153. Chương 153: Cừu Yêu Nhi phi phàm! Lễ từ hôn! Thiên Thiên hiến thân!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 153: Cừu Yêu Nhi phi phàm! Lễ từ hôn! Thiên Thiên hiến thân!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 153 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôi chao!
Nhìn thi thể của Tử tước Chúc Lan Đình, Thẩm Lãng nhếch mép cười.
Nhìn dáng vẻ này thôi cũng đủ thấy đau đớn đến nhường nào.
Cả người hắn ta gần như vặn vẹo, vốn là một người cao một mét tám, vậy mà giờ đây co quắp thành một khối.
- Kiếm Vương tiền bối, thế giới này quả thực tạo hóa trêu ngươi, đôi khi rõ ràng người tính không bằng trời tính. - Thẩm Lãng nói:
- Ta vốn định một ngày nào đó rảnh rỗi sẽ đi giết chết người này, không ngờ ông ta đã chết mà còn chưa kịp thanh minh.
Kiếm Vương Lý Thiên Thu lập tức không biết trả lời như thế nào.
Ban đầu, ông ta vẫn cảm thấy lần này tai họa giáng xuống phủ Bá tước Huyền Vũ là không thể tránh khỏi.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ ông đã lo lắng quá nhiều.
Tiếp đó, Thẩm Lãng bắt đầu di chuyển thi thể này.
Dựng hiện trường giả rằng Tử tước Lan Sơn và Thu Phong Lâu đã ẩu đả lẫn nhau mà chết.
- Làm vậy sao ngươi có thể lừa được người khác chứ. - Kiếm Vương Lý Thiên Thu nói.
Thẩm Lãng đáp:
- Đây là một vụ án lớn không có manh mối, chẳng lẽ không cần tìm công lý cho người ta sao? Vậy nên có một câu trả lời giả còn hơn là không có gì, nếu không chẳng phải sẽ khiến quan viên địa phương khó xử sao.
Điều này giống như lúc ngươi đi thi, phát hiện một câu cũng không giải được, lúc đó dù có viết bừa thì cũng phải viết kín giấy.
Nếu như một chữ cũng không viết, đó chính là coi thường giáo dục, coi thường uy quyền.
Sau đó, Thẩm Lãng ngồi lên xe ngựa, Kiếm Vương Lý Thiên Thu lại một lần nữa hóa thành một ông lão đánh xe dãi dầu sương gió, tiếp tục hành trình lên phía bắc.
- Tiền bối, lúc trước mỗi thế hệ Kiếm Vương đều sinh con gái, ngài... - Thẩm Lãng do dự một chút sau đó vẫn nói ra.
Kiếm Vương Lý Thiên Thu nói:
- Từng có con, nhưng... không giữ được.
- Thật xin lỗi. - Thẩm Lãng nói, hắn cũng cảm thấy rất khó chịu.
Lý Thiên Thu nói:
- Đau khổ hai mươi năm, cũng đã có thể chấp nhận rồi.
Vì chủ đề này, hai người trầm mặc hơn một canh giờ.
Đi ngang qua một hồ nước.
Nhìn thấy cảnh đẹp này, tâm trạng mới trở nên thoải mái hơn một chút.
Thẩm Lãng dùng giọng nhẹ nhàng hỏi:
- Kiếm Vương tiền bối, nữ ma đầu hải tặc Cừu Yêu Nhi có đẹp không vậy?
Lý Thiên Thu do dự chỉ chốc lát, nói:
- Không biết nên nói như thế nào.
Chắc là không đẹp rồi, nếu không nàng đã chẳng thích đàn bà.
Thẩm Lãng nói:
- Nghe nói nàng thích đàn bà, có chuyện này không?
Lý Thiên Thu lại do dự suốt một hồi nói:
- Ta... vẫn không biết nên nói thế nào.
Kiếm Vương thực sự không giỏi nhận xét về người khác.
Nhưng trớ trêu thay, Thẩm Lãng lại là một người cực kỳ tò mò.
Thế nên, dọc đường đi, Thẩm Lãng nói càng lúc càng nhiều, còn Kiếm Vương thì càng lúc càng ít.
