Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 167: Dưới lưỡi đao! Bậc thầy giả gái tái xuất
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một mỏ vàng xuất hiện trên đảo Vọng Nhai, vậy ai là người sốt ruột nhất?
Đương nhiên, đó chính là Bá tước Tấn Hải Đường Luân.
Lòng đố kỵ trong ông ta gần như muốn bùng nổ.
Gia tộc họ Kim các ngươi rõ ràng đã sắp diệt vong, tại sao lại đột nhiên không chết?
Ta vừa mất đảo Kim Sơn, đảo Vọng Nhai của các ngươi lại phát hiện mỏ vàng?
Chuyện này sao có thể như vậy chứ?
Trời cao đúng là không có mắt.
Vì vậy, Đường Luân lập tức phái rất nhiều thám tử bí mật đến đảo Vọng Nhai.
Thế nhưng, phủ Bá tước Huyền Vũ phòng thủ cực kỳ nghiêm ngặt quanh đảo Vọng Nhai, mọi thuyền bè tiến gần đều bị đánh chìm.
Bất kể là thuyền đánh cá hay tàu buôn, tất cả đều bị đánh chìm.
Các thám tử được phái đến đều bị giết sạch.
Điều này càng khiến Đường Luân tin rằng, trên đảo Vọng Nhai thực sự đã phát hiện mỏ vàng.
Ông ta tìm rất nhiều thợ kim hoàn và thuật sĩ, sau đó đưa những thỏi vàng của phủ Bá tước Huyền Vũ cho họ xem xét.
Những thỏi vàng này đương nhiên là ông ta có được từ Hội Ẩn Nguyên.
Sau khi xem xét, những người thợ kim hoàn và thuật sĩ đều nhận định, đây là loại vàng mới được khai thác và tinh chế không lâu.
Thậm chí có một số vàng là vàng tự nhiên, không hề có dấu vết gia công, điều này hoàn toàn không thể làm giả.
Ngay cả phủ Bá tước Huyền Vũ dù muốn làm giả, cũng không có khả năng này, không thể có được một lượng vàng tự nhiên lớn như vậy, trừ khi là họ đã phát hiện một mỏ vàng khổng lồ.
Đường Luân kinh ngạc hỏi:
- Tại sao trước đây đảo Vọng Nhai lại không phát hiện mỏ vàng? Hầm mỏ của gia tộc họ Kim đã khai thác ở đó hơn trăm năm rồi mà.
Thuật sĩ đáp:
- Một số mỏ vàng quả thực ẩn giấu khá sâu. Trên thực tế, phần lớn mỏ vàng trên thế giới này đều nằm rất sâu, cố gắng tìm kiếm thì khó mà ra, thường chỉ là tình cờ phát hiện mà thôi.
Đúng là như vậy, những mỏ vàng ở Mỹ, Úc cũng đều được phát hiện một cách ngẫu nhiên, từ đó dẫn đến các cơn sốt tìm vàng.
Thế là, Đường Luân càng thêm thèm khát.
Thế nhưng, ông ta lại lo sợ đây là âm mưu của Thẩm Lãng.
Ông ta thực sự sợ tên tiểu súc sinh đó giở trò.
- Phải phái người đi thăm dò. Mỏ vàng không thể giả được, chắc chắn sẽ có rất nhiều bãi đãi vàng, sẽ có nhiều cát vàng. - Đường Luân nói:
- Đáng tiếc đây là biển rộng, nếu không thì có thể đào đất kiểm tra ở hạ lưu dòng sông. Phải phái thám tử, cần phải xác định đảo Vọng Nhai có thật sự có mỏ vàng hay không.
Thế tử Đường Duẫn nói:
- Phụ thân, gia tộc họ Kim phòng thủ thực sự quá nghiêm ngặt, phái bao nhiêu thám tử cũng đều chết sạch. Gia tộc họ Kim đang không ngừng tăng cường quân bị, hơn nữa còn vận chuyển cả quân chủ lực đến đảo Vọng Nhai.
Lúc này Đường Luân mới chợt nhớ ra, bèn hỏi:
- Tên súc sinh Đường Viêm kia đâu rồi? Đã có hồi âm của nó chưa?
