Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 162: Cừu Yêu Nhi bị mê hoặc! Một cảnh tượng chấn động!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lâu đài của Cừu Yêu Nhi ở Nộ Triều Thành, cuộc sống không có chiến đấu luôn khiến nàng buồn bực, chán nản.
Không được giết chóc, không được giao chiến, không được ra tay cứu người, nàng cảm thấy bản thân như mất đi mục đích sống.
Nhiều người cho rằng Cừu Yêu Nhi, với bao công lao hiển hách, lại có trong tay nhiều thuyền bè và hải tặc đến thế, chắc chắn đang ấp ủ dã tâm tranh giành chức thành chủ Nộ Triều với Cừu Kiêu.
Ngay cả Cừu Kiêu cũng nghĩ vậy, nhưng sự thật hoàn toàn không phải.
Nàng chẳng hề có chút hứng thú nào với chức thành chủ Nộ Triều. Bất kể là chính sự hay việc quản lý, tất cả đều khiến nàng đau đầu.
Thậm chí, nàng còn không thích đọc sách vở hay chuộng bất kỳ phong cách văn chương nào.
Điều duy nhất khiến nàng hứng thú chính là chiến đấu! Kẻ địch ở đâu? Có nơi nào cần nàng ra tay cứu giúp không? Ngoài hai điều này ra, đừng ai làm phiền nàng.
Nhiều người thấy rất lạ: Ma La Sát Cừu Yêu Nhi ngày nào cũng chiến đấu chém giết, thời gian còn lại thì ngẩn ngơ hoặc nghe kể chuyện, chẳng hề thấy nàng tu luyện chút nào.
Không chăm chỉ tu luyện, vậy mà võ công của nàng sao lại mạnh đến mức nghịch thiên như vậy?
Chẳng lẽ nàng lén lút tu luyện khi không có ai? Thực ra không phải vậy.
Ngươi thấy nàng bề ngoài đặc biệt nhàn rỗi, không tu luyện đúng không? Thật ra, sau lưng nàng còn nhàn rỗi hơn, càng không tu luyện.
Không hiểu vì sao, nàng không tu luyện, chỉ chiến đấu chém giết như thường lệ, mà tu vi võ công lại đột nhiên tăng tiến mạnh mẽ.
Kiểu tăng trưởng võ công này khiến ngay cả bản thân nàng cũng phải kinh ngạc: 'Ta có làm gì đâu chứ?'
Còn võ công của nàng cao đến mức nào ư? Xin lỗi, ngay cả chính nàng cũng không biết.
Nhưng những kẻ từng giao đấu với nàng, về cơ bản đều đã chết hết.
Đường Viêm đánh bại người khác dựa vào kiếm pháp Thiên Ngoại Lưu Tinh, trực tiếp đẩy lùi và đánh bay đối thủ. Một khi chiêu kiếm pháp này bị hóa giải, hắn ta dường như đã hết bài.
Còn khi Cừu Yêu Nhi chiến đấu, về cơ bản không có chiêu số gì cả.
Nàng chỉ dựa vào sức mạnh và chân khí nghịch thiên. Hai cây Quỷ Đầu Đao nặng trăm cân vung ra, như cuồng phong quỷ ảnh, cần gì chiêu thức nữa.
Căn bản không có địch thủ nào cản nổi. Tất cả đều bị hạ gục nhanh chóng chưa từng thấy, chết không toàn thây!
Vì thế, nhiều người tìm Đường Viêm cùng lắm thì bị đánh bay, thua mất mặt mà thôi. Nhưng từ trước đến nay không ai dám tìm Cừu Yêu Nhi luận võ, bởi vì nàng vừa ra tay là giết người.
Khi không chiến đấu, nàng không tu luyện, không thích món ăn đặc biệt, không thích mỹ nữ, không ưa mỹ nam, không mê vàng bạc châu báu, lại càng không yêu cầm kỳ thư họa.
Thú vui tiêu khiển duy nhất của nàng là nghe kể chuyện. Bởi vì nó thú vị! Hơn nữa, tốt nhất là những câu chuyện không quá phức tạp, nàng không thích động não.
Đương nhiên nàng không hề ngốc, ngược lại đầu óc còn vô cùng thông minh, nhưng nàng chỉ không thích dùng mà thôi.
Nghe kể chuyện thực sự là toàn bộ cuộc sống giải trí của nàng.
Sở thích nghe kể chuyện này bắt nguồn từ khi nàng còn nhỏ, khoảng bốn, năm tuổi chăng? Về ký ức lúc đó, nàng không cách nào nhớ hết, ấn tượng duy nhất là có người ghé vào tai nàng kể chuyện. Hơn nữa, giọng nói ấy ấm áp nhất, mạnh mẽ nhất, mang lại cảm giác an toàn nhất trên thế giới.
