Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 158: Cả nhà chết thảm! Đại minh hữu xuất hiện
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi bảo các vị đại nhân đợi một lát, ta sẽ đến ngay.
- Vâng. - Kim Trung lại đi ra ngoài ngăn cản đám người Chúc Văn Hoa.
Thẩm Lãng nói:
- Băng nhi, ngươi lấy thùng dụng cụ của ta đến đây.
- Dạ.
Tiểu Băng chạy đi lấy.
Nhưng mà cô bé đó chạy đi, còn che giấu điều gì nữa?
Khoảng mười phút sau, Tiểu Băng ôm chiếc rương lớn đi ra.
Nhưng mà cô bé đó thậm chí còn thay cả váy, làm sao mà nhanh như vậy được?
Hơn nữa, ngươi chỉ là một đứa bé gái, lại có nhiều váy như vậy, Mộc Lan rõ ràng đã chiều hư con bé rồi.
- Cô gia, thùng dụng cụ đây ạ. - Tiểu Băng cẩn thận từng li từng tí đặt chiếc rương lên bàn.
Nàng cũng biết, trong này chắc chắn có đồ vật để cô gia gây tai họa.
Thẩm Lãng mở chiếc rương báu của hắn, bên trong có trên trăm cái bình sứ, mấy chục loại độc dược, mấy chục loại thuốc đặc biệt vân vân, có đủ mọi thứ cần thiết.
Thẩm Lãng lấy ra trong đó một bình, sau khi mở ra, dùng tăm bông thấm một chút thuốc, cẩn thận từng li từng tí quét lên cánh tay và trên cổ của mình.
Quét lên đặc biệt tỉ mỉ, thậm chí hình dạng quét lên cũng cẩn thận.
Sau một lát!
Tiểu Băng thét lên một tiếng kinh hãi.
Bởi vì trên cổ, trên cánh tay Thẩm Lãng xuất hiện rất nhiều nốt mẩn đỏ, đỏ rực như cánh hoa vậy.
- Cô gia, ngài...
Thẩm Lãng nói:
- Băng nhi, ngươi có sợ không?
Những nốt mẩn đỏ trên người Thẩm Lãng lúc này nhìn qua rất giống một loại bệnh truyền nhiễm cực kỳ đáng sợ, đó chính là bệnh đậu mùa!
Đương nhiên đây không phải bệnh đậu mùa, chỉ là một loại mẩn đỏ, cực kỳ tương tự với bệnh đậu mùa, Thẩm Lãng hoàn toàn dựa vào hình dạng của các nốt đậu mùa mà bôi thuốc tạo hình.
Mà loại nước thuốc Thẩm Lãng bôi này, là chất tiết ra từ một loại sâu lông có độc tính rất nhẹ.
- Không sợ, hơn nữa… cô gia đáng ghét này, thậm chí còn từng bôi lên mông người ta một lần, làm người ta sợ chết khiếp ấy… - Tiểu Băng ôm cổ của Thẩm Lãng làm nũng, tiếp đó, nàng cất giọng đau lòng:
- Cô gia, cái này rất đau, tại sao ngài phải hành hạ bản thân như vậy.
Thẩm Lãng nói:
- Thời khắc mấu chốt, người ta đang thăm dò chúng ta, ta nhất định phải tỏ ra đủ thê thảm. Hơn nữa trước khi hại người, cũng nên chịu khổ một chút chứ..
- Nhưng mà người ta đau lòng muốn chết... - Tiếp đó, cái tiểu nha đầu này thè cái lưỡi nhỏ, liếm những nốt mẩn đỏ trên cổ Thẩm Lãng, cất tiếng nũng nịu:
- Bây giờ có khá hơn chút nào không?
- Không tốt! - Thẩm Lãng nói:
- Ngươi làm ta dựng rồi đó.
Tiểu Băng ngượng ngập nói:
- Vậy người ta sẽ làm cho nó hạ xuống ngay mà.
Không được, không được, con tiểu nha đầu này càng ngày càng vô liêm sỉ.
Thẩm Lãng mỗi một lần đùa giỡn, đều bị nàng giỡn trả về.