Vài ngày trước, Bá tước Tấn Hải Đường Luân đã phái con trai trưởng Đường Tung đến Kiếm đảo tìm Đường Viêm, để gã tự mình đến đảo Vọng Nhai điều tra chân tướng.
Đường Viêm dù sao cũng là cao thủ hàng đầu, cơ hội để gã lẻn vào đảo Vọng Nhai rất lớn.
- Đại ca vẫn chưa về, nhưng chắc cũng sắp rồi. - Đường Duẫn đáp.
Hơn nửa canh giờ sau, Đường Tung đã trở về.
- Đường Viêm đâu? - Bá tước Tấn Hải chất vấn.
Đường Tung đáp:
- Nó không về, nó nói nó không rảnh.
- Không rảnh sao? - Đường Luân kinh hô:
- Thằng nghịch tử này, chuyện lớn của gia tộc như vậy mà bảo nó ra tay giúp đỡ, nó lại nói không rảnh ư?
Đường Tung nói:
- Nó còn nói, sau này tốt nhất đừng tìm nó nữa, đừng làm nó lỡ dở việc luyện tập kiếm pháp mới.
- Nghiệt súc, nghiệt súc... - Bá tước Tấn Hải Đường Luân lớn tiếng mắng:
- Đứa con trai này rõ ràng là do ta sinh ra, theo Lý Thiên Thu luyện riết rồi thành ra hư hỏng hết cả.
Tiếp đó, Bá tước Tấn Hải lớn tiếng hô lên:
- Chuẩn bị xe, ta muốn đến thành Huyền Vũ!
...
Tối hôm đó, Bá tước Tấn Hải Đường Luân lập tức đến nhà cũ của họ Trương, gặp Thái thú Trương Xung đang nằm trên giường bệnh.
Vị Thái thú đại nhân này vốn đã gầy, giờ đây lại càng gầy hơn.
Trong lòng ông ta không khỏi có chút coi thường, một trận tranh chấp đảo Kim Sơn đã khiến ngươi thành ra bộ dạng này, lại bệnh mấy tháng liền, xem ra cũng khó mà khỏe nổi.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác là giả bệnh, Trương Xung nhà ngươi chẳng lẽ cũng giả bệnh sao? Vậy thì chẳng có ý nghĩa gì.
- Thái thú đại nhân, đã đến lúc này rồi, ngài còn có hứng thú nằm liệt giường sao?
Trương Xung nói với giọng bất đắc dĩ:
- Việc đã đến nước này, Xung đã dùng hết mọi cách, còn có thể làm gì được nữa?
Trong giọng nói của ông ta dường như có chút oán giận trào ra.
Đường Luân nói:
- Thẩm Lãng làm mưa làm gió như thế, gia tộc họ Kim chẳng những không chết, ngược lại còn càng thêm thịnh vượng phát đạt, lẽ nào Thái thú đại nhân không hề sốt ruột sao?
Trương Xung nói:
- Ta sốt ruột thì có ích gì? Lần trước Thập Diện Mai Phục với phủ Bá tước Huyền Vũ đã tiêu hao hết tất cả tâm trí và năng lực của ta, thế nhưng vẫn thất bại. Quốc quân cũng đã hạ chỉ quở trách ta, hôm nay ta chỉ chờ đến lúc được chuyển công tác ra khỏi quận Nộ Giang mà thôi.
Đường Luân cười lạnh nói:
- Thẩm Lãng là người có thù tất báo, e rằng Thái thú đại nhân chưa chắc đã đi được. Đến khi hắn ra tay, chắc chắn sẽ trả thù Thái thú đại nhân.
- Sai rồi. - Trương Xung nói:
- Ta và Thẩm Lãng không hề có tư oán cá nhân, thậm chí ta cũng không trực tiếp nhằm vào Thẩm Lãng. Một khi ta rời đi, ân oán giữa chúng ta lập tức sẽ tiêu tan, ý nghĩa của 'tương vong giang hồ' chính là vậy.
