Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 157: Thẩm Lãng ra tay diệt Lâm Mặc, thảm không tưởng
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Lãng rõ ràng tò mò, tên Lâm Mặc, chủ Cẩm Tú Các này, dựa vào đâu mà sống sót đến giờ. Hơn nữa dường như còn muốn ra mặt nữa chứ.
Người quan theo sau hắn là ai? Hình như quen mặt.
Là quan viên Chức Tạo Phủ của Việt quốc.
Ban đầu, đại thương nhân hợp tác với Chức Tạo Phủ là Từ Quang Doãn, giờ ông ta đã chết, liệu Lâm Mặc có tiếp quản vị trí này không?
Thẩm Lãng nói:
- Chủ Lâm, chắc hẳn ngài đã tiếp quản việc kinh doanh của Từ Quang Doãn rồi chứ?
Lâm Mặc đáp:
- Kẻ hèn này chỉ may mắn, được chư vị đại nhân Chức Tạo Phủ yêu mến, thay thế vị trí của chủ Từ Quang Doãn mà thôi.
Thẩm Lãng nói:
- Chúc mừng, chúc mừng. Chủ Từ về cõi tiên thật khiến người ta tiếc nuối. Phủ Bá tước Huyền Vũ của ta cũng là nơi nuôi tằm, sau này còn mong chủ Lâm giúp đỡ nhiều hơn.
Phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi đã không còn tương lai.
Lâm Mặc ngoài cười nhưng trong không cười.
Trước kia, hắn là người vô cùng cẩn trọng, nhưng sau khi con hắn là Lâm Chước chết, hắn liền đánh mất khả năng che giấu cảm xúc.
Vậy hắn dựa vào đâu mà tiếp quản Từ Quang Doãn, trở thành thương nhân hợp tác với Chức Tạo Phủ?
Phủ Bá tước Tĩnh An.
Ngũ Triệu Trọng phái người giết Lâm Chước, lẽ ra Lâm Mặc bị giết chết cũng như giết chết một con kiến, thế nhưng ông ta cũng không làm vậy.
Bởi vì ông ta thấy được lợi ích to lớn đang ẩn chứa.
Từ Quang Doãn đã chết, nhà họ Từ ngã xuống.
Thế nhưng việc kinh doanh của Chức Tạo Phủ luôn luôn có người nhận, người nuôi tằm ở hành tỉnh Thiên Nam luôn luôn có lối ra.
Nhà họ Từ sụp đổ, để lại phần thị trường khổng lồ, không thể trực tiếp lấp đầy ngay được.
Cho nên, Cẩm Tú Các Lâm Mặc hoàn toàn nhân cơ hội trục lợi.
Cho nên phủ Bá tước Tĩnh An cùng Lâm Mặc ăn nhịp với nhau, từ đó về sau Lâm Mặc trở thành cánh tay trắng của nhà họ Ngũ.
Mà Tĩnh An Bá cũng vì Lâm Mặc giành được tư cách vương thương (*), và hợp tác với Chức Tạo Phủ.
(*) thương nhân sản xuất đồ cho hoàng tộc.
Cho nên, chủ Cẩm Tú Các Lâm Mặc lúc này mới một lần nữa ngóc đầu dậy.
Không chỉ dừng lại ở chuyện trực tiếp tới cửa làm mất mặt Thẩm Lãng, hơn nữa còn mang theo chỗ dựa là quan viên Chức Tạo Phủ.
Bá tước Huyền Vũ đúng là trụ cột của cả gia tộc, một khi ông ta ngã bệnh, mèo mả gà đồng gì cũng nhảy ra ngoài.
Đương nhiên, Lâm Mặc cũng không phải là chuyên chạy tới làm mất mặt.
Hắn thay mặt người đứng sau đến thăm dò.
Xem phủ Bá tước Huyền Vũ có thực sự đến bước đường cùng hay không, và giới hạn cuối cùng mà phủ Bá tước Huyền Vũ có thể chịu đựng đến đâu!
Lại nhìn Chúc Văn Hoa!