Hơn nữa nàng câu dẫn càng ngày càng không chút kiêng kỵ, ngay cả loại đàn ông tồi như Lãng gia này thậm chí còn không chịu nổi.
...
Khi Thẩm Lãng một lần nữa xuất hiện ở phòng tiếp khách, đã thay một bộ quần áo hoàn toàn khác.
Đương nhiên, cái cổ cùng cánh tay đều che lại.
Thế nhưng mặt hơi đỏ, trông như đang sốt.
Chúc Văn Hoa nói:
- Thẩm Lãng, khi phụ thân ta Chúc Lan Đình bị giết, ngươi đang ở đâu?
Thẩm Lãng nói:
- Chắc là ở trong quận Nam Hoa.
Đại Lý Tự Thừa Vương Khải Trạch nói:
- Vậy đúng dịp, Bá tước Chúc Lan Đình cũng chết trong địa phận quận Nam Hoa.
Chúc Văn Hoa nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thẩm Lãng, bây giờ ngươi còn gì để nói không?
Thẩm Lãng nói:
- Chúc Lan Đình chết không có quan hệ gì với ta.
Chúc Văn Hoa nói:
- Đưa ra chứng cứ, chứng minh ngươi không liên quan đến cái chết của phụ thân ta. Hơn nữa, một mình ngươi là cô gia của phủ Bá tước Huyền Vũ, đi quận Nam Hoa làm gì?
Thẩm Lãng cười lạnh nói:
- Thẩm Bắc Huyền ta đây làm việc chưa bao giờ cần phải giải thích với bất kỳ ai.
Thẩm Bắc Huyền?
Ngươi lúc nào thì lại thêm một cái tên thế này? Tên tự của ngươi là Bắc Huyền (*) sao?
(*) Tức Bắc Huyền Vũ.
Chúc Văn Hoa nói:
- Đã như vậy, ngươi theo chúng ta đi một chuyến đi, trước tiên tạm giam một đêm ở nhà tù thành Huyền Vũ, sau đó áp giải về kinh đô, tại đại lao Đại Lý Tự, dưới nghiêm hình tra tấn, ta không tin ngươi không nhận tội.
Thẩm Lãng nói:
- Đã như vậy, ta sẽ cùng các ngươi đi một chuyến, ta cũng không tin trên đời này không có sự trong sạch.
Trong sạch? Buồn cười!
Ngươi, Thẩm Lãng, là đứa trẻ ba tuổi sao? Lại còn tin trên đời này có sự trong sạch?
Có lẽ là có, nhưng tuyệt đối sẽ không giáng xuống đầu Thẩm Lãng ngươi.
Tiếp đó, Thẩm Lãng khoanh tay chịu trói.
Mà lúc này, Kim Mộc Lan xông ra, chợt rút kiếm, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Các ngươi đừng có quá đáng, kẻ nào dám động đến phu quân ta một sợi tóc, ta sẽ chặt đứt hai tay hắn.
Vị Đại Lý Tự Thừa nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Kim tiểu thư, đây là Đại Lý Tự phá án, phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi lẽ nào cũng muốn ngăn cản sao?
Đại Lý Tự, đại biểu cho cơ quan hình ngục tối cao của Việt quốc, quả thực một phủ Bá tước không thể nào ngăn cản được.
Chúc Văn Hoa nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Tiểu thư Kim Mộc Lan, chúng ta không mang theo người vào đây, đã là sự tôn trọng lớn nhất dành cho phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi rồi, hy vọng ngươi đừng quá đáng.
Thẩm Lãng nói dịu dàng:
- Nương tử, không có chuyện gì, ta theo chân bọn họ đi một chuyến. Ai cũng biết ta yếu ớt tay trói gà không chặt, làm sao có thể giết Tử tước Chúc Lan Đình, Đại Lý Tự sẽ trả lại sự trong sạch cho ta thôi mà.
Tiếp đó, hắn giơ hai tay lên nói:
- Dẫn ta đi nào, vào ngục giam thành Huyền Vũ cũng được, ngục giam Đại Lý Tự cũng được, ta đều sẽ đi cùng các ngươi.
