Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 159: Cuộc gặp gỡ định mệnh và một triệu lượng vàng!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Bái, bái... Bái kiến di mẫu!
Một thanh niên cúi lạy nhạc mẫu Tô Bội Bội, dáng vẻ có chút khác lạ.
Người này thực ra rất anh tuấn, thế nhưng làn da lại đen một cách lạ thường, hơn nữa trên cằm còn có một nốt ruồi rõ ràng, trông giống như một ngôi sao. Vì thế, nhìn khuôn mặt này có phần quái dị.
Thân hình gã không cao, chỉ khoảng hơn một thước sáu. Hơn nữa, còn bị cà lăm.
Gã chính là Ngũ vương tử Ninh Chính, con trai thứ năm của Quốc quân.
Xét riêng về thân phận, gã có thể coi là một nhân vật lớn.
Gã không có quan hệ trực tiếp với phủ Bá tước Huyền Vũ, nhưng lại có mối thông gia với nhạc mẫu Tô Bội Bội.
Mẹ gã là Tô phi, xuất thân từ phủ Hầu tước Trấn Viễn, con gái của Hầu tước Tô Nan.
Kiểu thông gia này với Quốc quân là vô cùng bình thường.
Vương hậu là con gái của gia tộc họ Chúc, một danh môn vọng tộc của cả vương triều Đại Viêm, thế lực không chỉ có ở Việt quốc.
Ngoài Vương hậu ra, Quốc quân còn có bốn vị phi tử.
Trong đó, ba người đều đến từ các đại quý tộc danh tiếng: Biện phi là em gái của Uy Vũ Công Biện Tiêu, Xung phi xuất thân từ phủ Hầu tước Trấn Tây họ Xung, còn Tô phi xuất thân từ phủ Hầu tước Trấn Viễn họ Tô.
Biện phi không có con trai, nên không thể tham gia tranh ngôi.
Thái tử Ninh Dực, con trai trưởng của Vương hậu, được phần lớn văn thần hỗ trợ, trong đó gia tộc họ Chúc càng là chỗ dựa lớn nhất của Thái tử.
Nhị vương tử Ninh Thiệu, mẹ đã qua đời.
Tam vương tử Ninh Kỳ là cháu ngoại họ Xung, có bối cảnh quân đội hùng mạnh, là người duy nhất có địa vị ngang với Thái tử.
Tứ vương tử Ninh Chân, do cung nữ sinh ra. Tuy được Quốc quân yêu thích, lại văn võ toàn tài, nhưng họ ngoại cuối cùng vẫn thấp kém, không có thực lực tranh ngôi, nên đã đầu nhập dưới trướng Thái tử, trở thành một trong những trợ thủ đắc lực nhất của Thái tử, được xem là phụ tá giỏi giang.
Ngũ vương tử Ninh Chính, do chính Tô phi sinh ra.
Nhưng ngay từ khi mới sinh ra, gã đã bị coi là quái thai, bởi vì toàn thân đen thui, lông tóc vàng hoe, cằm có một nốt ruồi hình sao.
Mà trùng hợp lúc đó có một ngôi sao rơi xuống, đánh vào phía tây kinh đô, phá nát nhà dân, dẫn tới hỏa hoạn, gây thương vong cho hàng trăm người.
Ngự y nói người này tướng mạo kỳ quái, chưa từng thấy trong vương tộc trước đây.
Quốc sư nói người này rõ ràng là mang điềm gở.
Thế là Quốc quân hạ lệnh vứt bỏ, mẹ đẻ Tô phi dù khóc rống nhưng không ngăn cản.
Mà lúc ấy, Tô Bội Bội đang ở kinh đô giúp đỡ tỷ tỷ Tô phi đỡ đẻ.
Bà được xem là người đầu tiên ôm lấy Ninh Chính, thấy dáng vẻ quái dị của gã, trong lòng không đành lòng mà trìu mến.
Nghe nói đứa bé này bị vứt bỏ, bà ôm lấy Ninh Chính không buông, quỳ xin Quốc quân lưu tình, thậm chí còn dùng lời lẽ xúc phạm nặng nề.