Đường Luân nói:
- Lẽ nào Thái thú đại nhân lại cam tâm tình nguyện chịu thua Thẩm Lãng sao?
Trương Xung nói:
- Bản thân ta cũng không ham chiến, một ván cờ thua, lập tức rút lui, tuyệt đối sẽ không để bản thân bị vùi lấp vào đó.
Lời này quả thực là danh ngôn của Trương Xung, ông ta đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần.
Tiếp đó, Trương Xung cười khổ:
- Không bột thì đố gột nên hồ, lần trước vây công phủ Bá tước Huyền Vũ, đông đảo quyền quý còn nghe theo sự chỉ huy của ta. Hôm nay, ta có thể sai khiến được ai đây? Ta cố nhúng tay vào, chẳng phải là tự chuốc nhục nhã sao?
Sau khi tranh chấp đảo Kim Sơn thất bại, liên minh do Trương Xung cầm đầu quả thực đã tan rã như chim muông tứ tán.
Bởi vì Đường Luân đã tìm được một minh hữu mạnh mẽ và hung hãn hơn, đó là Vua Hải tặc Cừu Thiên Nguy.
Lần trước, Trương Xung muốn Đường Luân tặng đảo Kim Sơn cho gia tộc họ Kim, để Kim Trác điều động một lượng lớn nhân lực chiếm giữ đảo Kim Sơn, rồi lại để Vua Hải tặc Cừu Thiên Nguy xuất binh.
Kết quả, Đường Luân không nỡ bỏ qua lợi nhuận sản xuất trong một năm rưỡi nữa, nên đã trực tiếp giao đảo Kim Sơn cho Cừu Thiên Nguy trước.
Bắt đầu từ lúc đó, liên minh giữa Đường Luân và Trương Xung coi như đã tan vỡ.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân cười lạnh:
- Nếu Thái thú đại nhân có tâm tư khác, ta cũng không tiện nói gì thêm. Thế nhưng có một việc ta muốn thỉnh giáo Thái thú.
Trương Xung nói:
- Mời nói.
Đường Luân nói:
- Ngài cảm thấy việc trên đảo Vọng Nhai có mỏ vàng, là thật hay giả?
Trương Xung cau mày suy nghĩ một lát rồi nói:
- Khó mà nói.
Đường Luân nói:
- 'Khó mà nói' là sao?
Trương Xung nói:
- Thực sự quá trùng hợp. Thẩm Lãng từ trước đến nay đều lắm mưu nhiều kế, khiến người ta hoàn toàn không thể dò ra được.
Đường Luân nói:
- Nếu không phải phát hiện mỏ vàng quy mô lớn, làm sao phủ Bá tước Huyền Vũ có thể trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà xuất ra bảy tám mươi vạn lượng vàng? Chuyện này vốn không hợp với lẽ thường.
Trương Xung nói:
- Điểm này quả thực không cách nào giải thích, hoặc là Thẩm Lãng cùng người khác có một mối làm ăn khổng lồ, ví dụ như cùng Hội Thiên Đạo?
Bá tước Tấn Hải Đường Luân cười lạnh nói:
- Buôn bán gì mà có thể lập tức kiếm được tám mươi vạn lượng vàng? Thái thú đại nhân dạy ta với?
Trương Xung buông tay, tỏ ý không biết có việc làm ăn gì mà có thể lập tức kiếm được nhiều tiền như vậy.
Đường Luân nói:
- Nhà họ Trì là Vua Hương Liệu, vô cùng giàu có, thế nhưng số tiền kiếm được mỗi năm cũng chỉ tầm mười mấy vạn lượng vàng. Từ Quang Doãn gần như độc quyền buôn bán tơ lụa cả tỉnh Thiên Nam, một năm kiếm được cũng chỉ có mấy vạn lượng vàng. Trên thế giới này, trừ phi điên cuồng cướp bóc như Vua Hải tặc Cừu Thiên Nguy, bằng không căn bản không có chuyện làm ăn nào có thể kiếm được nhiều tiền như vậy.
Trương Xung nói:
- Đảo Vọng Nhai có mỏ vàng hay không, phái người đi tìm hiểu thực hư cũng được.