Chúc Văn Hoa kinh ngạc.
Thẩm Lãng lại ngoan ngoãn như vậy sao?
Phương diện này lại có âm mưu gì nữa không?
Nhưng dù có âm mưu thì sao chứ?
Phủ Bá tước Huyền Vũ đã sắp bị diệt vong rồi, Thẩm Lãng là một kẻ yếu ớt như vậy, một khi tiến vào đại lao thành Huyền Vũ, chẳng phải sẽ mặc sức để gã hành hạ sao?
Có thể nói, một khi tiến vào bên trong nhà tù, thì đủ để Thẩm Lãng sống không bằng chết.
Bên trong phòng giam có rất nhiều kẻ biến thái, mà Thẩm Lãng lại có vẻ ngoài tuấn tú như vậy.
Cảnh tượng đó, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi tột độ.
Tiếp đó, Chúc Văn Hoa tiến lên tóm lấy cổ tay Thẩm Lãng.
Vị Đại Lý Tự Thừa kia lấy ra gông cùm bằng giấy.
Vậy cũng thật sự ưu ái, không bắt ngươi mang gông cùm thật, mà chỉ là gông cùm bằng giấy.
Thẩm Lãng ngoan ngoãn giơ hai tay lên, tùy ý đối phương cho mình đeo gông cùm bằng giấy.
Mà ngay tại lúc này tay áo Thẩm Lãng tuột xuống, để lộ những nốt mẩn đỏ trên cánh tay.
Hình dạng những nốt mẩn đỏ này, hoàn toàn khiến người ta giật mình.
Trông quen quá.
Sắc mặt tên Đại Lý Tự Thừa biến đổi kịch liệt.
Đây... Đây là bệnh đậu mùa!
Gã từng gặp bệnh đậu mùa, mấy năm trước gã còn đích thân dẫn quân phong tỏa một ngôi làng.
Bởi vì, trong thôn kia có người bị nhiễm bệnh đậu mùa.
Đây chính là bệnh lây lan cực kỳ mạnh.
Lúc đó những nốt đậu mùa kia giống hệt trên người Thẩm Lãng.
Thảo nào khuôn mặt Thẩm Lãng đỏ rực, trông như đang phát sốt.
Đây cũng là triệu chứng của bệnh đậu mùa.
Thẩm Lãng cất giọng thê lương:
- Các ngươi không phải hỏi ta đi quận Nam Hoa làm gì sao? Ta đi tìm thầy thuốc, nghe nói Trương thần y của Phong Hoa Cốc đã từng chữa khỏi bệnh đậu mùa.
Nghe những lời này, Chúc Văn Hoa, Liễu Vô Nham, còn có tên Đại Lý Tự Thừa như thấy quỷ, vội vàng lùi lại phía sau.
Cái này... cái này sẽ lây nhiễm đó.
Hơn nữa khả năng lây lan rất mạnh, bất luận kẻ nào một khi bị bệnh đậu mùa, liền nhất định phải cách ly hoàn toàn, không thể tiếp xúc với bất kỳ ai.
Nhất là tên quan Đại Lý Tự Thừa Vương Khải Liệt, gã gần như muốn điên rồi.
Gã chẳng qua là được một nhân vật lớn bày mưu tính kế để bắt Thẩm Lãng, đồng thời thăm dò giới hạn cuối cùng của phủ Bá tước Huyền Vũ.
Gã sốt ruột lập công, nhưng không hề có ý định nạp mạng.
Cái loại bệnh đậu mùa này, tỷ lệ tử vong một phần tư đó.
Bọn họ lùi bước, Thẩm Lãng ngược lại đuổi theo.
- Dẫn ta đi đi!
- Mau tới bắt ta, bắt ta vào đại lao thành Huyền Vũ, bắt ta vào ngục giam Đại Lý Tự!
- Nhanh đi nào... Nhanh nào...
Chết tiệt, ngục giam này kín như bưng, lại có nhiều phạm nhân như vậy, dễ lây bệnh nhất.