Hổ dữ không ăn thịt con.
Chính vì những lời này, Ninh Chính vừa mới ra đời mới còn sống.
Mà Tô Bội Bội bị Quốc quân ghét bỏ, không lâu sau liền rời khỏi kinh đô, từ đó về sau vương tộc dù có bất kỳ đại sự gì, cũng không thèm mời bà nữa.
Mà Tô phi dù là chị ruột của Tô Bội Bội, nhưng vì Quốc quân không thích Tô Bội Bội, bà cũng đoạn tuyệt qua lại với em gái mình.
Ninh Chính vẫn sống, hơn nữa mạng còn đặc biệt cứng rắn.
Thế nhưng, trong số tất cả các con trai của Quốc quân, gã là người có cuộc sống chẳng vui vẻ gì cả.
Quốc quân ghét bỏ, thậm chí mẹ đẻ Tô phi cũng ghét nốt.
Sau này Tô phi lại sinh thêm một đứa con trai, càng ghét bỏ Ninh Chính này hơn, ngay cả em trai ruột cùng mẹ cũng coi thường gã.
Hôm nay Ninh Chính đã mười chín tuổi, đã sớm trưởng thành, mấy vị huynh trưởng đều đã được phong tước vị, Tứ vương tử Ninh Chân do cung nữ sinh ra cũng được phong Công tước, duy chỉ có gã chẳng có tước vị nào.
Sau khi ra khỏi vương cung, Quốc quân cũng chỉ ban cho gã một tòa nhà vỏn vẹn mười mấy mẫu.
Các vương tử khác cưới vợ đều là con gái của gia tộc danh môn quyền thế, duy chỉ có Ninh Chính cưới một người con gái nhà buôn.
Việc gã bị cà lăm, có người nói là do thời niên thiếu bị một tên thái giám bụng dạ khó lường dẫn dắt, cũng có người nói là do khi còn bé bị kích thích mạnh mẽ dẫn đến.
Nhưng gã vốn đã không được Quốc quân yêu thích, cộng thêm việc bị cà lăm, thì càng thêm bị ghét bỏ.
Quanh năm suốt tháng, Quốc quân cũng chẳng thèm nhìn thấy đứa con trai này lấy một lần.
Không chỉ vậy, ngay cả phủ Hầu tước Trấn Viễn cũng chẳng bao giờ muốn gặp đứa cháu ngoại ruột này.
Nhưng dù sao đi nữa?
Gã dù sao cũng là con trai của Quốc quân, thân phận quý trọng.
Lúc này, khi tường đổ mọi người xô đẩy, ai nấy đều muốn xông lên đạp phủ Bá tước Huyền Vũ một cái.
Vị Ngũ vương tử này, lại đến phủ Bá tước Huyền Vũ để đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Không chỉ đích thân đến, còn tặng một vạn bảy nghìn lượng vàng.
Chuyện hội Ẩn Nguyên đòi nợ gia tộc họ Kim cả thiên hạ đều biết, ai cũng biết phủ Bá tước Huyền Vũ đang gặp phải khủng hoảng tài chính khổng lồ.
Mà một vạn bảy nghìn lượng vàng này, là Ngũ vương tử Ninh Chính đã dốc hết tất cả.
Một người ở thời khắc mấu chốt, sẵn lòng móc hết tất cả tiền ra để cứu ngươi, tình nghĩa này lớn đến nhường nào?
Thực ra, vị Ngũ vương tử này, ngoài việc được Tô Bội Bội cứu lúc mới sinh ra, từ đó về sau cũng không có liên lạc gì thêm.
Trong kinh đô, gã càng giống như một người vô hình.
Chưa kể đến ai khác, ngay cả phủ Bá tước Huyền Vũ cũng đã quên mình còn có một mối thông gia này.