Đường Luân nói:
- Phủ Bá tước Huyền Vũ canh phòng nghiêm ngặt đến chết, bất luận ai tới gần đảo Vọng Nhai đều bị giết sạch, căn bản không cách nào tiếp cận. Hơn nữa, gia tộc họ Kim đang điên cuồng chiêu binh, quân chủ lực tư nhân đang liên tục được điều đến đảo Vọng Nhai, lại còn ra giá cao trưng dụng rất nhiều dân phu đến đảo Vọng Nhai. Đây là họ muốn xây công sự đó.
Trương Xung nói:
- Nếu trên đảo Vọng Nhai thật sự có mỏ vàng, vậy lúc này chính là thời điểm yếu ớt nhất của gia tộc họ Kim. Đến khi họ tăng cường quân bị xong, xây dựng công sự trên đảo hoàn tất, sau đó muốn đánh hạ đảo Vọng Nhai sẽ rất khó khăn.
Đường Luân nói:
- Chính vì để ý điều này, nên chúng ta hoàn toàn đang chạy đua với thời gian, vì vậy lòng ta mới nóng như lửa đốt.
Trương Xung nói:
- Bá tước Tấn Hải cẩn thận đừng vì lợi mà mờ mắt. Rất có thể đây là âm mưu của Thẩm Lãng, nhất định phải xác định trước trên đảo có mỏ vàng hay không. Thẩm Lãng người này vô cùng xảo quyệt, khó lòng phòng bị.
Đường Luân nói:
- Ta có thể không biết sao? Thế nhưng ta đã nói rồi, bất luận kẻ nào đều không thể đến gần đảo Vọng Nhai. Một khi tới gần, giết chết không cần tội, làm sao dò ra được thực hư?
Trương Xung nói một cách hờ hững:
- Vậy hãy để một người mà phủ Bá tước Huyền Vũ không dám giết đi xông vào đảo Vọng Nhai.
Đường Luân nói:
- Ai là người mà phủ Bá tước Huyền Vũ không dám giết? Cũng không thể để Lục hoàng tử đến, cũng không thể để Tổng đốc Chúc Nhung đến chứ? Những đại nhân vật như vậy chúng ta ép buộc thế nào được? Đừng nói là họ, ngay cả Thái thú đại nhân chúng ta cũng khó mà ép buộc.
Trương Xung nhắm mắt lại, không nói gì thêm nữa.
Tên người này không thể do hắn nói ra, nếu không sẽ lộ ra vẻ bụng dạ khó lường, nhất định phải để Đường Luân tự mình nghĩ ra.
Bỗng nhiên, mắt Bá tước Tấn Hải Đường Luân chợt sáng bừng, ông ta lập tức nghĩ đến một người.
Người này có thể mạnh mẽ xông vào đảo Vọng Nhai, hơn nữa Kim Trác lại không dám giết.
Người này chính là Vua Hải tặc nhỏ Cừu Kiêu! Bởi vì sau lưng gã là Vua Hải tặc Cừu Thiên Nguy, dưới trướng có hai ba vạn hải tặc.
- Cáo từ, Thái thú đại nhân hãy dưỡng bệnh thật tốt. - Đường Luân nói với giọng có chút trào phúng.
Tiếp đó, ông ta lập tức rời đi, không ngừng nghỉ nửa khắc.
Trương Xung một lần nữa nằm xuống, trong lòng mỉm cười nói:
- Thẩm Lãng, chính là ta đã đưa Cừu Kiêu đến dưới lưỡi đao của ngươi.
...
Theo diễn biến hồi hộp trong truyện《 Tây Du Ký 》, Cừu Yêu Nhi nghe càng thêm mê mẩn.
Nhất là đoạn Tôn Ngộ Không đại náo Thiên cung, tự phong là Tề Thiên Đại Thánh, nàng nghe đến nhiệt huyết sôi trào.
Đây mới là đại anh hùng, đây mới là đại hào kiệt.
Dám quét sạch mọi chuyện bất bình trong thiên hạ.