Cuối cùng, bất đắc dĩ, Kiếm Vương đành phải vừa minh tưởng vừa đánh xe.
Ôi chao!
Khó trách ta lại chọn Đường Viêm làm đệ tử, bởi vì nó cũng không thích nói chuyện.
...
Con gái Bá tước Vũ An, Tiết Yên Nhiên (*), à không, là Tiết Lê bước vào phủ Bá tước Huyền Vũ.
(*) Ý nói cô này thản nhiên như ruồi, vênh mặt hất hàm sai khiến.
Những cô gái trong các gia tộc quyền thế trăm năm càng ngày càng đẹp nhờ gen không ngừng được ưu hóa.
Đương nhiên, cũng có những công chúa ở đảo quốc láng giềng có ngoại hình xấu xí, nhưng đó chỉ là số ít.
Tiết Lê hiển nhiên cũng rất đẹp.
Hơn nữa còn là kiểu xinh đẹp kiêu ngạo, bướng bỉnh, tràn đầy cảm giác ưu việt, cao cao tại thượng.
Nói thẳng ra, là loại đẹp khiến người ta không thể ưa nổi.
Ánh mắt Tiết Lê nhìn phủ Bá tước Huyền Vũ tràn đầy cảm giác ưu việt bẩm sinh.
Rõ ràng là một trăm năm Hà Đông, một trăm năm Hà Tây.
Năm đó, gia tộc họ Tiết bị hải tặc tập kích, gần như gặp tai họa diệt vong, người trong cả gia tộc gần như đều chết hết.
Nếu không nhờ Bá tước Kim Trụ cứu giúp, gia tộc họ Tiết đã bị diệt vong.
Năm đó, Tiết Phàm, người con trai duy nhất của gia tộc họ Tiết, bái Bá tước Kim Trụ làm thầy, bốn mươi tuổi đã trở thành một đại tông sư.
Từ đó về sau, gia tộc họ Tiết lại phân hóa thành hai thế lực.
Phủ Bá tước Vũ An và Nam Hải kiếm phái.
Nhà họ Tiết thực sự sợ chết, cảm giác nắm giữ vũ lực cao cấp mới có cảm giác an toàn.
Mà hơn một trăm năm trôi qua, phủ Bá tước Vũ An và Nam Hải kiếm phái đều đã trở thành những thế lực lớn mạnh.
Toàn bộ gia tộc họ Tiết nhân tài đông đúc.
Ngược lại, phủ Bá tước Huyền Vũ lại sớm suy yếu nhân tài, thậm chí còn để một kẻ ở rể hèn mọn làm mưa làm gió.
Rõ ràng thê thảm vô cùng!
Trong tranh chấp đảo Kim Sơn, gia tộc họ Kim đã thắng.
Nhưng cái thắng lợi đó lại thảm hại hơn cả thua cuộc.
Cái tên ở rể nhỏ nhoi ấy có thể thay đổi vận mệnh diệt vong của gia tộc họ Kim sao?
Đương nhiên không thể!
Vậy nên, Tiết Lê làm sao có thể kiềm chế được sự ưu việt trong lòng mình chứ?
Gia tộc họ Tiết của ta như mặt trời ban trưa, còn gia tộc họ Kim của ngươi lại gần như diệt vong.
Phủ Bá tước Vũ An và Nam Hải kiếm phái sở dĩ có được ngày hôm nay, hoàn toàn là nhờ ân huệ của Bá tước Kim Trụ năm đó.
Vậy Tiết Lê có cảm kích Bá tước Kim Trụ không?
Đương nhiên cảm kích!
Thế nhưng còn có một câu nói, gọi là nhiều ơn thành thù.
Loại ân nghĩa trời cao đất rộng thế này, ngươi bảo người ta báo đáp thế nào đây? Không có cách nào báo đáp được!
Gia tộc họ Tiết của ta đến tận bây giờ mới phân rõ ranh giới với ngươi, đã coi như là đặc biệt giữ gìn phong độ quý tộc rồi đấy.
Ngược lại, gia tộc họ Kim của ngươi lại không biết tự lượng sức mình à, hôn ước hai nhà kéo dài nhiều năm như vậy, lẽ nào ngươi còn không nhìn ra ý kiến của nhà chúng ta sao? Còn cần chúng ta đến làm rõ à?
