Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 156: Chấn Động Lớn! Động Phòng Hoa Chúc! Chứng Kiến Diệt Vong
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Tiểu thư, làm sao vậy?
Nữ thị vệ bên ngoài vội vàng hỏi, tay đã rút kiếm ra khỏi vỏ, sẵn sàng xông vào bất cứ lúc nào.
Tiết Lê vội vàng bịt miệng, đáp:
- Không, không có gì, chỉ là một ác mộng.
Nàng nhắm hai mắt lại, thực sự hy vọng đây là một ác mộng.
Thế nhưng khi nàng mở mắt lần nữa, những mụn rộp và bóng nước vẫn còn nguyên vẹn.
Cơn ngứa ngáy như kiến bò trong tủy xương càng lúc càng nghiêm trọng.
Mặc dù nàng ương ngạnh, nhưng không hề ngây thơ.
Nàng biết nhất định không thể để cho bất luận kẻ nào biết được, bằng không chắc chắn sẽ gây ra sóng gió lớn.
Nàng rõ ràng là thuần khiết không tỳ vết, nhưng sẽ khẳng định bị người ta đồn là nhiễm bệnh tình dục, như thế thì tương lai của nàng và Xung lang coi như chấm dứt.
Trời ạ?
Đây rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
Ta rốt cuộc đã làm sai điều gì?
Trời cao vì sao phải trừng phạt ta như thế?
Ta rõ ràng luôn giữ mình trong sạch, rõ ràng rất thích sạch sẽ.
Tại sao lại mắc phải căn bệnh hiểm nghèo đáng sợ như vậy.
Đêm đó, Tiết Lê không ngủ, chịu đựng sự giày vò đau đớn tột cùng.
Ngày hôm sau!
Nàng trực tiếp thay đổi mệnh lệnh, không về kinh đô, mà là xuôi nam đến thành Vũ An.
Nàng phải về nhà.
Lúc này chỉ có gia tộc mới là nơi đáng tin cậy, chỉ có nữ y của gia tộc mới có thể khám bệnh cho nàng.
Hơn nữa, nàng không dám cưỡi ngựa, như vậy sẽ khiến bệnh tình thêm trầm trọng.
Nhưng dù cho ngồi xe ngựa, cũng đau đớn đến muốn chết.
Mỗi một đoạn đường đi đều là một sự giày vò.
Cả ngày lẫn đêm đều không tài nào chợp mắt được.
Chỉ trong vài ngày sau đó, cả người trở nên tiều tụy không tả xiết, ước chừng sụt mười mấy cân.
Cả người như đang ở trong địa ngục.
Đúng là sống không bằng chết.
...
Khi Thẩm Lãng lần nữa nhìn thấy Kim Mộc Thông, hắn cảm thấy tên béo suốt ngày ru rú trong nhà này dường như đã trưởng thành rất nhiều.
- Này, đưa cho đệ. - Thẩm Lãng đưa đến một cái khố lót.
- Cảm ơn anh rể... - Tên béo suốt ngày ru rú trong nhà theo bản năng nhận lấy, nhìn thoáng qua rồi kinh ngạc nói:
- Nhưng mà, đệ đã kiêng cữ rồi.
Thẩm Lãng hỏi:
- Đệ kiêng cữ được bao lâu?
Kim Mộc Thông đáp:
- Mười bảy canh giờ.
Kể cả chính xác đến từng canh giờ, đệ hiển nhiên không thể kiêng cữ được.
Đừng nói là đệ, ngay cả người có ý chí kiên định như tỷ phu đây còn chẳng kiêng cữ được.
Thẩm Lãng nói:
- Đây là của Tiết Lê.
Kim Mộc Thông hết hồn, vội vàng nhặt lên, quan sát cẩn thận rồi hỏi:
- Thật sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên.
Kim Mộc Thông nói:
- Tỷ phu, không lẽ… tỷ phu định cắm sừng đệ đấy chứ.
Mẹ kiếp, Thẩm Lãng lập tức muốn đánh chết tên béo này.
- Đùa thôi, đùa thôi... - Kim Mộc Thông cười ngượng nghịu, sau đó nhanh tay nhét vào trong túi.
Thẩm Lãng cũng không biết món quà này sẽ cứu gã hay hại gã nữa.
Nhưng mà, tên mập này thân thể vạm vỡ, hẳn cũng đủ dinh dưỡng rồi.
Sau đó, tên mập lại một lần nữa múa bút thành văn.
Thẩm Lãng hỏi:
- Tên mập, đệ đang làm gì vậy?
Tên béo suốt ngày ru rú trong nhà đáp:
- Chép sách.
Thẩm Lãng lại hỏi:
- Sao chép gì vậy?
Tên mập đáp:
- Là chín phần sách luận, một trăm năm mươi bài thơ tỷ phu đã dạy đệ ấy.
Thẩm Lãng nói:
- Tranh chấp đảo Kim Sơn đã kết thúc rồi, thứ này vô dụng thôi.
Người ta thi tốt nghiệp trung học xong còn đi đốt sách, đệ bây giờ lại vẫn còn sao chép, đệ quả nhiên đã nghiện nặng lắm rồi.