Kẻ nào dám đến bắt ngươi chứ?
Đến lúc đó toàn bộ người trong tù bị lây bệnh chết hết, chuyện đó sẽ lớn chuyện.
Vị Đại Lý Tự Thừa này quay người bỏ chạy.
Tiếp đó, Liễu Vô Nham, đám quan viên phủ Tổng đốc, phủ Thái Thú cũng đều chạy trốn.
Chúc Văn Hoa trong lòng hiểu rõ Thẩm Lãng nhất, người này cực kỳ gian trá, gã thật sự không tin Thẩm Lãng mắc cái bệnh đậu mùa gì đâu.
Mối họa sống ngàn năm.
Một mối họa lớn như Thẩm Lãng làm sao có thể dễ dàng mắc bệnh đậu mùa như vậy chứ?
Thế nhưng trong lòng nghĩ thế nào là một chuyện, nhưng sợ hãi lại là chuyện khác.
Những người khác đều chạy trốn, nếu Chúc Văn Hoa ta đây không chạy, chẳng phải là muốn bị Thẩm Lãng hại chết sao?
Lâm Chước chết thế nào? Hoàn toàn khiến người ta kinh hãi tột độ.
Mặc dù không cam lòng, nhưng Chúc Văn Hoa chỉ có thể chạy theo.
Đại Lý Tự Thừa đều chạy trốn, dựa vào mỗi một Chủ bộ thành Huyền Vũ như gã thì làm sao bắt được Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng túm lấy tay của Chúc Văn Hoa rồi nói:
- Đừng đi, các ngươi đừng đi chứ, nhanh bắt ta, bắt ta đi...
Gan Chúc Văn Hoa run rẩy, ra sức gạt tay Thẩm Lãng ra.
- Ngươi đừng đụng đến ta, đừng đụng ta...
Chúc Văn Hoa thét lên, rồi biến mất dạng.
- Đừng đi, đừng đi, bắt ta, bắt ta nào... - Thẩm Lãng hô to.
Bỗng nhiên, Mộc Lan từ phía sau lưng ôm lấy eo Thẩm Lãng, áp mặt vào lưng hắn.
Rất nhanh, lưng hắn ướt.
Bởi vì Mộc Lan đang khóc.
Mặc dù Thẩm Lãng làm đám người Chúc Văn Hoa, Vương Khải Liệt kinh sợ thối lui, thế nhưng Mộc Lan lại đặc biệt thương xót.
Phu quân bình thường sống an nhàn sung sướng, một chút đau cũng không chịu được, hôm nay trên người như bị thiêu đốt, không biết đau đớn đến mức nào.
Thẩm Lãng nói dịu dàng:
- Vì cướp đoạt thành Nộ Triều, vì sự bình an vĩnh viễn của gia tộc chúng ta, vì cơ nghiệp trăm năm của gia tộc họ Kim được nâng lên một tầm cao mới, tất cả những chuyện này đều đáng giá. Nhạc phụ đại nhân bây giờ vẫn còn nằm trên giường, mỗi ngày dựa vào thuốc của ta, gầy đi ước chừng mười mấy cân, so với lão nhân gia thì ta có đáng là gì đâu?
Liễu Vô Nham, Chúc Văn Hoa, thậm chí Vương Khải Liệt, trong mắt Thẩm Lãng đều không đáng là gì.
Nhất là Chúc Văn Hoa, Thẩm Lãng bất cứ lúc nào cũng có thể giết chết gã.
Nhưng là vì cướp đoạt thành Nộ Triều, trước hết để gã sống thêm mấy ngày.
- Ngày hôm nay coi như là làm bàn đạp, ngày khác tên Đại Lý Tự Vương Khải Liệt nếu có chết vì bệnh đậu mùa, mọi người cũng đừng quá kinh ngạc.
- Một khi chúng ta thành công cướp đoạt thành Nộ Triều, ta cam đoan sẽ giết sạch cả nhà Chúc Văn Hoa, những kẻ hôm nay tới nhà của chúng ta gây phiền toái, tất cả đều phải chết, ngay cả những kẻ không nói một lời, cũng phải chết!
