Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 154: Thiên Thiên - Cô gái 'trà xanh' và Thẩm Lãng chạm mặt Tiết Lê sau vụ từ hôn
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 154 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này Từ Thiên Thiên đã dùng hết mọi thủ đoạn.
Vẻ mảnh mai, sự quyến rũ, toàn thân từ trên xuống dưới mềm mại như không xương, đôi mắt to ngập nước dường như muốn trào lệ đến nơi.
Dù cho khi đối mặt Trương Tấn, nàng cũng không ra sức đến thế.
Nhất là sau khi lạy xuống, mông nàng nhô thật cao, cộng thêm vòng eo thon mảnh khảnh, cái hình ảnh đó ngươi thử tưởng tượng mà xem.
Đổi thành Thẩm Lãng loại người đó, e rằng đã sớm lấy kéo cắt luôn từ đó, không kịp vén lên.
Nhưng mà...
Ma La Sát Cừu Yêu Nhi vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không chút biểu cảm.
- Ta, không thích nữ nhân.
Từ Thiên Thiên kinh ngạc.
Thật hay giả?
Không phải người ta đồn rằng ngài thích nữ nhân sao?
Ngài không thích phụ nữ? Vậy... vậy ta phải làm sao đây?
- Nhưng mà chuyện của ngươi thì ta từng nghe. - Cừu Yêu Nhi nói:
- Không ngờ ngươi còn sống.
Từ Thiên Thiên tức khắc vừa quỳ vừa bò tới, ôm chân Cừu Yêu Nhi nói:
- Tướng quân, tiểu nữ rõ ràng đến bước đường cùng, thiên hạ rộng lớn cũng không có chỗ cho tiểu nữ dung thân, van cầu ngài cứu tiểu nữ với.
Đôi chân này thật dài, thật thẳng, hình dáng thật hoàn mỹ, xúc cảm thật tốt.
Thật không ngờ đôi chân con gái lại có thể săn chắc đến vậy, vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
Ma La Sát Cừu Yêu Nhi nói:
- Ta có thể cưu mang ngươi, ngươi có thể ở cùng những cô gái đáng thương khác.
Nàng không biết đã cứu bao nhiêu thiếu nữ.
Mỗi lần đi tiêu diệt hải tặc, đều cứu được rất nhiều phụ nữ đáng thương.
Hôm nay những cô gái này đều đang được nàng che chở, hoặc là quản lý sổ sách, hoặc nấu ăn, hoặc thêu thùa may vá, hoặc quét dọn.
Hơn nữa nàng đã chọn lựa ra một nhóm khá đông những cô gái trẻ để luyện võ từ mấy năm trước, hôm nay có một nhóm đã trưởng thành, trở thành nữ vệ thân cận của nàng.
- Nhưng mà... tiểu nữ muốn sống ở bên cạnh tướng quân, như thế mới có cảm giác an toàn. - Từ Thiên Thiên nói giọng mềm mại.
Bộ dáng này, rõ ràng là một "cô gái trà xanh" điển hình.
Nhưng mà cái này cũng tùy vào người nào, bộ dạng "cô gái trà xanh" của Từ Thiên Thiên trước mắt không làm cho người ta ghét.
Cừu Yêu Nhi hết sức mạnh mẽ, đối mặt bất kỳ kẻ hung hãn nào, nàng cũng có thể áp đảo.
Cho nên vừa rồi Trương Xuân Hoa biểu lộ ra phong thái tự mãn của những mưu sĩ, nàng chẳng thích một chút nào.
Thế nhưng đối mặt kiểu người đáng thương yếu ớt như Từ Thiên Thiên, nàng ngược lại không chèn ép.
- Ngươi biết cái gì? - Cừu Yêu Nhi hỏi:
- Biết giặt quần áo nấu cơm không?
Từ Thiên Thiên nói:
- Tiểu nữ có thể học.
Đó chính là không biết.
Ma La Sát Cừu Yêu Nhi nói:
- Vậy ngươi biết thêu thùa may vá quần áo à?
Từ Thiên Thiên yếu ớt đáp:
- Tiểu... tiểu nữ cũng có thể học.
Vậy có nghĩa là không.
