163. Chương 163: Chiến lược hợp tác! Màn kịch lớn bắt đầu

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 163: Chiến lược hợp tác! Màn kịch lớn bắt đầu

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây thật sự là một biển vàng.
Ngay cả Thẩm Lãng cũng chưa từng thấy cảnh tượng này, chỉ từng thấy trên phim ảnh mà thôi.
- Thẩm công tử, ngài xem những miếng vàng này.
Thẩm Lãng cầm những miếng vàng này, chiếu vào ngọn đèn dầu, lập tức phát hiện một điểm bất thường.
Đây là những miếng vàng không có bất kỳ ký hiệu nào, hơn nữa góc cạnh còn rất sắc, nhìn đặc biệt mới, vừa mới được đúc không lâu.
Sứ giả hội Thiên Đạo Hoàng Đồng nói:
- Mặc dù chúng ta không biết ngài có kế hoạch gì, nhưng chúng tôi đoán ngài có thể cần một số vàng miếng hoàn toàn mới được đúc, để tránh rắc rối không đáng có, chúng tôi không khắc thêm bất kỳ hoa văn hay chữ viết nào lên trên.
Thẩm Lãng lại một lần nữa thầm than.
Bản lĩnh thấu hiểu lòng người của hội Thiên Đạo này thật đúng là mạnh mẽ.
Số vàng mới đúc không có bất kỳ con dấu nào mới khiến cho kế hoạch của Thẩm Lãng không lộ chút sơ hở nào.
Các tổ chức có quyền đúc tiền của thế giới này rất nhiều, giống như một thời kỳ dài trong lịch sử Trung Quốc cổ đại, rất nhiều người cũng có thể đúc tiền, mãi đến giai đoạn giữa và cuối, quyền đúc tiền mới được nhà nước trung ương tập trung quản lý.
Như vậy ở Việt quốc, ai có thể đúc tiền vậy?
Tiền đồng được quản lý rất nghiêm ngặt, chỉ có Hộ Bộ Việt quốc có thể đúc tiền, tuyệt đối không thể tự ý đúc, quan phủ địa phương quản lý tiền đồng nghiêm ngặt nhất.
Bởi vì đồng dễ dàng làm giả, hơn nữa trọng lượng không đủ.
Mấu chốt nhất là phải đối mặt với người dân bình thường, bọn họ căn bản không có năng lực phân biệt tiền đồng giả. Một khi tiền đồng bị làm giả tràn lan, vậy toàn bộ nền tài chính quốc gia sẽ đại loạn.
Cho nên hiện nay tiền đồng có thể lưu thông ở Việt quốc chỉ có hai loại, đồng Đại Viêm và đồng Đại Càng.
Phàm là kẻ đúc tiền giả, đều lập tức bị xử chém. Mà làm giả đồng Đại Viêm, trực tiếp tru di cửu tộc.
Mà lượng bạc lưu thông trên thị trường không nhiều lắm, cho nên những thế lực ở Việt quốc có thể đúc bạc miếng, khoảng chừng có năm nhà.
Việt quốc Hộ Bộ, phủ Công tước Uy Vũ, phủ Hầu tước Trấn Tây, hội Ẩn Nguyên, hội Thiên Đạo.
Thế nhưng hội Ẩn Nguyên cùng hội Thiên Đạo được ủy thác đúc tiền, phủ Công tước Uy Vũ cùng phủ Hầu tước Trấn Tây đúc tiền, để chi dùng cho quân phí.
Quy định về bạc miếng phải thống nhất toàn quốc, chỉ có điều, bạc miếng của phủ Công tước Uy Vũ có thêm một chữ Biện, bạc miếng của phủ Hầu tước Trấn Tây sẽ thêm chữ Chủng, đây là một vinh dự lớn.
Còn vàng miếng!
Trừ một vài nơi tiêu xài xa hoa ra, trên thị trường cơ bản không thấy vàng miếng lưu thông, nó chủ yếu được dùng cho những giao dịch lớn.