Lại thật không ngờ, vào thời khắc “tuyệt vọng” này, những kẻ từng nhận ân tình của phủ Bá tước Huyền Vũ đều vội vàng phân rõ giới hạn, thậm chí còn bỏ đá xuống giếng.
Duy chỉ có vị Ngũ điện hạ này đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, dốc hết tất cả.
Việc này thực sự khiến Thẩm Lãng và nhạc mẫu có chút ngạc nhiên, hoàn toàn không tưởng tượng được.
- Ngũ điện hạ, mời ngồi! - Tô Bội Bội nói.
Ngũ vương tử Ninh Chính cúi chào Thẩm Lãng một cái.
Thẩm Lãng cảm thấy vô cùng thất lễ, đối phương dù sao cũng là con trai của Quốc quân, lại còn khiến đối phương chủ động hành lễ với hắn.
Thẩm Lãng vội vàng đáp lễ.
Ninh Chính biểu cảm có chút mất tự nhiên, gã bẩm sinh hơi tự ti, nhất là khi nhìn thấy mỹ nam tử cao ráo như Thẩm Lãng.
Sau khi ngồi xuống, Ngũ vương tử Ninh Chính cũng không biết nói gì.
Bầu không khí có chút gượng gạo.
Nhạc mẫu Tô Bội Bội nói:
- Ngũ điện hạ, phu quân của ta thân thể không tốt, sợ lây bệnh cho ngài, nên không thể ra gặp ngài được, xin lỗi.
Ninh Chính nói:
- Lát nữa... ta, ta... Ta sẽ đi bái kiến dượng.
Nhạc mẫu Tô Bội Bội nói:
- Ngũ điện hạ, nhà chúng ta tuy thiếu tiền, thế nhưng cũng không thể lấy tiền của ngài, ngài hãy mang số vàng đó về đi.
Mặt Ninh Chính đỏ bừng, cà lăm càng nghiêm trọng hơn:
- Di mẫu... di.. di mẫu đối với ta có... có ơn cứu mạng, chính không thể không... báo đáp.
Khi căng thẳng như vậy, chứng cà lăm của Ninh Chính trở nên càng nghiêm trọng.
Tô Bội Bội ngược lại không đành lòng kích thích gã nói thêm.
Thẩm Lãng không nói gì, chỉ nở một nụ cười ấm áp, như thế có thể khiến đối phương bình tĩnh trở lại.
Sau khi Ninh Chính thoáng bình tĩnh lại, nói hơi lưu loát hơn một chút, nhưng tốc độ vẫn rất chậm:
- Ta đã cầu xin phụ vương ban ý chỉ, để thế tử Kim Mộc Thông vào Quốc Tử Giám học.
Ninh Chính làm vậy là có hảo ý.
Ai cũng biết phủ Bá tước Huyền Vũ đang gặp đại họa, nếu ở lại thành Huyền Vũ chỉ sợ có nguy hiểm đến tính mạng.
Bề ngoài là vào Quốc Tử Giám đọc sách, nhưng trên thực tế là vào phủ Ngũ vương tử để tránh họa, ít nhất có thể giữ được một cái mạng.
Chuyện này Ninh Chính nói có vẻ đơn giản, nhưng thực ra gã đã quỳ suốt một ngày một đêm ngoài cung điện của Quốc quân mới xin được.
Năm đó Tô Bội Bội cứu gã một mạng, hôm nay gã cảm thấy có nghĩa vụ phải cứu Kim Mộc Thông, ít nhất để gia tộc họ Kim không bị tuyệt tự.
- Không lâu sau, phụ vương sẽ ban ý chỉ đến.
Thẩm Lãng và Tô Bội Bội rõ ràng cảm động.
Tuy rằng việc phủ Bá tước Huyền Vũ thê lương tuyệt vọng là đang diễn trò, thế nhưng trong khoảng thời gian này gia tộc họ Kim đụng phải Thập Diện Mai Phục là thật, cả nhà từ trên xuống dưới tất cả mọi người rõ ràng nhận hết lòng người dễ thay đổi, trần gian ấm lạnh.
