166. Chương 166: Củng cố quân sự! Mộc Lan hoàn toàn gục ngã!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 166: Củng cố quân sự! Mộc Lan hoàn toàn gục ngã!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trương Tấn nói:
- Phụ thân, người đã biết rõ âm mưu của Thẩm Lãng, vì sao không ngăn cản hắn, phá hỏng kế hoạch của hắn?
Trương Xung nói:
- Vì sao ta phải ngăn cản hắn? Ngược lại ta còn phải phối hợp với hắn, một mẻ hốt gọn, tiêu diệt các gia tộc, dọn đường cho tân chính sách, lập nên công lao hiển hách chưa từng có.
- Hắn không phải muốn tiêu diệt toàn bộ tập đoàn hải tặc Cừu Thiên Nguy sao? Không phải muốn giết sạch toàn tộc phủ Bá tước Tấn Hải sao? Cứ phối hợp với hắn!
- Cái lưới của Thẩm Lãng sẽ chôn vùi Vua Hải Tặc cùng gia tộc họ Đường. Còn cái lưới của ta, phải chôn vùi tất cả mọi người!
Trương Xung nói tiếp:
- Đúng rồi, tiện thể nói cho con biết một chuyện, Từ Thiên Thiên không chết.
Nghe những lời này, sắc mặt Trương Tấn hoàn toàn biến đổi, giọng run rẩy:
- Cô ta đang ở đâu?
Trương Xung nói:
- Xuân Hoa mới vừa truyền tin tức, Từ Thiên Thiên đã thành công trà trộn vào bên cạnh Cừu Yêu Nhi, đồng thời còn trở thành người thân cận nhất. Nếu như ta đoán không lầm, nàng ta cũng đã thông đồng với Thẩm Lãng.
Trương Tấn nói:
- Tại sao có thể như vậy? Vào đêm đó con nghe rõ, cô ta đã bị đốt chết rồi mà.
Trương Xung nói:
- Ta đã phái người đi dò xét ở phế tích nhà họ Trương, phía dưới lầu của Từ Thiên Thiên có một mật thất, bên trong còn có mấy thùng nước. Lúc hỏa hoạn có thể cô bé đã ẩn mình trong mật thất này.
Trương Tấn nói:
- Con bây giờ sẽ tìm cách giết cô ta.
Trương Xung nói:
- Lúc này nàng ta đã ở bên cạnh Cừu Yêu Nhi thì con giết bằng cách nào? Ai có thể đánh thắng được Cừu Yêu Nhi? Con tính đi xin Chung Sở Khách ra tay, hay là Lý Thiên Thu, hoặc là Yến Nan Phi hả?
Trương Tấn nói:
- Thẩm Lãng để Từ Thiên Thiên nằm vùng bên cạnh Cừu Yêu Nhi nhất định là có âm mưu, chúng ta nhất định phải phá hỏng, không thể để hắn thực hiện được.
Trương Xung nói:
- Chính là phải để hắn thực hiện được. Nếu có Cừu Yêu Nhi trấn thủ, thành Nộ Triều ai có thể hạ được chứ?
...
Phủ Bá tước Huyền Vũ trả lại tám mươi vạn lượng vàng.
Tin tức cơn mưa vàng như trút xuống này đã truyền khắp thiên hạ rất nhanh.
Toàn bộ quyền quý thiên hạ ban đầu hoàn toàn ngỡ ngàng, không biết nên phản ứng thế nào.
Phía kinh thành cũng không có bất kỳ động thái nào về chuyện này.
Có mấy Ngự Sử dâng tấu tố cáo Thẩm Lãng tàn ác, xin quốc quân giáng tội trừng phạt, nhưng những tấu chương này cũng như đá chìm đáy biển vậy.
Ngay sau đó, vụ án Lễ bộ Thị lang dính líu gian lận khoa cử bùng nổ.
Tức khắc toàn bộ kinh đô trở nên xôn xao bàn tán, vô số người kêu đánh kêu giết, toàn bộ sự chú ý đều chuyển hướng sang nơi khác.