Hơn nữa những người giao dịch bằng vàng miếng, đều là những người giàu có hoặc quyền quý, khả năng phân biệt vàng thật giả của họ đã rất thành thạo.
Cho nên các tổ chức có thể đúc vàng miếng cũng rất nhiều.
Quốc quân có thể, Hộ Bộ có thể, hội Ẩn Nguyên có thể, hội Thiên Đạo có thể, thậm chí toàn bộ quý tộc lâu đời cũng đều có thể.
Chỉ cần ngươi có mỏ vàng, thậm chí ngươi không có mỏ vàng cũng đừng vội, có thể nấu chảy vàng miếng cũ, tự đúc mới xong đóng dấu gia huy của mình vào cũng được.
Cái gọi là vàng miếng, kỳ thực chính là phân loại vàng theo trọng lượng và cấp độ, chỉ để tiện tính toán mà thôi.
Bởi vì bản thân vàng chính là tiền.
Hiện nay một miếng vàng thỏi nặng khoảng chừng bảy lạng vàng (262,5 g), có độ tinh khiết từ chín mươi lăm phần trăm trở lên.
Lúc đôi bên dùng vàng miếng tiến hành giao dịch, trước tiên phải cân đo trọng lượng, sau đó lấy mẫu kiểm tra độ tinh khiết của vàng, sau đó cắt thử mấy chục lạng vàng để xem bên trong, thậm chí dùng phương pháp thoát nước (*) đo mật độ vàng, và kiểm tra xem nó có đạt độ tinh khiết yêu cầu không.
(*) Phương pháp thoát nước: nói nôm na, nó gần giống quá trình Acsimet chứng thực cái vương miện của Hieron có phải là vàng mạ hay không. Dùng một ly nước đầy rồi thả khối vàng mẫu chuẩn vào, sau đó đánh dấu lượng nước bị tràn ra, tiếp tục làm tương tự với khối vàng của đối tác. Nếu không có chênh lệch thì khối vàng đó đạt tiêu chuẩn.
Tóm lại, vàng miếng dùng trong giao dịch giữa hào phú và quyền quý, về cơ bản rất khó làm giả.
Nhưng là để tránh quá trình kiểm nghiệm phiền phức, mọi người vẫn ưa dùng bốn loại vàng miếng, vàng miếng đế quốc Đại Viêm, vàng miếng Việt quốc, vàng miếng hội Ẩn Nguyên và vàng miếng của hội Thiên Đạo.
Tất cả vàng miếng đều đã được kiểm tra trọng lượng kỹ lưỡng.
Không thiếu một chút nào, hơn nữa độ tinh khiết đặc biệt cao, thậm chí cao hơn so với quy định chín mươi lăm phần trăm.
Kế tiếp, những người như Kim Hối, Kim Trung sẽ đích thân dẫn đầu một nhánh quân đội, vận chuyển hai vạn cân vàng khối đến đảo Vọng Nhai.
Sứ giả hội Thiên Đạo Hoàng Đồng như muốn nói điều gì.
Thẩm Lãng nói:
- Quý hội muốn tiến hành đàm phán vụ thủy tinh đúng không?
Hoàng Đồng nói:
- Thẩm công tử quả nhiên liệu sự như thần.
Thẩm Lãng nói:
- Hoàng tiên sinh giờ hãy đi theo ta, đến phân xưởng bí mật của ta.
...
Dưới sự bảo vệ của Mộc Lan, Thẩm Lãng mang theo Hoàng Đồng đi tới một phân xưởng bí mật của phủ Bá Tước Huyền Vũ trong núi.
Để ông ta tự quan sát công nghệ chế tạo tấm gương.
Tiếp đó, Hoàng Đồng hoàn toàn kinh ngạc.
Lại... đơn giản như vậy?
Chỉ là mạ một tầng bạc thật mỏng trên thủy tinh mà thôi.