Kim Mộc Thông nói:
- Tỷ phu, nếu đệ không cố gắng từ bây giờ, sau này sẽ không lấy được vợ.
Thẩm Lãng hỏi:
- Cho nên phải làm gì?
Kim Mộc Thông nói:
- Cho nên, đệ định thi khoa cử, ta phải giống như Đường Doãn đỗ Tiến sĩ.
Thẩm Lãng nói:
- Tên mập à, đệ đừng làm ta sợ, sau này đệ phải thừa kế phủ Bá tước, hưởng vinh hoa phú quý bất tận. Cần gì phải tranh giành con đường độc đạo với đám học trò nghèo khổ kia chứ?
Kim Mộc Thông nói:
- Một khi đệ thi đỗ khoa cử, đỗ Tiến sĩ, con gái nhà người ta thấy đệ có tài thì sẽ thích đệ.
Người ta thi khoa cử là để làm quan, đệ lại vì con gái sao?
Kim Mộc Thông nói:
- Cho nên tỷ phu à, tỷ phu phải chuẩn bị thật nhiều văn chương cho đệ đi. Tốt nhất làm bảy tám trăm phần sách luận, mấy nghìn bài thơ. Khoa này không được thì đệ thi khoa sau, đệ không tin là không đỗ được khoa nào.
Thẩm Lãng lập tức kinh ngạc sững sờ trước nghị lực của tên mập này.
- Tên mập à, đệ có nghị lực cỡ này, tại sao không tự mình viết văn cho hay?
Kim Mộc Thông nói:
- Tỷ phu ơi, người thông minh như tỷ phu sao cũng có lúc nói mê sảng như thế? Kẻ ngu như đệ làm sao viết được văn chương gì chứ?
Thẩm Lãng kinh ngạc, xem ra tên mập này thật sự trưởng thành rồi.
...
Ngày hôm sau!
Thế tử Bá tước Tấn Hải, Đường Luân, đích thân đến phủ Bá tước Huyền Vũ.
- Bá tước Huyền Vũ, gia tộc ta đã dựa theo khế ước, chính thức giao lại đảo Kim Sơn cho gia tộc họ Kim, xin Bá tước Huyền Vũ hãy đi tiếp quản!
Thẩm Lãng mừng rỡ nói:
- Bá tước Tấn Hải quả là người giữ chữ tín.
Sau đó, Bá tước Huyền Vũ hăng hái hừng hực khí thế, dẫn đầu hai nghìn tư quân, hai trăm thợ luyện kim, tám trăm thợ mỏ, huy động mấy chục chiếc thuyền lớn, trùng trùng điệp điệp đi tiếp quản đảo Kim Sơn.
Thế tử của phủ Bá tước Tấn Hải, Đường Doãn, cũng đích thân đi theo.
Dọc đường đi, Thẩm Lãng và thế tử Đường Doãn đặc biệt nhiệt tình, tỏ vẻ hoàn toàn thành thật với nhau.
- Thế tử Đường Doãn, ta rõ ràng thật không ngờ, phụ thân ngài lại quyết đoán anh minh như vậy, xem ra trước đây ta đã quá khinh thường anh hùng thiên hạ.
- Hơn một trăm năm trước, gia tộc họ Kim chúng ta và gia tộc họ Đường từ xưa đã qua lại thân thiết, sau này quả thực đã xảy ra một chút hiểu lầm, nhưng sự hiểu lầm này bây giờ đã được tháo gỡ, hai nhà chúng ta cũng có thể xóa bỏ hiềm khích trước đây.
Trong lòng Đường Doãn khinh thường cười nhạt, nhưng trên mặt lại gật đầu đồng tình.
Thẩm Lãng nói:
- Hôm nay chính quyền mới đang bừng bừng khí thế, hai nhà chúng ta cũng là quý tộc lâu đời, có lẽ cũng nên dắt tay nhau tiến về phía trước, một lòng đoàn kết. Từ nay về sau, hai nhà chúng ta lần nữa qua lại thân thiết, kết thành huynh đệ gia tộc được không?
Đường Doãn nói:
- Thẩm huynh nói rất có lý.
Thẩm Lãng nói:
- Ta nghe nói Đường huynh có một đứa em gái, năm nay vừa mười sáu, hiểu biết lễ nghĩa, xinh đẹp phóng khoáng. Mà thế tử Kim Mộc Thông nhà ta vừa lúc chưa kết hôn, không bằng hai nhà chúng ta ở đây kết duyên, nối dài tình hữu nghị hơn một trăm năm trước, chẳng phải tốt sao?
Đường Doãn nói:
- Kim Mộc Thông chẳng phải đã có hôn ước rồi sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đã giải trừ.
Trong lòng Đường Doãn càng thêm đắc ý, phủ Bá tước Vũ An cuối cùng đã giải trừ hôn ước cùng phủ Bá tước Huyền Vũ nhà ngươi.
Gia tộc họ Kim nhà ngươi không phải là tường đổ người ta xô, mà là tường ngã do mọi người đạp.