Thế nhưng với khắp vạn dân thiên hạ mà nói, một vụ án Lễ bộ Thị lang gian lận khoa cử nào có kích thích bằng chuyện bên Thẩm Lãng đâu.
Trải qua thời gian yên lặng ngắn ngủi, sau đó dư luận hoàn toàn bùng nổ.
Vô số người đều bàn tán về chuyện này.
Vô số người đều miêu tả cái hình ảnh tám mươi vạn lượng vàng trút xuống.
Tất cả mọi người hết sức thổi phồng miêu tả hiện trạng này, giống như bọn họ tận mắt chứng kiến vậy.
Những từ ngữ như “mưa vàng như trút”, “thủy triều vàng”... vang vọng khắp Việt quốc.
Danh tiếng của Thẩm Lãng cũng lập tức xoay chuyển.
Lúc trước chỉ là một tên con rể nhỏ nhoi vô dụng chỉ biết phá sản, mà hôm nay lại trở thành một vị thần có thể biến thối nát thành kỳ tích.
Trở thành thần tượng của vô số người trẻ tuổi khắp thiên hạ.
Biến cái dở thành cái hay, thật lợi hại.
Lúc trước hắn trở thành con rể phủ Bá tước Huyền Vũ, vạn người khinh bỉ. Mà bây giờ, hắn tạo ra kỳ tích đống vàng, lại được vạn người sùng bái.
Chỉ trong chưa đầy một tháng đã kiếm lời bảy tám mươi vạn lượng vàng, đáng sợ quá đi.
Tiếp tục vô số người bắt đầu thảo luận, phủ Bá tước Huyền Vũ rốt cuộc đã làm cách nào trong hơn một tháng kiếm được bảy tám mươi vạn lượng vàng vậy?
Chuyện này cũng quá khó khăn.
Kinh doanh bất cứ thứ gì trong thiên hạ cũng không thể kiếm được nhiều tiền như vậy.
Từ Quang Doãn độc quyền tơ lụa hơn nửa hành tỉnh Thiên Nam, một năm kiếm lời ròng cũng chỉ là mấy vạn lượng vàng mà thôi.
Phủ Bá tước Huyền Vũ có mười vạn con dân, lại có hầm mỏ cùng ruộng muối, một năm qua cũng chỉ kiếm được mấy vạn lượng vàng.
Một tháng kiếm bảy tám mươi vạn lượng vàng?
Chẳng lẽ là vàng từ trên trời rơi xuống à?
Có người nói thần bí ám chỉ, không phải trời đổ vàng xuống, mà là vàng mọc lên từ lòng đất.
Các ngươi biết không?
Bảy mươi vạn lượng vàng của phủ Bá tước Huyền Vũ cũng là vội vã đúc ra, vàng còn rất mới, chỉ có khuôn một lượng vàng mà thôi, phía trên ngay cả chữ cùng đồ án cũng không kịp in lên.
Thậm chí bên trong còn lẫn rất nhiều vàng cục, thậm chí vàng tự nhiên còn lẫn cát đều có.
Điều này chứng minh cái gì?
Những thứ vàng này vừa mới được khai thác từ lòng đất không lâu.
Phủ Bá tước Huyền Vũ đã phát hiện một mỏ vàng.
Đảo Vọng Nhai đã phát hiện mỏ vàng rồi!
Hơn nữa còn là một mỏ vàng phẩm chất đặc biệt cao, bên trong không chỉ có cát vàng, còn có rất nhiều cục vàng, một cục tầm mấy lượng, thậm chí còn có cả một cân, trực tiếp nhặt lên là dùng ngay.
Những lời đồn này trong nháy mắt tạo thành một làn sóng lớn, truyền khắp mọi ngõ ngách.
Thậm chí dư luận về việc Thẩm Lãng gây chấn động một trận còn bị lu mờ.
Tất cả mọi người đang thảo luận về khả năng đảo Vọng Nhai có mỏ vàng.
Vàng khiến lòng người xao động.
Trong thiên hạ còn có cái gì kiếm tiền nhanh hơn khai thác mỏ vàng đâu.