Ma La Sát nhíu mày nói:
- Vậy bưng trà rót nước thì chắc hẳn biết chứ.
Từ Thiên Thiên xấu hổ không ngớt, giọng lí nhí đến mức gần như không nghe thấy:
- Tiểu nữ... tiểu nữ có thể học được.
Không ngờ ngươi mới vừa nói trải giường, xếp chiếu, gấp chăn, giặt quần áo, nấu cơm cũng là giả, chỉ có chuyện tự tiến cử bản thân làm gối ôm là thật.
Ma La Sát Cừu Yêu Nhi hờ hững nói:
- Vậy ngươi rốt cuộc biết cái gì?
Từ Thiên Thiên nói:
- Tiểu nữ biết quản lý sổ sách.
Cừu Yêu Nhi nói:
- Ta chỉ biết cướp bóc và giết chóc, làm gì có sổ sách mà quản.
A?
Dưới trướng ngài nhiều người như vậy, mỗi lần cướp được đồ đạc cũng là số lượng khổng lồ, mà lại không có sổ sách thống kê sao?
Thật sự không có!
Cừu Yêu Nhi mỗi lần cướp bóc được gì đó, gọn gàng dứt khoát giao cho phụ thân nàng.
Nàng đều không hề hứng thú với bất kỳ tài sản nào.
Nàng chỉ cảm thấy hứng thú với đánh nhau, giết người, võ công.
Từ Thiên Thiên nói:
- À, tiểu nữ biết thi phú ca từ.
- Không có hứng thú.
Da đầu Từ Thiên Thiên tê dại, nàng phát hiện mình trở thành vô dụng.
- Cái này cũng không biết, cái kia cũng không biết, ngươi ở bên cạnh ta làm cái gì? - Ma La Sát Cừu Yêu Nhi nói:
- Cứ phái đi quét rác.
Tiếp đó, nàng phất tay một cái.
Hai nữ võ sĩ tiến lên, kéo Từ Thiên Thiên ra ngoài.
Hoàn toàn không có cách nào để kháng cự.
Cừu Yêu Nhi hoàn toàn dầu mỡ khó lọt, bất luận dùng lời nào cũng không lay chuyển được.
Từ Thiên Thiên được đưa đến một căn phòng, lột bỏ xiêm y, thay bộ áo vải đơn giản.
Tiếp tục, đôi tay nàng được đặt vào một cây chổi.
Cứ như vậy một cách khó hiểu, nàng trở thành một cô gái quét rác vinh quang trong lâu đài của Cừu Yêu Nhi.
Cái đó và trong tưởng tượng có khác biệt rất lớn!
Ta, ta là tới làm hồ ly tinh, chứ không phải tinh linh quét rác.
Ngẩng đầu nhìn lên.
Trong cái sân nhỏ chưa đến một trăm mét vuông, có mười mấy cô gái đang quét rác.
Mỗi một cô cũng đều có dáng người thướt tha, xinh đẹp.
Lúc này Từ Thiên Thiên phát hiện, hóa ra Cừu Yêu Nhi mới là kẻ xa xỉ nhất thiên hạ.
Trong lâu đài của nàng, chỉ riêng mỹ nữ quét rác đã có vài trăm cô.
Gần như chỉ có thể sánh ngang với quốc quân thôi.
Nhưng mà, Ma La Sát này rõ ràng khó chiều.
Muốn trở thành tâm phúc của nàng, biến thành người không thể thiếu bên cạnh cô ấy, sao mà khó khăn đến vậy.
Từ Thiên Thiên cầm chổi quét rác.
Thế nhưng...
Mặt sân sạch bong như thể vừa được liếm qua, nào có thứ gì có thể quét?
Từ Thiên Thiên dở khóc dở cười.
...
Phủ Thành chủ Nộ Triều!
Đây mới gọi là mai rùa!
Tòa pháo đài đồ sộ này quả thực còn kiên cố hơn cả phủ Bá tước Huyền Vũ.
Cả tòa lâu đài gần như không hề có chút mỹ cảm nào, toàn bộ đều dùng đá đen vững chắc xây thành.
Không có bất kỳ đình đài lầu son, không có cột chạm khắc, thềm hoa.