Sau khi lớn lên và hiểu chuyện, nàng vẫn muốn tìm kiếm người đã cất lên âm thanh trong ký ức ấy, nhưng mãi vẫn không tìm được. Kết quả là nàng lại nghiện nghe kể chuyện.
Đáng tiếc thay, những câu chuyện hay thực sự quá ít. Phần lớn đều là chuyện tình yêu nam nữ, hoặc âm mưu chính trị, chẳng có chút gì thú vị.
Loại chuyện nàng thích nghe nhất chính là những trận đánh giết. Nghe trăm lần cũng không chán.
Nhưng câu chuyện hay thì quá ít, dù cho nàng đã hạ thấp yêu cầu, bỏ qua những điểm vô lý hoặc độc hại, những câu chuyện này cũng ngày càng khó nghe.
Mấy ngày trước còn có người định kể cho nàng nghe cái gì đó tên là 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, nghe nói còn là do một tên quý tộc ở rể viết.
Viết cái thứ rác rưởi gì vậy chứ? Hơn nữa còn viết một cách vô liêm sỉ như thế này, nàng lập tức sai con đàn bà kể chuyện đó đi quét cầu tiêu.
Cũng may tên tác giả không ở đây, bằng không lúc đó Cừu Yêu Nhi đã trực tiếp dùng một bàn tay tóm lấy, dù sao cũng là một người đàn ông, đập chết cũng chẳng có gì đáng nói.
- Chủ nhân, ngài lại chảy máu mũi rồi. - Tỳ nữ Lục Y bên cạnh kêu lên.
Cừu Yêu Nhi cảm thấy mắt hơi căng đau, đầu óc cũng hơi quay cuồng, nàng không khỏi nhắm mắt lại, ngón tay quẹt máu tươi dưới mũi, nhẹ nhàng búng một cái. Lập tức, tất cả máu tươi nổ tung thành sương máu, không còn một chút dấu vết nào trên ngón tay nàng.
Cảnh tượng này rõ ràng vô cùng kinh ngạc! Đối với người khác mà nói, việc thường xuyên chảy máu là chuyện rất dễ khiến người ta hoảng sợ. Nhưng với Cừu Yêu Nhi, đó chẳng phải là vấn đề đáng kể gì cả.
Sống có gì vui, chết có gì đáng sợ đâu?
- Hôm nay có ai đến kể chuyện vậy?
Thị nữ thân cận Lục Y đáp:
- Có bốn người.
Kể chuyện cũng là con đường thăng tiến nhanh nhất trong lâu đài, nhưng rõ ràng có sự chênh lệch lớn về tài năng. Đáng tiếc Cừu Yêu Nhi quá dễ chán, hầu hết các câu chuyện nàng chỉ nghe bốn, năm ngày là ngán ngẩm, sau đó liền đuổi người đi.
Cuộc cạnh tranh này đặc biệt khốc liệt, tỷ lệ đào thải cũng quá cao, quá nhanh. Về cơ bản, Cừu Yêu Nhi chưa từng nghe ai kể chuyện quá mười ngày!
Câu chuyện dễ nghe ngày càng ít, rõ ràng không có câu chuyện nào hay ho!
- Cho các cô ấy vào đi!
Rất nhanh, bốn cô gái kể chuyện xinh đẹp bước vào.
Cuối cùng, Từ Thiên Thiên lại một lần nữa gặp Cừu Yêu Nhi, và lại một lần nữa giật mình.
Nữ ma đầu này lười biếng dựa vào ghế, vóc dáng bốc lửa ấy rõ ràng khiến các nữ nhân khác trông như màn hình phẳng cũng chẳng có gì lạ.
Dù Từ Thiên Thiên là phụ nữ, nhưng khi nhìn thấy vóc người và khuôn mặt của Cừu Yêu Nhi, nàng cũng không nhịn được cảm xúc dâng trào như thủy triều.
Nàng chợt nhận ra, toàn bộ phụ nữ trong lâu đài không chỉ sùng bái Cừu Yêu Nhi, mà thậm chí còn hơi si mê nàng.
Cừu Yêu Nhi không thích phụ nữ, thế nhưng... phụ nữ lại có thể thích nàng.
Nữ ma đầu không thích nói chuyện, thị nữ thân cận Lục Y tiến lên một bước, ánh mắt khinh thường lướt qua bốn cô gái xinh đẹp.
Lục Y này có điệu bộ cao ngạo, vênh mặt hất hàm sai khiến. Từ Thiên Thiên rất đẹp, thế nhưng trong mắt nàng lại như không khí.