Thảo nào phủ Bá tước Huyền Vũ có thể lập tức ném ra bảy tám mươi vạn lượng vàng.
Thảo nào gia tộc họ Kim thà từ bỏ đảo Kim Sơn, cũng phải giữ bằng được đảo Vọng Nhai.
Thế là, vô số người đều đi thuyền đến đảo Vọng Nhai.
Thế nhưng không ai có thể tới gần, bởi vì vùng biển xung quanh toàn bộ bị phủ Bá tước Huyền Vũ phong tỏa.
Bất luận kẻ nào dám can đảm tới gần đảo Vọng Nhai, giết không tha!
...
Sau khi hoàn toàn gây chấn động xong, phủ Bá tước Huyền Vũ bước vào giai đoạn bận rộn nhất.
Đám người hội Ẩn Nguyên vừa rời đi, Bá tước Huyền Vũ cũng không còn giả ốm nữa, lập tức tinh thần phấn chấn xuất hiện trước mặt mọi người.
Trạng thái tinh thần rất khỏe mạnh, chỉ bất quá quả thực gầy đi rất nhiều, coi như tiện thể giảm được cân. Bá tước phu nhân đối với chuyện này rất đỗi vui mừng.
Thậm chí, bà còn chủ động đi hỏi Thẩm Lãng, những thuốc kia bà có thể uống được không, bà cũng muốn giảm cân.
Tức khắc Thẩm Lãng lộ ra vẻ mặt vô cùng kinh hãi:
- Nhạc mẫu đại nhân, ngài... Ngài cũng muốn giảm béo? Trời ơi là trời, trên thế giới còn có người có vóc dáng đẹp hơn so với ngài sao? Tăng một chút thì thừa, giảm một chút thì thiếu, mỗi một tấc đều dường như là trời cao tạo hình ra, vóc dáng như vậy còn giảm béo, phụ nữ thiên hạ còn mặt mũi nào mà sống nữa?
Tức khắc nhạc mẫu đại nhân vui mừng, cũng không đề cập tới chuyện giảm cân nữa.
Tiếp đó, hai người lại nói tới làm đẹp, nói tới những thứ Thẩm Lãng mới phát minh như kem dưỡng mắt, kem cấp ẩm tái tạo da v.v...
Trò chuyện say sưa quên cả thời gian.
Sau cùng Bá tước Huyền Vũ cuối cùng không nhịn được ho khan một tiếng nói:
- Lạc đề rồi, lạc đề rồi.
Tiếp đó, lúc này mới trở lại chuyện chính.
Tô Bội Bội thật là có chút vẫn chưa thỏa mãn.
Phụ nữ thích nhất trò chuyện không phải là quần áo xinh đẹp, làm đẹp, son phấn các loại à?
Lúc đầu bà có thể cùng con gái trò chuyện, thế nhưng Kim Mộc Lan đối với đề tài này không có hứng thú, để cho bà rất thất vọng.
Thế nhưng bây giờ thì tốt, con rể hoàn toàn lấp đầy khoảng trống này, gặp tri kỷ, ngàn lời cũng không đủ.
Quan trọng hơn là thằng con rể này dù đang bận đại sự, cũng có thể phát minh ra hết thứ này thứ nọ khiến người ta phải xao xuyến.
Nào là xà bông thơm, dầu gội đầu, nước hoa, son môi, mặt nạ, kem dưỡng tay chiết xuất từ ngọc trai v.v....
Dùng xong thì không thể quay lại được nữa.
Tô Bội Bội càng ngày càng cảm thấy, đây không chỉ là con rể của mình, hoàn toàn là tri kỷ thân thiết.
...
Thẩm Lãng tiếp tục nói đại sự.
- Nhạc phụ đại nhân, đại chiến đã đến hồi kết, tiếp theo chúng ta phải tuyển binh rầm rộ, mở rộng thêm hai nghìn quân.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Tuyển người bên ngoài, hay tuyển người trong lãnh địa?