Tất cả, đều vì cướp đoạt thành Nộ Triều!
Thành Nộ Triều, quần đảo Lôi Châu! Một vùng đất rộng một vạn cây số vuông, một khi chiếm được, gia tộc họ Kim hoàn toàn chuyển nguy thành an, hơn nữa thế lực sẽ trực tiếp leo đến đỉnh cao trong lịch sử gia tộc.
Từ Thiên Thiên, bên phía ngươi rốt cuộc tiến triển thế nào rồi?
Ván cờ một khi đã được bày ra, sẽ không thể dừng lại.
Nếu như bên phía Từ Thiên Thiên bị kẹt, toàn bộ kế hoạch sẽ xuất hiện lỗ hổng chí mạng.
Nữ ma đầu Cừu Yêu Nhi này, cứ khó giải quyết như vậy sao?
Đáng tiếc nàng không thích đàn ông, bằng không Lãng gia ra tay, cam đoan chắc chắn sẽ bị đè bẹp dí cả người!
...
Trong nhà Lâm Mặc!
Trốn chui trốn nhủi suốt hơn hai tháng ròng, tòa nhà rộng mấy chục mẫu này mọc đầy cỏ dại.
Mấy chục tên người hầu cùng nha hoàn, cũng bỏ trốn sạch.
Cả nhà chỉ còn lại Lâm Mặc, hai đứa con trai, vợ ông ta, cùng với Lâm đại nhân của Chức Tạo Phủ.
Lúc trước gia tộc họ Lâm sầm uất náo nhiệt đến nhường nào.
Lâm Chước trở thành cô gia phủ Bá tước Tĩnh An, hơn nữa làm Thiên hộ của sở Thiên Hộ Diêm Sơn.
Cứ ngỡ nhà họ Lâm sẽ phát triển, trở thành gia đình quyền quý.
Đáng tiếc, thất bại trong gang tấc.
Tất cả chuyện này cũng là Thẩm Lãng làm hại, cũng là tên súc sinh này làm hại.
Khi tin tức Lâm Chước chết mới vừa truyền đến, Lâm Mặc vội vàng mang theo người nhà chạy trốn.
Suốt hơn hai tháng sống trong lo lắng hãi hùng, quả thực không phải cuộc sống của con người.
Bây giờ cuối cùng cũng tốt rồi!
Những gì nhà họ Lâm trì hoãn, dưới sự giúp đỡ của phủ Bá tước Tĩnh An, Cẩm Tú Các đã trở thành vương thương, thành công hợp tác với Chức Tạo Phủ.
Ngày thịnh vượng đang đến gần.
Mà phủ Bá tước Huyền Vũ, lại phải kết thúc.
Thẩm Lãng, cũng nhất định chết không có chỗ chôn.
Rõ ràng trời cao có mắt.
Suốt hơn hai tháng, gia đình bốn miệng ăn của Lâm Mặc, không biết nguyền rủa Thẩm Lãng bao nhiêu lần.
Vẽ hình Thẩm Lãng, sau đó mỗi ngày giẫm đạp, dội máu đen lên.
Ghim hình nhân Thẩm Lãng.
Mỗi ngày nguyền rủa Thẩm Lãng mấy trăm lần.
Bây giờ Thẩm Lãng cuối cùng cũng phải kết thúc.
Trong nhà không có tỳ nữ, vợ của Lâm Mặc liền tự mình xuống bếp nấu cơm, chiêu đãi chồng và Lâm đại nhân của Chức Tạo Phủ.
Rượu ngon món ngon, số lượng tuy không nhiều, nhưng hương vị rất ngon.
- Ngày hôm nay đã quá đã, thực sự đã quá đã... – Sau khi uống rượu Lâm Mặc đã bớt đi vài phần cẩn trọng, cất giọng oang oang:
- Trước kia Thẩm Lãng phách lối tàn ác đến đâu, hôm nay lại còn biết điều hơn cả một con chó, ta rõ ràng là chỉ hươu bảo ngựa, đe dọa đòi tiền của hắn, kết quả hắn lại tự phun nước bọt vào mình, lại thực sự còn đưa cho ta một nghìn ba trăm lượng vàng.