Không e ngại bất luận quyền uy nào, bất luận bá quyền nào.
Cái gì thần tiên, cái gì Ngọc Đế, tất cả đều tiêu tan thành mây khói cho ta.
Hơn nữa, thế giới này dần dần mở ra, có vẻ càng thêm thần bí, nhưng lại vừa càng thêm tinh tế.
Nếu như ngay từ đầu thế giới này là rầm rộ, vậy tiếp theo là Long Cung, rồi Lăng Tiêu Bảo Điện, tất cả đều khiến tâm thần người ta chập chờn.
Sức tưởng tượng thật lớn.
Toàn bộ tâm trí của Cừu Yêu Nhi đều đắm chìm vào trong câu chuyện này.
Thậm chí nàng ăn uống cũng không vào.
Đời này nàng không có sở thích nào khác, chỉ thích khám phá thế giới thần bí không ai biết đến.
Hôm nay nàng bị nhốt ở thành Nộ Triều, không thể đi đâu được, nhưng câu chuyện Từ Thiên Thiên kể đã mở ra cho nàng một thế giới mới.
Nghe đến đoạn Tôn Ngộ Không bị Phật Tổ dùng năm ngón tay đè dưới chân núi, Cừu Yêu Nhi càng cảm động lây.
- Ta cũng bị đặt dưới chân Ngũ Hành Sơn. - Cừu Yêu Nhi thở dài nói.
Lúc đó Từ Thiên Thiên không khỏi kinh ngạc: "Ngài có khí phách uy phong như vậy, ai có thể đủ đè được ngài?"
Ngày nay, trừ mấy đại tông sư, ai lại là đối thủ của ngài chứ?
Thậm chí chưa đến mấy năm sau, những đại tông sư kia cũng sẽ không phải là đối thủ của ngài.
Cừu Yêu Nhi nói:
- Lòng ta ở phương xa, nhưng cơ thể ta lại bị giam cầm ở nơi đây.
Trái tim Từ Thiên Thiên khẽ run lên.
Không phải vì những lời này của Cừu Yêu Nhi dành cho bản thân nàng, mà là vì nàng chưa bao giờ thổ lộ tiếng lòng với bất kỳ ai, thậm chí nàng suốt ngày cũng không nói một câu.
Lúc này mới khiến con tiện nhân Lục Y kia có quyền lực cáo mượn oai hùm.
Bất quá, bây giờ Từ Thiên Thiên cũng có quyền lực này, bởi vì kể chuyện quá hay, nàng đã trở thành tỳ nữ được Cừu Yêu Nhi chiều chuộng, gần ngang với Lục Y.
Ngày nay, đã không biết có bao nhiêu cô gái đẹp vừa đố kỵ nàng, vừa ra sức lấy lòng nàng.
Khi một người hết sức cường đại, lại hết sức cao ngạo thổ lộ tiếng lòng với ngươi, bản thân sẽ bị chấn động.
Từ Thiên Thiên tức khắc không tự chủ được nói:
- Vậy tại sao ngươi không đi?
Cừu Yêu Nhi lắc đầu, không nói gì thêm.
Từ Thiên Thiên tiếp tục kể chuyện, nói đến Đường Tam Tạng xuất hiện, cứu Tôn Ngộ Không thoát khỏi Ngũ Hành Sơn.
Bỗng nhiên, Cừu Yêu Nhi nói:
- Tên của quyển sách này chắc không phải là《 Phật Tổ Nhất Định Phải Diệt 》 đúng không?
Từ Thiên Thiên lúng túng đáp:
- Đúng, tên của nó là 《 Tây Du Ký 》.
Cừu Yêu Nhi nói:
- Vậy thì cứ gọi là Tây Du Ký đi.
Tây Du Ký, Tây Du Ký!
Nàng không khỏi đứng dậy đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài khơi.
Tận cùng biển cả là gì?
Có phải chăng đó cũng là một thế giới muôn màu muôn vẻ, lạ lùng thần bí giống như Tây Du Ký hay không?
Không!
Cũng sẽ không ly kỳ như vậy, thế nhưng nhất định sẽ càng thêm muôn màu muôn vẻ.