Nếu tuyển bên ngoài, vậy mấy võ sĩ giang hồ có võ công cao hơn nhiều lắm, thế nhưng không đảm bảo lòng trung thành.
Thẩm Lãng nói:
- Tuyển ngay trên đất phong. Lãnh địa của chúng ta không phải cũng có dân binh sao? Hãy chọn ra những người tinh nhuệ nhất từ đó.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Như vậy sức chiến đấu có thể sẽ không mạnh.
Thẩm Lãng nói:
- Không cần lo lắng, mặc dù gọi là đại chiến, mặc dù sẽ có nhiều người chết. Nhưng quân đội của chúng ta chẳng qua là để làm ra vẻ, cơ hội thực sự giao chiến trực diện không nhiều, mà phần lớn sẽ là dùng âm mưu, dùng độc dược, hoặc chôn sống đối phương!
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Tăng cường binh lực lên năm nghìn có phải động thái quá lớn, sẽ khiến quốc quân tức giận không?
Tiếp tục, Bá tước Huyền Vũ lại nói:
- Coi như ta chưa nói.
Quân đội riêng của phủ Bá tước Huyền Vũ khi đông nhất cũng có năm nghìn người, hơn nữa con số này không vi phạm quy định của tổ tiên.
Còn có thể làm tức giận quốc quân hay không? Thì chắc chắn rồi.
Thế nhưng lưỡi đao đã kề vào cổ ngươi, ngươi còn lo lắng có thể làm tức giận đối phương hay không?
Thẩm Lãng nói:
- Phải nhanh chóng tăng cường binh lực, trực tiếp hoàn thành trong vòng 3 ngày, dù sao cũng sẵn có khôi giáp cùng vũ khí rồi.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Mộc Lan, trong vòng 3 ngày tăng cường binh lực hai nghìn, có vấn đề không?
Kim Mộc Lan nói:
- Thời gian tuy rằng vô cùng gấp, thế nhưng không có vấn đề.
Thẩm Lãng nói:
- Tiếp theo, chắc chắn sẽ có vô số người đi đến đảo Vọng Nhai để điều tra, cho nên chúng ta làm trò nhất định phải diễn y như thật, hòn đảo vàng Vọng Nhai này, nhất định phải xứng với tên gọi, nhất định phải để cho người trong thiên hạ thèm nhỏ dãi ba thước. Ta định dùng bốn mươi vạn lượng vàng để trang hoàng cho cái đảo vàng này.
Bốn mươi vạn lượng vàng?
Trả cho hội Ẩn Nguyên bảy mươi vạn lượng vàng xong, phủ Bá tước Huyền Vũ chỉ còn lại không tới ba mươi hai vạn lượng vàng.
Thế nhưng ngay hôm qua, Hoàng Đồng lại chuyển đến mười vạn lượng hoàng kim.
Đám vàng này càng nguyên thủy, hoàn toàn là hình dạng mới được khai thác từ mỏ vàng, có một phần vàng cục còn lẫn cát.
Mà càng nhiều hơn liền đơn giản là kim sa.
Số tiền này Thẩm Lãng nhưng chưa từng đòi, hoàn toàn là Thiên Đạo hội chủ động đưa tới.
Hơn nữa theo lời Hoàng Đồng nói, đây là tiền cho vay không lãi suất, không kỳ hạn, có thể khấu trừ vào khoản tiền thủy tinh trong tương lai.
Vô cùng hiển nhiên, trưởng lão hội Thiên Đạo cũng đã nhìn thấu được chiến lược kinh người của Thẩm Lãng.
Cho nên lập tức toàn diện phối hợp trợ giúp, cần phải để tuồng vui này diễn ra càng thêm y như thật.
Hoàng Đồng cùng đại trưởng lão đều suy đoán ra, mục tiêu Thẩm Lãng ở thành Nộ Triều.
Đây chính là trung tâm mua bán ngoài khơi phía đông Việt quốc, một khi chiếm được sẽ mang ý nghĩa phi phàm.
Đến lúc đó với tư cách Thẩm Lãng là minh hữu chiến lược, hội Thiên Đạo đương nhiên có thể lập tức ở thành Nộ Triều cắm rễ, tuyệt đối chiếm quyền chủ động mua bán ở trên biển.