- Không chỉ có như thế, ta chỉ bịa đặt hơn ba ngàn lượng vàng nợ nần, hắn lại cũng chấp nhận.
- Hết chuyện này, cũng là nhờ uy nghiêm của Lâm đại nhân, cả nhà chúng ta kính Lâm đại nhân một ly!
Bốn người nhà họ Lâm, cùng nâng ly mời rượu Lâm đại nhân của Chức Tạo Phủ.
Cả hai bên đều họ Lâm, nên Lâm Mặc mới mượn cơ hội nịnh bợ.
Lâm đại nhân khá rụt rè, cười nhạt nói:
- Thẩm Lãng này cuối cùng xuất thân hèn mọn, dù cho trở thành con rể ở phủ Bá tước, cũng không thể thay đổi bản tính thấp hèn của hắn. Lúc trước đắc ý tùy tiện, hôm nay ngày tận thế của phủ Bá tước Huyền Vũ đã đến, bản tính thấp hèn liền lộ ra không sót chút nào, dù sao cũng là kẻ vô dụng.
Vợ của Lâm Mặc nói:
- Nghe nói Bá tước Huyền Vũ đã bệnh nguy kịch, sẽ sớm chết thôi.
Lâm đại nhân nói:
- Ngự y đúng là nói như vậy.
Vợ của Lâm Mặc nói:
- Thiếp thấy cái tên Thẩm Lãng chính là một tai tinh, phủ Bá tước Huyền Vũ chiêu hắn làm con rể xong thì dần đi đến diệt vong, người này chính là tai tinh lớn.
Hai đứa con trai Lâm Mặc nói:
- Đúng, hắn chính là tai tinh. Lúc trước là một phế vật lù đù như lợn, bây giờ trở thành tai tinh.
Lâm Mặc nói:
- Đại nhân, phủ Bá tước Huyền Vũ này có thể lúc nào sẽ hoàn toàn ngã xuống?
Lâm đại nhân của Chức Tạo Phủ nói:
- Một tháng sau! Hội Ẩn Nguyên đã chính thức yêu cầu gia tộc họ Kim trả nợ, tổng cộng bảy mươi vạn lượng vàng đó, Bá tước Kim Trác kiếm đâu ra số tiền này? Không chỉ nói bảy mươi vạn lượng vàng, bây giờ dù là bảy vạn lượng vàng, hắn cũng không mượn được.
Lâm Mặc nói:
- Chẳng phải sao, vừa rồi Thẩm Lãng cho ta một nghìn ba trăm lượng vàng xong, số hơn ba ngàn lượng vàng còn lại thì không lấy ra được, đành phải viết giấy vay nợ.
Lâm đại nhân của Chức Tạo Phủ nói:
- Gia tộc họ Kim còn không giao ra bảy mươi vạn lượng vàng, quốc quân liền sẽ ra mặt làm chủ, giao đảo Vọng Nhai cho hội Ẩn Nguyên. Mà khi đó, chính là lúc phủ Bá tước Huyền Vũ hoàn toàn diệt vong, rất nhanh thôi.
Lâm Mặc tràn đầy men say nói:
- Thấy hắn xây nhà cao, thấy hắn nhà sụp, quả thực thật là sảng khoái, thật là sảng khoái a...
Con trai của Lâm Mặc nói:
- Lâm đại nhân, vậy đến lúc đó Kim Mộc Lan sẽ ra sao? Sẽ bị đưa vào Giáo Phường Ti sao? Nếu quả thật là như vậy, vậy cho dù bỏ ra nhiều tiền hơn nữa, ta cũng muốn ngủ với nàng một lần.
- Nằm mơ. - Lâm đại nhân của Chức Tạo Phủ nói:
- Mỹ nhân tuyệt sắc như Kim Mộc Lan đã sớm có nhân vật lớn theo dõi. Một khi phủ Bá tước Huyền Vũ ngã xuống, Kim Mộc Lan vì cứu mẹ cứu em, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn hiến thân. Cho đến lúc này, Thẩm Lãng sẽ chết thảm đến mức nào, cũng chỉ có trời biết.