Giữ lại chút thể diện không tốt hơn sao?
Hết lần này đến lần khác lại muốn xé rách mặt nhau?
...
Cả bốn người trong gia đình Bá tước Kim Trác đều ra đón Tiết Lê.
- Nữ hiền chất đến đây, không biết có chuyện gì? - Bá tước Kim Trác nói.
Tiết Lê nói:
- Con đến để từ hôn!
Cái gì?
Trực tiếp như vậy sao?
Nạp Lan Yên Nhiên (*) người ta còn biết cách uyển chuyển hơn một chút.
(*) Nạp Lan Yên Nhiên: nhân vật trong Đấu Phá Thương Khung, từ hôn nam chính Tiêu Viêm.
Bá tước Kim Trác lập tức biến sắc.
Giữa các quý tộc, ít nhất bề ngoài cũng phải tỏ ra nho nhã lễ độ.
Họ Tiết muốn từ hôn? Cũng nên chuẩn bị nhiều thứ chứ.
Ví dụ như con gái Tiết Lê nhà họ Tiết chúng ta mắc bệnh trầm kha không thể dậy nổi, e rằng sẽ làm trễ nải lệnh công tử, cho nên không thể không nén đau gián đoạn hôn ước.
Mà Tiết Lê cũng thực sự phải giả bệnh ít nhất một năm.
Hay là con gái Tiết Lê nhà ta chìm đắm trong Phật học, quyết định làm một cư sĩ, suốt đời không lấy chồng, cho nên đành phải kết thúc hôn ước.
Sau đó, Tiết Lê thực sự phải đi học Phật pháp một năm rưỡi.
Sau đó khi muốn lập gia đình, cùng lắm thì nói thêm câu nữa, ta lại phát hiện mình vô duyên với Phật gia, cho nên hoàn tục.
Thái Thú Trương Xung làm một ác quan còn biết cách không thoái hôn, chỉ để con gái mình ở góa thôi.
Gia tộc họ Tiết ngươi đã mạnh như vậy, lại còn trực tiếp từ hôn, đây là tự chuốc lấy họa vào thân, đắc tội với người khác.
Tiết Lê nói:
- Phụ mẫu con mỗi ngày đều vì hôn sự của con mà vô cùng lo lắng không ngớt, muốn từ hôn nhưng lại cố gắng tìm không ra lý do, thế là kéo dài từ năm này sang năm khác, con không thể chịu được nữa, cho nên trực tiếp đến từ hôn.
Ngươi thật là có cá tính.
Có cá tính là chuyện tốt, thế nhưng lại lấy cá tính giẫm đạp lên tôn nghiêm người khác sao?
Vậy thì thật đáng ghê tởm.
- Con vì chuyện này nên mới từ kinh thành đến đây, phụ mẫu con còn không biết. - Tiết Lê nói:
- Để thể diện hai nhà không đến mức quá khó coi, con xin Bá tước Huyền Vũ chủ động hủy bỏ hôn ước với nhà con, như vậy cả hai nhà đều sẽ rất vui.
Bá tước Huyền Vũ toàn thân run rẩy, sắc mặt tái mét.
Còn phu nhân Tô Bội Bội ngược lại đặc biệt bình tĩnh, thế nhưng móng tay gần như đã đâm rách lòng bàn tay.
Kim Mộc Thông mặt mũi đỏ bừng, hai mắt sung huyết, đây là sự sỉ nhục lớn nhất mà gã từng nhận được từ trước đến nay.
Tiết Lê liếc Kim Mộc Thông một cái.
Cái tên heo phế vật như ngươi, còn muốn lấy ta làm vợ sao? Ngươi cứ nằm mơ giữa ban ngày đi, rõ ràng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.
Tiết Lê ta đây chính là nghĩa nữ của Xung phi, hơn nữa còn là quý nữ tài năng xuất chúng của gia tộc quyền thế.
Hơn nữa ta sớm đã có người trong lòng, Xung lang của ta so với ngươi không biết đẹp trai gấp bao nhiêu lần, ưu tú gấp bao nhiêu lần. Chàng chẳng những là con của Hầu tước, hơn nữa còn là võ trạng nguyên, tùy tiện một sợi tóc của chàng cũng cao quý hơn Kim Mộc Thông nhà ngươi.