Thế nhưng nhìn kỹ, liệu có thực sự đơn giản như vậy không.
Bởi vì nó yêu cầu độ tinh khiết của bạc rất cao, nếu có tạp chất, tấm gương sẽ gồ ghề, không thể sáng rõ.
Hơn nữa trong quá trình mạ bạc, cũng cần hết sức chú ý.
Hoàng Đồng múc một muỗng bạc nóng chảy, quan sát thật cẩn thận.
Độ tinh khiết vô cùng kinh ngạc, nhìn qua có cảm giác trong suốt như nước.
Kỹ thuật này rất khó!
Thẩm Lãng đưa đến một cuốn sổ dày cộp rồi nói:
- Đây là toàn bộ công nghệ chế tạo gương thủy tinh, mỗi một quá trình đều viết rõ ràng, hơn nữa còn có minh họa các bước thao tác. Lượng bạc cần dùng như thế nào, cách nâng cao độ tinh khiết, tất cả đều được viết chi tiết.
Hoàng Đồng nhận lấy cuốn sổ này, hơn hai trăm trang, sơ đồ hướng dẫn có đến hơn trăm trang, chi tiết và tường tận đến mức đó.
Cứ như vậy một cuốn sổ hơn hai trăm trang, là có thể kiếm một triệu lạng vàng.
Hoàng Đồng không khỏi cảm thán, tri thức chính là tài sản.
- Quả thực khiến người ta phải thán phục, ta thật sự kinh ngạc với Thẩm công tử đó. - Hoàng Đồng nói.
Đổi thành những người khác trong lòng có lẽ sẽ không cam lòng, nhà ngươi chỉ mạ một lớp bạc trên thủy tinh mà cũng đòi một triệu lạng vàng.
Giống như một cỗ máy phức tạp bị hỏng, rất nhiều người đều không sửa được, một sư phụ già đến, cầm cây búa gõ vào cỗ máy một cái thì nó lập tức chạy tốt. Thế là ông ta đòi 5000 tiền thù lao, rất nhiều người không cam lòng, ông chỉ gõ một cái mà đòi 5000 sao, đúng là lừa bịp mà.
Gõ một cái quả thực không đáng giá, biết gõ ở nơi nào mới đáng giá.
Hoàng Đồng nói:
- Mặt khác có cái tin tức tốt muốn nói cho Thẩm công tử, Hoàng mỗ nhờ phúc của ngài, sắp tới có thể trở thành ứng cử viên cho hội đồng trưởng lão nhiệm kỳ tới.
Thẩm Lãng nói:
- Chúc mừng chúc mừng.
Hoàng Đồng lui về phía sau một bước, khom người cúi lạy, nghiêm mặt nói:
- Từ nay về sau, ta sẵn lòng cùng Thẩm công tử ký kết liên minh chiến lược.
Đây là một lời hứa hẹn trọng đại.
Điều này có nghĩa là ở rất nhiều phương diện, Hoàng Đồng đều có thể đại biểu hội Thiên Đạo cùng nhau tiến thoái.
Đây là một đồng minh lớn chân chính.
Thẩm Lãng nói:
- Cầu còn không được.
Tiếp đó, hai người lại bắt tay nhau, điều này tượng trưng cho một hợp đồng.
Kế tiếp, Hoàng Đồng lại muốn nói điều gì đó.
Thẩm Lãng hỏi:
- Là về quyền cung ứng thủy tinh đúng không?
Hoàng Đồng nói:
- Thẩm công tử thông minh nhất trên đời.
Thẩm Lãng nói:
- Năm năm, hội Thiên Đạo sẽ mua thủy tinh từ nhà ta trong năm năm. Năm năm sau, ta sẽ chuyển giao công nghệ chế tạo thủy tinh, thậm chí toàn bộ phân xưởng đều chuyển nhượng cho hội Thiên Đạo. Thế nhưng việc sản xuất tiêu thụ mỗi một món chế phẩm thủy tinh sau này, ta phải nhận được ba phần trăm.