Chỉ có tường cao hào sâu, lầu canh cao chót vót.
Vách tường lâu đài dày chừng ba bốn mét, cao hơn mười mét.
Vị trí cổng vòm, càng sâu bảy tám mét.
Tòa pháo đài này, tuyệt đối dễ phòng thủ, khó tấn công.
Chỉ cần có một nghìn người phòng thủ, dù có một vạn quân cũng rất khó công phá.
Cừu Thiên Nguy dùng mười một năm, mới xây xong ngọn pháo đài vững chắc này, huy động nhân lực lên đến mấy vạn người.
Vì xây dựng cái pháo đài này, cũng không biết đã chết bao nhiêu nô lệ.
Không sai, là nô lệ.
Vương triều Đại Viêm đã sớm hạ chỉ, bất luận các nước chư hầu đều không được phép buôn bán nô lệ.
Thế nhưng ở thành Nộ Triều, cái gì cũng có thể mua được.
Một trong những mặt hàng được giao dịch nhiều nhất chính là nô lệ.
Cừu Thiên Nguy cũng rất cao, hơn một mét chín.
Vẻ ngoài vô cùng anh tuấn!
Hoàn toàn không hề giống một hải tặc chút nào.
Thế nhưng kiểu anh tuấn này lại không hề thu hút phụ nữ cho lắm, bởi vì mũi ông ta quá dài.
Có người nói mũi mọc đẹp, mũi càng dài thì càng tốt mà.
Thế nhưng chiều dài nào cũng có giới hạn, vượt quá giới hạn sẽ không tốt, ví dụ như 'thứ kia' của ngươi dài đến đầu gối, e rằng cũng chẳng tìm được vợ.
Mà mũi Cừu Thiên Nguy đã vượt quá mức này, hơn nữa còn đặc biệt khoằm.
Cho nên khiến cái gương mặt anh tuấn này có vẻ đặc biệt quái dị, khiến người ta vừa nhìn đã thấy sợ.
Còn có mắt của ông ta!
Đặc biệt hẹp dài, còn hơi hơi cong lên.
Nếu như là mắt của con gái, thì đặc biệt đẹp.
Thế nhưng loại mắt này lại xuất hiện trên mặt đàn ông, thì tức khắc trở nên đặc biệt mâu thuẫn, đột ngột.
Tóm lại, đây là một người hết sức anh tuấn, nhưng bất luận kẻ nào xem đều trong lòng nổi lên sợ hãi, căn bản không dám đến gần.
Trời sinh dị tướng, chính là dạng người này.
Ông ta lúc này đang tiếp đãi một người khách, Bá tước Tấn Hải Đường Luân.
Dù cho đã qua rất nhiều lần giao thiệp, lúc Đường Luân đối mặt Cừu Thiên Nguy vẫn có bản năng kháng cự.
Gương mặt này thật sự khiến người ta khó chịu khi nhìn vào.
- Ngài muốn cùng ta kết thân? - Cừu Thiên Nguy hỏi lại:
- Ngài đường đường là một quý tộc, lại muốn kết thân với một hải tặc như ta sao?
Bá tước Tấn Hải Đường Luân nói:
- Ngài đã không còn là một hải tặc, ngài là thành chủ Nộ Triều, chúa tể của trật tự trên biển. Tam vương tử, Thái tử điện hạ đều đang dựa vào ngài, chỉ cần ngài sẵn lòng, ngài chính là Nộ Triều Hầu tương lai.
Đây đúng là điều kiện của Thái tử và Tam vương tử.
Chỉ cần Cừu Thiên Nguy sẵn lòng đầu nhập vào bọn họ, tương lai sau khi lên ngôi, liền sắc phong Cừu Thiên Nguy làm Nộ Triều Hầu.
Hôm nay tước vị của các nước được chia làm hai loại.
Một loại là quý tộc lâu đời, truyền thừa mấy trăm năm.
Loại tước vị này liền cực kỳ quý hiếm, vị trí đã định sẵn, căn bản là trăm năm cũng không thay đổi được.
Còn có một loại quý tộc chính là quý tộc kiểu mới, loại tước vị này có phần 'nước' hơn.