- Sảng khoái, sảng khoái... - Lâm Mặc cười to nói:
- Chúng ta đây liền ở chỗ này chờ xem kịch vui, nhìn cảnh gia tộc họ Kim diệt vong, nhìn Thẩm Lãng tan nát.
Nhưng mà vào lúc này, Lâm Mặc đột nhiên cảm giác được cái bụng quặn đau.
Tiếp đó, Lâm đại nhân cũng cau mày, ôm lấy bụng.
- Phu nhân, có phải thịt hôm nay bà không rửa sạch không vậy. - Lâm Mặc nói.
Vợ của Lâm Mặc nói:
- Không thể nào.
Tiếp tục, bà ta cũng che bụng nói:
- Chỉ sợ có chút không sạch sẽ thật, lâu lắm rồi không nấu cơm.
Hai đứa con trai của Lâm Mặc vốn đang không sao, sau khi nghe lời bọn họ, cũng bắt đầu thấy đau bụng.
Thuốc xổ này quả nhiên cực mạnh.
Một khi đã muốn đi ngoài thì có muốn nhịn cũng không được.
Lúc đầu còn ổn, sau đó quả thực phải tuôn ra.
Thế là, mấy người đều ôm bụng đi tìm nhà xí.
Kết quả phát hiện mấy cái bô trong phòng quả thực không dùng được, căn bản không thể ngồi xuống.
Mấy người đành cố kéo quần lên, đi tìm nhà xí.
Nhà họ Lâm nguyên bản có mấy chục tên người hầu, cho nên nhà xí rất lớn, có khoảng bảy tám phòng, hơn nữa còn phân rõ nam nữ.
Sau khi năm người xông vào nhà xí.
Mùi rõ ràng quá nồng nặc.
Ước chừng hai tháng không ai dọn dẹp, mùi trong đó quả thực rất chi là "thơm lừng".
Nhưng cũng không để ý quá nhiều.
Lâm Mặc tìm được một cái hố xí, cởi quần xuống, ngồi xổm rặn.
- Rắc...
Ván gỗ nứt ra.
- A...
Lâm Mặc hét lên một tiếng chói tai.
Cả người rơi vào hầm ủ phân.
Thứ bên trong, ước chừng đã tồn đọng hơn một năm.
Tức khắc, cả người ông ta rơi xuống hầm ủ phân.
Ông ta ra sức thét lên chói tai, thế nhưng... miệng bị bít lại.
Lâm đại nhân của Chức Tạo Phủ không sao, bởi vì thân thể ông ta nhẹ.
Lâm phu nhân và hai đứa con trai của Lâm Mặc cũng không sao, bởi vì bọn họ cũng không nặng.
Chỉ có điều mùi ở chỗ này quá khó ngửi, quả thực khiến người ta khó thở, từng đợt hoa mắt.
Có thể hít thở nổi sao?
Nồng độ metan, nồng độ hydro ở đây đã đặc biệt cao.
- Cứu mạng...
- Cứu mạng...
Lâm Mặc ra sức vùng vẫy trong hố phân.
Một lát sau.
Bỗng nhiên, một cây đuốc từ bên ngoài cửa sổ ném vào.
- Ầm...
Cả cái nhà xí, nổ tung dữ dội!
- A... A...
Ván gỗ của nhà xí dễ dàng bị vỡ nát.
Vợ của Lâm Mặc, hai đứa con trai, cùng với Lâm đại nhân của Chức Tạo Phủ, toàn bộ rơi vào hầm cầu.
Vô số ngọn lửa nuốt chửng bọn họ.
Toàn thân bị bỏng nghiêm trọng.
Sau đó, cả người bị phân bao phủ.
...
Mà ngay tại lúc này.
Có một vị khách không mời mà đến phủ Bá tước Huyền Vũ.
Đương nhiên là minh hữu!
Hơn nữa, còn là minh hữu có địa vị vô cùng lớn.