Trên người gã lại mặc quan phục, Chủ bộ thành Huyền Vũ, phụ trách hình ngục.
Không sai, chính là vị trí của Vương Liên lúc trước.
Gã cũng là cử nhân, đảm nhiệm vị trí này là quá dư thừa.
Lúc này theo Chúc Văn Hoa tới, không chỉ có thành chủ Liễu Vô Nham, còn có phủ Thái Thú, thậm chí quan viên nha môn phủ Tổng đốc.
Không chỉ có thế, vẫn còn có một quan viên từ kinh đô đến.
- Hạ quan là Vương Khải Khoa, Đại Lý Tự Thừa. Nghe nói công tử Thẩm Lãng mấy ngày trước có chuyến đi xuống phía nam, tuyến đường trùng với khu vực Tử tước Chúc Lan Đình qua đời, nên đặc biệt đến điều tra.
Đại Lý Tự, là cơ quan tư pháp cao nhất Việt quốc. Lúc trước gọi là Đình Úy Phủ, sau này đổi thành Đại Lý Tự, chuyên trách các đại án.
Hôm nay ngay cả cơ quan này đều xuất động, động thái vô cùng lớn.
Chỉ riêng Chúc Văn Hoa thì không thể nào điều động được Đại Lý Tự, phía sau chắc chắn có đại nhân vật.
Vậy là người nào sai khiến vị Đại Lý Tự Thừa này tìm đến Thẩm Lãng gây phiền phức vậy?
Chủng phi ư?
Hay ví dụ như mấy tên hoàng tử chẳng hạn.
Chắc chắn sẽ không phải là quốc quân.
Bá tước Huyền Vũ đã ngã bệnh, phủ Bá tước Huyền Vũ mắt thấy sắp bị diệt vong.
Vào lúc này, quốc quân sẽ không ngừng ban ân, thể hiện sự nhân từ của mình.
Vừa giết người ta, vừa không ngừng phái ngự y đến phủ Bá tước Huyền Vũ khám bệnh.
Tường đổ mọi người xô là chuyện của kẻ tiểu nhân, quốc quân lại không thể làm vậy.
Hoặc là Tổng đốc Chúc Nhung?
Không, không thể nào là Chúc Tổng đốc, ông ta hôm nay cũng muốn ban ân cho phủ Bá tước Huyền Vũ.
Bởi vì phủ Bá tước Huyền Vũ diệt vong, một trong những nguyên nhân thúc đẩy là ông ta, trong mắt ông ta chỉ có đại cục, tuyệt đối không thể vì cái chết của Tử tước Chúc Lan Đình mà gây chiến.
Không phải quốc quân, không phải Tổng đốc Chúc Nhung, vậy thì không có sức uy hiếp gì.
Gần như trong chốc lát, trong đầu Thẩm Lãng nghĩ rõ ràng tất cả chuyện này.
Tiếp đó, hắn hướng chủ Cẩm Tú Các Lâm Mặc nói:
- Chủ Lâm, rõ ràng không nghĩ tới chuyện gì mà lại đến cùng lúc thế.
Lâm Mặc cười nhạt.
Tường đổ mọi người xô.
Người ngã mọi người đạp.
Chuyện này là rất bình thường, hơn nữa đây chỉ là mới bắt đầu.
Phủ Bá tước Huyền Vũ sắp đến hồi kết, sau này có thù báo thù, không biết sẽ có bao nhiêu kẻ nhân cơ hội đến giẫm đạp thêm một chân đâu.
Bởi vì nếu không đến giẫm đạp thì sẽ không còn cơ hội.
Thẩm Lãng ôn hòa nói:
- Chủ Lâm, ta nợ ngài một nghìn lượng vàng đúng không?
Lâm Mặc nói:
- Cộng cả lợi tức, đã là một nghìn ba trăm lượng vàng.
Thẩm Lãng nói:
- Xin lỗi, xin lỗi, món nợ này ta suýt nữa đã quên rồi. Kim Trung đâu, lấy ra một nghìn ba trăm lượng vàng.