Ví như Trương Xung lần này nếu thật sự đại công cáo thành, như vậy cũng sẽ được phong làm Bá tước.
Tương lai ông ta tiến vào Thượng Thư Đài làm tể tướng, tước vị còn có thể nâng lên nửa cấp, chờ đến khi về hưu, quốc quân còn có thể sắc phong chức Hầu tước.
Giống như tiền Thượng Thư Lệnh Tác Huyền đại nhân, chính là Hầu tước.
Nhưng mà loại tước vị này chỉ là một danh dự thưởng công mà thôi, không có đất phong, chỉ có bổng lộc mang tính tượng trưng, hơn nữa còn dần dần giảm đi.
Cho nên cho tới bây giờ, Bá tước Vũ An, Bá tước Huyền Vũ, Bá tước Tấn Hải, Bá tước Đông Giang những quý tộc lâu đời này mặc dù chỉ là Bá tước, thế nhưng trong lòng lại vô cùng coi thường tân quý tộc.
Đây giống như quan hệ giữa cổ đông và người làm công trong một tập đoàn.
Dù ngươi có làm đến chức CEO, vẫn chỉ là một người làm thuê mà thôi.
Cừu Thiên Nguy hỏi:
- Ngài muốn con trai của ta lấy con gái ngài?
Bá tước Tấn Hải nói:
- Không, là để con trai của ta lấy con gái ngài.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Nếu như là con gái ngài gả cho con trai ta, vậy ta còn có thể quyết định. Nhưng hôn nhân của con gái ta, ta không quyết định được.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân nói:
- Nộ Triều Hầu rõ ràng đang nói đùa, đại sự hôn nhân của nữ tử nào mà chẳng do phụ mẫu làm chủ?
Rõ ràng trơ trẽn, bây giờ đã gọi tên Nộ Triều Hầu.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Con gái ta không hề giống với những cô gái nhà khác đâu.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân nói:
- Ta sẵn lòng dùng năm thành đảo Kim Sơn làm sính lễ.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Chính là đảo Kim Sơn của ngài đã bị gia tộc họ Kim chiếm đoạt.
Đường Luân cười lạnh nói:
- Đó là khế ước trên giấy mà thôi, nếu ta không giao đảo, Kim Trác có thể làm gì?
Cừu Thiên Nguy nói:
- Ngài đây là muốn để ta gắp dùm hạt dẻ trong lò lửa cho ngài.
Đường Luân nói:
- Nộ Triều Hầu, chuyện này đối với ngài mà nói cũng là cơ hội ngàn năm có một không phải sao? Ngài binh nhiều tướng mạnh, trên biển tung hoành vô địch, nhưng lại không thể đặt chân lên lục địa dù chỉ một chút.
Đây là thật.
Việt quốc, Ngô quốc và Cừu Thiên Nguy đều có sự ăn ý.
Cừu Thiên Nguy nhà ngươi trên biển xưng vương xưng bá ta không quản, nhưng là tuyệt đối không thể đặt chân lên lục địa.
Bằng không dù chúng ta không đánh ngươi, cũng sẽ hoàn toàn phong tỏa ngươi.
Bất cứ chuyện làm ăn gì cũng sẽ không làm với ngươi, thành Nộ Triều cũng sẽ tiêu tan.
Cừu Thiên Nguy cũng luôn luôn lo lắng về chuyện này.
Đảo Kim Sơn khiến người ta thèm thuồng ba thước, đảo Vọng Nhai cũng khiến người ta thèm thuồng ba thước.
Hạm đội của Cừu Thiên Nguy rất mạnh, sở hữu hai ba vạn binh lính hùng mạnh, dễ dàng cướp đoạt hai hòn đảo này.
Nhưng ông ta trước sau giữ thái độ kiềm chế, chỉ đòi phí bảo hộ, không dám chiếm đảo.
Đường Luân Bá tước nói:
- Mà bây giờ ngài có thể danh chính ngôn thuận đặt chân lên đất liền, đương nhiên đảo Kim Sơn vẫn không phải lục địa, nhưng đã là tiếp giáp lục địa. Quốc quân nhất định sẽ ngầm thừa nhận, bởi vì ông ta thà để đảo Kim Sơn rơi vào tay ngài, còn hơn là rơi vào tay gia tộc họ Kim.