- Chuyện này quá lớn, ta không thể tự quyết định, thế nhưng ta sẽ trở về bẩm báo phụ thân. - Đường Doãn nói:
- Nhưng mà ta tin tưởng phụ thân nhất định sẽ xem xét kỹ lưỡng.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, ta đang mong đợi một ngày nào đó, hai nhà chúng ta có thể lần nữa thông gia.
Nhưng vào lúc này, ngoài cửa Kim Hối nói:
- Cô gia, đã đến đảo Kim Sơn rồi ạ.
Phía trước chính là bến tàu đảo Kim Sơn, bình thường cũng dùng để vận chuyển quặng sắt.
Đội tàu phủ Bá tước Huyền Vũ bắt đầu xếp thành hàng, chuẩn bị đổ bộ lên đảo Kim Sơn.
- Toàn bộ công tượng, toàn bộ thợ mỏ chuẩn bị đổ bộ, chính thức tiếp quản hầm mỏ và công trường luyện kim đảo Kim Sơn. - Bá tước đại nhân hạ lệnh.
Sau đó, mấy chiếc thuyền lớn dẫn đầu cập bến.
Mấy trăm võ sĩ dẫn đầu lên đảo thiết lập trận địa phòng ngự đơn giản.
Sau đó mấy trăm thợ mỏ, một trăm thợ bắt đầu lên đảo, chuẩn bị trước tiên tiếp quản công trường luyện kim gần bến tàu.
Thế tử Đường Doãn của phủ Bá tước Tấn Hải cũng nhân cơ hội lên đảo Kim Sơn trước.
Ngay vào lúc này, bỗng nhiên tiếng trống chợt vang lên.
Từ trong công trường luyện kim trên đảo Kim Sơn, rất nhiều võ sĩ hải tặc tuôn ra.
Tầm mấy nghìn người!
Chỉ trong thời gian ngắn, toàn bộ mấy trăm võ sĩ, mấy trăm thợ mỏ, hơn một trăm thợ của phủ Bá tước Huyền Vũ đã lên đảo đều bị bao vây.
Sau đó một tên đại tướng xông ra.
Chỉ thấy gã trần truồng thân trên đỏ rực, hùng tráng như núi, trong tay nắm một cây đại đao, chợt vọt tới trước quân trận của võ sĩ phủ Bá tước Huyền Vũ, chém xuống một đao.
Trong nháy mắt, hai võ sĩ bị chém làm đôi.
Dù cho những võ sĩ này thật ra là được thuê mấy tháng trước, nhưng Bá tước Huyền Vũ vẫn cảm thấy mất mặt.
Kẻ giết người này, chính là nghĩa tử của Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy, nhân vật thứ tư của thành Nộ Triều, Cừu Hào.
Thẩm Lãng và Bá tước Huyền Vũ dường như hoàn toàn kinh ngạc sững sờ trước cảnh tượng này.
- Đường Doãn huynh, chuyện này là thế nào? - Thẩm Lãng hoảng hốt la toáng lên:
- Gia tộc các ngươi chẳng phải đã hoàn chỉnh chuyển giao đảo Kim Sơn cho phủ Bá tước Huyền Vũ chúng ta sao? Tại sao lại có hải tặc thành Nộ Triều?
Đường Doãn đã lên đảo, ra vẻ vô tội nói:
- Ta cũng không biết, để phối hợp giao đảo, chúng ta đã rút hết toàn bộ quân lính khỏi đảo Kim Sơn ngày hôm qua. Ta cũng thật không ngờ, Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy lại đê tiện như thế, thừa cơ đánh lén chiếm giữ đảo nhỏ.
Sau đó, Thế tử Đường Doãn lớn tiếng nói:
- Đám hải tặc thành Nộ Triều, các ngươi nghe rõ đây, hòn đảo này gia tộc họ Đường của ta đã giao lại cho gia tộc họ Kim, hôm nay đã là cơ nghiệp của gia tộc họ Kim, các ngươi nhanh chóng rời đi!
- Ha ha ha ha ha... - Nghĩa tử của Vua Hải Tặc, Cừu Hào, cười lớn nói:
- Thật nực cười, thứ đã rơi vào tay gia tộc họ Cừu chúng ta, còn lâu mới nhả ra!
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác run rẩy nói:
- Hãy để Cừu Thiên Nguy ra mặt nói chuyện.
Cừu Hào nói:
- Bá tước Huyền Vũ, hai mươi mấy năm trước cha ngươi, Bá tước Kim Vũ, là bại tướng dưới tay nghĩa phụ ta, cho nên ngươi căn bản không có tư cách bảo nghĩa phụ tới nói chuyện với ngươi, có ta nói chuyện đã là nâng đỡ đám phế vật này lắm rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Có dũng khí đấy, nhạc phụ ta là quý tộc trăm năm, Bá tước Huyền Vũ của Việt quốc.
- Khạc! - Nghĩa tử của Vua Hải Tặc, Cừu Hào, cất tiếng cười lớn nói:
- Hai mươi năm trước, gia tộc họ Kim các ngươi để chúng ta đánh cho toàn quân bị hủy diệt, đồ phế vật vô năng như vậy, còn muốn chúng ta tôn trọng sao? Ngươi tên là Thẩm Lãng đúng không?
Thẩm Lãng nói:
- Thì sao nào?