Kim Trung kinh ngạc nói:
- Cô gia, trong nhà thực sự không còn nhiều tiền.
Thẩm Lãng nói:
- Nợ thì phải trả, lẽ đương nhiên, đi lấy tiền đi.
- Vâng! - Kim Trung nói.
Một lát sau, gã ôm một cái rương đến, bên trong có đúng một nghìn ba trăm lượng vàng.
Cả cái rương nặng chừng một trăm cân.
Thẩm Lãng nói:
- Chủ Lâm, ngài đếm một chút.
Lâm Mặc dùng khăn tay lụa mở rương, sau đó dùng khăn lụa che mũi, liếc nhìn số vàng bên trong.
Thường xuyên giao dịch tiền bạc, chỉ cần liếc mắt là hắn đã biết chỗ này có bao nhiêu tiền.
Nhưng mà số tiền này hắn chắc là sẽ không dùng.
Thẩm Lãng quá độc, ai biết bên trong đống vàng này có giở trò gì không, ngay cả hít thở hắn cũng phải ngừng lại.
Thẩm Lãng nói:
- Chủ Lâm, vậy chúng ta coi như đã thanh toán xong, ta không còn nợ ngài nữa rồi chứ.
Lâm Mặc lạnh nhạt nói:
- Ngươi nợ ta đã trả hết, nhưng món nợ của phủ Bá tước Huyền Vũ với ta thì vẫn chưa trả xong.
Thẩm Lãng kinh ngạc nói:
- Phủ Bá tước Huyền Vũ của ta nợ ngài lúc nào?
Lâm Mặc nói:
- Dân chúng ở phủ Bá tước Huyền Vũ nuôi tằm, kén tằm thu hoạch hàng năm bán cho hai nhà ta và Từ Quang Doãn, đúng không?
Thẩm Lãng nói:
- Đúng, có chuyện này, trong đó bảy phần bán cho Từ Quang Doãn, ba phần bán cho Cẩm Tú Các.
Lâm Mặc nói:
- Chính vì thế, hàng năm giống tằm đều do chúng ta cung cấp. Năm nay thu tằm, ta đã cung cấp năm vạn trương tằm cho đất phong phủ Bá tước Huyền Vũ. Thế nhưng năm nay kén tằm của các ngươi lại không bán cho nhà ta, vậy nên tiền của năm vạn trương tằm này các ngươi phải trả cho ta chứ.
Mỗi một trương tằm loại có chừng ba vạn quả trứng, trị giá một ngân tệ, vậy nên năm vạn trương tằm loại tương đương với hai nghìn năm trăm lượng vàng.
- Hai nghìn năm trăm lượng vàng, cộng thêm bốn tháng lợi tức, tổng cộng ba nghìn ba trăm lượng vàng.
Thẩm Lãng lập tức hiểu ra.
Trước đây phủ Bá tước Huyền Vũ chính là chủ động muốn bán kén tằm cho nhà ngươi, nhưng ngươi vì liên kết với Từ Quang Doãn để phong tỏa kinh tế phủ Bá tước Huyền Vũ nên kiên quyết không thu mua.
Hôm nay lại lấy cớ kén tằm không bán cho nhà ngươi mà đến đây đòi tiền giống tằm.
Ngươi đây là vì chủ tử của ngươi mà không ngừng thăm dò giới hạn cuối cùng của phủ Bá tước Huyền Vũ của ta sao?
Thăm dò xem chúng ta rốt cuộc thảm hại đến mức nào sao?
Thẩm Lãng vẻ mặt đau khổ nói:
- Phủ Bá tước Huyền Vũ của ta gần đây đã tổn thất quá lớn trong cuộc chiến đảo Kim Sơn, cần chi tiêu rất nhiều, nhất thời không thể xoay sở vốn, chủ Lâm có thể hoãn lại vài ngày không?
Lâm Mặc hỏi:
- Vậy rốt cuộc hoãn lại mấy ngày?
Thẩm Lãng đáp:
- Chỉ ba ngày, hoãn lại ba ngày thôi.