Cừu Thiên Nguy vẫn không nói.
Đường Luân Bá tước nói thêm:
- Hôm nay ngài lấy đảo Kim Sơn, ngày mai cũng có thể lấy đảo Vọng Nhai.
Cừu Thiên Nguy vẫn lặng im.
Đường Luân Bá tước nói:
- Thành Nộ Triều tuy tốt, nhưng dù sao cũng là vùng đất riêng lẻ ngoài khơi, lục địa mới là gốc rễ của chúng ta. Chỉ có cắm rễ trên lục địa, gia tộc họ Cừu mới có thể trở thành quý tộc trăm năm, nghìn năm chân chính.
Cừu Thiên Nguy vui mừng, nói:
- Ta cần điều động bao nhiêu binh mã đóng quân trên đảo Kim Sơn?
Cuối cùng, Vua Hải Tặc cũng động lòng, xem ra ông ta đã rục rịch từ lâu, thậm chí là quyết tâm phải có được.
Đường Luân Bá tước nói:
- Năm nghìn, như thế mới có thể chống lại quân đội của Bá tước Kim Trác.
Cừu Thiên Nguy hỏi:
- Vậy những công việc trong hầm mỏ, công nhân luyện kim thì sao?
Đường Luân nói:
- Vẫn do nhà ta phụ trách, tất cả việc khai thác và sản xuất cũng toàn bộ giao cho nhà ta.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân tính toán rất kỹ lưỡng.
Đảo Kim Sơn vẫn khai thác, bề ngoài thì cũng sẵn lòng giao cho gia tộc họ Kim, nhưng chỉ là nói suông bên ngoài.
Không ổn rồi, đảo Kim Sơn đã bị Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy cướp mất rồi.
Tiếp đó, gia tộc họ Cừu và họ Đường chia nhau lợi ích từ đảo Kim Sơn.
Nhưng mà, cái đó và chỉ thị của Thái thú Trương Xung không phù hợp.
Thái thú Trương Xung là để Đường Luân trước tiên giao đảo Kim Sơn hoàn chỉnh cho gia tộc họ Kim, đợi đến khi gia tộc họ Kim đầu tư một lượng lớn nhân lực vật lực vào đảo Kim Sơn, lại để Cừu Thiên Nguy phái binh đến cướp, như thế có thể khiến gia tộc họ Kim tổn thất nặng nề.
Thế nhưng Đường Luân không nỡ.
Nếu cứ đánh đi đánh lại như thế, việc khai thác đảo Kim Sơn sẽ bị trì hoãn bao lâu, ít nhất cũng phải một năm rưỡi, vậy thì gia tộc họ Đường của ta sẽ tổn thất lớn đến mức nào.
Cho nên, ông ta đi trước một bước đàm phán với Cừu Thiên Nguy.
Nếu Trương Xung biết được, chỉ sợ sẽ tức điên lên mà mắng một tiếng 'đồ ngu'!
Nhưng Đường Luân thật sự không hề ngu xuẩn, chỉ là quá tham lam mà thôi.
- Ta phải bảy thành. - Cừu Thiên Nguy gọn gàng dứt khoát nói.
Mặt Bá tước Đường Luân lập tức biến sắc:
- Nộ Triều Hầu, thợ mỏ và thợ luyện kim, cũng là nhà ta bỏ ra. Ngài chẳng qua là phái binh bảo vệ cho đảo Kim Sơn, ngồi mát ăn bát vàng mà thôi.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Ta phải bảy thành!
Đường Luân Bá tước nói:
- Nộ Triều Hầu, như thế sẽ không thể hợp tác tiếp nữa.
Cừu Thiên Nguy thản nhiên nói:
- Không sao cả, dù sao ngươi cũng phải nhanh chóng giao đảo Kim Sơn cho gia tộc họ Kim, cùng lắm thì sau đó ta sẽ phái binh đi cướp, như thế ta có thể chiếm được toàn bộ. Nếu trực tiếp hợp tác với ngươi, thì khỏi phải đánh trận này, cho nên mới cho ngươi ba thành. Còn bỏ bê công việc, nô lệ ở thành Nộ Triều chúng ta còn nhiều mà. Thợ luyện kim, nhà ngươi còn nhiều mà, đến lúc đó ta dùng tiền thuê là được.