Không còn cách nào khác, nàng là thị nữ thân cận của nữ ma đầu, địa vị rõ ràng là cao nhất.
Hơn nữa, nàng còn là cô gái đầu tiên được Cừu Yêu Nhi cứu ra, sống bên cạnh Cừu Yêu Nhi đã mười ba năm. Lúc đó, khi được Cừu Yêu Nhi cứu, nàng mới chỉ tám tuổi, cha mẹ nàng đều chết thảm tại chỗ. Nàng gần như là người thân cận nhất của Cừu Yêu Nhi, dù cho Cừu Yêu Nhi chưa bao giờ biểu lộ bất kỳ cử chỉ thân mật nào.
Tất cả các cô gái đẹp đều vừa hâm mộ vừa ghen ghét Lục Y.
Từ Thiên Thiên nhìn Cừu Yêu Nhi một cái, nhưng không nhận được bất kỳ ánh mắt đáp lại nào.
Nếu không đoán sai, Cừu Yêu Nhi đã quên mất có người này rồi.
Lập tức, Từ Thiên Thiên cảm thấy có chút buồn.
Thế nhưng cũng chính vì cái nhìn này của nàng mà Lục Y hung hăng trừng mắt nhìn nàng một cái.
Ngươi cũng dám nhìn thẳng chủ nhân? Ngươi có thân phận gì mà không muốn sống à? Ngoại hình ngươi mê hoặc thế này, vừa nhìn liền biết không phải loại phụ nữ đứng đắn.
Từ Thiên Thiên thầm nghĩ trong lòng: 'Con Lục phò kia, đừng để ta tìm được cơ hội, bằng không ta sẽ giết chết ngươi, sau đó chiếm lấy vị trí của ngươi.'
Lục Y lạnh nhạt nói:
- Mỗi người các ngươi khi kể chuyện, trước tiên hãy nói tên câu chuyện, sau đó giới thiệu vắn tắt về câu chuyện đó, không được vượt quá một trăm chữ. Đề tài chuyện nào hấp dẫn chủ nhân nhất, người đó có thể ở lại, bốn người chỉ có thể ở lại một người thôi.
Cái này gần giống như đọc tiểu thuyết, trước tiên đọc tên sách, rồi xem nội dung giới thiệu vắn tắt.
- Ta sẽ kể câu chuyện có tên là 《 Sát Khấu Truyện 》, kể về một nữ anh hùng từ nhỏ mồ côi cha mẹ, được một cao thủ võ lâm cứu giúp. Sau khi lớn lên, nàng trở thành tuyệt đỉnh cao thủ, giết chết kẻ thù báo thù cho cha mẹ.
Đây là đề tài điển hình của việc xu nịnh, bịa đặt theo thời thế.
Motif như vậy, Cừu Yêu Nhi ít nhất đã nghe qua cả trăm lần tương tự.
Cô gái xinh đẹp thứ hai nói:
- Câu chuyện ta sắp kể tên là 《 Nhi Nữ Anh Hùng Truyện 》, kể về một cô gái từ nhỏ sống giữa bầy cường đạo, giữa bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, cứu vô số người, tận diệt tai họa thiên hạ, sau cùng trở thành nữ anh hùng đỉnh thiên lập địa.
Tương tự, đây cũng là câu chuyện mang đề tài xu nịnh, Cừu Yêu Nhi ít nhất đã nghe qua năm mươi lần.
Cô gái đẹp thứ ba nói:
- Câu chuyện ta muốn kể là 《 Nữ Trạng Nguyên 》, kể về một gia tộc mà con trai không có tiền đồ, chỉ có một cô con gái có năng khiếu võ công rất cao. Nàng cải nam trang đi tham gia khoa cử, đoạt võ trạng nguyên, cuối cùng kiến công lập nghiệp, phong hầu bái tướng.
Lập tức, mắt Cừu Yêu Nhi hơi sáng lên, câu chuyện này có vẻ thú vị.
Lục Y nhìn thấy ánh mắt của chủ nhân, lập tức hiểu ý, về cơ bản đã ngầm chỉ định cô gái thứ ba này.
Từ Thiên Thiên lập tức trong lòng khẩn trương.
Thật không ngờ tiêu chuẩn kể chuyện thôi mà cũng cạnh tranh kịch liệt đến vậy.
Câu chuyện của Thẩm Lãng siêu hay, thế nhưng tên sách thế này...
Cái tên 《 Tây Du Ký 》 này quả thật không tệ, nhưng đối với Cừu Yêu Nhi mà nói, tên truyện nhất định phải kinh dị, kích thích nhãn cầu.
