164. Chương 164: Màn vả mặt kinh thiên động địa: Mưa vàng chôn vùi tất cả!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 164: Màn vả mặt kinh thiên động địa: Mưa vàng chôn vùi tất cả!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bá tước Huyền Vũ Kim Trác dẫn các thành viên gia tộc ra đón tiếp ở phía trước.
Đây là lần đầu tiên ông lộ diện sau mấy tháng, quả thực trông khác hẳn so với trước đây.
Ông đã gầy đi ước chừng hai mươi đến ba mươi cân.
Sắc mặt ông tái nhợt không còn chút máu, khi bước đi còn run lẩy bẩy.
Vầng trán vốn nhẵn nhụi giờ đã xuất hiện dày đặc nếp nhăn.
Mái tóc vốn đen nhánh cũng đã bạc đi một phần ba.
Để có được bộ dạng thảm hại này của nhạc phụ đại nhân, Thẩm Lãng đã phải tốn không ít công sức.
Thế nhưng hiệu quả lại vô cùng rõ rệt, so với trước đây, Bá tước Huyền Vũ dường như đã già đi hơn mười tuổi.
Tình trạng bi thảm này thực sự khiến người ta phải giật mình kinh ngạc.
- Khụ, khụ, khụ...
Một làn gió lạnh thổi qua, Bá tước Huyền Vũ lại ho dữ dội.
Phu nhân Tô Bội Bội đầy lo lắng, vội khoác thêm áo cho ông. Tuy nhiên, lúc này thân thể ông đã teo tóp, dường như ngay cả một chiếc áo cũng quá sức với ông.
Trước đây, còn có người nghi ngờ Bá tước Huyền Vũ Kim Trác giả vờ bệnh, nhưng hôm nay xem ra hoàn toàn không phải vậy.
Làm sao có thể giả vờ được bộ dạng thê lương đến thế này.
Thật ra cũng dễ hiểu. Mới vừa thắng tranh chấp đảo Kim Sơn, gia tộc họ Kim vốn còn khí phách hăng hái, còn tưởng rằng nguy cơ của gia tộc đã được giải quyết trong chớp mắt.
Nào ngờ Bá tước Tấn Hải Đường Luân lại đê tiện, trơ tráo đến mức giao đảo Kim Sơn cho Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy.
Bá tước Kim Trác không những không có được đảo Kim Sơn, lại còn hao binh tổn tướng, bị đánh cho tan tác.
Thắng lợi trong tranh chấp đảo Kim Sơn không những không mang lại lợi ích nào, ngược lại còn đẩy nhanh sự diệt vong của gia tộc.
Điều đáng nói là, cả nước từ triều đình đến dân chúng, không ai ra tay giúp đỡ. Trước đây Bá tước Huyền Vũ đã vài lần tấu lên xin quốc quân xuất binh tiêu diệt hải tặc, nhưng chẳng thu được kết quả gì.
Ngược lại, tất cả mọi người đều nhao nhao lao vào cắn xé.
Chúc Văn Hoa đến chèn ép, Lục vương tử đến chèn ép, gia tộc họ Trì cũng đến chèn ép.
Gia tộc họ Tiết, bằng hữu thân thiết trăm năm, lại đến hủy hôn vào thời khắc mấu chốt, đâm một nhát dao chí mạng.
Thậm chí ngay cả một thương nhân nhỏ nhoi như Lâm Mặc cũng có thể nhảy vào đòi nợ.
Bị đả kích lớn đến như vậy, bất cứ ai cũng khó lòng chịu đựng nổi.
Trong hoàn cảnh tuyệt vọng như vậy, việc Bá tước Huyền Vũ Kim Trác vẫn chưa chết đã là phi thường lắm rồi.
- Trác bái kiến Vương thúc, bái kiến Lục điện hạ, bái kiến các vị đại nhân!
Bá tước Huyền Vũ dẫn theo cả gia đình, khom lưng hành lễ, dáng vẻ run rẩy khiến lòng người chua xót.
Ngay sau đó, ông lại ho dữ dội một trận.
Ánh mắt của Vương thúc Ninh Khải nhìn Bá tước Kim Trác có chút phức tạp, ông thở dài nói:
- Huyền Vũ à, mấy tháng không gặp, sao lại ra nông nỗi này?