Đây cũng là điều tiền tài không thể mua được.
Hoàng Đồng nói cho Thẩm Lãng, hội Thiên Đạo ở Việt quốc có khả năng vận dụng lượng vàng, gần như đã toàn bộ điều đi, nhưng nếu như Thẩm Lãng cần, hội Thiên Đạo có thể từ quốc gia khác, thậm chí có thể từ tổng bộ gom góp.
Vẫn là mượn không tính lãi, vẫn là trả không kỳ hạn, thậm chí giấy vay nợ cùng khế ước cũng không có.
Ra tay lớn như vậy, để Thẩm Lãng còn bị sốc.
Thật không hổ danh tổ chức từng thống trị kinh doanh thế giới phương đông mấy trăm năm, quyết tâm cùng quyết đoán như vậy, hoàn toàn khiến người ta hài lòng.
Cái này cũng chân chính phù hợp câu nói kia.
Tổ chức kinh doanh đỉnh cấp, căn bản không phải vì kiếm tiền, mà là vì quyền lực.
Loại quyền lực này tuy rằng không lớn bằng quyền lực chính trị nhưng cũng kém không xa.
Đảo Vọng Nhai đương nhiên không có mỏ vàng, nhưng Thẩm Lãng phải xếp bốn mươi vạn lượng vàng thành một cái mỏ vàng.
Tất cả mỏ quặng sắt đều đã tạm dừng, toàn bộ đổi thành bãi đãi vàng.
Ở trong đó không chỉ có đúc lượng vàng mới, còn có vàng cục, còn có cát vàng.
Thậm chí, còn có dấu vết mỏ mới vừa đào lên.
Tuyệt đối sẽ không có bất kỳ sơ hở nào.
- Nhạc phụ đại nhân, tăng cường binh lực hoàn tất, thì cần ngài đích thân ra trận. - Thẩm Lãng nói:
- Ngài dẫn bốn ngàn binh lính tiến vào chiếm giữ đảo Vọng Nhai, đồng thời huy động một vạn dân phu, xây dựng thành lũy.
Lúc này mà xây dựng thành lũy thì chắc chắn không kịp rồi.
Tất cả đều là diễn kịch.
- Cần phải để người trong thiên hạ thấy rõ ràng, trọng tâm chiến lược của gia tộc ta đều đặt ở đảo Vọng Nhai, lãnh địa chỉ để lại một nghìn binh sĩ, đảo Vọng Nhai trú quân bốn ngàn.
- Chúng ta phải biểu lộ ra ý chí, thà bỏ lãnh địa và thành trì, cũng không thể bỏ đảo Vọng Nhai.
- Chúng ta muốn cho người trong thiên hạ cảm giác được, số lượng vàng dự trữ trên đảo Vọng Nhai là con số khổng lồ, có thể lên đến hàng chục vạn cân.
Bá tước Huyền Vũ gật đầu nói:
- Tốt! Ba ngày sau đó tăng cường binh lực hoàn tất, ta lập tức dẫn đầu bốn ngàn đại quân tiến vào chiếm giữ đảo Vọng Nhai, đồng thời bắt đầu xây công sự ở phía trên.
Tiếp tục, Bá tước Huyền Vũ nói:
- Lãng nhi, tiếp theo chắc chắn sẽ có người điên cuồng điều tra đảo Vọng Nhai hư thật, vậy chúng ta là canh phòng nghiêm ngặt đến chết, hay là cố ý để lộ ra một chút?
Thẩm Lãng nói:
- Canh phòng nghiêm ngặt đến chết, giết không tha, bất kể kẻ nào dám xông vào đảo Vọng Nhai, bất kể đứng sau là ai, bất kể địa vị cao đến đâu, tất cả đều phải giết chết, để thể hiện quyết tâm không gì sánh bằng của chúng ta. Một vở kịch lớn này, tuyệt đối không thể có bất kỳ sơ hở nào. Nhạc phụ đại nhân yên tâm, thiên hạ không có tường nào gió không lọt qua được, sự huy hoàng của đảo Vọng Nhai nhất định sẽ bị lộ ra ngoài.