Gia tộc họ Xung.
Quý tộc lâu đời đứng thứ hai của Việt quốc, là người đứng đầu quân đội thứ hai, một đại quân phiệt chân chính.
Quân Trấn Tây khi Việt quốc đánh với Sở quốc gần như toàn bộ đều đến từ Đại đô đốc phủ Trấn Tây. Mà Đại đô đốc phủ Trấn Tây gần như chính là phủ Hầu tước Trấn Tây.
Chính vì có gia tộc lợi hại như vậy, ngọn lửa tân chính của quốc quân còn không thể chạm đến đầu bọn họ.
Mà Xung phi lại đến từ phủ Hầu tước Trấn Tây, ngoài ra nàng còn là mẫu thân của Tam vương tử.
Đúng là nhờ có gia tộc họ Xung chống đỡ, Tam vương tử mới có địa vị ngang hàng với Thái tử.
Mà Tiết Lê bởi vì từ nhỏ làm bạn với Xung Sư Sư lớn lên, được Xung phi nhận làm nghĩa nữ, từ nhỏ thường xuyên chứng kiến uy phong của gia tộc họ Xung, đương nhiên không coi ai ra gì.
Cảm nhận được sự sỉ nhục mãnh liệt này, Kim Mộc Thông mất một lúc lâu, mới miễn cưỡng thốt ra lời:
- Tiết Lê, ta hy vọng ngươi nhớ kỹ một câu nói. - Kim Mộc Thông nhấn mạnh từng chữ.
Tiết Lê thản nhiên liếc qua mặt đất, nói:
- Cái gì?
- Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thường thiếu niên nghèo! - Kim Mộc Thông cắn răng nghiến lợi nói:
- Ta... Tỷ phu ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi.
Tiếp đó, tên béo ở lì trong nhà bật khóc, trực tiếp xoay người bỏ chạy.
Thật sự là sợ hãi!
Tiết Lê nhìn bóng lưng tên béo ở lì trong nhà bỏ chạy, trong lòng càng thêm khinh thường.
- Lời ta đã nói rồi, cáo từ! Ta còn phải về kinh đô!
Sau đó, nàng trực tiếp rời đi.
Mộc Lan cũng tức giận đến toàn thân run rẩy, loại con gái quý tộc không có giáo dục như vậy, nàng xem như là lần thứ hai nhìn thấy.
Người thứ nhất chính là con gái gia tộc họ Xung - Xung Sư Sư.
Năm đó, gần như vừa gặp mặt, Mộc Lan đã bị nàng đả thương ngực.
Vết thương mặc dù đã lành, nhưng không lâu trước đây phu quân còn tra ra chỗ gân mạch nàng từng bị thương có chút bị hao tổn ứ trệ.
Tiết Lê này quanh năm theo Xung Sư Sư, học được toàn bộ bản tính xúc phạm tàn ác.
Mà hết lần này đến lần khác, Bá tước Huyền Vũ vẫn không thể chấp nhặt với loại con gái ngạo mạn, xúc phạm người khác này.
Đáng tiếc phu quân không ở đây, nếu không thì nhất định có thể giáo huấn cho con bé Tiết Lê không coi ai ra gì này một bài học.
Phu quân hiểu rõ nhất tên em vợ này.
Hắn có thể ăn hiếp Kim Mộc Thông, người trong nhà cũng có thể ăn hiếp tên mập.
Nhưng, người khác ăn hiếp thì không được.
...
Trên bến tàu thành Nộ Triều.
Thế giới này chỉ có đặt sai tên, chứ không có đặt sai biệt hiệu.
Lời này không sai chút nào.
Cừu Yêu Nhi có rất nhiều biệt hiệu: nữ ma đầu, nữ sát thần, hải tặc nữ vương.
Thế nhưng biệt hiệu được lưu truyền rộng rãi nhất vẫn là Huyết La Sát.
Từ Thiên Thiên đến thành Nộ Triều chừng mấy ngày, tai nàng đã phải nghe đến mòn những lời đồn về Cừu Yêu Nhi.