Một màn này rất quen thuộc.
Công ty Qualcomm cung cấp các hệ thống SoC (*) cho các nhà sản xuất điện thoại di động. Ngoài việc bán CPU, nó còn thu phí bản quyền sáng chế, tức là từ ba đến năm phần trăm giá của điện thoại di động.
(*) Hệ thống trên một vi mạch (còn gọi là hệ thống trên chip, hay hệ thống SoC, tiếng Anh: system-on-a-chip, viết tắt là SoC hay SOC) là một vi mạch (IC) được tích hợp các thành phần của một máy tính hoặc các hệ thống điện tử khác. Hệ thống SoC có thể bao gồm các khối chức năng kỹ thuật số (digital), tương tự (analog), tín hiệu kết hợp (mixed-signal) và cả các khối tần số radio (RF). SoC thường xuất hiện trong điện thoại di động.
Đương nhiên ở Trái Đất có phương pháp độc quyền, thế giới này cũng không có, hoàn toàn dựa vào tinh thần khế ước.
Mà cái gọi là khế ước tinh thần, then chốt là xem ngươi có đủ mạnh mẽ hay không.
Thẩm Lãng nhà ngươi nếu đủ mạnh mẽ, đó chính là đối tác chiến lược của hội Thiên Đạo chúng ta, chúng ta tuyệt đối giữ lời hứa.
Hoàng Đồng trực tiếp gật đầu nói:
- Đồng ý!
...
Chỉ còn ba ngày nữa là đến hạn trả nợ cho hội Ẩn Nguyên!
Dư luận của thiên hạ lại trở nên yên tĩnh.
Vô số Ngự Sử không còn dâng tấu công kích phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Đây giống như là ánh bình minh trước bóng tối.
Không đúng, hẳn là sự yên tĩnh trước khi bão tố ập đến.
Tất cả dư luận công kích, tâm lý chuẩn bị đã sẵn sàng.
Bây giờ mọi người trong thiên hạ đều há hốc mồm, đều ngẩng đầu mà chờ đợi cảnh tượng đó.
Cảnh tượng phủ Bá Tước Huyền Vũ ngã ầm ầm xuống.
Mắt thấy nhà ông ta được xây, mắt thấy ông ta mở tiệc tân gia mời bạn bè khách khứa, mắt thấy nhà ông ta sụp đổ.
Một trăm năm gia tộc bị hủy diệt.
Đúng là một màn kịch lớn.
Suốt mấy trăm năm cũng hiếm khi được chứng kiến một lần.
Lần trước là phủ Bá tước Đông Giang, thế nhưng quá đột nhiên, một cuộc xung đột vũ trang đã kết thúc.
Mà lần này sự sụp đổ của phủ Bá Tước Huyền Vũ mới là màn kịch lớn, ước chừng đã được chuẩn bị hơn nửa năm.
Thật đặc sắc biết bao!
Phủ Bá Tước Huyền Vũ giống như là một con voi sắp chết, vốn đang chao đảo, có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Mà bầu trời lượn lờ mấy chục con kên kên.
Chỉ còn chờ con voi này vừa chết, lập tức liền lao xuống, điên cuồng cấu xé xác voi, tranh giành thịt.
Thời gian mấy ngày nay, bên trong thành Huyền Vũ có rất nhiều gia tộc quyền quý đến.
Hơn nữa càng ngày càng nhiều!
Phủ Hầu tước Tĩnh An, phủ Hầu tước Trấn Bắc, phủ Hầu tước Trấn Viễn, phủ Bá tước Tấn Hải, phủ Bá tước Vũ An, phái tân chính, công tử Vua Hương Liệu nhà họ Trì, thiếu chủ thành Nộ Triều v.v… nhiều không kể xiết.
Trong lúc nhất thời, tất cả khách sạn thành Huyền Vũ đều được đặt kín.
Giá cả thịt, thức ăn đều tăng vọt.