Thế là Từ Thiên Thiên nói:
- Ta sẽ kể một câu chuyện tên là 《 Phật Tổ Nhất Định Phải Diệt 》!
Lập tức, Cừu Yêu Nhi trợn mắt, cái tên thật khí phách.
Từ Thiên Thiên tiếp tục kể:
- Cha trời đất mẹ thai nghén ra một bào thai bằng đá, vô số năm sau đó vỡ ra thành một con khỉ đá. Sau khi hắn lớn lên, học được bảy mươi hai phép biến hóa, nhảy một bước cách xa vạn dặm, đánh trời đánh đất đánh không khí, giết thần diệt Phật đánh Ngọc Đế.
Lập tức, nữ ma đầu Cừu Yêu Nhi chợt ngồi thẳng dậy. Câu chuyện tuyệt đối hay! Quá mới mẻ độc đáo, quá bá đạo! Đề tài này cho đến bây giờ nàng cũng chưa từng nghe qua.
Lục Y cảm thấy không ổn, lập tức nói:
- Người thứ ba ở lại, còn lại tất cả đi ra ngoài đi.
Đây là nàng muốn lợi dụng quyền lực trong tay để chèn ép Từ Thiên Thiên.
Ai ngờ Cừu Yêu Nhi lại nói:
- Người cuối cùng ở lại, ta phải nghe 《 Phật Tổ Nhất Định Phải Diệt 》 này.
Thế là, ba mỹ nữ khác tràn đầy không cam lòng rời đi. Thật là, người ta chuẩn bị rất lâu, vắt hết óc vì màn thể hiện hôm nay. Ai ngờ lại thua trong tay con tiện nhân này.
Nhưng mà, Từ tiện nhân nhà ngươi cũng đừng đắc ý được bao lâu, chủ nhân có mới nới cũ, câu chuyện con khỉ đá của ngươi cũng chỉ khá mới mẻ mà thôi, tối đa bốn, năm ngày nữa ngài sẽ không muốn nghe nữa đâu.
Lúc Cừu Yêu Nhi nghe kể chuyện, nàng không thích bất cứ ai quấy rối. Hơn nữa, nàng nghe còn đặc biệt chăm chú.
Thậm chí còn sai người chuyên đốt nhang, chính là để tăng thêm bầu không khí khi nghe kể chuyện.
...
Từ Thiên Thiên chính thức bắt đầu kể.
Lúc trước, nàng cố ý giới thiệu tên sách và nội dung vắn tắt hết sức khoa trương, bây giờ ngược lại không vội, nói liền mạch.
Thơ rằng: Khi hỗn độn chưa phân trời đất, trong cõi mịt mờ không một bóng người. Từ lúc Bàn Cổ phá Hồng Mông, từ đó chia hai cõi thanh trọc. Che chở từ thuở còn mông muội bầy đàn cho đến khi hóa thành con người, phát minh vạn vật đều thành thiện. Muốn biết sự nghiệp tạo hóa đến mức nào, cần phải đọc Tây Du mới lý giải được. Nghe nói số lượng thiên địa, mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm thành một Nguyên. Một Nguyên chia làm mười hai Hội, còn gọi là mười hai Chi bao gồm Tí, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tị, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi. Mỗi một Hội sẽ có một vạn tám trăm năm.
Đây là phần mở đầu của 《 Tây Du Ký 》, coi như là giới thiệu bối cảnh của truyện. Đặc biệt hào hùng, đại khí, hùng vĩ đồ sộ. Ước chừng mang lại cảm giác như cảnh chín con rồng khổng lồ kéo quan tài trong truyện 《 Già Thiên 》 vậy.
Thế nhưng đoạn lời văn này có chút tối nghĩa, thậm chí còn hơi khô khan.
Từ Thiên Thiên vừa kể, vừa có chút bận tâm nhìn Cừu Yêu Nhi.
Nàng sợ Cừu Yêu Nhi không có học thức, nghe không hiểu.
Thế nhưng nàng đã quá lo lắng, Cừu Yêu Nhi nghe đặc biệt chăm chú, hơn nữa đồng tử đã mở lớn, vô cùng hiển nhiên đã mường tượng ra hình ảnh vũ trụ hư ảo hào hùng kia trong đầu rồi.
Cừu Yêu Nhi chẳng qua là không thích đọc sách, nhưng trình độ thưởng thức văn học cũng rất cao. Có vài người là thiên tài, không học mà có thuật.
Từ Thiên Thiên thấy tròng mắt sắc bén mê người của Cừu Yêu Nhi lúc này như những ngôi sao. Chưa từng thấy đôi mắt nào đẹp như vậy, vừa khí phách sâu xa nhưng vẫn còn vẻ đẹp của người con gái.