Nhưng lại trước sau không nhìn thấy nàng.
Bởi vì, Cừu Yêu Nhi lại đi ra ngoài.
Chỉ cần nghe thấy chỗ nào trên mặt biển lại xảy ra chuyện cướp bóc, Cừu Yêu Nhi nhất định sẽ dẫn đầu hạm đội đi tiêu diệt.
Tiếp đó, nàng nhất định bách chiến bách thắng.
Tất cả chiến thuyền đều bị thu giữ, toàn bộ tù binh hải tặc đều phải đối mặt với lựa chọn hai trong một.
Một nửa được thu làm thủ hạ, một nửa bị giết sạch.
Hơn nữa, loại lựa chọn hai trong một này hoàn toàn là ngẫu nhiên.
Đây mới thật sự là khủng bố chứ?
Vì vậy, thái độ của mọi người đối với Cừu Yêu Nhi phân hóa thành hai cực.
Thương nhân mang ơn nàng, nhưng lại vô cùng kính sợ, nếu không phải nàng hung tàn tiêu diệt hải tặc, trên biển làm sao có thể buôn bán phồn vinh đến thế này.
Còn bọn hải tặc thì hận nàng thấu xương.
Ta van tiểu thư, ngươi cũng là hải tặc mà.
Cha ngươi là Vua Hải Tặc, chẳng qua là tự phong thành chủ Nộ Triều, ngươi thật sự tự coi mình là quan quân sao?
Nhưng hận thấu xương cũng vô ích.
Võ công của Huyết La Sát này thực sự quá cao, đám hải tặc thủ hạ của nàng cũng thực sự quá hung hãn.
Quan trọng là mỗi lần tác chiến, vị Cừu Yêu Nhi này nhất định xung phong đi đầu, trực tiếp lao lên thuyền địch nhân đại khai sát giới.
Nàng dùng song đao.
Nghe nói song đao, có phải ngươi cảm thấy loại song đao ấy đặc biệt nhẹ nhàng, linh động không?
Không!
Là Quỷ Đầu Song Đao, mỗi thanh dài một thước sáu, còn cao hơn cả một số đàn ông.
Mỗi thanh Quỷ Đầu Đao nặng gần trăm cân.
Người bình thường dùng đao nặng như vậy để vung vẩy đều đã lao lực, mà hai thanh Quỷ Đầu Đao trong tay nàng, lại phiêu dật linh động như hai thanh đao lá liễu vậy.
Cặp Quỷ Đầu Đao một khi xuất ra múa may quay cuồng.
Lập tức đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, bất luận hải tặc nào dù võ công cao đến đâu cũng tuyệt đối bị một chiêu hạ gục nhanh chóng chưa từng thấy.
Dưới đao của nàng, chưa bao giờ có toàn thây.
Hải tặc chết dưới đao của nàng, không có năm nghìn thì cũng có ba nghìn.
Mỗi lần nàng đi trên đường thành Nộ Triều, trong vòng mười thước xung quanh, không một bóng người.
Sát khí quá nặng!
Cách mười mét, người ta đều bị chấn động đến không thở nổi.
Từ Thiên Thiên lần đầu tiên nhìn thấy nàng, là khi Cừu Yêu Nhi dẫn binh chiến thắng trở về, đứng trên boong thuyền.
Dưới chân Cừu Yêu Nhi, chất đống mấy trăm cái đầu người.
Cảnh tượng này thực sự tác động mạnh mẽ đến Từ Thiên Thiên.
Điều đầu tiên nàng cảm nhận được lại không phải sợ hãi, mà là sự sùng bái!
Vô địch dũng tướng!
Bốn chữ này bản năng hiện lên trong đầu nàng.
Kim Mộc Lan rất lợi hại, thậm chí vị hôn phu trước kia của nàng cũng rất lợi hại.
Đương nhiên là Trương Tấn.
Không phải chồng trước Thẩm Lãng, đó là một đống cặn bã, ngay cả Từ Thiên Thiên còn đánh không lại.
Trương Tấn là võ tiến sĩ, một khi ra chiến trường cũng là một dũng tướng.
Nhưng so với Cừu Yêu Nhi này, hoàn toàn lập tức phân rõ cao thấp.