Những bọn sói đói này đều canh giữ ở những vị trí gần nhất, để đảm bảo mình có thể nhanh nhất xông lên, cắn xé miếng mồi béo bở.
...
Chỉ còn hai ngày nữa là đến hạn trả nợ!
Phủ Bá Tước Huyền Vũ đón tiếp một vị khách, thế tử phủ Bá tước Vũ An Tiết Bàn.
So với Tiết Lê phách lối tàn ác, hoàn toàn là hai dạng người khác nhau.
Vị Tiết Bàn này có vẻ đặc biệt trầm tĩnh, gần như mặt không chút thay đổi, như thể trời sinh không biết cười, khuôn mặt như tạc bằng đá vậy.
Rõ ràng không phải giả vờ lạnh lùng, chỉ là không có biểu cảm.
- Xá muội bỗng nhiên mắc bệnh hiểm nghèo, không biết khi nào mới có thể khỏi, để không làm lỡ dở cả đời của thế tử Kim Mộc Thông, nên hôn ước trước đây đành phải hủy bỏ!
Cuối cùng chính thức từ hôn.
Bệnh hiểm nghèo gì? Không phải là chỉ nổi mẩn thôi sao, hơn nữa tối đa mười ngày sẽ khỏi hẳn, đến lúc đó tróc một lớp da, mọc ra một lớp da non mềm mại mới tinh, lúc đó chẳng phải vẫn còn tốt chán sao.
Không biết tại sao, Thẩm Lãng cảm thấy vị Tiết Bàn này lúc nói đến căn bệnh bí ẩn, liếc nhìn Thẩm Lãng một cái.
Nhìn cái gì vậy? Liên quan gì đến ta đâu.
Phu nhân Tô Bội Bội lấy ra hôn thư, ngay trước mặt Tiết Bàn, đốt hủy.
Tiết Bàn cũng nhẹ nhàng cắt đứt hôn thư trong tay.
Tô Bội Bội không nhịn được nói ra:
- Hy vọng một ngày kia, nhà họ Tiết các ngươi không nên hối hận.
- Ha ha. - Tiết Bàn nói:
- Phu nhân nói đùa rồi, nghe nói Bá tước Huyền Vũ thân thể không được khỏe, con muốn thay phụ thân đến thăm hỏi.
- Còn chưa chết. - Tô Bội Bội nói:
- Thăm thì không cần, đỡ phải buồn nôn.
Nghe nói như thế, Tiết Bàn vẫn mặt không chút thay đổi.
Thẩm Lãng ở bên cạnh nói:
- Nhạc mẫu, lúc đó tổ tiên Kim Trụ rõ ràng là đã xen vào việc không đâu, nên để cả nhà họ Tiết chết hết, đỡ phải nuôi ra một lũ sói mắt trắng, nay lại quay sang cắn chúng ta.
Tiết Bàn vẫn làm như không nghe thấy, khom người rời khỏi.
...
Khi thế tử của phủ Bá tước Vũ An vừa mới rời đi, chẳng bao lâu sau lại có khách đến thăm!
Dĩ nhiên là vị hôn thê mới toanh của Trương Tấn, con gái cưng của Vua Hương Liệu phương Bắc, giàu có ngang một quốc gia Trì Sơn Nhận, Trì Dư.
Nàng cẩn thận hành lễ với Thẩm Lãng và Kim Mộc Lan, trên mặt không lộ chút hả hê nào.
- Lâm Mặc đã chết...
Thẩm Lãng nói:
- Chuyện đó không liên quan đến ta đâu.
Thế nào ngày hôm nay lại nói ra những điều này vậy.
Trì Dư nói:
- Ông ta vốn là thương nhân lớn thay thế Từ Quang Doãn, hôm nay nhà họ Từ và nhà họ Lâm đều bị hủy diệt. Kể từ đó một nửa số người nuôi tằm ở Thiên Nam đều gặp nạn, một nửa nông dân thành Huyền Vũ sống nhờ nghề nuôi tằm. Nếu không có ai nhận kén tằm, vậy rõ ràng tai họa lớn.