Lâm Mặc nói:
- Nợ thì phải trả, lẽ đương nhiên, ta không muốn hoãn ba ngày, ta muốn đòi ngay món nợ này.
Cho dù là chủ nhân phía sau không ngừng thăm dò giới hạn cuối cùng của phủ Bá tước Huyền Vũ, Lâm Mặc cũng không dám lớn lối như vậy.
Nhưng là bởi vì Thiên hộ Hắc Thủy Đài ngay bên cạnh, cho nên hắn mới dám làm càn như vậy.
Bởi vì sắp tới, Thẩm Lãng có thể sẽ bị nha môn Hắc Thủy Đài bắt đi tra hỏi.
Mà những ai vào đại lao Hắc Thủy Đài, bất kể có tội hay không, trước tiên cũng mất nửa cái mạng.
Thẩm Lãng nói:
- Hay là thế này, chủ Lâm hoãn cho ta ba ngày, ba ngày sau ta sẽ trả cho ngài ba nghìn năm trăm lượng vàng, ta có thể viết giấy nợ, ngài thấy sao?
Lâm Mặc nhớ lại một hồi nói:
- Nể mặt Bá tước Huyền Vũ, ta đồng ý.
Tiếp đó, Thẩm Lãng viết một bản giấy nợ.
Nợ Cẩm Tú Các Lâm Mặc ba nghìn năm trăm lượng vàng, trả trong vòng ba ngày.
Nếu không trả, Lâm Mặc có quyền lấy đi năm trăm mẫu ruộng tốt của phủ Bá tước Huyền Vũ.
- Xin cáo từ! - Chủ Cẩm Tú Các Lâm Mặc nói.
Tiếp đó, hắn liền đi thẳng ra ngoài.
Khi ra đến cửa, Lâm Mặc không nhịn được nói:
- Thẩm Lãng, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây! Ngươi trước kia kiêu ngạo tàn ác, không chừa đường lui cho ai, hôm nay thảm hại như vậy, trong lòng có hối hận không?
Tiếp đó, Lâm Mặc nghênh ngang bỏ đi.
Tân nhiệm Chủ bộ thành Huyền Vũ Chúc Văn Hoa nói:
- Thẩm Lãng, ngươi đã giải quyết xong món nợ bên kia, giờ đến lượt bên ta. Theo chúng ta đi một chuyến, kể lại tỉ mỉ chuyện ngươi đã giết phụ thân ta như thế nào.
Vừa rồi Lâm Mặc chỉ hươu bảo ngựa, trắng trợn đổi trắng thay đen đòi nợ Thẩm Lãng.
Kết quả Thẩm Lãng không ngừng thỏa hiệp, mặc kệ đối phương giở trò xảo trá.
Mềm yếu đến thế, quả thật buồn cười.
Trước kia Thẩm Lãng nhà ngươi kiêu ngạo đến mức nào?
Hôm nay phủ Bá tước Huyền Vũ đối mặt với tuyệt cảnh, Thẩm Lãng nhà ngươi cũng trở thành kẻ bất lực.
Ngay cả một thương nhân nhỏ bé cũng có thể đến giẫm đạp ngươi!
Huống chi lần này ta mang đến đội hình lớn hơn, ngay cả Đại Lý Tự Thừa cũng đến.
Người bình thường vừa nghe đến danh hiệu Đại Lý Tự, gần như đều sợ đến tè ra quần.
Kẻ bị lôi vào Đại Lý Tự, không chết cũng lột da.
Mỗi một chủ quan trong Đại Lý Tự, gần như đều là siêu cấp ác quan, loại ác quan giết người không ghê tay.
Thẩm Lãng khom người nói:
- Chư vị đại nhân, chẳng hiểu sao hạ quan lại đổ mồ hôi đầm đìa, để không thất lễ, hạ quan xin đi thay quần áo, lát nữa sẽ đến nói chuyện với chư vị đại nhân.