Cừu Yêu Nhi này, kẻ địch chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là có thể cảm thấy bị dọa đến tè ra quần.
Sát khí quá nặng.
Thảo nào Kiếm Vương Lý Thiên Thu lại đánh giá Cừu Yêu Nhi cao như thế.
Nàng một cô gái, vẫn chưa tới ba mươi tuổi, không cần mấy năm là có thể sánh ngang cùng tông sư.
Quả thực phi phàm.
Vậy nữ dũng tướng vô địch này có phải là loại nữ hán tử thiết huyết không?
Có phải thân cao tám thước, eo rộng tám thước không?
Không, hoàn toàn không phải!
Từ Thiên Thiên chưa từng gặp qua vóc dáng cô gái nào bốc lửa đến mức này.
Cái loại đường cong lồi lõm này, hoàn toàn không cách nào dùng bất cứ ngôn ngữ nào để hình dung được.
Tràn đầy cảm giác khỏe đẹp tuyệt đối, cảm giác sức mạnh.
Không phải loại đàn bà cơ bắp, hoàn toàn tràn đầy mỹ cảm thon dài, uyển chuyển.
Đường cong hình thể của Kim Mộc Lan là người đẹp nhất mà Từ Thiên Thiên từng gặp, cũng là người nàng đố kỵ nhất.
Đương nhiên, hiện tại vẫn như cũ.
Nhưng vóc dáng của Cừu Yêu Nhi này so với Kim Mộc Lan càng thêm tràn đầy cảm giác sức mạnh, cái loại đường cong vểnh lên càng thêm kinh người.
Chẳng qua là...
Nàng quá cao!
Còn cao hơn Thẩm Lãng gần nửa cái đầu.
Nếu như dùng đơn vị đo lường trên Trái Đất, nàng có thể cao tầm 1 mét 9.
Có thể cao tương đương với Diệp Lỵ, Triệu Nhị Nhị (*).
(*) Ye Li: nữ cầu thủ bóng rổ chuyên nghiệp của TQ. Vợ của cầu thủ bóng rổ huyền thoại Yao Ming (Diêu Minh). Cao 1m9
(*) Zhao Ruirui: một cầu thủ bóng chuyền người Trung Quốc đã tham dự giải vô địch bóng đá nữ thế giới năm 2003. Cao 1m97
Thảo nào không có bất kỳ nam nhân nào dám thích nàng.
Bởi vì dù có cố vươn lên, cũng không với tới được.
Vậy ngoại hình của nàng như thế nào đây?
Theo quan điểm của Từ Thiên Thiên, nàng cực đẹp, siêu cấp siêu cấp đẹp.
Theo gu của Thẩm Lãng đánh giá, đơn giản là đẹp đến bùng nổ.
Đặt ở Trái Đất hiện đại, tuyệt đối sẽ hạ gục nhanh chóng một đám cô gái trang bìa.
Làn da của nàng trơn truột như sa tanh vậy, không có chút tì vết nào.
Ít nhất Từ Thiên Thiên cảm thấy, làn da của Cừu Yêu Nhi so với nàng còn tốt hơn, tràn đầy sự săn chắc và khỏe mạnh.
Thế nhưng trong quan điểm thẩm mỹ của nam nhân thế giới này, lại hoàn toàn không chấp nhận được cô gái như Cừu Yêu Nhi.
Chiều cao vượt trội cũng đã vô cùng gây khó chịu, nhưng nằm xuống sau thì cũng được. Đàn bà dù sao cũng càng cao càng tốt.
Quan trọng là mái tóc ngắn của nàng quá chí mạng.
Toàn bộ nữ tử thế giới này đều có tóc dài phất phới, đương nhiên nam tử cũng vậy.
Một cô gái như nàng lại để tóc ngắn ba phân.
Còn có màu da, bởi vì quanh năm ở trên biển, cho nên da Cừu Yêu Nhi có màu lúa mì.
Ở Trái Đất hiện đại, đây hoàn toàn là màu da quyến rũ nhất.
Thế nhưng ở thế giới này, coi trắng là đẹp, trắng thì che trăm xấu.
Đặt ở Trái Đất hiện đại.