Bá tước Huyền Vũ cười buồn bã.
Vương thúc Ninh Khải nói:
- Ngày đó ta đã nói rõ với ngươi, thắng lợi trong tranh chấp đảo Kim Sơn của gia tộc ngươi không phải là chuyện tốt, ngươi hãy chấp nhận thay đổi, nhưng ngươi không chịu, nếu không thì sao lại luân lạc đến tình cảnh này.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác nói:
- Thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành!
Tiếp đó, ông hướng về phía mọi người bên cạnh nói:
- Các vị, xin mời! Hôm nay, mặc kệ có chuyện gì muốn chĩa vào gia tộc họ Kim chúng ta, cứ việc đến đi.
Nghe những lời này, tất cả mọi người ở đây biến sắc.
Bá tước Huyền Vũ nhà ngươi đã nói thẳng toẹt ra như vậy, vậy đừng trách chúng ta vô tình.
...
Trong đại sảnh của phủ Bá tước Huyền Vũ, một chiếc bàn lớn được đặt ở giữa.
Bên trái ngồi là Bá tước Huyền Vũ Kim Trác, phu nhân Tô Bội Bội, Thẩm Lãng, Kim Mộc Lan và Kim Mộc Thông.
Cả gia đình ngồi đông đủ, tề chỉnh.
Lần này Thẩm Lãng lại hiếm khi không mặc cẩm bào rực rỡ, mà chỉ khoác một bộ áo vải đen đơn giản, như thể để tang cho ngày tàn của gia tộc họ Kim vậy.
Bên phải chiếc bàn dài là trưởng lão hội Ẩn Nguyên Thư Bá Đảo, sứ giả Thư Đình Ngọc, cùng các thành viên khác của hội Ẩn Nguyên.
Vương thúc Ninh Khải, Lục vương tử Ninh Cảnh, Hộ Bộ Thượng thư, Ngự Sử Đại Phu và Đại đô đốc Chúc Nhung của hành tỉnh Thiên Nam, năm vị đại nhân vật này đóng vai trò nhân chứng và trọng tài.
Thư Đình Ngọc của hội Ẩn Nguyên nói:
- Bá tước Huyền Vũ, cố Bá tước Kim Vũ năm đó vì tiêu diệt hải tặc Cừu Thiên Nguy, đã mượn hội Ẩn Nguyên của chúng ta một triệu lượng vàng, thuê ba nghìn võ sĩ cùng một nhánh hạm đội, có đúng không?
Nói xong, Thư Đình Ngọc lấy ra một tờ khế ước vay tiền.
Trên đó ghi rõ ràng, và có cả chữ ký cùng con dấu của Bá tước Kim Vũ.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác nói:
- Không sai!
Thư Đình Ngọc nói:
- Sau đó, bởi vì chiến thuật sai lầm, cố Bá tước Kim Vũ thống lĩnh quân đội đã toàn quân bị diệt. Đương nhiên, chuyện này tạm thời không nhắc tới. Thời hạn của khế ước vay tiền này là hai mươi năm, cả vốn lẫn lãi tổng cộng một trăm bảy mươi vạn lượng vàng, ngài có ý kiến gì không?
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác nói:
- Không có ý kiến gì.
Thư Đình Ngọc tiếp tục lấy ra một chồng sổ sách, nói:
- Đây đều là ghi chép về việc Bá tước Kim Trác đã trả nợ trong gần hai mươi năm qua. Tổng cộng đã trả một triệu lượng vàng, hôm nay còn thiếu bảy mươi vạn lượng vàng, ngài có ý kiến gì không?
Bá tước Huyền Vũ lắc đầu nói:
- Không có ý kiến gì.
Thư Đình Ngọc nói:
- Hôm nay khế ước hai mươi năm đã đến kỳ hạn, gia tộc họ Kim cần phải trả bảy mươi vạn lượng vàng. Một tháng trước, ta đã từng đến quý phủ, cô gia Thẩm Lãng đã nói gia tộc không còn tiền, không thể trả được, đúng không?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đúng!
Thư Đình Ngọc nói:
- Lời này, cần Bá tước Huyền Vũ xác nhận.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác nói:
- Đúng.
Tiếp đó, ông lại một lần nữa ho dữ dội.