Thẩm Lãng nói:
- Không đến một tháng sẽ đến Tết Nguyên Đán, khoảng cách lứa tằm mùa xuân còn mấy tháng nữa mà, không vội.
Trì Dư nói:
- Nhà họ Trì của ta không đành lòng nhìn thấy cảnh thảm khốc của hơn mười vạn người nuôi tằm, cho nên sẵn lòng tiếp quản các phân xưởng, toàn bộ cửa hàng, và toàn bộ sản nghiệp tơ lụa của Từ Tú cùng Cẩm Tú Các.
Oa!
Số lượng thật lớn.
Quả thực khi nhà họ Từ cùng nhà họ Lâm sụp đổ, nhà họ Trì kiếm lời lớn.
Ngươi vốn là Vua Hương Liệu phương bắc, hôm nay lại trực tiếp chiếm lĩnh thị trường tơ lụa phía nam, đây là thôn tính cả nam lẫn bắc.
Thẩm Lãng mỉa mai:
- Chuyện làm ăn buôn bán tơ lụa thì nhà ngươi cứ tiếp quản, không cần đến nói với chúng ta làm gì, phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta bây giờ trăm mối lo toan, còn không có thời gian quan tâm chuyện của ngươi đâu, ngươi lần này tới nói cho ta biết, không phải để ta tặng mấy lẵng hoa chứ?
Trì Dư đáp:
- Phủ Bá Tước Huyền Vũ có mấy vạn mẫu ruộng dâu tốt nhất, nếu như quý phủ sẵn lòng nhượng lại, họ Trì của ta sẵn lòng trả giá cao nhất, bởi vì đến lúc đó nhà ngài có thể sẽ đặc biệt cần tiền.
Đây cũng là tới chia phần.
Nguyên lai là nhắm vào mấy vạn mẫu ruộng dâu nhà ta.
Nhà ta còn chưa sụp đổ, mà đã vội vàng như vậy rồi?
Bất quá đúng là vừa biến thành vị hôn thê của Trương Tấn thì thật lợi hại, miếng mồi béo bở như vậy cũng có quyền đến chia chác.
Lúc đầu bữa tiệc thịnh soạn này vốn dĩ không liên quan gì đến gia tộc họ Trì.
Hôm nay sau màn thông gia này, nhà họ Trì chiếm được thị trường tơ lụa phía Nam, hôm nay còn muốn cướp đi mấy vạn mẫu ruộng dâu.
Trận thông gia này, nhà họ Trì thật sự kiếm được không ít.
...
Mới vừa tiễn Trì Dư đi.
Chẳng bao lâu sau lại có khách đến thăm, vị khách lần này càng có thân phận hơn.
Lục vương tử của Quốc quân, Ninh Cảnh.
Hắn cũng là con trai Tô phi, em trai ruột cùng cha cùng mẹ với Ninh Chính.
Hắn hôm nay mới mười bảy tuổi, ngoại hình khôi ngô tuấn tú, nhưng lại là kẻ ngông cuồng nhất.
Cặp mắt kia đúng là cặp mắt đào hoa, thần thái lãng tử.
Quần áo trên người hắn, quả thực so với Thẩm Lãng còn xa hoa hơn.
- Bái kiến Lục điện hạ! - Tô Bội Bội mang theo Kim Mộc Thông, Kim Mộc Lan cùng Thẩm Lãng, cung kính hành lễ với Lục vương tử Ninh Cảnh.
- Bái kiến di mẫu.
Lục vương tử Ninh Cảnh tùy tiện chắp tay, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn Kim Mộc Lan.
Quả nhiên đẹp thật, quan trọng là vóc dáng quá đỗi nóng bỏng.
Đáng tiếc thay, nàng đã bị Thái tử Vương huynh để mắt tới, bằng không ta thế nào cũng phải cướp về tay.