Cừu Yêu Nhi này tuyệt đối sẽ hạ gục toàn bộ những siêu mẫu nóng bỏng nhanh chóng chưa từng thấy.
Nếu như Thẩm Lãng thấy được cũng tuyệt đối sẽ thèm nhỏ dãi ba thước, kêu lên một tiếng, báu vật tuyệt trần.
Từ Thiên Thiên dùng ánh mắt của một nữ nhân để quan sát, tướng mạo của Cừu Yêu Nhi hoàn toàn không thua gì Kim Mộc Lan.
Mà Kim Mộc Lan là người con gái đẹp nhất nàng từng gặp.
Thế nhưng trong mắt nam nhân thế giới này, Cừu Yêu Nhi chính là một Huyết La Sát đáng sợ.
Từ Thiên Thiên dùng nách cũng có thể nghĩ ra được, cái tên tra nam Thẩm Lãng này một khi nhìn thấy Cừu Yêu Nhi, nhất định sẽ bản năng nói một câu.
Ta cứng mợ nó rồi!
Bây giờ nàng cuối cùng đã nhìn thấy Cừu Yêu Nhi, hoàn toàn khác so với trong tưởng tượng, thậm chí sự tác động còn mãnh liệt hơn trong tưởng tượng.
Trong đầu Từ Thiên Thiên không khỏi hiện lên một câu hỏi khó.
Tiếp theo, nàng làm thế nào để ẩn mình bên cạnh Cừu Yêu Nhi đây?
Làm thế nào mới có thể trở thành người mà Cừu Yêu Nhi không thể thiếu đây?
...
Trương Xuân Hoa cũng cuối cùng đã gặp được Cừu Yêu Nhi này.
Điều đầu tiên dâng lên trong lòng nàng cũng là... sự đố kỵ!
Thiên hạ vẫn còn có nữ tử như vậy, xinh đẹp lại khí phách đến thế sao.
Không thể không nói quan điểm thẩm mỹ của nữ nhân chẳng giống với đàn ông.
Ở thế giới này, phần lớn quan điểm thẩm mỹ của nam nhân đều không theo kịp tướng mạo và vóc người của Cừu Yêu Nhi.
Nhưng Trương Xuân Hoa và Từ Thiên Thiên, đều đã có thể tiếp thu vẻ đẹp loại này, thậm chí đố kỵ, thậm chí... còn có chút sùng bái và bị cuốn hút.
Trương Xuân Hoa thậm chí cảm thấy, Thẩm Lãng hẳn là nên làm đàn bà, còn Cừu Yêu Nhi này nên làm đàn ông.
Không, như thế cũng không đúng.
Bản thân Cừu Yêu Nhi cũng rất đàn bà, tràn đầy mùi vị đàn bà không gì sánh bằng.
Chỉ có điều, loại mùi vị đàn bà này, phần lớn nam nhân thế giới này vẫn không cách nào thưởng thức.
Cùng lúc đó, Trương Xuân Hoa cũng tràn đầy lòng tin vào mục đích của chuyến đi này.
Cừu Yêu Nhi này giết người đến đầu lăn long lóc, khí phách tuyệt luân như thế, nhất định là hạng người dã tâm bừng bừng.
Làm một mưu sĩ, điều sợ nhất là người khác không có dã tâm.
Vậy thì làm sao có thể mê hoặc được?
Một khi ngươi có dã tâm, thì những mưu sĩ này mới có không gian phát huy.
Thế là, Trương Xuân Hoa trực tiếp đi đến lâu đài của Cừu Yêu Nhi, đưa ra bái thiếp cầu kiến.
Trên bái thiếp viết rõ, con gái Nộ Giang Thái Thú Trương Xung.
...
Chỉ hai khắc sau!
Trương Xuân Hoa liền gặp được Huyết La Sát Cừu Yêu Nhi.
Tiếp đó, nàng lại một lần nữa bị khí thế của nàng chấn nhiếp.
Cừu Yêu Nhi mới vừa tắm rửa, mặc áo ngủ lụa màu trắng trên người.
Loại áo ngủ này mặc trên người những cô gái khác sẽ rộng thùng thình như áo bà thím vậy.