Chỉ với đôi mắt này, sẽ khiến bao người trầm luân. Chỉ có điều đôi mắt này đầy tơ máu bất thường, thật khiến người ta phải đau lòng.
- Tiếp tục. - Cừu Yêu Nhi ra lệnh.
- A, vâng! - Thế là Từ Thiên Thiên tiếp tục kể.
Đôi mắt của Cừu Yêu Nhi càng mở lớn hơn, nghe càng ngày càng chăm chú, giống như không muốn bỏ qua bất kỳ một chữ nào vậy.
Từ Thiên Thiên kể đến giữa chừng, Cừu Yêu Nhi còn rót cho nàng một tách trà để trơn họng. Điều này là chưa từng có từ trước đến nay.
Từ Thiên Thiên được ưu ái vừa mừng lại vừa lo, sau đó cố gắng kể chậm lại.
Dĩ nhiên không phải vì để Cừu Yêu Nhi nghe rõ ràng hơn, mà là để kéo dài thời gian. Nàng tổng cộng mới có năm vạn chữ bản thảo, nếu kể quá nhanh, chỉ sợ hai, ba ngày sẽ hết sạch, đây chẳng phải là đứt chương giữa đường sao.
Cho nên đến hồi thứ nhất, bảy, tám ngàn chữ, ước chừng kể đến hai canh giờ.
Cừu Yêu Nhi quả thực nghe như mê như say, tâm thần đều hướng về câu chuyện.
Kỳ thực, hồi thứ nhất này chỉ nói đến việc Tôn Ngộ Không đến Bồ Đề Tổ Sư học nghệ mà thôi, thậm chí bảy mươi hai phép biến hóa và thuật cân đẩu vân còn chưa bắt đầu học, chủ yếu là giới thiệu thế giới này.
Nhưng đã đủ đặc sắc, nhất là đối với Cừu Yêu Nhi mà nói. Bối cảnh câu chuyện này quá thú vị, trước nay chưa từng có.
Mà nhân vật chính lại là một con khỉ đá do trời đất sinh ra, càng thêm thú vị.
Câu chuyện này quả thực quá hấp dẫn, quá kinh ngạc. Điểm hay ho nhất của nó chính là tạo nên một thế giới mới thần kỳ mà lại hoàn chỉnh.
Đây mới là thế giới ảo tưởng mà Cừu Yêu Nhi hằng mong đợi. Thần bí, thần kỳ, vĩ đại, hào hùng như vậy. Thậm chí nàng nằm mơ cũng muốn được đặt chân đến thế giới như vậy.
Đây mới thật sự là thiên mã hành không. So với câu chuyện này, những câu chuyện trước kia nàng từng nghe đều tầm thường không thể tả, vị như nhai sáp vậy.
Câu chuyện hay giống như rượu ngon, khiến người ta lâng lâng. Mà bây giờ Cừu Yêu Nhi, cũng đã hơi say.
Thực sự quá tuyệt vời. Vẻ đẹp của lời văn và thế giới trong câu chuyện càng làm say đắm lòng người.
Lúc Từ Thiên Thiên kể xong hồi thứ nhất, Cừu Yêu Nhi ngược lại chủ động nói:
- Hôm nay đến đây thôi.
Từ Thiên Thiên lo lắng hỏi:
- Là... là ta kể không hay sao?
Cừu Yêu Nhi nói:
- Không, là bởi vì nó thật sự quá hay.
Cũng là bởi vì câu chuyện thật sự quá hay, thế giới trong câu chuyện thật sự quá đẹp, cho nên Cừu Yêu Nhi cần quay về không gian riêng của mình. Nàng cần cảm nhận cái thế giới diệu kỳ trong hồi thứ nhất của câu chuyện, ghi nhớ vào trong đầu. Mỗi một chi tiết đều không thể bỏ qua.
Nhiều người cho rằng Cừu Yêu Nhi chỉ đơn thuần thích nghe kể chuyện, thích tình tiết kích thích. Thế nhưng, thứ nàng khát vọng nhất chính là một thế giới mới hoàn toàn.
Bởi vì nguyên nhân như vậy, nàng chỉ có thể sống ở Nộ Triều Thành, chỉ có thể nhìn lâu đài và biển rộng nhất thành bất biến.
Thế nhưng sâu trong nội tâm nàng, thế giới mới xa lạ tràn đầy sự vẫy gọi vô hạn.
Cừu Yêu Nhi hỏi:
- Câu chuyện này tổng cộng có bao nhiêu hồi?
Từ Thiên Thiên đáp:
- Một trăm hồi!