Thế giới chân thật không cách nào so sánh với trong sách. Lời văn dù cho viết có hay đến đâu, cũng không sánh bằng thế giới hiện thực, nguyên nhân là trí tưởng tượng của nhân loại nhìn như vô hạn, nhưng thật ra lại có hạn.
Tôn Ngộ Không cùng Đường Tam Tạng đi về hướng Tây.
Nhưng ta lại muốn điều khiển thuyền đi về phía Đông, đến tận cùng biển cả, đi khám phá thế giới chưa từng biết.
Đáng tiếc, ta không đi được.
Ta bị giam cầm ở chỗ này.
Cừu Yêu Nhi không khỏi hướng về biển rộng phương xa, hơi dang hai cánh tay, dường như muốn trong ảo tưởng ôm lấy thế giới xa xôi chưa từng biết đến.
Nhìn bóng lưng nàng, Từ Thiên Thiên có chút tâm thần say mê.
Thật đẹp, quá cảm tính, quá cường đại! (Từ Thiên Thiên cũng biết từ này từ Thẩm Lãng)
Từ Thiên Thiên gần như dám cam đoan, không có bóng lưng cô gái nào trong thiên hạ có sức hấp dẫn vô hạn như Cừu Yêu Nhi.
Bởi vì không có cô gái nào có đôi chân dài và tràn đầy sức mạnh như vậy.
Không có nữ nhân nào có đường cong bốc lửa như vậy.
Nhưng vào lúc này!
Bỗng nhiên, hai dòng máu tươi trực tiếp bắn mạnh ra từ lỗ mũi Cừu Yêu Nhi.
Tiếp đó, máu bắn ra từ mạch máu mắt nàng.
Trước mắt chợt tối sầm, thân thể thẳng tắp gợi cảm của nàng trực tiếp ngã xuống.
Từ Thiên Thiên tim mật muốn vỡ, trực tiếp xông tới, ra sức ôm lấy Cừu Yêu Nhi, nhưng lại bị trọng lượng của nàng đè ngã xuống đất, nằm dưới thân nàng.
Sau đó, Cừu Thiên Nguy tìm vô số đại phu giỏi đến xem bệnh cho Cừu Yêu Nhi.
Thế nhưng, tất cả thầy thuốc đều không tìm được nguyên nhân bệnh ở đâu.
Cừu Thiên Nguy giận dữ, một hơi giết chết mấy đại phu.
Bệnh trạng của Cừu Yêu Nhi vốn đặc biệt quỷ dị, những thầy thuốc này từ trước đến nay đều chưa từng thấy qua. Huống chi Cừu Yêu Nhi không chịu cho ai động vào, càng không cách nào khám và chữa bệnh.
Hơn nữa, sát khí nàng quá nặng, có một số nam đại phu cách nàng không đến mười thước (khoảng 3,3 mét) liền run rẩy toàn thân.
Lòng như lửa đốt, Từ Thiên Thiên đành bất đắc dĩ viết mật thư cầu cứu Thẩm Lãng.
...
Thẩm Lãng nhận được thư của Từ Thiên Thiên xong, phản ứng bản năng đầu tiên chính là:
Con ả này không phải muốn hại ta sao?!
Không còn cách nào khác, người càng thông minh càng đa nghi.
Từ Thiên Thiên vốn có thâm cừu đại hận với hắn. Nhỡ đâu nàng cảm thấy bản thân đã tìm được chỗ dựa vững chắc là Cừu Yêu Nhi, có thể dứt bỏ Thẩm Lãng thì sao?
Thế nhưng, tiếp theo Thẩm Lãng tiếp tục phân tích, khả năng này không lớn.
Cừu Yêu Nhi, người này quá khó tiếp xúc. Dù cho Từ Thiên Thiên có kể chuyện hay đến đâu cũng rất khó lập tức trở thành tâm phúc của nàng.
Trước khi cha con Trương Xung chưa chết, Từ Thiên Thiên chắc chắn sẽ không phản bội hắn.
Vậy Thẩm Lãng có nên đến thành Nộ Triều cứu chữa cho Cừu Yêu Nhi hay không?