Phu nhân Tô Bội Bội vội vàng tiến đến, nhẹ nhàng vỗ vào sau lưng chồng, nước mắt bà liền trào ra.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác dùng khăn lụa che miệng ho, phải một lúc lâu, ông mới dứt cơn ho và thở bình thường trở lại. Thế nhưng cúi đầu nhìn, trên chiếc khăn lụa kia là một vệt máu đỏ tươi.
Hộc máu!
Phu nhân Tô Bội Bội nước mắt như trân châu đứt sợi.
Tất cả mọi người đều thầm thở dài, mạng sống của Bá tước Huyền Vũ e rằng chẳng còn bao lâu nữa, có thể sẽ chết ngay tại đây hôm nay.
Ông chính là trụ cột của gia tộc họ Kim, nếu ông chết, tốc độ diệt vong của gia tộc họ Kim sẽ càng nhanh hơn nữa.
Thư Đình Ngọc nói:
- Hai mươi năm trước, Bá tước Kim Vũ ký kết khế ước này, đã dùng đảo Vọng Nhai làm thế chấp. Hôm nay kỳ hạn hai mươi năm đã đến, quý phủ vẫn chưa trả được số tiền này, cho nên chúng ta có quyền thu hồi đảo Vọng Nhai. Tuy rằng chúng ta cũng không đành lòng, thế nhưng nói thương cảm thì có thương cảm, thiếu nợ thì trả tiền, đó là lẽ đương nhiên.
Tiếp đó, Thư Đình Ngọc nhìn sang Vương thúc Ninh Khải nói:
- Quốc quân cũng có ý chỉ, đúng không?
Vương thúc Ninh Khải nói:
- Khẩu dụ của quốc quân là: thiếu nợ thì trả tiền, đó là lẽ đương nhiên, chớ để làm ô danh giới quý tộc của Việt quốc chúng ta.
Thư Đình Ngọc đẩy tờ khế ước nợ ra giữa bàn nói:
- Đây là khế ước ký kết hai mươi năm trước, giấy trắng mực đen, rõ ràng rành mạch! Nếu như không có ý kiến, Bá tước Huyền Vũ xin mời ký tên, sau đó hội Ẩn Nguyên của chúng ta sẽ lập tức phái người đến tiếp quản đảo Vọng Nhai. Xin vui lòng trong vòng ba ngày, rút toàn bộ binh sĩ, thợ mỏ, người làm muối ra khỏi đảo, không được hủy hoại bất kỳ hầm mỏ, xưởng luyện kim hay ruộng muối nào trên đảo!
- Để giúp đỡ hội Ẩn Nguyên tiếp quản đảo Vọng Nhai một cách toàn diện, Tổng đốc đại nhân sẽ điều động quân đội cùng lên đảo, duy trì trật tự, tránh để đến lúc đó xảy ra xung đột không cần thiết!
Thật nực cười!
Trước đây Bá tước Tấn Hải Đường Luân giao đảo Kim Sơn, sao ngươi lại không điều động quân đội duy trì trật tự, mà lại tùy ý để hải tặc Cừu Thiên Nguy cướp đảo Kim Sơn đi, thậm chí sau này Bá tước Huyền Vũ dập đầu xin quốc quân xuất binh đoạt lại cũng bị bỏ mặc.
Hôm nay, sao ngươi lại có quân đội hỗ trợ hội Ẩn Nguyên đoạt lại đảo Vọng Nhai?
Ngươi đây chẳng phải là thà tặng người ngoài, không cho người nhà sao?
- Bá tước Huyền Vũ, ký tên đi! - Thư Đình Ngọc nói:
- Chúng ta hãy tranh thủ thời gian, hoàn tất việc giao nhận trong vòng ba ngày.
Một khi ký tên, chính là dâng tận tay nguồn sống kinh tế – đảo Vọng Nhai của gia tộc họ Kim.
Bá tước Huyền Vũ toàn thân run rẩy, lại ho dữ dội một trận, tiếp đó trước mắt tối sầm, ngất lịm đi.
Thư Đình Ngọc của hội Ẩn Nguyên lạnh lùng nói:
- Dù cho Bá tước Huyền Vũ không thể ký tên, thế nhưng khế ước đã có ở đây, Vương thúc Ninh Khải ở đây, Thượng Thư đại nhân ở đây, thì cũng có thể cưỡng chế thực hiện.