Lòng Bá tước Tấn Hải Đường Luân đang rỉ máu.
Thế nhưng bây giờ bởi vì người ta là dao thớt còn ta là thịt cá, thì có biện pháp gì.
- Tốt, bảy thành thì bảy thành, ký khế ước đi. - Đường Luân cắn răng nghiến lợi nói.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Ký khế ước làm gì? Mấy thứ đó có ích lợi gì?
Á!
Thật đúng như vậy.
Nếu có thực lực, lời hứa bằng miệng cũng chẳng khác gì vàng.
Nếu không có thực lực, ký xong khế ước còn ngại giấy cứng mà chùi đít.
Đường Luân Bá tước nói:
- Vậy chuyện hai gia tộc chúng ta kết thân?
Cừu Thiên Nguy nói:
- Ta sẽ cố! Ngươi nghĩ xem để đứa con nào lấy con gái ta?
Đường Luân Bá tước nói:
- Đương nhiên là Thế tử Đường Duẫn.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Nó không phải có hôn ước sao?
Đường Luân nói:
- Có thể không có.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Thế giới rõ ràng đã suy đồi, ngay cả những quý tộc lâu đời như các ngươi cũng không còn giữ quy củ.
Đường Luân trong lòng thầm mắng: Khốn kiếp!
Cừu Thiên Nguy sai bảo:
- Người đâu, tập kết năm nghìn quân đội, chuẩn bị lên đảo Kim Sơn, đồng thời xây dựng pháo đài ở đó.
Đường Luân hết hồn, nhanh như vậy sao? Mạnh mẽ đến thế cơ à?
Cừu Thiên Nguy nói:
- Còn chuyện hai gia tộc chúng ta kết thân, ta chỉ có thể nói cố gắng hết sức, con gái này của ta không giống với bất kỳ cô gái nào trên đời đâu.
...
Kiếm Vương Lý Thiên Thu hộ tống Thẩm Lãng, đã tiến vào quận Nộ Giang, ngày mai có thể đến thành Huyền Vũ.
Thẩm Lãng sống an nhàn sung sướng quen rồi, thực sự không muốn phải ngủ ngoài trời.
Cho nên, hắn trực tiếp tiến vào trạm dịch Nộ Giang.
- Ta, Thẩm Lãng, cô gia phủ Bá tước Huyền Vũ, cho ta căn phòng tốt nhất, không để bất kỳ ai ở gần khu ta.
Hướng về quan lại trong trạm dịch, Thẩm Lãng nói lớn tiếng.
Cũng chính là Kiếm Vương Lý Thiên Thu ở bên cạnh, bằng không Thẩm Lãng không dám lớn lối như vậy, cũng không dám xưng tên mình.
Vạn nhất có người nghe tên Thẩm Lãng liền đến giết hại thì sao?
Thế nhưng có Kiếm Vương ở đây, quả thực không thể nào an toàn hơn.
Kiếm pháp 'giết gà' của Kiếm Vương thực sự quá mạnh.
Lấy thân phận của Thẩm Lãng, căn bản không có tư cách vào ở trạm dịch, lại càng không có tư cách ở một mình trong căn phòng tốt nhất.
Thế nhưng Dịch Thừa vội vã đáp ứng.
Đừng nhìn ta chỉ là một tiểu lại cửu phẩm, thế nhưng chúng ta rõ ràng biết ai có thể đắc tội, ai không thể đắc tội, ta biết rõ lắm.
Thế là, Thẩm Lãng đã vào ở căn phòng tốt nhất trong trạm dịch Nộ Giang.
Nhưng mà, không ai đến nịnh bợ.
Chúng ta đắc tội không nổi Thẩm Lãng nhà ngươi, thế nhưng phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi lập tức sẽ xong đời, hơn nữa ngươi vẫn là kẻ thù không đội trời chung của Thái thú Trương Xung chúng ta, chúng ta đương nhiên không thể đến nịnh bợ ngươi.
Mẹ kiếp, quan trường khắp nơi đều là người tinh ranh!