Cừu Hào vỗ bắp đùi của mình, cười lớn nói:
- Phủ Bá tước Huyền Vũ nhà ngươi đã đi vào ngõ cụt rồi, Thẩm Lãng, ngươi ngoại hình trắng nõn đẹp đẽ như thế, bây giờ ngươi chui qua dưới quần ta, tương lai ta cho ngươi một con đường sống, để cho ngươi biến thành tiểu tướng công nhà ta, thế nào hả?
Thẩm Lãng ra vẻ cứng rắn nhưng thực chất yếu đuối nói:
- Cừu Hào, các ngươi chính là hải tặc, các ngươi công khai cướp đoạt đảo Kim Sơn, ngươi đây là đối nghịch với Việt quốc, các ngươi không sợ quốc quân tức giận sao?
- Ha ha ha ha... - Cừu Hào nói toạc ra:
- Quốc quân của các ngươi ước gì các ngươi chết đi thì đúng hơn.
Sau đó, gã cất tiếng cười lớn nói:
- Bá tước Huyền Vũ, muốn đảo Kim Sơn? Có thể chứ, cứ suất binh đến đánh, đánh thắng chúng ta, đảo Kim Sơn chính là của gia tộc họ Kim các ngươi.
Bá tước Huyền Vũ và Thẩm Lãng thấy trên đảo chi chít quân địch hải tặc, hơn năm nghìn người, gấp hai ba lần bên mình.
Hơn nữa, chúng còn đã bố trí phòng ngự.
Bá tước Huyền Vũ run giọng nói:
- Cừu Hào, hôm nay ta tạm thời không chấp nhặt với ngươi. Ngươi lập tức trả lại mấy trăm võ sĩ, mấy trăm thợ mỏ, một trăm công tượng về cho gia tộc ta.
- Ha ha ha ha ha... - Cừu Hào vừa cười vừa nói:
- Mơ mộng hão huyền, mấy trăm võ sĩ, mấy trăm thợ mỏ, một trăm công tượng của gia tộc họ Kim ta phải nhận chứ, cảm ơn Bá tước Huyền Vũ.
Bá tước Huyền Vũ chỉ vào gã, run rẩy nói:
- Ngươi, ngươi trơ tráo!
Nhưng vào lúc này!
Trên mặt biển vang lên tiếng trống dồn dập.
Một hạm đội xuất hiện trên mặt biển.
Trên một trăm chiếc chiến thuyền, khí thế hung hăng tiến về phía đội tàu phủ Bá tước Huyền Vũ.
Thẩm Lãng kinh hô:
- Là hạm đội hải tặc, đây là một cuộc mai phục, đây là một cái bẫy!
- Chạy mau, chạy mau...
Sau đó, đội tàu phủ Bá tước Huyền Vũ vội vã bỏ chạy.
Nhưng tốc độ vẫn chưa đủ nhanh, hạm đội hải tặc rất nhanh đã sắp đuổi kịp.
Thẩm Lãng hô lớn:
- Ném hết đồ vô dụng xuống biển!
Lập tức, vô số lương thực, vô số vật tư, vô số vũ khí sắt đều được ném xuống biển rộng.
Nhờ vậy, đội tàu phủ Bá tước Huyền Vũ tăng nhanh tốc độ, thoát khỏi sự vây giết của hải tặc thành Nộ Triều.
Bá tước Huyền Vũ đứng trên bến tàu, chỉ vào đảo Kim Sơn tức giận quát:
- Ta thật hận, ta thật hận! Cừu Thiên Nguy ngươi cứ đợi đó, ngươi cứ đợi đó, ta nhất định sẽ tấu lên quốc quân, để ngài phái đại quân đến đây chinh phạt ngươi...
Mà lúc này, mấy trăm võ sĩ, mấy trăm thợ mỏ, một trăm thợ rèn trên đảo Kim Sơn của phủ Bá tước Huyền Vũ đều bị tước vũ khí, ngồi xổm dưới đất trở thành tù binh.
- Đám thợ mỏ của chúng ta cũng vừa hay không đủ, cảm ơn Bá tước Huyền Vũ đã cung cấp cho chúng ta nhân lực quý báu. - Cừu Hào cười lớn.
Bá tước Huyền Vũ cũng không nhịn được nữa, chợt phun ra một ngụm máu tươi, ngửa ra sau ngã xuống, hoàn toàn bất tỉnh.
Từ đầu đến cuối, Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy cũng không hề xuất hiện.
Nghĩa tử của ông ta, Cừu Hào, đi vào ngôi nhà đẹp nhất trên đảo, lập tức có vài tên đàn ông đẹp trai tiến lên hầu hạ.
Sau đó một bóng dáng xinh đẹp bước ra, chính là Trương Xuân Hoa.
Cừu Hào nói:
- Trương tiểu thư thấy thế nào? Phủ Bá tước Huyền Vũ này hoàn toàn không chịu nổi một đòn!
...
Trong khoang nhỏ trên tàu!
Bá tước Huyền Vũ đang súc miệng.
Để diễn cảnh hộc máu thật tốt, ông ta vừa rồi thật sự cắn vỡ lợi, chứ không phải dùng máu heo gì đó thay thế.