Lại thật không ngờ, vị Ngũ vương tử này lại vào thời khắc quan trọng đứng ra tương trợ gia tộc họ Kim.
Tình sâu nghĩa nặng đến mức này, sao có thể khiến người ta không cảm động?
Tiếp đó, Ngũ vương tử Ninh Chính đi thăm Bá tước Huyền Vũ Kim Trác đang nằm trên giường bệnh.
Gã không có bất kỳ lời hoa mỹ nào, chỉ cúi lạy một cái, đó là lễ của vãn bối.
Người này không giỏi nói năng, lại không biết cách nói lời dễ nghe.
Ở phủ Bá tước Huyền Vũ ăn một bữa cơm, gã liền rời đi, trở về kinh đô.
Một vạn bảy nghìn lượng vàng này, gã nhất quyết phải để lại, muốn tặng cho phủ Bá tước Huyền Vũ để vượt qua nguy cơ.
Trước khi đi, Ninh Chính có nói với Thẩm Lãng một câu.
- Nếu chuyện không thể giải quyết, Thẩm công tử hãy mang biểu tỷ Mộc Lan rời khỏi Việt quốc, Thái tử huynh trưởng cứ theo dõi biểu tỷ, nhất định phải được!
Chỉ một câu nói này, đã khiến trong lòng Thẩm Lãng tràn đầy sát ý.
Thái tử Ninh Dực, cũng dám nói rằng vợ của ta nhất định phải thuộc về hắn? Từ nay về sau, chúng ta là sinh tử đại thù, không chết không thôi.
Đồng thời, hắn cũng có cảm tình cực kỳ tốt đẹp với vị Ngũ điện hạ này.
Người này có chút lầm lì, đồng thời có chút tự ti, nhưng lòng tự trọng lại mạnh phi thường, không giỏi nói năng.
Thế nhưng tri ân báo đáp, phẩm hạnh cao thượng, chính trực quả cảm, thậm chí còn mang theo một chút nghĩa hiệp ngây thơ.
Trong mắt tất cả mọi người, phủ Bá tước Huyền Vũ đều nhất định phải tiêu vong.
Lúc này ra tay tương trợ, ngoài việc khiến Quốc quân tức giận, để Ninh Chính rơi vào cảnh họa vô đơn chí, thì không hề thu được bất cứ hồi báo nào.
Thẩm Lãng tức khắc cúi người lạy Ngũ vương tử Ninh Chính.
Ninh Chính có chút e ngại, chắp tay đáp lễ, tiếp đó lên xe rời đi.
...
Theo thời gian trôi qua.
Cơn bão nợ nần của phủ Bá tước Huyền Vũ càng ngày càng nghiêm trọng.
Không chỉ các quan viên và quý tộc trong thiên hạ đều biết, ngay cả toàn bộ dân chúng cũng đều rõ mồn một.
Gia tộc họ Kim thiếu bảy mươi vạn lượng vàng, hơn nữa còn có ý định quỵt nợ không trả.
Toàn bộ gia tộc, toàn bộ quan viên, gần như đều lên tiếng.
Thiếu nợ thì trả tiền, đó là lẽ đương nhiên.
Phủ Bá tước Huyền Vũ lại không trả nợ, đánh mất phong thái quý tộc trăm năm.
Tiếp đó, lại có dư luận lan truyền khắp thiên hạ.
Cô gia Thẩm Lãng của phủ Bá tước Huyền Vũ, sinh hoạt hết sức xa hoa lãng phí, cẩm y hoa phục, có thể sánh ngang vương hầu.
Trong vòng ba ngày tranh chấp đảo Kim Sơn, liền thay đổi bốn bộ quần áo.
Mỗi bộ quần áo có chi phí không thấp hơn hai trăm lượng vàng.
Tiếp đó lại nghe đồn, người ở rể Thẩm Lãng ăn một bữa cơm cần đến một trăm con cá, bởi vì hắn chỉ ăn môi cá nhám.
Còn nói hắn thích ăn thịt lừa, nhưng mỗi bữa ăn thịt lừa, phải giết mười con.