Chiến lược lừa dối là rất khó.
Không thể có một chút sơ hở, bằng không kẻ địch sẽ phát hiện.
Cho nên biện pháp duy nhất, chính là còn phải chân thực hơn cả sự thật.
Chính là phải dùng số lượng vàng khổng lồ, phải dùng nghìn đại quân, chính là muốn dùng tới vạn dân phu để diễn trò này.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Nếu ta không có trong kế hoạch này, ta cũng nhất định sẽ bị lừa dối. Tin tưởng vững chắc đảo Vọng Nhai phát hiện mỏ vàng lớn. Với sự hiểu rõ của ta với Cừu Thiên Nguy và Đường Luân, bọn họ nhất định sẽ vào tròng, quy mô của trò bịp bợm này quá khổng lồ, tất cả mọi người trong thiên hạ đều sẽ mắc bẫy.
Thẩm Lãng nói:
- Không, có một người không mắc câu, có thể ông ta đã nhìn thấu.
Bá tước Huyền Vũ hỏi:
- Người nào?
Thẩm Lãng nói:
- Trương Xung. Ông ta đã mấy tháng không xuất hiện, nói là ở nhà dưỡng bệnh, đây là điểm bất thường lớn nhất.
Bá tước Huyền Vũ hỏi:
- Chiến lược này của chúng ta không có chút sơ hở nào, hắn làm sao có thể đoán được?
Thẩm Lãng đáp:
- Một kỳ thủ cao tay thực sự, căn bản không cần bận tâm đến những màn che mắt, ông ta trực tiếp nắm bắt được bản chất, biết rõ mục đích cuối cùng của mình, dù thủ đoạn che mắt có tinh vi đến đâu cũng không thể che giấu được. Kế hoạch của vị Thái thú đại nhân chúng ta lớn đến kinh người, ông ta muốn mượn cơ hội này để diệt trừ ba thế lực lớn, muốn xây dựng sự nghiệp bất hủ trăm năm. Ngư ông đắc lợi khi ngao cò tranh nhau, ông ta muốn làm ngư ông cười đến cuối cùng.
Đối với người khác mà nói, ván cờ này khó phân định thắng thua.
Nhưng đối với Trương Xung cùng Thẩm Lãng mà nói, gần như đã hạ một nước cờ sáng rõ.
Mộc Lan luyến tiếc rời khỏi thành trì, nàng vẫn còn băn khoăn về một ván cược với Thẩm Lãng.
Thế nhưng loại chuyện này quá tuyệt diệu, hơn nữa còn là lần đầu tiên của nàng và Thẩm Lãng, nàng thực sự không muốn vội vàng như vậy.
Sau khi phủ Bá tước Huyền Vũ trả tiền lại, nàng ngay cả cơ hội ở nhà qua đêm cũng không còn, mấy ngày tới sẽ vô cùng bận rộn.
Mấy ngày tới sẽ không có thời gian để hoàn thành cái 'lần đầu tiên' tuyệt vời này.
Thế là không hiểu sao, nàng lại cắn vào ngực Thẩm Lãng một cái, tiếp đó mặc vào áo giáp đi tuyển binh.
- Tiểu bạch kiểm, đợi thiếp trở về sẽ 'xử lý' chàng thật tốt, thiếp phải 'ăn' chàng sống sờ sờ.
Lời này tức khắc khiến Thẩm Lãng hoàn toàn ngạc nhiên sững sờ.
Đây... Đây là từ trong miệng Mộc Lan nói ra được sao?
Xác định không phải là tiểu Băng lẳng lơ kia hả?
Mộc Lan chính là nữ thần cẩn trọng, nữ thần băng giá đó.
Nàng lại cũng sẽ nói ra những lời không biết ngượng như vậy?
Thẩm Lãng lần này tạo ra kỳ tích thực sự quá lớn, ngay cả nữ thần như Mộc Lan cũng bị lay động.