Điều này cũng giống như ở thế giới hiện đại, nếu ngươi thiếu tiền mà kiên quyết không trả, tòa án có quyền niêm phong gia sản của ngươi để gán nợ.
Phu nhân Tô Bội Bội ôm Bá tước Huyền Vũ, lay gọi tha thiết:
- Phu quân, phu quân...
Tiếp đó, gương mặt bà đầm đìa nước mắt, đầy thù hận, nhìn tất cả mọi người ở đây, bi phẫn nói:
- Các ngươi đây là muốn ép người ta đến chết sao?
Thư Đình Ngọc thản nhiên nói:
- Phu nhân, chúng ta cũng không muốn như thế. Nhưng phép tắc vốn là như vậy.
Tô Bội Bội nói:
- Thư Đình Ngọc, ngươi đừng cho là chúng ta không biết. Lúc đó, gia phụ ta mượn một triệu lượng vàng, thuê ba nghìn võ sĩ cùng một nhánh hạm đội đi đánh Cừu Thiên Nguy, nhưng vì sao toàn bộ bố trí quân sự của chúng ta lại bị Cừu Thiên Nguy biết được? Chẳng phải là hội Ẩn Nguyên các người đã tiết lộ cho Cừu Thiên Nguy sao, điều này mới dẫn đến việc chúng ta toàn quân bị diệt.
Trưởng lão hội Ẩn Nguyên Thư Bá Đảo thản nhiên nói:
- Tô phu nhân, không có chứng cớ thì đừng nói bừa, lời nói ra phải chịu trách nhiệm.
Tô Bội Bội gay gắt nói:
- Vậy các ngươi giết ta, giết ta đi...
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc mẫu, ngài mau đỡ nhạc phụ về nghỉ ngơi, mọi chuyện ở đây cứ giao cho con.
Tô Bội Bội đỡ Bá tước Huyền Vũ Kim Trác rời khỏi đại sảnh, trở vào trong phòng, đồng thời đặt một chiếc hộp lớn trước mặt Thẩm Lãng.
Đây chính là đại diện cho phủ Bá tước Huyền Vũ, đại ấn của gia tộc họ Kim.
Thư Đình Ngọc hỏi:
- Thế tử Kim Mộc Thông, tiểu thư Kim Mộc Lan, các ngươi thực sự muốn giao tất cả quyền lực cho Thẩm Lãng sao?
Kim Mộc Lan gật đầu nói:
- Đúng.
Kim Mộc Thông vốn đang thất thần, nghe thấy lời của Thư Đình Ngọc, cũng gật đầu nói:
- Đúng, tất cả đều do tỷ phu làm chủ.
Nghe những lời này, tất cả mọi người đều cười khẩy khinh thường.
Gia tộc họ Kim của ngươi hèn chi sắp diệt vong, lại phải dựa dẫm vào một tên ở rể nhỏ nhoi hèn mọn như thế này.
...
Thẩm Lãng ngả người ra sau, nói:
- Hội Ẩn Nguyên, tiếp theo, ta sẽ toàn quyền nói chuyện với các ngươi.
Thư Đình Ngọc nói:
- Chẳng có gì để nói chuyện cả, ngươi ký tên đi.
Thẩm Lãng vờ vĩnh hỏi:
- Ký chữ gì vậy?
Thư Đình Ngọc lạnh lùng nói:
- Giả ngu không có tác dụng gì đâu, ngươi ký tên cũng được, không ký tên cũng được, hôm nay chúng ta nhất định phải thu hồi đảo Vọng Nhai. Nếu như ngươi ký tên, như vậy còn giữ được chút thể diện. Nếu như ngươi không ký tên, vậy sẽ cưỡng chế thực hiện, quân đội của Tổng đốc Chúc Nhung sẽ lên đảo, cưỡng chế trục xuất tất cả người của gia tộc họ Kim khỏi đảo Vọng Nhai.
Thẩm Lãng đáp:
- Vậy, ta vẫn phải ký đi, cũng đừng để mất hết thể diện chứ.
Thẩm Lãng nhận khế ước, cầm lấy bút lông, chuẩn bị ký tên lên đó.
Ánh mắt mọi người đều chăm chú nhìn ngòi bút của Thẩm Lãng, một khi viết xuống, chẳng khác nào gióng lên hồi chuông báo tử cho gia tộc họ Kim.