Thẩm Lãng khen ngợi:
- Nhạc phụ đại nhân diễn xuất rất tốt.
Bá tước Huyền Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, điều ông ta không thích nhất chính là đóng kịch.
- Lãng nhi, chúng ta diễn trò như vậy có phải hơi quá không, ba trăm võ sĩ, bảy trăm thợ mỏ, một trăm công tượng, bây giờ toàn bộ bị bắt làm tù binh của thành Nộ Triều.
Thẩm Lãng nói:
- Để dẫn sói vào tròng, luôn luôn phải trả giá rất lớn. Hơn nữa, gia tộc họ Kim chúng ta nếu không đủ thảm, làm sao có vẻ y như thật được, chiến lược kế tiếp còn làm sao tiến hành đây? Vì thành Nộ Triều, trả giá chút ít như vậy có đáng là gì đâu?
Hơn nữa những người này chẳng qua là bị bắt làm tù binh mà thôi, cùng lắm là bị ép đi làm lao động hơn một tháng, không có nguy hiểm đến tính mạng.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, ngài dù sao cũng đã hộc máu, tiếp theo còn phải tiếp tục giả bệnh, không ngừng dâng thư lên quốc quân, xin ông ta xuất binh chinh phạt hải tặc thành Nộ Triều.
Bá tước Kim Trác nói:
- Chân tướng của chuyện này, chúng ta thực sự ngay cả tâm phúc tướng lĩnh của phủ Bá tước cũng không nói cho sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên không được, sự việc này quá trọng đại, thêm một người biết thì thêm một phần nguy hiểm bị tiết lộ.
Bước chiến lược thứ hai của Thẩm Lãng, đại công cáo thành.
Rút một phần tư binh lực của Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy, kiềm chế chúng ở đảo Kim Sơn.
Quan trọng nhất là, trực tiếp thúc đẩy ván cờ tiếp theo.
...
Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đồn xa.
Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy xuất binh đảo Kim Sơn, đánh tan tác tư quân phủ Bá tước Huyền Vũ, bắt giữ hơn một nghìn tù binh.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác trước mặt mọi người hộc máu.
Những tin tức này như mọc cánh, chỉ trong vài ngày đã truyền khắp Việt quốc.
Vô số người hả hê.
Gia tộc họ Kim mới được mấy ngày thôi mà?
Tranh chấp đảo Kim Sơn mới thắng chưa đến một tháng, vậy mà đã hoàn toàn đánh mất.
Quả nhiên vui quá hóa buồn.
Bây giờ không chỉ đã đánh mất đảo Kim Sơn, hơn nữa còn bị bắt làm tù binh một nghìn người.
Quả nhiên thương gân động cốt.
Gia tộc họ Kim chẳng những không ăn được thịt, ngược lại còn bị bẻ mất mấy cái răng, thật là khiến người ta hả hê, hả hê!
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác sau khi về nhà, lập tức ngã bệnh.
Trên giường bệnh, ông viết mấy phần tấu chương liên tục gửi quốc quân.
Phần này càng thê lương hơn phần kia, càng lúc càng thảm hại.
Mỗi một phần tấu chương đều như chim quyên khóc ra máu, thỉnh cầu quốc quân xuất binh tiêu diệt hải tặc, đoạt lại đảo Kim Sơn.
Quốc quân tức giận, hạ chỉ quở trách Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy, ra lệnh ông ta lập tức rời khỏi đảo Kim Sơn, bằng không tự gánh lấy hậu quả.
Thế nhưng Cừu Thiên Nguy phớt lờ ý chỉ của quốc quân.
Quốc quân nhiều lần hạ chỉ an ủi Bá tước Huyền Vũ Kim Trác, đồng thời phái ngự y cùng vô số thuốc bổ đến, sự hỏi han ân cần này là trước nay chưa từng có.
Thế nhưng về việc xuất binh tiêu diệt hải tặc Cừu Thiên Nguy, quốc quân tỏ ý rằng đang có đại chiến với nước Nam Ẩu, quốc khố không đủ sức chống đỡ khi đồng thời mở ra hai chiến trường.
Nhưng xin Bá tước Huyền Vũ yên tâm, đến khi chiến sự nước Nam Ẩu vừa kết thúc, ngài sẽ lập tức xuất binh tiến đánh Cừu Thiên Nguy, đoạt lại đảo Kim Sơn.
Bá tước Huyền Vũ lại dâng lên vài đạo tấu chương, cuối cùng là huyết thư, thỉnh cầu quốc quân xuất binh.
Nhưng, quốc quân nào đáp lại đâu.
Thế là, phủ Bá tước Huyền Vũ trở thành quý tộc thê thảm nhất toàn bộ Việt quốc.
Hoàn toàn bấp bênh, như ngọn nến trước gió, bất cứ lúc nào cũng có thể tắt lịm.
Trong mắt tất cả mọi người, sự diệt vong của gia tộc họ Kim đang ở trước mắt.
Thắng lợi tranh chấp đảo Kim Sơn chẳng những không gia tăng sức sống, ngược lại còn đẩy nhanh sự diệt vong của họ Kim.
...
Cũng chính vào lúc này, sứ giả của hội Ẩn Nguyên, Thư Đình Ngọc, đến bái phỏng phủ Bá tước Huyền Vũ.