Cộng thêm chiến lược của hắn sắp xếp ngày càng kinh người, quy mô ngày càng khổng lồ.
Lúc này đại cục đã thành hình, chỉ còn chờ kẻ địch sa lưới.
Phụ nữ đều sống thiên về cảm tính, Mộc Lan cũng không ngoại lệ.
Họ bản năng sẽ kính nể kẻ mạnh, đàn ông càng mạnh mẽ, họ càng dễ 'thất thủ'.
Lần trước tranh chấp đảo Kim Sơn, Mộc Lan đã 'thất thủ' một nửa.
Mà lần này chiến lược đảo vàng mắt thấy sắp sửa thành công, sẽ giúp gia tộc họ Kim gây dựng sự nghiệp vĩ đại trăm năm.
Một đại cục như vậy rõ ràng khiến lòng người say đắm.
Cộng thêm vô số vàng kích thích, cho nên nữ thần Mộc Lan liền hoàn toàn 'thất thủ'.
Tình yêu sâu sắc nhất của người con gái, nhất định là sự kết hợp giữa lòng kính trọng và sự kích thích mãnh liệt của bản năng sinh sôi nòi giống.
Cái gọi là tinh thần đồng điệu?
Không thể nói là không có, nhưng phần lớn cũng là giả tạo.
Loài người không thuần túy và cao cấp đến mức đó đâu.
Ôi!
Rõ ràng không có cách nào khác, sức hấp dẫn của Lãng gia ta đây thực sự quá lớn, đến mức một nữ thần băng giá cũng trở thành 'sói cái'.
Một câu nói này của Mộc Lan, khiến Thẩm Lãng tâm thần chao đảo, 'cứng' suốt mấy canh giờ.
Thậm chí tiểu Băng đến khiêu khích hắn, Thẩm Lãng sợ đến mức vội vàng trốn đi, hắn thực sự sợ bản thân không nhịn được.
- Băng nhi ngươi đừng tới đây, ngươi đừng tới đây! Ta thật sự không giữ được, nhỡ có chuyện gì thật thì ngươi thì sướng rồi, nhưng ta sẽ bị nương tử đánh chết mất.
Mộc Lan bây giờ hoàn toàn như một con thú cái đang động tình, vào thời khắc mấu chốt này, Thẩm Lãng thực sự không dám phạm sai lầm.
- Đáng ghét, vậy hai người nhanh lên một chút. - Tiểu Băng giậm chân một cái, hai con thỏ (ý chỉ ngực) rung lên bần bật, để Thẩm Lãng suýt nữa thì quỵ xuống.
Gà con chịu không nổi.
- Tiểu thư rõ ràng đáng ghét, chiếm hầm cầu mà không chịu ị, cũng không biết người khác phải nhịn đến chết.
Một câu nói này, để ngọn lửa trong lòng Thẩm Lãng tắt một nửa. Đồ tiểu Băng thô tục, có biết nói chuyện hay không vậy?
Cái gì gọi là hầm cầu chứ? Ai là hầm cầu?
Chuyện tươi đẹp như thế mà ngươi hình dung như đi cầu? Quả nhiên chẳng có học thức gì cả.
...
Tiếp theo mấy ngày, Mộc Lan hoạt động không ngừng nghỉ, ngày đêm không ngủ, đi đến mỗi một thị trấn cùng thôn xóm trên đất phong của mình.
Đến đâu liền lập tức triệu tập toàn bộ dân binh, chọn ra những người tinh nhuệ nhất để bổ sung vào quân đội riêng.
Tại chỗ cấp phát áo giáp, vũ khí, cấp tại chỗ tiền an cư, và ứng trước nửa năm quân lương.
Trong nháy mắt, toàn bộ đất phong phủ Bá tước Huyền Vũ sĩ khí ngút trời.
Vô số tráng đinh đều tranh nhau nhập ngũ.
Một màn này truyền ra ngoài, càng làm cho quyền quý xung quanh vô cùng kinh hãi.
Phủ Bá tước Huyền Vũ lại tăng cường binh lực sao?