Nếu đi, thực sự có chút mạo hiểm.
Nhưng nếu không đi, nếu Cừu Yêu Nhi đã chết, vậy kế hoạch thành Nộ Triều có thể thực sự 'kiếm củi ba năm thiêu một giờ'.
Đi!
Thẩm Lãng lập tức hạ quyết tâm.
Nhưng lại đối mặt với một phiền phức: Thẩm Lãng quá yếu ớt, đi đến một nơi như thành Nộ Triều mà không có ai bảo vệ thì không được.
Tối thiểu phải là dạng cao thủ thân cận như Mộc Lan bảo vệ.
Kim Hối và Thẩm Thập Tam đều không được. Thứ nhất là võ công còn chưa đủ cao, thứ hai là bọn họ đã bị lộ mặt.
Thẩm Lãng lần này đi thành Nộ Triều, nhất định phải che giấu tai mắt, không thể để bất luận kẻ nào phát hiện.
Lại đi tìm Kiếm Vương Lý Thiên Thu làm vệ sĩ sao?
Làm sao được chứ?
Người ta chính là Kiếm Vương chứ, một đời đại tông sư, làm sao có thể đến làm vệ sĩ cho ngươi?
Người ta còn bận quấn quýt bên vợ cũng không kịp.
Hơn nữa, Kiếm đảo xa như vậy, thời gian để đi xin Kiếm Vương Lý Thiên Thu cũng không còn kịp nữa rồi.
Thế là, Thẩm Lãng lại một lần nữa tìm đến Hoàng Đồng của Hội Thiên Đạo!
Vị sứ giả Hội Thiên Đạo này, hôm nay đang ở tại tầng hầm phủ Bá tước Huyền Vũ, bởi vì hai bên còn có rất nhiều chi tiết cần thảo luận.
...
- Hoàng huynh, ta muốn mượn một cao thủ. - Thẩm Lãng nói.
- Không thành vấn đề. - Hoàng Đồng nói:
- Cần cao thủ cấp bậc nào?
Xem kìa, người ta thật biết cách làm người, trước tiên đáp ứng một tiếng, sau đó mới hỏi cần dạng cao thủ gì.
Thẩm Lãng nói:
- Gần giống nương tử của ta thì tốt, tốt nhất là nữ nhân.
Khuôn mặt xấu trai một cách bình thường của Hoàng Đồng không khỏi khẽ run lên, nói:
- Không thành vấn đề.
Tiếp đó, gã muốn nói lại thôi.
Thẩm Lãng hỏi:
- Sao vậy?
Hoàng Đồng nói:
- Cao thủ như thế ta có, hơn nữa ngay cách đó không xa, chuyên bảo vệ ta. Chỉ có điều, dáng vẻ của nàng có thể hơi khó coi.
Thẩm Lãng không khỏi im lặng. Hoàng Đồng nhà ngươi có ý gì?
Chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta sẽ làm ra chuyện cẩu thả gì với nữ vệ sĩ này sao?
Thẩm Lãng nói:
- Phải xấu, càng xấu càng tốt.
Hoàng Đồng tức khắc thở dài một hơi, nhưng lại âm thầm cảnh giác. Nghe nói rất nhiều đàn ông có lòng hiếu kỳ nặng lắm, ngủ chán đại mỹ nhân, liền thích tìm gái xấu để ngủ, càng xấu càng tốt.
Nhất là có rất nhiều mỹ nam tử đỉnh cấp lại có đam mê như vậy.
Thế nhưng, gã vẫn phải cố gắng thỏa mãn, dù sao cũng là minh hữu cấp chiến lược mà.
Hơn trăm vạn lượng vàng đều đã bỏ ra, huống chi một cô gái xấu?
Một lát sau!
Một cô gái đeo mặt nạ xuất hiện trước mặt Thẩm Lãng.
Võ công quả thực rất cao.
Bởi vì Thẩm Lãng qua thị lực X-quang thấy màu sắc huyết mạch của nàng, siêu cao đó.