Bởi vì, hắn chỉ ăn phần giòn nhất của con lừa thôi.
Lần này dân chúng thiên hạ liền không hài lòng.
Mẹ kiếp, ngươi chỉ là một tên ở rể nhỏ bé, lại sống xa xỉ đến thế?
Thiên hạ còn có nhiều người ăn cơm không đủ no, ngươi lại lãng phí xa hoa như vậy?
Đáng đánh, đáng chết!
Tiếp đó, lại có tiếng đồn nói Thẩm Lãng ỷ vào thế lực phủ Bá tước Huyền Vũ, đe dọa khắp nơi.
Trước tiên bức tử Thiên hộ Điền Hoành của quân dân, cướp đi toàn bộ tài sản.
Tiếp đó lại đe dọa ông chủ Lâm Mặc của Cẩm Tú Các năm nghìn lượng vàng, quỵt nợ không trả.
Thậm chí, hắn còn đe dọa lấy từ nhà Từ Quang Doãn mấy vạn lượng vàng, bức tử cả nhà Từ Quang Doãn.
Mà số tiền này, toàn bộ đã bị Thẩm Lãng tiêu xài không còn đồng nào.
Hôm nay thiếu hội Ẩn Nguyên một món nợ khổng lồ, phủ Bá tước Huyền Vũ chẳng những không có ý định trả tiền, ngược lại còn phái binh dùng côn loạn đánh đuổi Thư Đình Ngọc.
Trong làn dư luận hỗn tạp này.
Phủ Bá tước Huyền Vũ đơn giản là trơ tráo mặt mày, chẳng khác gì những lão già ăn chơi đàng điếm thiếu tiền không trả của hậu thế.
Mà Thẩm Lãng thì đáng ghét.
Trong lúc nhất thời, khắp Việt quốc ai nấy đều kêu đánh kêu giết.
Vô số Ngự Sử đều tấu lên, khẩn cầu Quốc quân giáng tội nghiêm phạt.
Quốc quân hạ chỉ, đốc thúc Bá tước Kim Trác trả nợ, không thể làm hoen ố danh tiếng quý tộc Việt quốc.
Lại có Ngự Sử tấu lên, năm đó Bá tước Kim Vũ đã mượn hội Ẩn Nguyên một triệu lượng vàng, dùng đảo Vọng Nhai làm vật thế chấp.
Hôm nay kỳ hạn hai mươi năm đã đến, hội Ẩn Nguyên có quyền thu hồi đảo Vọng Nhai.
Hội Ẩn Nguyên phái sứ giả đến Thượng Thư Đài Việt quốc phát công văn, hội Ẩn Nguyên chỉ muốn thu hồi quyền khai thác ruộng muối cùng hầm mỏ đảo Vọng Nhai, sẵn lòng đem toàn bộ quyền đất đai trên đảo không ràng buộc hiến cho Việt quốc.
Cuối cùng Quốc quân hạ chỉ!
Nếu trong kỳ hạn chót, phủ Bá tước Huyền Vũ vẫn không thể trả hết món nợ bảy mươi vạn lượng vàng, thì đảo Vọng Nhai thế chấp sẽ giao cho hội Ẩn Nguyên.
Cuối cùng!
Cuối cùng, chiếc giày kia cũng rơi xuống đất.
Giáng một đòn chí mạng.
Quốc quân đích thân đứng ra, làm trọng tài cho món nợ giữa gia tộc họ Kim và hội Ẩn Nguyên.
Lúc này, khoảng cách đến kỳ hạn chót trả nợ, cũng chỉ còn mười ba ngày mà thôi.
Coi như là thần tiên cũng không thể xoay ra bảy mươi vạn lượng vàng này.
Gia tộc họ Kim mất đi đảo Vọng Nhai đã là kết cục đã định.
Một khi mất đi căn cứ kinh tế trụ cột là đảo Vọng Nhai này, gia tộc họ Kim chỉ sợ sẽ tan tành trong nháy mắt.