Đây hoàn toàn là bất chấp điều cấm kỵ lớn nhất thiên hạ, đây chính là khiêu khích quốc quân.
Vào thời điểm mấu chốt này lại tăng cường binh lực?
Bọn họ muốn làm gì?
Tiếp tục rất nhiều người phát hiện, đội tàu của phủ Bá tước Huyền Vũ liên tục ra vào đảo Vọng Nhai.
Từng toán quân đội nối tiếp nhau đổ bộ lên đảo Vọng Nhai.
Hàng nghìn dân phu cũng không ngừng lên đảo Vọng Nhai.
Theo những động thái lớn của phủ Bá tước Huyền Vũ.
Tình thế lập tức trở nên vô cùng căng thẳng như lửa đốt.
Tất cả mọi người đều phán đoán trong lòng.
Có chuyện rồi, xảy ra đại sự!
...
Tất cả mọi người đang bận rộn.
Nhưng kẻ chủ mưu Thẩm Lãng ngược lại lại một lần nữa trở nên rảnh rỗi.
Người sắp đặt kế hoạch tốn công sức.
Người sắp đặt kế hoạch cao minh nhất thậm chí còn không cần tốn sức.
Kế hoạch đã định hình.
Thiên la địa võng đã giăng sẵn, tiếp theo chỉ còn chờ kẻ địch sa lưới.
Thẩm Lãng cùng Kim Mộc Thông lại tiến vào nhịp điệu điên cuồng viết lách.
Hôm nay đối với Thẩm Lãng mà nói, có thể nói là đã chuẩn bị mọi thứ, chỉ còn thiếu gió đông.
Và trận gió đông này, chính là nữ ma đầu Cừu Yêu Nhi.
Nàng trở thành nhân vật then chốt quyết định việc Thẩm Lãng có thể đoạt được thành Nộ Triều hay không.
Tốc độ của Kim Mộc Thông thực sự quá nhanh.
Ngắn ngủi hơn mười ngày, gã lại đã chép xong nửa quyển Tây Du Ký.
Hơn nữa hoàn toàn không hề biết mệt mỏi.
Bởi vì đối với gã mà nói, chép sách chỉ là một quá trình, việc gã được nghe chuyện và cảm thấy thoải mái mới là kết quả cuối cùng.
Mấy ngày nay thời gian rỗi rãi, Thẩm Lãng vừa chờ kẻ địch đâm đầu vào thiên la địa võng của mình.
Vừa dốc hết toàn lực gián tiếp lấy lòng nữ ma đầu Cừu Yêu Nhi.
Cả quyển sách đều được viết riêng cho một người, Lãng gia còn chưa từng lấy lòng cô gái nào đến mức này đâu.
Đúng ngay tại lúc này.
Nội ứng mà Thẩm Lãng phái đến thành Nộ Triều đã trở về, mang theo thư của Từ Thiên Thiên.
Thẩm Lãng mở thư ra đọc, trên đó không có bất kỳ nội dung nào.
Dùng lửa hơ một chút!
Chữ viết của Từ Thiên Thiên hiện ra.
Cừu Yêu Nhi bệnh tình nguy kịch, nguy hiểm đến tính mạng, khẩn cấp tới cứu giúp, khẩn cấp, khẩn cấp!
Tức khắc Thẩm Lãng kinh hãi!
Cừu Yêu Nhi bệnh tình nguy kịch? Nguy hiểm đến tính mạng?
Là do độc mãn tính trước đây phát tác sao?
Nhưng chỉ dựa vào lời của Từ Thiên Thiên, Thẩm Lãng căn bản không biết nàng trúng loại độc gì.
Tiếp theo Thẩm Lãng đối mặt một lựa chọn khó khăn.
Có nên đến thành Nộ Triều hay không?
Nếu như đi, có phải hơi mạo hiểm không?
Nếu không đi?
Mặc kệ Cừu Yêu Nhi chết?
Bây giờ nàng tuyệt đối không thể chết được.
Đây là một lần mạo hiểm, nhưng cũng là một cơ hội tốt.