Cừu Yêu Nhi nói:
- Vậy ngươi mỗi ngày kể cho ta hai hồi, buổi sáng một lần, buổi chiều một lần. Dù cho ta đi ra ngoài tác chiến, ngươi cũng phải ở bên cạnh ta kể chuyện.
Từ Thiên Thiên mừng rỡ nói:
- Vâng!
Cuối cùng cũng đạt được mục tiêu, có thể ở lại bên cạnh nữ ma đầu này.
Bản thân nàng dùng thân thể và sắc đẹp không đạt được mục đích, vậy mà Thẩm Lãng chỉ dùng mấy nghìn chữ liền đạt được. Thật sự khiến người ta tức chết đi được!
Tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng này thật đúng là lợi hại.
Sau khi Từ Thiên Thiên rời đi, Cừu Yêu Nhi mở cửa sổ ra, ngắm nhìn ngoài khơi xa xa. Cuộc sống đã định hình thì không thay đổi, cảnh sắc vẫn như cũ, thật sự là quá nhàm chán.
Nàng thật sự khát vọng một thế giới mới xa lạ. Thế nhưng nàng không thể đi.
Không chỉ vì mấy trăm người phụ nữ đáng thương trong lâu đài. Đương nhiên đây cũng là một trong những nguyên nhân, những nữ nhân này đều rất xinh đẹp, nếu không phải vì nàng che chở, đã sớm trở thành đồ chơi của vô số đàn ông cầm thú, sống không bằng chết.
Ở Nộ Triều Thành, cái gì cũng có thể mua bán, nhất là phụ nữ xinh đẹp. Mà nguyên nhân tuyệt đối khiến nàng không thể đi là vì nàng phải ở lại đây chờ một người. Mặc dù nàng không biết người này lúc nào sẽ tới, càng không biết người này là ai.
...
Suốt mấy ngày kế tiếp, Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông vẫn điên cuồng viết lách. Tên mập biến thái này, lại trong ngày kế tiếp viết ra mười vạn chữ.
Hai trăm trang bản thảo này, Kim Mộc Thông đầu tiên vô cùng thoải mái mà xem hai lần, sau đó lưu luyến không rời giao cho nội ứng, rồi để nội ứng rời bến chuyển giao cho Từ Thiên Thiên.
Thời hạn hứa hẹn với Thiên Đạo Hội càng ngày càng gần. Thẩm Lãng trong lòng cũng không khỏi hơi có chút lo lắng.
Chuyện thường là như vậy, ngươi càng lo lắng sẽ phát sinh biến cố, thì biến cố thường sẽ xảy ra. Nhưng sự thực lại không phải thế.
Khi một việc đã có quán tính lợi ích, về cơ bản biến cố sẽ rất ít.
Thời hạn Thiên Đạo Hội giao vàng càng ngày càng gần, hiển nhiên cũng là thời hạn Huyền Vũ Bá Tước phủ trả tiền lại càng ngày càng gần.
Dư luận thiên hạ hiển nhiên cũng càng thêm bừng bừng khí thế. Hai cái tên gia tộc họ Kim và Thẩm Lãng quả thực đã trở thành tâm điểm chỉ trích. Hơn nữa, cũng không phải là danh tiếng tốt lành gì.
Ẩn Nguyên Hội và phái tân chính gần như dùng hết tất cả sức mạnh dư luận để công kích danh dự của gia tộc họ Kim và Thẩm Lãng.
Toàn bộ chủ đề dư luận vẫn là: 'Thiếu nợ thì trả tiền, là lẽ phải. Nếu không trả, liền mất cả đạo đức.'
Hơn nữa, dư luận đã bắt đầu điên cuồng tạo dựng hình ảnh gia tộc họ Kim đã sớm khô kiệt tài nguyên, lại thêm Thẩm Lãng còn duy trì cuộc sống hết sức xa hoa lãng phí, cho nên căn bản không thể nào trả được số tiền này.
Cho nên khi Ẩn Nguyên Hội thu hồi đảo Vọng Nhai, thiên hạ vạn dân tuyệt đối không hề ngạc nhiên. Cũng tuyệt đối không nên có bất kỳ chút đồng tình nào với gia tộc họ Kim, bởi vì chuyện này cũng là tự chuốc vạ vào thân.
Khi Huyền Vũ Bá Tước phủ ầm ầm sụp đổ, mọi người cũng tuyệt đối không nên khiếp sợ, lại càng không phải đồng tình, bởi vì đây cũng là chuyện đương nhiên.
...