Mười ba ngày, bảy mươi vạn lượng vàng.
Muốn gom đủ số tiền này, rõ ràng là mơ mộng hão huyền.
Ngay cả toàn bộ thuế má của hành tỉnh Thiên Nam cộng lại, cũng không có nhiều như vậy.
Thế nhưng đối với Thẩm Lãng mà nói, lại là chuyện dễ dàng.
Vì ngày này, hắn đã chuẩn bị mấy tháng.
Hơn nữa, số tiền hắn cần kiếm căn bản không phải là bảy mươi vạn lượng vàng.
Mà là tám mươi vạn, chín mươi vạn, thậm chí còn nhiều hơn!
Bước chiến lược thứ ba mấu chốt, chính là biến đảo Vọng Nhai thành hòn đảo vàng.
Khi kỳ hạn nửa tháng sau vừa đến, gia tộc họ Kim sẽ trực tiếp trả hết món nợ bảy mươi vạn lượng vàng cho hội Ẩn Nguyên.
Khi đó, trong nháy mắt sẽ khiến thiên hạ bùng nổ.
Toàn bộ quý tộc và bình dân trong thiên hạ, đều có thể bị hoàn toàn chấn động.
Ngày nay dư luận trong thiên hạ đều đang công kích Thẩm Lãng và gia tộc họ Kim, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng.
Đây đương nhiên là do hội Ẩn Nguyên và phái tân chính bày trò.
Nhưng Thẩm Lãng đặc biệt cảm kích làn dư luận này, để gia tộc họ Kim nổi tiếng khắp thiên hạ, để trận tranh chấp nợ nần này mọi người đều biết.
Hôm nay càng bàn tán kịch liệt, ngày khác Thẩm Lãng đập ra bảy mươi vạn lượng vàng, hiệu quả sẽ chấn động đến mức nào.
Chiến lược đảo vàng của Thẩm Lãng, sẽ thu được thành công chưa từng có.
Mà cho đến lúc này!
Việc cướp đoạt thành Nộ Triều, chiến lược Cách Biển Làm Vua, sẽ thành công hơn phân nửa.
Cảm giác đánh một ván cờ lớn, thật thoải mái!
Cái cảm giác thao túng thiên hạ này, thật thoải mái biết bao!
Chỉ là, lúc này trong lòng Thẩm Lãng vẫn có mấy phần nóng như lửa đốt.
Bởi vì bên thành Nộ Triều, Từ Thiên Thiên vẫn không có tin tức gì truyền đến.
Thời gian gấp gáp vô cùng.
Vai trò của Cừu Yêu Nhi đã càng ngày càng quan trọng, trở thành một bộ phận không thể thiếu để cướp đoạt thành Nộ Triều.
Chiến lược đảo vàng Vọng Nhai lập tức sẽ phải được kích hoạt.
Nếu Từ Thiên Thiên không tóm được Cừu Yêu Nhi, Thẩm Lãng thực sự phải đích thân ra tay.
Nếu không bắt được Cừu Yêu Nhi, toàn bộ phân đoạn chiến lược cuối cùng sẽ thất bại trong gang tấc.
Từ Thiên Thiên, lúc trước ngươi không phải rất lợi hại sao?
Thời khắc mấu chốt, đừng như xe bị tuột xích chứ!
Nhưng vào lúc này, Kim Hối và Kim Trung đồng thời vội vàng chạy vào.
- Cô gia, tiểu thư Từ Thiên Thiên gửi mật thư đến.
- Cô gia, người của hội Thiên Đạo đến rồi!
Thẩm Lãng mừng rỡ.
Hai chuyện tốt đến cùng lúc ư?
Hai tin tức quan trọng này, lại đồng thời đến!
Hội Thiên Đạo!
Một siêu cấp tổ chức có địa vị ngang với hội Ẩn Nguyên.
Có thể trong nháy mắt kiếm được tám chín mười vạn hay không, thậm chí nhiều hơn, liền xem Thẩm Lãng biểu diễn tiếp theo!