Chúc Văn Hoa cười lớn:
- Lúc thu đông, trời rét lạnh như thế, Thẩm Lãng cô gia lại nóng đến chảy mồ hôi, rốt cuộc ngươi là sợ hãi, hay chột dạ vậy?
- Chê cười rồi, chê cười rồi. - Thẩm Lãng khom người nói.
Tiếp đó, hắn lùi vào gian phòng phía sau để thay quần áo.
Thẩm Thập Tam quỳ trước mặt hắn, vẫn không nhúc nhích.
- Đi giết Lâm Mặc. - Thẩm Lãng ra lệnh.
- Vâng! - Thẩm Thập Tam nói, tiếp đó trực tiếp lại muốn đi ra ngoài làm việc.
Thẩm Lãng nói:
- Nóng vội cái gì, ngươi biết giết như thế nào sao?
Thẩm Thập Tam lại cúi sâu hơn:
- Xin chủ nhân chỉ bảo.
Thẩm Lãng nói:
- Chủ Cẩm Tú Các này thật sự không tầm thường, Điền Hoành đã chết, Từ Quang Doãn đã chết, Chúc Lan Đình cũng đã chết, mà cái tên Lâm Mặc này còn chưa chết, lại còn dám đến tát vào mặt ta, giỏi thật, giỏi thật.
Thẩm Thập Tam quỳ trên mặt đất không dám động.
Thẩm Lãng nói:
- Kẻ này đã lợi hại đến thế, vậy hãy để hắn chết một cách khác biệt! Nhất định phải thảm nhất, bẩn thỉu nhất, ly kỳ nhất, nhưng tuyệt đối không thể có bất kỳ liên quan gì đến phủ Bá tước Huyền Vũ của chúng ta.
Thẩm Thập Tam nói:
- Thập Tam ngu dốt, xin chủ nhân chỉ dạy.
Thẩm Lãng nói:
- Nhà Lâm Mặc còn có những ai khác không?
Thẩm Thập Tam nói:
- Trước đây khi Lâm Chước chết, người hầu và tiểu thiếp của hắn đã bỏ trốn, chỉ còn lại bà vợ kế với hai đứa con trai.
Thẩm Lãng nói:
- Giết chết toàn bộ, kể cả tên quan viên Chức Tạo Phủ kia, nếu hắn cũng ở nhà Lâm Mặc thì cho chết chung luôn một thể!
Thẩm Thập Tam run lên.
Tuy rằng tên quan Chức Tạo Phủ kia chỉ là từ thất phẩm, nhưng dù sao cũng là quan của Chức Tạo Phủ.
Giết chết hết một lượt, hậu quả sẽ vô cùng kinh người!
Thẩm Lãng nhắm mắt lại nghĩ, nghĩ một biện pháp giết chết cả nhà Lâm Mặc mà không để lại bất kỳ hiềm nghi nào.
Chỉ nửa phút sau, hắn đã có biện pháp.
Thẩm Lãng nói:
- Lâm Mặc trước đây đã lánh nạn, nên tòa nhà họ Lâm bỏ hoang đã lâu, rất nhiều thứ còn ngổn ngang, thiếu người hầu, không ai dọn bồn cầu (*), chắc chắn đặc biệt bẩn thỉu. Ngươi nghĩ cách đột nhập vào Lâm gia, cho dù có bồn cầu cũng phải làm cho nó đặc biệt bẩn, để người ta không thể nào dùng được.
(*) Ở nhà giàu cổ đại, trong nhà có bồn cầu (mã dũng). Mang tiếng là bồn cầu chứ thật ra nó có chức năng như… một cái bô thật bự bằng gỗ, kim loại hoặc sứ. Đương nhiên khỏi nói, khuê phòng của mấy tiểu thư thời cổ đại “thơm” cỡ nào.
Khuôn mặt Thẩm Thập Tam run rẩy, gã đáp lời:
- Vâng!
Thẩm Lãng nói:
- Tiếp đó, ngươi pha chút thuốc xổ vào thức ăn của chúng, cho chúng tiêu chảy hết.
Thẩm Thập Tam đáp:
- Vâng!