Không có biến cố nào xảy ra, cũng không có ngoài ý muốn nào phát sinh. Năm vị trưởng lão Thiên Đạo Hội có lẽ có người tham lam, có thể bỉ ổi, thế nhưng mỗi người đều tuyệt đối khôn khéo cơ trí.
Hoàng Đồng không uổng phí công sức thuyết phục, liền nhận được sự đồng ý của toàn bộ hội đồng trưởng lão.
Khi hắn ta lấy ra những tấm gương thủy tinh, mắt năm vị trưởng lão lập tức sáng lên.
Tiếp đó, thân thể các trưởng lão bắt đầu run rẩy. Thậm chí, biểu hiện còn kích động hơn cả Hoàng Đồng.
Một vị trưởng lão trong đó bèn hỏi:
- Cái gương này chi phí bao nhiêu?
Hoàng Đồng nói:
- Một lượng bạc.
Lập tức, năm vị trưởng lão lại càng hoàn toàn kinh ngạc sững sờ, chìm vào phấn chấn và hân hoan.
- Cơ hội ngàn năm có một của Thiên Đạo Hội chúng ta rốt cuộc đã tới.
- Cơ hội để Thiên Đạo Hội của ta một lần nữa chiến thắng Ẩn Nguyên Hội rốt cuộc đã tới.
- Cơ hội để Thiên Đạo Hội của ta chiếm lĩnh toàn thế giới, cuối cùng lại một lần nữa đã tới.
Ngày trước, Thiên Đạo Hội dựa vào cái gì để chinh phục thế giới?
Truyền hương liệu từ thế giới phương Tây sang thế giới phương Đông, mang tơ lụa và đồ sứ truyền sang thế giới phương Tây.
Điều này đã đặt vững bá nghiệp của họ trong giới kinh doanh.
Thế nhưng sau đó, những người buôn bán tơ lụa, đồ sứ, hương liệu ngày càng nhiều.
Bất kể là Thiên Đạo Hội hay Ẩn Nguyên Hội, đều mất đi thế độc quyền.
Cho nên họ bắt đầu chuyển mình, từ việc mua bán chuyển sang thành thế lực tài chính. Cũng chính là bắt đầu 'chơi' tiền.
Đầu tư sản nghiệp, đầu tư quyền lực, đầu tư chiến tranh, đầu tư quốc gia.
Nhưng mà hai mươi năm trước, trong một trận đánh cược hoành tráng, Thiên Đạo Hội gần như mất đi tất cả.
Khương Ly bệ hạ thất bại thảm hại, Đại Viêm Đế quốc thắng lớn, thống nhất toàn bộ thế giới phương Đông. Viêm Đế rút kiếm tung hoành vô địch, thiên hạ các nước không khỏi cúi đầu nghe theo.
Đây không chỉ là chiến tranh quân sự, mà còn là chiến tranh tài chính.
Ẩn Nguyên Hội đầu cơ thành công, thắng lớn, trở thành chúa tể thương mại của thế giới phương Đông.
Thiên Đạo Hội từ đỉnh phong rơi xuống.
Nếu không phải cần nó để cân bằng Ẩn Nguyên Hội, đã sớm bị đánh tan tác rồi.
Hôm nay, cuối cùng họ lại một lần nữa chờ đến trăm năm mới gặp được cơ hội hiếm có.
Cơ hội độc quyền lại một lần nữa tới rồi.
Lúc trước là đồ sứ, tơ lụa, hương liệu, còn lần này là gương.
Những vật phẩm này đều có một đặc trưng chung, nó có thể là xa xỉ phẩm, cũng có thể là nhu yếu phẩm.
Cuộc trao đổi này có thể kéo dài vài trăm năm.
Cái này căn bản không phải là kiếm tiền, mà là giành lấy chiến lược chủ động.
Hoàng Đồng nói:
- Đối phương sẵn lòng đem toàn bộ công nghệ chế tạo gương cho chúng ta, rao giá một triệu lượng vàng.
- Cho, nhiều hơn nữa cũng cho!
Hoàng Đồng nói:
- Đối phương yêu cầu trong vòng mười ngày phải xuất ra khoản tiền vàng này, hôm nay còn lại bảy ngày.
Một vị đại trưởng lão Thiên Đạo Hội nói:
- Cho, trực tiếp gom góp số vàng ở địa phương.
Hoàng Đồng nói:
- Tấm gương cần thủy tinh, cần phải mua từ Huyền Vũ Bá Tước phủ. Mỗi một mặt thủy tinh giá cả không được vượt quá năm phần trăm giá tấm gương.
Điều kiện này lập tức khiến các trưởng lão cau mày.
Họ không phải là không tiếc số tiền này, mà là không muốn bị người ta bóp cổ.