Gã chính thức đòi lại số nợ khổng lồ từ hai mươi năm trước.
Vốn dĩ số nợ là một triệu lượng vàng, cộng thêm hai mươi năm lợi tức, tổng cộng một trăm bảy mươi vạn lượng vàng.
Thế nhưng hai mươi năm nay, Bá tước Kim Trác đã dần trả hết một triệu lượng, hôm nay còn lại bảy mươi vạn.
Bá tước Kim Trác đã hoàn toàn triền miên trên giường bệnh, gần như hấp hối.
Hôm nay người chủ sự phủ Bá tước Huyền Vũ chính là Kim Mộc Lan và Thẩm Lãng.
Mộc Lan cất giọng bi thương nói:
- Thư sứ giả, suốt hai mươi năm chúng ta trả một triệu lượng vàng, đã là dốc hết toàn lực rồi. Hôm nay cả nhà của ta từ trên xuống dưới gom góp lại số vàng, không vượt quá hai vạn, bảy mươi vạn lượng vàng này dù thế nào cũng không thể lấy ra được.
Lời này là thật, bây giờ phủ Bá tước Huyền Vũ lục soát sạch tất cả nhà kho, cũng gần như không tìm ra nổi hai vạn lượng vàng, thậm chí một vạn cũng gần như không có.
Bởi vì phần lớn số vàng, đều bị Thẩm Lãng tiêu hết.
Thẩm Lãng nói:
- Hội Ẩn Nguyên và gia tộc ta trăm năm qua lại thân thiết, chẳng lẽ không thể nể tình cố nhân mà thư thả một thời gian sao? Thêm một năm thì có sao đâu?
Thẩm Lãng khom người lạy xuống, nói:
- Thư sứ giả, xin hội Ẩn Nguyên thư thả cho gia tộc ta một năm, Thẩm Lãng này xin cảm ơn đại ân đại đức của ngài, van cầu ngài, xin van ngài đó!
Thư Đình Ngọc nói:
- Đặc biệt xin lỗi, đối với những gì quý phủ gặp phải, ta cũng đặc biệt đồng tình, thế nhưng lực bất tòng tâm mà.
Kim Mộc Lan cất giọng bi thương nói:
- Thư Đình Ngọc, ngài chẳng lẽ cũng muốn bức tử chúng ta sao? Lẽ nào ngài phải trơ mắt nhìn toàn tộc họ Kim thắt cổ hết sao?
Mặt Thư Đình Ngọc không chút thay đổi, nói:
- Trong vòng một tháng, dựa theo khế ước phải giải quyết bảy mươi vạn lượng vàng. Bằng không hội Ẩn Nguyên chúng ta cũng chỉ có thể dựa theo khế ước, thu hồi đảo Vọng Nhai mà các ngươi đã thế chấp.
Kim Mộc Lan cả giận nói:
- Chúng ta đã vứt bỏ đảo Kim Sơn, bây giờ ngươi lại muốn lấy đi đảo Vọng Nhai của chúng ta, ta thà chết cũng sẽ không giao ra đảo Vọng Nhai, trừ phi các ngươi giẫm lên xác của ta!
Thư Đình Ngọc nói:
- Khế ước năm đó, giấy trắng mực đen, rõ ràng rành mạch. Một tháng sau, nếu không giao ra bảy mươi vạn lượng vàng, ta chỉ có thể trình bày chi tiết lên quốc quân, xin quốc quân chủ trì công đạo, lấy đi đảo Vọng Nhai của các ngươi thôi.
Sau đó, Thư Đình Ngọc nói:
- Thẩm Lãng cô gia, bản lĩnh của ngươi vẫn luôn rất lớn, không bằng hãy đi xoay tiền đi, trong một tháng có thể gom góp đến bảy mươi vạn lượng vàng cũng không chừng.
Bảy mươi vạn lượng vàng là bao nhiêu vậy?
Tất cả thu nhập của phủ Bá tước Huyền Vũ cộng lại, kể cả thu nhập từ thuế, muối sắt, tơ lụa, một năm không đến bảy vạn.
Muốn có bảy mươi vạn lượng vàng, Bá tước Huyền Vũ không ăn không uống, cần mất gần một năm.
Từ Quang Doãn là phú hộ một phương, nhưng toàn bộ gia sản của ông ta cộng lại, cũng chỉ có hai mươi mấy vạn lượng vàng mà thôi.
Đây là một con số khổng lồ.
Toàn bộ thuế má của hành tỉnh Thiên Nam một năm cũng không đến bảy mươi vạn lượng vàng.
Muốn trong vòng một tháng gom góp được nhiều vàng như vậy, hoàn toàn là chuyện viển vông.
Cho nên trong mắt tất cả mọi người, việc phủ Bá tước Huyền Vũ mất đi đảo Vọng Nhai đã trở thành kết cục đã định.
Một khi mất đi đảo Vọng Nhai, gia tộc họ Kim liền hoàn toàn mất đi bảy phần tài nguyên, vậy chỉ có thể giải tán tư quân.
Mà đã không có tư quân, lại dựa vào cái gì để bảo hộ đất phong của gia tộc?