Ăn gì ngon bằng sủi cảo, chơi gì ngon bằng chị dâu, chị họ cũng không sai.
- Biết được di phu (dượng) bệnh nặng, cho nên Ninh Cảnh đặc biệt tới thăm. - Vị Lục vương tử này vừa nói chuyện, mắt vẫn đảo quanh khắp nơi.
Ánh mắt của hắn rơi vào trên người Thẩm Lãng, không khỏi trở nên lạnh lẽo.
Ngươi chỉ là một kẻ ở rể hèn mọn, một nhân vật thấp hèn như vậy, cũng dám ăn mặc xa hoa thế này?
Xem ra tiếng đồn quả nhiên không sai.
Ngươi xuất thân hèn mọn, chỉ cần an phận hưởng thụ, lại yên tâm thoải mái hưởng thụ phú quý đến thế.
Tô Bội Bội nói:
- Lục điện hạ, có chuyện gì sao?
Ninh Cảnh nói:
- Nghe nói phủ Bá Tước Huyền Vũ gần đây tài chính eo hẹp, nợ Hội Ẩn Nguyên một khoản tiền khổng lồ, sắp đến hạn phải trả, lòng con thực sự nóng như lửa, nên vội vàng đến đưa tiền cho di mẫu.
Nghe những lời này, Tô Bội Bội không khỏi kinh ngạc.
Đối với Lục vương tử này bà có nghe nói qua, bởi vì tuổi còn nhỏ, cho nên được Quốc quân nuông chiều, Trấn Viễn Hầu tước Tô Nan càng coi đứa cháu ngoại này như châu báu, hận không thể dâng toàn bộ những thứ tốt nhất cho hắn.
Cho nên, vị Lục vương tử này từ nhỏ liền tàn ác, ích kỷ, phóng đãng công khai, cho tới bây giờ cũng là chỉ biết thu vào chứ không biết chi ra.
Hôm nay hắn có chuyện gì vui hay sao mà lại sang đây đưa tiền? Quá kỳ quái.
- Người đâu, mang tiền vào đây.
Ngay sau đó, mấy chục võ sĩ mang mấy chục cái rương vào đây.
Tô Bội Bội càng kinh ngạc đến sững sờ.
Mấy chục cái rương tiền, cũng không phải là một số lượng nhỏ.
Thế nhưng khi mở ra.
Thẩm Lãng cùng Tô Bội Bội gần như muốn bùng nổ vì tức giận.
Mấy chục cái rương này, trừ hai rương bạc, còn lại đều là tiền đồng.
Nói cách khác mấy chục rương này chỉ có mấy nghìn lạng bạc, mấy chục vạn đồng mà thôi.
Cộng lại không đến mấy trăm lạng vàng, đây là bố thí cho kẻ ăn mày à?
Lục vương tử Ninh Cảnh nói:
- Số tiền này con đã dốc hết tất cả, xin di mẫu vui lòng nhận cho.
Rõ ràng biết nói đùa rồi, người nào không biết Lục vương tử ngươi tham lam vô cùng, hơn nữa không có ý tranh giành ngôi vị, cho nên tất cả mọi người chiều chuộng ngươi. Mấy năm nay ngươi ở bên ngoài kiếm chác vô số tiền bạc, của cải không biết chất chồng đến mức nào.
Hôm nay, ngươi mang tới đây mấy chục rương bạc và tiền đồng chẳng phải khiến người ta chán ghét sao?
Tô Bội Bội đáp lại một câu:
- Vô công bất thụ lộc (*).
(*) Không có công thì không dám nhận thưởng.
Lục vương tử Ninh Cảnh nói:
- Con và phủ Bá Tước Huyền Vũ là thông gia, ngài là di mẫu của con, thành Huyền Vũ cách bờ biển không xa, phong cảnh hữu tình, nơi này con vô cùng thích. Hơn nữa lâu đài của gia tộc họ Kim này xây thật đẹp, đứng trên đỉnh núi, ngắm nhìn chúng sinh, con càng thích hơn. Sau này con trưởng thành sẽ được sắc phong tước vị, lâu đài này con vô cùng thích, con muốn phụ vương ban cho con. Di mẫu yên tâm, chúng ta là thông gia, con nhất định sẽ thay người chăm sóc thật tốt tòa lâu đài trăm năm này.
