lối Trần Thương. Tấn công địch bằng hai mũi. Mũi công thứ nhất là mũi công trực diện, giữa thanh thiên bạch nhật, nhằm làm cho địch dồn sức phòng thủ. Mũi công thứ hai là mũi công ngầm, nơi mà địch không để ý, đột nhiên làm địch phải chia đôi phòng thủ mà vẫn không biết được bên nào mới là mũi chủ công. Nghi ngờ, nhầm lẫn, không quyết đoán trong phòng thủ sẽ dẫn tới thảm họa.
- Mà mục tiêu cuối cùng của chúng ta, là cướp đoạt thành Nộ Triều, cướp đoạt đảo Lôi Châu!
- Cách biển xưng vương!
- Việt quốc có thủy quân quy mô lớn sao? Không có!
- Việt quốc có thể phái quân đội vượt qua vài trăm dặm đại dương để tấn công thành Nộ Triều sao? Không thể!
- Hơn nữa, quần đảo Lôi Châu cũng rất gần nước Ngô.
- Một khi chúng ta cướp đoạt đảo Lôi Châu, nước Ngô ở phía bắc sẽ ra sức lấy lòng chúng ta, sẽ điên cuồng dựa dẫm vào chúng ta, thậm chí sẵn lòng ban tước Hầu, noi theo năm đó Việt quốc mượn hơi Biện Tiêu công tước vậy.
- Đến lúc đó, nhạc phụ đại nhân dâng tấu chương lên quốc quân, nói rằng gia tộc họ Kim đã thành công quét sạch hải tặc, vì Việt quốc cướp đoạt đảo Lôi Châu, vì Việt quốc mở mang bờ cõi.
- Đến lúc đó quốc quân sẽ làm gì?
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Sắc phong con làm Hầu tước, sau đó tiêu tan hiềm khích lúc trước, ngọn lửa tân chính cũng không thể bén tới gia tộc, thanh kiếm treo trên đầu gia tộc họ Kim cũng hoàn toàn được gỡ bỏ, cơ nghiệp trăm năm, càng thêm thịnh vượng phát triển vĩnh viễn.
- Đúng! - Thẩm Lãng nói:
- Đây là kế sách hoàn chỉnh của con, một lần vất vả nhưng hưởng thái bình cả đời, giải quyết nguy cơ của gia tộc.
- Đảo Kim Sơn, đảo Vọng Nhai, chúng nó quá nhỏ, không thể xây dựng công sự quy mô lớn, không thể canh tác phát triển, hơn nữa khoảng cách đến lục địa cũng quá gần.
- Hai hòn đảo này dù có thể kiếm nhiều tiền đến mấy cũng vô ích, chỉ cần không giải quyết được nguy cơ tân chính, tiền nhiều hơn nữa cũng chỉ là heo dê đợi bị làm thịt. Vì thế, bất kể là đảo Kim Sơn hay đảo Vọng Nhai, chúng ta đều tung ra làm mồi độc.
- Hơn nữa một khi chiến lược "Cách biển xưng vương" của chúng ta thành công, đảo Vọng Nhai và đảo Kim Sơn vẫn sẽ là của chúng ta!
Bá tước Huyền Vũ và Mộc Lan lập tức hoàn toàn chấn động, kinh ngạc sững sờ.
Thẩm Lãng lại tung ra đòn hiểm như vậy.
Hắn giải quyết nguy cơ tân chính của gia tộc, lại "thiên mã hành không" như thế? Đây không phải là đi một bước nghĩ một hai bước, mà là nghĩ đến ba bốn bước!
Đảo Vọng Nhai là trung tâm tài sản của gia tộc họ Kim, đảo Kim Sơn lại càng quan trọng nhất.
Thế nhưng bây giờ Thẩm Lãng lại vứt bỏ cả hai, biến chúng thành con mồi, mục tiêu là để đoạt lấy quần đảo Lôi Châu của Cừu Thiên Nguy.
Dùng hai hòn đảo nhỏ, đổi lấy hơn vạn cây số vuông đất đai của quần đảo Lôi Châu.
Rõ ràng là khí phách lớn, chơi ván lớn.
Chiến lược "Cách biển xưng vương"!
Thật khiến chính tâm thần mình phải run rẩy.
Bá tước Huyền Vũ ngẫm lại, đã cảm thấy toàn thân nóng bừng, nhiệt huyết sôi trào.
Chiến lược này một khi thành công, công lao vĩ đại của Kim Trác chẳng phải sẽ vượt qua tổ tiên Kim Trụ, trở thành Bá tước Huyền Vũ vĩ đại nhất trong lịch sử sao?
- Chiến lược "Cách biển xưng vương", không chỉ là một lần làm việc, hưởng thái bình cả đời để giải quyết nguy cơ của gia tộc, hơn nữa sẽ chôn vùi tất cả kẻ địch! - Thẩm Lãng nói:
- Vì thế, tất cả sắp xếp, tất cả tài nguyên của chúng ta tiếp theo, đều chỉ vì một mục tiêu này: cướp đoạt thành Nộ Triều, cướp đoạt quần đảo Lôi Châu.
- Binh lực của chúng ta kém xa Cừu Thiên Nguy, nhưng chúng ta có thể thấy rõ ưu thế ngay lập tức, có thể sớm sắp xếp tất cả, từng bước dẫn Cừu Thiên Nguy vào cuộc.
Kim Mộc Lan nói:
- Phu quân, chàng chính là vì cướp đoạt thành Nộ Triều, cho nên mới để Từ Thiên Thiên ẩn mình bên cạnh Cừu Yêu Nhi sao?
Thẩm Lãng nói:
- Với Từ Thiên Thiên, ta đặt hy vọng lớn lao, nàng có thể là một quân cờ cực kỳ quan trọng trong kế hoạch của chúng ta, nhưng lại không thể hoàn toàn trông cậy vào nàng!
Có tâm trồng hoa, hoa không nở; vô tâm cắm liễu, liễu lại xanh um. Loại chuyện này Thẩm Lãng đã gặp không phải một hai lần.
Hôm nay tranh chấp đảo Kim Sơn thắng lớn, dựa theo ước định, Từ Thiên Thiên hẳn là sẽ nghe theo lời Thẩm Lãng nói, đi đầu nhập vào tiểu thư thành Nộ Triều Cừu Yêu Nhi.
Hy vọng nàng có thể giữ lời.
Nếu như nàng không giữ lời, chẳng lẽ muốn Lãng gia ta đây ngủ rồi thu phục nàng sao?
Vợ cũ Thiên Thiên à, nàng tuyệt đối đừng để lang quân cũ này thất vọng nhé!