Thế nhưng, bút của Thẩm Lãng lại không hạ xuống.
Ngươi rốt cuộc có ký không đấy?
Thẩm Lãng bỗng nhiên nói:
- Đúng rồi, hôm nay tới đòi nợ chắc chắn không chỉ có mỗi hội Ẩn Nguyên đến đòi nợ thôi nhỉ. Các ngươi muốn cũng không chỉ là đảo Vọng Nhai, còn có khế ước nào muốn ta ký không, sao không cùng nhau lấy ra hết đi?
Tất cả mọi người im lặng.
Thẩm Lãng hỏi:
- Ngày hôm nay chắc chắn không chỉ có khoản nợ này đâu, còn có chủ nợ nào khác nữa không? Mau xuất hiện đi!
Một lát sau!
Có một người bước ra.
Thế tử phủ Bá tước Tĩnh An Ngũ Nguyên Hóa, trong tay gã cầm một tờ giấy nợ, quả nhiên là của Lâm Mặc.
Đêm đó, Lâm Mặc đã uy hiếp phủ Bá tước Huyền Vũ ba nghìn ba trăm lượng vàng, nói là tiền của mấy vạn tấm kén tằm, hôm nay cộng thêm lợi tức đã là ba nghìn năm trăm lượng vàng.
Cả nhà Lâm Mặc đã chết hết, hơn nữa còn chết thảm khốc.
Thật không ngờ món nợ này, còn có người đến đòi một cách đường hoàng như vậy.
Thế tử Bá tước Tĩnh An Ngũ Nguyên Hóa nói:
- Món nợ này là của gia chủ Cẩm Tú Các Lâm Mặc, thế nhưng hắn đã chết thảm không rõ nguyên nhân. Khoản nợ của người đã khuất không thể bỏ qua, ta lấy tư cách là thông gia với gia tộc họ Lâm, có quyền đòi lại món nợ này thay ông ta. Xin hỏi cô gia Thẩm Lãng, món nợ này ngài có chịu nhận không?
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên nhận! Chẳng phải là ba nghìn năm trăm lượng vàng sao? Nhận!
Tiếp đó, Thẩm Lãng nói:
- Còn ai nữa, còn ai đến đòi nợ?
Một lát sau, thế tử phủ Bá tước Vũ An Tiết Bàn bước đến.
- Hai mươi năm trước, khi Bá tước Kim Vũ đánh Cừu Thiên Nguy và toàn quân bị diệt, cần trợ cấp quân đội nhưng lại không có tiền, gia tộc họ Tiết của ta đã chủ động đưa ba vạn lượng vàng. Việc này không có khế ước, không biết cô gia Thẩm Lãng có biết không?
Quả thật có chuyện này thật.
Nhưng lúc đó gia tộc họ Tiết nói rõ ràng, số tiền này là cho, mà không phải mượn.
Hơn nữa số tiền này căn bản không thể nào báo đáp hết ân tình mà gia tộc họ Kim dành cho gia tộc họ Tiết.
Nếu như phải nói cho rõ ràng, phủ Bá tước Vũ An cùng Nam Hải kiếm phái nhà ngươi, tổ tiên cũng nhờ Kim Trụ mà có được ngày hôm nay, sao ngươi còn dám đòi?
Bây giờ, ngươi lại một mực nói là cho vay, lại muốn đến đòi nợ.
- Ba vạn lượng vàng hai mươi năm trước, dựa theo mức lợi tức dài hạn thấp nhất của hội Ẩn Nguyên, hôm nay cả vốn lẫn lời tổng cộng cần trả năm vạn mốt nghìn lượng vàng.
Chỉ chốc lát này thôi, phủ Bá tước Huyền Vũ lại thêm ba khoản nợ.
Cộng lại, ước chừng sáu vạn ba nghìn năm trăm lượng vàng.
Thế nhưng vào lúc này, lại có một người đứng lên.
Đó chính là Hộ Bộ Thị lang, trong khi Thượng Thư đại nhân vẫn ngồi bất động, Thị lang lại mở miệng nói.
Hộ Bộ Thị lang nói:
- Đã cuối năm, phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi đến kỳ thanh toán, thuế má cho quốc khố vẫn chưa nộp lên. Vốn là chín nghìn lượng vàng, nhưng cộng thêm khoản nợ đóng góp mười năm, tổng cộng là hai vạn bảy nghìn lượng vàng.