Thế nhưng mặc trên người Cừu Yêu Nhi, có nhiều chỗ gần như muốn toạc ra, tuyệt đối kinh tâm động phách.
Trương Xuân Hoa lúc trước rất kiêu ngạo và tự tin vào vóc dáng của mình.
Thế nhưng bây giờ, nàng bản năng cúi đầu nhìn lồng ngực của mình, cảm thấy có chút tự ti.
Khí thế Huyết La Sát quá bức người.
Không chỉ là sát khí, còn có khí tràng, với tư cách của một nữ nhân thì áp đảo người ta quá mức.
Nhưng ta bây giờ cũng không phải so sánh vóc dáng với ngươi, ta chỉ là muốn thuyết phục ngươi mà thôi.
Trí tuệ mới là thứ ta giỏi nhất.
Với tư cách con gái Trương Xung, nàng thừa kế mưu lược và trí tuệ của phụ thân.
Đối mặt với khí thế kinh người của Cừu Yêu Nhi, Trương Xuân Hoa tha hồ nói những câu đã định liệu trước.
- Tiểu thư Cừu Yêu Nhi, ngài có muốn đánh bại đệ đệ Cừu Kiêu của ngài không?
- Ngài có muốn trở thành tân thành chủ Nộ Triều không?
- Ta có thể giúp ngài làm được, có ta phụ tá, ngài trong vòng nửa năm có thể trở thành thiếu chủ thành Nộ Triều!
- Trong vòng hai năm, ngài sẽ leo lên ngôi thành chủ Nộ Triều.
- Trong vòng ba năm, ta có thể giúp ngài nhất thống vùng biển phía Đông.
- Trong vòng năm năm, ta có thể giúp ngài trở thành nữ tử được phong hầu!
Với tư cách mưu sĩ, điều trọng yếu nhất chính là đi thẳng vào vấn đề, nói cho người ta kinh ngạc đến chết cũng không thôi.
Trước tiên trấn áp đối phương, nói ra khát vọng lớn nhất trong lòng họ, sau đó thì nói chuyện dễ dàng.
Sau khi nói xong.
Trương Xuân Hoa tiêu sái ngồi xuống, chờ phản ứng của Huyết La Sát Cừu Yêu Nhi.
- Không muốn, tiễn khách!
Cừu Yêu Nhi gọn gàng dứt khoát nói.
Tiếp đó...
Trương Xuân Hoa bị hai nữ võ sĩ đưa đi.
Không phải đưa ra khỏi phòng, mà là trực tiếp đưa ra khỏi lâu đài.
Trương Xuân Hoa nhìn cánh cổng đóng chặt phía trước có chút sững sờ.
Ước chừng một lúc lâu.
Nàng mới lẩm bẩm:
- Có... chuyện gì xảy ra vậy?
...
Sau nửa canh giờ, Từ Thiên Thiên xuất hiện trước mặt Huyết La Sát Cừu Yêu Nhi.
Nếu muốn đẹp, một thân hiếu.
Nàng mặc một bộ đồ tang trắng như tuyết, trông rất nhỏ bé, yếu ớt mà xinh đẹp, điềm đạm đáng yêu.
Thiên Thiên mắt rưng rưng, hướng về Cừu Yêu Nhi từ từ quỳ xuống.
Dáng vẻ nhỏ bé này khỏi phải nói đã quyến rũ động lòng người đến nhường nào.
Giọng nàng vừa thê thảm vừa kiều mị, khóc thút thít nói:
- Tiểu nữ là con gái Từ Quang Doãn, Thẩm Lãng đã hủy toàn bộ gia nghiệp, vị hôn phu Trương Tấn đã giết cả nhà tiểu nữ. Giờ đây, tiểu nữ là một cô gái yếu đuối đã đến bước đường cùng, đối mặt với tuyệt cảnh, xin Cừu tướng quân cứu mạng!
- Tiểu nữ vừa thấy tướng quân, tinh thần hướng tới, cả thể xác lẫn tinh thần đều bị cuốn hút.
- Từ nay về sau, tiểu nữ nguyện ý vì tướng quân trải giường xếp chiếu, tự nguyện dâng mình làm chiếu vậy!
- Hy vọng tướng quân thương tiếc!