Cho nên mất đi đảo Vọng Nhai xong, gia tộc họ Kim coi như là diệt vong.
Sau khi Thư Đình Ngọc rời đi, Mộc Lan thở phào nhẹ nhõm.
Nàng rõ ràng không biết diễn trò, nhưng phu quân hết lần này đến lần khác thúc ép nàng diễn trò.
Vừa rồi mỗi một giây diễn kịch đối với nàng mà nói cũng là một sự dày vò.
Thẩm Lãng không nhịn được hôn nàng một cái rồi nói:
- Nương tử, diễn rất hay!
Mộc Lan nói:
- Phu quân, tuy rằng chúng ta thực sự đang diễn trò, nhưng đối với họ tất cả đều là thật. Trong một tháng kiếm được bảy mươi vạn lượng vàng, thiếp dù thế nào cũng không tưởng tượng nổi, thật sự có thể làm được sao?
Thẩm Lãng nói:
- Nương tử, lẽ nào nàng không tin bản lĩnh của ta sao?
Mộc Lan nói:
- Thiếp đương nhiên tin, thế nhưng... chuyện này không thể tưởng tượng nổi, trong thiên hạ có thể lập tức xuất ra bảy mươi vạn lượng vàng cũng không có mấy nhà. Toàn bộ thuế má của hành tỉnh Thiên Nam cộng lại cũng không đến bảy mươi vạn lượng vàng, đây quả thực còn khó hơn lên trời!
Thẩm Lãng nói:
- Nương tử, chúng ta đánh cược một chuyện có được không, xem như một lời hứa?
Mộc Lan nói:
- Chàng nói đi.
Thẩm Lãng nói:
- Nếu trong một tháng, ta có thể kiếm được bảy mươi vạn lượng vàng trở lên, nàng liền... chủ động... động phòng với ta nhé!
...
Kim Hối với vẻ mặt đầy bi thương, trở lại viện tử của mình.
Cô gái kiêu ngạo mà Kim Hối cứu về nhà, đã ở phủ Bá tước Huyền Vũ hơn một tháng.
Nàng gần như tận mắt chứng kiến quá trình một gia tộc suy vong, đồng thời cũng cảm động lây.
Suốt một tháng trời, Kim Hối vô cùng ái mộ nàng, nhưng lại kính trọng nàng như nữ thần.
Cho nàng tất cả những thứ tốt nhất, nhưng chưa bao giờ dám đến gần, chỉ dám nhìn nàng từ đằng xa.
Trong truyền thuyết chỉ cần thấy được nàng là đã đủ hạnh phúc, đó chính là miêu tả Kim Hối.
Khả năng của một kẻ si tình đến cực hạn, gã đều làm hết rồi.
Đúng là dưới sự chăm sóc của Kim Hối, cô gái kiêu ngạo mắc bệnh tim này dần được chữa lành vết thương trong tâm hồn.
Nàng cảm thấy những người ở trong tiểu viện này vô cùng hạnh phúc.
Mà bây giờ loại hạnh phúc này dường như sắp kết thúc, gia tộc họ Kim lập tức sẽ phải diệt vong.
Kim Hối tiến lên nói:
- Tiểu thư Hồng Tuyến, ta... ta đến đây đưa tiểu thư về nhà.
Cô gái quyền thế kiêu ngạo kia hết hồn:
- Cái gì? Đưa ta về nhà sao?
Kim Hối nói:
- Cô gia nói, gia tộc họ Kim lập tức sẽ gặp đại họa, chúng ta không thể liên lụy đến tiểu thư. Tiểu thư hãy nói cho ta biết nhà của ngài ở đâu, ta sẽ đưa tiểu thư về đó, tiểu thư là một người vô tội, không có lý do gì phải cùng chôn theo chúng ta.
Cô gái hào môn kiêu ngạo kia tự nhiên đỏ vành mắt.
Nàng kinh ngạc nhìn Kim Hối, bỗng nhiên hỏi:
- Kim Hối, ngươi thích ta sao?
Kim Hối lập tức mặt đỏ tới mang tai, một câu cũng không nói nên lời.
Cô gái kiêu ngạo lại nói:
- Ngươi có ghét bỏ ta từng bị người khác chạm vào không?
Kim Hối ra sức lắc đầu, nói:
- Không, không, điều đó sẽ chỉ làm ta càng thêm kính trọng tiểu thư, cảm thấy tiểu thư càng thêm thuần khiết không tỳ vết.
Cô gái kiêu ngạo nói:
- Vậy từ hôm nay trở đi, thiếp sẽ là vợ của chàng, căn phòng này chính là động phòng của chúng ta.
Kim Hối dường như trong nháy mắt bị hạnh phúc to lớn kích động đến bối rối, sau đó vội vàng lắc đầu nói:
- Ta, ta không xứng với nàng, cô gia nói nàng xuất thân hào môn, ta không xứng với...
Kim Hối vẫn chưa nói hết, miệng đã bị cô gái kiêu ngạo này bịt lại.
Sau đó, cô gái kiêu ngạo trực tiếp đè Kim Hối ngã xuống giường, ngủ cùng gã!