Gia tộc họ Kim năm nay quả thực chưa nộp tiền thuế, thế nhưng nói về khoản nợ đóng góp mười năm, thì hoàn toàn là chuyện nhảm nhí.
Bởi vì đây căn bản là một khoản sổ sách không rõ ràng.
Ví như năm nay Việt quốc phải xây dựng đại công trình gì đó, các quý tộc lâu đời bên dưới đều cần phải ra lao dịch, nhưng lại không thể phái người đi xa mấy nghìn dặm đến làm việc, thế là phải nộp tiền mặt thay thế.
Lại ví như Việt quốc mỗi năm muốn đánh một trận đại chiến, với tư cách quý tộc lâu đời, có nghĩa vụ xuất động dân phu vận lương, cho nên lại một lần nữa phải nộp tiền mặt.
Đây là cái gọi là nợ góp.
Thế nhưng mấy thập niên qua, những cái gọi là lao dịch, dân phu v.v… căn bản không có một con số cố định, phần lớn các quý tộc lâu đời đều lựa chọn làm ngơ, không ai nộp.
Nói thật ra, có thể hàng năm đúng hạn nộp thuế má cho triều đình đã là giỏi lắm rồi.
Ngươi hỏi thử phủ Bá tước Tấn Hải của gia tộc họ Đường xem, họ đã thiếu bao nhiêu năm thuế má? Có ít nhất bảy tám năm không thèm đóng đấy chứ.
Ngược lại, Bá tước Kim Trác tính tình chính trực, thuế má hàng năm đều nộp đầy đủ. Trong số đông đảo quý tộc, chỉ có gia tộc họ Kim là nộp thuế thực sự, danh tiếng vang xa.
Thêm món nợ thứ tư này, mấy khoản cộng lại đã lên tới mười vạn lượng vàng.
Vô cùng hiển nhiên, đối phương không chỉ muốn đoạt lại đảo Vọng Nhai.
Hơn nữa, mà còn muốn ép phủ Bá tước Huyền Vũ bán toàn bộ mấy vạn mẫu ruộng tốt.
Hèn chi Trì Dư hôm trước đặc biệt tới nói, nếu như phải bán ruộng, trước tiên hãy tìm nàng, nàng ta đã sớm muốn độc chiếm mấy vạn mẫu ruộng tốt này.
Mất đi đảo Vọng Nhai, mất đi mấy vạn mẫu ruộng tốt.
Phủ Bá tước Huyền Vũ còn lại gì?
Dựa vào đâu để nuôi sống hai ba nghìn quân tư nhân?
Bọn họ là muốn đào tận gốc rễ nhà ngươi!
Thẩm Lãng nói:
- Được, đây là món nợ thứ năm rồi, còn gì nữa không?
Không có người trả lời.
Thẩm Lãng lớn tiếng hỏi:
- Còn có chủ nợ nào nữa không?
Vẫn không có người trả lời.
Thư Đình Ngọc lạnh lùng nói:
- Đừng vội, hãy mau ký tên, mau giao đảo Vọng Nhai đi.
Cừu Kiêu lạnh lùng nói:
- Mười vạn lượng vàng còn lại gia tộc ngươi cũng không lấy ra được, thì mau bán ruộng đi. Mấy vạn mẫu ruộng bán còn không đủ, thì bán nhà cửa, thiếu nợ thì trả tiền, là lẽ đương nhiên.
Lúc này, ánh mắt mọi người tràn đầy sự thương hại một cách tàn nhẫn.
Vùng vẫy vô dụng!
Gia tộc họ Kim của ngươi nhất định sẽ mất đi đảo Vọng Nhai, mất đi mấy vạn mẫu ruộng tốt.
Hôm nay nhất định sẽ chẳng còn gì cả.
Tổng số nợ này ước chừng tám mươi vạn lượng vàng.
Phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi e rằng hôm nay tám nghìn lượng vàng cũng không lấy ra được.
Tám mươi vạn lượng vàng, gần như thuế má của hai hành tỉnh Thiên Nam, chỉ trong vòng một tháng, ngay cả thần tiên cũng không thể lấy ra được.