- Điều này cần thiết, nhưng mà trước khi bàn giao tiền, hãy thể hiện thành ý của chúng ta. - Đại trưởng lão nói:
- Về công nghệ thủy tinh, tốt nhất nên cho hạn một tuần lễ. Chúng ta có thể mua thủy tinh của hắn, thế nhưng ba năm cho đến năm năm, hắn phải chuyển giao công nghệ làm thủy tinh cho chúng ta. Chúng ta có thể dùng tiền mua, cũng có thể cho cổ phần, tóm lại không thể bị người bóp cổ.
Hoàng Đồng nói:
- Vâng!
- Đi thôi, đi xoay tiền đi, càng nhanh càng tốt, đừng đợi đến cuối kỳ hạn mới đem tiền đưa qua. Sớm một ngày là lợi một ngày, sớm một canh giờ là một canh giờ.
- Vâng!
...
Cứ như vậy!
Đến ngày thứ chín, mấy trăm chiếc xe ngựa tiến vào Huyền Vũ Bá Tước phủ, sớm hơn một ngày so với kỳ hạn ước định.
Thứ được vận chuyển chính là lương thực!
Tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, toàn bộ đều là lương thực.
Dù cho nhìn vết bánh xe cũng là lương thực.
Thậm chí có người cố ý phái người đi đụng phải một chiếc xe ngựa trong số đó, lập tức lương thực vung vãi đầy đất, bên trong không hề giấu bất kỳ vật gì.
Huyền Vũ Bá Tước phủ mua nhiều lương thực như vậy làm gì?
Lý do rất đơn giản!
Bởi vì họ lập tức sẽ mất đi đảo Vọng Nhai, lập tức sẽ phải đối mặt với kết cục hủy diệt.
Lúc này họ cần nhất là gì?
Lương thực! Đầu tiên phải đảm bảo ăn no bụng.
Cho nên chuyện mua thức ăn lương thực này càng chứng minh Huyền Vũ Bá Tước phủ sắp xong đời.
Hơn nữa, dù cho mấy trăm xe lương thực cũng không có bao nhiêu tiền, nhiều nhất cũng chưa tới ba nghìn lượng vàng.
Những chiếc xe ngựa vận lương sau khi tiến vào Huyền Vũ Bá Tước phủ, tất cả lương thực đều bị tháo xuống. Bên trong xe quả thực không hề giấu bất kỳ lượng vàng nào cả.
Thế nhưng...
Tất cả lượng vàng đều được giấu ở vách gỗ và gầm xe ngựa.
Từ bên ngoài căn bản không thể nào nhìn ra được, dù cho lật tung cả xe ngựa, toàn bộ lương thực văng đầy đất cũng không phát hiện được một lượng vàng nào.
Để vết bánh xe không sâu thêm, một triệu lượng vàng này, tổng cộng hơn bảy vạn cân trọng lượng, được phân tán ở vách gỗ và gầm hơn ba trăm chiếc xe ngựa.
Mỗi một chiếc xe ngựa phụ thêm hơn hai trăm cân mà thôi, căn bản vết bánh xe sẽ không sâu thêm.
Cho nên, Thiên Đạo Hội lần này vận chuyển lượng vàng một cách quang minh chính đại, lại là thần không biết quỷ không hay.
Thẩm Lãng xem xong chỉ biết thở dài.
Thiên Đạo Hội này rõ ràng cường đại, không hổ là siêu tổ chức thống trị thương mại thế giới phương Đông mấy trăm năm.
Dưới tình hình thời gian gấp rút như thế, họ lại làm được một cách không chê vào đâu được như thế.
- Tổng cộng bảy mươi vạn lượng vàng, cộng thêm hai vạn ba nghìn cân vàng khối.
Hoàng Đồng lấy ra một cục vàng, nặng khoảng một cân, giống như một cục đá vàng nặng nề vậy.
Đây là vàng cục trong truyền thuyết, vàng khối tự nhiên có độ tinh khiết cao.
- Ba mươi vạn lượng vàng vốn là hai vạn một ngàn cân vàng, nhưng bởi vì những thứ vàng cục này không thuần túy, cho nên đổi thành hai mươi ba vạn cân, tuyệt đối không để Thẩm công tử bị thiệt thòi!
Nhìn số lượng vàng chồng chất như núi, còn có vô số vàng khối. Đúng là núi vàng biển bạc! Quá chấn động, quá kinh ngạc!
Trong lòng Thẩm Lãng vô cùng chấn động, cũng vô cùng phấn khích!
Thời gian trả nợ còn bốn ngày! Đến lúc đó, hắn phải vả mặt Ẩn Nguyên Hội, làm mất mặt toàn thế giới.