Kim Hối lợi hại, lại động phòng hoa chúc sớm hơn cả Thẩm Lãng.
...
Mộc Lan chạy đi, để lại Thẩm Lãng một mình trong thư phòng.
Nhưng mà khi đang chạy, nàng bất giác gật đầu.
Tim Thẩm Lãng đập loạn, một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại.
Sau đó, hắn nhìn về phía đông.
Ván cờ một khi đã vận hành, rõ ràng diễn biến rất nhanh.
Tất cả đều tiến hành theo kế hoạch.
Bây giờ trong kế hoạch có một thứ duy nhất không xác định được, chính là Từ Thiên Thiên đang ở thành Nộ Triều.
Mấu chốt, vai trò của nàng vô cùng trọng yếu, thậm chí là yếu tố then chốt quyết định thành bại.
Nàng còn không có tin tức gì truyền đến, không biết kế hoạch của nàng tiến hành đến đâu rồi.
Không biết nàng đã trở thành tâm phúc của Cừu Yêu Nhi hay chưa.
Chẳng lẽ thật sự muốn Lãng gia đây đích thân xuất mã?
Ta thực sự sợ bị nữ ma đầu một chân đá chết, không, là đạp chết chứ.
Cừu Yêu Nhi này nghe nói là cực kỳ căm thù đàn ông, nhất là trai đẹp.
Nhưng vào lúc này, Kim Trung vọt vào, cất giọng gấp gáp:
- Cô gia, có người đến cửa đòi nợ.
Thẩm Lãng ngạc nhiên nói:
- Hội Ẩn Nguyên Thư Đình Ngọc chẳng phải mới vừa đi sao?
Kim Trung nói:
- Là Lâm Mặc của Cẩm Tú Các, nói ngài thiếu ông ta một nghìn lượng vàng, hôm nay mấy tháng trôi qua, ngay cả tiền lời tổng cộng một nghìn ba trăm lượng vàng, xin ngài lập tức trả.
Thẩm Lãng rõ ràng kinh ngạc.
Lúc trước hắn hại chết Lâm Chước, Lâm Mặc vào ban đêm đã bỏ chạy.
Một tiểu nhân vật thế này, Thẩm Lãng cũng không có thời gian rảnh đi tìm.
Thật không ngờ, một tiểu nhân vật như thế, hôm nay lại dám đến cửa làm mất mặt?
Ông ta điên rồi sao?
Tường đổ người ta xô cũng không đến mức như thế chứ?
Thẩm Lãng lại thiếu ông ta một nghìn lượng vàng từ khi nào chứ?
Đều nói hổ lạc đồng bằng bị chó khinh, nhưng bây giờ phủ Bá tước Huyền Vũ còn chưa hoàn toàn diệt vong, một mình nhà buôn nho nhỏ như ngươi cũng dám đến cửa lấn tới, đây không phải là muốn chết sao?
Trong số các kẻ thù trước đây, Điền Hoành, Từ Quang Doãn, Tử tước Chúc Lan Đình đều lợi hại hơn so với Lâm Mặc.
Bọn hắn bây giờ đều đã chết hết, Lâm Mặc nhà ngươi chẳng những không chết, ngược lại còn có thể nhảy ra.
Tiểu Cường (con gián)!
Lợi hại, lợi hại!
Với sự dẻo dai của ngươi đây, ta nhất định sẽ cho ngươi nhận lấy một cái chết siêu độc đáo khác biệt.
...
Trong phòng tiếp khách!
Thẩm Lãng lại một lần nữa gặp được Lâm Mặc.
Ông chủ Cẩm Tú Các này chính là kẻ bán đứng hắn sớm nhất.
Nhưng mà, hắn không phải đến một mình, bên cạnh còn có một quan viên, trông có vẻ chức quan không nhỏ.
Nhìn thấy Thẩm Lãng, Lâm Mặc không che giấu chút thù hận nào trong lòng, con ông ta - Lâm Chước chính là do Thẩm Lãng hại chết.
- Thẩm Lãng, trước đây ngươi bán công thức thuốc nhuộm màu vàng kim cho ta, thu của ta một nghìn lượng vàng. Nhưng công thức này cũng là ngươi trộm từ nhà họ Từ, hôm nay một nghìn lượng vàng đó nên trả lại cho ta, đừng tưởng rằng ngươi là rể của phủ Bá tước Huyền Vũ mà có thể quịt nợ!
Cái gì? Ngay cả tiểu nhân vật như ngươi cũng có thể chơi trò chỉ hươu bảo ngựa sao?
Ta lấy một nghìn lượng vàng của ngươi từ khi nào chứ?
Cũng chính vào lúc này.
Một kẻ thù khác, Chúc Văn Hoa, vọt vào, đi theo sau là thành chủ Liễu Vô Nham, còn có hai vị quan viên xa lạ.
- Thẩm Lãng, chuyện của ngươi đã bại lộ, ngươi là kẻ khả nghi mưu sát phụ thân ta, Tử tước Chúc Lan Đình, theo chúng ta đến phủ Thái Thú một chuyến đi!
Thẩm Lãng cười thầm trong lòng!
Thú vị, càng lúc càng thú vị.
Vở kịch này, lại đặc sắc như vậy!