Trước đây Tô Bội Bội đi mười mấy gia tộc, cộng lại chỉ mượn được một nghìn lượng vàng mà thôi, tình cảnh tuyệt vọng như thế, ai cũng nhìn rõ.
Huống chi Thẩm Lãng nhà ngươi chỉ là một tên hề nhảy nhót mà thôi!
- Ký tên đi! - Thư Đình Ngọc nói:
- Chúng ta không có thời gian lãng phí với ngươi.
Cừu Kiêu lạnh lùng nói:
- Bán ruộng đi, tiếp đó con bé Kim Kiếm Nương của gia tộc ngươi có thể gán nợ năm trăm lượng vàng, giá trên trời đấy! Đây đều được coi là giá tiền đã dát vàng rồi.
Thẩm Lãng nhìn sang thằng con của Vua Hải Tặc này.
Thằng nhóc con kia! Để cho ngươi sống thêm mười ngày nữa, chỉ mười ngày nữa thôi!
...
- Ha ha ha ha...
Thẩm Lãng cầm lấy tờ khế ước trên bàn, chợt xé toạc thành mảnh nhỏ.
Tiếp đó, hắn chợt xé lớp áo vải đen bên ngoài.
Lộ ra bộ cẩm bào lộng lẫy nhất bên trong.
Đây là bộ hoa phục chưa từng thấy trước đây, gần như chói sáng làm mù mắt tất cả mọi người, ước chừng được chế tác từ năm trăm lượng vàng.
Thư Đình Ngọc sắc mặt biến đổi kịch liệt, lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng ngươi điên rồi à? Ngươi cho là xé khế ước có tác dụng sao? Còn không trả tiền, sẽ ép buộc điều động quân đội!
Thẩm Lãng cười nói:
- Thư Đình Ngọc, ký cái con khỉ khô ấy!
- Cừu Kiêu, bán cho mười ba đời tổ tông nhà ngươi!
Nghe những lời này, tất cả mọi người ở đây biến sắc.
Thẩm Lãng cười to:
- Chính là tám mươi vạn lượng vàng mà thôi, mà đã muốn ép gia tộc họ Kim chúng ta đến đường cùng sao? Đã muốn chúng ta giao đảo Vọng Nhai, đã muốn chúng ta bán đi điền sản tổ tông để lại sao?
- Các ngươi cứ mơ tưởng hão huyền đi!
- Chẳng phải là tám mươi vạn lượng vàng sao? Chỉ là hạt mưa bụi mà thôi!
Thẩm Lãng đưa tay vào quần, nhổ một cọng lông, ném lên bàn, nói:
- Một cọng lông Thẩm Lãng ta đây vừa nhổ ra, còn nặng hơn tám mươi vạn lượng vàng!
- Tên già Thư Bá Đảo ngu ngốc, Thư Đình Ngọc ngu ngốc, Tiết Bàn ngu ngốc, Ngũ Nguyên Hóa ngu ngốc, Cừu Kiêu ngu ngốc, những tên chủ nợ các ngươi đứng thẳng cho ta, đứng thẳng đi nhé, đừng có nhúc nhích, đừng có nhúc nhích!
- Ta có tiền, tám mươi vạn lượng vàng có phải không?
- Trả tiền đây! - Thẩm Lãng chợt rống lớn một tiếng!
- Những thứ ngu ngốc như các ngươi đừng có cử động, há miệng ra, mà nhận lấy tiền của các ngươi, nghìn vạn lần đừng có cử động!
- Chẳng phải là đòi tiền sao? Ta sẽ dùng vàng chôn sống các ngươi!
- Rầm! - Một tiếng vang lên dữ dội.
Tức khắc!
Trên trần nhà chợt nứt ra một cái lỗ lớn.
Vàng khắp nơi!
Như mưa xối xả trút xuống!
Ùn ùn kéo đến, mưa như trút nước.
Mưa vàng.
Một màn chưa từng có từ trước đến nay.
Một màn rung động không gì sánh bằng.
Một màn lật đổ thế giới quan của người ta.
Khoảng bảy mươi vạn lượng vàng, còn có mười hai vạn lượng vàng cục, vàng thỏi.
Như thủy triều trào dâng.
Gần như trong nháy mắt bao phủ cả đại sảnh.
Bao phủ toàn bộ những kẻ chủ nợ ở đây.