Cũng chỉ thấp hơn một chút so với tên Đường Viêm ngu ngốc mà thôi.
- Phượng nhi, muội tháo mặt nạ xuống. - Hoàng Đồng nói.
Cô gái kia tháo mặt nạ xuống.
Mắt Thẩm Lãng run lên, quả nhiên... rất xấu.
Nếu tính thang điểm 10, nàng chỉ có thể được 2 điểm.
Nhìn ánh mắt nữ cao thủ này, Thẩm Lãng không khỏi tò mò, có phải tất cả cao thủ mê võ nghệ đều như vậy không? Mắt lúc nào cũng nhìn ra xa, ánh mắt vĩnh viễn thẳng thừng?
- Xin hỏi vị tiểu thư này là ai? - Thẩm Lãng bèn hỏi.
- Xá muội, Hoàng Phượng! - Hoàng Đồng đáp.
Thẩm Lãng nghe vậy bèn hỏi:
- Thân muội muội (em gái ruột) sao?
Hoàng Đồng gật đầu.
Thẩm Lãng kinh ngạc. Hoàng Đồng nhà ngươi thật là rộng rãi, ngay cả em ruột cũng không tiếc đưa ra.
Đưa một cô gái đến bên mỹ nam tuyệt đỉnh như ta là chuyện rất nguy hiểm. Mấu chốt là em gái ngươi chỉ có 2 điểm ngoại hình, vĩnh viễn không có khả năng xảy ra chuyện gì với ta. Nhỡ đâu nàng điên cuồng đam mê ta, chẳng phải là cả đời đau lòng sao?
Thế nhưng, Thẩm Lãng hình như đã suy nghĩ quá nhiều.
Nữ cao thủ Hoàng Phượng kia hoàn toàn chẳng xem hắn ra gì.
Thẩm Lãng hỏi:
- Đúng rồi Hoàng huynh, muội tử này có ai biết không?
Hoàng Đồng nói:
- Mới ra sư môn, không ai biết. Hơn nữa, trước đây nàng luôn đeo mặt nạ, bây giờ không đeo, thì càng không ai biết.
Thẩm Lãng kinh ngạc. Mặt nạ còn có tác dụng này sao.
Thẩm Lãng nói:
- Tiểu thư Hoàng Phượng, ngươi cần chuẩn bị một chút, chúng ta lập tức xuất phát.
Hoàng Phượng gật đầu, ngay cả một tiếng 'vâng' cũng không nói.
Hoàng Đồng nói:
- Phượng nhi, tiếp theo Thẩm công tử bảo muội làm gì, muội đều phải làm theo, nghe rõ chưa?
Hoàng Phượng vẫn gật đầu, nàng giống như vĩnh viễn đều giữ thái độ lạnh nhạt như thế này.
Có thể nói, nàng rất chất phác.
Không sai, nữ cao thủ Hoàng Phượng vĩnh viễn xử lý mọi việc không sợ hãi. Khi nàng theo sư phụ tập võ, sẽ kinh tâm động phách, trên thế giới này cũng sẽ không có chuyện gì có thể làm cho nàng động dung.
Thế nhưng...
Sau nửa canh giờ!
Nữ cao thủ Hoàng Phượng vĩnh viễn không sợ hãi đã bị dọa đến run cả người.
Bởi vì, tên mỹ nam tử khiến người ta chán ghét là Thẩm Lãng không còn nữa.
Thay vào đó, đứng trước mặt nàng dĩ nhiên là một nữ nhân, một mỹ nữ tuyệt sắc.
Hắn, hắn làm sao làm được điều này?
Ngay cả hầu kết cũng không thấy!
Kỳ thực, hormone sinh dục nam của Lãng gia không mạnh, yết hầu cũng không nhô ra.
Bị cao thủ xấu xí Hoàng Phượng nhìn như vậy, Thẩm Lãng nói:
- Rõ ràng hiếm thấy thì thành quái dị, đi thôi!
Thế là, bậc thầy giả gái Thẩm Lãng mang theo nữ cao thủ xấu xí Hoàng Phượng, rời bến đi suốt đêm đến thành Nộ Triều!