Thẩm Lãng tiến vào trong đại viện xa hoa lộng lẫy.
Kiếm Vương Lý Thiên Thu lại không muốn vào ở, ông nói phải ngủ trên xe ngựa.
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Vì sao vậy? Trạm dịch này ở rất thoải mái mà?
Kiếm Vương Lý Thiên Thu nói:
- Tác phong quan liêu quá nặng, vào ở sẽ cảm thấy chột dạ, ngủ không yên.
Á!
Thẩm Lãng đối với suy nghĩ luyện võ tức khắc nhạt nhẽo đến cực điểm.
Vẫn là ăn cơm mềm ngon lành, dựa vào một đại quý tộc có thể vinh hoa phú quý, cáo mượn oai hùm.
Luyện võ dù có luyện đến đại tông sư thì sao chứ?
...
Thẩm Lãng thong thả ung dung nằm trên giường lớn.
Trạm dịch Nộ Giang đừng xem chỉ là trạm dịch của một quận, nhưng căn phòng xa hoa nhất vẫn rất ấn tượng, hoàn toàn không thua kém khách sạn năm sao.
Giường là loại tốt nhất, chăn là loại tốt nhất, ngay cả ghế cũng là gỗ lim.
Thậm chí còn xa hoa hơn một chút so với bên trong phủ Bá tước Huyền Vũ.
Cuối cùng căn phòng này cũng là quyền thần quan lớn mới được ở, ngay cả Tổng đốc Chúc Nhung cũng từng ở.
Cũng chính là ngày hôm nay không có đại quan, bằng không Thẩm Lãng thật sự không thể nào vào ở được.
Bên ngoài có Kiếm Vương làm vệ sĩ, Thẩm Lãng ngủ ngon khỏi phải bàn.
...
Nhưng mà!
Thẩm Lãng mới vừa ngủ say chưa đầy một canh giờ, đã bị đánh thức.
Tiếp đó, có người lại muốn đuổi hắn ra ngoài.
Không sai!
Là muốn đuổi ra.
Thật vô cùng nhục nhã!
Một đoàn xe ngựa sang trọng của một gia đình quyền quý tiến vào trạm dịch Nộ Giang.
Đưa ra hai lệnh bài, của gia tộc họ Xung và của Tam vương tử điện hạ.
- Thứ mèo mả gà đồng gì đây, cũng được vào ở trạm dịch sao? Trương Xung làm ăn kiểu gì thế không biết?
- Phòng tốt nhất là ai đang ở?
Thẩm Lãng nghe được thanh âm của một cô gái.
Giọng điệu vênh váo, ngang ngược, tàn ác phách lối, quả thực trước đây chưa từng gặp.
- Cái gì? Thẩm Lãng chỉ là một tên ở rể nhỏ bé còn dám ở phòng tốt nhất của trạm dịch sao?
- Tiết Lê ta đây ngay cả phủ Bá tước Huyền Vũ cũng chẳng thèm để vào mắt, huống chi là một tên ở rể nhỏ nhoi? Chỉ là thứ mèo mả gà đồng, phường dân đen hèn mọn, quê mùa, làm rể gia tộc họ Kim rồi thật sự xem mình là chủ tử sao? Cũng chỉ là một con chó mà thôi!
Không sai, cô gái này chính là Tiết Lê vừa rời khỏi phủ Bá tước Huyền Vũ sau khi từ hôn.
Dù cho nàng chỉ vào phủ Bá tước Huyền Vũ, nhưng có đến hơn trăm kỵ sĩ bảo vệ nàng, đội hình xuất hành thậm chí còn xa hoa, khí thế hơn Thẩm Lãng nhiều.
Tiếp tục, bên ngoài lại vang lên giọng của Tiết Lê.
- Người đâu, vào đuổi tên Thẩm Lãng ra cho ta. Không, đi bắt hắn ném ra ngoài cho ta.
Oan gia ngõ hẹp!
Khóe miệng Thẩm Lãng hiện ra một chiếc răng nanh.
Ngày hôm nay ta không cho Tiết Lê nhà ngươi một bài học cả đời khó quên, thì ta không phải Thẩm Lãng này.