Thẩm Lãng nói:
- Bồn cầu như vậy không thể dùng được nên chúng chỉ có thể đi nhà xí trong nhà, mà bên trong nhà xí đã lâu không ai dọn dẹp, tích tụ nhiều thứ bẩn thỉu, chắc chắn sẽ sinh ra rất nhiều khí metan. Ngươi hãy mang theo một thùng axit sunfuric nhỏ rồi đổ vào trong nhà xí. Như thế có thể tạo ra khá nhiều khí hydro. Khi hydro và khí metan hòa lẫn vào nhau, lúc bọn họ vào nhà xí, ngươi nhóm lửa đốt khí metan trong phòng làm nổ nhà xí.
- Đúng, cách chết này đủ khác biệt!
- Rơi vào hầm cầu bị phân và nước tiểu dìm chết đuối, rồi nổ tung.
Tiếp đó, Thẩm Lãng thuật lại từng bước cho Thẩm Thập Tam, để gã dựa theo biện pháp này mà thực hiện.
- Được rồi, đi làm việc đi, ta ở nhà đợi ngươi thắng lợi trở về.
Thẩm Thập Tam quỳ rạp trên đất, hô vang dõng dạc:
- Vâng!
Gã thực sự tê dại cả da đầu.
Chủ nhân này tuyệt đối là ma quỷ, giết người còn chưa nói, lại còn dùng biện pháp tàn nhẫn đáng sợ như vậy.
Quả thực khiến người ta rợn tóc gáy.
Thẩm Lãng không khỏi nói:
- Thập Tam, ngươi run rẩy cái gì thế?
Trong lòng Thẩm Thập Tam run rẩy, gã đáp:
- Chủ nhân, ngài hỏi ta run rẩy cái gì ư?
May mắn chủ nhân không nghĩ đến giết ta, nếu ta mà biết được, ta chắc chắn sớm tự sát.
Thủ đoạn hại người trong đầu ngươi quả thực liên tiếp xuất hiện.
Ngày nào còn kẻ ngoan độc như ngươi, phủ Bá tước Huyền Vũ sẽ diệt vong ư?
Có đánh chết ta, ta cũng không tin đâu.
...
Tiểu Băng thay quần áo cho Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng vừa thưởng thức, vừa vắt óc suy nghĩ.
Toàn thân Tiểu Băng đều run rẩy.
Bởi vì sau khi cô gia thất thần, động tác quá mạnh bạo.
Nàng chỉ là một tiểu cô nương, làm sao chịu nổi chứ.
Tiếp theo, nên xử lý Chúc Văn Hoa, Liễu Vô Nham, và tên Đại Lý Tự Thừa kia thế nào?
Giết chết tất cả ư?
Không được, không được!
Giết chết cả nhà Lâm Mặc, cộng thêm một quan viên Chức Tạo Phủ cũng không thành vấn đề lớn.
Đại Lý Tự Thừa dù sao cũng là quan viên từ kinh đô đến, nếu giết chết thì trách nhiệm quá lớn.
Hơn nữa, bọn họ vẫn còn ở trong phủ Bá tước, vạn nhất xảy ra chuyện chết người, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Vậy nên hại bọn họ bằng cách nào đây?
Nhưng vào lúc này, Tiểu Băng bỗng nhiên run rẩy kêu lên:
- Cô gia, người ta không chịu nổi nữa.
Thẩm Lãng kinh ngạc, không khỏi rút tay lại.
Khó trách đầu óc ta hơi trì độn, hóa ra là cô gái nhỏ nhắn này ở bên cạnh làm giảm chỉ số thông minh của ta.
Người ta nói 'tinh trùng lên não', bộ dạng này của ngươi ở bên cạnh dụ dỗ ta, ta còn có thể thông minh được sao?
Nhưng vào lúc này, Kim Trung ở phía ngoài nói:
- Cô gia, đám người Chúc Văn Hoa bọn họ chờ không nổi, bảo ngài nhanh chóng đi ra ngoài, bằng không bọn họ sẽ xông vào đây bắt người đấy.