Nghe những lời này, Tô Bội Bội gần như muốn bùng nổ cơn giận.
Lục vương tử ngươi mặc dù là con trai Quốc quân, giờ cũng không nên ngông cuồng ngang ngược như thế.
Phủ Bá tước Huyền Vũ của ta còn chưa sụp đổ, ngươi đã nhăm nhe lâu đài nhà ta rồi sao?
Hội Ẩn Nguyên tối thiểu còn định dùng mấy chục vạn lạng vàng mua lâu đài này, mà ngươi chỉ dùng hơn mười rương bạc và tiền đồng đã nghĩ đến việc cướp đi tòa lâu đài trăm năm của nhà ta đây.
Sự ngang ngược càn rỡ đến mức này quả là chưa từng thấy, chưa từng nghe.
Thẩm Lãng nhìn tên thiếu niên vô cùng ngang ngược, trong lòng bắt đầu tính toán.
Tương lai tên này quả nhiên rất có tiềm năng, nếu như biết cách lợi dụng đúng mức sẽ có thể gài bẫy rất nhiều người.
Cha mẹ có một đứa con ngang ngược đương nhiên đau đầu.
Nhưng một khi là địch nhân, chỉ sợ con ngươi không đủ ngang ngược, càng ngang ngược càng dễ gài bẫy cha mẹ hắn.
- Di mẫu, con xin cáo từ, sau này con sẽ đến.
Sau này chính là ngày cuối cùng phủ Bá Tước Huyền Vũ trả nợ, vậy chắc chắn sẽ có một màn kịch hay để xem, Ninh Cảnh làm sao có thể bỏ qua được?
...
Chỉ còn một ngày nữa là đến hạn trả nợ!
Hôm nay, phủ Bá Tước Huyền Vũ, cực kỳ yên lặng!
Không còn có người đến quấy rầy.
Thành Huyền Vũ đã kín người hết chỗ.
Toàn bộ những con kên kên tham lam, đều đang lẳng lặng đợi.
Những ánh mắt tham lam đầy vẻ khát máu, chăm chú nhìn vào phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Rất nhiều kẻ không có quyền lực để chia chác bữa tiệc thịnh soạn này, cũng ùn ùn kéo đến.
Bọn họ đến xem trò vui.
Trò hay trăm năm mới có một lần, nếu như bỏ qua thì thật là đáng tiếc.
Vô số ánh mắt nhìn chằm chằm lâu đài gia tộc họ Kim, cùng chờ đợi ngày mai đến.
Ngày mai, có màn kịch lớn rồi đó!
...
Kỳ hạn chót trả nợ của phủ Bá Tước Huyền Vũ, cuối cùng cũng đã đến!
Hôm nay thời tiết âm trầm, không có mặt trời, cũng không có mưa.
Mây đen nặng nề.
Đoàn người, ùn ùn kéo đến tiến vào lâu đài phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Một trưởng lão hội Ẩn Nguyên là Thư Bá Đảo dẫn đầu, kéo theo sau là mấy chục thành viên của hội Ẩn Nguyên.
Tổng đốc Chúc Nhung hành tỉnh Thiên Nam.
Hộ Bộ Thượng thư Việt quốc, Ngự Sử Đài Ngự Sử đại phu Việt quốc.
Những ông trùm này, thân phận ngày càng lớn hơn.
Cuối cùng, người chủ trì cục diện này vẫn là Vương thúc Ninh Khải.
Cánh cổng lâu đài phủ Bá Tước Huyền Vũ từ từ mở ra!
Màn kịch lớn, chính thức trình diễn!